Chương 06: Lời hứa / Và rồi thiên thần dịu dàng đáp lại / Hệt như một đôi tình nhân
Cả Hinata và Tsukino đều há hốc mồm ngạc nhiên.
Chắc là do tôi vừa nói một điều quá sức vô lý nhỉ.
Giữa một bầu không khí nặng nề như vậy, tôi lại đột ngột rủ cậu ấy đi hẹn hò cơ mà.
"À, ừm. Yuuto-kun, cậu vừa nói gì cơ...?"
"Tớ muốn hẹn hò với Hinata. Và không phải với tư cách chị em, mà là với tư cách hai người bạn cùng lớp."
"...Xin lỗi nhé, Yuuto. Tớ chẳng thấy có chỗ nào đáng cười ở đây cả."
"Tớ đang cực kỳ nghiêm túc đấy, Tsukino. ...Tớ nghĩ đây là việc cần thiết để tớ và Hinata có thể tiếp tục sống chung dưới danh nghĩa gia đình."
Tôi quay lại nhìn thẳng vào Hinata, nói.
"Tớ hiểu tâm trạng của Hinata rồi. Vì sợ bị ai đó ghét, nên cậu chẳng dám làm nũng với ai. Cậu có thể nghĩ tớ lo chuyện bao đồng cũng được, nhưng tớ ghét điều đó."
Tôi nắm chặt tay lại thành nắm đấm.
"Đã là gia đình thì ở bên nhau đâu cần lý do gì chứ. Tớ không muốn Hinata phải lo lắng xem liệu mình có bị ghét hay không. Bởi vì tớ và Hinata, là gia đình mà."
"...Yuuto… kun."
"Thế nhưng, tớ nghĩ hiện tại tớ vẫn đang nhìn nhận Hinata như một người con gái, chứ không phải là người trong gia đình."
Việc tôi cố gắng quên đi mối tình đơn phương dành cho Hinata, không phải là lời nói dối.
Nhưng mà, có một sự thật là trái tim tôi vẫn luôn đập rộn ràng trước từng lời nói và cử chỉ của Hinata, và mỗi lần như vậy tôi đều cố tình nhắm mắt làm ngơ. Tôi đã tự răn đe bản thân rằng, vì tôi và Hinata là gia đình, nên tôi không được phép ôm ấp những thứ tình cảm đó.
Thế nhưng, dù vậy thì mọi thứ vẫn chẳng hề thay đổi… Vì vậy, tôi đã quyết định rồi.
Tôi sẽ đối mặt thẳng thắn với mối tình đầu dành cho Hinata thêm một lần nữa.
"Chỉ cần trong tớ vẫn còn sót lại dù chỉ một chút tình cảm 'thích' Hinata, thì khoảng cách giữa tớ và Hinata sẽ mãi giậm chân tại chỗ. Thế nên, lần cuối cùng này thôi, tớ muốn được dành trọn một ngày bên Hinata dưới tư cách là bạn cùng lớp. Nếu làm vậy, tớ nghĩ mình có thể dứt khoát từ bỏ tình cảm dành cho cậu."
Và rồi, tôi cúi gập người thật sâu.
"Thế nên, tớ xin cậu. Hãy hẹn hò với tớ. ...Để tớ có thể ở bên cạnh Hinata với tư cách là một người thân trong gia đình."
"...C-Cái đó, tớ rất vui vì tấm lòng của Yuuto-kun, nhưng mà…"
Hinata đỏ mặt, ngượng ngùng liếc nhìn Tsukino.
"Mấy chuyện như thích hay hẹn hò, cậu đừng nên nói trước mặt Tsukino-chan thì hơn..."
"Tớ không bận tâm đâu? Vì tớ biết Yuuto thích Hinata-san mà."
"Tsukino-chan!?"
Trái ngược với vẻ hoảng hốt cuống cuồng của Hinata, Tsukino không hề biến sắc. Mạnh mẽ thật.
"Tớ hiểu cảm giác của Hinata mà. Nhưng vì lý do cá nhân, tớ định sau chuyện này cũng sẽ báo cho Tsukino biết việc chúng ta đi hẹn hò."
Bởi vì, Tsukino là người con gái đã tỏ tình với tôi.
Vậy mà, một kẻ đang trì hoãn việc đưa ra câu trả lời như tôi, lại lén lút đi chơi với một người con gái khác, tôi không muốn làm chuyện tồi tệ như vậy. Thế nên, thay vì báo cáo sau, tôi nghĩ việc cậu ấy có mặt ở đây ngay từ đầu sẽ giúp tránh được những hiểu lầm không đáng có.
Tsukino đăm đăm nhìn tôi, khẽ cất lời.
"Vậy à. Yuuto, đã nói ra tất cả vì tớ. Cậu sợ nếu giấu tớ lén lút hẹn hò với Hinata-san, tớ sẽ bị tổn thương đúng không."
"...? Tsukino-chan, thế là sao?"
"Chắc Hinata-san không biết đâu, nhưng thực ra tớ đã đối với Yuuto ─"
"Kh-Khoan đã. Chuyện đó, cậu nói ra ở đây có được không? Đó là chuyện quan trọng của Tsukino mà."
"Tớ thì sao cũng được. Đằng nào tớ cũng định sẽ kể cho Hinata-san nghe mà. Dù sao thì Hinata-san cũng là người trong cuộc trong bí mật của tớ và Yuuto."
"...Người trong cuộc?"
Thấy Hinata nghiêng đầu khó hiểu, Tsukino giữ nguyên vẻ mặt vô cảm trong suốt, không để lộ chút cảm xúc nào.
"Tớ, thích Yuuto. Nên là, tớ mới tỏ tình với cậu ấy cách đây không lâu."
"...................................................................................................Hể?"
Quả là một phản ứng kinh điển đến mức có thể đưa vào từ điển để minh họa cho câu thành ngữ 『Chim bồ câu trúng đạn đậu phộng』.
Năm giây, rồi mười giây trôi qua, Hinata vẫn bất động. Chắc do chờ đợi mỏi mòn quá nên Tsukino bắt đầu nhóp nhép nhai nốt miếng sushi.
Một lúc lâu sau, có vẻ như Hinata cuối cùng cũng chấp nhận thực tại.
"...Tsukino-chan và Yuuto-kun, là bạn thuở nhỏ mà đúng không?"
"Ừm, nhưng tớ vẫn thích Yuuto. Thích đến mức muốn trở thành người đặc biệt nhất đối với cậu ấy."
"…"
Hinata hoàn toàn cạn lời. Có lẽ tình cảm của Tsukino nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu ấy.
"Nhưng mà, Yuuto vẫn còn thích Hinata-san. Thế nên, tớ đã hứa sẽ đợi cho đến khi Yuuto có thể nhìn nhận Hinata-san như một người thân trong gia đình. ...Vì vậy, Yuuto mới rủ Hinata-san đi hẹn hò ngay trước mặt tớ, đúng không?"
"...Tớ muốn dốc hết sức để đáp lại tình cảm của Tsukino mà. Nên là Hinata, tớ xin cậu. Để chúng ta có thể tiếp tục sống chung như một gia đình, lần cuối cùng này, hãy cùng tớ ─?"
Chợt, tôi nhận ra. Nãy giờ Hinata cứ lẩm bẩm "Tsukino-chan, thích Yuuto-kun...?" như người mất hồn.
"À ừm, Hinata...?"
"Hya! Ể, à ừm, sao thế?"
"Chuyện đó, tiếp tục câu chuyện lúc nãy... cậu thấy vụ hẹn hò với tớ thế nào."
"...Hẹn hò, với Yuuto-kun."
Hinata thốt lên bằng một giọng nhỏ xíu, rồi nói.
"Ư, ừm. Nếu Yuuto-kun đã nói vậy, thì tớ hẹn hò với cậu cũng được. Dù sao thì, tớ cũng rất vui vì Yuuto-kun đã lo lắng cho tớ."
"...May quá. Thật nhẹ nhõm vì Hinata không từ chối."
"...M-Mong được cậu chiếu cố."
Hinata khẽ cúi đầu chào. Tôi đưa mắt nhìn sang Tsukino, nói.
"Vậy nên, tớ xin lỗi. Dù biết tình cảm của Tsukino, nhưng cậu cho phép tớ và Hinata hẹn hò với nhau nhé."
"...Ưm~"
Tuy nhiên, Tsukino có vẻ không phục. Người mà mình đang bảo lưu câu trả lời tỏ tình lại nói muốn đi chơi với cô gái khác cơ mà. Tsukino không vừa ý cũng là điều dễ hiểu.
"Vậy thì, tớ có một yêu cầu này, được không? Nếu cậu thực hiện nó, tớ sẽ đồng ý cho cậu đi hẹn hò với Hinata-san."
"Yêu cầu...?"
Tôi đã hứa là sẽ cố gắng hết sức để thực hiện mọi yêu cầu của Tsukino mà... Không, việc Tsukino phải nói rõ ràng ra thế này, chắc hẳn là một yêu cầu mà bình thường tôi sẽ từ chối đây.
Ví dụ như, cậu ấy muốn tôi hẹn hò với cậu ấy như một cô gái thực thụ chứ không phải bạn thuở nhỏ chẳng hạn.
Nhưng, thế thì đã sao chứ.
Tsukino, đang định chấp nhận việc tôi đi hẹn hò với Hinata. Để đền đáp lại sự bao dung đó, tôi có thể làm bất cứ điều gì.
"Ừm, tớ hiểu rồi. Yêu cầu nào tớ cũng chấp nhận. Tsukino muốn gì, cậu cứ nói đi."
"Cảm ơn cậu. Vậy thì, tớ có chuyện muốn nhờ Yuuto và Hinata-san."
"Ể, không chỉ Yuuto-kun mà cả tớ nữa sao?"
"Ừm. Chuyện này có liên quan đến cả Hinata-san nữa. Để xem nào ─"
Và rồi, Tsukino nói ra cái "yêu cầu" đó.
Một yêu cầu nằm ngoài dự đoán, khiến cả tôi và Hinata đều cạn lời.
Một ngày trước buổi hẹn hò với Hinata, tức là thứ Bảy. Mới sáng sớm, khi tôi còn chưa ăn sáng.
Đứng trước cửa nhà Tsukino, tôi hít một hơi thật sâu như để xốc lại tinh thần, rồi lấy chìa khóa dự phòng ra tra vào ổ.
─ Tớ muốn trải nghiệm cảm giác sống thử chỉ có hai người với Yuuto, dù chỉ một ngày thôi cũng được.
Đó là yêu cầu mà Tsukino đã nói với tôi và Hinata.
『Chỉ một ngày thôi, tớ muốn Yuuto và Hinata-san sống ở hai nhà khác nhau. Làm thế, tớ tin chắc buổi hẹn hò của hai người sẽ thú vị hơn nhiều.』
『Buổi hẹn hò thú vị...?』
Thấy tôi và Hinata nghiêng đầu khó hiểu, Tsukino giải thích.
『Chẳng phải Yuuto muốn hẹn hò với Hinata-san dưới tư cách là bạn cùng lớp sao? Nếu vậy, tớ nghĩ hai người không nên dành thời gian bên nhau vào ngày trước buổi hẹn hò. Cảm giác hồi hộp, tim đập thình thịch khi được ở cùng người mình thích, đó mới gọi là hẹn hò chứ.』
Trước sự ngỡ ngàng của chúng tôi, Tsukino nói tiếp.
『Đây là buổi hẹn hò đầu tiên cũng như cuối cùng của hai người dưới danh nghĩa bạn cùng lớp đúng không? Đã vậy thì, phải biến nó thành một buổi hẹn hò tuyệt vời nhất chứ.』
Tôi chẳng thể thốt nên lời.
Rõ ràng là đã hứa sẽ thực hiện bất cứ yêu cầu nào của cậu ấy, vậy mà Tsukino lại dùng đặc quyền duy nhất đó vì chúng tôi, chứ không phải vì bản thân cậu ấy? Rõ ràng là Tsukino thích tôi cơ mà.
À, ra là vậy.
Cô bạn thuở nhỏ tên Tsukino của tôi ─ là một cô gái vô cùng dịu dàng, dịu dàng đến mức ngốc nghếch như vậy đấy.
『...Tsukino… chan.』
Một lúc sau, Hinata khẽ mỉm cười và nói.
『Cảm ơn cậu, vì đã nghĩ cho chúng tớ. Chắc chắn tớ sẽ báo đáp ân tình này vào một ngày nào đó. Trăm sự nhờ cậu chăm sóc Yuuto-kun nhé.』
『Ừm, tớ biết rồi. Nhưng mà, cậu không cần phải cảm ơn tớ đâu? Sự thật là vì lợi ích của Yuuto và Hinata-san, nhưng bản thân tớ cũng có lợi mà.』
Nói rồi, Tsukino hướng về phía tôi nở một nụ cười bẽn lẽn.
『Tớ háo hức được sống thử với Yuuto lắm đấy. ...Thực ra, tớ đã ao ước chuyện này từ lâu lắm rồi.』
─ Đó là chuyện của vài ngày trước.
Dù không phải là lần đầu tiên ngủ lại nhà Tsukino, nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy có chút căng thẳng.
Chắc là tại vì, tôi sắp sửa dành trọn một ngày với cô gái đã tỏ tình với mình chăng.
...Kh-Không, như vậy thì sao chứ. Tôi đang bị tự ý thức quá đà rồi.
Tôi mở khóa và bước vào nhà như mọi khi. Tôi cố tình không bấm chuông cửa. Vì hôm nay chúng tôi đang "sống thử" mà, làm gì có ai sống chung nhà lại đi bấm chuông gọi cửa chứ.
Vì là ngày nghỉ nên tôi định chuẩn bị bữa sáng trước khi Tsukino thức dậy ─ Ngay lúc tôi vừa bước vào phòng khách thì.
Tsukino đang đứng đó, trên người chỉ mặc mỗi đồ lót, dùng khăn tắm lau tóc.
Cả tôi và Tsukino. Đều đứng chết trân, há hốc mồm kinh ngạc.
Cơ thể Tsukino được tắm mình trong ánh nắng ban mai hắt qua khung cửa sổ. Làn da cậu ấy trắng ngần như tuyết đầu mùa, thân hình thì mỏng manh đến mức khiến người ta phải mải mê ngắm nhìn. Thấy bộ đồ lót này quen quen, tôi chợt nhớ ra hôm trước lúc giặt đồ cho Tsukino hình như có một bộ tương tự ─.
Đó là lúc tôi bừng tỉnh.
"Á ─ x-xin lỗi!"
Tôi vội vàng quay ngoắt người lại.
Và rồi, sau lưng tôi vang lên tiếng cười khúc khích đầy thích thú của Tsukino.
"Yuuto, cậu đang đỏ mặt đấy à? ...Thì ra là vậy, tại vì cậu đã lỡ nhìn thấy tớ trong bộ đồ lót đúng không?"
"...Tsukino?"
"Có sao đâu, nếu muốn nhìn thì cậu cứ nhìn thoải mái đi. Nếu là Yuuto thì tớ hoàn toàn không bận tâm đâu."
"...Làm sao mà nhìn được chứ. Tsukino là con gái cơ mà."
"Nhưng mà, tớ là bạn thuở nhỏ của Yuuto mà đúng không? Chúng ta từng tắm chung với nhau rồi còn gì."
"Chuyện từ hồi mẫu giáo thì đương nhiên là không tính rồi!"
Tự dưng lại khơi gợi ba cái ký ức gì đâu không.
"Nhưng mà, thấy Yuuto xấu hổ tớ lại thấy nhẹ nhõm. Việc cậu luống cuống khi thấy tớ mặc đồ lót, chứng tỏ cậu đang nhìn nhận tớ như một người khác giới."
"...Đương nhiên là thế rồi. Dù sao cậu cũng là người con gái đã tỏ tình với tớ mà."
"Ừm, vậy sao. Tốt quá."
"Mà này, tớ không ngờ Tsukino lại dậy sớm thế này đấy. Bình thường toàn là tớ phải gọi cậu dậy cơ mà."
"Tại tớ hồi hộp quá nên dậy sớm hơn bình thường. ...Hôm nay, là ngày đặc biệt tớ được sống thử cùng với Yuuto mà. Tớ muốn được gặp Yuuto sớm hơn một chút."
"...V-Vậy à."
Tự dưng tôi lại thấy cậu ấy có chút đáng yêu, nhưng đó là bí mật.
"Vậy, tớ đi thay đồ đây, cậu đợi một chút nhé."
Tsukino rời đi, lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà, cái cảnh tượng vừa rồi cứ in hằn trong tâm trí tôi, mãi không sao xóa được. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy Tsukino mặc đồ lót là từ bao giờ nhỉ. Tại vì lúc nào cũng ở cạnh nhau nên tôi không để ý, nhưng Tsukino cũng đã phát triển ở nhiều chỗ rồi...
…Giả sử tôi và Tsukino chỉ là những người bạn thuở nhỏ đơn thuần, liệu tôi có thể giữ được thái độ bình thản không nhỉ.
Trong lúc mải suy nghĩ mông lung, tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng thì Tsukino bước ra khỏi phòng. Không phải chiếc áo len rộng thùng thình như mọi khi, mà là một bộ trang phục thường ngày khá sành điệu.
"Bữa sáng trông ngon quá."
"Hôm nay là ngày nghỉ nên tớ cũng cố gắng làm tươm tất một chút. Mặc dù so với Hinata thì vẫn xách dép chạy dài."
"Không đâu, thế này là quá đủ rồi. Cỡ này thì Yuuto hoàn toàn có thể trở thành một cô vợ đảm đang đấy."
Tôi thầm mong là mình đã nghe nhầm từ "anh chồng đảm đang" thành "cô vợ đảm đang".
"Sau khi ăn sáng xong, Tsukino có muốn đi đâu không? Hôm nay chúng ta ở cạnh nhau cả ngày mà, đi đâu đó đổi gió một chút cũng không tồi đâu."
"Nghe cũng có vẻ vui đấy, nhưng chắc là thôi đi."
Vừa ăn sáng, Tsukino vừa khẽ mỉm cười.
"Khó khăn lắm mới có cơ hội sống thử với Yuuto mà. Tớ muốn dành một ngày trôi qua thật bình dị cùng Yuuto. Yuuto, không thích sao?"
"...Không, không phải vậy. Tại tớ chưa từng sống chung với Tsukino bao giờ mà."
Nếu vậy thì, những việc cần làm đã được quyết định.
Tôi khoanh tay lại như thể đang lấy đà để chuẩn bị bắt tay vào việc.
"Vậy thì, hôm nay tớ sẽ làm việc nhà cho Tsukino thỏa thích luôn. Nào là dọn dẹp, giặt giũ, nấu nướng, có khối việc phải làm đây."
"Tớ thì vui lắm, nhưng mà Yuuto có ổn không? Hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi của cậu cơ mà."
"...? Còn cách sử dụng thời gian nào ý nghĩa hơn việc này nữa chứ. Tớ là người chăm sóc của Tsukino mà."
Rồi, bắt đầu từ việc tổng vệ sinh nào.
Tôi lôi cái máy hút bụi mà chắc Tsukino chẳng mấy khi đụng tới ra, hút sạch bụi bẩn từ trong ra ngoài ngóc ngách. Vất vả nhất là phòng của Tsukino. Ở trường thì được xưng tụng là Thiên thần Ánh trăng, nhưng về cơ bản Tsukino hoàn toàn không có khả năng tự chăm lo cho cuộc sống nên chẳng bao giờ dọn dẹp cả. Không có tôi là phòng ốc lại bừa bộn ngay.
Sau khi dọn dẹp một cách triệt để, ôi chao, phép màu đã xảy ra. Nhìn căn phòng thay đổi ngoạn mục như chương trình "Before - After", khuôn mặt Tsukino sáng bừng lên: "Oa, sạch bong kin kít luôn".
Rồi, tiếp theo là giặt giũ.
Từ quần áo cho đến ga trải giường, vỏ gối và đống khăn tắm tích tụ mấy ngày nay, tôi tống hết vào máy giặt. Bình thường tôi cũng hay gấp quần áo cho Tsukino, nhưng một lượng đồ giặt khổng lồ thế này thì lâu lắm rồi mới thấy.
Trong lúc tôi đang làm việc nhà, Tsukino bâng quơ hỏi.
"Yuuto, từ lúc sống chung với Hinata-san cậu vẫn giữ nếp sinh hoạt như thế này sao?"
"Không, ngược lại mới đúng. Ở nhà tớ thì hầu hết việc nhà đều do Hinata làm hết. Hinata thích chăm sóc người khác lắm, tớ có đề nghị chia việc ra cậu ấy cũng chẳng chịu nghe."
"Vậy à. Nhưng mà, như thế có khi lại hay. Yuuto đâu có thích làm việc nhà đâu."
Đúng vậy, tôi vốn dĩ chẳng đam mê gì ba cái việc dọn dẹp nấu nướng này. Tôi thuộc tuýp người chỉ cần có đủ kỹ năng sinh tồn tối thiểu là được, và luôn muốn sống một cách nhàn hạ nhất có thể.
...Đương nhiên, đó là giới hạn trong phạm vi sinh hoạt của cá nhân tôi thôi.
"Mà, tớ làm mấy việc nhà này là vì Tsukino sẽ vui mà, chỉ vậy thôi."
"Yuuto hiền quá. Tại cậu mà tớ mới thành một đứa vô dụng thế này đấy."
Cậu cũng tự nhận thức được cơ à... Mà thôi, hiện tại tôi thấy chuyện đó cũng chẳng sao.
Bởi vì Tsukino đã thỏa thích làm nũng tôi, nên tôi mới có thể trở thành người chăm sóc của cậu ấy.
Và rồi, Tsukino cười như thể đang bị nhột.
"Chắc là, dù có kết hôn thì Yuuto cũng sẽ chăm sóc vợ mình như thế này nhỉ. Yuuto, chắc chắn sẽ trở thành một anh chồng đảm đang đấy."
...Lần này thì không phải nghe nhầm nữa rồi, nhưng thôi, cứ vờ như chưa nghe thấy gì đi, ừm.
Cả buổi sáng tôi tập trung vào việc nhà, buổi chiều hai đứa ra một nhà hàng gia đình gần đó ăn trưa, rồi về nhà thong thả nghỉ ngơi.
Một ngày nghỉ trôi qua chẳng có gì đặc biệt. Tôi cũng hơi lo không biết Tsukino có thấy chán không, nhưng nhìn cậu ấy có vẻ vui vẻ hơn mọi ngày, nỗi lo đó cũng dần tan biến.
Đến giờ ăn tối, tôi đứng dậy khỏi ghế sofa.
"Đến giờ ăn cơm rồi. Tsukino, hôm nay cậu muốn ăn gì?"
"Không cần đâu, Yuuto cứ thong thả nghỉ ngơi đi. Hôm nay tớ, muốn nấu bữa tối cho Yuuto."
"Hả... Tsukino mà nấu ăn á!?"
"Ừm. Kể từ lúc hẹn sẽ dành cả ngày với Yuuto, tớ đã quyết định rồi. Tớ muốn cho sư phụ dạy nấu ăn là Yuuto nếm thử tài nghệ của tớ."
"Nhưng mà, như vậy có ổn không? Tớ định hôm nay sẽ làm người chăm sóc Tsukino cả ngày mà."
"Chính vì vậy, nên tớ mới làm thế. Tớ rất biết ơn Yuuto, nên tớ muốn báo đáp cậu. Nếu Yuuto không chê đồ ăn tớ nấu, thì tớ sẽ nấu."
"Chắc chắn là tớ háo hức rồi. Đồ ăn do Tsukino nấu cơ mà."
...Nói thật thì trong lòng tôi cũng hơi lo lo.
Từ trước đến nay bữa tối của Tsukino đều do tôi chuẩn bị, chắc cậu ấy cũng hiếm khi tự mình vào bếp. Hơn nữa, món duy nhất Tsukino biết làm là mì Ý sốt thịt bằm, có khi cậu ấy lại cho thêm mấy cái nguyên liệu kỳ quái vào cũng nên.
"Thế nên là, Yuuto đợi tớ ở phòng của bố nhé. Hôm nay tớ muốn cậu ăn món tớ tự tay làm, không cần Yuuto phụ giúp gì đâu."
"Một mình á...? Nh-Nhưng mà, lỡ trong lúc nấu ăn Tsukino bị thương thì sao. Ít nhất hãy để tớ đứng xem..."
"Không được. Với tính cách của Yuuto, kiểu gì thấy lo là cậu cũng sẽ nhúng tay vào đúng không?"
Chí lý. Quả nhiên, cậu ấy hiểu tôi quá rõ.
Tôi ngoan ngoãn ngoan di chuyển sang phòng của bố Tsukino, dùng điện thoại giết thời gian khoảng 30 phút.
Khi được Tsukino gọi ra bàn ăn, tôi tròn xoe mắt nhìn bát cơm trắng được đặt trên bàn.
"Không lẽ, bữa tối nay món chính là cơm trắng...?"
"Đúng rồi, nhưng có gì lạ sao?"
"Thì, Tsukino chỉ biết làm mỗi món mì Ý sốt thịt bằm thôi mà? Ăn cơm trắng với mì Ý làm thức ăn kèm, tớ thấy hơi thừa tinh bột quá thì phải..."
"...Quả nhiên, Yuuto vẫn đinh ninh là tớ chỉ biết làm mỗi mì Ý nhỉ?"
Trước vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Tsukino có chút tự hào bưng món ăn ra.
Món ăn đó, rõ ràng không phải là mì Ý sốt thịt bằm.
Món ăn của Tsukino, lần đầu tiên tôi được nếm thử.
"...Thịt hầm khoai tây?"
"Tớ đã cố gắng học nấu đấy. Tớ muốn được Yuuto khen món này ngon mà."
Không chỉ dừng lại ở mức độ ngạc nhiên.
Món thịt hầm khoai tây nóng hổi trước mắt tôi trông cực kỳ hấp dẫn. Thậm chí nếu đem ra làm hình minh họa cho sách dạy nấu ăn cũng chẳng thấy sai chỗ nào.
"Cậu ăn thử không? Đừng lo, tớ không cho mứt dâu tây vào đâu."
Tôi từ từ đưa thức ăn vào miệng... và ngay khoảnh khắc nếm thử, tôi bất giác buông một tiếng thở dài thán phục.
So với món thịt hầm khoai tây lần trước tôi ăn, món này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Khoai tây chín mềm, tơi xốp mà không hề bị nát. Nguyên liệu thấm đẫm hương vị đậm đà của ẩm thực Nhật Bản, ngon đến mức khiến tôi muốn và ngay một miếng cơm trắng.
Món này, thực sự là do một người mới bắt đầu học nấu ăn cách đây một tháng làm ra sao?
Tsukino cứ thấp thỏm không yên, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa tôi và đĩa thức ăn.
"Sao hả. ...Cho tớ xin nhận xét đi?"
"...Ngon lắm. Tớ đang cảm động không biết có đúng là Tsukino nấu món này thật không đấy."
"Thật á? Hoan hô."
Được khen ngon, Tsukino vui ra mặt. Khuôn mặt cậu ấy bừng sáng hẳn lên.
"Nhưng mà, cậu tập nấu ăn từ bao giờ thế. Bữa tối thì hầu như ngày nào tớ cũng nấu cho cậu mà."
"Từ cái ngày tỏ tình với Yuuto, đêm nào tớ cũng lén lút học nấu ăn đấy. Tại thế nên dạo này tớ toàn thức khuya. Yuuto, không nhận ra đúng không?"
Nhắc mới nhớ, cách đây không lâu lúc Tsukino chơi với Mia ở công viên, trông cậu ấy buồn ngủ rũ rượi.
Hóa ra là vì, đêm nào cậu ấy cũng thức khuya để tập nấu ăn sao.
"Với lại, tớ còn mang thịt hầm khoai tây theo làm bento cho Yarihara-san và mọi người trong hội học sinh ăn thử nữa đấy. Tớ nhờ mọi người góp ý xem làm thế nào để món ăn ngon hơn."
"Tớ không hề biết chuyện này luôn... Tsukino, cậu thực sự nghiêm túc với việc nấu ăn đến vậy sao?"
"...Vì tớ muốn được Yuuto công nhận. Không phải là bạn thuở nhỏ, mà là một người con gái."
Tôi bất giác quay sang nhìn Tsukino.
"Hinata-san, nấu ăn rất giỏi đúng không? Tớ nghĩ nếu mình biết nấu ăn một chút, có khi trái tim Yuuto cũng sẽ dao động. ...Tớ đã cố gắng và không uổng công. Bởi vì tớ đã nhận được lời khen tuyệt vời nhất từ Yuuto: Ngon."
Vì muốn tôi hướng về phía cậu ấy. Chỉ vì lý do đó, một Tsukino vốn rất sợ cầm dao, lại có thể nỗ lực đến nhường này.
Dù Tsukino thừa biết, mối tình đầu của tôi vẫn chưa kết thúc.
Tôi cảm nhận được một thứ gì đó nóng hổi đang trào dâng từ tận đáy lòng. Đó chắc hẳn là sự xúc động mãnh liệt, hoặc cũng có thể gọi là sự trân trọng yêu thương.
Cô thiếu nữ tên Tsukino vẫn luôn ở cạnh tôi... hóa ra lại chung tình đến thế.
"...Giả sử có một cô gái nấu ăn rất giỏi xuất hiện. Việc tớ có thích cô ấy hay không, chính tớ cũng không biết chắc được. Người con gái tớ thích tên là Hinata, nấu ăn rất giỏi. Chỉ đơn giản là như vậy thôi."
Tsukino không nói gì. Cậu ấy chỉ khẽ mỉm cười và nhìn tôi.
Tôi nắm chặt tay lại.
"Nhưng mà, một người con gái thuần khiết, có thể nỗ lực đến mức này vì tớ, làm sao tớ ghét được cơ chứ. ...À ừm, cảm ơn cậu."
"...Có khi nào, Yuuto đang đỏ mặt không?"
"X-Xấu chỗ nào chứ. Người con gái chịu khó nấu ăn chỉ vì tớ, trên đời này chỉ có mình Tsukino thôi. Hinata thì cũng có nấu, nhưng đó là vì tụi tớ là gia đình..."
"Hừm~. ...Người con gái, sao."
Tsukino khẽ cười khúc khích.
"Thịt hầm khoai tây, nguội mất bây giờ. Mau ăn cùng nhau thôi."
"...Ừm."
Món thịt hầm khoai tây lúc nãy rõ ràng ngon là thế, vậy mà giờ tôi lại chẳng cảm nhận rõ vị của nó nữa.
Chắc là do tôi đang quá căng thẳng.
Thật kỳ lạ. Việc Tsukino ở bên cạnh từ thuở nhỏ là một điều hiển nhiên, và tôi từng nghĩ mối quan hệ đó sẽ cứ thế tiếp diễn.
Vậy mà, ngay lúc này đây. Tâm trí tôi lại không sao tĩnh lặng được.
"Chắc là do tớ được ở cùng Yuuto. Không hiểu sao, một ngày trôi qua nhanh thật đấy. ...Ngày mai cậu có hẹn với Hinata-san đúng không? Cậu chuẩn bị xong xuôi cả chưa?"
"...Đại khái là tớ cũng lên kế hoạch rồi. Dù sao đây cũng là lần đầu tớ đi chơi riêng với Hinata dưới tư cách bạn cùng lớp mà."
"Vậy à. Thế thì hôm nay không được thức khuya quá đâu đấy."
Không biết có phải do tôi tưởng tượng không, nhưng trông Tsukino nói câu đó với vẻ khá cô đơn.
"Này, tớ có một thỉnh cầu cuối cùng, được không?"
"Thỉnh cầu đó, là với tư cách bạn thuở nhỏ à?"
"Với tư cách là một người con gái, Sayo Tsukino. Yuuto đã hứa là sẽ cố gắng hết sức để thực hiện những yêu cầu của tớ mà. Chính vì thế tớ mới dám nhờ cậu chuyện này."
Và rồi, với vẻ mặt hơi ngượng ngùng nhưng lại chan chứa nũng nịu, Tsukino cất lời.
"Đêm nay, tớ muốn được ngủ cùng Yuuto. ...Được không?"
Tôi đã tự nhủ với bản thân không biết bao nhiêu lần rằng chuyện này là bất khả kháng.
Đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm, cơn buồn ngủ cũng mới chỉ kéo đến được một nửa, nhưng tôi vẫn quyết định lên giường vì tôi biết kiểu gì lúc đầu cũng khó mà chợp mắt nổi.
Bởi vì, tôi sắp phải ngủ chung giường với Tsukino mà.
Tại phòng của bố Tsukino. Tôi và Tsukino ngồi trên mép giường, thời gian cứ thế trôi đi trong một bầu không khí im lặng đầy gượng gạo.
...Tôi cũng chưa có kinh nghiệm vụ này bao giờ nên chỉ là phỏng đoán thôi.
Không lẽ, không khí của mấy cặp đôi mới quen chuẩn bị qua đêm đầu tiên cùng nhau, nó cũng kiểu kiểu thế này sao.
"C-Cũng muộn rồi, đi ngủ thôi. Ngày mai tuyệt đối không được đi trễ."
"...Ư, ừm."
Hai má ửng đỏ, Tsukino khẽ gật đầu. Ngay cả Tsukino cũng đang căng thẳng trước tình huống phải ngủ chung với tôi.
Tsukino ngả người bộp xuống giường, rồi nói.
"Tớ lúc nào cũng sẵn sàng rồi. ...Đến đây đi, Yuuto."
Xin cậu đừng nói mấy câu dễ gây hiểu lầm khiến tim người ta đập thình thịch như thế.
Tắt đèn, hít một hơi lấy can đảm, tôi chui vào chăn. Ngay khoảnh khắc đó, tôi vô tình chạm nhẹ vào cơ thể Tsukino.
Mềm quá. Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, một cơn tê dại ngọt ngào xộc lên não khiến tôi như muốn quay cuồng.
Bình tĩnh nào, chỉ là ngủ cạnh bạn thuở nhỏ thôi mà... Tôi tự dặn lòng như thế, nhưng chính tôi là người hiểu rõ nhất cái cớ đó vô dụng đến mức nào.
Bởi vì, Tsukino là người con gái đã tỏ tình với tôi cơ mà.
Aa, chết tiệt. Thôi được rồi, tôi đành dứt khoát thừa nhận vậy.
Rõ ràng Tsukino là bạn thuở nhỏ của tôi ─ vậy mà, chỉ cần cảm nhận được hơi ấm đó thôi, tiếng tim đập của tôi đã trở nên lớn đến mức không thể kiểm soát nổi.
Cứ thế ngước nhìn lên trần nhà, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói thì thầm vọng sang từ bên cạnh.
"Yuuto, cậu còn thức không?"
"...Làm sao mà ngủ được. Đây là lần đầu tiên tớ ngủ chung với con gái đấy."
"Ưm, vậy sao."
"Còn Tsukino thì sao. Chính cậu là người đòi ngủ chung mà."
"Tớ đang thấy hạnh phúc đến mức ước gì đêm nay kéo dài mãi mãi đấy."
Tsukino khẽ cựa mình. Mỗi lần cậu ấy chạm vào người, cơ thể tôi lại nóng ran lên.
"Mùi hương của Yuuto làm tớ say đắm, cảm giác khi chạm vào Yuuto làm tớ bồn chồn, hơi ấm của Yuuto làm tim tớ đập liên hồi. Ừm, quả nhiên dùng từ 'hạnh phúc' là chuẩn xác nhất."
"...Vậy à."
Đứng trước Tsukino, tôi không muốn lừa dối cảm xúc của chính mình.
Với ý nghĩ đó, tôi lên tiếng mà không dám nhìn vào khuôn mặt Tsukino.
"Có khi, đây cũng là lần đầu tiên tớ căng thẳng đến thế này khi ở cạnh Tsukino. ...Kỳ lạ thật đấy. Mới một thời gian trước, tớ còn chẳng tưởng tượng nổi chuyện này."
"...Ừm. Yuuto mà cũng hồi hộp vì tớ thì tớ vui lắm."
Đối với tôi, Tsukino từng giống như một cô em gái mà tôi luôn muốn chở che, chăm sóc. Một cô gái không giỏi trong việc thể hiện cảm xúc, thích làm theo ý mình, và cứ lơ là một chút là sẽ đi lạc mất tăm.
Nhưng mà, dù quen biết nhau từ hồi còn bé xíu. Có những khía cạnh của cậu ấy mà chỉ khi lùi lại một bước, vượt qua ranh giới "bạn thuở nhỏ", tôi mới có thể nhìn thấu.
Ví dụ như, một khi đã yêu là sẽ chung thủy đến cùng.
Hay như, sự làm nũng đầy hồn nhiên dành cho người con trai mình thích.
Hoàn toàn trái ngược với Hinata. Giống như việc tôi chỉ biết được những góc khuất của Hinata sau khi trở thành gia đình, tôi cũng đang bắt đầu thấu hiểu thiếu nữ mang tên Tsukino sau khi tháo bỏ cái mác bạn thuở nhỏ.
"Ngày mai Yuuto sẽ đi hẹn hò với Hinata-san đúng không. Để khép lại mối tình đầu với Hinata-san, và từ nay về sau có thể đàng hoàng sống chung như một gia đình."
Bằng một giọng nói đầy bất an, Tsukino thì thầm.
"Nhưng mà, cậu ổn chứ? Yuuto có thực sự quên được tình cảm của mình không? ...Lỡ đâu sau buổi hẹn hò với Hinata-san, cậu lại càng thích cậu ấy hơn thì sao?"
"...Chuyện đó, chính tớ cũng không biết. Không loại trừ khả năng chuyện đó có thể xảy ra."
Tsukino lo lắng cũng phải thôi. Chỉ một ngày thôi, tôi sẽ quay trở lại khoảng thời gian là bạn cùng lớp và đi chơi riêng với Hinata. Rất có thể hành động này chỉ là một sự đào bới vô ích, làm tổn thương thêm vết thương lòng chưa kịp lành.
...Dù vậy.
"Dù vậy, tớ biết mình phải làm một điều gì đó vì Hinata. Tớ tin đây là cách giải quyết tốt nhất. Nếu không tự mình chấm dứt những tình cảm này, tớ sẽ không thể tiếp tục sống chung dưới một mái nhà với Hinata được nữa."
"...Giả sử nhé? Giả sử ngày mai, Yuuto dành thời gian bên Hinata-san, và nhận ra bản thân không thể dối lòng rằng cậu vẫn còn thích Hinata-san thì sao."
Tsukino xích lại gần, vòng tay ôm chặt lấy cánh tay tôi.
"Đến lúc đó, tớ sẽ trở lại làm cô bạn thuở nhỏ như trước đây. Tớ sẽ không nói thích Yuuto nữa đâu. Nên là, Yuuto cứ yên tâm đi hẹn hò với Hinata-san nhé."
"...Tsukino?"
"Dù có bị ai bảo là hãy từ bỏ đi chăng nữa, thì đâu thể nào tự xóa bỏ tình cảm của mình dễ dàng như thế được. Hơn ai hết, tớ rất thấu hiểu nỗi đau trong trái tim Yuuto. ...Bởi vì tớ, cũng đã từng cố gắng để quên đi tình cảm dành cho Yuuto mà."
Sau một thoáng im lặng tưởng chừng như nghẹt thở, giọng nói của Tsukino lại vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
"Tớ đã luôn ước ao được thoát khỏi danh phận bạn thuở nhỏ để trở thành người yêu của Yuuto, nhưng tớ lại nhận ra Yuuto thích Hinata-san. Ngực tớ đau nhói, tớ đã cố tình lờ đi cảm xúc của chính mình, nhưng rốt cuộc tớ vẫn thất bại ─ bởi vì, tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi."
Trước những lời bộc bạch đầy xót xa của Tsukino, tôi không tài nào thốt lên được lời an ủi.
Bởi tôi cảm thấy, mình bắt buộc phải đón nhận những lời nói này bằng cả tấm lòng.
"Thế nên, nếu Yuuto vẫn còn thích Hinata-san, tớ cũng sẽ không trách cậu đâu. Dù biết Yuuto vẫn còn vương vấn, nhưng tớ nhất định sẽ giữ bí mật. Đến lúc đó, tớ muốn chúng ta tiếp tục là bạn thuở nhỏ như trước đây. ...Cậu thấy thế nào?"
"────"
Những lời nói đó quá đỗi chân thành, và cũng quá đỗi mạnh mẽ... Bằng một sự quyết tâm cao độ, tôi chuyển tư thế quay mặt về phía Tsukino.
Khoảng cách giữa hai đứa gần đến mức có thể cảm nhận được cả hơi thở của nhau.
Tsukino cũng đang nhìn tôi, trên môi cậu ấy nở một nụ cười.
"Sao thế? Cậu đang xấu hổ, sao tự dưng lại quay sang nhìn tớ?"
"...Không hiểu sao, tớ lại muốn nhìn thấy khuôn mặt của Tsukino lúc này."
Cậu đang làm ra một vẻ mặt dịu dàng đến thế này sao.
Không phải là cậu ấy đang cố tỏ ra mạnh mẽ, hay sĩ diện gì cả. Cậu ấy chỉ đơn giản là không muốn tôi phải bận tâm, nên mới cười và nói rằng dù tôi có thích Hinata đi chăng nữa thì cũng không màng.
Nếu đã như vậy, tôi ─ nếu không đối mặt trực diện với sự quyết tâm đó, tôi thậm chí còn không xứng đáng làm bạn thuở nhỏ của cậu ấy.
"Cho phép tớ hứa với cậu một điều nhé. Sau khi buổi hẹn hò với Hinata kết thúc, tớ sẽ đến gặp Tsukino trước bất kỳ ai khác. Lúc đó... cậu sẽ nghe câu trả lời cho lời tỏ tình mà tớ đã luôn trì hoãn chứ?"
Nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Tsukino, tôi thốt lên từng lời.
"Tớ cũng không biết liệu mình có quên được tình đầu hay không, nhưng tớ muốn Tsukino hiểu được cảm xúc thực sự của tớ. Về mối quan hệ với Hinata, và cả mối quan hệ với Tsukino, tớ sẽ đưa ra câu trả lời của riêng mình."
"...Ừm. Tớ sẽ đợi."
Và rồi, Tsukino lại nở một nụ cười dịu dàng thêm một lần nữa.
Đúng thật, Yarihara gọi Tsukino là Thiên thần Ánh trăng cũng chẳng sai chút nào.
Nụ cười của Tsukino được chiếu rọi bởi ánh trăng mờ ảo hắt qua khe rèm, trông thanh khiết và đáng yêu hệt như một vị thiên thần giáng thế.
◇
Ánh trăng mờ ảo đang chiếu rọi lên người tôi.
Từ ngoài ban công, tôi ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi có vầng trăng trắng muốt đang lơ lửng giữa không trung. Nhìn sang ban công nhà bên cạnh nơi Tsukino-chan đang sống, cửa sổ không hề sáng đèn.
Yuuto-kun, chắc giờ này đã ngủ rồi nhỉ.
Mặc dù lý trí bảo rằng mình cũng phải đi ngủ thôi, nhưng trong lòng tôi cứ bồn chồn chẳng có chút gì gọi là buồn ngủ. Một cảm giác căng thẳng y hệt như đêm trước ngày thi vào cấp ba vậy.
Bởi vì, ngày mai là lần đầu tiên tôi cùng Yuuto-kun…
(...Để có thể ở bên cạnh mình như một người thân trong gia đình, sao…)
Gia đình rốt cuộc là gì nhỉ.
Nếu gia đình nhất thiết phải là sự gắn kết về mặt máu mủ, thì tôi và Yuuto-kun sẽ mãi mãi chỉ là một gia đình nửa vời mà thôi. Bởi vì giữa tôi và Yuuto-kun, chỉ có một nửa dòng máu chảy trong huyết quản là giống nhau.
Nếu vậy thì, gia đình thực sự của tôi chỉ có mỗi mẹ thôi sao.
Từ khi tôi sinh ra cho đến lúc mẹ tái hôn, mẹ đã một mình nuôi nấng tôi trong gia đình chỉ có hai mẹ con. Hồi tôi còn nhỏ, mẹ luôn vùi đầu vào công việc để lo cho tôi, nên mỗi khi về nhà, lúc nào cũng chỉ có một mình tôi.
Chắc là mẹ ghét mình rồi ─ đã có lúc tôi từng nghĩ như vậy.
Nghĩ lại mà bất giác mỉm cười cay đắng. Hóa ra từ hồi đó, tôi đã rất kém trong việc đối xử với người nhà.
Cái lúc tôi xin phép được sống chung với Yuuto-kun, dù cuối cùng mẹ cũng đồng ý nhưng ban đầu mẹ đã phản đối kịch liệt. Có vẻ như mẹ rất ghét chú Tetsuya, và chính vì thế mẹ không muốn tôi sống chung với con trai của bác ấy là Yuuto-kun.
Thế nhưng, dù vậy tôi vẫn dọn ra khỏi nhà, và đang sống chung với Yuuto-kun như thế này đây.
Tất cả là vì, đối với tôi, Yuuto-kun là một người vô cùng đặc biệt.
"…"
Tôi rời khỏi ban công và tiến về phía tủ quần áo trong phòng mình.
Sâu tít bên trong, dưới cùng của ba cái thùng các-tông. Nằm trong đó là báu vật của riêng tôi mà tôi không muốn bất kỳ ai nhìn thấy.
"A, đây rồi."
Khóe miệng bất giác giãn ra, tôi lấy nó ra… Một con thú bông Fuwashiba đã hơi phai màu.
Nhớ quá đi mất, tôi bất giác thầm nghĩ.
Con thú bông này, khác với con Fuwashiba mà Yuuto-kun mới tặng tôi dạo gần đây ─ nó là món quà mà một cậu bé đã tặng tôi hồi tôi 6 tuổi.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được đến công viên giải trí.
Vòng đu quay khổng lồ, hay trò vòng quay ngựa gỗ dễ thương, tôi đã luôn ao ước được ngồi thử một lần. Vậy mà, lúc này đây tôi chỉ muốn về nhà ngay lập tức.
Bởi vì, ở công viên giải trí ngày hôm nay không có mẹ, mà tôi phải đi chơi cùng hai người xa lạ: một ông chú và một cậu bé không quen biết.
Tại sao, mẹ lại không đến cùng tôi chứ.
...Quả nhiên, là vì mẹ ghét mình sao.
"Cháu là Yukishiro, ạ. Năm nay cháu 6 tuổi. Cháu còn nhiều thiếu sót, mong được giúp đỡ ạ."
Tôi ngoan ngoãn cúi gập người chào, y hệt như những gì mẹ đã dạy.
Cậu bé nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
"Yukishiro, là họ của cậu đúng không? Tên cậu là gì vậy?"
"…"
Phải nói gì đó thôi. Nếu cứ im lặng mãi, cậu bé này sẽ ghét mình mất. Dù biết vậy, nhưng tôi vẫn cứ cúi gằm mặt xuống.
Bởi vì tôi, cực kỳ ghét cái tên "Hinata".
Ở trường mẫu giáo, mọi người thường xuyên bắt nạt tôi, bảo rằng cái tên mang ý nghĩa ấm áp như ánh mặt trời này, chẳng hề phù hợp chút nào với một đứa nhút nhát và hèn nhát như tôi.
Thấy tôi chẳng nói năng gì, cậu bé cứ chằm chằm nhìn tôi. Không chịu đâu, cậu ấy sẽ nghĩ mình là một đứa con gái kỳ quặc mất. Ấy vậy mà tôi vẫn chẳng thể hé môi, một thứ gì đó nóng hổi trào dâng nơi khóe mắt…
Bỗng nhiên, khuôn mặt cậu bé bừng sáng. Giống như thể cậu ấy đang muốn động viên tôi vậy.
"Vậy, tớ gọi cậu là Yuki-chan nhé. Yuki-chan đã bao giờ đi công viên giải trí chưa?"
"…(lắc đầu)"
"Vậy à, đây là lần đầu tiên cậu đi sao. Thế thì hôm nay chúng ta cùng chơi cho thật vui nhé, phải không bố?"
"Đúng vậy. Chắc chắn Yuki-chan đi chơi cùng bạn đồng trang lứa sẽ vui hơn mà. Bố sẽ đứng nhìn từ xa, hai đứa cứ tự do chơi đùa nhé."
"Vâng ạ. Mong được cậu giúp đỡ nhé, Yuki-chan. Tên của tớ là ─"
Sau khi cậu bé giới thiệu tên, chúng tôi cùng nhau bước vào trong công viên giải trí.
Vậy mà, tôi chẳng thấy háo hức chút nào. Không được làm cậu bé đang cười rạng rỡ bên cạnh này thất vọng, trong đầu tôi chỉ toàn ý nghĩ đó.
Thế nên, khi cậu bé hỏi "Cậu muốn chơi trò gì?", tôi chỉ đáp là trò gì cũng được.
"Vậy thì, có một trò tớ muốn chơi, được không?"
Sau đó, tôi cứ như một con robot chỉ biết nghe theo mệnh lệnh, lẽo đẽo đi theo sau cậu bé.
Chúng tôi chơi vòng quay ngựa gỗ. Chơi cả trò tách trà xoay. Rồi đi cả vòng đu quay khổng lồ nữa.
Tất cả những trò cậu bé muốn chơi đều là những trò mà tôi hằng ao ước, vậy mà, tôi chẳng thấy vui chút nào.
…Quả nhiên, một đứa như tôi không nên đến đây thì hơn.
Mỗi lần chơi xong một trò với cậu bé, tôi lại nơm nớp lo sợ không biết mình có bị mắng không. Tôi cứ nơm nớp sợ cậu ấy sẽ nói 'Yuki-chan chẳng chịu nói năng gì cả, chán ngắt'.
Giá mà thời gian này trôi qua thật nhanh... Trong lúc tôi đang đi dạo qua khu vực trò chơi với suy nghĩ đó.
Tôi bất giác dừng bước.
Vì phần thưởng đang được trưng bày kia, là con thú bông Fuwashiba mà tôi vô cùng yêu thích.
"...Là Fuwashiba kìa."
Một chú chó cưng mềm mại, lúc nào cũng cố gắng hết mình vì cô chủ nhỏ. Mỗi lần xem phim hoạt hình về Fuwashiba, tôi lại quên đi nỗi cô đơn chỉ có một mình, nên tôi thích nó lắm.
Giá mà có bé cún này, ngày nào mình cũng sẽ ôm nó. Chú cún Fuwashiba mà tôi hằng ao ước đang hiện diện ngay trước mắt.
Chính vì vậy, tôi hoàn toàn không để ý việc cậu bé đang nhìn mình.
"Yuki-chan, cậu thích Fuwashiba à?"
"Hả!? Kh-không có chuyện đó đâu? Xin lỗi nhé, chúng ta mau đi chơi trò tiếp theo thôi."
"...Không sao đâu. Tớ cũng đang định chơi trò này mà. Bọn mình cùng chơi nhé."
"...Ư, ừm."
Để lấy được con thú bông Fuwashiba làm phần thưởng, người chơi phải ném những quả bóng vào nhiều chiếc thùng gỗ khác nhau.
Nhưng mà, trong số đó có những chiếc thùng rất nhỏ, và có vẻ như để lấy được giải nhất là con thú bông, người chơi phải ném trúng tất cả các thùng mà không được trượt phát nào.
Lần thất bại đầu tiên, cậu bé tỏ vẻ 'Làm lại nào'.
Đến lần thất bại thứ ba, cậu bé lẩm bẩm 'Khó phết nhỉ'.
Và khi cậu bé thất bại đến lần thứ năm, thì trái tim tôi đã hoàn toàn bỏ cuộc.
"Này, thôi bỏ đi. Hết thời gian chơi trò chơi khác mất."
"Không sao đâu, tớ bắt đầu nắm được mánh khóe rồi. Bố ơi, con chơi thêm chút nữa được không?"
Bố cậu bé gật đầu, và cậu bé lại một lần nữa cầm lấy những quả bóng.
Tại sao, cậu bé này lại không chịu bỏ cuộc chứ. Rõ ràng là chuyện không thể nào làm được cơ mà.
Đúng như dự đoán, cậu bé thất bại hết lần này đến lần khác, nhưng chưa một lần cậu ấy tỏ vẻ chán nản hay thất vọng. Sự quyết tâm của cậu bé dường như đã lan tỏa đến mọi người xung quanh, anh nhân viên đưa bóng hay những gia đình gần đó đều đồng thanh cổ vũ 'Cố lên cháu trai'.
Và rồi, ở lần chơi thứ 10. Chỉ còn lại đúng một chiếc thùng gỗ cuối cùng, mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao 'Ồ ồ'.
Kh-không lẽ nào, cậu ấy sẽ ném trúng hết sao...!
Tim tôi đập mạnh liên hồi như thể sắp nổ tung đến nơi. Cậu bé với khuôn mặt đầy nghiêm túc, tay cầm quả bóng và vung mạnh cánh tay ─ Cạch, một âm thanh nhẹ bẫng vang lên.
Đó là âm thanh quả bóng cuối cùng rơi trúng vào trong chiếc thùng gỗ.
"~~! Làm được rồiiiiiiiiiiiiiiii!"
Tiếng reo hò của cậu bé hòa cùng những tràng pháo tay rào rào và nụ cười rạng rỡ của những người lớn xung quanh.
Giỏi quá ─ siêu quá siêu quá siêu quá đi!
Sự phấn khích tràn ngập lồng ngực khiến tôi chỉ biết vỗ tay đen đét. Cậu bé đón lấy con thú bông Fuwashiba y như đang nhận một chiếc cúp vô địch…
Và rồi, cậu bé đưa nó cho tôi, như thể đó là một điều hiển nhiên.
"Của cậu đây, tặng cậu."
"...Cậu, chắc chứ?"
"Thì tại tớ thấy Yuki-chan có vẻ thích nó nên tớ mới lấy mà. Cậu không nhận tớ mới là người khó xử đấy."
Tôi dè dặt nhận lấy con thú bông, sự mềm mại của nó khiến tôi bất giác thốt lên 'Oa...'. Cảm giác sung sướng khi được ai đó tặng quà, đây là lần đầu tiên tôi được trải qua trong đời.
Cậu bé thở phào nhẹ nhõm, rồi nói.
"May quá. Cuối cùng Yuki-chan cũng chịu cười rồi."
"Hả? M-mình á...?"
"Tại nãy giờ chơi trò gì trông cậu cũng buồn thiu, tớ chả biết phải làm sao. Khó khăn lắm mới được đi công viên giải trí, tớ muốn Yuki-chan cũng được vui vẻ mà."
Tôi bất giác ngớ người. Không lẽ nào, việc cậu ấy rủ tôi chơi vòng quay ngựa gỗ hay tách trà xoay, là vì muốn làm tôi vui sao...?
Cậu bé này, thực sự rất dịu dàng.
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, tôi cảm thấy một thứ gì đó vô cùng ấm áp len lỏi tận sâu trong tim.
"...A, cậu này. Tớ bảo này nhé."
Tôi ôm chặt con Fuwashiba vào lòng. ...Thần linh ơi, xin người.
Chỉ lúc này thôi, xin hãy cho con dũng khí.
"Trò vòng quay ngựa gỗ ấy, thực ra tớ rất mong chờ nó. Cỗ xe ngựa trông giống hệt như dành cho công chúa vậy, nó rất đẹp. Thực lòng tớ rất thích trò đó, nhưng tớ lại không dám nói ra ─ nếu không phiền, chúng ta chơi lại trò đó một lần nữa được không?"
Cậu bé nhìn tôi đầy ngạc nhiên, rồi sau đó nở một nụ cười rạng rỡ như thể đã chờ đợi câu nói này từ lâu.
"Chắc chắn rồi! Bọn mình cùng đi thôi!"
"─ Ư, ừm!"
Phía sau hình ảnh cậu bé đang nắm lấy tay tôi kéo đi, là ông chú đang đứng mỉm cười hiền từ nhìn theo chúng tôi.
Sau đó, như để bù đắp lại khoảng thời gian đã mất, tôi cùng cậu bé ấy đã chơi vô số các trò chơi khác. Chúng tôi chơi khinh khí cầu, đi tàu lượn siêu tốc hình con sâu, nhà ma dù rất sợ nhưng tôi vẫn liều mình vào thử. Lúc đó tôi có khóc một chút.
Lâu lắm rồi tôi mới được cười nhiều đến thế.
"...Không ngờ công viên giải trí lại là một nơi vui vẻ đến vậy."
"Đúng thế mà. Lần đầu tiên tớ đến đây, về nhà tớ còn hưng phấn đến mức không ngủ được cơ. Lần đó có cả mẹ tớ đi cùng nữa, vui lắm."
"Mẹ của cậu...? Hôm nay bà ấy phải đi làm sao?"
"Mẹ tớ không còn nữa. Mẹ tớ bị bệnh, và đã lên thiên đàng rồi."
"A... ra, là vậy."
Tôi vô cùng bất ngờ. Thì ra người này, cũng giống như tôi.
"Tớ cũng vậy, từ lúc sinh ra đã không có bố. Nghe nói bố tớ mất vì tai nạn. ...Buồn lắm cậu nhỉ."
"Ừm, buồn đến mức muốn khóc luôn ấy. Nhưng mà không sao, vì đến tận bây giờ tớ vẫn luôn thương mẹ tớ."
"...Hả?"
Cậu bé toét miệng cười rạng rỡ.
"Mẹ tớ là người dịu dàng nhất trên thế giới này. Thế nên, ước mơ trong tương lai của tớ là trở thành một người giống như mẹ. Vì vậy, tuy buồn nhưng cũng không hẳn là buồn. Nếu không được gặp mẹ, chắc chắn tớ đã không có được cảm giác này."
"...Dù mẹ cậu không còn nữa sao? Dù cậu chẳng còn được mẹ khen ngợi nữa sao?"
"Ừm. Bởi vì thay vì mẹ, tớ có thể mang lại nụ cười cho những người khác, giống như Yuki-chan vậy."
Tôi hoàn toàn không nói được lời nào.
Giống như mặt trời, luôn mang lại ánh sáng cho mọi người. Một người mà chỉ cần ở bên cạnh, trái tim cũng trở nên vô cùng ấm áp.
Nếu tôi cũng trở thành một người như thế… Liệu mọi người, có yêu mến tôi không?
"...X-Xin lỗi, cậu có thể cho tớ biết lại tên của cậu một lần nữa được không...?"
"Ể, Yuki-chan, cậu quên mất tên tớ rồi sao?"
"T-Tại tớ căng thẳng quá thôi. Không phải vì tớ ghét cậu hay gì đâu...!"
"Ahaha, tớ không để bụng đâu."
Nhìn tôi luống cuống tay chân, cậu bé nở một nụ cười hiền hậu.
"Tớ tên là Minato Yuuto. Rất vui được gặp lại cậu, Yuki-chan."
"...Yuuto… sao."
Khẽ gọi tên người ấy, tôi có cảm giác cái tên đó mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Mình cũng muốn thay đổi… Muốn trở thành một người giống như Yuuto-kun.
Lần đầu tiên trong đời, tôi có suy nghĩ như vậy.
Kể từ ngày đó, tôi đã nỗ lực hết mình để trở thành một cô gái xứng đáng với cái tên Hinata.
Cố gắng trở nên dịu dàng hơn bất kỳ ai. Luyện tập cách mỉm cười thật tươi. Chăm chút cho vẻ ngoài luôn gọn gàng sạch sẽ, và dốc sức học hỏi cả việc nấu nướng, dọn dẹp lẫn học tập.
Lúc nhận ra, tôi đã trở thành một con người hoàn toàn khác so với bản thân mình của ngày xưa. Mẹ tôi, thầy cô, tất cả mọi người đều khen ngợi tôi, điều đó khiến tôi hạnh phúc vô cùng.
Thế nhưng, có một điều duy nhất khiến tôi nuối tiếc.
Tớ, đã thay đổi nhiều đến thế này rồi đấy ─ tôi đã luôn muốn nói lời cảm ơn tới Yuuto-kun dưới tư cách là cô bé Yuki ngày nào.
(...Không ngờ, tớ lại có ngày được hội ngộ Yuuto-kun ở trường cấp ba, tớ chưa từng dám mơ đến chuyện đó)
Chắc chắn Yuuto-kun không hề nhận ra. Mẹ tôi tái hôn nên họ của tôi đã đổi từ "Yukishiro" sang "Asahina", quan trọng hơn là tôi và Yuuto-kun mới chỉ gặp nhau đúng một lần duy nhất.
Thế nhưng, ngay từ lúc nghe thấy tên cậu ấy, tôi đã nhận ra ngay đó chính là cậu bé năm xưa.
Bởi vì chưa một ngày nào, tôi quên đi cái tên của cậu bé ấy.
"Yuuto-kun, chẳng thay đổi chút nào nhỉ."
Cậu bé đã tặng tôi con thú bông Fuwashiba ngày hôm đó, khi lên cấp ba lại tiếp tục nỗ lực vì mọi người trong hội học sinh. Cậu ấy vẫn là một vị anh hùng, y hệt như những ngày tháng xa xưa ấy.
Khoảnh khắc gặp lại Yuuto-kun, trái tim tôi như quay ngược thời gian trở về làm cô bé nhỏ bé chơi đùa cùng cậu ở công viên giải trí năm nào... Và chính lúc đó, tôi đã nhận ra.
Aa, ra là vậy. Hóa ra là như thế.
Sự rung động trong lồng ngực dành cho Yuuto-kun chớm nở từ thời thơ ấu ─ mối tình đầu ấy, suốt hơn chục năm qua, vẫn luôn âm ỉ cháy trong tôi.
"Tớ đã không hề biết. ...Không ngờ, Yuuto-kun cũng có tình cảm với tớ."
Làm sao tôi có thể quên được cơ chứ. Lần đầu tiên cậu ấy bước vào căn nhà này, truyền đạt ước muốn được trở thành gia đình. Và rồi Yuuto-kun, đã nói rằng cậu ấy thích tôi.
Thế nhưng, tôi lại chẳng thể thốt ra câu: 'Tớ cũng thích cậu'.
Thực ra trong thâm tâm, tôi vui sướng đến mức mặt đỏ bừng. Nhưng tôi đã kìm nén cảm xúc, trốn tránh việc đối diện đàng hoàng với lời tỏ tình của Yuuto-kun.
Bởi vì tôi và Yuuto-kun, đã trở thành chị em mất rồi.
Ban đầu, tôi định cứ giữ nguyên mối quan hệ bạn cùng lớp với Yuuto-kun. Nếu Yuuto-kun không biết sự thật, tôi đã định chúng tôi sẽ sống cuộc đời của hai người xa lạ.
Thế nhưng, khi tình cảm dành cho Yuuto-kun ngày một lớn dần, lòng tôi đã bắt đầu dao động.
Tôi muốn được ở bên cạnh Yuuto-kun nhiều hơn nữa.
Nếu không được phép hẹn hò, thì cũng chẳng sao. Chỉ cần tôi vẫn là một sự tồn tại đặc biệt đối với Yuuto-kun. Chính vì vậy, lúc này đây, tôi đang sống chung với Yuuto-kun dưới danh nghĩa một gia đình.
Kể từ lúc bắt đầu sống chung với nhau, tôi đã được cứu rỗi biết bao nhiêu lần. Chắc hẳn Yuuto-kun sẽ chẳng bao giờ biết được.
(Cậu khen đồ ăn tớ nấu rất ngon. Cậu tươi cười nói 'Tớ về rồi đây'. Cậu bảo rằng muốn ở bên cạnh tớ như một gia đình!)
Từng lời nói đó, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in. Không phải là bạn cùng lớp, mà là sợi dây liên kết gia đình với Yuuto-kun, khiến tôi có cảm giác như mình được tái sinh thêm một lần nữa.
...Thế nên.
Việc Tsukino-chan tỏ tình với Yuuto-kun, tôi hoàn toàn không có quyền phản đối.
(Thì ra Tsukino-chan, cũng thích Yuuto-kun)
Rõ ràng là tôi đã định từ bỏ rồi cơ mà.
Rõ ràng là tôi đã định sẽ sống với Yuuto-kun như một gia đình cơ mà.
Chính vì thế, tôi đã luôn cố gắng che giấu tình cảm dành cho Yuuto-kun. Tôi đã cầu nguyện thật tâm rằng, một ngày nào đó khi tôi thực sự chấp nhận Yuuto-kun như một người thân trong gia đình, tình yêu này sẽ biến mất.
Vậy mà, mỗi lần tưởng tượng cảnh Yuuto-kun và Tsukino-chan hẹn hò, lồng ngực tôi lại đau nhói như thiêu như đốt.
Đó là lý do tại sao, ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày không thể nào quên. Không phải với tư cách gia đình, mà là với tư cách một thiếu nữ, lần đầu tiên tôi đi hẹn hò với Yuuto-kun.
Vậy thì có lẽ mối tình đầu của tôi cũng sẽ kết thúc.
"...Yuuto… kun."
Giống như vô số lần tôi từng làm khi cô đơn vì không được gặp Yuuto-kun lúc còn nhỏ.
Tôi ôm thật chặt, con thú bông báu vật của mình vào lòng.
◆
Chẳng bao lâu sau, ban đêm kết thúc và buổi sáng gõ cửa.
Tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi giường để không đánh thức cô bạn thuở nhỏ vẫn còn đang say giấc, rồi chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Sau khi lấp đầy chiếc bụng đói và sửa soạn xong xuôi, tôi để lại một tờ giấy nhắn cho Tsukino: "Tớ đi đây".
Được rồi, đi thôi nào.
Điểm đến là nhà ga gần khu chung cư này nhất, cũng chính là địa điểm hẹn gặp.
Không biết có kịp giờ hẹn không đây. Mang theo tâm trạng sốt ruột, tôi vừa liên tục nhìn đồng hồ vừa bước đến trước cổng soát vé... và rồi bất giác, tôi cứng đờ người lại như hóa đá.
Cô ấy ở kia. Một thiếu nữ đang dáo dác nhìn quanh với vẻ bồn chồn ─ là Hinata.
Đó là một bộ trang phục mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Một chiếc áo blouse trắng kết hợp cùng chân váy dài, khoác bên ngoài là chiếc áo gile len màu xám nhạt, một cách phối đồ toát lên vẻ thanh tao và có phần sang trọng.
Dễ thương quá ─ cực kỳ dễ thương.
...Ha, nguy hiểm thật. Suýt chút nữa là tôi hoàn toàn đánh mất ý thức luôn rồi.
Không biết có ổn không đây. Bộ trang phục tôi mặc hôm nay là do Yarihara tư vấn, nhưng không biết liệu Hinata nhìn vào có cười nhạo tôi không nữa.
Thực ra, buổi hẹn hò lần này của tôi nhận được sự hỗ trợ toàn diện từ Yarihara. Đây là buổi hẹn hò đầu tiên kể từ khi lên cấp ba, tự mình quyết định kế hoạch thì rủi ro quá cao.
Chính vì vậy, tôi đã dùng cái cớ "muốn làm sâu đậm thêm tình cảm gia đình" để nhờ vả cô em khóa dưới Yarihara tư vấn giúp. Dù con bé có trêu chọc rằng "Đó chẳng phải là buổi hẹn hò của chị gái và em trai sao~" đi chăng nữa.
Thế nhưng, Yarihara đã rất nghiêm túc giúp đỡ tôi. Sau khi lượn lờ qua biết bao nhiêu cửa hàng quần áo, bộ đồ này chính là phong cách đã nhận được điểm đạt từ Yarihara.
Anh tin tưởng ở em đấy, Yarihara.
"Xin lỗi vì để cậu đợi nhé, Hinata."
Trấn an lại nhịp tim đang đập thình thịch, tôi cất tiếng gọi Hinata đang đứng đợi.
...Thế nhưng,
"A, Yuuto-kun. Không đâu, tớ hoàn toàn không đợ─"
Giống như bị sét đánh trúng, Hinata bỗng nhiên cứng đờ người lại.
Ch-Chuyện gì vậy? Hinata, cậu ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi... Không lẽ.
"Có khi nào, trang phục của tớ trông hơi kỳ cục không. Tại vì là buổi hẹn hò với Hinata, nên tớ muốn thử đổi mới phong cách một chút..."
"...Ừm, tớ nghĩ là không tệ đâu."
Nói rồi, Hinata quay ngoắt người lại.
"Quan trọng hơn là, chúng ta mau vào ga thôi. Tàu sắp đến rồi kìa."
"A... Ừm, đúng nhỉ."
Thái độ cậu ấy lạ quá, không biết có chuyện gì không nhỉ.
Ngay cả sau khi lên tàu, Hinata cũng chẳng hề quay sang nhìn tôi lấy một lần. Không những thế, một "thánh giao tiếp" như Hinata lại chẳng buồn hé môi nói nửa lời.
...Không lẽ, bộ đồ của tôi trông quê mùa đến thế sao?
Rõ ràng Yarihara đã tốn bao nhiêu thời gian để chọn cho tôi cơ mà... Không được, buổi hẹn hò mới chỉ bắt đầu thôi. Đây là cơ hội hẹn hò duy nhất, tôi phải cố gắng hết sức để Hinata được vui vẻ mới được.
◇
…Khoan đã. Tôi nên làm gì đây?
Trang phục hôm nay của Yuuto-kun, tôi cực kỳ thích luôn đấy...!
Không được, không thể nhìn thẳng được. Nhìn thẳng chắc chắn miệng mình sẽ cười tủm tỉm mất. Áo khoác dáng dài, quần jeans bó, lần đầu tiên tôi thấy Yuuto-kun ăn mặc trưởng thành thế này. Hơn nữa chắc chắn cậu ấy có vuốt keo tạo kiểu tóc đúng không? Khoan đã, không ổn rồi. Hợp đến mức vốn từ vựng của tôi sắp sụp đổ luôn rồi.
Ra là vậy, ở nhà tôi chỉ toàn thấy dáng vẻ xuề xòa của Yuuto-kun nên giờ mới thấy mới mẻ thế này chăng.
Nhưng mà, dù vậy thì cũng ngầu quá mức quy định rồi...!
"Xin lỗi nhé, làm bầu không khí trở nên kỳ quặc mất rồi. Bộ đồ này, có phải tớ lên đồ hơi quá tay nên nhìn bị lố không..."
"~~!? Kh-Không có chuyện đó đâu!? À ừm, cái đó ─ thi thoảng ăn mặc thế này tớ nghĩ cũng đẹp mà. Tớ không có ghét đâu."
"Th-Thật không? May quá, tớ không muốn làm Hinata thất vọng đâu, nhẹ nhõm hẳn."
"...Ư, ừm."
"Nhưng mà, chắc tớ chẳng còn cơ hội mặc bộ này nữa đâu. Tớ cất công chuẩn bị riêng cho buổi hẹn hò với Hinata mà."
"Hả ─ nh-như thế tuyệt đối không được! C-Cậu xem, dù là người trong gia đình thì cũng nên chú ý đến cách phối đồ chứ. Thi thoảng, tớ cũng muốn thấy Yuuto-kun mặc những bộ đồ thế này nữa."
"V-Vậy à? Nếu Hinata đã nói thế..."
Phù, may quá... Khoan, không phải lúc để thở phào.
Tại sao tôi lại dao động đến mức này chứ. Rõ ràng trong suốt quãng thời gian đi học từ trước đến nay, tình cảm dành cho Yuuto-kun chưa bao giờ bộc lộ rõ ràng ra mặt thế này cơ mà.
Chắc chắn là vì... đây là buổi hẹn hò đầu tiên với Yuuto-kun chăng.
"Nh-Nhắc mới nhớ, hôm nay Yuuto-kun định dẫn tớ đi đâu thế?"
"Ơ kìa, cậu quên rồi sao? Rõ ràng tớ đã nói với Hinata cách đây không lâu rồi mà."
Th-Thế à? Chắc lúc đó mình đang lơ lửng trên mây nên ừ bừa rồi. Mấy ngày nay, trong đầu tôi chỉ toàn nghĩ đến buổi hẹn hò với Yuuto-kun thôi mà.
…Sao thế này, không ổn rồi. Tôi cứ có cảm giác bản thân đang luống cuống làm mấy chuyện vô ích.
Những lúc thế này, nếu là Tsukino-chan thì chắc chắn cậu ấy vẫn sẽ cư xử như bình thường.
Là bạn thuở nhỏ của Yuuto-kun, đã ở bên nhau bao nhiêu năm trời. Cho dù được Yuuto-kun rủ đi hẹn hò, chắc chắn cậu ấy vẫn sẽ giữ nguyên khuôn mặt vô cảm. Đúng vậy, chắc chắn họ sẽ trông giống hệt như một cặp vợ chồng già đã gắn bó nhiều năm.
Hơn hết thảy, Tsukino-chan thích Yuuto-kun mà. Chắc chắn cậu ấy sẽ rất vui nếu được hẹn hò với Yuuto-kun.
Người mà Yuuto-kun thực sự nên rủ đi hẹn hò, không phải là tôi mà là ─
"Hinata...?"
"Hả!? A, x-xin lỗi. À ừm, tớ chỉ nghĩ là nên xác nhận lại điểm đến một lần nữa cho chắc thôi. Lỡ xuống nhầm ga thì phiền phức lắm đúng không?"
"À ừ, cũng đúng. Nơi chúng ta sắp tới, là công viên giải trí đấy."
"─ Hả."
Nhìn tôi đang ngớ người ra, Yuuto-kun bẽn lẽn thốt lên.
"Đó là nơi chứa đựng nhiều kỷ niệm mà tớ từng đến vài lần hồi còn nhỏ. ...Tớ nghĩ là, dù bây giờ tụi mình đã lên cấp ba, tớ vẫn có thể tận hưởng niềm vui khi đi cùng Hinata."
◆
Nếu nói về địa điểm để đi chơi thì có vô số. Mặc dù vậy, lý do tôi chọn công viên giải trí này là vì tôi muốn Hinata có một khoảng thời gian vui vẻ.
Với một người nhiều bạn bè như Hinata, rất có khả năng cậu ấy đã đến mấy địa điểm nổi tiếng không biết bao nhiêu lần rồi. Vì vậy, tôi đã bàn bạc với Yarihara và quyết định chọn một nơi mà có vẻ như Hinata chưa từng đặt chân tới.
Quan trọng hơn cả, công viên giải trí này là nơi chứa đựng vô vàn kỷ niệm mà tôi từng đến rất nhiều lần từ hồi còn nhỏ. Tôi tự tin mình có thể làm hướng dẫn viên ở đây xuất sắc hơn bất kỳ địa điểm hẹn hò nào khác.
Bước qua cổng soát vé, một khung cảnh y hệt như trong ký ức ngày xưa mở ra trước mắt. Những gia đình và các cặp đôi với khuôn mặt rạng rỡ đầy háo hức, những khu vui chơi rực rỡ sắc màu. Hoài niệm đến mức khiến tôi bất giác buông một tiếng thở dài.
...Và rồi, tôi chợt nhận ra.
Hinata đang ngẩn ngơ ngắm nhìn công viên giải trí với biểu cảm như thể đang chìm trong một giấc mơ.
"A... x-xin lỗi nhé. Tự dưng tớ hơi lơ đãng một chút."
"A, ừm. Ra là vậy..."
Có thực sự ổn không đây? Từ nãy đến giờ thái độ của Hinata cứ là lạ sao ấy…
"Tr-Trước mắt thì, bọn mình đi chơi trò chơi đi. Hinata, mấy trò cảm giác mạnh cậu chơi được không?"
Mang theo bầu không khí ngượng ngùng đó, chúng tôi tiến về phía khu vực trò chơi tàu lượn siêu tốc. Bình thường Hinata sẽ bắt chuyện đủ thứ, vậy mà trong lúc xếp hàng chờ, cậu ấy lại im lặng đến mức không tự nhiên chút nào.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt chúng tôi, cả hai được cố định vào chiếc ghế ngồi dạng treo.
"Oa, cảm giác cứ như đang ngồi xích đu trên không ấy. Cảm giác lơ lửng này không đùa được đâu. ...Hinata, cậu ổn chứ? Trông mặt cậu cứ như ngày tận thế đến nơi rồi ấy..."
"...A, ahaha. Chắc là hơi sợ một chút. Mấy trò thế này, đến lúc ngồi lên thật mới thấy căng thẳng nhỉ."
Trong tư thế treo lơ lửng giữa không trung, chiếc tàu lượn bắt đầu chuyển động. Tàu từ từ leo lên đỉnh của đường ray, đây mới chỉ là giai đoạn đếm ngược. Thế nhưng, càng tiến gần lên đỉnh, nỗi sợ hãi càng tăng dần ─
Hinata khẽ thì thầm.
"Này, Yuuto-kun. Tớ muốn xác nhận lại một lần nữa, đây đúng là một buổi hẹn hò nhỉ? Không phải với tư cách chị em, mà là với tư cách bạn cùng lớp."
"Hả ─ ừm, đúng vậy. Tớ rủ Hinata đi cũng với ý định đó mà."
"Vậy thì, tớ có làm nũng một chút, cậu cũng sẽ cho phép đúng không?"
Ngay lúc Hinata ngượng ngùng thốt lên những lời đó, bàn tay phải của tôi cũng được bao bọc bởi một hơi ấm.
Hinata, đã nắm lấy tay tôi.
Hơn nữa còn là kiểu đan mười ngón tay vào nhau, một cách nắm tay ngọt ngào hệt như những cặp đôi đang yêu.
"Hinata...?"
"Tớ sợ lắm, nên tớ muốn cậu nắm tay tớ. Chỉ cần cảm nhận được Yuuto-kun đang ở ngay bên cạnh, tớ tin chắc mình sẽ chịu đựng được. ...Không được sao?"
Thật gian xảo, tôi thầm nghĩ.
Bị Hinata nhìn bằng khuôn mặt nũng nịu thế kia, làm sao tôi có thể từ chối được chứ.
"...A, ừm. Nếu làm vậy có thể giúp Hinata thấy an tâm hơn."
Tôi đang nắm tay Hinata.
Rõ ràng lúc nãy tôi chỉ thấy sợ hãi khi con tàu cứ đi lên cao mãi, vậy mà giờ đây mọi giác quan khác dường như biến mất, tôi chỉ còn cảm nhận được hơi ấm của Hinata truyền qua bàn tay phải.
Chẳng mấy chốc con tàu đã leo hết con dốc, một khung cảnh ngoạn mục mở ra ngợp tầm mắt.
Thế nhưng cảnh tượng đó chỉ tồn tại trong chớp mắt, thế giới như lộn nhào khi con tàu bắt đầu lao dốc ─
"Cậu tuyệt đối không được buông tay tớ ra đâu đấy nhé? ...Bởi vì tớ, cũng sẽ không buông tay Yuuto-kun ra đâu."
Tiếng thì thầm của Hinata thoảng lướt qua tai tôi.
...Những chuyện xảy ra sau đó quả thực là một mớ hỗn độn.
Tàu lộn nửa vòng, rồi lại lộn nguyên một vòng. Nó di chuyển ngang dọc tứ tung đúng nghĩa đen, đến mức tôi còn chẳng rõ nó chạy trên đường ray kiểu gì nữa.
Có một điều duy nhất tôi dám chắc, đó là tôi đã giữ đúng lời hứa, tuyệt đối không buông tay Hinata ra.
Ngay cả sau khi xuống khỏi tàu lượn, Hinata vẫn không chịu buông tay tôi ra. Tôi xấu hổ đến mức sắp phát điên lên được, nhưng Hinata cứ cúi gằm mặt xuống nên tôi chẳng dám lên tiếng gọi. Một thằng con trai như tôi còn thấy khá sợ, huống hồ gì là Hinata... Ngay lúc tôi đang lo lắng như vậy, Hinata ngẩng mặt lên.
Đó là một nụ cười vô cùng ngây thơ.
"A~, sợ quá đi mất! Tim tớ vẫn còn đang đập thình thịch đây này!"
Đến lúc này, có vẻ như cậu ấy mới nhận ra tình hình hiện tại. Hinata vội vàng buông tay ra.
"A... x-xin lỗi nhé. Tớ không làm phiền cậu chứ...?"
"Kh-Không, hoàn toàn không. Người bảo nắm tay cũng được là tớ mà."
Tiêu rồi, tự bản thân tôi cũng nhận ra mình đang dao động đến nhường nào.
Hít một hơi thật sâu, đợi tâm trạng bình tĩnh lại, tôi mới bắt chuyện với Hinata.
"Nhưng mà, Hinata thấy vui là tốt rồi. Hóa ra cậu cũng khá thích mấy trò cảm giác mạnh nhỉ."
"Ừm, tớ cũng hay chơi với bạn bè lắm. Với lại, từ lâu tớ đã luôn ao ước được ngồi thử trò này một lần, nên giờ thấy hơi cảm động chút xíu! Hồi bé tớ bị thiếu chiều cao nên có được lên chơi đâu."
"Hả, Hinata từng đến công viên giải trí này rồi sao?"
!? Hinata giật mình, khuôn mặt bỗng chốc cứng đờ lại.
"Ư, ừm. Chỉ một lần duy nhất hồi còn nhỏ thôi."
"Vậy à! Hồi bé tớ cũng đến đây nhiều lần lắm, nên nơi này là một địa điểm đầy ắp kỷ niệm đối với tớ. Tớ đã luôn muốn dẫn Hinata đến đây một lần, tự dưng thấy vui thật đấy."
"...Đó là một kỷ niệm quan trọng đến thế sao?"
"Ừm, đúng thế. Lần đầu tiên mẹ dẫn tớ đi chơi chính là ở công viên giải trí này, hồi tiểu học tớ cũng từng đến đây chơi với Tsukino nữa. Hơn nữa, dù chỉ gặp nhau đúng một lần duy nhất, nhưng tớ đã có thêm một người bạn."
"Người bạn…"
Tôi nhớ lại cái ngày bố bảo có một đứa bé muốn tôi chơi cùng, và dẫn tôi đến đây.
Một bé gái với dáng vẻ vô cùng cô đơn, trông giống hệt như một đứa trẻ đi lạc.
Ngày hôm đó, tôi đã gặp cô bé ấy tại chính công viên giải trí này, và vì muốn cô bé nở nụ cười, tôi đã cùng cô bé chơi các trò chơi. Lúc đầu cô bé còn chẳng thèm nhìn mặt tôi, vậy mà lúc cô bé nắm lấy tay tôi và kéo đi đòi chơi trò kia, tôi đã vui đến mức tưởng như muốn nhảy cẫng lên.
Con thú bông tôi tặng lúc đó, không biết cô bé còn giữ không nhỉ.
"Không biết cậu ấy có khỏe không, Yuki-chan. ...Tớ muốn được gặp lại cậu ấy ghê."
"──────"
Đang đắm chìm trong dòng hồi ức xa xăm, tôi bất giác đứng hình, chẳng thốt nên lời.
Bởi vì từ đôi mắt của Hinata, một giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
◇
Thực ra, tôi không được phép khóc. Làm thế chỉ khiến Yuuto-kun thêm bối rối mà thôi.
Nhưng ngay từ khoảnh khắc cái tên "Yuki-chan" thốt ra từ miệng Yuuto-kun, nước mắt tôi đã tuôn rơi không sao kìm lại được.
"Vậy sao… Cậu muốn gặp lại cô ấy nhỉ."
Cậu ấy vẫn nhớ. Cậu ấy vẫn nhớ. Cậu ấy vẫn nhớ!
Người con trai mà tôi đã luôn nhung nhớ suốt hơn mười năm qua, vẫn không hề quên tôi. Chỉ một điều đó thôi cũng đủ làm bùng lên một sự xúc động mãnh liệt đến không thốt nên lời, khiến đầu óc tôi tê dại đi trong một niềm hạnh phúc ngọt ngào.
Đối với Yuuto-kun, tôi thuở nhỏ không phải chỉ là một cô bé vô danh mờ nhạt nào đó.
Chỉ cần như vậy thôi, tôi cảm thấy mọi thứ dường như đã được đền đáp.
"Hinata…? Không lẽ…"
Với biểu cảm bàng hoàng sửng sốt, Yuuto-kun cất tiếng.
"Cậu, là Yuki-chan sao...?"
Rốt cuộc đã bao nhiêu thời gian trôi qua rồi nhỉ. Giữa những tiếng cười đùa vui vẻ vọng lại từ đằng xa, tôi và Yuuto-kun cứ mải miết nhìn nhau ─ ừm, tôi quyết định rồi.
Xin lỗi nhé, Yuuto-kun.
Và rồi, tôi đã nói dối Yuuto-kun.
"Yuki-chan là ai vậy? ...Tớ không biết đâu."
Yuuto-kun ngẩn ngơ nhìn tôi.
Nhưng mà, thế này là được rồi.
Bởi vì, nếu tôi thú nhận mình chính là Yuki-chan và Yuuto-kun là người mà tôi luôn ngưỡng mộ ─ thì việc tôi thích Yuuto-kun, có thể sẽ bị bại lộ mất.
Thế nên, để có thể tiếp tục làm gia đình với Yuuto-kun từ nay về sau, đây chắc chắn là cách tốt nhất.
"Hả... V-Vậy, tự dưng Hinata bật khóc là vì...?"
"Chà, tại sao nhỉ. Tớ không nói cho Yuuto-kun biết đâu."
Cõi lòng tôi bỗng trở nên thanh thản một cách kỳ lạ, cứ như thể hôm nay là ngày lễ tốt nghiệp vậy.
Dưới bầu trời xanh thẳm, tại chính công viên giải trí đầy ắp kỷ niệm này, tôi vươn vai hết cỡ, rồi nói.
"Này, tiếp theo chúng ta chơi trò gì đây?"
Dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt, tôi mỉm cười với Yuuto-kun.
"Buổi hẹn hò mới chỉ bắt đầu thôi mà. ...Hôm nay, hãy biến nó thành một ngày không thể nào quên nhé?"
Ngay từ lúc nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Yuuto-kun, tôi đã hiểu ra rồi.
Rốt cuộc thì, tôi vẫn rất thích Yuuto-kun.
Chắc chắn tôi sẽ ôm ấp thứ tình cảm này, và tiếp tục sống cùng Yuuto-kun dưới tư cách là một gia đình. Tôi không biết mối tình đầu này khi nào mới kết thúc, và chắc chắn sẽ có những lúc tôi lại thấy đau khổ đến mức tưởng chừng như sắp vỡ vụn.
Thế nhưng, chỉ lúc này thôi. Chỉ trong khoảnh khắc này thôi.
Với tư cách là một người con gái đang ôm mối tình đơn phương với Yuuto-kun, tôi muốn được ở bên cạnh cậu ấy.
◆
Tại sao Hinata lại khóc?
Đầu óc tôi tràn ngập những câu hỏi, tôi chỉ biết đứng đờ ra đó.
Yuki-chan mà tôi biết, là một cô bé ít nói và nhút nhát. Nhưng lúc này đây, tôi đang mang trong mình một linh cảm gần như chắc chắn.
Dù thần thái hoàn toàn khác xa so với hồi đó, nhưng Hinata chính là Yuki-chan.
Vậy mà, Hinata lại một mực khẳng định mình không biết Yuki-chan là ai.
Nếu vậy, tại sao Hinata lại khóc?
Tại sao ─ lại nở một nụ cười rạng rỡ đến thế?
"Này, Yuuto-kun. Cứ đứng thẩn thờ ra đó là tớ bỏ cậu lại đấy nhé."
"A... ừm."
"Tiếp theo chúng ta chơi trò gì đây? Dù sao cũng là buổi hẹn hò duy nhất, phải có chút không khí giống những người đang yêu chứ nhỉ."
Trước một Hinata chẳng có vẻ gì thay đổi so với mọi ngày, tôi không giấu nổi sự bối rối.
Quả nhiên, Hinata và Yuki-chan là hai người khác nhau sao? Không, nhìn kỹ lại thì vẫn có những nét quen thuộc, và quan trọng nhất là việc cậu ấy rơi nước mắt không thể nào giải thích được... Kh-Không, nay là ngày quan trọng, tôi đang nghĩ cái quái gì vậy.
Ngay lúc tôi suýt lơ lửng trên mây giữa buổi hẹn hò thì.
Như nhận ra điều gì đó, Hinata dừng bước.
Sau đó, cậu ấy nhìn quanh và phát hiện một nhân viên đang phát bóng bay nghệ thuật.
"Đợi tớ một chút nhé. Tớ ra đằng kia xin quả bóng bay nghệ thuật đây."
Bất ngờ thật. Hóa ra Hinata cũng có mặt trẻ con như vậy.
Sau khi nhận được quả bóng bay nghệ thuật hình bông hoa rất dễ thương, Hinata nói.
"Yuuto-kun, tớ muốn hỏi một chút... Chắc là cô bé đằng kia, bị lạc bố mẹ rồi đúng không?"
"Hả?"
Theo ánh nhìn của Hinata, một bé gái nhỏ đang ngồi gục đầu trên băng ghế. Biểu cảm của cô bé khi phải ngồi lẻ loi một mình trông như sắp khóc đến nơi.
Lúc tôi nhận ra điều đó, Hinata đã bước đến gần cô bé.
"Chào em. Trông em có vẻ chỉ có một mình, có chuyện gì sao? Mẹ em đâu rồi?"
Đó là nụ cười dịu dàng của Hinata mà tôi đã thấy vô số lần từ hồi còn là bạn cùng lớp.
Thế nhưng cô bé không dám nhìn thẳng vào Hinata, cất giọng đầy sợ hãi.
"...Mẹ, đi mất rồi."
"Vậy sao, em buồn lắm đúng không. Nếu em không phiền, chị cùng đi tìm mẹ với em nhé?"
"...Không sao, em ở đây thôi. Mẹ bảo không được đi theo người lạ."
Khó xử thật. Nếu cứ ép dẫn con bé đi, có khi nó khóc òa lên mất, nhưng mà cứ để mặc con bé ở đây thì cũng...
Nhìn cô bé, Hinata vẫn giữ nụ cười hiền hậu, nói.
"Thế à, em ngoan quá. Em nhớ rất kỹ lời hứa với mẹ nhỉ. Vậy, chị cùng ngồi đợi mẹ ở đây với em có được không? Ở một mình thì sợ lắm đúng không?"
"…Vâng ạ."
Hinata ngồi xuống cạnh cô bé. Một biểu cảm phức tạp hiện lên trên khuôn mặt em ấy, vừa bất an vì bị người lạ bắt chuyện, lại vừa đan xen chút nhẹ nhõm vì có người chịu quan tâm đến mình.
Thấy vậy, Hinata giơ quả bóng bay nghệ thuật trên tay ra.
"Này, em có muốn chơi giải đố với chị không? Cái này, là cái gì nào~?"
"...Bông hoa ạ?"
"Chính xác! Bông hoa này được gọi là bóng bay nghệ thuật, được làm từ bóng bay đấy."
"Từ bóng bay ạ? Bông hoa này đẹp quá ạ."
"Kỳ diệu nhỉ. Nếu em thích, chị tặng em bông hoa này nhé."
"Dạ, được sao ạ?"
"Coi như đây là phần thưởng vì em đã giải đố đúng. Nào, chúc mừng em."
"Oa...! Em cảm ơn chị ạ."
Lần đầu tiên, một nụ cười xuất hiện trên môi cô bé.
Quả nhiên, Hinata thật tuyệt vời. Nhoáng cái cậu ấy đã làm thân được với một cô bé không hề quen biết.
"Không có chi. Nhưng mà, đừng gọi là chị không, chị tên là Hinata đó."
"Chị Hinata? À ừm à ừm, tên em là, là Hina đó!"
"Vậy à, tên em giống tên chị nhỉ. Vậy, chị gọi em là Hina-chan được không?"
Hinata khẽ nháy mắt ra hiệu với tôi.
─ Tớ sẽ trông chừng Hina-chan, cậu đi tìm mẹ con bé giúp tớ nhé?
Cảm giác như cậu ấy đang nhờ vả như vậy, tôi gật đầu rồi hướng về phía trung tâm hỗ trợ trẻ lạc.
Vài phút sau, khi quay lại chỗ cũ cùng với người mẹ đang hớt hải chạy tới sau khi nghe đài phát thanh thông báo tìm trẻ lạc, Hina-chan liền lao vào lòng mẹ.
"Hina! Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi vì đã để con lại một mình..."
"Nhưng mà, Hina không có khóc đâu. Nhờ có chị Hinata ở cạnh con đó~"
"Vậy sao... Làm phiền cháu quá. Cảm ơn cháu vì đã trông chừng Hina giúp cô."
"Dạ không có gì, hai mẹ con gặp lại nhau bình an là tốt rồi ạ. ...Này, Hina-chan lúc nãy vừa nói là không được đi theo người lạ mà đúng không?"
Hinata cúi người xuống ngang tầm mắt với Hina-chan, rồi mỉm cười.
"Nhưng mà, chị và Hina-chan đâu còn là người lạ của nhau nữa đúng không? Lần sau gặp lại, chúng ta cùng chơi nhé."
"Vâng ạ! Em cảm ơn chị Hinata!"
Nhìn theo bóng dáng hai mẹ con nắm tay nhau rời đi, Hinata khẽ vẫy tay chào tạm biệt, rồi nói.
"Cảm ơn Yuuto-kun nhé. Cậu đã hiểu được ánh mắt ra hiệu của tớ."
"Tớ quen biết Hinata từ hồi năm nhất cấp ba mà. Ý cậu là gì thì tớ cũng đoán được sơ sơ. Cơ mà, nhìn thấy trẻ lạc là lập tức chạy đến giúp, đúng là rất giống phong cách của Hinata."
"Ahaha... Xin lỗi nhé, rõ ràng đang trong lúc hẹn hò."
"Không sao đâu. Mà, cậu cho mất quả bóng bay rồi, mình đi xin cái mới nhé?"
"A, không cần đâu? Vốn dĩ tớ xin là để cho cô bé đó mà."
"Hả..."
Tôi bất giác ngớ người.
Điều đó có nghĩa là, để giúp đứa trẻ đi lạc bớt sợ hãi, cậu ấy đã cố tình đi xin quả bóng bay đó sao? Hơn nữa, lại còn chẳng hề khoe khoang với tôi một lời, chỉ hành động một cách vô cùng tự nhiên.
Này, khoan đã.
Hinata, cậu tốt bụng quá mức rồi đấy...!
"Yuuto-kun, cậu sao thế?"
"Không... tại tớ hơi xúc động quá. Xin lỗi, tớ cảm động đến mức không thốt nên lời rồi."
"...?"
Chà, chắc Hinata sẽ không hiểu được đâu. Vì đối với Hinata, những chuyện này chỉ là điều hiển nhiên.
Quả nhiên, Hinata không hề thay đổi. Một cô gái vô cùng dịu dàng, sẵn sàng cố gắng vì một người hoàn toàn xa lạ. Dù là lúc còn làm bạn cùng lớp, hay khi đã trở thành gia đình, bản chất đó vẫn luôn như vậy.
Chắc chắn, đó mới chính là thiếu nữ mang tên Hinata.
Cho dù ─ cậu ấy có một quá khứ mang tên Yuki-chan đi chăng nữa.
"Này. Quay lại chuyện lúc nãy, về cô bé Yuki-chan mà tớ gặp hồi nhỏ ấy, cậu thực sự không biết sao?"
"...Ừm, hoàn toàn không."
"Ừm, vậy à."
Dù sao thì tôi vẫn luôn nghĩ Yuki-chan và Hinata là cùng một người. Thế nhưng, tôi phần nào hiểu được lý do.
Hinata, muốn được mãi là Hinata.
Không phải với tư cách là Yuki-chan đã mở lòng với tôi ngày hôm đó. Mà là một Asahina Hinata nghiêm túc, luôn nỗ lực và vô cùng tốt bụng, đó mới là người muốn ở bên cạnh tôi.
Nếu đã vậy, tôi cũng không bận tâm. Nếu Hinata đã muốn thế, thì tôi sẽ quên Yuki-chan đi.
Bởi vì người con gái mà tôi đem lòng yêu đơn phương, chính là thiếu nữ Hinata cơ mà.
"Vậy thì, chắc là do tớ tưởng tượng thôi. Nhưng mà, nếu Hinata không phải là Yuki-chan thì cũng hơi tiếc nhỉ."
"Tiếc, tại sao chứ?"
"Bởi vì Hinata là một cô gái hoàn toàn khác biệt so với Yuki-chan mà. Chắc hẳn cậu ấy đã phải vô cùng nỗ lực để trở thành một cô gái được mọi người yêu mến như Hinata. Việc đó, làm tớ thấy rất vui."
"...Những lời đó, nếu Yuki-chan nghe được chắc chắn sẽ rất hạnh phúc đấy."
Nếu thiếu nữ trước mắt tôi khẳng định mình là Hinata chứ không phải Yuki-chan, thì tình cảm của tôi vẫn không hề thay đổi.
Bởi vì đây là buổi hẹn hò duy nhất, có một không hai với Hinata.
Tôi không muốn lãng phí dù chỉ một giây, để sau này không phải nuối tiếc bất cứ điều gì.
"A, nhắc mới nhớ, có chuyện này tớ quên chưa nói."
Khẽ cười khúc khích, Hinata nở nụ cười.
"Yuuto-kun, bộ trang phục hôm nay rất hợp với cậu đấy. Trông cậu ngầu lắm."
"Hả… À, ừm. Cảm ơn cậu. Nhưng mà, bộ này không phải do tớ tự chọn đâu. Tớ chả có gu thời trang gì sất, nên Yarihara đã tư vấn cho tớ đủ thứ đấy."
C-Cái gì vậy. Tự dưng lại khen tớ hợp. Tại sáng nay phản ứng của Hinata nhạt nhẽo quá nên tớ cứ lo là trông mình quê mùa lắm.
Được khen thế này, làm sao mà không cười tủm tỉm cho được chứ.
...À, phải rồi. Suýt nữa thì tôi quên mất một chuyện quan trọng.
"Nhắc mới nhớ, tớ cũng quên chưa nói. ...Trang phục thường ngày của Hinata cũng rất hợp với cậu đấy."
"...V-Vậy sao. Tự dưng bị khen bằng khuôn mặt nghiêm túc thế này, làm tớ ngại quá."
Hinata bẽn lẽn cười, rồi chúng tôi tiếp tục rảo bước trong công viên.
"A! Này, Yuuto-kun. Hay là mình thử chơi trò kia đi? Hồi nhỏ vì không đủ chiều cao nên tớ không được chơi, tớ vẫn luôn ao ước đấy."
Hinata với khuôn mặt rạng rỡ, chỉ tay về phía khu trượt nước. Đây là một trong những trò chơi rất được yêu thích tại công viên giải trí này, nơi người chơi sẽ bị ướt sũng khi con thuyền lao xuống nước.
"Tớ thì sao cũng được, nhưng mà cậu có ổn không? Trời đang hơi se lạnh, lỡ ướt hết người lại cảm lạnh thì..."
"Nếu tớ ốm thì Yuuto-kun sẽ chăm sóc cho tớ nên không sao đúng không?"
"Bị lây từ Hinata với tự mình đi rước bệnh vào người là hai chuyện khác nhau đấy."
Hơn nữa, tôi lo cho Hinata hơn là lo cho bản thân mình. Hinata mới khỏi ốm xong, lỡ đâu lại bị sốt cao thì sao.
...Ngay lúc đó, tôi nảy ra một ý. Cách để Hinata có thể chơi trượt nước mà không bị ướt.
"Này, nếu muốn chơi trò này thì phải có điều kiện đấy, chịu không?"
Hinata tròn mắt ngạc nhiên... Và rồi.
Tôi cởi chiếc áo khoác dáng dài đang mặc trên người, khoác lên vai Hinata.
"Cậu phải mặc cái này để không bị ướt. ...Thế nào?"
"Hả... Còn Yuuto-kun thì sao? Cậu cũng sẽ bị nước tạt ướt mèm mà đúng không?"
"Lát nữa chơi xong cậu trả lại áo cho tớ là ấm lên ngay thôi, tớ khỏe lắm. Hơn nữa, việc Hinata lại bị cảm lạnh mới là điều tớ sợ nhất."
"V-Vậy sao... hehe, áo khoác của Yuuto-kun này. Đây là lần đầu tiên tớ được con trai nhường áo khoác cho đấy."
"...V-Vậy à. Nhưng mà cũng đâu có vấn đề gì. Bởi vì ─"
Bởi vì chuyện em trai cho chị gái mượn áo là chuyện hết sức bình thường ─ May mắn thay, tôi đã kịp thời nuốt lại những lời đó trước khi nhận ra đó là một câu lỡ lời.
Tôi đang định nói cái quái gì vậy? Vì là chị em nên không có gì kỳ lạ sao?
Sai rồi, không phải thế.
Chính tôi là người đã nói muốn được dành thời gian bên Hinata dưới tư cách một người con gái cơ mà. Tuyệt đối không được dùng hai chữ "gia đình" như một cái cớ để trốn tránh sự ngượng ngùng.
"── Bởi vì chúng ta đang hẹn hò mà. Việc nhường áo khoác cho đối phương hoàn toàn chẳng có gì lạ cả."
"~~! Ư, ừm. Đúng vậy nhỉ. ...Dù chỉ hôm nay thôi, lỡ người khác có hiểu nhầm chúng ta là một đôi, thì cũng chẳng sao cậu nhỉ."
Như để che giấu sự bối rối, Hinata dùng chiếc áo khoác của tôi che khuất đi nửa khuôn mặt. Cử chỉ đó đáng yêu đến mức tôi phải vội vàng lảng tránh ánh mắt.
Chết tiệt, tôi xấu hổ đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Hinata nữa.
Chúng tôi xếp hàng, và rồi cũng đến lượt mình.
Chiếc thuyền trượt nước từ từ di chuyển lên cao, nhưng tâm trí tôi lúc này chỉ hướng về Hinata đang ngồi bên cạnh. Liếc nhìn sang, hai má Hinata đang ửng đỏ như thể tâm hồn đang treo ngược cành cây.
Con thuyền cứ thế leo lên đến đỉnh, và bắt đầu lao dốc với một tốc độ khiến người ta muốn hét lên. Mũi thuyền đâm sầm xuống mặt nước, bọt nước tung bọt trắng xóa...
─ A, hỏng bét rồi.
Không chỉ cơ thể, mà cả đầu tóc cũng sẽ ướt nhẹp mất.
Ngay khoảnh khắc nhận ra lượng nước bắn lên lớn hơn tưởng tượng rất nhiều, tôi đã ôm chầm lấy bờ vai Hinata, kéo cậu ấy vào lòng.
"Ể ─"
Đồng thời với tiếng kêu khe khẽ của Hinata, một lượng nước khổng lồ trút xuống khiến toàn thân tôi ướt sũng.
Chẳng mấy chốc chiếc thuyền từ từ di chuyển, tiếng cười đùa thích thú của những người xung quanh vang lên... Thế nhưng, những âm thanh đó dường như chẳng hề lọt vào tai tôi.
Bởi vì Hinata đang ở một khoảng cách gần đến mức tôi có thể cảm nhận được cả hơi thở của cậu ấy.
Tôi cứng đờ, không thể cử động dù chỉ là một đầu ngón tay. Tất cả những gì tôi có thể cảm nhận được chính là hơi ấm của Hinata truyền qua lòng bàn tay.
Một lúc sau, tôi là người mở lời trước.
"Chuyện đó, tại tớ nghĩ phải che cho cậu. ...Tớ nghĩ tớ làm phiền cậu rồi."
"...Làm gì có chuyện đó chứ? Cậu đã che chắn cho tớ cơ mà."
Hinata khẽ cười khúc khích.
"Này, cứ giữ nguyên thế này thêm một lúc nữa được không? ...Cơ thể Yuuto-kun, ấm lắm."
Nụ cười đó, giống hệt nụ cười dịu dàng khi cậu ấy nắm lấy tay tôi và nói muốn sống chung với tôi dưới một mái nhà. Tôi thầm nhủ trong lòng, quả thực là vậy.
Chính vì nụ cười này của Hinata, mà tôi đã đem lòng say đắm.
Này, Hinata. Giả sử thôi nhé.
Nếu tớ nói rằng "Giá mà khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi" ─ liệu Hinata có cười tớ không.
Dưới bầu trời đêm lấp lánh những vì sao, tôi và Hinata kề vai nhau bước trên con đường trở về nhà.
"Hôm nay vui thật đấy. Lâu lắm rồi tớ mới được quậy tưng bừng ở công viên giải trí thế này. Này, lần tới chúng ta lại cùng nhau đi đâu đó nhé. Thủy cung, hay sở thú chẳng hạn."
"Nghe hay đấy. Nhưng mà lúc đó, chắc sẽ không giống như ngày hôm nay đâu. Bởi vì, sau này chúng ta sẽ đi chơi cùng nhau như một gia đình mà."
"...Ừm, đúng nhỉ."
Góc nghiêng của Hinata dưới ánh đèn đường, thoảng nét buồn bã cô đơn.
"Này. Mối tình đầu của Yuuto-kun, đến đây là kết thúc rồi sao?"
"...Ít nhất thì, trong thâm tâm tớ cũng đã có câu trả lời rồi. Thế nên, Hinata không cần phải lo lắng gì đâu. Từ ngày mai, tớ sẽ tiếp tục sống cùng Hinata dưới tư cách một gia đình."
Chẳng mấy chốc chúng tôi đã về đến khu chung cư, và đứng trước cửa nhà mình.
Chỉ cần bước qua cánh cửa này, buổi hẹn hò của chúng tôi sẽ kết thúc. Đối với tôi, Hinata sẽ từ một cô bạn cùng lớp mà tôi thầm thương trộm nhớ, trở thành một người chị gái luôn hướng về gia đình.
Đầy ngập ngừng, và cũng đầy lưu luyến. Hinata lấy chìa khóa nhà ra.
Nhìn Hinata đang mở cửa, tôi cất lời.
"Xin lỗi, tớ chưa về ngay được. ...Có người tớ cần phải gặp và nói chuyện ngay bây giờ. Hinata cứ vào nhà trước nhé."
Sự ngỡ ngàng hiện lên trên khuôn mặt Hinata, nhưng chỉ trong thoáng chốc.
"Vậy sao... Ừm, tớ hiểu rồi. Tớ sẽ đợi Yuuto-kun."
"Ừ. ...Buổi hẹn hò hôm nay vui lắm. Cảm ơn cậu nhé."
"...Câu đó, tớ mới là người phải nói chứ."
Cánh cửa khép lại, tôi từ từ thở ra một hơi dài. Vang vọng trong tâm trí tôi là câu hỏi ban nãy của Hinata.
Mối tình đầu của Yuuto-kun, đến đây là kết thúc rồi sao?
Câu trả lời đó, tôi phải nói cho cậu ấy biết.
Tôi bước sang căn hộ bên cạnh, bấm chuông cửa. Cánh cửa mở ra ngay sau đó.
Tsukino đang đứng đó, chào đón tôi.
"Yo. Đúng như đã hứa, tớ đến gặp cậu đầu tiên đây."
"Buổi hẹn hò với Hinata-san, thế nào rồi?"
"…"
"Cậu không cần phải làm vẻ mặt khó xử thế đâu, được chứ? Tớ chỉ trêu một chút thôi. Dù có vui đi chăng nữa, thì cậu cũng làm sao mà kể với tớ được chứ."
Theo lời mời của Tsukino, tôi bước vào phòng khách.
"Yuuto sẽ cho tớ nghe câu trả lời của ngày hôm đó đúng không? ...Vậy thì, tớ cũng phải nói lại một lần nữa mới được."
Tsukino nhìn tôi bằng đôi mắt đầy bí ẩn.
Biểu cảm đó, hoàn toàn nghiêm túc hệt như cái ngày cậu ấy tỏ tình với tôi.
"Yuuto, tớ thích cậu ─ Từ rất lâu rồi, tớ đã luôn thích cậu."
Đó là những lời mà Tsukino đã thổ lộ với tôi, không phải với tư cách một cô bạn thuở nhỏ, mà là với tư cách một người con gái.
Tôi đã bắt cậu ấy phải chờ đợi câu trả lời đó suốt một thời gian dài, nhưng mọi chuyện sẽ kết thúc tại đây.
Tôi phải nói ra thôi. Câu trả lời mà tôi đã tìm ra sau khi dành trọn thời gian bên Hinata để có thể thực sự trở thành gia đình với cậu ấy.
"...Tsukino. Tớ…"
Không một chút do dự, không một chút chần chừ, tôi nói rành rọt từng chữ.
"Tớ cũng thích Tsukino ─ Cậu làm bạn gái của tớ nhé."
◇
Sự tĩnh lặng của màn đêm đến mức chói tai đang tràn ngập khắp căn phòng.
Tôi nằm lăn ra giường một mình, ôm chặt con thú bông Fuwashiba.
Việc Yuuto-kun đi gặp Tsukino-chan, tôi đương nhiên là hiểu rõ.
Chắc chắn là một cuộc trò chuyện mà tôi không thể xen vào ─ chuyện hai người họ đang bàn về lời tỏ tình của Tsukino-chan.
(Cũng đúng thôi. Nếu trong buổi hẹn hò hôm nay, Yuuto-kun đã thực sự kết thúc mối tình đầu dành cho tôi... thì cậu ấy phải đưa ra câu trả lời cho lời tỏ tình của Tsukino-chan chứ.)
Lồng ngực tôi đau thắt lại như thể vừa nuốt phải một khối chì vậy.
Người quyết định sống cùng Yuuto-kun như một gia đình là tôi. Khi đến căn nhà này để sống cùng cậu ấy, tôi thậm chí đã rất vui sướng.
Điều đó, đến tận bây giờ vẫn không hề thay đổi. Tôi thực tâm nghĩ rằng được trở thành gia đình của Yuuto-kun là một điều vô cùng tốt đẹp.
Nhưng mà, giả sử. Yuuto-kun và Tsukino-chan thực sự hẹn hò với nhau.
Chuyện đó, thật sự không thoải mái chút nào ─ vô cùng không thoải mái.
Dù vậy, một kẻ đã quyết tâm sống dưới tư cách gia đình như tôi vốn không có quyền được nghĩ như vậy.
"...Yuuto-kun."
Ngay lúc cảm nhận được hơi nước trực trào nơi khóe mắt và ôm ghì lấy con Fuwashiba.
Tiếng mở cửa ở lối ra vào vang lên, tôi bật dậy như một chiếc lò xo.
Nén lại sự sốt ruột, tôi bước ra phòng khách và thấy Yuuto-kun đang ngồi trên ghế sofa.
"...Cậu nói chuyện xong với Tsukino-chan rồi sao?"
"Ừm, đại khái là vậy. Tớ đã nói hết những điều cần nói rồi. ...Tsukino bảo cảm ơn Hinata đấy. Cậu ấy bảo 'Cảm ơn vì đã đi hẹn hò với Yuuto'."
"Không có gì đâu. Người thực sự đau khổ, là Tsukino-chan mà."
"Đúng vậy, tớ đã bắt Tsukino phải đợi câu trả lời suốt một thời gian dài. ...Nhưng mà, tớ đã dứt khoát với mối tình đầu dành cho Hinata rồi."
Toàn thân tôi cứng đờ lại như bị đóng băng.
"Này, Hinata. Về lời tỏ tình của Tsukino ─"
Dừng lại đi, xin cậu đừng nói đoạn tiếp theo.
Nếu như phải nghe những lời như 'tớ và Tsukino-chan đã trở thành một mối quan hệ đặc biệt' ─
"Khoan đã, Yuuto-kun ─!"
"Cậu ấy nói rằng hiện tại vẫn chưa thể hẹn hò được. ...Có vẻ như tớ, đã bị Tsukino từ chối mất rồi."
"............Hả?"
Khoảnh khắc đó, sự căng thẳng rút sạch khỏi toàn thân khiến tôi suýt chút nữa gục ngã tại chỗ.
Cậu ấy không hẹn hò với Tsukino-chan sao?
Biểu cảm của Yuuto-kun khi nhìn tôi thầm thì trong lòng như vậy, nghiêm túc đến mức từ trước tới nay tôi chưa từng thấy.
◆
"Làm bạn gái tớ nhé, là… Yuuto nói vậy sao?"
"Ừm. Nếu một đứa như tớ mà cũng được, thì…"
Sắp sửa hẹn hò đến nơi rồi, vậy mà kỳ lạ thay tôi chẳng thấy xấu hổ chút nào.
Có lẽ là do khoảng thời gian tôi ở bên Tsukino đã quá dài chăng.
"Vậy sao, ra là vậy. Thế là mối tình đầu của Yuuto dành cho Hinata-san đã kết thúc rồi nhỉ."
"Chuyện đó, tớ nghĩ là không phải đâu. Có lẽ là, tình cảm thích Hinata của tớ, vẫn không hề thay đổi."
"…Hả?"
Nhìn Tsukino với biểu cảm nhuốm màu kinh ngạc, tôi rành rọt thốt lên.
"Hôm nay, sau khi dành thời gian đặc biệt bên Hinata, tớ đã nhận ra. Rốt cuộc thì, dù thế nào tớ vẫn thích người con gái mang tên Hinata. Chỉ riêng tình cảm đó là tuyệt đối không thay đổi. Tớ không thể nào dối lòng được."
Được đi chơi riêng với tư cách là một người đặc biệt đối với Hinata. Tôi từng nghĩ nếu giấc mơ đó thành hiện thực, tôi có thể từ bỏ tình yêu này mà không còn vương vấn, để sống cùng cậu ấy như một gia đình.
Nhưng, không phải vậy. Ngay cả bây giờ, tôi vẫn thấy tim mình đập rộn ràng khi ở bên Hinata.
Nhưng mà, đó cũng là điều hiển nhiên. Cho dù Hinata là bạn cùng lớp, là hội trưởng hội học sinh, hay là người nhà đi chăng nữa. Tất cả những điều đó đều tạo nên Hinata, người thiếu nữ mà tôi đang yêu đơn phương.
Thế nên, chừng nào còn ở bên Hinata, tôi nghĩ tình cảm này chắc chắn sẽ không bao giờ biến mất. Dù là bạn cùng lớp, hay là gia đình, Hinata vẫn cứ là Hinata mà.
"Chính vì thế, tớ đã hiểu ra rồi. Nếu mối tình đầu dành cho Hinata sẽ kéo dài mãi mãi, thì tớ cứ giữ nguyên bản thân mình như thế này, và ở bên cạnh Hinata với tư cách gia đình."
Ví dụ như, thi đỗ đại học, đi làm, hay kết hôn. Tôi muốn cùng bước đi với Hinata và chúc phúc cho cuộc sống của nhau.
"Vậy là, Yuuto đã từ bỏ việc biến Hinata-san thành người yêu rồi sao?"
"Đúng vậy. Nói tóm lại là, tớ đã thông suốt rồi. Nếu mối tình đầu không thể thành hiện thực và cũng không thể quên đi, thì tớ muốn giữ nguyên bản thân mình để làm người một nhà với Hinata. Đó là câu trả lời của tớ."
"…Yuuto, khuôn mặt cậu trông thanh thản hơn hẳn so với lần đầu tiên tớ tỏ tình đấy."
Có lẽ là vậy. Kỳ lạ thay, lòng tôi lúc này rất nhẹ nhõm.
"Tớ phải cảm ơn Hinata-san mới được. Nhờ Hinata-san đi hẹn hò với Yuuto, mà mối tình đầu của Yuuto cuối cùng cũng được giải quyết dứt điểm mà."
Tsukino chằm chằm nhìn tôi, rồi nói.
"Thế nên, cậu mới nói là muốn làm bạn gái tớ sao?"
"Vì tớ không còn do dự nữa. Thế nên, tớ xin phép được nói lại một lần nữa ─ Cậu làm bạn gái tớ nhé."
Thế này thì, tôi và Tsukino không thể tiếp tục làm bạn thuở nhỏ như trước nay nữa rồi.
Rồi, đôi môi màu hoa anh đào của Tsukino từ từ mấp máy.
"Tớ xin lỗi ─ Tớ vẫn chưa thể làm bạn gái Yuuto được."
……………………………
Hả?
"À ừm, là tớ nghe nhầm đúng không? Cậu vừa bảo không thể hẹn hò…"
"Đúng như những gì tớ nói đó. Tớ không hề nghĩ đến việc muốn trở thành người yêu của Yuuto. Bởi vì lời tỏ tình ban nãy của tớ, chỉ là nói tớ thích Yuuto thôi mà. Tớ đâu có nói câu nào là muốn hẹn hò đâu."
"─ Hảảả!?"
Không nhưng mà, từ trước đến giờ cậu ấy toàn nói mấy lời kiểu muốn trở thành tồn tại đặc biệt của tôi mà.
Mà nói đúng hơn thì, cái sự quyết tâm trở thành người yêu của Tsukino trong tôi đi tong rồi sao...!?
"Tình cảm thích Yuuto của tớ, đến giờ vẫn không hề thay đổi đâu nhé. Nhưng mà này, để trở thành người yêu của Yuuto, tớ nghĩ là cần thêm một chút thời gian nữa."
"…Là sao, chứ?"
"Bởi vì Yuuto đang nói thích tớ dưới tư cách bạn thuở nhỏ mà. …Dù Yuuto đã dần dần nhìn nhận tớ như một người con gái. Nhưng trong lúc tình cảm đó vẫn còn đang bấp bênh, tớ không thể hẹn hò với Yuuto được."
Tôi bất giác không biết nói gì, nhưng đồng thời lại thấy bản thân tiếp nhận những lời của Tsukino một cách lạ lùng.
Từ trước đến giờ tôi không hề nhận ra, nhưng có lẽ những lời của Tsukino đã đánh trúng tim đen.
Đối với tôi, kể từ hôm nay, ranh giới của Hinata đã chuyển từ "bạn cùng lớp" thành "gia đình".
Nhưng Tsukino, đối với tôi vẫn là "bạn thuở nhỏ"… Tôi không tự tin là mình đã xây dựng được mối quan hệ với tư cách "một người con gái" như Tsukino hằng mong muốn.
"Không, nhưng mà. Chính vì thế, tớ mới muốn hẹn hò với Tsukino."
"…Tại sao?"
"Vì tớ muốn hiểu rõ Tsukino hơn. Dù là bạn thuở nhỏ đi chăng nữa, nếu trở thành người yêu thì biết đâu một ngày nào đó tớ sẽ thích Tsukino với tư cách một người con gái. …Tớ đã nhìn thấy một Tsukino như vậy không biết bao nhiêu lần rồi."
Kể từ cái ngày Tsukino tỏ tình với tôi, cậu ấy đã luôn tiếp xúc với tôi dưới tư cách một người con gái.
Đó là một khía cạnh của Tsukino mà ngay cả tôi, người đã ở bên cạnh từ thuở nhỏ cũng không hề hay biết, và tôi đã nhận ra trái tim mình đang bị người thiếu nữ ấy thu hút.
"Thế nên, hiện tại có thể chúng ta chỉ là bạn thuở nhỏ. Dù vậy, biết đâu một ngày nào đó nó sẽ biến thành tình yêu ─ Tớ muốn cậu làm bạn gái tớ."
"…"
Biểu cảm của Tsukino ngẩn ngơ, hệt như một thiếu nữ đang chìm trong mộng mơ.
Thế nhưng, cậu ấy lại buồn bã lắc đầu.
"Những lời Yuuto nói, tớ vui lắm. Nhưng mà, hiện tại tớ vẫn chưa thể đáp lại tình cảm của Yuuto được."
"…Hiện tại vẫn chưa thể?"
"Bởi vì, Yuuto còn có Hinata-san mà. …Hinata-san mới chỉ vừa trở thành gia đình với Yuuto thôi. Tớ không muốn vì hẹn hò với Yuuto mà phá vỡ mối quan hệ hiện tại giữa Yuuto và Hinata-san."
Vì lo lắng cho Hinata.
Chỉ vì lý do đó, mà cậu ấy lại tạm thời từ bỏ việc hẹn hò với tôi sao.
"Cho đến khi Hinata-san quen với cuộc sống hai người hiện tại, tớ không thể trở thành người yêu của Yuuto được. Nhưng mà, tớ cũng không muốn tiếp tục làm bạn thuở nhỏ như trước nay. …Thế nên, nhé. Xin hãy cho phép tớ được ở bên cạnh Yuuto dưới tư cách một người con gái thêm một chút nữa thôi."
Đôi mắt dao động của Tsukino ngước lên nhìn tôi.
"Làm vậy thì, biết đâu một ngày nào đó Yuuto cũng sẽ hồi hộp vì tớ, giống như lúc ở cạnh Hinata-san vậy. …Không được, sao?"
"…Haha."
Từ trước đến nay, tôi luôn trân trọng Tsukino hệt như người trong gia đình.
Chính vì thế, để có thể đối mặt với tình cảm của Tsukino. Không phải là bạn thuở nhỏ hay người yêu, có lẽ tôi cũng nên ở bên cạnh Tsukino dưới tư cách một chàng trai.
"Như thế thì, tớ làm gì có quyền từ chối chứ? Bởi vì tớ đã hứa là sẽ thực hiện bất cứ mong muốn nào của Tsukino mà."
"…Ừm, đúng vậy nhỉ."
Và rồi, Tsukino mỉm cười đáng yêu hệt như một vị thiên thần.
"Chuẩn bị tinh thần đi nhé. Yuuto là bạn thuở nhỏ của tớ, là người chăm sóc của tớ, và còn là người tớ thích nhất trên thế giới này mà ─ Từ nay về sau, tớ sẽ làm nũng cậu nhiều lắm đấy."
"…Ra, là vậy. Tsukino-chan đã, vì mình mà…"
Hinata lẩm bẩm như vậy, rồi gục xuống ngồi phệt ngay tại chỗ.
"Hinata…?"
"…À ừm, này nhé. Việc vì mình mà Tsukino-chan không thể hẹn hò với Yuuto-kun, tớ thấy vô cùng có lỗi đấy. Nhưng mà ─ nhưng mà nhé."
Và rồi, Hinata mỉm cười với khuôn mặt như chực khóc đến nơi.
"Tớ đang thấy nhẹ nhõm đến mức không thể kiềm chế nổi. …Rằng tớ vẫn có thể giữ nguyên mối quan hệ hiện tại với Yuuto-kun."
"…Ừm, đúng vậy nhỉ. Tớ cũng rất thích cuộc sống hai người với Hinata mà."
Chắc chắn, từ đây sẽ là một khởi đầu mới của chúng tôi.
Dứt khoát với mối tình đầu dành cho Hinata, tôi sẽ gắn bó và sống cùng cậu ấy dưới tư cách gia đình.
…À, phải rồi.
Nếu Hinata là gia đình, thì có một câu mà tôi bắt buộc phải nói với cậu ấy.
Câu nói mà mỗi lần trở về căn nhà này, tôi luôn nói với Hinata đầu tiên.
"Nhắc mới nhớ, tớ có chuyện quên chưa nói."
Tôi chìa tay ra trước mặt Hinata đang ngồi bệt dưới đất.
"Tớ về rồi đây, Hinata."
"─ Ừm. Mừng cậu đã về, Yuuto-kun."
Và rồi, Hinata mỉm cười nắm lấy tay tôi. …Ừm, quả nhiên Hinata vẫn hợp với nụ cười dịu dàng thế này hơn.
Hinata là Nữ thần Hoa Hướng dương, là thiếu nữ mà tôi đem lòng yêu đơn phương ─ và là gia đình của tôi cơ mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Dùng để miêu tả: Vẻ mặt ngẩn tò te, há hốc mồm kinh ngạc, đứng hình, trố mắt ra vì một chuyện nằm ngoài sức tưởng tượng (đến mức não chưa kịp load để phản ứng). Nikujaga Ở bản raw mình mua lại ghi thành Hinata – 日向 có thể là lỗi.