Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

519 1386

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

317 1301

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

18 54

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

390 1040

Tập 1 - Chương 03: Gratin nấm / Cùng nhau ra ngoài / Cô bé trong ký ức

Chương 03: Gratin nấm / Cùng nhau ra ngoài / Cô bé trong ký ức

Khoảng một tuần đã trôi qua kể từ ngày tôi được Tsukino tỏ tình.

Dù đã trót hứa một lời hứa to tát rằng 『Tớ sẽ cố gắng hết sức để thực hiện mọi yêu cầu của Tsukino』, nhưng cuộc sống của tôi vẫn trôi qua chẳng có gì khác biệt so với trước đây.

Nếu có gì thay đổi, thì chắc là dạo gần đây ngày nào tôi cũng nấu bữa tối ở nhà Tsukino chăng.

Chính vì vậy, thời điểm tôi chạm mặt Hinata nhiều nhất sau giờ học, thường là lúc tôi vừa nấu xong bữa tối cho Tsukino và trở về nhà.

"Tớ về rồi đây~."

"A, mừng cậu đã về. Cậu nấu ăn cho Tsukino-chan vất vả rồi."

Ngay khi tôi vừa bước vào nhà, Hinata với chiếc tạp dề trên người đã ló mặt ra đón.

...Không hiểu sao, chắc do chưa quen được người khác chào đón khi về nhà nên đến tận bây giờ tôi vẫn thấy râm ran trong bụng. Dù sao thì trước khi sống một mình, tôi luôn là người phải nói câu "Mừng bố đã về" với ông già mà.

Mặt khác, mỗi lần nói câu "Mừng cậu đã về", Hinata đều nở một nụ cười rạng rỡ, mềm mại. Trông cậu ấy cứ như thể vô cùng hạnh phúc khi được thốt ra những lời đó vậy.

"Tan học xong lại phải sang nấu ăn cho Tsukino-chan ngay, cậu vất vả lắm đúng không? Nếu được thì để tớ nấu luôn phần của Tsukino-chan cho nhé."

"Không, không cần đâu. Tại tớ muốn Tsukino ăn đồ tớ nấu mà."

"A, cảm giác đó thì tớ hiểu. Vì Yuuto-kun là người chăm sóc của Tsukino-chan mà nhỉ. ...À, cơm sắp xong rồi đấy, trong lúc chờ cậu có muốn đi tắm trước không?"

"Ể, cậu chuẩn bị nước tắm xong luôn rồi á!? Trong lúc đang nấu ăn sao...?"

"Tớ sống kiểu này từ hồi cấp hai rồi mà. Quen rồi thì dễ ợt ấy mà?"

"V-vậy à. Thế thì chắc tớ đi tắm trước đây..."

Bước vào phòng tắm và trầm mình vào bồn nước nóng, cơ thể tôi ấm dần lên tận tâm can khiến tôi bất giác buông một tiếng thở dài khoan khoái. Đang độ chớm đông, có lẽ cơ thể tôi đã bị nhiễm lạnh nhiều hơn tôi tưởng, cảm giác như muốn tan chảy ra luôn vậy.

(Về đến nhà là có sẵn nước nóng để ngâm mình thư giãn, sao...)

Đây chính là thiên đường chứ đâu.

Nghĩ lại cái cảnh muốn đi tắm thì bắt buộc phải tự tay xả nước trước đây, tôi lại thấy sợ hãi tự hỏi liệu mình có được phép tận hưởng sự xa xỉ này không nữa.

Thực tế thì, từ lúc sống chung với Hinata, chất lượng cuộc sống của tôi đã tăng lên một cách chóng mặt.

Hồi còn sống một mình, những lúc bận rộn việc hội học sinh hay bài tập về nhà, vì lười xả nước bồn nên tôi thường tắm vòi sen cho xong chuyện, việc giặt giũ cũng thường xuyên bị bỏ bê. Vậy mà từ khi Hinata đến, ngày nào tôi cũng được ngâm mình trong bồn tắm, và quần áo thì được cậu ấy giặt giũ tinh tươm mỗi ngày.

Nói thật lòng, cuộc sống có Hinata thoải mái đến mức khiến tôi bắt đầu lo sợ rằng, nếu không có cậu ấy, có khi tôi chẳng thể tự mình sống nổi nữa.

"Hinata cứ bảo mình là người chăm sóc của Tsukino, nhưng thế này thì có khác gì mình đang được Hinata chăm sóc đâu chứ..."

Bước ra khỏi phòng tắm, bữa tối đã được dọn sẵn trên bàn. Món chính hôm nay là món Gratin sền sệt với đầy ắp nấm.

"Chà, hôm nay ăn Gratin à. Cầu kỳ ghê."

"Vào thu thì nấm hương với nấm Maitake thường rẻ hơn mà. Với lại, trời cũng bắt đầu trở lạnh rồi, tớ nghĩ ăn mấy món nóng hổi sẽ tốt hơn."

Một thực đơn hoàn hảo, với sự kết hợp của những nguyên liệu theo mùa.

"...Này, tớ có nên phụ giúp cậu việc nhà không nhỉ. Cứ để Hinata làm hết mọi việc thế này, tớ thấy áy náy quá."

"Không sao đâu mà? Mấy việc này, tớ chẳng thấy phiền chút nào đâu. Nhờ có tớ mà ai đó nở nụ cười thì tớ vui lắm, thế nên cậu cứ ngoan ngoãn để tớ chăm sóc là được rồi."

Đúng thật, Hinata là một cô gái như vậy mà.

Luôn muốn trở thành người có ích cho ai đó. Chính vì là một thiếu nữ luôn chân thành khao khát điều đó, nên giờ đây với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh, cậu ấy mới có thể trở thành chỗ dựa cho toàn thể học sinh trong trường.

...Hừm. Nhưng mà, chẳng lẽ tôi không thể làm gì đó vì Hinata sao.

Vừa ăn vừa suy nghĩ mông lung (nhân tiện thì món Gratin rất ngon), ăn xong, Hinata lại đứng dậy đi rửa bát. Có vẻ Hinata đặc biệt khắt khe với những việc liên quan đến bếp núc, dù tôi có ngỏ ý muốn rửa bát, cậu ấy cũng kiên quyết không nhường.

Nhìn bóng lưng ấy, tôi chợt nảy ra một ý.

Đúng rồi. Điều tôi có thể làm vì Hinata.

"Này, Hinata. Hay là, chúng ta mua máy rửa bát nhé?"

Hinata quay lại nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác.

"Hinata đã nấu ăn cho tớ rồi, nên việc rửa bát cứ để máy móc lo cũng được mà. Như thế sẽ tiết kiệm được khối thời gian đấy?"

"Máy rửa bát...? K-không, không cần đâu. Cậu đâu cần phải cất công tốn tiền vì tớ như thế."

"Hiện tại Hinata toàn phải rửa bát trước khi đi học đúng không. Cậu thử tưởng tượng xem, nếu có máy rửa bát, cậu chỉ cần xếp bát đĩa vào, lúc đi học về là bát đĩa đã sạch bóng kin kít rồi."

"Chỉ cần xếp vào là sạch bóng kin kít... !?"

Tốt lắm, dính thính rồi dính thính rồi.

"Hơn nữa, tớ cũng có một khoản thu nhập nho nhỏ, nên tớ dư sức mua mấy món đồ gia dụng kiểu này."

Khoản tiền ba vạn yên nhận được từ bố mẹ Tsukino nhờ việc nấu ăn cho cô ấy, dù có dùng để mua thực phẩm thì vẫn còn dư khá nhiều, nên tôi đã chăm chỉ tiết kiệm suốt nửa năm qua. Chắc chắn không đến nỗi là một khoản chi tiêu quá sức.

"Tớ định dùng số tiền đó vào việc gì đó, nhưng mà... nếu được dùng vì Hinata thì cũng chẳng tệ chút nào. Nếu nó có thể giúp Hinata bớt vất vả dù chỉ một chút, thì tớ mãn nguyện lắm rồi."

"...Vì, tớ sao."

Hinata khẽ thì thầm câu nói ấy, rồi nở một nụ cười bẽn lẽn.

"V-vậy à. Thế thì, tớ xin nhận lòng tốt của cậu nhé. Ehehe, máy rửa bát cơ đấy."

"Vậy thì cuối tuần này chúng ta đi mua nhé. Xem nào, mua đồ gia dụng lớn như máy rửa bát thì chắc phải bắt tàu điện ra khu mua sắm sầm uất ─"

Nghĩ đến đó, tôi chợt khựng lại.

Trước giờ, tiện đường đi học về, cùng lắm tôi cũng chỉ đi mua nguyên liệu nấu ăn cùng Hinata.

Nhưng vào ngày nghỉ, lại còn là đi chơi đâu đó chỉ có hai người với Hinata, thì đây là lần đầu tiên.

Thế rồi, ngày nghỉ cũng đến.

Tại một cửa hàng bán lẻ đồ điện máy lớn nhất tỉnh, cách nhà chúng tôi khoảng 20 phút đi tàu điện. Khách hàng chủ yếu là các hộ gia đình nên không khí ở đây vô cùng náo nhiệt.

Trang phục hôm nay của Hinata là một chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài chiếc áo blouse, kết hợp cùng chân váy dài màu đen. Một phong cách casual (thường phục) nhưng lại cực kỳ ăn nhập với hình tượng của cậu ấy.

Thú thật, có ngắm cả đời cũng không chán vì quá đáng yêu.

"Yuuto-kun...? Cậu sao thế? Trông mặt cậu đáng sợ quá."

"Ể!? K-không, không có gì đâu?"

Rõ ràng tôi chỉ cố gồng cơ mặt để không cười toe toét thôi, vậy mà trong mắt cậu ấy lại thành ra thế sao...

Nhân tiện, trang phục của tôi chỉ là chọn bừa thôi. Vì không muốn Hinata ý thức tôi như một người khác giới, nên tôi cố tình mặc những bộ đồ trông xuề xòa nhất có thể.

Tôi và Hinata dạo bước trong cửa hàng để tìm chiếc máy rửa bát mà chúng tôi muốn. Dọc đường, Hinata cứ dán mắt vào mấy cái chảo rán với cây lăn thịt bằng ánh nhìn của một người thợ lành nghề. Quả nhiên là dân chơi hệ nấu ăn chuyên nghiệp có khác, tiêu chuẩn khác hẳn dân chơi hệ giải trí như tôi.

Khi đến được khu vực trưng bày máy rửa bát thành từng dãy, đôi mắt Hinata sáng rực lên hệt như một đứa trẻ đang đi tìm quà.

"Cỗ máy trong mơ tự động rửa bát đĩa, có nhiều loại đến thế này cơ á...! Yuuto-kun, hiện tại tớ đang vô cùng xúc động trước sự tiến bộ trong công nghệ của nhân loại đấy!"

"Tớ thì lại đang vô cùng xúc động trước việc Hinata bị sốc đến mức này chỉ vì một cái máy rửa bát đấy."

Giờ thì vấn đề là, mua cái nào đây.

Không phải khoe khoang gì, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời tôi mua máy rửa bát. Cả tôi và Hinata đều nhăn trán đọ mắt với mấy dòng thông tin sản phẩm.

"Chỉ có tớ và Hinata dùng thôi, nên mua cỡ nhỏ chắc cũng đủ rồi nhỉ."

"Dù vậy thì vẫn có nhiều loại quá. ...Oa, tuyệt thật. Cái máy này có cả chế độ diệt khuẩn hoàn toàn bằng nhiệt độ cao này."

Với vẻ mặt nghiêm túc, Hinata cẩn thận xem xét từng chiếc một.

Chẳng mấy chốc, cậu ấy gật gù rồi chỉ tay vào chiếc máy rửa bát ngay trước mặt.

"Ừm, tớ quyết định rồi. Chắc tớ chọn cái này."

"...Hửm?"

Chiếc máy mà Hinata chọn, là chiếc nhỏ nhất và cũng là đời cũ nhất trong số vô vàn sản phẩm ở đây.

"Cái này ổn thật chứ? Có nhiều loại xịn xò hơn nhiều mà."

"Mấy cái đó thì lãng phí quá. Cậu thấy đấy, tớ vẫn chỉ là học sinh cấp ba, dùng mấy cái máy xịn quá chắc không hợp đâu."

Sao thế nhỉ. Rõ ràng lúc nãy cậu ấy còn hào hứng lựa chọn lắm cơ mà.

Trong lúc đang thắc mắc, tôi dán mắt vào chiếc máy rửa bát... à, ra là vậy. Hiểu rồi.

Có lẽ, lý do Hinata chọn chiếc máy này, là vì giá cả.

Chiếc máy rửa bát này, có giá rẻ nhất trong tất cả các sản phẩm.

"Tớ đoán nhé, Hinata đâu có thích chiếc máy này đâu đúng không. Cậu chỉ đang ngại tớ tốn tiền nên mới chọn cái rẻ nhất chứ gì?"

"Ể!? L, Làm Gì Có Chuyện Đó Chứ?"

"Phản ứng dễ đoán quá đấy. Cậu đâu cần phải giữ ý thế làm gì. Rõ ràng tớ là người đề xuất việc mua máy cơ mà."

"...Tại vì, bắt cậu phải tiêu tiền vì tớ, tớ thấy áy náy lắm. Tớ đang ở nhờ nhà Yuuto-kun mà."

Ra là vậy, đúng là phong cách của Hinata.

Chính vì quá dịu dàng với tất cả mọi người, nên lúc nào Hinata cũng ưu tiên người khác hơn bản thân mình. Vì người khác, cậu ấy sẵn sàng hy sinh bản thân, đó chính là bản chất của thiếu nữ mang tên Hinata. Tôi thực sự rất kính trọng dáng vẻ đó của cậu ấy... thế nhưng.

Thật lòng mà nói, tôi muốn cậu ấy nũng nịu, hoặc là ích kỷ một chút cũng được.

Bởi vì chúng tôi, đã là gia đình rồi mà.

"Hỏi để tham khảo thôi nhé, cậu hoàn toàn không có hứng thú với chiếc máy rửa bát này sao?"

"Cũng có chứ, nhưng để Yuuto-kun mua cho thì có hơi..."

"Chỉ xem thử thôi mà, đi nhé?"

"...Cái này, này."

Hinata chỉ tay vào một chiếc máy rửa bát lớn hơn chiếc ban nãy một cỡ. Thoạt nhìn, thiết kế của nó khá tinh tế, thú thật là trông rất sành điệu.

"Chà, có vẻ tích hợp khá nhiều tính năng đấy."

"Đúng rồi đó. Điểm nổi bật là nó có thể rửa sạch bong bằng công nghệ làm sạch kích hoạt enzyme và diệt khuẩn bằng nhiệt độ cao, hơn nữa lại còn chạy êm ru nên không phát ra tiếng ồn mấy đâu! Và đặc biệt nhất,"

Vẻ mặt cậu ấy nghiêm túc đến mức nín thở, y hệt như đang chuẩn bị tỏ tình vậy.

"Không chỉ rửa được bát đĩa thôi đâu ─ mà cả nồi nấu cà ri, nó cũng rửa được đấy."

"Đỉnh quá!"

Quả là một tính năng cực kỳ đắt giá. Nếu đã từng nấu cà ri dù chỉ một lần, chắc chắn bạn sẽ thấu hiểu nỗi khổ sở khi phải chà rửa những vết bẩn cứng đầu bám dính trên nồi.

Với một người đam mê nấu nướng như Hinata, chắc chắn cậu ấy càng muốn sở hữu nó hơn bao giờ hết.

Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn bảng giá, và theo đúng nghĩa đen, một con số khác bọt hoàn toàn so với những sản phẩm xung quanh đập thẳng vào mắt tôi.

"Ặc... !?"

"Tớ đã bảo rồi mà? Nhờ Yuuto-kun mua cho thì ngại lắm."

Trái ngược với nụ cười gượng gạo của Hinata, cơ mặt tôi đang co giật liên hồi.

Tôi quên mất. Đồ điện gia dụng tính năng càng xịn thì giá càng chát, đó là luật bất thành văn của thế giới này. Nhưng mà, không ngờ nó lại đắt đến mức này...!

Nói toạc ra thì, nó gấp đôi ngân sách của tôi.

"Tấm lòng của Yuuto-kun tớ rất trân trọng, nhưng quả nhiên là không được rồi. Thế nên mình lấy cái lúc nãy đi?"

Nụ cười của Hinata chẳng vương chút lưu luyến nào. Chắc hẳn, cậu ấy chưa từng dám mơ đến việc được mua cho một món đồ đắt đỏ đến thế.

Thế nhưng Hinata, đã nói đây là chiếc máy cậu ấy muốn nhất. Nếu vậy thì ─.

"Xin lỗi, tớ đi chỗ này một lát. Cậu đợi tớ chút nhé?"

Để mặc Hinata đang đứng ngơ ngác, tôi bước ra khỏi khu vực đồ điện gia dụng và gọi một cuộc điện thoại.

Người tôi gọi, là ông già. May mắn thay, đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức.

『Sao thế. Tự dưng gọi điện thế này, con đang gặp khó khăn gì à?』

"Con có chuyện muốn nhờ. Con đang định mua một chiếc máy rửa bát hơi đắt tiền một chút, nhưng ví tiền của con không kham nổi. Bố cho con mượn một nửa được không?"

『Máy rửa bát? Tự dưng con mua cái đó làm gì... Khoan đã. Có khi nào, là do Hinata muốn không?』

"Đúng vậy ạ."

Ông già lẩm bẩm "Ra là vậy" qua điện thoại, rồi nói.

『Con trai mà đi vay tiền bố ruột mình thì nghe khách sáo quá. Chút đồ gia dụng đó để bố trả toàn bộ cho.』

"Không, con cảm ơn ý tốt của bố, nhưng lần này con muốn tự mình tặng cậu ấy. Không chỉ nấu ăn mà Hinata còn lo liệu hết việc nhà, con không đền đáp lại gì thì thấy áy náy lắm."

『Vậy sao. ...Thấy hai đứa hòa thuận với nhau, bố cũng yên tâm phần nào.』

Mà, thực ra thỉnh thoảng sống chung với Hinata con vẫn thấy ngượng ngùng lắm.

『Nếu vậy thì, một nửa số tiền đó cứ coi như bố cho mượn vô thời hạn đi. Cứ để nợ cả đời cũng được, nhưng lúc nào rủng rỉnh thì trả bố.』

Nói xong, ông già cúp máy. Khi nào ông ấy về Nhật, tôi nhất định phải gửi lời cảm ơn đàng hoàng mới được.

Quay lại khu vực đồ điện gia dụng, tôi thấy Hinata đang dán mắt chằm chằm vào chiếc máy rửa bát khi nãy. Có vẻ cậu ấy say sưa đến mức chẳng hề nhận ra sự có mặt của tôi.

"Quả nhiên là, cậu chỉ đang kìm nén trước mặt tớ thôi đúng không, chứ thực tâm là cậu muốn nó lắm phải không...?"

"Hyaaa!? Y-Yuuto-kun!? K-Không phải thế đâu! Tớ chỉ đang nghĩ là thiết kế của chiếc máy rửa bát này đẹp quá thôi mà!"

"Nếu vậy thì, từ nay ngày nào cậu cũng được ngắm chiếc máy rửa bát tuyệt đẹp này rồi đấy. Lúc nãy tớ vừa bàn với ông già, ông ấy đồng ý trả giúp một nửa rồi."

"Ể...? T-thật sao?"

Khóe miệng Hinata giãn ra đầy vẻ sung sướng, nhưng ngay lập tức lại cúi mặt xuống với vẻ áy náy.

"Nhưng mà, được mua cho một món đồ đắt tiền thế này, liệu có ổn không."

"Vậy sao? Tớ thì lại thấy món hời đấy chứ. Bởi vì, biết đâu từ nay về sau tớ và Hinata sẽ mãi mãi sống chung với nhau thì sao."

Hinata ngẩng phắt lên, tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Kể cả khi Hinata tốt nghiệp cấp ba, cậu vẫn có khả năng tiếp tục ở lại nhà tớ mà đúng không? Nếu vậy thì, thà mua một chiếc máy rửa bát xịn xò một chút để giúp Hinata bớt vất vả chẳng phải tốt hơn sao."

Để che giấu sự ngượng ngùng, tôi ngượng nghịu mỉm cười và nói.

"Tớ và Hinata đã là gia đình rồi mà. Từng này tiền, đâu có thấm tháp gì."

Hinata sững người trong giây lát.

Rồi, cậu ấy khẽ bật cười khúc khích.

"Vậy à. Ừm, đúng vậy nhỉ. ...Cảm ơn cậu. Tớ nhất định sẽ trân trọng chiếc máy rửa bát này."

"...C-Cũng chẳng có gì to tát để cậu phải cảm ơn đâu. Hinata lúc nào cũng nấu ăn cho tớ mà."

Rõ ràng Hinata đã là người một nhà rồi, vậy mà sao tôi vẫn cứ thấy căng thẳng trước nụ cười đó cơ chứ.

Không, nhưng để tôi tự biện hộ một chút thì thế này đã là tốt lắm rồi đấy. Nếu là lúc tôi vẫn còn ôm mối tình đầu với Hinata, chắc cơ thể tôi còn nóng bừng lên nhiều hơn nữa cơ.

"Này, nếu được thì trước khi mua chiếc máy rửa bát này, cậu có muốn đi dạo quanh cửa hàng một vòng không?"

Làm thế thì giúp tôi nhiều lắm. Lát nữa tôi còn phải đi rút tiền, và tôi cũng muốn tận hưởng việc đi mua sắm cùng Hinata thêm một chút nữa.

Sau khi nhờ nhân viên cửa hàng giữ lại món đồ và đi rút tiền, chúng tôi quyết định dạo quanh cửa hàng một vòng.

Có vẻ như không chỉ đồ điện gia dụng mà cả đồ nội thất ở đây cũng rất được chú trọng, với mẫu mã đa dạng chẳng kém gì các cửa hàng chuyên dụng.

"Nhân dịp bắt đầu sống chung với Hinata, chắc là cũng nên thay mới vài thứ đồ đạc nhỉ. Ví dụ như rèm cửa chẳng hạn."

"Ể... có được không?"

"Nhà tớ trước nay toàn đàn ông con trai nên sợ là không hợp với sở thích của Hinata thôi. Giờ đây ngày nào cũng phải nhìn thấy chúng, nên đây cũng là một cơ hội tốt mà. Hinata có thích màu gì không?"

"Để xem nào... A! Màu xanh dương này có vẻ hợp đấy. Trông cứ như đang ở dưới đáy biển vậy."

Vừa vuốt ve tấm rèm, Hinata vừa hướng về phía tôi nở một nụ cười rạng rỡ.

"Vậy thì, hai đứa mình mỗi người trả một nửa nhé? Dù sao thì cũng là đồ dùng chung mà."

Chắc là do mới bắt đầu sống chung với Hinata chăng. Không hiểu sao, việc cùng Hinata đi chọn đồ nội thất thế này lại khiến tôi thấy vui vẻ lạ thường. Cảm giác giống như hai người cùng nhau tô điểm thêm sắc màu cho một bức tranh canvas trắng tinh vậy.

"Yuuto-kun này, nếu để mấy chậu cây cảnh nhỏ nhỏ trong phòng thì cậu có phiền không?"

"À, cũng không sao. Tớ không ghét, nhưng to quá thì hơi phiền. Nếu chỉ là chậu nhỏ đặt trên kệ thì tớ với cậu cùng chăm sóc nhé, được không?"

"Nghe tuyệt quá! Tớ đã luôn mơ ước những việc như thế này đấy. Vậy, chúng ta phân công nhau tưới cây hằng ngày nhé? Để một mình tớ làm cũng được, nhưng tớ muốn được chăm sóc nó cùng với Yuuto-ku─"

Đang nói với vẻ mặt rạng rỡ, Hinata bỗng nhiên im bặt.

Sao thế nhỉ. Cảm giác như, mặt cậu ấy đang đỏ lên thì phải.

"À, ừm, xin lỗi cậu nhé. Tự dưng, tớ thấy hơi ngại."

"Ngại...?"

"Ư-ừm. Nói sao nhỉ, việc cùng Yuuto-kun bàn bạc về cuộc sống mới thế này, ừm... trông cứ như một cặp đôi đang sống thử ấy nhỉ."

"Ể?"

"K-Không có gì đâu! Thay vì nói chuyện đó, chúng ta qua bên kia xem đi!?"

"...??"

Chuyện gì vậy chứ. Trông bộ dạng Hinata cứ lạ lạ sao ấy.

Cậu ấy rời khỏi khu vực đồ nội thất với những bước chân cứng ngắc như một con robot. Dù vậy, các cửa hàng bán lẻ đồ điện máy dạo này đỉnh thật đấy. Cái gì cũng có.

Đang đi, chợt Hinata dừng bước trước một khu vực nọ.

Đó là quầy thú bông nằm trong khu vực đồ chơi.

"Hinata, cậu có sở thích sưu tầm thú bông à?"

"Cũng không đến mức gọi là đặc biệt thích đâu. Nhưng vì có một nhân vật tớ rất thích, nên mỗi lần đến mấy nơi thế này tớ hay bất giác đưa mắt tìm xem có bé đó không. ...A, đây rồi."

Với khuôn mặt rạng rỡ, Hinata cầm lên một chú chó Shiba nhồi bông mềm mại như một cục bông bồ công anh.

...Hửm? Sao trông nhân vật này quen quen ta ─.

"Đây có phải là, Fuwashiba không...?"

"Yuuto-kun, cậu vẫn nhớ nhỉ. Hồi tụi mình còn bé, nó nổi tiếng lắm mà nhỉ."

"À, đúng rồi đúng rồi! Hoài niệm thật đấy, hồi đó mấy bạn nữ trong lớp ai cũng có đồ của con này mà."

Thời đó, bộ phim hoạt hình về Fuwashiba đang làm mưa làm gió, và sự trung thành của chú chó sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn vì cô chủ nhỏ đã trở thành một hiện tượng xoa dịu tâm hồn, khiến đám con gái phát cuồng. Đúng như câu khẩu hiệu 『Lúc nào thấy buồn thì cứ ôm tớ nhé』, rất nhiều bé gái thường xuyên ôm khư khư con thú bông Fuwashiba này.

Thế nhưng, mọi trào lưu rồi cũng sẽ đến lúc lụi tàn, đó là quy luật tất yếu của cuộc sống.

Mỗi khi có một nhân vật mới xuất hiện, tần suất bắt gặp Fuwashiba lại thưa thớt dần, và cuối cùng nó bị phần lớn mọi người lãng quên. Đúng là một ngành công nghiệp vô cùng khắc nghiệt đối với các nhân vật linh vật (yuru-chara) đáng yêu.

"Nhưng mà, đến giờ vẫn còn được làm thành thú bông thế này, cừ thật đấy Fuwashiba."

"Bởi vì vẫn còn những người yêu thích từ ngày xưa, hay những người vẫn luôn ủng hộ nó đến tận bây giờ mà. Hồi nhỏ tớ cũng mê phim hoạt hình Fuwashiba lắm. Vì lúc nào tớ cũng lủi thủi một mình, nên Fuwashiba là niềm vui duy nhất của tớ."

"...Lúc nào cũng, lủi thủi một mình sao?"

"A ─ à ừm, chuyện từ hồi xửa hồi xưa rồi cơ? Hồi bé, tớ không có nhiều bạn bè cho lắm."

Thật bất ngờ. Một Hinata được mọi người ngưỡng mộ và tung hô là Nữ thần Hoa hướng dương, vậy mà hồi nhỏ lại ít bạn bè sao.

Vẫn giữ nguyên nụ cười vui vẻ, Hinata khẽ vuốt ve con thú bông. Chắc hẳn cậu ấy rất muốn ôm nó vào lòng, nhưng vì là hàng hóa nên đành phải kiềm chế.

"Cậu thấy Fuwashiba nhỏ bé mà can đảm lắm đúng không? Chạy cả sang thị trấn bên cạnh làm một chuyến phiêu lưu lớn chỉ để tìm đồ đánh rơi cho cô chủ đấy. Dù còn nhỏ nhưng tớ đã vô cùng cảm động trước sự nỗ lực hết mình đó."

"Nghe cậu kể vậy, thấy có nét giống Hinata phết."

"...Giống tớ á?"

"Thì Hinata cũng luôn nghĩ cho người khác mà đúng không? Vì mọi người mà trở thành Hội trưởng Hội học sinh, rồi lại lo toan việc nhà vì tớ, cậu luôn sẵn sàng làm những việc đó một cách tự nhiên cơ mà. Tớ thấy cậu cũng cố gắng chẳng thua kém gì Fuwashiba đâu."

"Ahaha, vậy sao. Chắc đây là lần đầu tiên tớ được nhận xét như vậy đấy. Vậy à, hóa ra tớ giống Fuwashiba sao. Thế thì nhé ─"

Hinata nở một nụ cười tinh nghịch hệt như một người chị gái thích trêu chọc em mình.

"Những lúc Yuuto-kun thấy buồn, cậu có muốn ôm tớ thử không, giống như Fuwashiba ấy?"

"Ể ──"

Trong một khoảnh khắc, đầu óc tôi trống rỗng. Việc tôi ôm Hinata, á ─.

Sự im lặng kéo dài vài giây. Rồi, đôi má Hinata dần dần đỏ bừng lên.

"Đ-Đùa thôi! Tất nhiên là với tư cách chị gái và em trai thôi nhé!? Không phải kiểu giống người yêu đâu, mà là mang sắc thái gia đình đùa giỡn với nhau ấy!"

"A... ừ, ừ đúng rồi nhỉ."

Không, nghĩ kỹ lại thì điều đó là hiển nhiên mà. Làm gì có chuyện làm thế với tư cách là một người khác giới được, đáng lẽ ra tôi phải đáp lại bằng mấy câu đùa cợt kiểu "Hahaha, cái đồ quỷ này" mới đúng.

...Quả nhiên, tôi vẫn vô thức nhìn nhận Hinata như một người bạn cùng lớp mất rồi.

Nhưng mà, Fuwashiba, à.

Giá của con thú bông này là 2000 yên. Ừm, dư sức.

"Này, nếu cậu không phiền, nhận lấy con thú bông này đi. Tớ muốn tặng nó cho Hinata."

"...Con thú bông này, cho tớ sao?"

Sự ngơ ngác của Hinata chỉ diễn ra trong chớp mắt. Ngay sau đó, mặt cậu ấy đỏ lựng lên, hai tay xua lấy xua để.

"Ể ─ ểể!? C-Cậu không cần phải khách sáo thế đâu!? Làm thế tớ thấy có lỗi với Yuuto-kun lắm, với lại cũng thấy ngại ngại sao ấy...!"

"Cậu đừng bận tâm. Cỡ này thì, là chuyện hết sức bình thường mà đúng không?"

Tôi cố gắng mỉm cười với Hinata một cách tự nhiên nhất có thể.

"Nếu là bạn cùng lớp với nhau thì chuyện này có thể mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó, nhưng chúng ta giờ đã là gia đình rồi mà. Quà tặng của em trai, cậu cứ ngoan ngoãn mà nhận đi."

Trông Hinata có vẻ vô cùng ngạc nhiên, hai mắt mở to.

Đúng vậy, Hinata không còn là mối tình đầu của tôi nữa. Cậu ấy là người chị gái bao đồng đến mức quá đỗi dịu dàng, luôn chiều chuộng gia đình của mình.

Nếu vậy thì, tặng một con thú bông, có sao đâu cơ chứ.

"Hơn nữa, con gái mấy ai mà ghét thú bông đâu. Kiểu như, một món quà dễ dàng để tặng ấy mà."

"...Hừm. Không hiểu sao, tớ có cảm giác đây không phải lần đầu cậu làm chuyện này nhỉ. Việc tặng thú bông rất có hiệu quả với con gái, là cậu đúc kết từ kinh nghiệm thực tế sao?"

"K-Không không, làm gì có chuyện đó."

Nhưng mà, lời Hinata nói cũng không hoàn toàn sai. Rất lâu trước đây, tôi từng tặng thú bông cho một bé gái và cô bé ấy đã rất vui, nên tôi mới nhớ đến tận bây giờ thôi.

Nhắc mới nhớ, con thú bông tôi tặng lúc đó, cũng là Fuwashiba thì phải. Đời tôi có vẻ có duyên với Fuwashiba phết nhỉ.

"Nói vậy thôi, cảm ơn cậu nhé. Tớ cũng đang tính rước bé này về nhà nên vui lắm."

"Vậy à, thế thì tốt quá. Công nhận, Fuwashiba cũng đáng yêu thật."

"Ơ kìa, có khi nào Yuuto-kun cũng có hứng thú với nó không?"

"Một chút thôi. Là nhân vật mang nhiều kỉ niệm hoài cổ mà, tớ nghĩ có một con để trong phòng cũng không tệ, nhưng mà thân là con trai lại mang cái này ra quầy thanh toán thì cũng hơi ngại. Chắc lần này đành bỏ qua vậy."

"Nhưng nếu là quà của người khác tặng, thì Yuuto-kun sẽ không thấy xấu hổ đúng không?"

Nói rồi, Hinata dúi vào tay tôi một con thú bông Fuwashiba khác.

"Cái này, là quà tớ tặng cậu."

"Ể? Hinata tặng, cho tớ...?"

"Trông Yuuto-kun có vẻ hơi thòm thèm. ...Hay là tớ làm phiền cậu mất rồi."

"Không, hoàn toàn không có chuyện đó. Tớ chỉ hơi bất ngờ thôi. Nhưng mà, bắt cậu phải mua một con thú bông y hệt thế này thì ngại chết."

"Ngược lại, tớ mong cậu hãy nhận lấy thì đúng hơn. Việc được dùng đồ đôi với Yuuto-kun, tớ đã ao ước từ lâu rồi. Cậu thấy đấy, các gia đình thường hay mua quần áo hay phụ kiện giống nhau để tạo sự gắn kết đúng không? Tớ đã luôn nghĩ những việc như thế thật tuyệt vời."

A, ra là vậy. Hóa ra đó là lý do Hinata muốn tặng tôi con Fuwashiba này.

Bởi vì đối với Hinata, đây giống như một biểu tượng của gia đình vậy.

"Vậy à. Nếu là như vậy, thì tớ phải trân trọng con thú bông này mới được."

"...Cậu sẽ nhận chứ?"

"Thì, tớ cũng có hứng thú với Fuwashiba mà. Hơn nữa, nếu Hinata đã muốn tặng đồ đôi thì tớ cũng không phiền đâu. Chấp nhận sự ích kỷ của chị gái, cũng là bổn phận của một thằng em trai mà."

Hinata sững sờ trong giây lát.

Rồi như không thể kìm nén được niềm vui sướng, cậu ấy ôm chặt lấy con Fuwashiba vào lòng.

"Cảm ơn cậu, Yuuto-kun. ...Ehehe, đồ đôi này~"

Một nụ cười hồn nhiên, tựa như một bé gái ngây thơ không chút tì vết.

Ra là Hinata, cũng có thể cười như thế này cơ đấy.

Đó không phải là nụ cười của một người bạn cùng lớp, cũng không phải của một Hội trưởng Hội học sinh ─ mà có lẽ, đó là nụ cười của một người chị gái mang trong mình khát khao về sự gắn kết gia đình.

Thật may là việc lắp đặt khá đơn giản, nên chiếc máy rửa bát đã được đưa vào hoạt động tại nhà chúng tôi ngay trong ngày giao hàng.

Mặc dù lúc đầu cậu ấy còn khăng khăng bảo chỉ cần loại ít tính năng nhất là đủ, thế mà bây giờ, Hinata lại đang vô cùng thích thú ngắm nhìn chiếc máy rửa bát đang dọn dẹp đống dụng cụ nấu nướng và bát đĩa.

"~~♪"

"Hinata này, cậu đứng ngắm nó phải hơn 10 phút rồi đấy. Rõ ràng mục đích mua máy rửa bát là để tiết kiệm thời gian, vậy mà cậu lại đứng chầu chực giám sát nó, thế thì chẳng phải là đi ngược lại với mục đích ban đầu sao."

"Tại vì đây là lần đầu tiên tớ thấy máy móc rửa bát tự động mà, nên tự dưng tớ thấy vui lắm. Từ nay về sau chắc sẽ phải nhờ vả nó nhiều đây. Này, chúng ta đặt tên cho bé nó là gì bây giờ?"

"Mới đó mà cậu đã gắn bó đến mức muốn đặt tên cho nó rồi cơ à... Nhưng mà cậu thích nó là tốt rồi. Vậy tớ đi tắm trước đây."

Cười khổ trước cảnh Hinata đang say sưa ngắm nghía chiếc máy rửa bát, tôi trở về phòng để chuẩn bị quần áo thay. Vừa vớ lấy bộ đồ lót và đồ ngủ bất kỳ, chợt tôi để ý thấy một vật thể lạ mắt.

Con thú bông Fuwashiba được đặt ngay ngắn ở đầu giường. Quả nhiên, đối với căn phòng của một nam sinh cấp ba, nó có vẻ hơi quá đáng yêu và trở nên lạc quẻ hoàn toàn.

"Không ngờ lại có ngày, mình tặng Fuwashiba cho một cô gái lần thứ hai đấy."

Mà, đối tượng lần trước là một cô bé tiểu học thôi.

Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ. Một cô bé ít nói, rụt rè, và lúc nào cũng cúi gằm mặt.

Chẳng hiểu sao tôi không thể bỏ mặc cô bé ấy được, và tôi đã tự nhủ với bản thân rằng nhất định phải kết bạn với bạn ấy. Dù cô bé cứ lúng túng, sợ hãi, tôi vẫn kiên nhẫn ở bên cạnh và bắt chuyện để làm quen.

Cái lúc tôi tặng con thú bông Fuwashiba mà cô bé thích, bạn ấy đã vui sướng đến nhường nào.

Và nụ cười đầu tiên tôi nhìn thấy vào lúc đó, cũng đáng yêu đến mức đáng kinh ngạc, tôi vẫn còn nhớ như in.

...Thực sự, đó là một kỷ niệm vô cùng hoài niệm và tươi đẹp. Giá như được gặp lại cô bé ấy một lần nữa thì tốt biết mấy.

Thế nhưng, không ngờ ngày hôm nay, tôi lại đem tặng Fuwashiba lần thứ hai trong đời.

"...Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên mình tặng quà cho Hinata."

Từ trước đến nay, vì không đủ dũng khí nên những chuyện như thế này đối với tôi là không thể.

Vậy mà vừa mới trở thành gia đình, tôi lại có thể làm điều đó một cách dễ dàng, thật là kỳ lạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bản raw dùng katakana「えっ!?そ、ソンナコトナイヨー?」. Gemini: "Khi bị ép chuyển sang Katakana (đối với những từ vốn dĩ không phải từ mượn tiếng nước ngoài), giọng điệu của nhân vật lập tức bị "gãy khúc", cứng nhắc, đều đều và thiếu cảm xúc tự nhiên — hệt như một cỗ máy robot phát âm, hoặc một người đang bị líu lưỡi." Tranh canvas là dòng tranh trang trí hiện đại, in trên chất liệu vải bố (cotton/linen/polyester) bằng công nghệ cao (mực dầu/UV), căng khung gỗ nhẹ. Thuật ngữ tiếng Nhật chỉ các linh vật (mascot) đại diện cho một địa phương, tổ chức, hoặc sự kiện, được thiết kế với vẻ ngoài đáng yêu, gần gũi, thường mang nét ngộ nghĩnh hoặc có phần hơi "lỏng lẻo", thư giãn.