"Gay go thật rồi," Dotta Ruzras nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Gay go thật đấy. Tớ... có khi mọi thứ tiêu tùng hết rồi cũng nên."
Lại nữa à, tôi thầm nghĩ. Vốn dĩ cứ ba ngày một lần là Dotta lại "gay go thật".
Chuyện thường ngày ở huyện.
Mà tất cả cũng tại cái tật tay chân của gã ta quá tệ. Tệ đến mức nào ư?
Tệ đến độ bị kết tội "Nghiêm trọng phản nghịch quốc gia" và phải chịu cái Án phạt Dũng giả này.
Nghe nói trước khi bị Thánh Kỵ sĩ đoàn bắt giam, gã đã gây ra hơn một nghìn vụ trộm cắp.
Phải gọi là một tên trộm vặt hiếm thấy trong lịch sử thế giới.
Dotta Ruzras thật sự trộm bất cứ thứ gì. Hồi nghe chuyện gã trộm một con rồng của hoàng tộc, tôi đã cười phá lên, nhưng đoạn sau nghe bảo gã bị nó xơi mất cánh tay trái thì tôi đơ mặt ngay.
Đúng là điên hết chỗ nói.
Mà nói cho cùng, Dũng giả toàn là hạng người như vậy cả.
"Này, Zairo. Tớ phải làm sao đây, tớ..."
"Cái chuyện đó," tôi đẩy khuôn mặt đang ghé sát lại của Dotta ra, bắt gã im miệng.
"Để mai không được à? Có thể mày không nhận ra, nhưng chúng ta đang bận chết tối mặt đây."
Bận chết tối mặt, không phải nói quá chút nào.
Nơi này đã là một chiến trường. Cực Bắc của Vương quốc Liên hiệp – quốc gia duy nhất còn sót lại của nhân loại.
Sâu trong một khu rừng tuyết phủ, nơi những cơn gió lạnh buốt thổi qua như muốn đâm thủng da thịt.
Nơi này được gọi là Rừng Kuvunji. Một lãnh thổ sắp bị mất khỏi tay nhân loại.
Vì nhiều lý do, tôi và Dotta đã nín thở mai phục ở đây từ sáng sớm.
Giờ mặt trời cũng sắp lặn, một đêm rét thấu xương sắp sửa bắt đầu.
Và 'chiến dịch liều chết' đối đầu với Hiện tượng Ma vương cũng sắp diễn ra.
Đúng lúc này, Dotta đi trinh sát về và buông ra câu "Gay go thật rồi".
Đủ khiến tôi thấy đau đầu và chỉ muốn bảo gã im ngay đi.
"Dotta, mày có biết công việc sắp tới là gì không?"
"Ừm... tớ biết sơ sơ."
"Nói xem."
"Chiến đấu với Ma vương."
Dotta lẩm bẩm với khuôn mặt tái mét, rồi rút từ trong ngực ra một cái chai nhỏ.
Tôi đoán là một loại rượu khá cao cấp từ Quần đảo phía Đông. Rượu làm từ đậu.
"Chuẩn rồi... Mà này, cái thứ đó," tôi chỉ vào chai rượu trong tay Dotta.
"Lại chôm chỉa đấy à. Hầm rượu của Công ty Khai thác Vaakle?"
"Hì hì... Ngon không? Tớ lấy từ lều của một tay sếp lớn trong quân đội đấy."
Dotta vui vẻ đưa món đồ cao cấp lên miệng.
Gã này trộm đồ của người khác mà mặt mày hớn hở ra phết.

"Tớ đã chọn chai trông xịn nhất đấy. Ai bảo bọn họ để hớ hênh làm gì."
"Nghĩ kiểu gì thì thằng đi trộm vẫn là thằng sai. Dù mày có biết thưởng thức rượu xịn quái đâu."
Tôi giật lấy cái chai từ tay Dotta và nhấp một ngụm nhỏ.
Cảm giác cổ họng như bị thiêu đốt. Chỉ là để lấy tinh thần.
Không phải để thưởng thức, cũng chẳng phải để say.
"Nặng thật."
"Không uống cỡ này sao chịu nổi. Dù gì chúng ta cũng sắp phải chiến đấu với cả một đội quân Ma vương mà... Này, quân địch đông lắm đúng không?"
"Nếu xét là một Hiện tượng Ma vương thì quy mô khá lớn đấy, năm nghìn Dị hình (Fairy) bị ảnh hưởng. Phát khóc luôn nhỉ."
Ít nhất thì đó là thông tin tình báo ban đầu.
Cũng có thể chúng đã giảm đi đôi chút – nhờ vào nỗ lực của Thánh Kỵ sĩ đoàn vĩ đại và cao quý của Vương quốc Liên hiệp chúng ta.
Nhưng tôi nghĩ đó có lẽ là một hy vọng hão huyền.
Vốn dĩ dù kẻ địch có giảm đi một hay hai nghìn thì cũng chẳng ý nghĩa gì.
Bởi vì...
"Bởi vì chúng ta chỉ có hai người mà phải cầm chân lũ Dị hình (Fairy) đó đấy."
Tôi ném trả chai rượu cho Dotta.
"Ừm..."
Dotta cúi gằm mặt, tái nhợt.
"Tớ biết rồi. Chúng ta là Dũng giả mà, đành chịu thôi."
Tóm lại là như vậy đấy.
Chúng tôi là những tội nhân đang thi hành bản án mang tên Dũng giả, không thể chống lại mệnh lệnh.
Hình xăm trên gáy là bằng chứng. Đó là một loại ấn đặc biệt gọi là "Thánh ấn".
Những kẻ phải chịu bản án này, ngay cả cái chết cũng không được cho phép.
Dù tim ngừng đập hay đầu bay mất, họ cũng sẽ bị hồi sinh và ném trở lại chiến trường.
Nghe có vẻ tốt đẹp – "dù chết cũng được hồi sinh" – nhưng dĩ nhiên là có vấn đề.
Mỗi lần sống lại, ký ức, nhân tính, và những thứ tương tự sẽ mất đi một chút.
Cũng có những kẻ mất hoàn toàn ý thức, trở thành như những cái xác biết đi.
Chúng tôi không có lựa chọn. Ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi không thể làm gì khác.
Nhiệm vụ lần này, nói ra thì khá đơn giản.
Đó là "Hỗ trợ rút lui".
Yểm trợ cho Thánh Kỵ sĩ đoàn đang tháo chạy và giúp họ thoát khỏi khu rừng này.
Kẻ địch ập đến – "binh đoàn" Dị hình (Fairy) sinh ra từ Hiện tượng Ma vương – có khoảng năm nghìn.
Không có đơn vị yểm trợ hay chi viện nào.
Chỉ có Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004 phải tự mình hoàn thành.
Mà Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004 có thể di chuyển được lúc này chỉ có tôi, Zairo, và Dotta – cùng với một gã "Chỉ huy" vô dụng.
Những người còn lại thì hoặc đang sửa chữa tay hay cổ bị bay mất, hoặc đang làm nhiệm vụ khác, nên chẳng thể trông mong gì.
Điều kiện hoàn thành nhiệm vụ là quá bán số Thánh Kỵ sĩ đoàn rút lui an toàn.
Nếu không đáp ứng được điều kiện này, hoặc nếu bỏ trốn khỏi rừng, Thánh ấn trên cổ sẽ hành hạ và giết chết chúng tôi.
Nói giảm nói tránh thì, đây là một trò đùa quá trớn.
Tôi muốn đập chết cái thằng nghĩ ra nhiệm vụ này.
Tuy nhiên, thế này vẫn còn đỡ chán. Ban đầu, kế hoạch nhiệm vụ còn vô lý hơn.
Kiểu như, tiêu diệt Ma vương đang là hạt nhân của Hiện tượng Ma vương này.
Về vụ này, đó là kết quả sau khi "Chỉ huy" của chúng tôi đi đàm phán.
Gã đó là một tên hèn nhát vô dụng, chẳng biết chỉ huy đơn vị lấy một ly, nhưng vì từng là một tội phạm chính trị lừa đảo, nên gã rất giỏi khoản lừa người khác.
"Mà, rồi cũng ổn thôi... nhỉ?"
Dotta nhìn tôi dò xét, rồi lại nốc rượu.
"Lần này có Zairo, chuyên gia bạo lực, ở đây rồi, chúng ta lại là Dũng giả nữa. Tệ nhất thì cũng chỉ thành đống thịt băm rồi lại được hồi sinh..."
"Mày chẳng hiểu gì cả."
Tôi cảm thấy cần phải cho Dotta biết thực tế.
"Việc hồi sinh diễn ra tốt đẹp đến đâu còn tùy thuộc vào tình trạng của cái xác. Nếu xác bị băm nát, hoặc vốn dĩ không thu hồi được, thì chắc chắn sẽ để lại di chứng tồi tệ."
Thánh Kỵ sĩ đoàn sẽ không đời nào quay lại thu hồi xác của chúng tôi bị vùi trong tuyết.
Vì khu rừng này sắp bị Hiện tượng Ma vương ô nhiễm hoàn toàn.
Nếu vậy, dù có sử dụng kỹ thuật hồi sinh, ký ức và ý thức cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Chi tiết về vụ này tôi cũng chỉ nghe đồn, nhưng nghe nói kỹ thuật hồi sinh dùng cho Dũng giả Trừng phạt là thứ giống như kéo lê linh hồn người chết từ địa ngục về và nhét vào cơ thể vậy.
Nếu cơ thể của bản thân còn nguyên vẹn thì độ chính xác của việc hồi sinh sẽ cao hơn, nhưng nếu chỉ cần vật liệu thì dùng của người khác cũng chẳng sao.
Tuy nhiên, nếu làm một cách thô bạo như thu thập máu thịt của người khác để hồi sinh, thì tỷ lệ phát sinh khiếm khuyết cũng sẽ cao hơn – hình như vậy.
Kết quả là, cũng có những Dũng giả trở nên như những cái xác không hồn.
Việc này khiến Dotta trưng ra vẻ mặt kinh ngạc từ tận đáy lòng.
"Ể, thật hả?"
"Tao lừa mày để làm gì."
"Tớ không biết. Zairo, cậu rành ghê."
Tôi không trả lời. Có lẽ thông tin này không được công khai cho đám lính quèn.
Hoặc cũng có thể Dotta đã chết vài lần và quên mất rồi.
"Thế nên chúng ta phải làm cho khéo léo. Tao không rảnh nghe chuyện của mày đâu."
"Không, nhưng mà..."
"Nói đúng hơn là tao không muốn nghe."
"Nghe đi mà! Có khi gay go thật đấy. Cậu nghĩ sao về cái này?"
Dotta chỉ vào mặt đất bên cạnh.
Ở đó có một vật thể lớn mà tôi đã cố tình lờ đi.
"...Cái quái gì thế?"
Là quan tài, tôi nghĩ ngay lập tức.
Một cái hòm thon dài, đủ cho một người nhỏ con nằm vào.
Bề mặt được trang trí hoa văn phức tạp, nếu là quan tài, hẳn là dành cho người có thân phận rất cao quý.
Tôi lại một lần nữa nghi ngờ sự tỉnh táo của Dotta.
"Dotta,... sao mày lại đi trộm quan tài?"
"Tớ không biết... Tự dưng thấy cái hòm lộng lẫy, nghĩ là trộm được, rồi lúc nhận ra thì..."
Tôi không đáp lời. Tôi không định nói gì về cái tật trộm cắp của Dotta lúc này nữa.
Cơn nghiện trộm cắp bộc phát này của gã có chết cũng không chừa.
Gã này thật sự trộm mọi thứ, và càng vô nghĩa thì càng muốn trộm.
Điều tôi quan tâm lúc này là chuyện khác.
"Này, Dotta. Cái quan tài này," tôi đặt tay lên nắp. "Không lẽ... có ai ở trong à?"
"Đúng là vậy."
Dotta đưa ra câu trả lời đúng như tôi dự đoán. Điên thật rồi.
"Lúc khiêng tớ đã thấy nặng rồi, nhưng vừa nãy kiểm tra thì..."
"Kiểm tra trước khi trộm chứ! Sao mày lại đi trộm xác chết hả, tao không hiểu nổi!"
"Tớ cũng có biết đâu! Lúc nhận ra thì đã trộm rồi!"
"Sao mày lại quay sang gắt với tao? Trước khi bị Dị hình giết, mày muốn tao giết mày một lần trước không?"
Giờ thì tôi đã hiểu ý Dotta khi nói "Gay go thật rồi".
Đã được đặt trong một cỗ quan tài lộng lẫy thế này, chắc chắn xác chết bên trong là hoàng tộc hoặc quý tộc cỡ bự.
Chắc là một nhân vật tai to mặt lớn đi theo Thánh Kỵ sĩ đoàn đã chết và được đặt vào đây.
Chắc chắn nếu bị phát hiện mất cắp sẽ ầm ĩ lắm.
Đã thế này, tôi chỉ có một lời khuyên.
"Mang trả lại ngay đi, thằng ngu."
Vừa nói, tôi vừa mở nắp để kiểm tra xác chết.
Hỏi tại sao tôi lại mở thì, chính tôi cũng không rõ.
Có lẽ là do sự tò mò bệnh hoạn. Nếu là hoàng tộc hay quý tộc, có khả năng là kẻ tôi quen biết, mà trong số đó, những kẻ tôi muốn đập chết cũng xếp được cả một danh sách dài.
Tôi đã có một kỳ vọng phi đạo đức và hiểm độc rằng biết đâu đó là một trong số chúng.
Nhưng về bản chất, ngoài 'cảm tính' ra thì chẳng là gì khác.
Chỉ là tôi cũng thuộc dạng bất cẩn như vậy thôi.
"Chết tiệt."
Tôi hối hận ngay khi vừa mở ra.
Đúng là có người bên trong – một thiếu nữ.
Hơn nữa, còn là một thiếu nữ đẹp đến đáng sợ.
Mặc bộ quân phục màu trắng của Thánh Kỵ sĩ đoàn.
Mái tóc vàng mượt mà, và làn da trắng như tuyết gợi nhớ đến người gốc phương Bắc.
Đường nét khuôn mặt như tạc tượng...
Nhưng thứ khiến tôi sững sờ nhất, là "Ấn" được khắc từ má trái kéo xuống cổ.
Có lẽ hoa văn đó còn kéo dài đến tận ngực, ngay vị trí trái tim. Tôi biết nó.
Đó là Thánh ấn. Hơi giống với thứ trên cổ chúng tôi, nhưng về bản chất thì hoàn toàn khác.
"Dotta, vụ này gay go thật rồi."
"Phải không. Đây là con cháu hoàng tộc à?"
"Không phải. Vốn dĩ không phải con người."
Một ảo giác bỏng rát lóe lên trong đầu tôi.
"Là 《Nữ thần》. Con nhóc này là 《Nữ thần》."
"Ể? Gì cơ?"
"Gì cơ cái gì. Là 《Nữ thần》."
Một trong những hy vọng của nhân loại. Sinh mệnh thể quyết chiến được tạo ra bởi trí tuệ cổ xưa.
Đó là câu quảng cáo cường điệu. Nhưng tôi biết. Cách diễn đạt đó là chính xác.
《Nữ thần》 chắc chắn là chiến lực lớn nhất, mạnh nhất mà nhân loại có thể dùng để chống lại Ma vương.
Thánh Kỵ sĩ đoàn chính là tổ chức được lập ra để bảo vệ và vận hành 《Nữ thần》 như một thứ vũ khí.
Số lượng 《Nữ thần》 còn tồn tại trên đời này chỉ có mười hai – à không, bây giờ là mười một thì phải.
Vậy mà gã đàn ông tên Dotta này lại trộm một trong số đó, đúng là không thể tin nổi.
Nếu không phải thời buổi loạn lạc thế này, gã hẳn đã trở thành siêu trộm lưu danh sử sách rồi.
"Mang trả lại ngay! Vụ này căng hơn bất cứ vụ nào đấy! Mày phải biết 《Nữ thần》 là gì chứ!"
"Ể? À thì, tớ có thấy từ xa rồi... nhưng mà, vậy à?"
Dotta làm vẻ mặt không thể hiểu nổi.
Ra vậy. Người bình thường không biết 《Nữ thần》 trông như thế nào à.
"Trông giống hệt một cô bé thế này á? Này, 《Nữ thần》 mà tớ thấy ấy, phải là thứ gì đó như con cá voi siêu bự, hoặc một khối sắt..."
"Khó giải thích lắm, nhưng đúng là có những vị như vậy."
《Nữ thần》 là siêu vũ khí được sinh ra từ thời cổ đại mà đến nay vẫn chưa thể giải mã được.
Trong số họ, có những vị mang hình thù mà con người không thể hiểu nổi, và cũng có những vị thì không.
Hơn nữa, dù thường được gọi chung là 《Nữ thần》, nhưng không nhất thiết phải là nữ.
Ít nhất là theo những gì tôi biết.
"Dotta, nghe cho kỹ đây. Con nhóc này..."
Tôi đang định giải thích thêm, dù khá phiền phức.
Nhưng trước đó, tai tôi đã nghe thấy âm thanh dữ dội xé tan màn đêm chạng vạng.
Tiếng tù và và tiếng trống.
Đây chắc chắn là tiếng ồn do quân đội phe ta, phe nhân loại, tạo ra.
Hiện tượng Ma vương thường không sử dụng mấy thứ đó.
"Gì vậy. Đến rồi à?"
Theo phản xạ, tôi nắm chặt hai tay rồi lại xòe ra.
Lòng bàn tay. Cổ tay. Rồi đến khuỷu tay – lan đến tận vai.
Làn da tôi chi chít Thánh ấn. Thánh ấn dùng để chiến đấu.
Chúng có một cái tên cực dài là "Quần Ấn Lôi Kích Cơ Động Đa Dụng Bergsch".
Chỉ riêng thứ này là không bị tước đoạt ngay cả khi tôi phải chịu Án phạt Dũng giả.
Đây là "tài sản riêng" duy nhất còn lại của tôi.
"Là một bầy Dị hình (Fairy) nhỉ. Mày thấy không, Dotta?"
"Ừ."
Dotta mở to mắt, nhìn chằm chằm vào sâu trong bóng tối nhá nhem.
Đôi mắt này được rèn luyện từ nghề trộm cắp, nên rất đặc biệt. Gã nhìn rõ trong đêm.
"...Đang di chuyển. Bọn chúng đang di chuyển."
"Vậy thì, đến lượt chúng ta rồi."
"Ch-Chờ đã. Tớ chưa chuẩn bị tâm lý..."
"Làm gì có thời gian? Thử hỏi cái Thánh ấn trên cổ mày xem. Trước hết, đi gặp đồng minh đã."
Chính là cái đám vừa thổi tù và và đánh trống.
Tôi đoán chúng không ở xa. Xét về quy mô âm thanh, đó không thể là đội quân Thánh Kỵ sĩ đoàn chủ lực hơn hai nghìn người.
Có lẽ là đội trinh sát, hoặc một đội biệt kích gì đó.
"Ch-Chờ đã! Đừng bỏ tớ lại!"
"Nhanh lên. Cả 《Nữ thần》 nữa, đừng có quên. Mày trộm về thì mày phải có trách nhiệm vác đi!"
"Ể... Này, thật á? Nặng lắm đấy, tớ đang định vứt lại..."
Dotta định phản bác, nhưng khi tôi lườm, gã im bặt và vác cỗ quan tài chứa 《Nữ thần》 lên vai, lẽo đẽo theo sau.
Sau đó, chúng tôi lẳng lặng di chuyển thật nhanh. Khí tức của kẻ địch tràn ngập khu rừng.
Tiếng gầm thét, tiếng kim loại. Tiếng tù và và tiếng trống dần thưa thớt. Tôi có dự cảm xấu.
Phải nhanh lên... Chúng không ở xa. Hẳn là vậy. Chắc chắn.
Đúng lúc chúng tôi gặp một sườn dốc quang đãng và định trượt xuống.
"Chờ đã! Zairo, cái này! Hơi gay go rồi!"
Dotta đột ngột túm lấy tay tôi. Tôi suýt chúi nhủi về phía trước, định lườm gã quát mắng.
Nhưng tôi nhận ra vẻ mặt nghiêm túc của gã. Gã đang chìa ra một cái ống nhòm.
"Muộn rồi. Cậu xem đi."
"Gì thế?"
Tôi hạ thấp người, cầm lấy ống nhòm và nhìn qua. Xuyên qua kẽ lá, bên kia màn đêm.
Tôi không thể nhìn xuyên bóng tối như Dotta, nhưng nhờ những ngọn đuốc vương vãi trên mặt đất, tôi cũng thấy được vài thứ.
Và tôi hiểu "muộn rồi" nghĩa là gì.
(Lũ Dị hình (Fairy), chúng nó làm thật rồi.)
Có lẽ, họ là một đội biệt kích. Chắc khoảng hai trăm binh sĩ.
Tất cả bọn họ, giờ đã thành xác chết, hoặc đang trong tình trạng cận kề cái chết.
Có dấu vết của việc dùng vũ khí chiến đấu.
Nhưng thanh kiếm trong tay người lính đã chết bị bẻ gãy, và đang bị một con quái vật giống con ếch khổng lồ – một Dị hình (Fairy) – nhai nát.
Thứ tôi thấy, là khoảnh khắc nó cắn đứt luôn cả cánh tay người lính.
Loại Dị hình (Fairy) này được gọi là "Fua". Là loài ếch bị ảnh hưởng bởi Hiện tượng Ma vương và biến thành quái vật.
Chúng cao bằng một người trưởng thành và có độ cơ động vượt trội.
"Ghiii", "Ghiii", "Ghi Ghiii".
Tiếng kêu dị hợm của chúng vang vọng trong đêm. Những đôi mắt sáng lên hung tợn nhảy nhót.
Đội biệt kích của Thánh Kỵ sĩ đoàn đang bị lũ Dị hình (Fairy) này tàn sát.
Một con đang ngoạm lấy chân của người lính đang la hét trong tuyệt vọng và quăng quật.
Một con khác nhảy xổ vào người lính đang giơ khiên phòng thủ, đè gục anh ta và cắn nát đầu.
Họ đã không còn khả năng chống cự ra hồn.
Máu, thịt và bùn đất bắn tung tóe dưới chân họ.
"K-Không được đâu, Zairo."
Dotta nói với khuôn mặt đã tái mét hoàn toàn.
"Chạy thôi! Trốn đi đâu đó đợi chúng đi qua đi! Bọn chúng đã đến tận đây rồi..."
"Đúng là tốc độ tiến quân của chúng nhanh thật."
Đội biệt kích của Thánh Kỵ sĩ đoàn đã bị tiêu diệt trong chớp mắt ngay khi vừa chạm trán.
Dù chắc chắn họ đã cảnh giác với việc bị đột kích, vậy mà vẫn bị hạ gục dễ dàng.
Điều đó có nghĩa là chúng là một đội quân đông đảo và có độ cơ động cao.
"Nhưng vẫn chưa chết hết. Đi cứu họ thôi, Dotta."
"ỂỂỂ!"
Dotta trợn mắt nhìn tôi. Như nhìn một thằng điên hết thuốc chữa.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể!"
"Vẫn còn những người đang cầm cự."
Khoảng chưa đầy hai mươi người. Họ đang lập thành vòng tròn, cố gắng nghênh chiến với lũ Fua.
"Cứu bọn họ và biến họ thành đồng minh sẽ có lợi hơn, đúng không."
"Chẳng có lợi lộc gì sất!"
"Nghe này, thằng ngu. Nhiệm vụ này yêu cầu quá bán số Thánh Kỵ sĩ đoàn rút lui. Vậy thì cứu được càng nhiều người, tỷ lệ thành công càng cao. Với lại,"
"Với lại?"
"Tao đang muốn đập phá cho thỏa thích đây."
Tôi cười. Đã có đủ lý do rồi, thế là quá đủ.
"Chiến thôi. Cứu bọn họ."
"──Ch-Chiến đấu."
Câu hỏi bất chợt vang lên khiến tôi rùng mình. Không phải giọng của Dotta.
Một giọng nói ngập ngừng, nhưng trong trẻo như tiếng thép mỏng bật lên.
Tôi lúc này mới nhận ra. Nắp quan tài đã mở. Từ bên trong, 《Nữ thần》 đã ngồi dậy.
Hơn nữa, cô ta đã mở mắt – đôi đồng tử rực sáng màu lửa, nhìn tôi như muốn xuyên thủng.
"Chiến đấu. C-Cứu giúp... Ra vậy."
《Nữ thần》 lẩm bẩm như rên rỉ, rồi ung dung đứng dậy.
"Hay lắm. Ngươi... có vẻ... là Kỵ sĩ của ta."
Cô ta phát âm từng từ, ban đầu còn rời rạc.
Mái tóc vàng óng của cô ta bay trong gió, tóe ra những tia lửa.
Đôi mắt màu lửa đảo qua, nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân.
Rồi cô ta khẽ cau mày, vài giây sau thì gật đầu.
"Được thôi."
Cách phát âm của cô ta dần trở nên trôi chảy.
"Ta cho ngươi điểm đỗ."
"Hả?"
"Trận chiến sắp bắt đầu, phải không. Hơn nữa, là một trận chiến để cứu người khác. Với tư cách là một 《Nữ thần》, ta hứa sẽ mang chiến thắng đến cho ngươi. Vì vậy..."
《Nữ thần》 vuốt mái tóc vàng của mình. Những tia lửa mạnh mẽ tóe ra.
"Khi ngươi tiêu diệt kẻ thù, hãy ca ngợi ta, và xoa đầu ta."
《Nữ thần》. Bọn họ có rất nhiều dạng. Rất nhiều cá tính.
Nhưng, tất cả các 《Nữ thần》 đều có chung một điểm.
Lòng kiêu hãnh tột độ về chiến đấu, và khao khát được thừa nhận mãnh liệt.
Tôi biết rõ điều đó. Vì tôi đã từng vận hành một 《Nữ thần》.
"...Dotta."
Tôi quàng tay qua cổ gã đàn ông nhỏ con bên cạnh. Siết lại.
"Lần này thì đúng như mày nói. Có khi mọi thứ tiêu tùng hết thật rồi."
"Ọe... Ể? Gì, thật á?"
"Chứ sao."
Mà nguyên nhân của mọi chuyện đều là do Dotta. Tôi siết mạnh tay hơn.
"Con nhóc này là 《Nữ thần》 xịn. Hơn nữa... có lẽ là hàng chưa kích hoạt. 《Nữ thần》 thứ mười ba."
