Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Truyện tương tự

Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

(Đang ra)

Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Không biết

Tại một nơi chẳng thấy ánh sao, một lời thề đã được lập: Rằng ta sẽ tự tay khắc lên bầu trời đêm ấy tinh tọa của chính mình.

80 475

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

17 43

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

160 439

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

196 731

Dũng Sĩ Trở Thành Con Trai Của Nữ Ma Vương

(Đang ra)

Dũng Sĩ Trở Thành Con Trai Của Nữ Ma Vương

Haemangsaenggeul

"Ta sẽ tước đoạt tất cả mọi thứ của các ngươi."

1 2

Ma Pháp Ông Chú

(Đang ra)

Ma Pháp Ông Chú

냥둘러치기; Cat Swipe

Đây là một câu truyện tươi sáng. Kể về một người đàn ông tìm lại ánh sáng đời mình

17 10

Tập 1 - Chương 01: Nữ thần Hoa Hướng dương / Sống chung / Tớ đã thích cậu từ lâu rồi

Chương 01: Nữ thần Hoa Hướng dương / Sống chung / Tớ đã thích cậu từ lâu rồi

Hoạt động của hội học sinh chỉ diễn ra một lần trong tuần.

Mỗi khi bước vào phòng hội học sinh, việc đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của một thiếu nữ đã trở thành thói quen của tôi.

Hinata, không biết cô ấy đã đến chưa... Ngay lúc tôi đảo mắt nhìn quanh phòng như vậy.

"Cậu vất vả rồi, hôm nay cậu cũng đến tham gia hội học sinh nhỉ."

Một giọng nói trong trẻo, mềm mại vang lên từ phía sau.

Tôi giật mình quay ngoắt lại, đứng ở đó là một nữ sinh.

Mái tóc màu hạt dẻ dịu dàng tựa như caramel dài ngang lưng. Đôi mắt to tròn vẫn còn đọng lại nét ngây thơ của thiếu nữ, mang theo một nụ cười đáng yêu khiến người ta bất giác muốn mở lòng với cô ấy.

Asahina Hinata ─ Hội trưởng Hội học sinh của ngôi trường này.

"A, ừ. Dù sao thì tớ cũng làm thư ký rồi mà. Phải cố gắng có mặt ở hội học sinh thường xuyên chứ."

"Ừm, tốt lắm tốt lắm. Vậy thì, chúng ta hãy cùng cố gắng vì hội học sinh nhé?"

Khi Hinata bước vào phòng, một nữ sinh ngẩng mặt lên và nói "A, Hội trưởng~!" với nét mặt bừng sáng. Lời chào ấy như giọt nước tràn ly, làm từng người một bắt đầu chào theo.

Vừa ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc ấy của hội học sinh, ngay khi tôi vừa ngồi xuống ghế thư ký, nhóc hậu bối ngồi cạnh đã cất tiếng gọi tôi.

"Nè nè, Yuuto-paisen. Nghe em nói này, có tin động trời đây!"

Một nữ sinh có vẻ ngoài sành điệu, mặc bộ đồng phục có hơi rộng thùng thình ─ Yarihara, đang tỏ ra bồn chồn như thể không thể nhịn được việc phải kể cho ai đó nghe.

"Gì mà em cứ cười tủm tỉm mãi thế. Chuyện thú vị lắm à?"

"Thú vị, hay đúng hơn là gây sốc ấy ạ. Anh biết tiền bối Sagawa năm ba chứ? Đội trưởng câu lạc bộ bóng rổ, lại còn đẹp trai, chuẩn hàng chất lượng cao ấy."

"Ừ, thấy mấy bạn nữ trong lớp anh hay bàn tán. Rồi anh ta làm sao?"

"Nghe đâu tiền bối Sagawa đó vừa mới tỏ tình với Hội trưởng Hinata nhà mình đấy!"

Cốp.

"Sao thế paisen. Tự dưng lại đập đầu xuống bàn vậy."

"...K-Không, không có gì. Vì là chuyện của Hinata nên anh hơi giật mình thôi."

Này, đùa nhau à. Hinata được tiền bối Sagawa tỏ tình sao...!?

"Th-thế à. Nhân tiện thì, Hinata đã trả lời thế nào?"

"Ây da, thực ra em cũng không biết. Em mới chỉ nghe đồn là Hội trưởng Hinata được tiền bối Sagawa tỏ tình thôi."

"Gì ─ này, khơi mào chủ đề cho đã rồi em bảo không biết là sao."

"Nếu tò mò thì anh cứ đi hỏi chính chủ là được mà, chị ấy đang ở ngay kia kìa."

"Hừ..."

Làm sao mà tôi làm được chuyện đó.

Vì làm vậy chẳng khác nào tôi đang bận tâm muốn chết xem Hinata và tiền bối Sagawa có đang hẹn hò hay không.

"Kìa kìa, sao thế ạ~? Cứ đường hoàng mà ra hỏi cho ra dáng đàn anh đi chứ~"

"Ồn ào quá, anh không hứng thú xem Hinata hẹn hò với ai đâu."

"Lại tỏ ra mạnh mẽ rồi. Paisen đáng yêu thật đấy."

Lúc nào cũng là một nhóc hậu bối thất lễ... Thôi thì tôi cũng quen rồi.

"Mà, em cũng hiểu tại sao tiền bối Sagawa lại nhắm đến chị ấy. Hội trưởng Hinata là hình mẫu lý tưởng của toàn thể học sinh mà. Đáng yêu như thần tượng, học hành hay thể thao đều đứng đầu khối, đã thế ngực còn lớn nữa, quá mức hoàn hảo luôn. Chỗ đó chắc phải cỡ cúp E đấy nhỉ?"

"Này...! Ngừng lại đi. Đừng có oang oang mấy chuyện đó ra chứ."

Tôi hoảng hốt liếc nhìn Hinata. May quá, cậu ấy không để ý đến cuộc trò chuyện bên này.

"Hơn hết nhé. Dù cái gì cũng hoàn hảo nhưng tiền bối Hinata lại cực kỳ dịu dàng, không hề khiến người ta thấy phản cảm chút nào."

Đó chắc hẳn là lý do lớn nhất khiến Hinata được yêu mến.

Chính vì dịu dàng hơn bất cứ ai, nên dù là những người nổi bật trong lớp, hay những kẻ cô độc ít bạn bè, Hinata đều đối xử bằng nụ cười không hề phân biệt. Tôi đã chứng kiến cảnh tượng ấy vô số lần.

"Mà, cũng vì thế nên đa số con trai đều hoang tưởng rằng 'Ể, biết đâu mình cũng có cơ hội thì sao?'. Để rồi nhận ra đó là đối tượng ngoài tầm với và đau lòng. Quả là một Hội trưởng Hội học sinh đầy tội lỗi nhỉ~"

Rầm!

Giống như bị hạ đo ván, tôi lại đập đầu xuống bàn lần nữa, trong khi Yarihara cứ cười toe toét.

"Hửm~? Sao thế paisen. Trông như sắp bị knock-out đến nơi rồi kìa."

"Này, Yarihara. Em đang trêu tức anh đấy à...!"

Yarihara cười hì hì, hạ giọng nhỏ đến mức chỉ mình tôi nghe được.

"Mọi người trong hội học sinh đều biết paisen để ý tiền bối Hinata mà. Chắc chắn là em sẽ ủng hộ paisen thay vì tiền bối Sagawa rồi!"

"...Xin nhận lời động viên ấm áp này của hậu bối. Anh hoàn toàn không thấy vui chút nào."

"Em nói thật đấy. Bí mật nhé, em nghĩ paisen có cơ hội đấy? Hội trưởng Hinata có vẻ cũng để ý đến paisen mà."

Không có chuyện đó đâu, Hinata chỉ đơn giản là dịu dàng nên mới khiến người ta sinh ra ảo tưởng như vậy thôi.

Ngay lúc tôi đang tự nhủ với bản thân như thế, Yarihara nói tiếp.

"Nhưng mà, tưởng là đóa hoa dại xinh xắn ai ngờ lại là hoa trên núi cao không thể với tới, quả là một đối thủ đáng gờm. Đúng danh xưng Nữ thần Hoa Hướng dương có khác."

"Nữ thần Hoa Hướng dương, à. Từ lúc nào Hinata lại bị gọi như thế nhỉ."

Chắc hẳn nó mang ý nghĩa là một thiếu nữ có nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương và luôn đối xử dịu dàng với tất cả mọi người. Tên cậu ấy là Hinata lại còn gắn với hoa hướng dương, một biệt danh được trau chuốt quá mức.

"Thật tình, có cả Nữ thần lẫn Thiên thần, cái hội học sinh này cứ như thiên đường vậy."

"...Thiên thần?"

"Ủa, paisen không biết sao? Dạo gần đây, trong hội học sinh có một mỹ nữ được mệnh danh là 'Thiên thần Ánh trăng' đấy? Người đó chính là ─"

Đúng lúc Yarihara định nói ra. Cạch, tiếng cửa mở vang lên.

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía nữ sinh vừa mở cửa.

Mái tóc tuyệt đẹp trong suốt dài vừa qua vai. Đôi mắt tựa như đá quý tỏa ra thứ ánh sáng huyền bí, cùng một biểu cảm vô hồn không thể đọc vị.

Một thiếu nữ hệt như búp bê Tây phương tinh xảo ─ Sayo Tsukino.

"............"

Giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, Tsukino cúi đầu chào mọi người trong hội học sinh.

Thoạt nhìn có vẻ cô ấy lạnh lùng khó gần, nhưng mọi người đều không mảy may bận tâm. Bởi lẽ ai cũng hiểu rằng, sự thiếu hụt biểu cảm này chính là trạng thái bình thường của Tsukino.

"Kìa, paisen. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến kìa. Thiên thần Ánh trăng xuất hiện rồi đấy."

"Hả, vậy ra Thiên thần Ánh trăng là để gọi Tsukino sao?"

"Anh thấy đấy, tiền bối Tsukino toát lên một cảm giác trong trẻo hay đúng hơn là rất bí ẩn đúng không? Kiểu như huyền ảo tựa ánh trăng và đáng yêu như một thiên thần á."

...Hmm, là vậy à. Việc cô ấy đáng yêu thì tôi không có ý kiến, nhưng phần huyền ảo thì tôi không cảm nhận được. Tsukino là một cô gái mang lại cảm giác gần gũi hơn nhiều cơ.

Mà, việc tôi nghĩ vậy cũng là điều khó tránh khỏi.

Bởi vì, Tsukino là bạn thuở nhỏ của tôi.

Lúc lướt qua nhau, tôi khẽ cất tiếng chào Tsukino.

"Tsukino, cậu vất vả rồi. Hôm nay cũng mong cậu giúp đỡ nhé."

"...Ừm, Yuuto cũng vất vả rồi. Cả Yarihara-san nữa. Cùng cố gắng nhé."

Vẫn giữ vẻ vô cảm, Tsukino ngồi xuống vị trí của mình. Cô bé hậu bối ngồi cạnh Tsukino đang xấu hổ lén lút liếc nhìn cô ấy.

"Kìa, cái cô bé đó chắc chắn là fan của chị Tsukino đấy. Tiền bối Tsukino không chỉ nổi tiếng với nam sinh mà cả nữ sinh cũng rất thích chị ấy. Kiểu như búp bê ấy. Chị ấy đáng yêu làm cho người ta cứ muốn ngắm nhìn mãi."

Đúng là từ hồi cấp hai, bạn bè xung quanh đã bắt đầu nói với tôi những câu như "Thật ghen tị với bạn thuở nhỏ của Tsukino". Dưới góc nhìn của bọn con trai, những đứa con gái cùng tuổi thường trông khá trẻ con, nên họ có vẻ chuộng tuýp con gái ít nói và đoan trang như Tsukino hơn.

"Độ nổi tiếng của tiền bối Tsukino khủng lắm đấy nhé? Lúc em làm khảo sát đám con trai quen biết với câu hỏi 'Bạn muốn hẹn hò với bạn nữ nào trong hội học sinh?', chị ấy đứng thứ hai chỉ sau Hội trưởng Hinata thôi đó."

"Em còn làm cả mấy trò đó à... Hơn nữa, cái khảo sát đó có lỗ hổng đấy. Em bảo là đám con trai quen biết, nhưng anh chẳng nhớ là từng bị em hỏi câu đó bao giờ."

"...? Vì đâu cần phải hỏi anh làm gì. Đằng nào thì paisen chẳng chọn Hội trư─"

"Nhắc mới nhớ hôm nay là ngày siêu thị giảm giá! Phải nhớ mua trứng mới được!"

Chịu hết nổi cô hậu bối này rồi, toàn đi đùa giỡn với sự ngây thơ của đàn anh.

"Vậy thì, cũng đến giờ rồi, chúng ta bắt đầu buổi họp thôi. Mọi người mau ổn định chỗ ngồi nhé."

Theo tiếng hô của Hinata, các thành viên trong hội đều bắt đầu ngồi ngay ngắn.

Tất cả ánh nhìn đều đổ dồn về phía Hinata ở ghế Hội trưởng, và Tsukino ở ghế Phó hội trưởng.

"Vậy, tôi xin bắt đầu buổi họp hội học sinh ngày 10 tháng 10. Tsukino-san, nhờ cậu nhé."

"Vâng. Vì thời điểm này các bệnh cảm cúm và truyền nhiễm bắt đầu bùng phát, nên hằng năm hội học sinh đều làm áp phích tuyên truyền phòng chống dịch bệnh. Do đó, dựa theo mẫu của năm ngoái, tấm áp phích này ─"

Dưới sự giải thích cặn kẽ của Tsukino và khả năng điều hành trơn tru của Hinata, buổi họp diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Dù vậy, vì các sự kiện lớn vẫn còn ở phía trước, nên buổi họp kết thúc khá nhanh gọn.

"Vậy chúng ta chốt là sẽ dán áp phích đã thiết kế vào tuần sau nhé. Mọi người, hôm nay cảm ơn sự vất vả của các bạn."

Sau lời chào kết thúc của Hinata, phòng hội học sinh bắt đầu ồn ào trở lại.

Hay là thử đi hỏi người khác về vụ của tiền bối Sagawa xem sao. Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy.

"Nè, Yuuto-kun. Tớ có thể nói chuyện với cậu một chút chứ?"

Trong tích tắc, tim tôi hẫng đi một nhịp.

Không sao, bình tĩnh nào. Cứ như bình thường, như bình thường thôi.

"Ồ, có chuyện gì vậy?"

"Về tấm áp phích phòng chống dịch bệnh ấy, tớ định thay đổi nội dung một chút so với năm ngoái. Yuuto-kun là thư ký, cậu có thể cho tớ xin vài lời khuyên được không?"

"Hả, tớ á? Được thôi, tớ sẽ giúp. Đích thân Hội trưởng đã nhờ vả mà lị."

"Thật không? Cảm ơn nhé, có một thư ký ưu tú đúng là hạnh phúc thật đấy."

Hinata mỉm cười, rồi khởi động chiếc laptop được đặt sẵn trong phòng.

Đang ngẩn ngơ ngắm nhìn khung cảnh đó, Yarihara lén lút huých vào mạng sườn tôi, thì thầm.

"Thấy chưa, paisen có khả năng lắm mà đúng không?"

"...Cậu ấy nhờ anh chỉ vì anh là thư ký thôi. Chẳng có ý nghĩa đặc biệt nào đâu."

"Tiêu cực quá đi mất. Thôi thì, chúc anh may mắn nhá."

Sau khi Yarihara để lại lời chào tạm biệt rồi rời đi, trong phòng lúc này chỉ còn lại tôi và Hinata. Những người khác có vẻ cũng đã về hết rồi.

Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản trong khi nhìn vào màn hình laptop. Thấy bố cục của tấm áp phích, tôi bất giác tròn mắt ngạc nhiên.

"Thủ tục hỗ trợ phí tiêm phòng cúm mùa...? Tớ nhớ là trong áp phích năm ngoái đâu có mục này. Lẽ nào, đây là cái mà Hinata vừa nói tới sao?"

"Ừm, là điểm thay đổi đấy. Vì nếu làm đơn đăng ký thì sẽ được tiêm với giá rẻ hơn, nên tớ nghĩ làm vậy sẽ giúp giảm bớt số người quên việc tiêm phòng. Đặc biệt là các anh chị khối trên đang chuẩn bị thi đại học, lỡ mà đổ bệnh vào thời điểm quan trọng này thì gay go lắm."

Cậu ấy cất công tìm hiểu những thứ này vì lý do đó sao? Rõ ràng là chẳng ai nhờ cậu ấy cả.

"...Nói sao nhỉ, Hinata đúng là vẫn bao đồng như ngày nào."

"Mồ~. Cảm giác như tớ vừa bị mỉa mai một cách bóng gió vậy."

"Tớ thực sự ngưỡng mộ cậu đấy. Dù có dùng nguyên mẫu của năm ngoái thì cũng chẳng ai phàn nàn gì, vậy mà cậu vẫn cố gắng cải thiện nó."

"Ahaha... Chắc vì tớ là Hội trưởng Hội học sinh chăng. Rốt cuộc thì tớ vẫn luôn nghĩ là mình phải cố gắng hơn."

Chính vì là một Hinata như thế nên cậu ấy mới có thể trở thành người đứng đầu hội học sinh.

Nữ thần Hoa Hướng dương, quả là một danh xưng không sai vào đâu được. Nhờ sự dịu dàng đối với tất cả mọi người, xung quanh Hinata luôn có vô số người vây quanh, và ai ai cũng đặt niềm tin vào cậu ấy.

Chính vì vậy ─ tôi cũng đã trót thích Hinata.

Thế nhưng, kẻ bị thu hút bởi một Hinata như thế không chỉ có mình tôi. Ngay mới đây thôi, tôi nghe nói cậu ấy đã được tiền bối Sagawa tỏ tình.

............

"Nhắc mới nhớ, tớ nghe đồn là Hinata đã được tiền bối Sagawa tỏ tình nhỉ."

"Hả ─ ể!? Y-Yuuto-kun, cậu biết chuyện đó sao...?"

"Thì, tớ có một cô hậu bối thích hóng chuyện mà. Thế nên, tớ mới tự hỏi không biết Hinata đã trả lời thế nào."

"...Cậu bận tâm việc tớ và tiền bối Sagawa có hẹn hò hay không đến vậy sao?"

Tôi đứng hình. Đúng nghĩa là tôi đã cứng đơ như một bức tượng đá.

Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, tôi vờ như đang gõ máy tính để làm việc và đáp lại bằng giọng điệu như đang buôn chuyện phiếm.

"Không, cũng không hẳn là vậy. Chỉ là Yarihara có vẻ tò mò muốn biết quá, nên tớ tính sau này sẽ kể lại cho em ấy. Nhưng nếu cậu không thích thì tớ cũng không ép đâu."

"V-vậy à. Ừm thì ─"

Nghe giọng nói đầy ngượng ngùng của Hinata, tôi vẫn tiếp tục gõ phím.

Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch.

"Tớ đã xin lỗi và đã từ chối rồi. Thế nên, giữa tớ và tiền bối Sagawa không có chuyện gì đâu nhé."

Cạch.

"Ừm, ra là vậy."

Chỉ cần lơ đễnh đi một chút thôi, chắc chắn tôi đã tung nắm đấm ăn mừng bằng toàn bộ sức lực của mình rồi.

Chết tiệt, thấy nhẹ nhõm kinh khủng. May quá, cậu ấy từ chối tiền bối Sagawa rồi.

"Có khi nào... cậu nghĩ tớ sẽ hẹn hò với tiền bối Sagawa không?"

"...Cũng có một chút. Tiền bối Sagawa rất nổi tiếng, tớ nghĩ anh ấy khá xứng đôi với Hinata. Với cả, Hinata có người yêu thì cũng đâu có gì lạ."

"...T-tớ đâu có dễ dãi mà hẹn hò như thế chứ."

Hinata lảng tránh ánh mắt như để giấu đi sự ngượng ngùng, khẽ lẩm bẩm.

"Tớ không thể trở thành người yêu với người mà mình không thích được. Nếu hẹn hò lần đầu, tớ muốn người đó phải là người mà tớ vô cùng, vô cùng thích cơ."

"...V-vậy à."

Này, này này này này. Hẹn hò lần đầu thì phải là người mình thích, thế là thế nào chứ?

Quá sức đáng yêu rồi đấy...!

"Đ-đùa thôi! Chuyện này kết thúc tại đây nhé! Chúng ta mau làm tiếp công việc thôi nào."

"Nếu tự mình nói ra rồi tự thấy xấu hổ thì ngay từ đầu đừng có nói chứ..."

"Th-thì tại, Yuuto-kun đã nói vậy mà? Rằng tớ có người yêu cũng chẳng có gì lạ. Thế nên, tớ mới nghĩ là mình phải giải thích cho đàng hoàng..."

Vì lý do đó mà cậu cất công đỏ bừng cả mặt lên để nói cho tớ nghe sao. Cậu quá đỗi nghiêm túc rồi đấy, Hội trưởng của chúng ta.

"Hơn nữa, tớ chỉ nói vì đó là Yuuto-kun thôi đấy? Tớ tin tưởng cậu hơn bất kỳ ai mà."

"Nói quá rồi. Tớ có tài cán gì đâu cơ chứ."

"Không đúng đâu, tớ đã ở bên cạnh Yuuto-kun từ hồi năm nhất mà. Giờ đây trên cương vị thư ký, tớ cực kỳ dựa dẫm vào cậu, cậu là một người rất quan trọng đối với tớ đấy."

"...V-vậy à. Dù sao thì, nếu Hinata đã nói vậy, tớ cũng thấy rất vui."

Không ổn rồi, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Hinata nữa. Tim tôi đang đập thình thịch.

"Nếu vậy, tớ sẽ phải cố gắng bằng mọi cách để có thể hỗ trợ cho Hinata. Dù tớ chỉ là một cậu bạn cùng lớp vô dụng, nhưng rất mong được cậu giúp đỡ nhé."

"...Ừm, đúng vậy nhỉ."

Vậy là mọi chuyện đã êm xuôi. Vụ ồn ào nhỏ nhẹ về việc Hinata được tỏ tình đã đi đến hồi kết, và chắc hẳn chúng tôi sẽ lại trải qua những tháng ngày bình dị như trước đây.

...Đáng lý ra là vậy.

─ Dù tớ chỉ là một cậu bạn cùng lớp vô dụng, nhưng rất mong được cậu giúp đỡ nhé.

Ngay cái khoảnh khắc tôi thốt ra câu đó, hình ảnh Hinata cúi gằm mặt xuống mang theo một vẻ buồn bã, u sầu đã in hằn sâu sắc trong tâm trí tôi.

***

Tôi quyết định sẽ làm món Omurice với số trứng tôi mua được lúc giảm giá còn 99 yên.

Đối với một kẻ đang sống một mình trong khu chung cư như tôi, nấu ăn là một trong những công việc nhà không thể tránh khỏi.

Dù vậy, nhờ có cô hàng xóm mà tôi cũng không có cảm giác như mình đang sống một mình cho lắm.

"Ngon, tráng đẹp phết."

Bí quyết để tráng trứng được bông xốp nghe nói là phải cho thêm sữa tươi. Đối với tôi mà nói thì làm được như thế này là khá thành công rồi. Giờ chỉ cần rưới xốt demi-glace lên nữa là hoàn tất.

Cho món cơm cuộn trứng vừa làm xong cùng với món salad khoai tây mua ngoài tiệm lên đĩa, tôi mang ra ngoài.

Đứng trước căn phòng bên cạnh, tôi cất tiếng gọi qua cánh cửa như mọi khi.

"Này~, tớ mang bữa tối sang rồi đây."

Cạch, cánh cửa mở ra, xuất hiện là một thiếu nữ mặc chiếc áo len rộng thùng thình.

Đó là Tsukino, hàng xóm và cũng là bạn thuở nhỏ của tôi.

"Cảm ơn nhé. Thực đơn hôm nay là gì vậy?"

"Omurice và salad khoai tây. Dù phần salad là hàng mua ở siêu thị thôi."

"Ồ~."

Ngay khi nhận lấy đĩa Omurice, mắt Tsukino sáng rực lên như một đứa trẻ.

"Trứng tráng chín tới nè. Không cần ăn cũng biết, món này tuyệt đối ngon."

"Biết ngay cậu sẽ nói vậy mà. Cậu thích độ chín cỡ này, vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ."

Giữa tôi và Tsukino, một phần cũng nhờ cái duyên hàng xóm láng giềng, nên gia đình hai bên đã qua lại thân thiết từ hồi mẫu giáo. Vì nhà tôi là cảnh gà trống nuôi con, nên từ nhỏ tôi đã toàn được gia đình Tsukino chăm sóc.

Tuy nhiên, đó chỉ là câu chuyện của nửa năm trước.

Gia đình Tsukino vốn có bốn người gồm bố mẹ và chị gái, nhưng chị gái cô ấy chuyển ra khỏi tỉnh để học đại học, còn bố mẹ thì tạm thời phải về quê để chăm sóc người thân. Vì vậy, Tsukino cũng rơi vào hoàn cảnh sống một mình giống như tôi.

...Thế nhưng, đây chính là lúc cô ấy đụng phải một bức tường lớn.

Điều mà không một ai ở trường biết là kỹ năng tự lập của Tsukino bằng không.

Dọn dẹp hay giặt giũ thì còn đỡ. Cô ấy có thể học nhanh chóng, cùng lắm quên thì vẫn sống lay lắt được.

Vấn đề nằm ở chuyện ăn uống. Tsukino chưa từng nấu được một bữa ăn đàng hoàng nào, việc bắt cô ấy tự nấu ăn mỗi ngày có thể coi là điều bất khả thi.

Vậy thì, trong khoảng thời gian phải sống một mình sắp tới, ai sẽ là người nấu cơm cho Tsukino?

Và thế là, người bị chỉ mặt gọi tên, không ai khác chính là tôi.

"May mà có Yuuto làm hàng xóm. Chứ không có Yuuto, chắc tớ đã sống bằng bánh mì mỗi ngày ba bữa rồi."

"Khẩu phần ăn y như bồ câu ấy... Sao cậu không chịu học nấu ăn trước khi mọi chuyện thành ra thế này chứ."

"Chế nước sôi vào cốc súp ăn liền thì tớ làm được nhé?"

"Tớ thật sự kinh ngạc trước sự can đảm dám gọi cái đó là 'nấu ăn' của cậu đấy, Tsukino."

Cũng vì hoàn cảnh như vậy, nên việc mẹ của Tsukino đến nhờ vả tôi rằng "Cô chỉ có thể trông cậy vào Yuu-kun thôi" cũng là điều dễ hiểu.

Bản thân tôi cũng không muốn Tsukino ăn uống thiếu chất, nên hiện tại hầu như ngày nào tôi cũng nấu bữa tối cho cậu ấy. Tôi đã từ chối nhận tiền, nhưng vì bố mẹ Tsukino vẫn gửi ba vạn yên (30000) mỗi tháng dưới dạng tiền nguyên liệu và công nấu nướng, nên tôi tin là mình đang cho cậu ấy ăn những bữa đàng hoàng.

Và với những lý do đó, tôi đã được bổ nhiệm làm người chăm sóc cho Thiên thần Ánh trăng.

Tsukino khuất bóng vào căn phòng bên trong, rồi mang bộ bát đĩa của bữa tối hôm qua ra trả tôi.

Bát đĩa dùng xong thì hôm sau rửa sạch rồi trả lại, đó là quy tắc giữa hai đứa chúng tôi.

"Cảm ơn vì món hamburger hôm qua nhé. Và, tớ xin nhận bữa Omurice hôm nay."

"Không có chi. Tsukino muốn ăn món gì thì cứ việc nói, không cần phải ngại đâu nhé."

"Món gì cũng được mà? Vì đồ ăn Yuuto nấu, món nào cũng ngon cả."

"Mấy câu như thế là khó xử nhất đấy, nhưng quả thực nghe xong lại thấy vui nhất."

Giờ thì, đến lúc về phòng rồi.

Vừa định cất lời tạm biệt, thì đôi môi của Tsukino đã mấp máy trước, "Này, Yuuto".

"Chuyện của Hinata-san, cậu ổn chứ? Tớ nghe đồn cậu ấy được một tiền bối nổi tiếng tỏ tình."

"Đến cả Tsukino cũng biết cái tin đồn đó à. Mà ý cậu ‘ổn chứ’ là sao?"

Biểu cảm hiện lên trên gương mặt Tsukino là một nét trong veo không hề mảy may để lộ chút cảm xúc nào.

"Bởi vì, Yuuto thích Hinata-san mà."

"...Đâu, đâu có chuyện đó. Đến cả Tsukino cũng trêu tớ đấy à."

"Tớ đang lo lắng cho cậu thật đấy? Sau buổi họp hội học sinh, Yuuto đã được Hinata-san gọi lại đúng không? Khoảnh khắc đó, trông mặt cậu có chút đau khổ."

Thế nên người ta mới nói, có một cô bạn thuở nhỏ thật sự rất phiền phức.

Những biến chuyển tâm lý nhỏ nhặt mà chẳng ai hay biết, lại bị cô ấy dễ dàng nhìn thấu đến vậy.

"Nào, ai biết được. Cái đó để cho trí tưởng tượng của Tsukino tự quyết định đi. Chỉ là, tớ nói một lời thôi nhé, có vẻ như Hinata không hẹn hò với tiền bối Sagawa đâu. Nghe đâu cậu ấy đã từ chối lời tỏ tình rồi."

"Hừm~, vậy sao."

"Cậu không ngạc nhiên lắm nhỉ."

"Tớ lờ mờ đoán được mà. Vì Hinata-san là người rất nghiêm túc."

Ừm, điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý.

"Nhưng mà, may là Hinata-san vẫn chưa có người yêu nhỉ."

"Đã bảo không phải thế mà ─ mà thôi, việc tớ bất an vì Hinata được tiền bối tỏ tình cũng là sự thật. Dù sao thì, cảm ơn cậu đã cố gắng an ủi tớ nhé."

"...? Sao lại phải cảm ơn tớ?"

Trên gương mặt Tsukino nở một nụ cười nhè nhẹ, đáng yêu đến mức khiến người ta liên tưởng đến một thiên thần.

"Tớ là bạn thuở nhỏ của Yuuto mà. Khi cậu buồn bã thì việc tớ an ủi cậu là chuyện đương nhiên, phải không?"

"...Vậy à. Chắc là vậy rồi."

Những đứa con trai cùng lớp và cả Yarihara đều nói. Tsukino mang một vẻ huyền ảo và bí ẩn ─ điều đó có thể đúng, nhưng tôi nghĩ chẳng qua là mọi người không hiểu Tsukino mà thôi.

Tsukino là một người có thể vì người khác mà nở một nụ cười dịu dàng đến nhường này cơ mà.

Trở về phòng, tôi bắt đầu dùng bữa tối. Khoảng thời gian sau đó hoàn toàn là tự do. Tôi có thể làm bất cứ điều gì mình thích.

Thế nhưng, tôi có một việc bắt buộc phải làm.

Ngồi xuống trước chiếc bàn trong phòng, tôi mở cuốn sách tham khảo Toán học phần II ra. Bài thi cuối kỳ một điểm Toán của tôi nát bét, nên nếu có cơ hội nâng điểm thì chính là ở môn này.

Thành tích của Hinata đứng thứ sáu toàn khối, nên mục tiêu của tôi là lọt vào top năm.

Để có thể trở thành một người đàn ông khiến Hinata, dù chỉ một chút thôi, cũng muốn ngoái nhìn lại.

"Được rồi, chiến thôi."

Chắc chắn, tôi đang theo đuổi một mối tình đơn phương vượt quá thân phận của mình. Ngay cả tiền bối Sagawa ─ một người vừa đẹp trai, giỏi thể thao, lại nổi tiếng ─ còn bị từ chối cơ mà. Một thằng con trai bình thường ở mọi phương diện như tôi, có lẽ ngay từ việc muốn hẹn hò với cậu ấy đã là một sai lầm rồi.

Thế nhưng, đây là mối tình đầu của tôi.

Dù lý trí có gào thét bảo tôi hãy từ bỏ, thì trái tim lại chẳng hề chịu nghe lời.

Đối với Hinata, dù tôi chỉ là một cậu bạn cùng lớp, hay là một thư ký thân thiện đi chăng nữa ─ thì ngay lúc này đây, tôi chỉ muốn tiến về phía trước để chạm tay đến ước mơ của mình.

...Phù, tạm thời xong một phần.

Nhìn lên đồng hồ, có vẻ tôi đã cắm mặt vào sách tham khảo suốt một tiếng rưỡi đồng hồ. Việc học Toán hôm nay dừng ở đây là được, tôi cầm lấy chiếc điện thoại để nghỉ ngơi một lát.

Vì mải mê học nên tôi không để ý, giữa đêm hôm khuya khoắt thế này mà lại có cuộc gọi nhỡ. Người gọi là….

"Ông già gọi à?"

Bố tôi hiện đang lưu lại ở Nam Cực vì công việc. Chắc chắn không thể nào là gọi để buôn chuyện phiếm được, không biết có chuyện gì đây.

Tôi gọi lại, và bố bắt máy ngay lập tức.

『Lâu rồi không gặp, Yuuto.』

"Tự dưng bố gọi điện thoại thế này, lạ thật đấy. Có chuyện gì sao?"

『Ừm. Vì có chuyện bố bắt buộc phải nói cho con biết.』

Giọng điệu bình thản hệt như mọi khi, cứ như thể ông đang nói về thời tiết ngày mai vậy.

『Từ trước đến giờ bố vẫn giấu con, thực ra con có một người chị cùng cha khác mẹ.』

"Ồ, con hiểu rồi. Chị gái, nhỉ."

… Hả?

『Người chị đó của con ấy, con bé bảo là muốn sống cùng với con. Thế nên, bố định sắp tới sẽ cho hai đứa gặp nhau.』

"Khoan, khoan đã. Chờ con một chút. Sao bố lại đẩy câu chuyện đi mượt mà thế. Con thậm chí còn chưa tiêu hóa nổi cái sự thật là mình có chị gái đây này. Mà cái gì cơ, muốn sống cùng con á?"

Chết tiệt, não tôi sắp quá tải vì cái sự thật động trời này rồi.

Không phải, tôi mà có chị gái á? Bố đang trêu tôi đấy à?

『Mà, việc Yuuto dao động cũng là lẽ đương nhiên. ...Trước khi con ra đời, bố từng có một vị hôn thê, con còn nhớ chuyện đó không?』

Về chuyện đó thì hồi nhỏ tôi từng được nghe bố kể. Hồi đó dù đã có người đính ước nhưng bố lại bỏ trốn cùng mẹ tôi, tạo nên một màn kịch cực kỳ hỗn loạn.

『Bố giấu Yuuto, nhưng thực ra giữa bố và người phụ nữ đã chia tay đó có một đứa con. Đó chính là chị gái con ─ người sẽ trở thành chị gái cùng cha khác mẹ của Yuuto.』

"...Vậy ra, từng có chuyện như thế. Nhưng tại sao đến tận bây giờ bố mới nói cho con biết?"

『Vì đứa trẻ đó nói muốn gặp con. Con bé bảo muốn hai chị em sống chung một nhà như một gia đình. Thế nên, bố quyết định sẽ không giấu giếm nữa.』

Phải sống chung dưới một mái nhà với một người khác giới không quen biết, dưới danh nghĩa gia đình.

Cứ như phim ảnh hay truyền hình vậy. Chẳng có chút cảm giác thực tế nào cả.

『Bố nghĩ đó không phải chuyện gì tồi tệ đâu. Từ nhỏ con đã rất chu đáo chăm sóc người khác, nhưng lại khá cẩu thả với chính bản thân mình. Nhân cơ hội này, hãy để con bé chăm sóc cho con đi.』

"Bố lo chuyện bao đồng quá. Vốn dĩ con vẫn đang là học sinh cấp ba, đùng một cái đòi sống chung thì..."

『Chuyện là thế đấy, trưa thứ Bảy tuần này lúc một giờ chiều, con nhớ để trống lịch nhé. Vì con bé sẽ đến nhà mình. Vậy nhé.』

"Này, khoan đ─"

Cúp máy rồi... Rõ ràng tôi có hàng tá chuyện muốn hỏi cơ mà.

Hơn nữa, thứ Bảy tới gặp mặt trực tiếp ─ khoan đã, thứ Bảy á?

"Thế chẳng phải là ngày mai sao!"

Làm sao đây, tôi chưa chuẩn bị cái quái gì cả. Aaa bực mình thật, lúc nào bố cũng làm mọi thứ quá đường đột!

...Nhân tiện thì, sau đó. Đầu óc tôi chứa toàn hình bóng của người chị gái kia đến nỗi không thể nhét thêm được chữ nào vào đầu, chuyện đó thì khỏi cần phải nói cũng biết.

***

Thứ Bảy đã hẹn đến trong chớp mắt.

Sẵn nói luôn, tôi hoàn toàn mù tịt về người sắp trở thành chị gái mình. Chí ít tôi cũng muốn biết tên tuổi của người ta, nhưng lại bị bố gạt phăng đi với câu "Gặp mặt rồi con sẽ tự khắc biết thôi". Mang tiếng là bố ruột mà làm ăn tắc trách quá không vậy?

Ngay khoảnh khắc tôi vừa chuẩn bị xong bánh trà đãi khách. Tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi trong phòng.

"A, v-vâng. Tôi ra ngay đây."

Đứng trước cửa ra vào, tôi rón rén tiến lại gần lỗ nhòm ─ và bất giác thốt lên "Ể?".

Đứng trước cửa là một thiếu nữ trạc tuổi tôi, mặc một chiếc váy liền thân thanh lịch, điệu bộ có vẻ bồn chồn.

Là Hinata.

Tại sao Hinata lại ở đây...? Tôi vội vàng mở cửa, Hinata mang nét mặt đầy căng thẳng, cất tiếng.

"A, Yuuto-kun. Ừm, chào cậu. Lâu lắm rồi hai đứa mình mới gặp nhau ngoài trường học nhỉ?"

"A, ừ, đúng thế. Mà này, sao Hinata lại đến nhà tớ thế? Hội học sinh có việc gấp à?"

Lần cuối cùng tôi nhìn thấy Hinata mặc đồ thường ngày là khi nào nhỉ. Tự dưng thấy cậu ấy trong bộ thường phục ít khi diện, bản thân tôi bất giác trở nên bối rối.

"A, xin lỗi vì để cậu phải đứng nói chuyện thế này. Nếu có việc gì thì vào nhà rồi nói... à mà, tự dưng nhớ ra là tớ sắp có khách đến thăm. Xin lỗi nhé, tớ không tiện mời cậu vào trong được."

"...Không, không sao đâu. Không liên quan gì đến hội học sinh cả. Tớ đến đây là vì có một chuyện quan trọng muốn nói với Yuuto-kun."

"Chuyện quan trọng, với tớ sao?"

"Chú Tetsuya đã nói cho cậu biết rồi đúng không? Về việc Yuuto-kun, có một người chị gái ấy."

"──Ể."

Khoan đã. Tại sao Hinata lại biết tên bố tôi? Không, trước hết phải hỏi, tại sao cô ấy lại biết chuyện tôi có một người chị gái chứ?

Ngoài tôi và bố ra thì người biết bí mật đó ─ chắc chắn chỉ có bản thân người chị gái đó mà thôi.

...Không thể nào.

"Hinata, lẽ nào ─"

"...Quả nhiên là, cậu vẫn chưa nhận ra nhỉ."

Hinata khẽ bật cười khúc khích.

Biểu cảm hiện lên trên khuôn mặt ấy, là một nụ cười đáng yêu đến mức có thể đánh cắp trái tim người đối diện.

"Tớ là Asahina Hinata, là bạn cùng lớp, là Hội trưởng Hội học sinh, và là chị gái của Yuuto-kun. Từ nay về sau, mong được cậu giúp đỡ nhé.”

Có phải tôi đang nằm mơ một cơn ác mộng không vậy.

Chẳng lẽ, người chị có chung một nửa dòng máu với tôi ─ lại chính là 'Nữ thần Hoa Hướng dương' mà tôi đang yêu thầm ư.

"...? ??"

"À ừm, tớ và Yuuto-kun tuy khác mẹ nhưng lại chung một bố, cái gọi là chị em cùng cha khác mẹ ấy. Okay?"

Không okay chút nào. Hoàn toàn không ổn một chút nào cả.

Từ nãy đến giờ não tôi hoàn toàn đình công. Rõ ràng Hinata là mối tình đầu của tôi ─ vậy mà giờ lại bảo là người nhà có chung một nửa dòng máu sao.

"H-haha, thế à. Trùng hợp thật đấy, không ngờ cô bạn cùng lớp lại là chị gái cùng chung huyết thống của mình. Trước mắt thì, cậu vào nhà đi. Tớ có nhiều chuyện cần phải hỏi lắm."

"...Y-Yuuto-kun? Cậu ổn chứ? Mặt cậu tái mét rồi kìa..."

"Ừ, ừm, tớ ổn tớ ổn. Không cần để tâm đâu."

Dù là hiện tại tôi đang thấy buồn nôn đến mức thế giới xung quanh cứ quay mòng mòng, nhưng mà.

"Đ-đúng rồi. Cậu uống chút cà phê nhé? Chúng ta nên bình tĩnh lại một chút thì hơn, ừ."

"Cảm ơn cậu. Tự nhiên được Yuuto-kun phục vụ thế này, tớ thấy hơi ngại ngại."

Tôi loạng choạng bước vào bếp, chuẩn bị pha cà phê hòa tan.

Biết đâu, đây chỉ là một trò chơi khăm thì sao. Hinata đang giấu camera đâu đó, và mọi người trong hội học sinh đang theo dõi bộ dạng hốt hoảng của tôi qua màn hình. Rồi khi tôi vừa quay lại, Hinata cùng những thành viên hội học sinh cầm tấm bảng "Trò đùa thành công mỹ mãn!" sẽ lao ra và ─.

"Y-Yuuto-kun!? Cốc cà phê này, trông có gì đó không ổn...!"

"Ể... Oái!"

Ngay khoảnh khắc tôi đưa cốc cà phê cho Hinata, tôi mới nhận ra sai lầm của bản thân.

Có vẻ tôi đã lỡ tay đổ quá nhiều bột, nên một cốc cà phê đen sì mang dáng vẻ cực kỳ đắng chát đã được hoàn thành.

8344db6c-a094-401a-819c-af03aebdc300.jpgThứ đồ uống gì thế này, mới nhấp một ngụm mà mắt đã mở trừng trừng vì tỉnh ngủ rồi...!

"X-xin lỗi cậu! Tớ lỡ thẫn thờ mất một lúc. Tớ sẽ pha lại cốc khác ngay đây."

"...Kh, không sao! Tớ hoàn toàn không bận tâm đâu? Cốc cà phê này, tớ sẽ uống. Tớ sẽ uống nó!"

"Ể ─ kh, không không! Cái này thì quá sức chịu đựng rồi! Uống hết là cậu hỏng cả người vì hấp thụ quá liều caffeine đấy!?"

"Nh-nhưng mà, đây là cốc cà phê Yuuto-kun đã cất công pha cho tớ cơ mà! Dù là thứ gì đi nữa thì thưởng thức nó bằng tấm lòng biết ơn mới là phép lịch sự đúng chứ?"

"Cậu thánh thiện quá mức làm tớ thấy tội lỗi thêm đấy!"

"V-với cả, tớ thích vị đắng đắng một chút, nên cỡ này thì nhằm nhò gì đâu?"

"Tớ cá là nó đã vượt qua cái ngưỡng gọi là 'đắng' rồi! Hay đúng hơn, cái màu của nó đã khiến tớ nghi ngờ không biết đây có phải cà phê hay không nữa cơ! Này, sao cậu lại móc tay vào quai cốc thế kia...!"

Tôi dùng toàn lực để ngăn cản Hinata đang cố đưa cốc cà phê lên miệng. Nguy to rồi, ánh mắt Hinata nghiêm túc lắm. Cứ để mặc cậu ấy là cậu ấy sẽ uống nó thật cho mà xem.

"Tớ xin lỗi, Hinata. Tớ rất vui vì tấm lòng của cậu, nhưng thực sự xin cậu đừng uống. Lỗi tại tớ mải suy nghĩ linh tinh nên mới làm hỏng việc."

"............Ừm."

Cuối cùng, Hinata cũng chịu đặt chiếc cốc xuống bàn.

"Tớ xin lỗi nhé. Việc bạn cùng lớp bỗng dưng thành chị gái, chắc chắn Yuuto-kun cũng đang rất hoang mang. Cậu không cần bận tâm đến tớ đâu, tớ nghĩ cậu nên ở một mình một lát thì tốt hơn."

"Nhưng mà, tớ định sau đó sẽ mời cậu đi ăn ở đâu đó để tiện nói chuyện..."

"Yuuto-kun làm gì còn tâm trí nào mà ra ngoài chứ? Bữa ăn để tớ lo cho, cậu không cần bận tâm đâu nhé?"

"...Ngại quá, vậy đành nhờ cậu. Xin lỗi vì lại làm phiền cậu rồi."

"Cậu đừng bận tâm. Biết đâu ăn no bụng rồi sẽ bình tĩnh lại thì sao?"

Cậu ấy định đi mua đồ ăn ở đâu đó cho tôi sao... Tôi toàn gây phiền phức cho cậu ấy thôi.

Vừa bước ra ban công hít thở chút không khí trong lành, toàn thân tôi như rã rời.

"…Hinata là, chị gái mình..."

Dù có thốt thành lời, nó vẫn chẳng mang lại chút cảm giác chân thực nào.

Không, có lẽ là do tâm trí tôi không muốn chấp nhận cái hiện thực này. Bị cái sự thật Hinata là chị gái giáng xuống đầu, cảm xúc đầu tiên trỗi dậy trong tôi không phải là kinh ngạc hay bối rối.

Mà là, sự tuyệt vọng.

Một lần thất tình tồi tệ và bi đát nhất, khi biết chắc chắn rằng mối tình đầu của mình sẽ chẳng bao giờ đơm hoa kết trái.

"Chuyện quái quỷ gì thế này..."

Chết tiệt, tôi sắp khóc đến nơi rồi.

Nếu mọi chuyện thành ra thế này, thà rằng tôi tỏ tình với Hinata rồi bị từ chối thẳng thừng có khi còn tốt hơn. Chắc chắn cũng sẽ đau khổ nhường này, nhưng ít nhất tôi còn có thể từ bỏ.

Thế nhưng, nếu Hinata là người chị cùng cha khác mẹ, thì tôi thậm chí còn chẳng có tư cách để thổ lộ tấm lòng mình.

Ngay cả khi, cho đến tận ngày hôm qua, chúng tôi vẫn là những người bạn cùng lớp thân thiết đi chăng nữa.

"Yuuto, cậu sao thế?"

Chợt, giọng nói của Tsukino vang lên.

Nhìn sang, tôi thấy Tsukino đang nhoài người ra từ ban công bên cạnh, chằm chằm nhìn tôi.

Phòng của tôi và Tsukino nằm sát nhau, ban công chỉ được ngăn cách bởi một tấm vách duy nhất. Từ hồi xưa, những cuộc trò chuyện qua lại kiểu này không phải là chuyện hiếm.

"A... ừm, Tsukino à. Không, không có chuyện gì đâu."

"Nói dối. Vì cậu cứ ‘ah’, rồi ‘ugh’. Nghe cứ y hệt như tiếng thây ma vừa mới bị cắn ấy."

“Tớ phát ra cái âm thanh mờ ám đó sao…” Thường thì tôi đã nói vậy rồi, nhưng lúc này thì tôi chịu thua. Tôi chỉ có thể uể oải buông ra một câu trả lời thiếu sức sống “Vậy à.”

"Này, Yuuto. Cậu lạ lắm đấy? Có chuyện gì tồi tệ xảy ra à?"

"...Ừm, một chút. Nhưng tớ ổn mà. Tsukino đừng bận tâm nhé."

"Đợi đó. Giờ tớ sang phòng cậu ngay. Từ từ kể tớ nghe xem nào."

"Ừ ─ này, chờ đã. Cậu vừa bảo sẽ sang phòng tớ á?"

"Thì đúng vậy mà? Làm thế tớ mới nhìn rõ mặt Yuuto được chứ."

"...Tớ rất cảm kích tấm lòng của cậu, nhưng lúc này e là không tiện. Nhà tớ đang có khách."

Dù sao thì Hinata cũng đang ở trong phòng tôi. Không thể để Tsukino biết chuyện này được.

"Có khi nào, lý do Yuuto suy sụp là vì người khách đó không?"

"...Cũng có thể coi là vậy. Không phải do người đó làm gì sai đâu, chỉ là có một chuyện vô cùng đau đớn xảy ra khiến tớ chẳng biết phải làm sao thôi."

"Một chuyện buồn đến mức đó sao. ...Này, Yuuto. Cậu lại gần đây một chút được không?"

"...? Được thôi, như thế này à?"

Ngăn cách bởi một tấm vách mỏng, tôi và Tsukino đứng sát rạt nhau.

Và rồi, Tsukino kiễng chân lên, rướn người qua lan can ban công, run rẩy vươn tay về phía tôi.

"Ưm~...!"

"...Tớ hiểu là cậu đang rất cố gắng, nhưng cậu đang làm cái gì thế?"

"Tớ tính xoa xoa đầu Yuuto... ! Yuuto có vẻ đang suy sụp, nhưng tớ lại không được phép sang phòng...!"

Lúc đó, tôi mới chợt vỡ lẽ.

À, ra là vậy. Tsukino đang cố gắng an ủi tôi. Dù chẳng biết đầu đuôi ngọn ngành ra sao, nhưng chỉ với cái lý do duy nhất là tôi đang buồn bã, cậu ấy đã làm như vậy.

Nhưng mà này, Tsukino. Tớ nghĩ với chiều cao đó của cậu thì có cố rướn cách mấy cũng không chạm tới tớ đâu.

Nuốt ngược câu nói đó vào trong lòng, tôi khẽ mỉm cười rồi nhoài người ra ngoài ban công.

Chạm. Cảm giác ngón tay của Tsukino khẽ chạm vào đỉnh đầu tôi.

"Ngoan ngoan...! Bé ngoan, bé ngoan...!"

Nói là xoa đầu, nhưng có vẻ giống như bị những ngón tay ấn mạnh xuống thì đúng hơn. Thành thật mà nói, chẳng có chút cảm giác dễ chịu nào giống như đang được vuốt ve cả.

Nhưng, sự dịu dàng của Tsukino khi cố gắng cổ vũ tôi, khiến tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

"Cảm ơn nhé. Tớ thấy đỡ hơn chút rồi."

"Thật chứ? ...May quá. Lâu lắm rồi tớ mới thấy Yuuto suy sụp đến vậy."

"Vậy sao? Tớ cũng có lúc thế này thế kia chứ."

"Nhưng Yuuto khi đứng trước mặt người khác lúc nào cũng nghĩ 'Mình phải mạnh mẽ lên' đúng không? Nếu là Yuuto bình thường, khi nhận ra có tớ ở đó, tớ nghĩ ít nhất cậu cũng sẽ cố nặn ra một nụ cười rồi."

"...Vậy à, chắc là vậy rồi."

Quả thật, có lẽ đúng như Tsukino nói. Nếu bản thân còn giữ lại được một chút tỉnh táo, chắc tôi đã cố tỏ ra mạnh mẽ để Tsukino không phải lo lắng rồi.

"Vậy, tớ đi nhé. Để người ta đợi trong phòng cũng không hay."

"Ừm, tớ hiểu rồi. Nếu thấy cô đơn thì cứ gọi tớ bất cứ lúc nào nhé? Tớ sẽ lại xoa đầu cho cậu."

"Tớ rất biết ơn vì cậu đã an ủi tớ, nhưng đổi sang cách khác được không? Chúng ta đâu còn là học sinh tiểu học nữa đâu."

"Mồ~... Vậy để lần tới tớ sẽ suy nghĩ thêm."

Tách khỏi lan can ban công, tôi dùng tay vỗ bộp vào hai má mình.

Tỉnh táo lại đi. Việc chìm đắm trong nỗi đau thất tình, để sau cũng chưa muộn.

Quay trở lại phòng khách, thứ đầu tiên xộc thẳng vào mũi tôi là một mùi hương thơm lừng.

Nhìn sang, Hinata đang đứng trong bếp, thuần thục đảo chảo.

"Hinata...? Cậu đang nấu ăn à?"

"Mấy món đơn giản thôi. Có khi nào cậu ghét người khác đứng trong bếp nhà mình không?"

"Không, không có chuyện đó. Chỉ là tớ hơi bất ngờ thôi."

Khi cậu ấy bảo sẽ chuẩn bị bữa ăn, tôi cứ đinh ninh cậu ấy sẽ mua đồ ăn ở một cửa hàng nào đó đem về, hóa ra ý cậu ấy là tự tay vào bếp sao.

Đợi vài phút, một đĩa Carbonara được mang ra đặt trước mặt tôi. Chắp tay nói "Itadakimasu", tôi dùng nĩa cuộn một ít mì rồi đưa vào miệng thưởng thức.

"─Ngon quá."

Hương vị dịu nhẹ của sữa tươi và phô mai hòa quyện hoàn hảo cùng vị cay nồng của hạt tiêu đen. Từ trước đến giờ tôi toàn dùng xốt làm sẵn và luôn thấy hài lòng với nó, không ngờ đồ tự làm lại mang đến một hương vị sâu sắc nhường này.

"Thật chứ? Phù, may quá. Đây là lần đầu tiên tớ nấu ăn cho Yuuto-kun, nên tớ đã rất hồi hộp không biết cậu có khen ngon không. A, tớ lỡ dùng nguyên liệu của nhà cậu mà chưa xin phép, có sao không? Nếu đó là đồ cậu định dùng cho bữa tối nay thì tớ xin lỗi nhé."

"Không, hoàn toàn không sao. Tớ thì làm sao mà nấu ngon được thế này, ngược lại tớ còn phải cảm ơn cậu ấy chứ. Hinata nấu ăn giỏi thật đấy."

"Mẹ tớ thường xuyên phải đi làm về muộn, nên tớ bắt đầu tự nấu ăn từ hồi cấp hai rồi. ...Nhân tiện thì, đây là màn chào hàng của tớ để chứng minh cho Yuuto-kun thấy rằng, nếu sống cùng tớ thì cậu sẽ không bao giờ phải lo chuyện ăn uống đấy? Nếu sống cùng tớ, sẽ rất hời đấy nhé."

Bất giác, tay cầm nĩa của tôi dừng lại giữa không trung.

"...Quả là một phần quà tặng kèm tuyệt vời."

"Đúng không? Nếu chốt đơn bây giờ còn được tặng kèm gạo và nước giặt nữa đấy?"

"Nghe hệt như mấy người đi chào mời bán báo vậy."

Bất giác khóe miệng tôi khẽ nhếch lên. Quả nhiên, Hinata rất giỏi trong việc quan tâm đến người khác. Cậu ấy cố tình buông những lời đùa cợt này cũng chỉ để xoa dịu bầu không khí giúp tôi.

"Thật sự, Hinata là chị gái của tớ sao?"

Hinata gật đầu, rồi lấy từ trong cặp ra một tờ giấy ─ bản sao hộ khẩu của chính cậu ấy.

Quả thực, trong mục ghi tên bố mẹ, có dòng chữ Bố・Minato Tetsuya.

"Ra là sự thật… Chuyện tớ là em trai cùng cha khác mẹ, Hinata đã nhận ra từ khi nào vậy?"

"Thực ra, từ lúc chúng ta gặp nhau lần đầu ở hội học sinh cơ. Hồi tớ học cấp hai, mẹ tớ tái hôn, và lúc đó mẹ đã kể cho tớ nghe về chú Tetsuya cùng con trai của chú ấy. Tớ không ngờ lại gặp cậu ở trường cấp ba đâu."

Vậy ra chỉ có mình tôi bị mù mờ chuyện này sao... Mà, việc thú nhận chúng tôi là chị em chắc hẳn cũng rất khó khăn. Hinata chắc hẳn đã phải đấu tranh tâm lý rất nhiều mới đưa ra quyết định này.

"Có nghĩa là, ông già nhà tớ đã có con với hai người phụ nữ khác nhau... Uwa, cảm giác phức tạp thật đấy. Dù tớ rất quý ông già, nhưng tớ chẳng muốn bênh vực ông ấy chút nào."

"Nhắc mới nhớ, chú Tetsuya hiện đang làm việc ở nước ngoài đúng không? Nghĩa là, Yuuto-kun đang sống một mình à?"

"À, ừ. ...? Khoan đã. Chuyện mẹ tớ không còn đúng là sự thật, nhưng sao Hinata lại biết? Chuyện mẹ tớ, tớ chỉ kể cho mỗi Tsukino thôi mà."

"─A."

Ngay lập tức, Hinata tỏ ra bối rối, luống cuống.

"À, ừm... đúng rồi, chú Tetsuya đã kể cho tớ nghe! Chú ấy bảo nếu sống chung với Yuuto-kun thì tớ nên biết chuyện này!"

"Vậy à. Nghĩa là cậu cũng biết chuyện mẹ tớ mất vì bạo bệnh rồi nhỉ."

"...Ừm."

Tôi tự hỏi, ông già đã kể chuyện này vào lúc nào nhỉ.

Nghe nói, vào lúc ông già và mẹ tôi trao nhau lời thề non hẹn biển, mẹ đã mắc phải một căn bệnh nan y khó chữa trị.

Chính vì vậy, để có thể ở bên cạnh mẹ tôi cho đến những giây phút cuối đời, ông già đã kết hôn với bà, và tôi ra đời.

Mẹ tôi mất khi tôi mới lên năm. Tôi vẫn nhớ mẹ đã chống chọi với căn bệnh bằng toàn bộ sức lực của mình chỉ để được sống cùng tôi, và bà đã luôn ở bên cạnh tôi.

Thời gian của mẹ không còn nhiều, dù là một đứa trẻ tôi cũng lờ mờ hiểu được điều đó. Thế nhưng, mẹ chưa từng một lần bi quan về hoàn cảnh của bản thân.

Bà luôn biết ơn ông già, và luôn cố gắng để trở thành một người mẹ tốt của tôi. Đáng lẽ bà phải là người đau đớn và sợ hãi hơn bất kỳ ai, nhưng lúc nào bà cũng dịu dàng, và cho đến tận giây phút nhắm mắt xuôi tay, bà vẫn mỉm cười với tôi.

Thế nên, người mẹ trong ký ức của tôi, lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười.

Tôi muốn trở thành một người như thế.

Cho đến tận bây giờ, mẹ vẫn luôn là mục tiêu, và là hình mẫu mà tôi luôn khao khát vươn tới trong cuộc đời này.

"Nhưng mà, toàn chuyện xưa lắc xưa lơ rồi, cậu không cần để tâm đâu. À mà, tớ muốn hỏi một chuyện, Hinata có ghét người bố đã ngoại tình của mình không...?"

"Ưm... Thành thật mà nói, tớ không coi chú ấy là bố đâu. Chúng tớ chẳng nói chuyện với nhau mấy, đối với tớ chú ấy chỉ giống như một người chú tốt bụng thôi. Hình như chú ấy vẫn sẽ tiếp tục chu cấp tiền nuôi dưỡng cho đến khi tớ trưởng thành, nên tớ cũng chẳng có ấn tượng xấu gì về chú ấy đâu."

Lời nói đó của cậu ấy khiến tôi như được cứu rỗi. Người đã túc trực bên giường bệnh của người mẹ chẳng còn sống được bao lâu, và một tay gà trống nuôi tôi khôn lớn đến nhường này, không ai khác chính là ông già tôi.

Dẫu cả thế giới này có quay lưng lại và chỉ trích ông ấy, tôi cũng không thể nào oán trách ông già nhà mình được.

"Nhưng mà, vẫn thật khó tin, Hinata thực sự là chị gái của tớ sao. Dù sao thì, còn một điều nữa tớ muốn hỏi cho rõ ─ tại sao, đến tận bây giờ, Hinata lại muốn sống chung với tớ?"

"...Chắc vì, tớ muốn có một mối quan hệ đặc biệt với Yuuto-kun, chăng."

Một giọng nói nhỏ xíu, nhỏ đến mức tưởng chừng như có thể bị gió cuốn bay.

"Nếu cứ giấu giếm chuyện tớ là chị gái và tiếp tục làm bạn cùng lớp, thì một lúc nào đó, tớ và Yuuto-kun sẽ phải xa nhau. Vậy nên, tớ muốn có một sợi dây liên kết với Yuuto-kun."

"Ể ─ Nghĩa là, cậu muốn ở bên tớ mãi mãi, với tư cách là người một nhà sao?"

"...Ư-ừm."

Hinata hơi cúi mặt xuống như để kìm nén sự xấu hổ.

Những lời của Hinata cứ vang vọng mãi trong tâm trí tôi. Hinata, muốn ở bên cạnh tôi.

"Có lẽ, tớ tôn trọng Yuuto-kun nhiều hơn những gì cậu nghĩ đấy? Tớ đã luôn dõi theo dáng vẻ chăm chỉ của cậu ở hội học sinh từ hồi năm nhất rồi. Yarihara-san hay những người khác cũng thường nói, cậu là một tiền bối rất biết quan tâm chăm sóc người khác, giúp đỡ mọi người rất nhiều mà?"

"Con nhóc ấy chỉ coi tớ như một tên đàn anh dễ bắt nạt thôi."

"Nhưng đó chẳng phải là lý do khiến cậu được hậu bối yêu mến sao."

Hinata khẽ bật cười vui vẻ.

"Hơn nữa nhé, nếu Yuuto-kun không cho tớ ở nhờ thì tớ sẽ gặp rắc rối lớn đấy. Tớ không còn nhà để về rồi."

"Không còn nhà để về...?"

"Khi tớ bảo muốn sống cùng Yuuto-kun, tớ đã cãi nhau to với mẹ. Nên tớ chạy khỏi nhà như đi bụi luôn rồi."

À, ra là vậy. Việc mẹ của Hinata ghét người chồng từng thay lòng đổi dạ là điều hiển nhiên. Việc con trai của người đàn ông đó và con gái mình sống chung dưới một mái nhà, đứng ở góc độ người mẹ chắc chắn sẽ khiến bà đứng ngồi không yên.

Vậy mà, cậu ấy thà cãi nhau với mẹ còn hơn là từ bỏ việc sống chung với tôi sao.

"A, tất nhiên không phải là ở mãi mãi đâu nhé? Nếu cứ bám lấy cậu thì cũng ngại lắm, chí ít xin cậu cho tớ ở lại đến khi tốt nghiệp cấp ba, sau đó tớ sẽ tự lo cho bản thân mình. ...Thế nên, cậu thấy đó."

Nói đoạn, Hinata cúi gập người, một cái cúi đầu trịnh trọng như thể chúng tôi là những người xa lạ.

"Vì vậy, xin cậu đấy. Tớ sẽ nấu ăn mỗi ngày. Quét dọn, giặt giũ tớ cũng sẽ làm hết. Nếu phòng không đủ chỗ, tớ ngủ trong phòng chứa đồ cũng được ─ xin cậu, cho tớ ở lại ngôi nhà này được không?"

"…"

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hinata như thế này.

Có lẽ, đây là một mong muốn vô cùng thiết tha và nghiêm túc đối với cậu ấy.

"Xin lỗi, điều đó là không thể. Tớ không thể sống chung với Hinata được."

Đôi vai của Hinata khẽ run lên.

"Tớ không muốn sống chung với Hinata dưới những điều kiện như vậy. Nếu tớ và Hinata là gia đình, thì vị thế của chúng ta phải ngang bằng nhau, đúng chứ?"

"...Ể?"

"Xin hãy dừng việc dùng kính ngữ, bỏ ngay suy nghĩ phải làm toàn bộ việc nhà, hay chịu bị đối xử tệ bạc đi, dẹp hết mấy cái đó đi cho tớ. Hơn nữa, tớ mong cậu hãy giải thích rõ ngọn ngành và xin phép mẹ cậu đàng hoàng. Tớ không muốn mối quan hệ giữa Hinata và mẹ trở nên tồi tệ đâu."

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể để Hinata an tâm.

"Chỉ cần giải quyết xong những việc đó, tớ sẵn sàng sống chung với cậu trong căn hộ 2LDK nhỏ bé này."

Quả thực không thể phủ nhận rằng tôi vẫn còn đang bối rối trước lời đề nghị sống chung đường đột này.

Thế nhưng, thiếu nữ trước mặt tôi đã cúi gập người, khao khát được trở thành người một nhà với tôi.

Nếu đã vậy, tôi cũng nên đối diện với quyết tâm đó và chìa tay ra cho cậu ấy.

Chắc chắn, người mẹ mà tôi luôn kính trọng, cũng sẽ làm như thế.

Đúng lúc đó. Hinata, với vẻ mặt ngẩn ngơ, nắm chặt lấy tay tôi bằng cả hai tay.

"H-Hinata...?"

"Thật tốt quá ─ thực sự, tốt quá rồi...!"

Hinata thì thầm, trông như thể cậu ấy có thể òa khóc vì quá đỗi xúc động bất cứ lúc nào.

"Thực ra, tớ đã rất lo lắng. Tớ sợ cậu sẽ mắng tớ 'Tại sao đến tận bây giờ mới nói những lời đó'. Nhưng mà, quả nhiên Yuuto-kun vẫn là Yuuto-kun. Cậu vẫn là cậu con trai dịu dàng mà tớ hằng biết, thật may quá."

"...Th-thì có sao đâu. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát đáng để cậu phải cảm ơn đến vậy đâu."

Có lẽ vì câu trả lời gượng gạo của tôi, Hinata khẽ chau mày. Rồi như chợt nhận ra mình đang nắm lấy tay tôi, cậu ấy vội vàng buông ra.

"Oái...! T-tớ xin lỗi. Tớ lỡ vui quá trớn. Dù sao hôm qua chúng ta vẫn là bạn cùng lớp, khoảng cách này có hơi gần quá nhỉ."

Hinata bẽn lẽn mỉm cười.

"Nhưng mà, chúng ta không còn là bạn cùng lớp đơn thuần như trước nữa đâu nhỉ? Từ hôm nay chúng ta đã là chị em rồi, tớ mong là hai đứa mình có thể dần dần vun đắp mối quan hệ gia đình với nhau."

"...Gia đình, sao."

Từ nay về sau, Hinata không còn là bạn cùng lớp hay Hội trưởng Hội học sinh nữa, mà sẽ chung sống dưới một mái nhà với tôi dưới tư cách là chị gái.

Nếu đã vậy ─ tôi phải nói cho Hinata biết.

Để không phải là bạn cùng lớp như trước đây, mà là một thành viên gia đình ở bên cạnh Hinata.

"Này, Hinata. Có một chuyện, tớ đã luôn giấu cậu."

"...Yuuto… -kun?"

Sự căng thẳng của tôi dường như đã lây sang Hinata, cậu ấy bối rối nhìn tôi.

Ahh, chết tiệt. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi tỏ tình, vậy mà lại phải bày tỏ tấm lòng với một người không bao giờ có thể kết đôi được.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Vĩnh biệt nhé, mối tình đầu của tôi.

"Tớ, đã luôn thích Hinata ─ cậu, là mối tình đầu của tớ."

"────"

Thế giới như thể ngừng trôi vào khoảnh khắc đó.

Hinata nín thở nhìn tôi, tựa như bị cướp mất trái tim... chẳng mấy chốc, khuôn mặt cậu ấy đỏ bừng lên.

"Ể ── ểể!? Y-Yuyuyuu-Yuuto-kun!? Th, thí-ích, tớ á...!?"

"Tớ đã thích Hinata từ rất lâu rồi, thích đến mức trong đầu tớ chỉ toàn hình bóng cậu. Nếu có thể, ngay lúc này đây tớ vẫn nghiêm túc muốn được hẹn hò với cậu."

"Hở!? H-hẹn hò, sao...!"

Như thể không thể chịu đựng được sự xấu hổ, Hinata ngoảnh mặt đi.

Quả nhiên là vô phương cứu chữa. Trong tôi vẫn có một phần đang nghĩ dáng vẻ này của Hinata đáng yêu làm sao.

"Xin lỗi nhé. Tớ biết giờ nói mấy lời này cũng chẳng ích gì. Nhưng nếu cứ tiếp tục giấu giếm tình cảm dành cho Hinata, tớ nghĩ mình sẽ không thể nào bước tiếp từ cái thời chúng ta còn là bạn học được. Bởi vì chắc chắn, tớ sẽ mãi nhìn nhận Hinata dưới tư cách là một người con gái."

"............Ư, ừm."

"Vì vậy, để có thể trở thành gia đình của Hinata, tớ nghĩ mình bắt buộc phải từ bỏ mối tình đơn phương này. Cho đến lúc đó, tớ mong cậu có thể cho tớ thêm một chút thời gian."

Đối với tôi, thiếu nữ mang tên Hinata, ngày hôm qua là bạn học, hôm nay lại trở thành người nhà.

Thế nhưng, ranh giới đó nằm ở đâu? Bất kể là bạn cùng lớp, Hội trưởng Hội học sinh, hay chị gái, đó cũng chỉ là những danh xưng trống rỗng, bản chất con người Hinata đâu hề thay đổi.

Một người luôn nỗ lực hết mình, có nụ cười tỏa nắng, giỏi kết bạn, tháo vát việc nhà, vòng một đầy đặn, bướng bỉnh, sống nghiêm túc, ngay thẳng đến mức đáng kinh ngạc, và dịu dàng hơn bất cứ ai. Đó chính là người con gái mà tôi đã đem lòng yêu.

Mang trong mình một nửa dòng máu thì đã sao. Chừng nào Hinata vẫn là Hinata, tôi nghĩ mình vẫn sẽ tiếp tục ôm mối tình đơn phương này.

"Thế nên, đây là lần cuối cùng tớ nói thích Hinata. Tớ sẽ cố gắng sắp xếp lại tình cảm của mình để xứng đáng làm em trai của cậu. Nhưng có lẽ, thứ tình cảm tớ dành cho Hinata sẽ không thể nguội lạnh ngày một ngày hai được, mong cậu hiểu cho tớ điều đó."

"...Cậu, đã thích tớ đến mức đó sao."

"Vì cậu, là mối tình đầu của tớ mà."

"H, hừm~. Vậy sao..."

Hinata tỏ ra vô cùng bồn chồn.

"Ừm, tớ hiểu rồi. Vậy thì, cho đến khi Yuuto-kun chịu công nhận tớ là chị gái, tớ sẽ luôn dõi theo cậu từ bên cạnh. À ừm, rất mong được cậu giúp đỡ nhé, em trai-kun."

"Tớ cũng vậy, chị gái. Chúng ta hãy cùng nhau xây dựng một gia đình hòa thuận nhé."

"Ư, ừm. ...Vậy à, ra là Yuuto-kun đã thích tớ, nhỉ."

"...Hinata?"

"Đ-đừng có nhìn tớ chằm chằm như thế. Chắc chắn là mặt tớ đang đỏ rực lên rồi."

"...V-vậy à."

...Cứ như thế.

Tôi bắt đầu sống chung dưới một mái nhà với cô bạn cùng lớp từng là tình đơn phương, và cũng là chị gái ruột của mình ─ Hinata.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

日向 - Nhật Hướng - Hướng về mặt trời Cơm cuộn trứng oyaji - 親父 "Cảm ơn vì bữa ăn" 2 phòng ngủ, 1 phòng khách (Living room), 1 phòng ăn (Dining room),1 phòng bếp (Kitchen).