Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 25 Hình phạt - Giải cứu Sơ tán tại Cảng Yoof Chegu (Hồi kết)

Lúc tôi rút về căn cứ Norrgayu dựng tạm, tình hình gần như đã xong.

Thánh Kỵ sĩ đoàn và lính gác được triển khai trong thành phố đã làm tốt công việc của họ.

Việc bảo vệ dân tị nạn trong khả năng đã hoàn tất. Một chiến dịch càn quét cũng đã bắt đầu. Nghe nói họ sẽ lùng sục lũ Dị hình trốn xuống tận đường thủy.

Vì vậy, nhiệm vụ của bọn Dũng giả chúng tôi coi như tạm thời kết thúc.

Nhìn Tatsuya đang ngồi xổm ở kia là đủ hiểu.

Khi Tatsuya nhận lệnh chờ, gã không bao giờ dừng lại hoàn toàn. Bình thường gã sẽ đi loanh quanh, hoặc vung ngón tay vẽ vời vào không trung chẳng biết để làm gì. Gã đang bất động thế này hẳn là vì đã nghe tin chiến dịch kết thúc.

"Gì đấy, Zairo. Gã Rhino không đi cùng mày à?"

Jace hỏi.

Gã đã tháo yên cương của Niirii, đang mải miết lau chùi vảy cho nó. Cái thái độ đó rõ ràng là: ‘Có lệnh nữa thì bố cũng không bay’.

"Gã đó... không phải về trước rồi à?"

Tôi nhìn bộ giáp pháo bên cạnh Niirii. Có vẻ chủ nhân của nó không có ở trong. Theoritta cũng tò mò nhìn vào trong.

"Chúng ta không thấy gã ở đây, đúng không Theoritta?"

"Vâng. ...Nghĩa là, người đó đang đi lang thang đâu đó mà không mặc giáp? Nguy hiểm quá vậy...?"

"Hừ! Lại xé lẻ đi đánh quả riêng, coi lệnh trên như giẻ rách chứ gì."

Jace cười mỉa mai và quay lại nhìn Benetim.

"Benetim, lần tới chuẩn bị vòng cổ với xích cho gã đó đi. Mày định thả rông cái thằng tự tung tự tác đó mãi à?"

"Chuyện đó... ai nói thì thôi, chứ để cậu Jace nói ra thì..."

Benetim đáp lại, trông gã có vẻ không được khỏe.

Nhìn mặt là biết gã kiệt sức rồi. Tình hình này xem ra đã khiến gã căng thẳng lắm.

"Chà. Anh Rhino thì cứ kệ ảnh đi được mà, phải không?"

Tsav vừa từ trên tháp canh đi xuống, cười cợt nhả.

Cánh tay trái vẫn còn quấn băng, nhưng chỉ có gã này trông là còn sung sức. Cũng phải thôi. Thời gian làm việc của gã là ngắn nhất trong cả đám.

"Chắc ảnh đang 'hôi của' ở đâu đó quanh đây ấy mà? Hoặc đang bắt Dị hình về hành hạ chẳng hạn. Em từng thấy ảnh vác Dị hình còn sống về đấy... Phải không, anh Dotta!"

"Hình như... ảnh nói là để làm tiêu bản hay gì đó..."

Dotta nói với vẻ ghê tởm.

Gã này thì sớm chuồn việc rồi. Giờ đang tu rượu, gặm phô mai với thịt xông khói dày cộm. Kiếm đâu ra bữa tối xa xỉ đó vậy? Rảnh thật.

Cái tài này của Dotta có khi cũng nên được coi là dị năng.

"Thế nên, tớ cũng nghĩ lo cho Rhino chỉ phí công. Tớ muốn về ngủ hơn."

"Em cũng đồng ý! Theoritta-chan với Đại ca đúng là người tốt quá mà. À, hay là hai người bị ảnh nắm thóp gì à?"

"Không, cái đó, chỉ là lo lắng bình thường... hơn nữa là..."

Theoritta có vẻ hơi ngập ngừng. Nhưng cuối cùng cô bé cũng nói ra.

"Ta tò mò không biết hắn đang làm gì. Hay đúng hơn là... thật quái dị."

"Đúng vậy đó. Chứ tôi lo quái gì cho gã."

Tôi giật chai rượu và một mẩu phô mai từ tay Dotta.

Rượu vang miền nam... có lẽ loại này không rẻ. Xem ra Dotta cũng "kiếm chác" được kha khá.

"Á."

Tsav cũng lanh lẹ lượn ra sau lưng tôi, làm cái mặt "xếp hàng".

"Đại ca, tiếp theo là em nhé! Lâu rồi mới được uống rượu vang miền nam đó nha!"

"Đồ ngu xuẩn! Kẻ làm việc ít nhất mà đòi hỏi gì."

Tôi thấy Norrgayu vác một khúc gỗ lớn bước tới.

Là một cái cọc khắc Thánh ấn. Chắc là loại dùng để kích nổ. Nếu không phải Norrgayu đang cầm nó, thì đây hẳn là một món hàng nguy hiểm cần xử lý cực kỳ cẩn thận.

"Tsav, ngươi đến quá muộn. Thứ tự nhận thưởng là Dotta, rồi đến Zairo. Sau đó là Tatsuya, Jace, và Benetim. Ngươi cuối cùng."

"Hả? Em còn sau cả anh Benetim á?!"

"Đương nhiên. Ngươi và Rhino đều có vấn đề. Đặc biệt là Rhino, khi hắn quay lại, ta phải nghiêm khắc nhắc nhở. Hắn có thể trở thành trở ngại lớn cho quốc phòng."

Norrgayu nhìn chằm chằm vào cái vỏ giáp pháo rỗng tuếch với ánh mắt nghiêm khắc, như thể không thể kiềm chế được sự phẫn uất. Gã lẩm bẩm chửi rủa, có vẻ định bắt tay vào bảo trì bộ giáp.

"...Đáng lẽ đây là lúc đội quân tinh nhuệ của ta tụ họp đông đủ, thế mà Rhino! Lại dám tự ý hành động. Không thể tha thứ! Ta đã cất công chuẩn bị bài diễn văn khích lệ tinh thần, vậy mà..."

"Á! Nguy hiểm thật. Lần đầu tiên em thấy biết ơn anh Rhino đấy."

"May mà không phải nghe diễn văn... Tớ nghĩ cái đó có thể coi là một hình thức tra tấn luôn đấy."

"Còn phải nghe ‘Bệ hạ’ trình bày cả kế hoạch xây dựng đất nước nữa chứ. Còn thời gian nào vô bổ hơn thế không?"

"...Này. Sao cũng được, rút được rồi chứ?"

Jace ngáp một cái rõ to, hoàn toàn lờ đi lời của Norrgayu.

"Niirii muốn đi tắm nước nóng rồi ngủ. Nghe mấy lời nhảm nhí của Norrgayu thà về còn hơn."

Và ngay lúc Jace vỗ vào cổ Niirii.

"──Zairo!"

Một giọng nói quen thuộc.

Một phụ nữ cưỡi ngựa đang phi nước đại về phía này. Tóc màu sắt, da ngăm... Frenci. Cô ta dẫn theo khoảng năm mươi kỵ binh.

Nhưng vẻ mặt cô ta thật lạ. Trận chiến gần như đã tàn, vậy mà cô ta lại mang vẻ mặt bi thương như thể sắp bắt đầu một cuộc triệt thoái.

Thấy tôi, ánh mắt cô ta mới dịu đi, tựa như vừa trút được gánh nặng.

"Trông ngươi thảm hại thật, nhưng xem ra vẫn bình an vô sự. Tốt rồi. ──Thế, các ngươi đang làm gì mà thảnh thơi ở đây vậy?"

"Xin lỗi, nhưng hôm nay bọn ta ‘đóng cửa’ rồi."

Tôi vẫy tay, nốc rượu rồi gặm phô mai.

"Công việc ở khu thương mại, Thánh Kỵ sĩ đoàn sẽ lo liệu."

Ý tôi là tôi không định làm việc nữa.

Jace giật lấy chai rượu từ tay tôi, như thể muốn nói "tới lượt tao". Thằng khốn này. Miếng phô mai thì bị Tsav nhanh tay giật lấy và đưa cho Tatsuya. Tatsuya chậm rãi gặm lấy nó.

Trong nháy mắt, hai tay tôi trống trơn. Tôi đành giơ cả hai tay lên trời như thể đầu hàng.

"Mệt chết đi được. Hôm nay nghe cô mắng mỏ tôi cũng thấy oải nữa là."

"Nói gì mà chán thế. Thế mà cũng đòi làm rể nhà Mastibolt à? Thua cả con vượn cáo ngủ đông."

"Vượn cáo gì chứ? Kệ đi. Bên này xong việc rồi, cho bọn ta nghỉ."

"Phải. Thành phố này đã được dọn dẹp. Tạm thời đã an toàn. Nhưng mà."

Frenci nói, giọng đầy bực bội.

"──Vương đô thứ hai thất thủ rồi. Ta vừa nhận được báo cáo."

"Chờ đã... Nói lại xem. Gì cơ?"

"Vương đô thứ hai đã thất thủ. Cuộc tấn công vào thành phố này, hóa ra chỉ là đòn dương đông kích tây."

Không chỉ tôi, mà tất cả mọi người đều im lặng.

Dotta, Benetim, Tsav, Jace, tất cả. Tatsuya thì vốn đã im lặng rồi.

Giữa sự im lặng đó, Norrgayu lên tiếng đầu tiên.

"...Thành đô của ta, bị lũ Dị hình tấn công ư?"

"Hiện tượng Ma vương 'Abaddon'. Chúng đã đánh bại Thánh Kỵ sĩ đoàn 9, chọc thủng tuyến phòng thủ, và tấn công chớp nhoáng vào Vương đô thứ hai."

Frenci gật đầu, cố tình lờ đi cụm "Thành đô của ta".

"Pháo đài Gartuile chẳng khác nào đang bị kề dao vào cổ. Nếu nơi đó cũng bị xuyên thủng, mục tiêu tiếp theo sẽ là Vương đô thứ nhất."

Nói rồi, Frenci nhìn tôi.

"Ít nhất thì, thành phố Yoof này đã bị cô lập."

Khi Patoucie Kivia quay lại phòng chỉ huy, Đại Tư tế Marlen đã thay xong trang phục.

Ông ta đã cởi áo giáp lưới, tháo thanh kiếm nghi lễ và đang ngồi trên ghế.

Ông ta nhìn Patoucie, rồi nhìn gương mặt của viên đội trưởng bộ binh đi theo sau cô, và khẽ mỉm cười.

"Mừng con trở về."

Trong giọng nói có một âm hưởng hài lòng hiếm thấy.

"Ta đã nghe về sự chiến đấu dũng cảm của các con."

"Con xin cảm ơn."

Patoucie cúi đầu hành lễ, và Đội trưởng Bộ binh Rajit cũng bắt chước theo. Cô đã dặn anh ta phải tuyệt đối giữ im lặng ở nơi này.

"Con cũng nghe nói Bác đã chỉ huy rất xuất sắc ạ."

"Cũng là nhờ may mắn. Chắc là phước lành từ các Thánh nhân cổ xưa, những người đã chiến đấu chống lại Hiện tượng Ma vương. Tuy nhiên, số công dân thiệt mạng cũng không ít. Chúng ta phải chuẩn bị ngay cho trận chiến tiếp theo."

Nụ cười của Marlen nhanh chóng biến mất, trở lại vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày.

Patoucie nhìn cử chỉ làm Đại Thánh ấn bằng một tay của ông ta với ánh mắt có phần lạnh lùng.

"...Vâng ạ. Với công trạng này, Bác có lẽ sẽ đứng đầu hàng ngũ Đại Tư tế."

"Cơ cấu tổ chức của Thần điện đang bị xơ cứng. Đối mặt với thử thách chưa từng có này, chúng ta cần đoàn kết hơn nữa."

Marlen gật đầu mạnh.

"Nếu ta nhận được vinh dự đó, việc đầu tiên là thay đổi toàn bộ nhân sự. Khi đó, Patoucie, tình thế mà con đang phải chịu đựng cũng cần được cải thiện."

Nói rồi, ông ta thở ra một hơi nặng nề như tiếng thở dài.

"Thay đổi nhân sự, sao ạ. ...Vậy thì."

Patoucie bước một bước, lại gần người bác.

"Bác định nhân cơ hội đó để thay thế toàn bộ ban lãnh đạo Thần điện bằng bè lũ Cộng sinh phái sao?"

Trước câu hỏi này, Marlen không trả lời.

Vẻ mặt nghiêm nghị của ông ta không một chút dao động.

Patoucie cảm thấy sự im lặng đó kéo dài như vài phút, dù có lẽ chỉ là vài giây.

"...Con đã thẩm vấn Rideo Sodrick?"

"Mọi chuyện bắt đầu từ gã đàn ông đó. Tên của sứ giả thuộc 'Cộng sinh phái' mà gã đã gặp. Một cái tên kiểu phương Bắc, Mahaizel Jierukofu. Đó là bí danh Bác từng sử dụng."

Patoucie vẫn còn nhớ.

Lớn lên dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của cha mẹ, cô bé Patoucie hầu như không biết gì về thế giới bên ngoài, và chính người bác này là người thỉnh thoảng lại đưa cô ra ngoài.

Cô đã thấy rất nhiều thứ trong thành phố... trong số đó, thứ Patoucie hứng thú nhất là thuật cưỡi ngựa, kiếm, và Thánh ấn.

Cô càng thích những thứ đó, cha mẹ cô càng cau mày và la mắng cô nghiêm khắc.

Đôi khi họ còn dùng đến bạo lực quá đà, và những lúc như vậy, chỉ có bác là đồng minh của cô.

Ông biết mong muốn của Patoucie, đã thuyết phục cha mẹ cô, thuê gia sư và đưa cô đi huấn luyện kiếm thuật và mã thuật.

Ông đưa cô ra phố, mua cho cô một thanh kiếm tập.

Cùng cô đi dạo qua các quầy hàng ở chợ.

Những ký ức về người bác là một trong số ít những điều tươi sáng trong thời thơ ấu của Patoucie.

Chính vì vậy, cô nhớ. Không thể quên.

Mỗi khi đưa Patoucie ra phố, bí danh mà bác cô luôn dùng chính là 'Jierukofu'.

"Con vẫn nhớ sao."

Marlen cười khổ.

"Một trí nhớ tuyệt vời."

"Con không thể quên được. ...Vì vậy, chỉ có thể là Bác."

Một người thuộc Thần điện, có liên hệ với phương Bắc, đủ tài lực để điều động Hiệp hội Mạo hiểm giả, và đã ở thành phố này từ trước.

Khi giới hạn phạm vi đến mức đó, số lượng nghi phạm và những người liên quan bị thu hẹp đáng kể.

"Thêm nữa, ngày giờ Rideo Sodrick tiếp xúc với sứ giả, và lịch trình hoạt động của Bác. Việc hệ thống phòng thủ của chúng ta bị rò rỉ gần như hoàn toàn. Và, trận chiến vừa rồi..."

Patoucie đã đặt tay lên chuôi kiếm. Rajit bên cạnh cô cũng vậy.

"Con đã điều tra về đội đầu tiên phát hiện ra Dị hình và những binh lính bị thương của đội đó. Theo hồ sơ của Bác, đó là Đội 7110 thuộc Lực lượng Phòng vệ Yoof. Một đơn vị như vậy không hề tồn tại."

"Khá là nhanh tay đấy. Con đã làm thế nào? Ta không nghĩ con có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy giữa trận chiến."

"Con không thể trả lời."

Người hành động là Frenci và nhóm của cô ta.

Tộc Dạ Quỷ ở phương nam. Chỉ riêng thông tin về họ, Patoucie tuyệt đối giữ bí mật, ngay cả với bác mình.

Họ cũng mong muốn như vậy. Cô không biết lý do, nhưng đó là một người phụ nữ cùng đám thuộc hạ khiến Patoucie cực kỳ khó chịu.

Tuy nhiên, phải nói rằng hành động của họ rất nhanh chóng.

Kết quả là, cô đã làm được đến mức này.

"Bác. Tại sao Bác lại theo 'Cộng sinh phái'? Nếu nhân loại thất bại, chẳng phải mọi thứ sẽ kết thúc sao?"

"...Không phải vậy đâu."

Marlen chậm rãi đứng dậy. Patoucie dồn sức vào tay đang nắm chặt thanh kiếm.

Rajit cũng căng thẳng di chuyển sang bên cạnh ông ta.

"Đừng cử động, Bác."

"Vì những người thân yêu, Patoucie à. Vì ta, vì gia đình, và vì những người sùng đạo, trung thành với Thần điện."

Marlen không nghe lời ngăn cản của Patoucie.

Ông ta chậm rãi bước đến, đứng trước mặt cô.

"Ta muốn cứu họ. Nhân loại có lẽ sẽ thất bại, nhưng ta muốn những người có trái tim ngay thẳng và gia đình ta yêu thương được an toàn. Vì vậy, ta quyết định gia nhập 'Cộng sinh phái'."

"Vậy thì... những người không phải là người 'ngay thẳng' và 'người Bác yêu thương' thì sao?"

"Họ ra sao ta không quan tâm. Ta không có thời gian để quan tâm đến bất cứ ai khác ngoài bản thân, gia đình, và những người ta trân trọng... trong tình huống này."

Vẻ mặt của Marlen vẫn nghiêm nghị như thường lệ, và cô tin rằng ông ta đang nói thật.

"Ai mà chẳng vậy. Không còn cách nào khác. Hay là Patoucie. Con muốn trở thành anh hùng, cứu vớt những kẻ xa lạ hơn cả gia đình mình sao?"

"Bác, con..."

"Con vẫn còn quá ngây thơ, vẫn còn non nớt. Trưởng thành lên đi. Hãy yêu thương gia đình và những người thân cận quanh con."

Marlen gật đầu một cách khoan dung.

"Nếu có thể, ta muốn con cũng tham gia vào 'Cộng sinh phái', cùng điều hành thế giới trong tương lai."

"Con──"

"Nhân loại sẽ thất bại trước Hiện tượng Ma vương. Dù vậy, một số lượng đáng kể sẽ được hứa hẹn cho sự sống sót... trong số đó, chúng ta phải đứng về phía người quản lý. Để dẫn dắt những người còn lại một cách đúng đắn."

"Đừng nói nữa."

Patoucie đã rút kiếm. Mũi kiếm chĩa thẳng vào cổ Marlen.

"Thật đáng tiếc. Bác. Con đã... thực sự... thực sự rất kính trọng Bác."

"Con khóc đấy à, Patoucie?"

"Con... dù không liên quan đến mình... dù là người xa lạ... con nghĩ việc bỏ rơi họ là sai trái. Chỉ cần gia đình và người mình yêu thương hạnh phúc là đủ... con không thể suy nghĩ như vậy được."

"Đó là suy nghĩ bất thường, Patoucie à. Có lẽ nên gọi là ảo tưởng anh hùng do cái tôi quá lớn. Nghĩ lại, có lẽ chính ta đã nuôi dạy con như vậy... thật đáng thương."

"Im đi."

Patoucie gay gắt. Sau đó, cô ra lệnh cho viên đội trưởng bộ binh bên cạnh.

"Rajit. Bắt giữ Bác lại."

"Vâng!"

Rajit lập tức định hành động. Ngay khoảnh khắc đó, Marlen cũng di chuyển.

Một cây Lôi trượng. Ông ta đã giấu nó ở đâu?

Đầu trượng giơ lên nhắm thẳng vào giữa ngực Patoucie. Thánh ấn phát sáng... tia lửa lóe lên.

"Đoàn trưởng──"

Đó chắc chắn là một hành động theo phản xạ.

Rajit đẩy Patoucie. Phải nói là xô ngã cô. Không thể nghĩ rằng anh ta đã hành động sau khi suy tính kết quả.

Tia sét từ Lôi trượng xuyên qua ngực anh ta.

Thịt và xương nổ tung. Máu bắn tung tóe.

Cùng lúc đó, Patoucie Kivia nhìn thấy. Gương mặt bàng hoàng của Rajit, và gương mặt u uất đến tột độ của bác mình.

(Rajit đã phán đoán sai. Đáng lẽ anh ta phải tấn công, thay vì bảo vệ mình.)

Nếu làm vậy, anh ta đã cứu được mạng mình.

(...Vậy thì, mình không được phép sai lầm.)

Patoucie cắn môi, vung kiếm, chém đứt cánh tay Marlen đang cầm Lôi trượng.

Nhưng ông ta vẫn không dừng lại.

"Thật đáng tiếc, Patoucie."

Người bác nói.

Ông ta lại rút ra một con dao găm, không biết đã giấu ở đâu.

Có thể thấy một Thánh ấn nào đó được khắc trên đó.

Là loại dùng để tấn công... và có lẽ là rất mạnh. Không thể để nó được kích hoạt.

"Ta đã luôn coi con như con gái của mình."

Khi nhận ra, Patoucie đã hét lên.

Cô định nói "Im đi", nhưng không thành lời. Hoặc có lẽ, nó gần giống một tiếng thét hơn.

Dù vậy, cơ thể cô vẫn phản ứng nhanh chóng.

Patoucie vung kiếm, chính xác như những gì cô đã lặp đi lặp lại trong các buổi luyện tập kiếm thuật.

Ngay sau đó, mũi kiếm lóe lên, xuyên qua cổ họng Marlen Kivia.

Tháng Mười một (Đông tiết), ngày Bảy.

Vương đô thứ hai thất thủ trước Hiện tượng Ma vương 'Abaddon'.

Cùng ngày, Patoucie Kivia, Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 13, bị tống giam vì tội sát hại bác mình là Đại Tư tế Marlen Kivia, và thuộc cấp Rajit Hislow.