Chương 05: Sự bất thường của Hinata / Chúng ta là gia đình / Chủ nhật tới
Giờ nghỉ trưa ở trường, khoảng một tháng sau khi tôi bắt đầu sống chung với Hinata. Đó là lúc tôi đang ăn bento trong phòng hội học sinh.
Hôm đó, mọi người trong hội học sinh đang ăn trưa đều tỏ ra bồn chồn lạ thường.
Lý do chỉ có một. Hôm nay Hinata bất ngờ đến phòng hội học sinh.
Về cơ bản, Hinata ngày nào cũng được bạn bè rủ đi ăn trưa nên chẳng có thời gian rảnh rỗi mà ghé phòng hội học sinh. Những ngày hiếm hoi cậu ấy đến đây ăn, mọi người trong hội đều vui mừng khôn xiết khi được dùng bữa cùng cậu ấy.
Thế nhưng hôm đó, Hinata chẳng màng đến việc ăn uống, chỉ cắm cúi viết một đống tài liệu.
"Hội trưởng Hinata trông có vẻ bận rộn ghê ha~. Có khi nào chị ấy đang cuống cuồng ôn tập cho bài kiểm tra ngắn buổi chiều không nhỉ."
Nói rồi, Yarihara ngoạm một miếng bánh sandwich trên tay.
Thường thì tôi hay ăn cơm cùng Tsukino hoặc Yarihara, nhưng hôm nay Tsukino có vẻ đang đi ăn cùng những người bạn khác ở chỗ khác rồi.
"Chắc không phải đâu. Cái Hinata đang làm là chuẩn bị cho Lễ hội Đêm Thánh đấy."
"...Lễ hội Đêm Thánh ạ?"
"À thì, nó giống như lễ hội văn hóa của trường mình vậy. Năm nào cũng tổ chức vào dịp Giáng sinh, và theo quy định thì hội học sinh sẽ đứng ra chủ trì tổ chức."
"A, nhắc mới nhớ đúng là có cái tên đó! Lễ hội Đêm Thánh à, háo hức ghê ta~"
Tới đó, Yarihara bỗng như chợt nhận ra điều gì.
"Ơ kìa, mới bước sang tháng 11 thôi mà? Vẫn còn hơn một tháng nữa lận..."
"Thì Lễ hội Đêm Thánh quy mô lớn đến mức đó mà."
"Hừm~. Nhưng mà, đó là Nữ thần Hoa Hướng dương của chúng ta cơ mà. Nhất định sẽ suôn sẻ thôi đúng không anh?"
"...Hi vọng là vậy."
Lễ hội Đêm Thánh là sự kiện lớn nhất của trường này. Việc Hội trưởng Hội học sinh phải gánh vác một trọng trách to lớn, tôi đã chứng kiến đến mức phát ngán vào kỳ lễ hội năm ngoái rồi. Mong là Hinata sẽ không gục ngã…
"Nhưng mà, Hội trưởng Hinata cũng vất vả thật đấy. Khó khăn lắm mới có giờ nghỉ, vậy mà có vẻ chị ấy còn chẳng có thời gian ăn bento nữa. …Hửm?"
Yarihara chăm chú nhìn vào hộp bento của Hinata. Chắc Hinata định vừa làm vừa ăn, nên nắp hộp bento đang mở.
"À này, có thể do em tưởng tượng thôi nhưng... hộp bento của Hội trưởng Hinata và Yuuto-paisen, thức ăn bên trong trông giống nhau quá mức quy định không ạ?"
...Chết dở.
Tôi chỉ khựng đũa lại trong tích tắc, rồi ngay lập tức bắt đầu lùa cơm với khí thế như vũ bão!
"Khoan! Paisen, sao tự dưng anh lại ăn với tốc độ ánh sáng thế kia! Anh đang định phi tang chứng cứ đúng không, mau dừng lại ngay!"
"Ưm...! Biết rồi nên đừng có nhét sandwich vào miệng anh nữa!"
Chỉ vì không muốn tôi ăn bento mà tọng luôn bữa trưa của mình vào miệng tôi, có người bình thường nào làm thế không hả.
"Tại khó nói nên anh mới giữ im lặng, thực ra anh được Hinata làm bento cho. Anh sống một mình, còn Hinata thì ngày nào cũng tự làm bento cho cậu ấy nên bảo tiện tay làm luôn một thể."
Chắc là nghe thấy lời tôi nói, hầu hết học sinh trong phòng đều hóa đá. Chỉ có Hinata là dường như hoàn toàn tập trung vào tài liệu, vẫn tiếp tục viết.
"Ể~~~! Paisen, siêu quá đi! Được ăn no bụng bento của Hội trưởng Hinata đúng là đặc quyền của người nhà mà! Thích ghê, ghen tị quá."
Tôi liếc mắt nhìn quanh. Ừm, đúng như dự đoán.
Không chỉ nam sinh trong hội, mà cả nữ sinh cũng đang nhìn về phía này bằng ánh mắt như thú dữ rình mồi. Tôi tự nhủ hình như mình từng thấy cảnh này ở đâu rồi, à đúng rồi. Y hệt bầy linh cẩu trên thảo nguyên Savanna.
Tôi cố tình nói bâng quơ, đủ lớn để mọi người xung quanh nghe thấy.
"Mà, anh cũng không định trao đổi thức ăn với ai đâu nhé. Hộp bento này là do Hinata làm cho anh, ai muốn thì đi xin phép Hinata trước đi."
Nghe vậy, vài học sinh vừa định đứng lên liền lẳng lặng ngồi xuống lại. Này, sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù giết cha thế kia.
Nhưng riêng chuyện này thì tôi không thể nhượng bộ được. Hinata đã dậy từ sớm tinh mơ để làm cho tôi cơ mà. Đem cho người khác mà không xin phép chính chủ thì quá là có lỗi với cậu ấy.
Trong lúc tôi đang dáo dác nhìn quanh, Yarihara chọc chọc vào vai tôi.
"Hết cách rồi ha~. Vậy, em sẽ tha cho anh bằng miếng trứng cuộn đó vậy."
"Sao lại thành ra thế rồi. Đã bảo là anh không đổi đồ ăn cơ mà. Vốn dĩ anh có nhận được cái gì từ Yarihara đâu. Thế là giao dịch không công rồi còn gì."
"Đâu có không công đâu~. Tại vì paisen đã ăn đồ ăn của em rồi mà."
Tôi ăn á... này, đùa à.
Lẽ nào, em ấy đang nói tới cái bánh sandwich nhét vào miệng tôi lúc nãy...!?
"Đó là miếng cuối cùng rồi đấy nhé? Ây da, tại paisen mà bụng em đói meo rồi đây này~. Nhưng mà nếu có đồ ăn của Hội trưởng Hinata thì em nghĩ mình sẽ ráng chịu được~"
"...Từ chối."
"Ế. Paisen keo kiệt, rốt cuộc máu của paisen màu gì vậy trời."
"Anh đã lỡ nói là không đổi với ai rồi, nên anh không định rút lại lời đâu. Nhưng việc anh lỡ ăn mất bữa trưa của Yarihara là sự thật, giờ anh sẽ xuống căng tin mua cái khác đền cho em."
"Ể, thật ạ? Hoan hô, paisen tốt bụng quá đi, em thích anh nhất luôn♪"
"Chỉ được cái dẻo miệng vào những lúc thế này... Nhưng mà giờ cũng muộn rồi đấy, lỡ chỉ còn bánh mì ngọt thì cấm có than vãn đấy nhé."
Tôi ra khỏi phòng hội học sinh dưới sự tiễn biệt bằng hành động hôn gió của Yarihara.
Lúc đó tôi có nhìn Hinata một lần, nhưng cậu ấy cứ như đang ở một mình một cõi, vô hồn nhìn chằm chằm vào đống tài liệu.
...Vài ngày sau đó, Hinata có vẻ vẫn vô cùng tất bật với việc chuẩn bị cho Lễ hội Đêm Thánh.
Việc cậu ấy ngồi xem lại tài liệu trong phòng hội học sinh vào giờ nghỉ trưa đã trở thành cảnh tượng quen thuộc, về đến nhà làm xong việc nhà là cậu ấy lại nhốt mình trong phòng. Chắc chắn là liên quan đến Lễ hội Đêm Thánh rồi.
Tôi cũng là thư ký nên đã ngỏ ý muốn giúp, nhưng Hinata cứ khăng khăng từ chối. Cậu ấy bảo vì đây chưa phải là việc được tiến hành chính thức trong hội học sinh nên không muốn kéo người khác vào. Rằng đây là việc cậu ấy tự ý làm thôi.
Và rồi, hôm nay. Có vẻ Hinata đã làm việc cho đến tận lúc sát giờ đóng cổng trường, mãi đến khi tôi nấu xong bữa tối cho Tsukino thì cậu ấy mới hớt hải chạy về nhà.
Chuyện thế này, là lần đầu tiên xảy ra.
"X-xin lỗi cậu. Ngày mai có buổi tập trung toàn trường, nên tớ muốn hoàn thành cho bằng được trong hôm nay. Tớ sẽ nấu cơm nhanh thôi, cậu đợi tớ thêm một chút nhé?"
"Cậu không cần xin lỗi đâu. Với lại, ít nhất thì bữa tối hôm nay cứ để tớ nấu cho."
"...Tớ rất vui vì tấm lòng của cậu, nhưng dù vậy cũng hãy để tớ làm. Nấu ăn cho Yuuto-kun đối với tớ giống như một cách để xả hơi vậy. Cứ như thể tớ đã cố gắng suốt cả ngày hôm nay chỉ vì việc này thôi ấy."
"Làm gì mà nói quá lên thế."
"Thật mà. Chỉ cần có người khen ngon thôi là bao nhiêu mệt mỏi, phiền muộn của tớ đều bay biến hết đó. Huống hồ người đó lại là người nhà của mình thì càng vui hơn nữa."
Ngay khi tôi định ngăn Hinata đang khoác tạp dề bước vào bếp.
Cậu ấy bỗng loạng choạng đứng không vững, như thể vừa bị hoa mắt chóng mặt.
Khoan đã, cái ban nãy là...
"A... Ahaha. Suýt thì ngã. Chắc do hơi mệt chút thôi. Nhưng nếu chỉ là nấu ăn thì ─"
Hinata chưa kịp dứt lời, tôi đã bước tới chắn ngang trước mặt cậu ấy.
Mặc kệ Hinata đang bối rối, tôi không nói không rằng, áp thẳng tay lên trán cậu ấy.
"Hyaa!? Y-Yuyuu, Yuuto-kun...!?"
"Quả nhiên là sốt rồi."
Thử sờ lên trán mình để đối chiếu, rõ ràng là trán Hinata nóng ran hơn hẳn.
Vì cậu ấy vẫn cư xử như bình thường nên tôi không nhận ra, ai ngờ tình trạng lại tồi tệ đến mức này.
Tôi bảo Hinata dùng nhiệt kế đo thử, màn hình hiện lên con số 37.4°C.
"Đích thị là triệu chứng ban đầu của cảm cúm rồi. Hôm nay đừng nấu nướng gì hết. Trước mắt cứ ngủ một giấc thật say đêm nay, rồi ngày mai xem tình hình thế nào đã."
"T-Tớ không sao đâu mà. Cỡ này chỉ là sốt nhẹ thôi, làm bữa tối thì nhằm nhò gì."
"Tóm lại là vẫn cố chấp muốn nấu ăn cho bằng được đúng không. ...Ra là vậy."
Vừa dứt lời, không chút do dự, tôi bế bổng Hinata lên tay.
"~~!? Y, Yuuto-kun, tự dưng cậu làm gì thế...!?"
"Nếu Hinata khăng khăng không chịu nghỉ ngơi, tớ sẽ buộc phải đưa cậu lên giường. Nhưng mà, Hinata cũng đâu muốn tớ nhìn thấy bên trong phòng cậu đúng không? Cứ để tớ bế vào, hay là tự dùng chân mình bước đi. Cậu thích chọn cái nào thì chọn."
"M-mồ~! Tớ biết rồi, tớ sẽ nghe theo lời Yuuto-kun là được chứ gì!"
Nghe được câu nói mình mong chờ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi tôi đặt Hinata xuống, đôi má cậu ấy ửng đỏ, tay luống cuống vuốt lại mái tóc như để che giấu sự ngượng ngùng.
…Ơ kìa. Tại vì lo cho bệnh cảm của Hinata nên tôi mới hành động bộc phát, nhưng nghĩ lại, có khi nào tôi vừa làm một chuyện cực kỳ xấu hổ không…
"B-bữa tối thì lát nữa tớ sẽ mang vào cho cậu. Nên là, Hinata cứ nằm nghỉ đi nhé."
"...Ừm, tớ hiểu rồi. Xin lỗi cậu nhé."
"Cậu không cần phải xin lỗi đâu. Chúng ta đang sống chung dưới một mái nhà mà, giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn là chuyện đương nhiên thôi."
Hinata khẽ gật đầu, rồi đi về phòng mình.
Mong là ngày mai bệnh cảm của Hinata sẽ khá hơn…
Sáng hôm sau, thấy Hinata vẫn chưa dậy, tôi đến gõ cửa phòng cậu ấy.
"Hinata, cậu ổn chứ? Quả nhiên là người vẫn khó chịu à?"
"...Đợi tớ chút. Tớ ra ngay đây."
Cánh cửa mở ra, tôi tròn mắt ngạc nhiên.
Không cần phải đo nhiệt độ cũng biết, rõ ràng là tình trạng đã trở nên tồi tệ hơn rất nhiều. Sắc mặt cậu ấy đờ đẫn, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
Vậy mà, Hinata vẫn đang mặc đồng phục học sinh, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Bữa sáng, bị trễ mất rồi nhỉ. Xin lỗi cậu, tớ làm món gì đó đơn giản thôi có được không...?"
"Đã bảo không cần đâu mà. Cậu đợi đấy, tớ gọi taxi. Chúng ta đi bệnh viện ngay lập tức."
"...Ừm, cũng đúng nhỉ. Nếu chỉ là cảm lạnh thông thường thì cố gắng một chút là đi học được mà."
"Hả ─ không lẽ, cái bộ dạng này mà cậu vẫn định đến trường sao?"
"...? Nhưng mà, hôm nay có buổi tập trung toàn trường cơ mà? Hội trưởng Hội học sinh như tớ mà vắng mặt, thì sẽ làm phiền đến mọi người mất."
Nhìn nụ cười yếu ớt của Hinata, tôi cạn lời.
Cậu ấy thật sự ─ Hinata thật sự cho rằng buổi tập trung của trường quan trọng hơn cả bản thân mình.
"Tớ hiểu cảm giác của cậu, nhưng tuyệt đối không được cố quá sức. Cho dù chỉ là cảm cúm thông thường, nếu bác sĩ bảo nghỉ thì cậu vẫn nên nghỉ học."
"Nhưng mà..."
Hinata vừa bước được một bước đã lảo đảo, tôi vội vàng lao tới đỡ lấy cơ thể cậu ấy.
"Thấy chưa, đến đi đứng bình thường còn không xong cơ mà. Buổi tập trung cứ giao cho Hội phó Tsukino lo, hôm nay cậu nên nằm nghỉ thì hơn."
“…”
Hinata không phản bác thêm lời nào nữa. Cậu ấy chỉ nhắm nghiền mắt lại với vẻ đầy đau đớn.
Sau đó, tôi đưa Hinata đến bệnh viện khám, may mắn thay đúng là chỉ bị cảm cúm thông thường.
Tuy nhiên triệu chứng khá nặng, nhiệt độ lên tới gần 39°C. Cậu ấy bị đau đầu và ho dữ dội, bác sĩ dặn phải nằm yên tĩnh dưỡng ở nhà.
Về đến nhà, tôi chuẩn bị khăn ướt và nước uống, rồi buông một câu "Tớ vào nhé, Hinata" trước khi bước vào phòng.
Trên giường, Hinata đang mặc bộ đồ ngủ, hơi thở nặng nhọc.
Khi tôi dùng khăn lạnh lau mồ hôi trên trán, Hinata thều thào.
"...Dễ, chịu quá."
"Vậy sao, tốt quá rồi. Tớ có mang nước đến này, cậu muốn uống luôn không?"
Hinata gật đầu, tôi đưa chiếc cốc có cắm sẵn ống hút cho cậu ấy.
Chắc do sốt cao nên mất nước nhiều, cậu ấy uống cạn cốc nước chỉ trong chớp mắt.
"...Xin lỗi nhé, Yuuto-kun. Thực sự xin lỗi cậu."
Giọng nói đầy khó nhọc, vậy mà Hinata vẫn cố gắng thốt lên từng chữ.
"Vì tớ, mà cậu phải nghỉ học… "
"Nếu không có tớ ở đây, thì ai sẽ chăm sóc cho Hinata chứ. Lỡ tình trạng của cậu đột ngột trở nặng thì nguy to, việc tớ ở bên cạnh là chuyện đương nhiên mà."
"Nhưng mà ─"
"Người đau đớn nhất lúc này là Hinata, nên hiện tại cậu cứ quên việc lo lắng cho người khác đi. Còn bữa ăn thì tính sao đây? Cậu vẫn chưa ăn sáng đúng không?"
"...Bây giờ, tớ nghĩ mình không nuốt nổi thứ gì đâu."
"Vậy à. Thế thì bao giờ đói cậu cứ gọi tớ nhé. Nếu nói chuyện khó khăn quá thì nhắn tin qua điện thoại cũng được. Mong là cậu sẽ mau khỏe lại."
Nói xong, tôi bước ra khỏi phòng Hinata.
Khi tôi gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm giải thích rằng "Em là người duy nhất trong nhà có thể chăm sóc cho Hinata, xin thầy cho em nghỉ học", thầy ấy đã đồng ý một cách rất dễ dàng. Việc tôi và Hinata là người một nhà đã được thông báo từ trước, hơn nữa thầy còn bảo, một học sinh nghiêm túc làm việc trong hội học sinh như Minato thì chắc chắn không có chuyện trốn học đâu. Thật may vì thầy ấy là một giáo viên tốt bụng.
Về phần liên lạc với phụ huynh, có vẻ giáo viên cũng đã báo luôn cho mẹ của Hinata rồi.
Vài tiếng sau, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn. Người gửi là Hinata.
『Giờ chắc tớ ăn được một chút rồi. 』
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy dòng tin nhắn đó, lúc định thần lại thì tôi đã đang nấu món cháo zosui. Tốc độ lúc đó phải nói là phá vỡ kỷ lục nấu ăn nhanh nhất trong cuộc đời tôi.
"Xin lỗi cậu nhé, Yuuto-kun. Cảm ơn vì bữa ăn."
"Đừng bận tâm, để tớ đút cho, Hinata cứ nằm thế là được rồi."
"Ể? Nhưng mà..."
"Không được cố sức đâu. Hinata, cử động thôi cũng thấy mệt đúng không?"
"...Ừm. Vậy, đành nhờ cậu vậy."
Khi tôi đưa thìa cháo lên miệng, Hinata bắt đầu chầm chậm ăn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như tình trạng của cậu ấy đã khá hơn đôi chút, chí ít là đã có thể ăn uống được.
"...Ngon quá."
"May quá. Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên Hinata ăn đồ tớ nấu nhỉ. Tớ chưa từng nghĩ nó lại diễn ra trong hoàn cảnh thế này đâu."
Thế nhưng, Hinata chỉ lơ mơ nhai nuốt thức ăn, tựa như đang chìm đắm trong cơn mơ.
Quả nhiên là ý thức vẫn còn mơ hồ nhỉ. Sốt cao đến mức đó cơ mà.
Thực tế thì, Hinata cũng chỉ ăn được khoảng một nửa bát cháo.
"Ừm, cậu ăn được thế là giỏi rồi. Cậu còn muốn tớ làm gì nữa không? Chỉ cần là việc tớ làm được, tớ sẽ làm tất."
"...Vậy, tớ nhờ một việc, được không?"
"Sao thế, việc gì cũng được mà."
"Lau người giúp tớ. Mồ hôi nhễ nhại, khó chịu quá."
Lau, người á.
Một câu nói đó, khiến não bộ tôi đóng băng trong tích tắc.
"À ừm, lau mấy chỗ như trán hay cánh tay, mấy chỗ mà con trai như tớ động vào cũng không có vấn đề gì đúng không...?"
"...Lau lưng cho tớ đi. Tớ không, với tới được."
Thật luôn.
Việc tôi lau người cho Hinata. Dù có lẩm nhẩm lại trong lòng, tôi vẫn thấy chuyện này quá đỗi phi thực tế. Tôi đâu phải là người yêu của cậu ấy, liệu tôi có được phép làm thế không.
Thế nhưng, trong lúc tôi còn đang bối rối, Hinata đã đưa tay cởi những chiếc cúc áo ngủ.
"K-Khoan đã! Hinata, cậu chắc chứ? Dù sao tớ cũng là một thằng nam sinh cấp ba mà...!"
"...?"
Tuy nhiên, Hinata chỉ ngơ ngác nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu. Không xong rồi, chắc chắn là do sốt cao nên não bộ cậu ấy không thể suy nghĩ thấu đáo được nữa. Có lẽ lúc này, trong đầu cậu ấy chỉ có duy nhất ý nghĩ "muốn được lau mồ hôi" mà thôi.
Mặc kệ tôi đang hoảng loạn, Hinata lần lượt tháo từng chiếc cúc áo... Và rồi…
Làn da trắng ngần phơi bày trước mắt tôi, Hinata hiện tại chỉ còn mặc mỗi đồ lót.
"...~~!"
"...Nhờ cậu nhé, Yuuto-kun."
Hinata quay lưng lại phía tôi. Một tấm lưng trần nuột nà, tuyệt đẹp tựa như dải lụa cao cấp.
Mày đang nghĩ cái quái gì vậy hả, thằng này.
Là vì Hinata mà. Vứt hết mấy tạp niệm đi, giờ chỉ việc tập trung tâm trí chăm sóc cho Hinata thôi.
"V-vậy, tớ lau nhé?"
Tôi nhẹ nhàng chạm chiếc khăn lạnh đã chuẩn bị sẵn lên lưng Hinata.
Da Hinata mềm thật, nhưng quả nhiên là vẫn rất nóng.
Ngay lúc tôi vừa nghĩ vậy, một âm thanh ngọt ngào buông lơi từ khóe môi Hinata.
"Ưm ─ cảm ơn cậu. Mát quá, dễ chịu thật đấy."
"...V-vậy à."
Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực tôi lúc này lớn đến mức tôi cứ sợ Hinata sẽ nghe thấy mất.
Dù vậy, tôi vẫn liều mạng cố tỏ ra bình thản, cẩn thận và nhẹ nhàng lau những chỗ mà tay Hinata không thể với tới. Mỗi lần như vậy, Hinata lại khẽ thở hắt ra "Haa~..." như thể đang vô cùng thư giãn.
Dù đối với tôi khoảng thời gian đó kéo dài dài đằng đẵng đến nghẹt thở, nhưng thực chất chỉ là một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi.
Lau xong lưng cho Hinata, cuối cùng tôi cũng có thể thở phào một hơi.
"Thế này, được chưa. Nếu được thì, mấy chỗ khác tớ muốn cậu tự lau..."
"...Ừm, tớ hiểu rồi."
Có lẽ, Hinata định lau vùng ngực.
Cậu ấy vừa đưa tay ra sau định tháo móc cài áo ngực, tôi như bị điện giật, hét toáng lên.
"Khoan khoan khoan! Cái đó thì xin cậu đợi tớ ra khỏi phòng rồi hẵng làm!"
Hinata lúc này, khả năng suy nghĩ đã tụt dốc đến mức này rồi sao... Tóm lại là, nếu Hinata muốn tự lau người thì tôi phải ra ngoài trước đã.
À, đúng rồi. Trước khi ra ngoài phải đem bộ đồ ngủ cậu ấy mặc đêm qua đi giặt cái đã.
Vừa cầm lấy bộ đồ ngủ đẫm mồ hôi bị vứt trên sàn nhà lên ─ tôi lại hóa đá thêm một lần nữa.
Bởi vì bên dưới bộ đồ ngủ đó, là bộ đồ lót cũng đang ướt đẫm mồ hôi của cậu ấy.
Sống chung với nhau đã hơn một tháng, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy chúng rõ mồn một như thế này.
"À, ừm, tớ định đem đồ ngủ đi giặt, cậu có muốn tớ giặt luôn đồ lót không...?"
"...Ừm, nhờ cậu nhé."
Quả nhiên, với tình trạng hiện tại của Hinata thì cậu ấy sẽ trả lời như vậy mà... Thật tình, hôm nay tôi cứ bị xoay như chong chóng mãi thôi.
Nhưng mà, tôi phải làm thôi. Người duy nhất có thể ở bên cạnh chăm sóc cho Hinata lúc này, chỉ có tôi mà thôi.
"Xin lỗi cậu nhé, Yuuto-kun. Việc chăm sóc tớ, đến đây là được rồi. Phần còn lại tớ tự làm được mà."
"Không được đâu. Nhìn bộ dạng cậu lúc này, làm sao tớ bỏ mặc cậu được."
"Nhưng mà, tớ không muốn làm phiền cậu thêm nữa."
...Làm phiền, sao.
"Hơn nữa, lỡ Yuuto-kun bị lây cảm thì sao? Nếu vì tớ mà Yuuto-kun cũng đổ bệnh..."
"Tớ thì hoàn toàn không sao đâu. Bởi vì đến lúc đó, Hinata sẽ lại chăm sóc cho tớ mà đúng không?"
Hinata nhìn tôi với biểu cảm mơ màng như đang trong một giấc mộng.
"Tớ tin chắc rằng nếu tớ bị cảm, Hinata nhất định sẽ chăm sóc cho tớ, và tớ sẽ vô cùng biết ơn một Hinata như vậy. Thế nên, việc Hinata đổ bệnh và tớ chăm sóc cậu, tớ chẳng thấy phiền phức chút nào đâu. Vì chúng ta, là gia đình mà."
Muốn Hinata được an tâm, tôi cố gắng hết sức nở một nụ cười thật dịu dàng.
Rốt cuộc thì, không biết bao nhiêu phần trong những lời tôi nói đã chạm được đến cậu ấy.
"...Cảm ơn cậu."
Trên khuôn mặt mơ màng của Hinata, một nụ cười khẽ hiện lên.
Thế nhưng, vài tiếng sau. Cơ thể Hinata lại ướt đẫm mồ hôi.
Có vẻ như cơn sốt vẫn chưa thuyên giảm là bao, Hinata vẫn liên tục bị cơn sốt cao hành hạ.
"...Yuuto-kun. Tớ nhờ cậu một việc, được không?"
"A, ừ. Việc gì cũng được mà. Cậu lại muốn tớ lau người cho à...?"
"...Tớ muốn, tắm vòi sen."
Rắc. Tôi có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng lý trí của mình vừa rạn nứt.
"Mùi mồ hôi, tớ thấy khó chịu lắm... Không được, sao?"
"...T-Tớ hiểu rồi. Để tớ nghĩ xem có cách nào không."
Với tình trạng hiện tại, nếu để Hinata tự tắm vòi sen một mình, có khi cậu ấy cứ đứng đờ ra đó để mặc thời gian trôi rồi lại bị nhiễm lạnh thêm cũng nên. Như thế thì chết dở.
Ít nhất thì tôi cũng muốn dìu cậu ấy đến tận phòng thay đồ, nhưng một thằng con trai như tôi mà làm việc đó thì...
"À không, trước hết phải đi lấy quần áo đã giặt của Hinata vào đã."
Đồ ngủ và đồ lót của Hinata đã được giặt xong, để chúng khô nhanh nhất có thể, tôi đã cho hết vào máy sấy chung của khu chung cư. Tầm này chắc cũng sấy xong rồi.
"Nhưng mà, vụ tắm rửa của Hinata tính sao đây..."
Vừa đi vừa vò đầu bứt tai suy nghĩ, tôi đến phòng giặt ủi chung ở tầng một. Tôi gom hết đống đồ lót và đồ ngủ trong máy sấy nhét vào túi sinh thái.
Đúng lúc đó.
"Yuuto? Sao cậu lại ở đây?"
"Hả!? À. Tưởng ai, Tsukino à."
Giấu vội đống quần áo đang cầm trên tay ra sau lưng, tôi quay lại và thấy Tsukino trong bộ đồng phục học sinh đang đứng đó.
Phòng giặt ủi chung này nằm ở vị trí có thể nhìn thấy một phần từ cầu thang đi lên. Chắc là Tsukino đang trên đường đi học về vô tình nhìn thấy tôi.
"Cậu bảo nay xin nghỉ để chăm sóc Hinata-san cơ mà? Hinata-san, cậu ấy đỡ chưa? Mọi người trong hội học sinh lo lắng lắm đấy."
"...À, ừm, chuyện đó thì ─"
Tiêu rồi. Toang toang toang...!
Nếu nói là đang đi lấy quần áo giặt cho Hinata thì việc hai đứa tôi sống chung sẽ bại lộ. Chuyện đó đã đành, nhưng cái tình huống hiện tại mới là kinh khủng nhất.
Bởi vì lúc này, tôi đang giấu đồ ngủ của Hinata sau lưng. Hơn nữa, trong máy sấy vẫn còn sót lại đồ lót của cậu ấy.
Để Tsukino mà nhìn thấy cảnh này, tôi chết chắc. Chết luôn về mặt xã hội ấy chứ.
"Ch-chuyện đó tính sau đi, hiện tại tớ đang bận tay chút. Lát nói chuyện sau nhé?"
"Vậy sao? Ừm, tớ hiểu rồi."
Phù. May quá, nhặt lại được cái mạng rồi…
"Vì Yuuto đang phải lấy quần áo nên mới bận tay đúng không. Vậy để tớ phụ một tay. Chuyện của Hinata-san, xong việc cậu từ từ kể tớ nghe nhé."
Vâng, lại bước vào ngõ cụt.
"Kh-không không, sao tớ bắt Tsukino làm mấy việc này được! Việc nhà là tớ phụ trách mà! Đâu cần phải phiền đến Tsukino đâu!"
"Tớ cũng có thể giúp Yuuto một chút mà. Cỡ dọn quần áo thì tớ dư sức làm được."
Câu nói đó, nếu không phải trong tình huống này chắc tôi đã cảm động rơi nước mắt rồi.
Nhưng mà, để không bị lộ chuyện sống chung với Hinata, và cũng để không làm sứt mẻ tình cảm bạn thuở nhỏ, tôi phải làm gì đó mới được. Não bộ hoạt động hết công suất… khoan đã.
Ngược lại, tình huống này chẳng phải là một vận may sao.
"Tsukino, cậu nghe này, hứa là đừng bất ngờ nhé."
"...? Chuyện gì thế?"
"Trước mắt thì, cậu nhìn cái này đi."
Với vẻ mặt nghiêm túc, tôi đưa bộ đồ ngủ đáng yêu của Hinata ra.
Tsukino ngơ ngác nhìn bộ đồ ngủ. Ừm, biểu cảm đó cũng dễ hiểu thôi.
"...Ừm thì, Yuuto có sở thích này từ bao giờ vậy?"
"Không phải thế. Thực ra đây là đồ ngủ của Hinata. Vì không có ai chăm sóc cho Hinata ngoài tớ, nên tớ đem quần áo của cậu ấy đi giặt thôi."
"Ể, ra là vậy à?"
"Vì vậy nên, tớ có việc này chỉ có thể nhờ cậy Tsukino thôi. Tình trạng của Hinata đang khá tệ, sốt mãi không thuyên giảm, cậu ấy chỉ cử động thôi cũng khó khăn lắm rồi. Thế mà cậu ấy cứ nằng nặc đòi đi tắm vòi sen, một thằng con trai như tớ thì sao mà giúp được nên tớ đang đau đầu đây. Tsukino, cậu giúp tớ một tay được không?"
"Tớ á...? Ư, ừm. Tớ hiểu rồi, tớ sẽ thử xem."
Giọng Tsukino nghe có vẻ căng thẳng. Chắc vì đây là lần đầu rơi vào hoàn cảnh này nên cậu ấy cũng bối rối.
"Nếu vậy thì phải đi ngay thôi. Nhà của Hinata-san ở đâu vậy? Xa quá thì để cậu ấy phải đợi lâu mất."
"À... vụ đó thì không lo. Từ đây đi bộ tầm 30 giây thôi."
"…?"
Và rồi, vì Hinata, tôi đã tiết lộ bí mật mà tôi chưa từng kể cho bất kỳ ai.
"Hinata, là hàng xóm của Tsukino đấy. ...Thực ra, bọn tớ đang sống chung."
Tsukino có mặt tại phòng tôi, đúng 30 giây sau đó.
Nhìn thấy Hinata đang khó nhọc thở trên giường, Tsukino đứng hình.
"Hinata-san, cậu ổn chứ...?"
"...Tsukino-chan. Sao cậu lại...?"
"Tớ kể chuyện cho cậu ấy nghe rồi. Tại vì một mình tớ thì sao mà đưa cậu đi tắm được."
"...Thế thì, làm phiền Tsukino-chan quá."
"Tớ hoàn toàn không thấy phiền đâu? Sức khỏe của Hinata-san mới là quan trọng nhất."
Tôi và Tsukino hai bên dìu Hinata bước vào phòng thay đồ.
Sau đó là đất diễn của Tsukino.
"Trăm sự nhờ cậu nhé, cậu để ý đừng để Hinata bị ngã đấy."
"Ừm, tớ biết rồi. Cứ giao cho tớ."
"...Tsukino-san. Xin lỗi cậu, vì buổi tập trung toàn trường nhé."
Nghe Hinata thều thào nói vậy, cả tôi và Tsukino đều ngớ người.
Hinata lúc này, đâu phải lúc để lo mấy chuyện đó. Cậu ấy giao lại buổi tập trung cho Tsukino mà để tâm đến mức đó sao.
"Có sao đâu, tại cậu bị ốm mà. Bây giờ cậu chỉ nên nghĩ đến việc làm sao để mau khỏe lại và đi học thôi."
"..."
Hinata khẽ gật đầu, cánh cửa phòng thay đồ khép lại.
...Một lúc sau, Hinata trong bộ đồ ngủ mới bước ra, được Tsukino dìu đỡ. Chắc là được Tsukino tắm gội cho, trên người cậu ấy phảng phất mùi dầu gội đầu nhè nhẹ.
Khi tôi và Tsukino đưa cậu ấy lên giường, Hinata nhắm mắt lại như chìm vào giấc ngủ. Việc rửa sạch mồ hôi chắc hẳn rất thoải mái, biểu cảm của cậu ấy trông đã bình yên hơn lúc nãy rất nhiều.
Ra khỏi phòng Hinata, Tsukino lên tiếng.
"Hinata-san, cậu ấy rất muốn đến trường nhỉ. Tớ bảo không sao đâu rồi mà cậu ấy cứ xin lỗi mãi. Cậu ấy bảo việc vắng mặt ở buổi tập trung chứng tỏ mình không xứng đáng làm Hội trưởng Hội học sinh."
"Cậu ấy nói thế sao... Nhắc mới nhớ, lúc đầu cậu ấy còn định gượng ép đến trường cơ mà. Tớ biết là chuẩn bị cho Lễ hội Đêm Thánh rất vất vả, nhưng thế này thì cố quá sức rồi."
"Hơn nữa, cậu ấy còn chụp ảnh tài liệu về Lễ hội Đêm Thánh gửi cho tớ, bảo tớ dùng để tham khảo khi điều hành buổi tập trung nữa đấy. Trong khi rõ ràng là cậu ấy đang ốm liệt giường."
Tôi không thốt nên lời. Đang sốt mê sảng mà vẫn làm đến mức đó sao.
"Này, Yuuto. Từ trước đến giờ tớ vẫn luôn nghĩ Hinata-san là một Hội trưởng dịu dàng. Nhưng mà, nhìn Hinata-san của ngày hôm nay... tớ thấy, hơi sợ một chút."
Tôi rất hiểu cảm giác của Tsukino. Hành động của Hinata hôm nay, có chút gì đó không bình thường.
Giống như thể, cậu ấy đang cố gắng hy sinh bản thân vì người khác vậy…
"...Tớ nói linh tinh thôi, chắc không sao đâu nhỉ. Chỉ là do bị cảm nên Hinata-san mới mất bình tĩnh thôi đúng không?"
"À, ừ. Chắc chắn là vậy rồi. ...Đúng rồi, ngại quá nhưng hôm nay tớ không sang nhà Tsukino nấu cơm được không? Để Hinata ở một mình lúc này, tớ thấy lo lắm."
"Chuyện đó thì thoải mái đi. Nếu được, tớ cũng muốn ở lại chăm sóc Hinata-san cùng cậu? Chắc chắn sẽ có lúc một mình Yuuto không xoay xở được giống như lúc đi tắm vừa rồi đấy."
"Thật sao? Cảm ơn cậu nhé, có nhiều lúc một mình tớ cũng bó tay nên cậu ở lại thì tốt quá."
"Không có chi. Nhưng trước đó, tớ hỏi một chuyện được không? ...Yuuto, đã giấu tớ chuyện cậu sống chung với Hinata-san đúng không?"
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Là bạn thuở nhỏ nên tôi biết. Dù trên mặt vẫn là biểu cảm vô hồn thường thấy, nhưng Tsukino-san, đang nổi giận kìa...!
"Không, chuyện này có nguyên do sâu xa lắm...!"
"Yuuto, ăn gian. Dù Hinata-san có là chị gái đi chăng nữa, thì việc hai người sống chung vẫn khiến tớ thấy khó chịu. Yuuto và Hinata-san, mới đây vẫn còn là bạn cùng lớp cơ mà?"
"...Tớ xin lỗi. Tại tớ không muốn mọi người trong trường biết chuyện tớ sống chung với Hinata, nên tớ mới giấu cả Tsukino."
"Nếu vậy, cậu cứ nói thẳng với tớ là được mà. Chỉ cần Yuuto bảo tớ giữ bí mật, tớ sẽ không nói với ai đâu. Cậu nghĩ tớ sẽ làm những việc mà Yuuto ghét sao?"
"...Cậu nói đúng. Tớ xin lỗi Tsukino nhé."
"Nhưng mà, từ nay về sau Yuuto vẫn sẽ tiếp tục sống cùng Hinata-san đúng không. ...Này, Yuuto. Từ giờ có thể tớ sẽ bắt cậu phải cố gắng nhiều hơn trong vai trò người chăm sóc đấy, cậu không ý kiến gì chứ?"
"Ể!?"
"Bởi vì, cậu được sống chung dưới một mái nhà với người con gái cậu từng yêu thầm mà. Tớ đòi hỏi chút đặc quyền như thế cũng được chứ bộ?"
Tsukino bĩu môi hờn dỗi phồng má.
Quả nhiên là đang khó ở thật rồi... Mà chuyện này thì cũng đành chịu thôi.
Lại được Hinata gọi vào phòng là lúc tôi và Tsukino vừa ăn tối xong.
『Cổ họng tớ khô quá, cậu mang cho tớ chút đồ uống được không?』. Xác nhận xong tin nhắn đó, tôi và Tsukino cùng di chuyển sang phòng Hinata.
Chắc do đã bớt sốt và bớt đau đầu, sắc mặt Hinata trông đã khá hơn hồi sáng rất nhiều.
Hinata tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Tsukino.
"T-Tsukino-chan...? Có khi nào, cậu ở lại là vì tớ sao?"
"Tớ nghĩ một mình Yuuto sẽ vất vả lắm. Tớ cũng đã giặt đồ ngủ cho Hinata-san rồi đấy."
"Trời ạ, cậu cất công đến thăm là tớ vui lắm rồi. Tớ không muốn làm phiền đến Tsukino-chan đâu, cậu không cần phải gượng ép ở lại chăm sóc tớ thế này."
"...? Bạn bè ốm đau thì lo lắng là chuyện bình thường mà? Với lại, Hinata-san lúc nào cũng nỗ lực vì hội học sinh. Những lúc như thế này, tớ cũng muốn giúp ích cho cậu chút ít."
"...Tsukino-chan."
"Thế nên, tớ sẽ giúp cậu thật nhiều việc. Hinata-san, đồ ngủ của cậu lại ướt đẫm mồ hôi rồi kìa. Cứ để thế khéo lại nhiễm lạnh mất, cậu thay đồ nhé?"
"N-Ngay tại đây á!? K-khoan đã. Tại Yuuto-kun đang nhìn về phía này...!"
"Kh-Không sao, tớ quay mặt đi chỗ khác là được mà."
Thấy Tsukino bắt đầu cởi cúc áo ngủ của Hinata, tôi vội vàng quay lưng lại.
Tsukino nhiệt tình quá. Chắc hẳn cậu ấy rất muốn làm gì đó cho Hinata.
"Cậu thấy trong người thế nào? Khá hơn chút nào chưa?"
"So với ban sáng thì nhiệt độ có giảm đôi chút rồi. Sáng nay đầu tớ cứ ong ong, ý thức thì lơ mơ suốt."
"Tệ đến mức đó sao?"
"Tớ chỉ mang máng nhớ là mình đã có một giấc mơ thôi."
"Giấc mơ?"
"Tớ mơ thấy mình đang tắm dưới hồ, thì có một chú sóc chạy ra từ bụi rậm rồi lau lưng cho tớ. Lúc đó thấy mát và dễ chịu lắm."
Bạn Hinata ơi, cái đó một nửa không phải là mơ đâu. Người lau lưng cho cậu không phải là con sóc, mà là tớ đấy.
Có vẻ như cơn cảm cúm đã khiến hiện thực và giấc mơ của cậu ấy lẫn lộn cả lên... Thôi thì coi như được cứu một bàn thua trông thấy vậy.
Sau khi Hinata thay đồ xong, tôi đo nhiệt độ lại thì thấy màn hình hiện 38.5°C. Có vẻ vẫn cần phải tĩnh dưỡng thêm.
Nhìn lên đồng hồ, đã hơn 8 giờ tối.
"Đã muộn thế này rồi à. Ngày mai Tsukino còn phải đi học, cậu về nhà nghỉ ngơi thì hơn đấy."
"Yuuto ở lại chăm sóc Hinata-san một mình có ổn không?"
"Một đêm thì tớ vẫn lo liệu được. Hôm nay cảm ơn cậu nhiều nhé. Giặt giũ quần áo cho Hinata, rồi còn trông nhà lúc tớ đi siêu thị nữa. Giúp được tớ nhiều lắm."
"Không có gì đâu. Vì Hinata-san cả mà. ...À, đúng rồi. Chuyện hai người sống chung tớ sẽ giữ bí mật, nên Hinata-san cứ yên tâm nhé."
Và rồi, Tsukino mỉm cười với Hinata.
Một nụ cười chẳng hề phù hợp với hình tượng Thiên thần Ánh trăng bí ẩn, nụ cười mà từ trước đến nay cô ấy chỉ dành riêng cho tôi.
"Từ nay chúng ta là hàng xóm rồi. Sau này có khó khăn gì giống hôm nay, cậu cứ gọi tớ bất cứ lúc nào nhé?"
"...Ừm. Cảm ơn cậu, Tsukino-chan."
Tôi tiễn Tsukino ra đến cửa, cất lời chào tạm biệt: "Có khi ngày mai lại phải nhờ đến cậu nữa, mong cậu giúp đỡ nhé."
Tôi quay lại phòng Hinata.
"Nếu cậu đói thì ăn gì đó nhé? Tớ nấu cháo giống hồi trưa cho cậu cũng được, hoặc ăn quýt với sữa chua cũng có sẵn đây."
"A, tớ muốn ăn quýt. Hiện tại tớ chỉ có hứng ăn trái cây thôi."
Gật đầu đồng ý với Hinata, tôi mang vài quả quýt vào và bắt đầu bóc vỏ.
Hinata tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Có khi nào, cậu định đút cho tớ ăn sao?"
"Thì cậu vẫn đang sốt cao mà, cử động cũng khó khăn đúng không. Hinata ăn quýt có để ý mấy cái xơ trắng không?"
"Nếu được thì tớ muốn bóc sạch đi, tớ muốn ăn cho ngon miệng mà."
"OK, đợi tớ chút."
Tôi cẩn thận bóc sạch những đường xơ trắng rồi dùng nĩa xiên, đưa đến tận miệng Hinata.
Hinata há miệng ăn gọn miếng quýt.
"Ngọt quá, ngon thật."
"Vậy thì tốt rồi, quýt đang vào mùa mà. Tớ mua dự trữ nhiều lắm, cậu cứ ăn thoải mái đi."
"Cậu chuẩn bị nhiều đến thế cơ à?"
"Tớ đoán là Hinata sẽ muốn ăn mà. Ngoài ra còn có táo với sữa chua nữa đấy. Tớ mong Hinata sớm khỏe lại. Nên cậu đừng ngại gì cả."
Cứ mỗi lần tôi đưa miếng quýt tới, Hinata lại há miệng ăn thun thút.
Nhưng bỗng nhiên, Hinata dừng ăn.
"Sao thế? Hay là cậu vẫn chưa nuốt trôi...?"
"...Kh, không phải vậy."
Đôi má hơi ửng hồng, Hinata thốt lên với vẻ ngượng ngùng.
"Đây là lần đầu tiên tớ được ai đó đút cho ăn thế này. Không hiểu sao, thấy xấu hổ quá."
"...Thì đúng thế mà. Lúc bị Hinata làm vậy tớ cũng có cảm giác y hệt. Giờ đổi vị trí cho nhau, cậu mới hiểu cái cảm giác bị đút ăn nó ngượng ngùng cỡ nào đúng không?"
"Nh-Nhưng mà, cái đó là hình phạt dành cho Yuuto-kun vì tội trễ giờ cơm tối mà."
"Vậy, cậu không ăn quýt nữa à?"
"...Không chịu đâu. Tớ muốn ăn đồ ngọt nữa."
"Thế thì ráng chịu đựng sự xấu hổ một chút đi."
"Mồ~..."
Với vẻ mặt không mấy cam tâm nhưng lại nhai rất ngon lành, Hinata tiếp tục ăn quýt.
Được một lúc, Hinata khẽ bật cười khúc khích.
"Tớ làm phiền Yuuto-kun và Tsukino-chan nhiều quá, tớ xin lỗi nhé. Được chăm sóc tận tình thế này, lâu lắm rồi tớ mới được trải qua."
"Lâu lắm rồi...? Cậu từng được gia đình chăm sóc rồi mà đúng không?"
"Thì hồi còn bé xíu thôi. Nhưng từ hồi tiểu học là tớ đã tự mình lo liệu hết rồi. ...Vì không muốn làm phiền mẹ, nên dù có bị cảm tớ cũng không dám nói."
Tay đang cầm miếng quýt của tôi bất giác khựng lại.
Lại nữa rồi. Giống hệt như cái lúc sốt cao mê man mà vẫn cố lết xác đến buổi tập trung, Hinata lại định ôm đồm gánh vác mọi thứ một mình.
"Tớ thì chẳng bận tâm đâu. Ba cái việc chăm sóc người khác, lo cho Tsukino nhiều nên tớ quen rồi."
"Ừm, tớ biết mà. Yuuto-kun dịu dàng lắm. Cậu là kiểu người sẵn sàng ở bên cạnh giúp đỡ người khác mà không hề tỏ ra khó chịu."
Và rồi, Hinata nở một nụ cười mông lung.
"Nhưng mà nhé, tớ không muốn để Yuuto-kun thấy điểm yếu của mình đâu. ...Bởi vì, tớ không muốn bị Yuuto-kun ghét."
"Chỉ vì mấy chuyện này mà tớ ghét Hinata sao được. Đối với tớ, Hinata ─"
Là mối tình đầu của tớ cơ mà. Tôi định thốt ra như vậy.
Nhưng lại không thể.
Bởi tôi có cảm giác, nếu nói ra những lời đó, tôi và Hinata sẽ không thể tiếp tục làm gia đình được nữa.
Sau khi Hinata ăn xong vài quả quýt, tôi thay một chiếc khăn lạnh khác cho cậu ấy.
"Hôm nay cậu nên đi ngủ sớm đi. Có chuyện gì cứ nhắn tin cho tớ, tớ sẽ chạy sang ngay. ...Mong là ngày mai cậu sẽ đỡ hơn."
Ngay khi tôi vừa định đứng lên.
Nắm chặt. Như thể muốn níu giữ tôi lại, Hinata nắm lấy tay tôi.
"...Nếu không phiền, thì."
Với vẻ mặt đau khổ như đang bị cơn sốt hành hạ, Hinata thì thầm.
"Cho đến khi tớ ngủ thiếp đi, cậu ở lại đây nhé. Chỉ đêm nay thôi, tớ muốn cậu ở bên cạnh."
"Hinata...?"
"Xin cậu đấy, đừng đi. ...Đừng để tớ lại một mình."
"...Ừm, tớ hiểu rồi. Tớ sẽ không đi đâu cả."
Bị nhìn bằng ánh mắt cầu cứu thiết tha như vậy, làm sao tôi có thể từ chối được chứ.
Đành chịu thôi, đêm nay tôi sẽ ở bên Hinata đến cùng vậy.
"Hôm nay, tớ xin lỗi nhé. ...Tớ toàn bắt Yuuto-kun phải chăm sóc mình thôi."
"Tớ đã bảo không sao rồi mà. Chị gái đang ốm yếu mà bỏ mặc thì tớ máu lạnh quá. Cỡ nhõng nhẽo này thì tớ chiều cậu được."
"...Cảm ơn cậu."
Chẳng mấy chốc, Hinata từ từ nhắm mắt lại... chắc chắn do sốt cao nên cậu ấy cũng không nhận ra.
Từ đôi mắt đang nhắm nghiền của Hinata, những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
"──────"
Trước cảnh tượng đó, tôi như quên cả nhịp thở.
Hinata từng nói. Là Hội trưởng Hội học sinh nên phải cố gắng. Không được làm phiền mọi người. Không muốn làm Yuuto-kun và Tsukino-chan bận tâm.
Thế nhưng, tôi nghĩ.
Những lời đó, biết đâu chừng… chỉ là cậu ấy đang liều mạng để che giấu đi sự yếu đuối của bản thân mà thôi.
"Chỉ ở bên cạnh thôi mà sao cậu lại khóc như vậy. Tớ là gia đình của cậu mà. ...Có làm nũng một chút thì cũng đâu sao chứ."
Hinata là một cô gái mạnh mẽ. Dịu dàng hơn bất cứ ai, luôn nỗ lực hết mình và vô cùng có trách nhiệm. Chính vì vậy, tôi đã ngưỡng mộ và từ lúc nào không hay, tôi đã thích cậu ấy hơn bất kỳ ai.
Thế nhưng, đó chỉ là góc nhìn của một cậu bạn cùng lớp.
Bây giờ, khi đã trở thành gia đình của Hinata. Thiếu nữ được xưng tụng là Nữ thần Hoa Hướng dương đang ở ngay trước mắt tôi đây... lại mong manh và dễ vỡ đến nhường nào.
"...Hinata."
Giả sử, ngày mai. Khi Hinata thức dậy như thường lệ. Liệu tôi có nên giả vờ như chưa từng nhìn thấy những giọt nước mắt này, và tiếp tục sống như trước đây không.
Vì vậy, tôi đã suy nghĩ một chút.
Rằng tôi, có thể làm gì vì Hinata.
Ba ngày sau, bệnh cảm của Hinata mới hoàn toàn khỏi hẳn.
"Tớ muốn gửi lời cảm ơn tới Tsukino-chan một lần nữa." Thể theo nguyện vọng đó của Hinata, chúng tôi quyết định rủ Tsukino cùng nhau tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Bản thân tôi cũng chịu ơn Tsukino rất nhiều, hơn nữa tôi cũng muốn Hinata được vui vẻ trở lại, nên hoàn toàn đồng ý với ý tưởng này.
Thú thật, trong thâm tâm tôi cũng có chút lo lắng.
Bởi vì Tsukino thừa biết Hinata là mối tình đầu của tôi mà. Nhỡ đâu chỉ vì một xích mích nhỏ mà bầu không khí biến thành một bãi chiến trường thì... Không không, nếu là Tsukino thì chắc chắn không có chuyện đó đâu nhỉ?
Trên bàn ăn bày la liệt những món sushi đủ màu sắc. Nhân dịp Tsukino đến chơi nhà nên tôi và Hinata mỗi người góp một nửa tiền để mua đồ ăn cho tươm tất một chút.
Tsukino vẫn giữ biểu cảm lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên.
"Bình thường tớ toàn ăn cơm ở nhà, lâu lắm rồi mới được ăn sushi đấy. Này, Yuuto. Lỡ tớ bảo muốn ăn món sushi như thế này, cậu có làm cho tớ không?"
"Chà, muốn làm được mấy món cầu kỳ thế này thì chắc tớ phải bái sư một người thợ làm sushi trước đã, hơi bị khó nhằn đấy."
"Vậy sao. Cố gắng lên nhé, tớ ủng hộ cậu."
Tự dưng lại được khích lệ. Ơ kìa, tôi sắp trở thành thợ làm sushi đấy à?
Nhưng mà, nghĩ lại mới thấy khung cảnh này thật kỳ diệu làm sao.
Một bên là Nữ thần Hoa Hướng dương ─ mối tình đầu của tôi, một cô gái được vô số học sinh trong trường ngưỡng mộ.
Bên kia là Thiên thần Ánh trăng ─ cô bạn thanh mai trúc mã của tôi, người luôn bị đồn đại là mang một bầu không khí đầy bí ẩn.
Không ngờ lại có ngày tôi được ngồi chung bàn ăn với cả hai người họ thế này, đến chính tôi còn thấy bất ngờ.
Bất chợt nhìn sang Hinata, cậu ấy đang cúi gằm mặt xuống, trông có vẻ vô cùng suy sụp. Một dáng vẻ tiều tụy, khác hẳn với ngày thường.
Tsukino cất tiếng gọi Hinata.
"Hinata-san, cậu khỏe lại là tốt rồi. Mọi người trong hội học sinh cũng mừng lắm đấy?"
"...Ừm, đúng nhỉ."
Hinata đưa mắt nhìn giỏ hoa được trang trí trong phòng. Đây là quà do mọi người trong hội học sinh góp tiền mua tặng để mừng cậu ấy khỏi ốm.
Thế nhưng, Hinata lại nhìn giỏ hoa bằng ánh mắt đầy áy náy.
Như thể muốn nói rằng: "Tớ đã phụ lòng tin của mọi người mất rồi."
"Hinata-san, cậu sao thế? Đang ăn sushi ngon mà, trông cậu buồn quá."
"...Tớ muốn chính thức nói điều này với Yuuto-kun và Tsukino-chan."
Hinata đặt đũa xuống, rồi cúi đầu. Cúi gập người đến mức tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của cậu ấy.
"Tớ xin lỗi vì đã làm phiền hai cậu nhé. Đáng lẽ ra, bệnh cảm cỡ đó tớ phải tự mình chữa khỏi mới đúng. Thật thảm hại khi để hai cậu phải bận tâm vì tớ. Từ nay về sau, tớ hứa sẽ không để chuyện này xảy ra nữa đâu."
Tsukino há hốc mồm ngạc nhiên.
Nhưng về phần tôi, tôi phần nào đoán trước được chuyện sẽ thành ra thế này.
"Hôm nọ tớ đã nói rồi mà, cả tớ và Tsukino đều không bận tâm đâu. Nên là tớ không hiểu tại sao cậu phải xin lỗi nhiều đến thế."
"Không phải vậy đâu. Tsukino-chan đã phải thay tớ điều hành buổi tập trung toàn trường, còn Yuuto-kun thì phải cáng đáng hết việc nhà. Tất cả những việc đó, lẽ ra tớ phải tự mình làm chứ."
Từ nãy đến giờ, trong lòng tôi cứ dâng lên một cảm giác cồn cào không yên.
Chúng tôi chỉ đơn giản là chăm sóc cho cậu ấy lúc ốm, vậy mà Hinata lại xin lỗi một cách thái quá. Dáng vẻ đó hoàn toàn khác xa với hình ảnh Nữ thần Hoa Hướng dương được mọi người yêu mến mà tôi từng biết.
Chính vì vậy, tôi quyết định hỏi Hinata một điều mà tôi đã thắc mắc từ lâu.
"Tớ hơi bận tâm chuyện này một chút, cái lúc Hinata bị cảm ấy, là lúc cậu đang bận rộn chuẩn bị cho Lễ hội Đêm Thánh đúng không?"
Dù có chút ngập ngừng, nhưng tôi vẫn thốt ra thành lời.
"Có khi nào Hinata đã nhận ra sức khỏe mình không ổn, nhưng vẫn cố ép bản thân phải làm việc cho hội học sinh không?"
"…Không, không có chuyện đó đâu."
Ánh mắt Hinata rõ ràng đang lảng tránh cái nhìn của tôi. Quả nhiên, Hinata là một người có tính cách nghiêm túc đến mức nực cười.
Bởi vì, cậu ấy nói dối tệ quá mà.
Chắc chắn Hinata cũng tự nhận thức được rằng mình cần phải nghỉ ngơi. Thế nhưng cậu ấy vẫn cố chấp làm việc, để rồi đổ bệnh như vậy.
"Cả việc chuẩn bị cho Lễ hội Đêm Thánh, lẫn việc bị cảm nữa. Tại sao lúc nào cậu cũng cố gắng ôm đồm mọi thứ một mình vậy? Tớ biết Hinata là người có tinh thần trách nhiệm cao, nhưng trong mắt tớ, cậu đang tự ép bản thân quá mức rồi đấy."
"...Chắc, là vậy nhỉ. Có lẽ, tớ đã cố hơi quá sức rồi."
Hinata nói với giọng điệu như đã buông xuôi mọi thứ.
"A~a, tiếc thật đấy. Tớ đã không muốn để Tsukino-chan, mọi người trong hội học sinh, và cả Yuuto-kun nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của mình. Rõ ràng tớ đã luôn cố gắng vì điều đó cơ mà."
"...Hinata-san?"
Trước vẻ mặt ngơ ngác của Tsukino, Hinata nở một nụ cười khổ não.
"Đây là chuyện từ ngày xửa ngày xưa rồi nhé? Ở một nơi nọ, có một bé gái nhỏ. Cô bé ấy từ khi sinh ra đã không có bố. Thế nên chắc là, cô bé luôn nghĩ mình là một đứa trẻ chẳng được ai yêu thương."
Trước câu chuyện kể về quá khứ đầy bất ngờ đó, cả tôi và Tsukino đều lặng thinh.
Tôi chợt nhớ lại lời nói của Hinata khi cầm con thú bông trên tay dạo nọ.
── À ừm, chuyện từ hồi xửa hồi xưa rồi cơ? Hồi bé, tớ không có nhiều bạn bè cho lắm.
Cô bé đó, lẽ nào là...
"Nhưng mà nhé, một ngày nọ cô bé chợt nhận ra. Nếu không được ai yêu thương, thì mình phải cố gắng để được mọi người yêu mến. Vì vậy, cô bé đã vô cùng nỗ lực. Cô học cách làm việc nhà để mẹ được vui. Cô chăm chỉ học hành để được thầy cô khen ngợi. Cô tập cười thật tươi để kết bạn với mọi người."
Trong căn phòng chỉ có ba người, giọng nói của Hinata cứ thế vang vọng.
"Nhưng mà nhé, vào một ngày nọ, cô bé bỗng nghĩ. Nhỡ đâu mình không còn là một học sinh ưu tú hoàn hảo trong mắt người khác nữa thì…"
Và rồi, tôi đã thấy rất rõ.
Một nụ cười buồn bã, cô đơn đến mức chẳng ai dám nghĩ đó là của Nữ thần Hoa Hướng dương.
"…liệu mọi người, có ghét mình không."
À, ra là vậy. Hóa ra là như thế.
Tôi từng nghĩ Hinata luôn là một người đặc biệt. Sinh ra đã mang trong mình sự nghiêm túc, thông minh và tốt bụng. Nên tôi cứ đinh ninh rằng, việc cậu ấy trở thành học sinh ưu tú là lẽ đương nhiên.
Nhưng mà, không phải vậy.
Hinata muốn được mọi người yêu thương, nên cậu ấy đã nỗ lực hết mình để trở thành học sinh ưu tú ─ và cũng chính vì thế, cậu ấy sợ hãi việc mất đi những thứ đó hơn bất kỳ ai.
Khoan đã. Vậy thì, lý do Hinata tham gia hội học sinh, và cả khát khao trở thành Hội trưởng Hội học sinh ─ phải chăng cũng chỉ vì lý tưởng: muốn trở thành một người được mọi người cần đến?
"Nói vậy thôi, đây chỉ là một câu chuyện ví dụ thôi nhé. Trên đời này cũng có những cô gái như vậy, nên chắc tớ cũng vô tình tự ép mình quá sức thôi. Nhưng mà không có gì to tát đâu. Hai người đừng bận tâm quá nhé?"
"...Tớ, sẽ không bao giờ ghét Hinata-san đâu."
Tsukino thốt lên bằng một giọng nói nhỏ xíu như sắp tan biến vào không trung.
Một biểu cảm buồn bã đến mức tôi dám chắc chưa một ai trong trường từng nhìn thấy.
"Tớ ở bên cạnh Hinata-san đâu phải vì cậu là học sinh ưu tú hay gì đâu. Tớ muốn làm bạn với cậu vì tớ thích Hinata-san mà. Như vậy, không được sao?"
"...Cảm ơn cậu, Tsukino-chan. Tớ không nghĩ những lời đó là nói dối đâu, tớ thực sự rất vui đấy."
Thế nhưng, nụ cười đầy bối rối của Hinata vẫn không hề biến mất.
"Nhưng mà nhé, chắc chắn cô bé đó sẽ nói thế này. ...Rằng những nỗ lực từ trước đến nay của tớ, đều là để được ai đó yêu thương. Nếu tớ từ bỏ sự cố gắng đó và làm nũng người khác, thì chẳng khác nào tớ đang chối bỏ chính bản thân mình trong quá khứ."
"...Vậy sao."
"Xin lỗi Tsukino-chan nhé. Tự dưng không khí lại trở nên nặng nề mất rồi. Bỏ qua chuyện đó đi, chúng ta ăn thôi? Hiếm khi mới được ăn sushi cơ mà."
Thế nhưng, giọng nói đó của Hinata lọt vào tai tôi lại trống rỗng đến cùng cực.
Khi còn là bạn cùng lớp, tôi đã luôn ngưỡng mộ Hinata vì cậu ấy là một học sinh ưu tú hoàn hảo. Nhưng giờ đây, khi đã trở thành gia đình, tôi đang phải đối mặt với những góc khuất trong tâm hồn mà Hinata chưa từng phơi bày cho ai thấy.
Kể từ cái ngày Hinata đổ bệnh và cầu xin tôi "Chỉ đêm nay thôi, tớ muốn cậu ở bên cạnh". Kể từ khoảnh khắc nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu ấy, tôi đã luôn suy nghĩ.
Rằng tôi, có thể làm gì vì Hinata.
Không phải với tư cách bạn cùng lớp, cũng chẳng phải đồng nghiệp trong hội học sinh ─ mà là điều duy nhất chỉ tôi, với tư cách là người nhà, mới có thể làm được.
"Này, Hinata. Tớ có việc muốn nhờ."
"...? Chuyện gì thế?"
"Yuuto...?"
Cả Hinata và Tsukino đều nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Tôi không biết điều này là đúng hay sai, nhưng tôi đã có câu trả lời của riêng mình.
Cách để kết thúc sự bất an và nỗi cô đơn của Hinata.
Cách để tôi và Hinata thực sự trở thành một gia đình đúng nghĩa.
Và rồi, giống như đang tỏ tình, tôi nói với Hinata.
"…Chủ nhật tới, cậu đi hẹn hò với tớ nhé."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
聖夜祭 - Thánh Dạ Tế 雑炊: một loại súp gạo loãng và ấm của Nhật Bản tương tự như món súp rau. Món ăn này được chế biến từ gạo, dashi, nước sốt dùng theo mùa, súp miso và được nấu cùng các nguyên liệu khác như thịt, hải sản, các loại nấm và rau. Món ăn này được phục vụ cho người bệnh và thường được dùng vào mùa đông Quýt Mikan - 蜜柑: giống quýt cao cấp nổi tiếng từ Nhật Bản, đặc trưng bởi vỏ mỏng dễ bóc, vị ngọt đậm, mọng nước và không hạt