Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 01 - Chương 2 Hình phạt - Hỗ trợ rút lui tại Rừng Kuvunji (Phần 2)

Tương truyền, lịch sử nhân loại là một chuỗi những cuộc chiến không hồi kết với Hiện tượng Ma vương.

Nếu ngược dòng lịch sử, tính từ cuộc chiến đầu tiên thời thái cổ, thì đây đã là lần thứ tư. Cuộc chiến này được gọi là "Cuộc Ma vương Thảo phạt Lần thứ tư".

Trong lần thứ tư này, cá thể đầu tiên được xác nhận là vào hơn hai mươi năm trước.

Nghe nói đó là ở tít tận phía tây, sâu trong vùng núi thuộc khu khai hoang.

Hiện tượng Ma vương số 1, danh xưng "Uwabami".

Mọi chuyện bắt đầu từ tin đồn của người dân làng khai hoang rằng họ "nhìn thấy một con đại xà không tưởng". Kể từ khi con đại xà đó xuất hiện, mọi thứ bắt đầu hỗn loạn.

Không chỉ đơn thuần là con người bị tấn công.

Cây cối trong rừng vặn vẹo, động vật nhỏ và côn trùng biến thành quái vật, đất đai bắt đầu thối rữa.

Người ta kể rằng có kẻ bị rắn cắn, sau khi chết đã sống lại và tấn công ngôi làng dưới chân núi.

Ban đầu, những báo cáo đó bị gạt đi, coi như truyện ma hay mấy lời đồn nhảm của dân quê.

Ngay cả tờ báo của Công xã Khai hoang Varkle phát hành cũng chỉ xem nhẹ chúng.

Chuyện vài ngôi làng bị hủy diệt bị cho là phóng đại.

Cuộc Ma vương Thảo phạt Lần thứ ba đã là chuyện của ít nhất bốn trăm năm trước, và nhiều người không coi đó là sự thật.

Người ta đã nghĩ rằng Hiện tượng Ma vương giờ chỉ còn tồn tại trong những câu chuyện cổ của các thi sĩ ngâm thơ hay người kể chuyện mà thôi.

Vì vậy, phản ứng ban đầu đã chậm trễ vô cùng.

Sau khi đã gánh chịu vô số thiệt hại, có tin đồn rằng Thánh Kỵ sĩ đoàn đã phải xuất động và dùng "Tiêu thổ ấn" để thổi bay cả ngọn núi—nhưng nói cho cùng, đó cũng chỉ bị coi là chuyện ở địa phương.

Vẫn có kẻ cười nhạo, cho rằng đó chỉ là tin đồn bị thổi phồng.

Khi người ta nhận ra tất cả những điều đó là sự thật thì đã quá muộn.

Các Hiện tượng Ma vương liên tiếp xuất hiện ở khắp nơi và lan rộng trong chớp mắt.

Cứ như vậy, nhân loại mất đi một nửa môi trường sống, và tình hình kéo dài cho đến tận bây giờ.

Tôi đang nhìn cái bóng nhảy như bay trong bóng tối sâu thẳm.

Loài Dị hình được gọi là Fua này có cách di chuyển đặc trưng như vậy.

Tính cách cực kỳ hung tợn.

Vốn dĩ, đặc điểm chung của bọn chúng—lũ Dị hình—là tính hung bạo, tấn công bừa bãi các sinh vật khác.

Chẳng rõ vì sao. Mấy gã học giả ở thần điện lảm nhảm rằng chúng là ‘ác mộng của sinh vật’.

Một lời giải thích đúng kiểu đách hiểu gì. Nhưng quả thật, cứ nhìn cái hình thù và hệ sinh thái của chúng thì đúng là ác mộng thật.

Vì vậy, chỉ có cách tiêu diệt chúng ngay lập tức.

Trước khi đám tàn quân Thánh Kỵ sĩ đoàn đang bị tấn công trước mắt bị diệt sạch.

(Phải rồi. Quên chuyện Nữ thần đi, đừng bận tâm nữa.)

Phải tập trung vào việc cần làm. Tức là chiến đấu.

"Dotta!"

Tôi rút một con dao găm từ thắt lưng, nắm nó trong tay phải, cảm nhận Thánh ấn trên lòng bàn tay mình đang nóng lên.

Sức mạnh chảy vào lưỡi dao.

"Căn hướng và cự ly đi. Chỗ nào dày đặc nhất? Sẽ ném vào đó để thu hút sự chú ý."

"Tôi có hứng thú quái đâu nhưng mà..."

Dotta làm vẻ mặt hơi sợ hãi, nhưng tôi kệ.

Cách đánh đã được quyết định. Dù sao thì cũng là hỗ trợ rút lui, phải làm thật hoành tráng để đánh lạc hướng mới được.

"Hướng mười giờ, lệch về phía chín giờ khoảng một ngón tay."

Dotta vừa nhìn qua ống nhòm, vừa rên rỉ nói.

"Cự ly khoảng ba mươi bảy bước, nhỉ? Chỗ dày đặc nhất ấy."

Dotta nhìn trong đêm khá tốt, nhưng cái tài này không chỉ đơn thuần là do thị lực.

Phải nói là gã này có một trực giác dị thường.

Dường như chỉ giới hạn ở sinh vật sống, nhưng có lẽ vì nhút nhát nên gã cực kỳ nhạy bén với sự hiện diện của người khác.

Gã đo khoảng cách với mục tiêu với độ chính xác không thể tin nổi.

"...Phải. Ta hiểu rồi."

Đúng lúc tôi đang cố quên đi thì giọng nói lại vang lên. Giọng của Nữ thần.

"Cái kẻ trông nghèo nàn đằng kia, mắt cũng tinh tường đấy nhỉ."

Cô ta nói một câu xúc phạm trúng phóc nhắm vào Dotta. Rồi cô ta bước ra trước mặt tôi.

"Vậy, Kỵ sĩ của ta. Ngươi sẽ chiến đấu chứ. Ngươi định dùng chiến thuật gì?"

"Hả? Zairo, ờm, cô bé này là..."

"À, không..."

Bị Dotta nhìn với ánh mắt bối rối, tôi không biết phải trả lời sao. Phiền phức thật.

Đối phương là Nữ thần. Phải cẩn thận lời nói.

"Đối phó với đám tép riu đó... mà phải... mượn sức mạnh vĩ đại... vĩ đại của Nữ thần-sama thì... thất lễ quá. Nên là, xin Người cứ, ừm... đứng xem từ xa là được rồi."

"Chà, ngươi khiêm tốn nhỉ."

Nữ thần lộ rõ vẻ mặt vui sướng.

"Không cần phải khách sáo vậy đâu. Nào, hãy dựa dẫm vào ta ngay đi. Ta sẽ cho ngươi thấy sự vĩ đại của ta."

"Không phải, đây không phải là khách sáo—"

Tôi cố tìm lời lẽ rõ ràng hơn để từ chối, nhưng tình hình không cho phép.

"Zairo, nguy rồi."

Lần này Dotta gọi tên tôi với giọng sợ hãi.

"Có một tên phát hiện ra chúng ta rồi!"

"Chết tiệt."

Tôi chửi thề. Ngon.

"Làm sao đây, Zairo?"

"Không vấn đề gì."

Tôi vung dao lên, vung cánh tay và ném.

Nó bay thẳng tắp như một mũi tên. Vút, âm thanh xé gió—và va chạm.

Dùng từ đó là chuẩn nhất.

Trong giây lát, một tia sáng lóe lên trong bóng tối mờ ảo.

Tiếp theo là tiếng nổ.

Một luồng nhiệt khổng lồ bùng nổ, thổi tung cây cối, đất đá và xé nát thân thể lũ Fua. Áp lực gió còn cảm nhận được đến tận đây.

Đây là còn nương tay đấy, tôi đã điều chỉnh uy lực rồi.

Nếu dùng hết sức, nó có thể thổi bay một ngôi nhà nhỏ chỉ bằng một đòn.

Vừa rồi, tôi chỉ giới hạn bán kính phá hủy ở mức làm tan nát một cỗ xe ngựa thôi.

Vấn đề không nằm ở con dao, mà là ở Thánh ấn trên lòng bàn tay tôi.

Đây là đồ nghề ở chỗ làm cũ của tôi.

Khi bị kết Án phạt Dũng giả, hầu hết các Thánh ấn đã bị vô hiệu hóa, nhưng chỉ còn lại hai cái.

Đây là một trong số đó.

Tên sản phẩm của ấn này là "Za-tte Finde".

Trong ngôn ngữ của vương quốc cổ, nó có nghĩa là "viên kẹo bự"—Thánh ấn của nhiệt và ánh sáng.

Một trong những vũ khí chống lại Hiện tượng Ma vương, và có thể nói là tối tân nhất ở thời điểm hiện tại.

Nó thẩm thấu sức mạnh của Thánh ấn vào vật thể, biến chúng thành vũ khí hủy diệt.

Nó giống như một loại pháo nổ ném tay cỡ bự.

"Đã thu hút sự chú ý. Đến đây vẫn theo kế hoạch."

Tôi giả vờ bình tĩnh. Nếu tôi hoảng loạn, Dotta sẽ bỏ chạy.

"T-Thật sự theo kế hoạch à?"

"Tao nói theo kế hoạch là theo kế hoạch."

Có thể thấy lũ Fua bị dính bom đang hoảng loạn.

Bị tấn công bất ngờ, chúng không thể đo lường được mức độ nguy hiểm của chúng tôi.

Chúng chuyển hướng cảnh giác từ những người lính đang lập vòng tròn phòng thủ sang phía này.

Tôi lườm lại bọn chúng và đã bắt đầu chạy. Trượt xuống con dốc.

"Dotta, cứ bắn bừa đi. Bắn xong thì chạy. Đừng có tụt lại! Mang cả Nữ thần-sama theo nữa!"

Nghe lời tôi, Dotta rút một cây trượng ngắn từ thắt lưng. Gã giơ nó lên ngang tầm mắt.

"Muốn nôn quá..."

Vừa cằn nhằn, Dotta vừa dồn sức vào tay cầm trượng. Trên cây trượng có khắc Thánh ấn.

Loại vũ khí này gọi là Lôi trượng.

Tên sản phẩm của ấn là "Hiruke". Một món đồ cổ từ thời xưa, do Công xã Phát triển Varkle phát triển.

Thứ này dùng Thánh ấn để phóng sét. Nó được quảng cáo là một vũ khí tầm xa khó né tránh và phòng thủ. Tuy nhiên, việc thiết lập đường bắn và tiêu điểm đòi hỏi sự thành thạo, nên tính hiệu quả thực tế cũng chỉ nhỉnh hơn nỏ một chút.

Dotta không phải là bậc thầy sử dụng thứ này.

Dù mắt tốt và nhạy bén với sự hiện diện, gã lại thiếu cái gọi là năng khiếu kiểm soát Thánh ấn.

Tuy nhiên, điều đó cũng có ích tùy thuộc vào tình hình.

Ví dụ, khi đối phó với lũ Dị hình tấn công với số lượng khủng khiếp.

"—A! Trúng rồi!"

Dotta mừng rỡ.

Đầu Lôi trượng phóng ra một tia sét, vang lên âm thanh như kim loại nứt vỡ.

Cùng lúc đó, đầu của một con Fua nổ tung, văng ra các mảnh thịt.

Nhờ thế, càng nhiều sự chú ý đổ dồn về phía này hơn.

"Zairo, tớ bắn trúng rồi!"

"Nhiều thế này thì bắn trượt mới khó đấy. Cứ thế yểm trợ đi! Bắn trúng tao là tao đấm đấy!"

Tôi chạy lướt qua giữa những tán cây trong rừng.

Rồi tôi lao vào giữa lũ Fua.

"Phiền phức."

Vừa lẩm bẩm, tôi vừa bước vào lãnh địa của máu, thịt và bùn đất.

Kích hoạt Thánh ấn, phóng dao găm. Thổi bay hai con cùng lúc.

Việc này thu hút sự chú ý hiệu quả hơn cả việc xưng danh.

Và rồi lại một tia sáng chói lòa, một vụ nổ, tiếng hét chói tai của quái vật—kèm theo lời cằn nhằn của Dotta.

"Này, xin lỗi. Phải cẩn thận để không bắn trúng Zairo khó lắm đấy..."

Thằng này lắm mồm thật. Ngon thì cứ bắn trúng thử xem, Dotta làm quái gì có cái tay nghề đó.

"Cứ bắn đi. Đừng nghỉ. Bắn liên tục!"

Chắc là chỉ thị của tôi đã được nghe thấy.

Vài tia sét nữa lóe lên, tôi cũng vừa chạy vừa phóng dao.

Cứ liên tiếp nghiền nát chúng như vậy, chẳng mấy chốc đã dọn dẹp xong.

Đá văng mảnh vỡ cháy đen của lũ quái vật, tôi gọi đám lính còn sống sót.

"Này! Vẫn còn sống chứ?"

Số lượng của họ, những người cố gắng lập vòng tròn phòng thủ và ứng chiến, đã giảm đi.

Chỉ còn lại khoảng mười người.

"Anh là..."

Một trong số họ—một người lính còn trẻ, trông như một thiếu niên—nhìn tôi.

Không, chính xác là gã đang nhìn Thánh ấn trên cổ tôi.

"...Dũng giả Trừng phạt? Tại sao lại ở một nơi như thế này...!"

Sự an tâm khi được cứu, xen lẫn với việc người cứu mình lại là một Dũng giả Trừng phạt.

Vì lẽ đó, gã hoàn toàn bối rối.

Nhưng tôi không có thời gian để bận tâm. Tôi đếm lại số dao găm còn lại.

Đợt đầu tiên đã bị chặn lại, nhưng đợt tiếp theo có lẽ sắp đến.

Đối phó với tất cả chúng là điều tuyệt đối không thể.

Để thoát khỏi tình huống này, chỉ còn cách bỏ chạy, nhưng—

"...Đừng bận tâm đến chúng tôi."

Người lính trẻ tuổi nói với vẻ mặt căm ghét.

Gã rõ ràng đang đỡ một đồng đội bị thương, bất tỉnh.

Bản thân gã cũng kiệt sức, phải dùng ngọn giáo làm gậy chống.

"Để Dũng giả Trừng phạt cứu... là nỗi nhục cho danh dự của chúng tôi...!"

"Hả? Ể?"

Dotta bối rối quay lại nhìn tôi.

"Chẳng phải bây giờ là lúc chúng ta nên được cảm ơn sao? Không phải à?"

Dù không hoàn toàn như Dotta nói, nhưng tôi cũng thấy éo thể chấp nhận được.

Mất công cứu chúng nó mà lại bị nói "Đừng bận tâm".

Được rồi, bỏ mặc chúng nó và chạy trốn cũng đơn giản.

Cứ dùng bọn này làm mồi nhử để chọc thủng vòng vây là được. Tuy nhiên.

"—Ta hiểu mà, Kỵ sĩ của ta."

Không biết từ lúc nào, Nữ thần đã đứng cạnh tôi.

Hơi thở có chút gấp gáp, nhưng có vẻ cô ta đã bám theo chúng tôi mà không bị lạc.

Trong tình trạng đó, cô ta tao nhã gạt lọn tóc vàng lòa xòa trên trán.

"Bỏ rơi họ mà chạy trốn là không thể. Phải không? Chỗ này hãy giao cho ta. Ta sẽ quét sạch lũ Dị hình bẩn thỉu đó trong một đòn."

"Không không, việc đó, cái đó..."

Tôi cố tìm lý do từ chối. Sử dụng sức mạnh của Nữ thần là rất phiền phức.

Vẫn còn kịp. Có thể bí mật trả lại cho Thánh Kỵ sĩ đoàn.

Nếu đã dùng sức mạnh thì không thể cứu vãn được nữa.

Phải tìm một lý do nào đó, dù chỉ là tạm thời.

"K-Khoan đã!"

Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, một người lính la lên hoảng hốt.

Mắt gã đang nhìn Nữ thần.

"Có chuyện gì vậy? Mái tóc vàng đó, đôi mắt đó, chẳng lẽ..."

Bị lộ rồi à. Quả nhiên là chúng đã nhận ra.

"Tại sao bọn bây lại dẫn theo Vị đó! Bọn bây đã làm gì?"

"D-Dừng lại đi, đâu phải lúc lục đục nội bộ! Quan trọng hơn, Zairo!"

Dotta hét lên ngắt lời. Chắc là cố ngăn gã kia truy cứu tội trộm cắp của mình.

"Đợt tiếp theo sắp đến rồi. Chúng nó phát hiện ra mình rồi. Phải làm gì đi chứ!"

"Đúng vậy."

Chỉ với những phát bắn bừa bãi của Dotta, sức kiềm chế quá yếu.

Những người lính vừa được cứu thì hoặc bị thương hoặc kiệt sức, không thể mong đợi họ chiến đấu.

Cuối cùng, dù lo lắng về số dao găm còn lại, nhưng chỉ có tôi mới làm được.

"Nữ thần-sama, dù sao thì ở đây vẫn ổn. Bọn tôi sẽ tự lo liệu—"

Tôi cố ngăn Nữ thần lại và định rút thêm một con dao găm nữa.

Đúng lúc đó, một vấn đề khác lại ập đến.

"—Cậu Zairo! Dotta!"

Tiếng hét vang lên bên tai.

Một tiếng rít chói tai đến mức làm màng nhĩ tôi tê dại.

Cả tôi và Dotta đều biết kẻ phát ra tiếng kêu này.

Nên chúng tôi bất giác đưa tay lên bịt tai.

Dù biết là vô ích, nhưng vẫn phải làm vậy.

Thánh ấn Dũng giả khắc trên cổ đang truyền giọng nói này đến—nó có sức mạnh như vậy.

Đàm thoại tầm xa. Chúng tôi không thể thoát khỏi mối liên kết đáng nguyền rủa này.

"Nguy rồi, nghe tôi nói! Chuyện lớn rồi. Rất lớn."

Kẻ nói câu đó là "chỉ huy" danh nghĩa của chúng tôi.

Tội phạm chính trị, lừa đảo, và là một kẻ vô dụng không có chút can đảm, Benetim Leopold.

Lâu lâu mới liên lạc, thế mà lần nào cũng giống hệt Dotta, luôn báo cáo về "chuyện rất lớn".

Thường thì đó là mấy mệnh lệnh khốn nạn từ cấp trên, hoặc tình hình trở nên tồi tệ hơn.

"Thực sự rất lớn, đến mức có thể là dấu chấm hết luôn đấy. Cậu Zairo, cậu có đang rảnh không?"

"Rảnh cái con khỉ!"

Tôi vừa chửi thề vừa nắm chặt con dao. Sức mạnh của Thánh ấn được rót vào—tôi vung tay và ném.

Tiếng nổ. Cơ thể bầy nhầy của lũ Fua bị thổi bay.

Tạm thời, tôi đã xử lý xong đám tiên phong phát hiện ra chúng tôi.

Có thể câu được chút thời gian.

"Có nghe thấy không? Hả? Thấy thế này mà còn rảnh được à?"

"Ừ thì tôi cũng thấy cậu không rảnh lắm. Nhưng mà không nói, lát nữa cậu Zairo sẽ giận đúng không?"

"Giận chứ. Giờ nói tao cũng giận này! Chuyện gì!"

"Thánh Kỵ sĩ đoàn đã hành động rồi."

"Thế thì tốt quá! Bọn họ bắt đầu rút lui rồi chứ gì? Nếu chỉ báo cáo thế thì—"

"Không ạ. Họ đang tiến về phía Hiện tượng Ma vương."

Trong giây lát, tôi không tin vào tai mình. Tôi hỏi lại.

"Ông vừa nói cái gì?"

"Các vị Thánh Kỵ sĩ đoàn đang chỉnh đốn lại đội hình trong khu rừng đó đã lập hàng ngũ chiến đấu hướng về phía Hiện tượng Ma vương. Nghe nói là họ sẽ chặn đứng bước tiến của Hiện tượng Ma vương tại đây."

"...Tại sao?"

"Làm sao tôi biết được chứ."

Rồi Benetim bật cười một cách buông thả.

"Sắp sửa có một cuộc đụng độ lớn rồi đấy... Chúng ta nên làm gì đây?"

Tôi muốn hét lên "Biết thế quái nào được".

Thánh Kỵ sĩ đoàn không được thông báo về kế hoạch à? Hay họ đã biết nhưng phớt lờ nó?

Thánh Kỵ sĩ đoàn mà tôi biết, dù có mục ruỗng đến đâu, cũng là chuyên gia quân sự.

Trong những tình huống thế này, kế hoạch thông thường phải là vứt bỏ đội Dũng giả làm con tốt thí và nhanh chóng rút lui mới phải.

"Này!"

Tôi hét vào mặt những người lính bên cạnh, những kẻ dường như đã mất hết sức lực để đứng.

"Chỉ huy của các người đang nghĩ cái quái gì vậy? Kế hoạch ban đầu là thế à?"

"...Phải."

Người lính trẻ nhất trả lời, giọng như thể chỉ nói thôi cũng đã dồn hết sức lực.

"Chúng tôi không tin vào việc hỗ trợ rút lui của Dũng giả Trừng phạt. Hơn nữa, Chỉ huy Kivia... Thánh Kỵ sĩ đoàn chúng tôi, coi trọng danh dự. Chúng tôi định... quyết một phen tử chiến—"

"Ngu hết thuốc chữa à."

Tôi muốn đá cho mỗi đứa một phát. Nhưng không có thời gian.

Dù sao thì, ngay lúc này, kế hoạch tôi vạch ra đã tan tành.

Chừng nào mệnh lệnh hỗ trợ Thánh Kỵ sĩ đoàn rút lui còn hiệu lực, thì việc chúng nó cố thủ trong rừng là một vấn đề lớn.

Đối đầu trực diện với đàn Hiện tượng Ma vương là điều không thể.

Cứ thế này, chúng tôi sẽ chết một cách thảm hại, và Thánh Kỵ sĩ đoàn cũng sẽ chịu thiệt hại gần như toàn bộ.

Bởi vì, con át chủ bài mà chúng dự định sử dụng—Nữ thần—lại đang ở đây.

(Đúng là một trò đùa khốn nạn.)

Chuyện đã đến nước này, việc chúng tôi có thể làm chỉ còn một.

Nếu Thánh Kỵ sĩ đoàn không rút lui, thì cách duy nhất để thoát ra... chính là—

"Zairo."

Dotta làm vẻ mặt như sắp khóc.

"Làm sao đây?"

Tôi im lặng nhìn Dotta, và khoảng mười người lính phía sau gã. Họ bị thương, kiệt sức.

Với vẻ mặt tuyệt vọng, nhưng cũng như đang bấu víu vào điều gì đó, họ nhìn chúng tôi.

Một lũ đáng ghét. Cũng chỉ là những kẻ xa lạ vừa mới gặp.

Tôi nghĩ, phải chi mình đừng đến đây.

"...Nữ thần-sama."

"Vâng, vâng."

Khi tôi nhìn sang, Nữ thần trả lời với một nụ cười rạng rỡ.

"Quả nhiên ngươi cần sức mạnh của ta, phải không, Kỵ sĩ của ta? Đã đến lúc phản công rồi chứ gì?"

"À... Phải... Đúng vậy. Đúng thế, phản công thôi."

Cô ta không nghe thấy cuộc nói chuyện giữa tôi và Benetim. Cô ta vẫn đang hiểu lầm.

Không biết chúng tôi, không biết tôi, là ai. Nghĩa là, tôi sắp lừa dối cô ta. Nhưng dù vậy.

"Tôi muốn mượn sức mạnh của Nữ thần-sama."

Tôi nói rõ ràng.

"Đổi kế hoạch đây, Dotta. Giờ chúng ta sẽ đi giết Ma vương."

"Hả? Này, cậu nghiêm túc đấy à? Kẻ thù có khoảng năm nghìn đứa đấy, cậu tính thắng kiểu gì?"

"Kẻ thô lỗ. Đương nhiên rồi. Vì có ta đây cho mượn sức mạnh mà."

Nữ thần tao nhã cúi chào.

"Vậy thì, Kỵ sĩ của ta, hãy dâng lên vật tế cho khế ước."

"...Biết rồi."

Tôi rút dao găm, tự rạch một vết thương trên cánh tay phải.

Cơn đau buốt ập đến cùng với máu tuôn ra.

Tóm lại, đây là cách để lập khế ước với Nữ thần.

Kỵ sĩ, người sử dụng, phải dâng lên một phần cơ thể của mình.

Đó là bằng chứng của khế ước. Sau đó, trao đổi lời thề.

Một khế ước một-đối-một—kéo dài cho đến khi một trong hai chết.

Lần đầu tiên, Nữ thần có thể phát huy sức mạnh vì con người.

"Xin người. Hãy cứu chúng tôi."

"Vậy, ngươi có thể thề sẽ chứng minh mình là một sự tồn tại vĩ đại, xứng đáng là Kỵ sĩ của ta không?"

"Tôi thề."

Tôi nói không chút do dự.

Không, là nói dối. Tôi cũng có chút do dự, nhưng đó là sau khi đã thốt ra lời.

Tôi nhận ra, mình đã lỡ nói rồi.

"Được thôi."

Dù vậy, Nữ thần vẫn vui vẻ đưa môi lại gần vết thương trên tay tôi.

"Tôi chấp nhận, rất vui lòng."

Từ khuôn mặt xinh đẹp như búp bê của cô ta, tôi đã tự hỏi liệu đôi môi đó có cứng như thủy tinh không.

Nhưng làm gì có chuyện đó. Một đôi môi mềm mại, mượt mà chạm vào vết thương.

Tôi cảm thấy như có ngọn lửa bén lên trong đầu.

Một cảm giác như lấy lại được một phần của bản thân đã lâu không sử dụng—hoặc đã lãng quên.

Tôi nhận ra Nữ thần đang mỉm cười. Toàn thân cô ta càng tỏa sáng rực rỡ hơn.

(Lại toi đời rồi.)

Tôi nhắm mắt lại trong giây lát, những tia lửa bắn tung tóe trong bóng tối sau mí mắt.

Cảm giác như có một cánh cửa nào đó trong tâm trí đã được mở ra.

Đó là bằng chứng cho việc "kết nối" đã hoàn tất.

Một khi đã thế này, thì không thể quay đầu lại được nữa. Tôi biết rõ điều đó.

Có thể nói, đây chính là bước đi đầu tiên không thể nào cứu vãn được.

Cứ như thế, tôi lại một lần nữa hủy hoại cuộc đời mình.