Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

519 1386

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

317 1301

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

18 54

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

390 1040

Tập 1 - Chương 02: Thiên thần Ánh trăng / Cậu sẽ ăn chứ? / Và người bạn thuở nhỏ của tôi cũng vậy ○○

Chương 02: Thiên thần Ánh trăng / Cậu sẽ ăn chứ? / Và người bạn thuở nhỏ của tôi cũng vậy ○○

Buổi sáng ngày hôm sau, sau khi Hinata chuyển đến nhà tôi.

Bước vào phòng khách với cái đầu còn ngái ngủ, tôi ngửi thấy mùi súp Miso thơm lừng.

Tôi còn chưa làm bữa sáng mà, sao lại có mùi thơm thế này nhỉ.

"A, Yuuto-kun dậy rồi à. Cơm sắp xong rồi nhé."

Giọng con gái...? Ngay lúc đó, tôi mới giật mình nhận ra.

Người đang đứng trong bếp là một thiếu nữ mặc tạp dề khoác ngoài bộ đồng phục học sinh. Là Hinata.

"À, ừ. Cảm ơn cậu vì bữa sáng nhé. Với lại, chào buổi sáng."

"Ừm, chào buổi sáng. ...Ehehe."

Hinata vui vẻ nở nụ cười tươi rói, tay dùng môi khuấy đều nồi súp.

Trong một thoáng, tôi đã kinh ngạc tự hỏi tại sao người con gái mình từng thích lại đang đứng trong bếp nhà mình. Cứ như một giấc mơ mà mấy thằng nam sinh trung học ôm mối tình đơn phương tuyệt vọng thường hay thấy vậy. Mà khoan, đó chẳng phải là tôi sao.

Khi bữa sáng được dọn ra bàn, một tiếng cảm thán "Ồ..." bất giác tuột khỏi miệng tôi.

Cơm trắng nóng hổi, súp Miso bốc khói nghi ngút. Bên cạnh miếng cá hồi nướng cháy cạnh vàng rộm là một phần salad rau củ ăn kèm.

Một bữa sáng kiểu Nhật hết sức bình thường, nhưng chính vì thế mà nó trở thành một thực đơn vô cùng xa xỉ đối với tôi.

"Sao nào? Yuuto-kun chấm cho tớ được điểm qua môn không?"

"Nói gì vậy, một điểm mười hoàn hảo không thể chê vào đâu được luôn ấy. Lâu lắm rồi tớ mới được ăn một bữa sáng thịnh soạn thế này. Hơn nữa, cũng lâu lắm rồi tớ mới được ăn bữa ăn bày biện trên bát đĩa đàng hoàng đấy."

"...? Ừm, bát đĩa đàng hoàng, là sao cơ?"

"Lúc ăn ở nhà, tớ toàn dùng đĩa giấy mua ở cửa hàng với giá 100 yên thôi. Ăn xong vứt luôn đỡ phải rửa, nhàn lắm."

"Ể ─"

Hinata đứng hình, trông hệt như một người nước ngoài bị sốc văn hóa vậy.

"...Nhắc mới nhớ, chú Tetsuya từng nói nhỉ. Rằng Yuuto-kun rất chu đáo trong việc chăm sóc người khác, nhưng lại khá cẩu thả với chính bản thân mình."

"Bố già à, bố kể cả chuyện đó cho Hinata nghe sao..."

"Ừm, tớ quyết định rồi. Từ giờ trở đi, ngày nào tớ cũng sẽ nấu ăn. Sáng, trưa, tối, tớ thầu hết. À, tớ làm sẵn bento rồi đấy, trưa nay nếu không chê thì cậu ăn nhé."

"Ể, vậy sao? Cảm ơn cậu... à không phải thế. Bắt Hinata nấu ăn mỗi ngày thì ngại lắm. Hôm nọ chúng ta vừa mới thống nhất là sẽ chia việc nhà với nhau cơ mà."

"Không được. Tớ đã được chú Tetsuya nhờ là phải chăm sóc cho Yuuto rồi. Hơn nữa, tớ đang ở nhờ nhà Yuuto-kun mà, nên cậu cứ giao hết việc nhà cho tớ đi."

"Nhưng mà, như vậy thì Hinata vất vả quá..."

"Hồi sống với mẹ thì hầu như tớ cũng làm hết mà, nên so với bây giờ cũng chẳng khác mấy đâu. Hay là Yuuto-kun tự tin có thể nấu ngon hơn tớ? Nếu vậy thì tớ nhường lại bếp cho cậu đấy."

Hiểu ngay trong một nốt nhạc, tuyệt đối là bất khả thi. Mùi vị thì khỏi bàn, mà ngay cả tốc độ nấu nướng lẫn sự đa dạng trong công thức, Hinata chắc chắn cũng vượt trội hơn tôi một bậc.

"Thế nên, cậu đừng bận tâm nhé? Yuuto-kun cứ ngoan ngoãn ăn hết đồ tớ nấu là tớ thấy vui lắm rồi."

"...Tớ hiểu rồi. Nhưng hôm nào cậu thấy mệt không muốn nấu thì cứ bảo tớ nhé. Tớ cũng không phải dạng mù tịt chuyện bếp núc đâu."

Chắp tay nói "Cảm ơn vì bữa ăn", tôi húp một ngụm súp Miso.

Dù đã lường trước được, nhưng nó ngon đến mức ngấm vào từng tế bào trong cơ thể.

Tôi thường có xu hướng né tránh mấy món phải ninh lấy nước dùng dashi vì chúng khá tốn công, không ngờ súp Miso lại có hương vị sâu sắc đến vậy. Một hương vị gia đình mà đã lâu rồi tôi không được nếm thử.

"Ngon quá. Thú thật, mới sáng ngày ra đã được ăn đồ ngon thế này, tớ thấy cảm động lắm."

"V-vậy sao. ...Hợp khẩu vị của cậu là tốt rồi. Dù sao thì từ giờ trở đi cậu sẽ phải ăn nó suốt mà."

"Phải cảm ơn Hinata mới được. Từ lúc bắt đầu sống một mình, đây là lần đầu tiên tớ được ăn một bữa sáng không phải là bánh mì nướng đấy. Bữa tối thì không nói, nhưng bữa sáng chỉ nấu cho mỗi bản thân nên tớ hay làm qua loa lắm."

"...? Yuuto-kun, cậu nấu ăn cho ai nữa à?"

"À, chuyện đó là ─ a."

Vì quá choáng váng trước hình ảnh Hinata mặc tạp dề mà tôi lỡ quên mất một thói quen quan trọng.

Nhưng mà, thời gian vẫn còn thong thả, vả lại để Hinata cất công nấu nướng phải chờ thì ngại lắm. Để ăn xong bữa sáng của Hinata đã rồi tính vậy.

Mười phút sau. Chắp tay trước khung ảnh của mẹ như mọi khi, tôi bước ra khỏi nhà để thực hiện công việc thường nhật của mình. Lúc đó, Hinata có vẻ ngạc nhiên.

"Yuuto-kun, cậu định đi đâu bây giờ à?"

"Đi một lát thôi. Không sao đâu, tớ sẽ về ngay."

Bước ra hành lang khu chung cư, thứ tôi lấy ra từ trong ví là một chiếc chìa khóa.

Chìa khóa dự phòng nhà Tsukino.

Sau khi bấm chuông cửa, tôi dùng chìa khóa dự phòng để vào nhà. Bên trong im ắng không một tiếng động, chắc hẳn cô ấy vẫn đang ngủ. Ừm, một buổi sáng bình thường như bao ngày.

Mỗi buổi sáng, tôi phải đánh thức Tsukino. Đó là thói quen vào các ngày trong tuần của tôi.

Chắc hẳn bạn sẽ nghĩ, làm gì đến mức phải cất công vào tận nhà, nhưng đối với một người có kỹ năng sinh tồn bằng không như Tsukino, nếu không làm thế này thì kiểu gì cô ấy cũng đi học muộn cho xem. Đây cũng là một nhiệm vụ quan trọng của người chăm sóc đấy.

Đứng trước phòng Tsukino, tôi cất tiếng gọi qua cánh cửa.

"Dậy chưa đấy~. Sắp phải chuẩn bị rồi, không là muộn học đó nha~."

"............Ưm~..."

Có tiếng động khe khẽ truyền đến, nhưng sau đó tuyệt nhiên không thấy động tĩnh gì thêm.

"Này~, dậy đi nào~. Đi học muộn để lộ ra là bị mẹ mắng đó nha~. Cả chị gái cậu cũng không để yên đâu~. Cùng đi học nào~."

"............"

"A, có con mèo hoang đang sưởi nắng ngoài ban công kìa. Đáng yêu quá đi."

Cạch.

Chỉ vài phần mười giây sau. Tsukino với khuôn mặt ngái ngủ, trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ đã xuất hiện ở đó.

Tsukino nhìn ra ban công, nhưng chẳng có con mèo nào cả. Tất nhiên rồi, từ đầu làm gì có con nào ở đó đâu.

"............Mèo đâu?"

"Ồ, dậy rồi à. Chào buổi sáng, một buổi sáng tốt lành nhỉ."

"Mèo đâu?"

"Hơi trễ một chút nhưng vẫn thừa thời gian chán. Hôm nay cũng cố gắng nhé."

"Ừm, cố gắng..."

Tốt lắm, nhiệm vụ hôm nay cũng hoàn thành suôn sẻ.

"Tạm thời cậu đi tắm vòi sen cho tỉnh táo lại đi? Biết đâu sẽ mở mắt ra được đấy."

"............ (lọ mọ)"

"Thay quần áo thì vào phòng thay đồ kìa."

Tsukino dừng tay đang cởi áo, ngáp một cái "Oáp..." rồi đi về phía phòng thay đồ.

Vì buổi sáng ngày thường cả hai đều bận rộn nên chúng tôi quyết định mạnh ai nấy lo bữa sáng. Tsukino ăn khá ít, nên buổi sáng cô ấy có vẻ chỉ ăn sữa chua hay chuối cho qua bữa.

Vì vậy, thứ tôi chuẩn bị cho cô ấy chỉ là một tách cà phê hòa tan để giúp tỉnh ngủ. Tsukino ghét vị đắng, nên tôi phải cho thật nhiều đường và sữa.

"Nhắc mới nhớ, chuyện của Hinata, mình nên nói thế nào với Tsukino đây..."

Tôi và Hinata đã cùng nhau bàn bạc và quyết định sẽ sống một cách cởi mở, không giấu giếm chuyện hai đứa là chị em cùng cha khác mẹ. Dù cũng muốn giấu nếu có thể, nhưng thà nói ra còn hơn là để những lời đồn thổi kỳ quặc lan truyền.

Tuy nhiên, chúng tôi dự định sẽ giữ bí mật chuyện đang sống chung nhà. Dù đã trở thành gia đình, nhưng cho đến vài ngày trước chúng tôi vẫn chỉ là bạn cùng lớp. Nếu được, tôi muốn giấu chuyện hai đứa đang sống chung cho đến lúc tốt nghiệp.

Vậy thì, tôi nên thú nhận chuyện Hinata là chị gái mình với ai đầu tiên đây?

Lúc tôi nghĩ vậy, người đầu tiên hiện lên trong đầu tôi chính là khuôn mặt của Tsukino.

Hiện tại đang phải chạy đôn chạy đáo chuẩn bị cho buổi sáng, nên chắc để sau giờ học nói chuyện cũng chưa muộn. Thực ra, Hinata là chị gái tớ đấy ─ nếu nói ra như vậy, không biết cái cô nàng lúc nào cũng vô cảm ấy có thấy ngạc nhiên không nhỉ.

Vào giờ nghỉ trưa hôm đó. Như thường lệ, khi tôi mang hộp bento mà Hinata làm cho vào phòng hội học sinh để ăn trưa.

"A, Yuuto-paisen."

Yarihara là người đầu tiên trong số các thành viên hội học sinh chú ý đến tôi và chạy lại.

"Paisen, em nghe rồi nhé. Rằng anh và tiền bối Hinata là chị em."

"Hả...! Yarihara, em biết chuyện đó rồi sao!?"

"Tin đồn này đang là ‘hot trend’ nóng nhất đấy ạ. Việc Hội trưởng hoàn hảo của chúng ta lại là chị gái của một nam sinh bình phàm. Paisen, đi đường đêm vắng trăng nhớ cẩn thận nhé. Khéo lại bị fan hâm mộ của tiền bối Hinata tập kích cho đấy."

Đùa à. Tôi còn chưa kể cho ai nghe cơ mà.

Chắc là Hinata đã khéo léo nói với những người xung quanh rồi. Mới thế mà tin đồn đã lan truyền chóng mặt thế này, chứng tỏ chuyện này gây sốc đến mức nào.

"Paisen, thật đáng tiếc nhỉ. ...Với tính cách của paisen, chắc chắn anh đã thật lòng thích tiền bối Hinata đúng không?"

"...À, ra là vậy."

Rốt cuộc thì, một khi tôi đã là em trai của Hinata, việc tôi thất tình là chuyện như ván đã đóng thuyền.

"Cảm ơn em đã lo lắng nhé. Nhưng anh không sao đâu. Mà này, anh đã nói câu nào là anh thích Hinata đâu? Do Yarihara suy nghĩ nhiều quá thôi."

"...Nếu anh muốn thì em cho anh sờ ngực em nhé? Em cũng chỉ có thể giúp anh được đến thế thôi."

"Không sờ đâu. Với cả, dù gì em cũng là thành viên hội học sinh, đừng có thốt ra mấy lời như vậy chứ."

"Aa, tiếc thật đấy. Em đã thực sự mong chờ paisen và tiền bối Hinata thành một đôi cơ. Mà thôi, xốc lại tinh thần nào. Nghĩ kỹ lại thì, tiền bối Hinata vốn dĩ là một đối tượng có độ khó chinh phục cực cao mà."

Yarihara nói với giọng điệu vô tư lự.

Dù vậy, chắc hẳn con bé cũng đang cố gắng để an ủi tôi.

"Thế nên, hãy vui vẻ lên đi ạ. Mọi người trong hội học sinh cũng đang ủng hộ anh đấy."

Khi tôi đưa mắt nhìn mọi người, các thành viên hội học sinh đồng loạt cúi gằm mặt xuống với vẻ đầy ái ngại. Dù có lẽ họ đang cố gắng giữ ý tứ theo cách riêng của mình, nhưng bị đồng tình đến mức này lại càng khiến tôi suy sụp hơn.

Chỉ có điều, trong số đó, duy nhất Tsukino là đang nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Có khi nào, Tsukino chưa nghe thấy tin đồn về tôi không?

Nhưng nếu muốn thú nhận chuyện Hinata là chị gái, tôi muốn tìm một nơi nào đó có thể nói chuyện đàng hoàng. Hay là rủ cậu ấy ra khỏi phòng hội học sinh nhỉ.

Ngay lúc tôi đang mải ngắm nhìn thì Tsukino bắt đầu đọc tiểu thuyết.

"Mà, chúng ta hãy nghĩ theo hướng tích cực đi paisen. Người chị gái đó là tiền bối Hinata đấy nhé? Chị ấy có vẻ giỏi việc nhà, như thế chẳng phải quá may mắn sao. Dù là trong mắt con gái bọn em, chị ấy cũng là một cực phẩm muốn rước về làm dâu đấy?"

Sững lại.

Nơi khóe mắt tôi, như thể bị hóa đá. Bàn tay đang lật giở trang sách bìa mềm của Tsukino khựng lại.

Sao thế nhỉ, trông cậu ấy có vẻ hơi lạ.

Trong lúc tôi còn đang ngạc nhiên, Tsukino vẫn cắm mặt vào cuốn sách bìa mềm, bước tới và ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh tôi.

"Yuuto. Những gì Yarihara-san vừa nói, là thật sao? ...Rằng Hinata-san, là chị gái của Yuuto."

A, hiểu rồi. Thì ra cậu ấy đã nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi của tôi và Yarihara.

Ngạc nhiên cũng phải thôi. Một Hội trưởng Hội học sinh ưu tú, hóa ra lại là chị gái của cậu bạn thuở nhỏ cơ mà.

"A, là thật đấy. Tớ cũng mới biết gần đây thôi, có vẻ tớ và Hinata mang chung nửa dòng máu. Có nhiều lý do phức tạp nên trước giờ chúng tớ chưa từng sống chung."

"Hừm~, vậy à. Ra là vậy."

...Ơ kìa, phản ứng nhạt nhẽo ngoài dự kiến?

Phập, Tsukino gập cuốn sách lại. Sau đó cô ấy quay về chỗ ngồi, cầm lấy chiếc bánh sandwich vừa mua ở căng tin nhưng chưa kịp ăn rồi định rời khỏi phòng hội học sinh.

"Cậu chưa kịp ăn trưa đã định đi luôn sao? Tớ còn bao nhiêu chuyện muốn nói với cậu mà."

"Xin lỗi nhé, tớ chợt nhớ ra có việc bận. Chuyện của Hinata-san, để khi khác tớ nghe nhé."

Nói xong, Tsukino nhanh chóng rời khỏi phòng.

Yarihara nãy giờ vẫn im lặng theo dõi sự tình, há hốc miệng ngạc nhiên.

"Oa~, quả nhiên là Thiên thần Ánh trăng có khác. Lần đầu tiên em nghe chuyện này em đã hét ầm lên rồi, vậy mà tiền bối Tsukino sắc mặt không hề thay đổi chút nào luôn."

...Cảm giác, hơi buồn một chút. Tôi và Tsukino đã quen biết nhau từ khi còn nhỏ xíu, thân thiết đến mức coi nhau như người trong nhà. Khi biết tôi có chị gái, tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ quan tâm hơn, ai ngờ lại tỏ thái độ lạnh nhạt đến thế.

Giữa lúc tôi đang có chút hụt hẫng, một nữ sinh khóa dưới thuộc hội học sinh bước vào phòng. Cô bé nhìn chúng tôi với vẻ mặt ngạc nhiên rồi nói.

"À ừm, lúc nãy em thấy tiền bối Tsukino bước ra khỏi phòng hội học sinh... Trông tiền bối lạ lắm, có chuyện gì xảy ra ạ?"

Thấy chúng tôi nghiêng đầu khó hiểu, cô hậu bối liền nói với vẻ khó tin.

"Tiền bối Tsukino, chị ấy đang cười tủm tỉm đấy ạ! Em giật nảy mình luôn! Đây là lần đầu tiên em thấy tiền bối Tsukino vui vẻ như vậy đó."

"Ể ─"

Cười tủm tỉm á, cái cô nàng Tsukino đó sao?

Ngay lập tức, cả phòng hội học sinh bắt đầu xôn xao. Yarihara tỏ vẻ chán nản.

"Không không, làm gì có chuyện đó~. Đó là Thiên thần Ánh trăng đấy nhé? Ngay cả nụ cười xã giao em còn chưa từng thấy, chắc em nhìn nhầm khuôn mặt chuẩn bị hắt xì của chị ấy rồi đúng không?"

"Em không nhìn nhầm ảo ma đến mức đó đâu! Chị ấy cười thật mà. Biết thế em lấy điện thoại ra chụp lại cho rồi."

Cuối cùng, chẳng có ai tin lời cô bé đó và câu chuyện trôi vào dĩ vãng. Ngay cả tôi, người chơi với cô ấy từ lâu cũng chẳng thể hiểu nổi lý do gì khiến Tsukino đột nhiên vui vẻ như vậy, nên đành coi đó là một sự nhầm lẫn.

Đó là suy nghĩ của tôi, cho đến tận lúc này.

Sau khi tan trường và về đến nhà, có vẻ như Hinata vẫn chưa về. Ở lối vào không hề có đôi giày nào.

"Chắc cậu ấy đi siêu thị mua đồ ăn tối rồi chăng."

Nhắc mới nhớ, nếu từ nay Hinata đảm nhận việc nấu nướng, thì bữa tối của Tsukino tính sao đây. Làm sao tôi có thể nhờ Hinata nấu luôn cho cả Tsukino chứ.

Vừa suy nghĩ mông lung, tôi vừa quẳng cặp sách và áo khoác đồng phục lên ghế sofa. Vừa đi học về nên tôi muốn tắm rửa một chút cho mát mẻ. Tôi vô tình mở cửa phòng tắm ─

Một mùi hương thơm ngát, dễ chịu xộc thẳng vào mũi.

ff06856c-acac-4bf4-ae25-20da457d0476.jpgNgay tại đó, Hinata vừa bước ra từ phòng tắm, đang đứng sừng sững.

" "…" "

Tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều đã quên mất cả việc hít thở.

Cái thắc mắc "tại sao Hinata lại ở đây" đã bay biến ngay trong nháy mắt. Hình ảnh Hinata không mảnh vải che thân đã in hằn sâu vào võng mạc, cướp đi toàn bộ lý trí và trái tim tôi.

Mái tóc ướt đẫm nước nóng rủ xuống làn da trắng ngần, mềm mại. Đặc biệt, ánh mắt tôi vô thức bị hút chặt vào bộ ngực nảy nở của Hinata, và bất chợt, câu nói của Yarihara ngày nào vang vọng lại trong đầu.

─ Đã thế ngực còn lớn nữa, quá mức hoàn hảo luôn. Chỗ đó chắc phải cỡ cúp E đấy nhỉ?

À, ra là vậy. Cúp E là cỡ này đây sao ─ Việc tôi lơ đãng nghĩ thế và việc chúng tôi bừng tỉnh, gần như diễn ra cùng một lúc.

"Hyaa...!"

"Oái ─ oa oa! Tớ xin lỗi!"

Tôi lao ra khỏi phòng thay đồ như một viên đạn, tựa lưng vào cửa rồi gục xuống ngay tại chỗ.

Mọi chuyện chắc chỉ diễn ra trong vòng vài giây, nhưng tim tôi đập thình thịch liên hồi như muốn nổ tung. Nhịp thở trở nên gấp gáp và chẳng có dấu hiệu gì là sẽ bình tĩnh lại.

Tình huống tồi tệ nhất mà tôi lo sợ cuối cùng cũng đã xảy ra.

Một khi đã là chị em thì việc vô tình xâm phạm không gian riêng tư của nhau là điều khó tránh khỏi. Nhưng dù vậy, tôi cũng định sẽ phải hết sức cẩn thận để không có những hành động thất lễ với tư cách là một người khác giới cơ mà.

"...À, ừm. Yuuto-kun?"

Cánh cửa phía sau tôi hé mở, tôi lập tức cúi gập người tạ tội với khí thế như muốn Dogeza.

"Tớ thành thật xin lỗi! Tớ cứ đinh ninh là Hinata chưa về...! Tớ không biết phải xin lỗi cậu thế nào cho đủ, thành thật xin lỗi cậu."

"Kh-không sao đâu, tớ hoàn toàn không bận tâm đâu? Vì không thấy giày của tớ nên Yuuto-kun mới hiểu nhầm đúng không. Tớ mới là người phải xin lỗi, hồi sống với mẹ tớ hay có thói quen cất giày vào tủ. Nên là, Yuuto-kun không có lỗi đâu nhé?"

Sự quan tâm của Hinata khiến tôi thấy áy náy vô cùng, ngay lúc định cất lời cảm ơn. Chợt, tôi nhận ra một điều.

Không hiểu sao, nét mặt Hinata lại giãn ra, với một nụ cười tủm tỉm, rạng rỡ.

Nói ra thì hơi kỳ, nhưng vẻ mặt đó trông cứ như thể cậu ấy đang rất tận hưởng tình huống này vậy.

Có vẻ Hinata cũng nhận ra bản thân vừa để lộ vẻ mặt kỳ quặc đó.

"A ─ L-là vậy đó! Thế nên Yuuto-kun không cần phải để tâm đâu nhé?"

Nói xong, Hinata đóng sầm cửa lại.

Quả nhiên là vô phương cứu chữa. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn nhìn nhận Hinata như một người khác giới.

Bằng chứng là, nhịp tim tôi vẫn đang đập loạn xạ không ngừng thế này... bởi lẽ, cơ thể trần trụi mà tôi vừa nhìn thấy không phải là "chị gái", mà là "người con gái tôi ôm mối tình đầu".

Chắc chắn, tôi vẫn chưa thể xem Hinata như người trong gia đình được.

Thông thường, việc em trai không coi chị gái là người khác giới là vì họ đã ở bên nhau từ khi còn nhỏ. Hình như có một hiện tượng tâm lý giải thích rằng, những người lớn lên cùng nhau trong cùng một môi trường từ nhỏ sẽ mất dần nhận thức về sự khác biệt giới tính. Tôi quên mất tên gọi của nó là gì rồi.

Tóm lại, điều quan trọng để trở thành gia đình chính là khoảng thời gian đã cùng nhau trải qua.

Xét theo khía cạnh đó, tôi và Hinata hoàn toàn không có nền tảng gia đình nào cả.

(Mà, cho đến tận vài ngày trước vẫn còn là bạn học của nhau nên cũng là chuyện đương nhiên...)

Ngay lúc tôi đang cảm thấy nặng nề, u ám thì chuông cửa phòng vang lên.

Cố gắng thay đổi tâm trạng, tôi nhìn qua lỗ nhòm trên cửa. Người đứng ngoài đó là Tsukino.

(...Cuối cùng thì cũng đến rồi sao)

Dù không biết cậu ấy sang tìm có việc gì, nhưng tôi đã lo sợ tình huống này từ trước.

Việc tôi sống chung nhà với Hinata là một bí mật tuyệt đối không thể để lộ. Thế nhưng, người có nguy cơ phát hiện ra chuyện này cao nhất, không ai khác chính là cô hàng xóm Tsukino.

Cầu mong sao cậu ấy không phát hiện ra, tôi thầm cầu nguyện rồi mở cửa.

"Có chuyện gì thế? Nếu là bữa tối thì tớ vẫn chưa quyết định thực đơn hôm nay đâu."

"Vậy sao? Thế thì may quá. Hôm nay cậu không cần nấu bữa tối cho tớ đâu nhé. Tớ, muốn tự mình thử nấu ăn một chút."

Trong tích tắc, tôi tưởng mình nghe nhầm.

Việc nấu ăn cho Tsukino là nhiệm vụ của tôi, đó là bởi vì Tsukino cực kỳ kém khoản bếp núc. Nghe nói Tsukino từng có một kỷ niệm buồn liên quan đến việc nấu nướng trong quá khứ, và từ đó đến nay cậu ấy chưa từng một lần đụng đến con dao làm bếp.

Một Tsukino như vậy, mà tự dưng lại bảo muốn nấu ăn ư?

"Cậu ổn chứ? Tsukino đâu có quen với việc bếp núc đâu. Tớ đứng cạnh quan sát cậu nấu nhé?"

"Không sao đâu, tớ tự làm được mà. Tớ muốn thử tự mình làm trước đã. Nhưng mà tớ quên mất mua gia vị rồi. Nếu được, cậu cho tớ mượn chút mứt dâu tây nhé."

"À, tớ không phiền đâu."

Ngay khi tôi định đi vào bếp lấy mứt, Tsukino liền cởi giày ra. Tôi vội vàng ngăn lại.

"Khoan đã. Có khi nào, cậu định vào nhà tớ không?"

"...? Ừm, không được à?"

"Lúc này chắc không được rồi. Nhà tớ đang bừa bộn lắm. Để Tsukino nhìn thấy thì ngại chết."

"Tớ không bận tâm đâu. Nhà của Yuuto mà, làm gì có thứ gì cần phải giấu tớ đâu chứ?"

Thì có đấy, một bí mật tày trời mang tên "chị gái" đây này.

"Tớ cũng là một thiếu niên khỏe mạnh bình thường mà, dù là bạn thuở nhỏ thì cũng có những thứ không thể cho cậu xem được chứ. Cậu đứng đó đợi tớ một lát nhé."

Tôi lấy lọ mứt dâu tây trong bếp rồi đưa cho Tsukino.

"Cảm ơn cậu. Tớ nhất định sẽ báo đáp món nợ này sau nhé."

"Cậu đừng bận tâm. Hai đứa mình là hàng xóm từ xưa mà, gặp khó khăn thì giúp đỡ lẫn nhau là chuyện bình thường thôi đúng không? Tớ chỉ cần nghe được câu cảm ơn của cậu là đủ rồi."

"...Ừm. Này, Yuuto. Tớ có thể nhờ cậu thêm một chuyện nữa được không?"

Tsukino hơi ngước mắt lên nhìn tôi với vẻ nũng nịu, rồi từ tốn nói tiếp.

"Tối nay, nếu tớ tự nấu ăn, cậu sẽ ăn chứ?"

"Được sao? Tớ chưa từng được ăn món Tsukino nấu bao giờ, nghe háo hức phết nhỉ. Lúc đó tớ sẽ sẵn lòng ăn thử."

"...Vậy, tớ sẽ cố gắng hết sức."

Khi Tsukino chuẩn bị đóng cửa lại, tôi tình cờ hỏi một câu.

"Nhắc mới nhớ, lâu rồi Tsukino mới vào bếp, cậu định nấu món gì vậy? Cần dùng đến cả mứt dâu, chắc là món tráng miệng à?"

"Món Nikujaga cơ."

Cái đó, có yếu tố nào cần dùng đến mứt dâu tây sao?

Kh-không, định kiến là một điều không tốt. Biết đâu có chương trình ẩm thực nào trên tivi vừa giới thiệu cách nấu đó thì sao. Nhưng mà, một người mới bắt đầu mà lại chọn thử thách với một công thức dị hợm như thế thì cũng...

Trong lúc tôi còn đang phân vân xem có nên ngăn cậu ấy lại không thì Tsukino đã vẫy tay "Tạm biệt nhé" rồi đi mất.

Nhưng mà, Tsukino lại tự dưng bảo muốn học nấu ăn cơ đấy. Rốt cuộc thì điều gì đã khiến cậu ấy thay đổi tâm tính vậy... Ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra.

"Có khi nào, cậu ấy ngán đồ mình nấu rồi nên tính từ giờ sẽ tự nấu ăn không?"

Ý nghĩ đó, khiến tôi suy sụp. Suy sụp đến mức thê thảm.

Việc nấu ăn cho Tsukino dường như đang dần trở thành công việc cả đời của tôi. Thú thật, nếu Tsukino không còn muốn điều đó nữa, tôi sẽ thấy trống vắng lắm.

Tôi nấu, còn Tsukino thì ăn một cách ngon lành. Đối với tôi, thế là đã quá đủ rồi.

"...Dù sao thì, tớ vẫn muốn tiếp tục là người nấu ăn cho Tsukino trong tương lai. Lát nữa phải bàn chuyện này với Hinata mới được."

Đó là trong trường hợp Tsukino chưa phát ngán với những món ăn tôi nấu.

...Hy vọng là không phải như vậy.

Vài tiếng sau. Đúng như lời hẹn, tôi đang có mặt tại nhà Tsukino.

Vì là nhà của bạn thuở nhỏ nên tôi cảm thấy thoải mái như ở nhà mình vậy. Từ những món đồ trang trí nhỏ xinh cho đến tấm rèm cửa thanh lịch, mọi thứ đều y hệt như ngày xưa. Hồi bé chúng tôi còn hay qua lại ngủ ké nhà nhau cơ mà.

Thôi thì, quay lại với món ăn do chính tay Tsukino nấu.

Nên nói là đáng tiếc chăng. Quả đúng như dự đoán, món Nikujaga của Tsukino không thể dùng từ ngon để miêu tả được.

Chắc bản thân Tsukino cũng lờ mờ nhận ra điều đó. Cậu ấy rụt vai lại, trông có vẻ ỉu xìu.

"...Quả nhiên là, không ngon đúng không?"

"Đâu có, cậu không cần phải buồn đến thế đâu. Lần đầu nấu nướng mà thế này là cố gắng lắm rồi, đâu đến nỗi không nuốt nổi đâu."

Thực tình mà nói, ngay từ lúc nhìn thấy món Nikujaga có vẻ ngoài như chưa được ninh nhừ là tôi đã có linh cảm chẳng lành rồi. Nêm nếm thì có vẻ hơi mặn, khoai tây thì còn sượng, và còn ngọt khé cổ nữa chứ.

Dù vậy, tôi vẫn dùng đũa gắp món Nikujaga của Tsukino lên ăn.

"Thôi mà, cậu không cần ép bản thân phải ăn đâu? Tớ tự biết là nó không ngon mà."

"Ép uổng gì đâu. Tại tớ muốn ăn nên tớ mới ăn thế này đấy chứ. Đây là món Tsukino làm mà, đúng không? Bỏ mứa thì phí lắm."

"...Yuuto."

Đúng là món Nikujaga này ăn không ngon lắm. Nhưng, thế thì đã sao chứ.

Đây là lần đầu tiên Tsukino tự tay vào bếp đó. Một người bạn thuở nhỏ như tôi mà không ăn thì còn mặt mũi nào nữa.

"Tớ ăn xong rồi."

Đánh bay sạch sành sanh đĩa thức ăn, tôi chắp hai tay lại. Chà, no bụng rồi.

"Cậu ăn hết sạch thật kìa... B-bụng cậu có sao không?"

"Không sao đâu. Với cả, tớ rất biết ơn vì cậu đã cất công làm món Nikujaga cho tớ, nhưng nếu không tự tin đến thế thì ngay từ đầu cậu đâu cần phải mời tớ ăn làm gì."

"...Bởi vì, tớ đã hứa với Yuuto rồi mà. Rằng nếu tớ nấu xong, cậu sẽ ăn."

Ra là vậy, dù biết là nấu không ngon nhưng vì đã hứa nên cậu ấy vẫn cho tôi ăn sao.

"Nhưng mà, việc cậu cố gắng hoàn thành món ăn đến cùng cũng đáng khen lắm rồi. Cảm ơn vì bữa ăn nhé, lần tới nấu món gì cậu lại cho tớ ăn nữa nhé?"

"...Cậu sẽ ăn sao? Lỡ lần sau cũng không ngon thì sao?"

"Thì tớ sẽ phải đồng hành cùng Tsukino cho đến khi cậu nấu ngon mới thôi chứ sao. Bình thường tớ vẫn nấu bữa tối, nhưng thi thoảng tớ cũng muốn nếm thử món tủ của Tsukino nữa."

"Yuuto ─ ừm, cảm ơn cậu."

Nói đoạn, Tsukino nở một nụ cười dịu dàng.

Vào ngày hôm sau kể từ hôm được Tsukino mời ăn Nikujaga.

Sau giờ học, trên đường về nhà, tôi bị Hinata gọi lại và hiện đang có mặt tại một siêu thị gần nhà. Cậu ấy bảo muốn mua nguyên liệu cho bữa tối hôm nay.

"Này, Yuuto-kun. Bữa tối hôm nay ăn hamburger được không?"

"Ồ, nghe tuyệt đấy. Cậu giỏi làm món hamburger à?"

"Cũng không hẳn, nhưng thấy thịt bằm đang giảm giá 20%. Tiện thể nên tớ định mua luôn."

"Tức là, cậu xem nguyên liệu nào đang giảm giá rồi mới quyết định thực đơn sao. Đỉnh thật đấy..."

Nghe vậy, Hinata khẽ cười khúc khích.

"Không hiểu sao, tớ cứ thấy là lạ khi cùng Yuuto-kun đi siêu thị mua đồ ăn tối thế này. Mới ngày nào chúng ta vẫn còn là bạn cùng lớp cơ mà."

Vừa nói, Hinata vừa cầm chai dầu ăn lên. Trên tấm biển quảng cáo có ghi: 『Giá cực sốc, mỗi khách hàng chỉ được mua một chai!』.

May mắn thay, trên kệ chỉ còn lại đúng một chai dầu ăn. Ngay khi Hinata định đưa tay lấy chai thứ hai, cậu ấy chợt khựng lại.

Bởi lẽ, một vị khách khác cũng định lấy chai dầu ăn đó và vô tình chạm tay vào tay Hinata. Cô gái khách hàng đó khẽ cúi đầu xin lỗi.

"A... Xin lỗi cậu. Cậu cứ lấy đi."

"Không đâu, cậu cứ lấy đi. Tớ đã lấy được một chai rồi ─ ơ kìa, Tsukino-chan?"

Người vừa chạm tay vào Hinata, hóa ra lại là Tsukino. Chắc hẳn Tsukino cũng không ngờ lại đụng độ chúng tôi ở đây, cậu ấy chớp chớp mắt ngạc nhiên.

"Yuuto. Cả Hinata-san nữa...?"

"Trùng hợp thật đấy. Tsukino-chan cũng hay đi siêu thị này à."

"Ừm. Tại nó gần nhà tớ nhất. Nhưng mà, sao Yuuto và Hinata-san lại đi cùng nhau thế? ...A, tớ nhớ ra rồi. Hai người là chị em cơ mà nhỉ."

Hinata và Tsukino trò chuyện một cách vui vẻ, hòa nhã. Trông sắc mặt của Tsukino cũng có vẻ tươi tắn hơn hẳn.

Có lẽ một phần vì hai người là Hội trưởng và Hội phó của hội học sinh, nhưng việc một cô nàng ít nói như Tsukino lại cởi mở như vậy quả là chuyện hiếm thấy. Thường thì Tsukino rất nhút nhát trước người lạ cơ mà.

Chắc chắn điều này phần lớn nhờ vào tính cách của Hinata. Dù sao thì, ngoài Hinata ra làm gì có ai trong trường gọi Tsukino là 『Tsukino-chan』 đâu. Khả năng giao tiếp đỉnh cao của Nữ thần Hoa Hướng dương, đủ sức vô hiệu hóa cả sự nhút nhát của Thiên thần Ánh trăng, quả là đáng sợ.

Nhưng mà, hình như đây là lần đầu tiên tôi thấy Tsukino đi mua thực phẩm một mình thì phải.

"Tsukino, cậu lại định nấu ăn nữa à?"

"...Ừm. Tại món Nikujaga bị thất bại mất rồi. Thế nên làm Yuuto thất vọng."

"Đâu đâu, tớ có thất vọng gì đâu. Tớ còn đang ngóng chờ lần tới đây này."

"...? Ơ, có khi nào Tsukino-chan vừa thử sức với món Nikujaga sao?"

Như đã hiểu ra mạch câu chuyện, Hinata vỗ tay cái bộp.

"Nhưng mà món Nikujaga khá là khó nấu đấy."

"...Vậy sao?"

"Ừm, thái rau củ kiểu rangiri thì nhàn thật, nhưng nếu không có otoshibuta thì gia vị sẽ ngấm không đều đâu. Lần đầu tiên nấu tớ cũng bị thất bại mà."

"Rangiri? Otoshibuta?? ...Ừm, là tên tuyệt chiêu gì à?"

Ái chà, mặt cậu ấy cứ ngơ ngơ ra kìa. Chắc mẩm đây là lần đầu tiên cậu ấy nghe thấy mấy từ này.

"Này, Tsukino. Nếu cậu không chê, để tớ dạy cậu nấu ăn nhé?"

Tsukino tròn mắt ngạc nhiên.

"Hôm qua, Tsukino có bảo là muốn tự mình làm, nhưng quả nhiên là nếu có người bên cạnh chỉ dẫn thì cậu sẽ tiến bộ nhanh hơn đấy. Cỡ tớ thì cũng biết nấu ăn đôi chút, chắc sẽ giúp ích được cho cậu."

Nếu Tsukino thực sự không muốn ăn đồ tôi nấu nữa, tất nhiên là tôi sẽ rất buồn.

Nhưng lúc này, Tsukino đang cố gắng ngay trước mắt tôi. Nếu vậy, dù chỉ là một chút, tôi cũng muốn giúp đỡ cậu ấy.

"Thế có ổn không? Chắc tớ sẽ làm phiền Yuuto nhiều lắm đấy?"

"Không sao đâu. Mà, lỡ Tsukino nấu ăn ngon quá thì tớ cũng thấy phức tạp lắm."

"...Tại sao?"

"Vì nếu cậu nấu giỏi hơn tớ thì cậu đâu cần đến những món ăn tớ nấu nữa phải không? Hay đúng hơn, có khi nào cậu ngán đồ tớ nấu rồi nên mới định tự nấu ăn ─"

Như thể muốn chặn lời tôi, Tsukino nắm chặt lấy cánh tay tôi.

Gương mặt Tsukino ánh lên một nét nghiêm túc đến mức khiến người ta phải nín thở.

"Không có chuyện đó đâu. Tuyệt đối không có chuyện đó. Tớ, rất thích đồ ăn Yuuto nấu. Nếu Yuuto nấu cho tớ, nhất định tớ sẽ ăn hết."

"...V-vậy à. Thế thì tốt quá. Việc Tsukino ăn ngon lành mấy món tớ nấu, tớ vui lắm."

Nghe câu nói đó, đến chính tôi cũng ngạc nhiên trước sự nhẹ nhõm của bản thân. Tưởng gì, hóa ra không phải cậu ấy chán ngán mấy món tôi nấu.

...Ơ kìa, vậy thì rốt cuộc tại sao Tsukino lại muốn học nấu ăn để làm gì nhỉ.

"Yuuto-kun và Tsukino-chan thân nhau thật đấy. Nhắc mới nhớ, dạo gần đây Yuuto-kun đang nấu ăn cho Tsukino-chan đúng không?"

"Ừm, tớ luôn được Yuuto chăm sóc. Thế nên khi biết Hinata-san là chị gái của Yuuto, tớ đã rất bất ngờ."

"Đúng rồi nhỉ, tớ cũng chưa quen với cảm giác Yuuto-kun là em trai tớ đâu."

Trong lúc hai người họ vừa trò chuyện vừa tiếp tục mua sắm, tôi vừa đi bên cạnh vừa suy nghĩ xem nên nấu món gì cùng Tsukino. Chắc là nên tránh mấy món phức tạp ra, chọn món nào bây giờ nhỉ...

Chúng tôi mua sắm xong xuôi và nhét hết đồ vào túi sinh thái. Việc Hinata cẩn thận cho thịt tươi và cá sống vào túi ni-lông miễn phí chắc là để tránh làm bẩn túi sinh thái. Quả nhiên là rất tháo vát.

Khi tôi với tay xách cái túi sinh thái, Hinata mỉm cười.

"Cậu cầm đồ giúp tớ à? Cảm ơn nhé."

"Thì, người nấu ăn là Hinata mà. Nếu tớ không làm thế này thì ngại chết."

"Ể... Đồ ăn của Yuuto, là do Hinata-san nấu sao?"

"Tớ và Hinata mới thành người một nhà chưa được bao lâu mà. Để bồi đắp tình cảm gia đình, tớ quyết định sẽ ăn tối cùng Hinata luôn."

Thôi thì, cứ viện cớ như vậy cho êm chuyện. Tôi muốn giấu chuyện chúng tôi đang sống chung, nhưng việc ăn uống cùng nhau thì chắc khó mà qua mắt được Tsukino.

Đúng lúc đó, tôi chợt nhận ra.

Không hiểu sao, Tsukino cứ đứng đực ra đó như một bức tượng đá.

"Tsukino...? Cậu sao thế, tự nhiên lại đứng hình rồi."

"─Ể? À không, không có gì đâu? Ra là thế, Hinata-san nấu ăn cho Yuuto..."

Quả nhiên, dạo gần đây trông Tsukino cứ khang khác thế nào ấy.

Chúng tôi về đến khu chung cư, tạm biệt Tsukino rồi quay về phòng mình.

"Đấy, tình hình là vậy, giờ tớ sang chỗ Tsukino một lát nhé. Chắc là sẽ ăn tối bên đó luôn. Xin lỗi cậu nhé, món ăn Hinata cất công nấu, tớ đành để mai ăn vậy."

Khi dọn đến sống cùng Hinata, chúng tôi đã đặt ra một quy định là 『Nếu không ăn tối thì phải báo trước 6 giờ chiều』. Rõ ràng trước đây toàn sống một mình, giờ lại có thêm mấy quy tắc gia đình kiểu này, cảm giác cứ kỳ kỳ làm sao.

"Ừm, tớ hiểu rồi. Cậu không cần bận tâm đâu nhé ...Ghen tị với Tsukino-chan thật đấy."

…Hả?

"Hinata, cậu vừa nói gì nghe sai sai phải không?"

"Ể!? L-làm gì có chuyện đó chứ~? Tớ có nói gì đâu?"

"Nói vậy mà mắt cậu cứ láo liên kìa. Nếu tai tớ không có vấn đề gì thì cậu vừa nói 『Ghen tị với Tsukino-chan thật đấy』 đúng không?"

"...E, ehehe."

Hinata cười bẽn lẽn.

"Cậu thấy đấy, Yuuto-kun và Tsukino-chan là bạn thuở nhỏ mà đúng không? Nhìn hai người trò chuyện, ai cũng nhận ra là hai người đã gắn bó với nhau từ rất lâu rồi... Thế nên tớ mới thấy ghen tị ấy mà."

À, ra là ý đó.

Tôi và Tsukino vốn là hàng xóm từ nhỏ, thân thiết với nhau như người thân trong gia đình. Thành thật mà nói, người đầu tiên tôi nghĩ đến mỗi khi muốn tìm cảm giác bình yên, chính là Tsukino.

"Mà, dù sao thì Tsukino cũng là bạn thuở nhỏ của tớ. Nhưng, Hinata là chị gái tớ mà phải không? Từ giờ trở đi chúng ta sẽ sống cùng nhau, chẳng mấy chốc cậu sẽ thấy việc ở bên cạnh tớ là điều hiển nhiên thôi."

"...Ừm, hy vọng là vậy."

Và rồi, Hinata khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng chút ngập ngừng.

Ngay sau đó, tôi sang bấm chuông cửa nhà Tsukino, cô ấy ra mở cửa ngay lập tức.

Chắc hẳn đang tràn trề nhiệt huyết, Tsukino khoác chiếc tạp dề của mẹ bên ngoài bộ đồng phục học sinh. Nghĩ kỹ lại thì, đây là một bộ dạng siêu hiếm mà ngay cả cậu bạn thuở nhỏ như tôi đây cũng ít khi được chiêm ngưỡng.

"Chắc từ hồi tiểu học đến giờ tớ mới thấy Tsukino mặc tạp dề đấy. Ừm, trông cũng ra dáng lắm."

"Vậy, sao. ...Cảm ơn cậu."

Ngay lúc đó, tôi cảm thấy có gì đó khang khác và thầm thắc mắc trong lòng.

Tsukino cứ như đang tránh né điều gì đó, cậu ấy hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Bỏ qua chuyện đó đi, tớ phải nhanh chóng chuẩn bị nấu ăn thôi. Cậu vào đây đi."

Tsukino luống cuống đi về phía nhà bếp.

Tại nhà bếp, tôi xắn tay áo lên và nói.

"Được rồi. Vậy, bắt đầu nấu ăn thôi nào. Hôm nay, tớ sẽ hướng dẫn cậu một món ăn đặc biệt mà người mới bắt đầu cũng có thể dễ dàng thành thạo: Mì Ý xốt thịt bằm."

Theo kinh nghiệm của tôi, mì Ý thuộc nhóm những món ăn dễ chế biến.

Đặc biệt, nếu không quá cầu kỳ, món xốt thịt bằm chỉ cần xào vài nguyên liệu rồi đem đi ninh là xong, cực kỳ nhàn nhã. Tôi thậm chí còn thầm nghĩ, đây chắc hẳn là món tuyệt phẩm mà toàn thể nhân loại đều có thể nấu ngon được.

"Chỉ có điều, món này bắt buộc phải dùng đến dao. Nếu cậu thấy khó quá thì để tớ làm thay cho nhé?"

"Không sao, tớ làm thử xem."

Với ánh mắt pha lẫn giữa sự căng thẳng và quyết tâm, Tsukino nắm chặt con dao làm bếp.

Lưỡi dao chạm vào củ hành tây trên thớt, nhưng bàn tay cô ấy lại khẽ run rẩy. Cũng phải thôi, Tsukino làm gì có nhiều kinh nghiệm bếp núc, lại còn bị ám ảnh tâm lý từ trước nữa chứ.

Có khi nào, lúc làm món Nikujaga cô ấy cũng sợ hãi như thế này không.

Muốn giúp cô ấy một chút, tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay Tsukino từ phía sau.

"A ─"

"Không sao đâu. Cứ bình tĩnh mà thái, không đứt tay được đâu. Này nhé, làm thế này..."

Giống như đang cùng nhau hợp tác, chúng tôi cùng hạ dao xuống. Tách, củ hành tây được cắt thành hình bán nguyệt.

"Thấy chưa, dễ ợt đúng không. ...?"

Chợt, tôi nhận ra.

Cô nàng Tsukino vốn được mệnh danh là Thiên thần Ánh trăng lúc nào cũng vô cảm kia ─ đang đỏ mặt.

Một Tsukino như thế, dù là tôi, người đã ở bên cậu ấy từ nhỏ, cũng chưa từng nhìn thấy.

Khi tôi còn đang á khẩu, Tsukino khẽ cúi mặt, cất lời.

"Gần quá, Yuuto. Cậu lui ra, một chút đi."

"À, xin lỗi. Cậu nói đúng, cứ thế này thì khó cắt lắm."

Vừa nãy có hơi gần quá thật. Tật xấu của đám bạn thuở nhỏ đây mà, cứ tự ý làm loạn khoảng cách của nhau.

Tsukino hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi từ từ hạ dao xuống. Tách, dù động tác còn hơi gượng gạo nhưng củ hành tây đã được cắt đôi.

"Giỏi quá! Cậu làm được rồi kìa, Tsukino."

Tôi tự thấy trên đời hiếm có gã con trai nào lại đi cảm động rớt nước mắt chỉ vì cô bạn thuở nhỏ biết cắt hành tây.

Tuy nhiên, Tsukino có vẻ đang quá tập trung, cô ấy phớt lờ tôi và tiếp tục việc cắt hành. Chẳng mấy chốc, đến công đoạn thái hành, cô ấy bỗng đứng hình.

"...Này, Yuuto."

Tsukino quay lại nhìn tôi, đôi má thoáng ửng hồng.

"Tớ không biết thái hành. Nên là, cậu lại chỉ tớ giống lúc nãy đi."

"Ể, nhưng mà, Tsukino vừa bảo gần quá nên bắt tớ lui ra mà."

"Lúc nãy tớ, chỉ hơi giật mình thôi. ...Không được sao?"

Tsukino nghiêng đầu nũng nịu, khiến tôi bất giác mỉm cười.

Ra vậy, hóa ra lúc nãy cậu ấy không hề thấy khó chịu chút nào.

"Được chứ, sao lại không. Thái hành thì phải làm thế này ─...? Tsukino, cậu đang tủm tỉm cười đấy à?"

"Đ-đừng có nhìn tớ chằm chằm. Tại hành tây làm tớ cay mắt nên tớ mếu máo thôi."

Thế rồi, Tsukino vừa lắng nghe những lời chỉ dẫn của tôi vừa tiếp tục quá trình nấu nướng, và cuối cùng chỉ còn lại công đoạn đun nhỏ lửa xốt thịt bằm nữa là xong.

"Này, sắp xong rồi đấy. Cỡ này thì một mình Tsukino cũng làm được đúng không?"

"Ừm, chắc là vậy rồi. Tớ cũng thấy tự tin lên một chút. Nhưng mà, dù có sống chung với Hinata-san, Yuuto vẫn sẽ tiếp tục nấu ăn cho tớ như trước đúng không?"

"Tất nhiên rồi. Tớ cũng được bố mẹ Tsukino gửi gắm mà, vả lại tớ cũng chẳng ghét bỏ gì việc nấu ăn cho cậu."

"Vậy à. ...Này, khi biết Hinata-san là chị gái, cậu cũng sốc lắm nhỉ?"

"...Đương nhiên rồi. Tớ với Hinata quen nhau từ hồi năm nhất ở hội học sinh mà."

Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi và Tsukino nói chuyện đàng hoàng về chuyện của Hinata và tôi.

"Yuuto, cậu ổn chứ? Liệu có hòa thuận với Hinata-san được không?"

"Hiện tại thì tớ nghĩ không có vấn đề gì đâu. Vốn dĩ tớ và Hinata rất hợp tính nhau mà. Cậu ấy còn nấu ăn cho tớ nữa, nên tớ biết ơn cậu ấy lắm."

"Không phải chuyện đó, điều tớ lo lắng là chuyện khác cơ. ...Tại Yuuto, thích Hinata-san mà. Tớ sợ cậu sẽ buồn thôi."

Lời nói bị chặn đứng nơi cổ họng, tôi chẳng biết phải trả lời sao.

...A, chết tiệt. Tại sao tôi lại bối rối thế này cơ chứ.

"Chà, cậu đang nói về chuyện gì thế? Tớ chẳng hiểu gì sất."

"...Vậy à. Chắc là tớ suy nghĩ nhiều thôi. Giữa Yuuto và Hinata-san chỉ là bạn bè bình thường thôi đúng không?"

"Đúng là như vậy. Tớ hoàn toàn không có thứ tình cảm đặc biệt nào với Hinata cả. ...Hơn nữa nhé, nếu như, giả sử, ví dụ, xác suất theo kiểu thiên văn học là tớ thích Hinata đi chăng nữa. Thì giờ chuyện đó cũng chẳng giải quyết được gì cả."

Tôi cố gắng tỏ ra bình thản hết mức có thể, nói với giọng điệu như đang buôn chuyện phiếm.

"Bọn tớ, là chị em mà. Tớ sẽ chỉ sống chung với chị gái Hinata dưới tư cách là một người em trai thôi."

"...Ừm."

Là do tôi tưởng tượng chăng.

Góc nghiêng của Tsukino lúc nấu ăn, trông có vẻ phảng phất một nỗi buồn.

Vài phút sau, ngồi trước đĩa mì Ý xốt thịt bằm trên bàn, Tsukino bồn chồn trông thấy, một dáng vẻ rất hiếm gặp ở cậu ấy.

Nếu để mọi người trong hội học sinh nhìn thấy cảnh này, chắc họ rớt hàm hết mất.

"...Tớ có nên chuẩn bị sẵn túi nôn không?"

"Lo vớ lo vẩn cái gì thế. Cậu không cần phải bất an như thế đâu."

"A...!"

Tôi không chút do dự lấy nĩa cuộn một miếng mì Ý đưa vào miệng nhai nhồm nhoàm.

Và rồi, tôi mỉm cười với Tsukino đang dõi theo với vẻ mặt kinh ngạc.

"Ừm, ngon đấy. Món mì Ý do Tsukino làm, ngon lắm."

"...C-cậu ổn chứ? Có đau bụng không?"

"Hoàn toàn không. Tớ nghĩ cậu đã làm rất tốt đấy? Nếu không tin thì tự nếm thử xem. Chắc chắn chính cậu cũng sẽ ngạc nhiên đấy?"

"...Ư, ừm."

Tsukino rụt rè ăn thử một miếng mì Ý.

Ngay khoảnh khắc đó, khuôn mặt Tsukino bừng sáng...! tựa như đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc tột độ. Nói là vậy thôi, chứ chỉ có người bạn thuở nhỏ như tôi mới cảm nhận được qua bầu không khí, chứ với người ngoài thì trông vẫn là khuôn mặt vô cảm như thường ngày.

"Ngon quá ─ cái này, thực sự là do tớ nấu sao?"

"Từ nay trở đi, món tủ của cậu sẽ không còn là rót nước sôi vào cốc súp ăn liền nữa đâu."

"...Chắc tớ phải đem cấp đông để làm kỷ niệm mất."

Không nói quá đâu, món mì Ý Tsukino nấu thực sự rất ngon. Chắc cũng xấp xỉ trình độ nấu ăn của tôi chứ chẳng đùa.

"Chắc là do chọn món mì Ý đơn giản nên mới dễ thành công thế đấy. Nhắc mới nhớ, sao lúc đầu Tsukino lại muốn thử sức với món Nikujaga? Có kỷ niệm đặc biệt nào với món đó à?"

"...Vì tớ muốn học cách nấu những bữa ăn gia đình. Tớ nghĩ làm thế thì Yuuto sẽ có cái nhìn khác về tớ, một chút thôi cũng được."

Bất giác, bàn tay đang cầm nĩa của tôi khựng lại.

"Nhìn khác là sao, tớ nhìn Tsukino ấy hả?"

"Tại vì, lúc nào Yuuto cũng lo lắng, chăm sóc cho tớ cả. Thế nên, tớ nghĩ ít nhất mình cũng phải học được cách nấu ăn thì cậu mới chịu công nhận tớ."

Có khi nào, đó chính là lý do khiến Tsukino đột ngột muốn tự nấu ăn không.

"Tớ chả hiểu nổi. Tớ chưa từng nghĩ việc chăm sóc Tsukino là tốn công sức hay phiền phức gì cả. Hai đứa chơi với nhau từ nhỏ, gặp khó khăn thì giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên mà."

"Nhưng mà, từ hồi bé tí, Yuuto đã luôn bảo vệ tớ rồi còn gì?"

Tsukino khẽ nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt ánh lên vẻ hoài niệm xa xăm.

"Cậu nhớ không? Hồi tiểu học, lúc tớ đòi học nấu ăn ấy. Vì muốn làm bố mẹ bất ngờ nên hai đứa mình mới lén lút rủ nhau nấu ăn đúng không."

"À, tớ nhớ chứ. Cũng tại vụ đó mà Tsukino mới sợ việc bếp núc đến tận bây giờ đấy."

Làm sao mà quên được. Giờ nghĩ lại thì thấy buồn cười, chứ lúc đó đúng là một phen gà bay chó sủa.

Lúc Tsukino định cầm dao thì lỡ tay làm đứt tay, thế là khóc rống lên. Nghe tin con gái bị thương, bố Tsukino hoảng hốt xin nghỉ làm về sớm, còn tôi thì bị ông già mắng cho một trận te tua vì tội trẻ con mà chơi dại.

"Lúc đó tớ đau quá nên cứ khóc suốt... nhưng điều tớ nhớ nhất, chính là việc Yuuto đã luôn ở bên cạnh tớ."

"...Tớ á?"

"Yuuto đã dán băng cá nhân cho cái đứa chỉ biết khóc nhè như tớ. Người gọi điện thoại cho gia đình tớ, người nắm tay tớ cho đến khi tớ nín khóc, cũng chính là Yuuto mà."

"Đó là chuyện hiển nhiên mà. Tại Tsukino bị thương cơ mà."

"Không phải thế. Nhờ có Yuuto ở đó nên tớ mới cố gắng chịu đựng được. Dù mới chỉ là học sinh tiểu học, nhưng Yuuto đã trưởng thành hơn tớ rất nhiều rồi."

Tsukino nở một nụ cười dịu dàng.

"Hồi đó Yuuto lúc nào cũng nói đúng không. Rằng lớn lên sẽ trở thành một người dịu dàng hơn bất cứ ai, giống như mẹ vậy."

Có lẽ là vậy thật. Khi đó tôi vừa mới mất mẹ ─ người mà tôi luôn ngưỡng mộ, nên tôi lúc nào cũng cố gắng tỏ ra người lớn để được giống như bà.

Chính vì vậy, tôi không thể bỏ mặc Tsukino được. Một Tsukino lúc nào cũng tự do tự tại như một con mèo hoang, khiến tôi có cảm giác chỉ cần lơ là một chút là cô ấy sẽ biến mất đi một nơi rất xa, rất nguy hiểm.

"Từ nhỏ Yuuto đã rất đáng tin cậy, chỉ cần ở bên cạnh cậu là tớ thấy yên tâm vô cùng... nhưng gần đây tớ chợt nhận ra, tớ không muốn mối quan hệ của chúng ta chỉ dừng lại ở đó."

"Ý cậu là, cậu không muốn tớ phải chăm sóc cậu nữa, hay là kiểu...?"

"Không phải. Từ nay về sau, tớ vẫn muốn được nũng nịu Yuuto. Người chăm sóc cho tớ, chỉ có thể là Yuuto mà thôi."

V-vậy à. Bị nói thẳng thừng thế này cũng hơi ngại thật.

"Nhưng mà nhé, dù không diễn tả thành lời được nhưng tớ thực sự muốn thay đổi bản thân mình đấy. Thế nên nhờ có Yuuto giúp đỡ mà tớ mới có thể nấu ăn được như thế này. ...Vì thế nên, tớ có một chuyện muốn nhờ Yuuto."

Tsukino nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt mang sắc màu huyền bí.

"Lần đầu tiên tớ nấu được một món ăn hoàn chỉnh, tớ muốn được cậu khen ngợi. ...Không phải bất kỳ ai khác, mà là Yuuto."

Đó là một giọng nói nghiêm túc đến mức khiến người ta phải nín thở.

Chuyện Tsukino rất kém khoản nấu nướng, tôi chơi với cô ấy từ nhỏ nên hiểu rõ hơn ai hết. Và tôi cũng phần nào hiểu được rằng, cô ấy đã cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi đó vì muốn thay đổi bản thân.

Một Tsukino như thế đang mong muốn được khen ngợi, thì làm gì có lý do nào để tôi từ chối chứ.

Bởi vì tôi, là bạn thuở nhỏ của Tsukino mà. Sự nỗ lực của Tsukino, ít nhất tôi cũng muốn công nhận nó.

Tôi đặt nĩa xuống đĩa, đứng dậy và ngồi xuống ngay cạnh Tsukino.

"...Y-Yuuto?"

Việc tôi bất ngờ ngồi cạnh có vẻ nằm ngoài dự đoán của cô ấy, Tsukino buông một tiếng thở đầy bối rối.

Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên, xoa xoa đầu Tsukino.

"Cậu đã cố gắng lắm rồi, Tsukino."

Tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói Tsukino cả. Rõ ràng cách đây mấy hôm, tôi còn bảo là lớn cả rồi đừng có xoa đầu nữa, vậy mà giờ đây tôi lại muốn được xoa đầu cô ấy thế này.

Chắc hẳn, đó chính là khoảng cách giữa tôi và Tsukino. Một mối quan hệ đặc biệt chỉ thuộc về hai đứa, thứ mà chỉ những người bạn lớn lên cùng nhau từ nhỏ mới được phép làm.

Nhưng mà, bị đối xử như trẻ con thế này chắc Tsukino giận lắm.

Dù tôi có hơi lo lắng, nhưng Tsukino chẳng nói gì cả. Cô ấy chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt hơi dao động.

Một lúc sau, đôi môi Tsukino chậm rãi mấp máy.

"──────"

"...Hả?"

Giọng nói ấy nhỏ xíu, khiến tôi không tài nào nghe rõ được.

Tuy nhiên, nếu tôi không nhìn nhầm, thì dường như Tsukino đã nói như thế này.

Thích, tớ thích cậu.

cafbaef6-1622-407d-9c4c-9a7c1e440eca.jpg

"Thích, tớ thích cậu ─ Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi."

Lần này thì, tôi đã nghe thấy thật sự.

Ngay giây phút đó, tâm trí tôi như bị bôi trắng xóa, chẳng thể suy nghĩ được bất cứ điều gì nữa.

Cả tôi và Tsukino đều lặng thinh. Tsukino nhìn tôi với vẻ mặt mộng mơ... thời gian cứ thế trôi đi, chẳng biết đã bao lâu rồi.

Như thể dòng thời gian đang ngừng đọng bỗng chốc quay trở lại. Khuôn mặt Tsukino nhanh chóng đỏ bừng lên.

"~~~!"

Tsukino cuống cuồng hoảng hốt. Rồi như thể không thể chịu đựng nổi sự ngượng ngùng, cô ấy bất ngờ lao đầu xuống ghế sofa, úp mặt vào chiếc gối ở trên đó.

"T-Tsukino...?"

"Đ-đừng nói gì cả. Lúc này đây, chỉ cần nghe giọng Yuuto thôi là tim tớ đã đập thình thịch rồi. ...Tớ đâu có định như thế này. Tớ chỉ muốn cùng Yuuto nấu ăn thôi mà."

Vậy là, câu nói lúc nãy thực sự là lời thật lòng sao...?

Ngay tức khắc, tôi cảm nhận được toàn thân mình nóng ran lên. Tsukino, đã tỏ tình với tôi? Rõ ràng là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau từ nhỏ cơ mà?

"À, ừm, xin lỗi cậu. Tớ muốn xác nhận lại một chút... Cậu vừa bảo, cậu thích tớ à?"

Tsukino khẽ gật đầu.

"Yuuto, ăn gian quá. Tự nhiên lại mỉm cười dịu dàng xoa đầu tớ như vậy. Đầu óc tớ cứ mụ mị hết cả đi... lúc nhận ra thì tớ đã lỡ nói thích cậu mất rồi."

"...R-ra là vậy."

Tệ rồi. Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt Tsukino nữa.

Bởi lẽ, việc Tsukino có tình cảm với tôi, từ trước tới giờ tôi chưa từng mường tượng đến. Tôi và Tsukino là hai người bạn hàng xóm thanh mai trúc mã, tôi chưa từng tưởng tượng ra bất kỳ mối quan hệ nào khác ngoài việc đó cả.

Một sự im lặng hiếm hoi bao trùm lên hai đứa, rồi Tsukino cũng chịu mở lời.

"Từ khi còn rất nhỏ, tớ đã luôn ở bên cạnh Yuuto. Yuuto rất đáng tin cậy, chỉ cần ở bên cạnh cậu là tớ thấy yên bình... Từ lúc nào không hay, cứ mỗi lần nghĩ về Yuuto là ngực tớ lại nhói lên. Tớ không muốn chỉ mãi là bạn thuở nhỏ nữa, tớ muốn tiến tới một mối quan hệ đặc biệt hơn với Yuuto."

"...Tớ không biết đấy. Tớ không ngờ Tsukino lại nhìn nhận tớ như vậy."

"Tớ cũng đã cố gắng che giấu tình cảm của mình rồi mà. ...Tại vì, dù tớ có tỏ tình, tớ biết Yuuto cũng sẽ chẳng ngoái lại nhìn tớ."

Tsukino ngồi dậy, ôm chặt lấy chiếc gối với vẻ mặt đau khổ.

"Bởi vì, người Yuuto thích không phải tớ, mà là Hinata-san mà."

Câu nói đó giáng xuống như một cú sốc lớn, khiến tôi bất giác choáng váng cả đầu óc.

"...Haha, cậu đang nói gì thế. Rằng tớ, thích Hinata ấy hả?"

187607a7-b48f-474f-b37c-461a7df5fd89.jpg"Thế nên, khi biết Hinata-san là chị gái của Yuuto, tớ đã vui đến mức cứ cười mỉm mãi thôi. Vậy nên, tớ mới quyết tâm học nấu ăn. Vì tớ nghĩ, biết đâu làm thế Yuuto sẽ ngoái nhìn tớ thì sao."

"Tớ đã bảo là tớ chẳng có thứ tình cảm đặc biệt nào với Hinata mà…, thôi bỏ đi. Giờ chuyện đó có thế nào cũng chẳng quan trọng nữa. Giả sử tớ có yêu đơn phương thì cũng nắm chắc phần thất tình rồi. Hiện tại, tớ chẳng còn chút lưu luyến nào với Hinata đâu."

"Toàn nói dối. Rõ ràng là bây giờ Yuuto vẫn còn thích Hinata-san mà."

Một câu nói đó của Tsukino, tựa như thứ hung khí sắc lẹm cắm phập vào tim tôi.

"Ư-! Cậu, nói gì..."

"Cỡ đó thì tớ hiểu chứ. Tớ là bạn thuở nhỏ đã ở bên cạnh Yuuto hơn 10 năm trời đấy nhé? ...Cậu, vẫn chưa thể quên được Hinata-san đúng không. Yuuto vốn chung tình lắm mà."

Mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng. Tsukino, đã nhìn thấu tất thảy mọi thứ trong tôi.

"Tớ hiểu cảm giác của Yuuto mà. Người con gái cho đến tận vài ngày trước vẫn còn là bạn cùng lớp, hôm nay lại đùng một cái bị tuyên bố là chị gái, làm sao mà chấp nhận ngay được đúng không? Tình yêu còn chưa kịp kết thúc, mà đến cả việc yêu đơn phương cũng không được phép, chắc chắn là đau khổ lắm nhỉ?"

Chạm vào vết thương lòng mà tôi chưa từng có thể phơi bày cho bất kỳ ai thấy, Tsukino nhẹ nhàng vỗ về.

Đó là sự an ủi mà ở một góc nào đó trong thâm tâm, tôi đã luôn tìm kiếm. Từng lời, từng lời của Tsukino như vang dội, thấm thía tận đáy lòng.

"Này, Yuuto ─ là tớ, không được sao?"

Đó là một lời nói dịu dàng tựa như của một thiên thần.

Đáp lại sự bối rối của tôi, Tsukino nở một nụ cười mềm mại.

"Tớ biết Yuuto thích Hinata-san mà? Chính vì vậy, để quên đi Hinata-san, tớ muốn cậu hãy hẹn hò với tớ. Nếu có người yêu rồi, biết đâu tình cảm cậu dành cho Hinata-san cũng sẽ nguội lạnh đi thì sao?"

"Cái ─ chuyện, đó..."

"Hay là, Yuuto ghét tớ?"

"Không có chuyện đó! Tuyệt đối không có, nhưng mà ─"

Thực sự, làm như vậy có ổn không.

Việc muốn nhìn nhận Hinata không phải như một người con gái mà là một người chị gái, đó là nguyện vọng tha thiết của tôi. Để làm được điều đó, việc giao du với một cô gái khác quả thực là một phương án hợp lý.

Thế nhưng, như vậy liệu có được coi là tôi đang thực sự trân trọng tình cảm của Tsukino không?

Tsukino đứng dậy khỏi ghế sofa, rồi chồm tới sát người tôi đang ngồi.

Giữ nguyên cái tư thế như sắp sửa đẩy ngã tôi đến nơi, đôi má Tsukino ửng hồng cất tiếng.

"Yuuto, tớ thích cậu."

"T-Tsukino...!"

"Tớ thích cậu."

"…"

Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được cả hơi thở của cậu ấy, khiến tim tôi như muốn ngừng đập.

Đối với tôi, Tsukino là một sự tồn tại không thể thay thế. Là cô bạn thuở nhỏ quan trọng hơn bất kỳ ai.

Được một người con gái như vậy nói thích mình, làm sao mà tôi không thấy vui cho được.

Nhưng mà... nhưng mà.

"Xin lỗi cậu, Tsukino. ...Tớ, không thể hẹn hò với Tsukino được."

Tsukino, nín thở.

Lồng ngực tôi thắt lại vì cảm giác tội lỗi. Nhưng riêng thứ cảm xúc này, tôi nghĩ mình không được phép lấp liếm.

Vì Tsukino là bạn thuở nhỏ của tôi. Những lời nói sáo rỗng chỉ mang tính bề mặt, tôi không muốn thốt ra.

"Đúng như Tsukino nói đấy. Tớ, vẫn còn thích Hinata. Thế nên, tớ không thể đáp lại tình cảm của Tsukino được."

"...Nhưng mà, Yuuto muốn quên Hinata-san đi mà phải không? Nếu vậy thì, với tớ ─"

"Chuyện đó tuyệt đối không được. Rõ ràng đang có người mình thích mà lại đi hẹn hò với Tsukino, thế thì tình cảm của cậu tính sao đây."

"Như vậy cũng không sao. Nếu được hẹn hò với Yuuto, cậu muốn lợi dụng tớ thế nào cũng được mà?"

Câu nói thốt ra không vương một chút do dự nào đó, khiến tôi bất giác sững sờ.

"Tớ, muốn trở thành một sự tồn tại đặc biệt đối với Yuuto. Vì mục đích đó, dù cậu có thích ai khác ngoài tớ đi chăng nữa cũng không sao cả. ...Nếu là tớ, những chuyện Yuuto muốn làm, tớ sẽ làm hết cho cậu được không?"

Lời nói đó, nghe chẳng khác nào lời thì thầm của ác quỷ.

Nếu tôi nhắm mắt làm ngơ mà tựa dẫm vào sự dịu dàng của Tsukino. Biết đâu tôi có thể chấm dứt đoạn tình cảm dành cho Hinata. Biết đâu tôi có thể xây dựng một mối quan hệ vượt trên cả thanh mai trúc mã với Tsukino.

Thế nhưng, quyết tâm của tôi sẽ không thay đổi.

"Lúc nãy, Tsukino đã lo lắng cho tớ đúng không. Rằng Hinata trở thành gia đình thì tớ có ổn không. ...Quả nhiên, trước mặt Tsukino tớ chẳng thể giấu giếm được điều gì. Tớ ấy à, cho dù có hẹn hò với Tsukino, tớ nghĩ mình vẫn sẽ luôn nhớ về Hinata mất thôi."

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của Tsukino đang đăm đăm nhìn mình. Tuyệt đối, sẽ không trốn tránh.

"Bởi vì Tsukino đã luôn ở bên tớ từ khi còn nhỏ, tớ cực kỳ ghét việc phải hẹn hò với cậu bằng một thứ tình cảm nửa vời như vậy."

"...Cậu, thích Hinata-san đến mức đó sao?"

"Xin lỗi cậu. Đúng như Tsukino nói, tớ nghĩ mình bắt buộc phải quên đi. Nhưng mà... đó là mối tình đầu của tớ mà. Hinata, là người con gái đầu tiên khiến trong tớ nảy mầm thứ cảm xúc gọi là 'thích'."

Tôi nghĩ, tình đầu giống hệt như một loại ma thuật vậy. Lúc nhận ra thì bản thân đã si mê một người con gái, và chỉ cần nghĩ về cô ấy thôi cũng đủ khiến tôi thấy mình như bất khả chiến bại. Nếu Hinata chịu ngoái nhìn lại, tôi có cảm giác mình có thể làm được bất cứ điều gì.

Nhưng mà, trên thế giới này làm gì có pháp sư nào đâu.

Cách để hóa giải ma thuật đã được yểm, ngay cả tôi, hay thậm chí là Hinata cũng chẳng hề hay biết.

"Thảm hại thật đấy. Rõ ràng kể từ ngày sống chung với Hinata, tớ đã quyết định từ bỏ mối tình đầu này rồi. Vậy mà chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt Hinata, những ký ức ngày ấy lại ùa về. Tình cảm của Tsukino, tớ thực sự rất vui. Tớ... tớ ─!"

Ngay khoảnh khắc tôi vừa thốt lên.

Bằng một vòng tay dịu dàng như muốn ôm trọn lấy mọi thứ, Tsukino ôm chầm lấy cơ thể tôi.

"Được rồi. Cảm ơn cậu, vì đã kể hết cho tớ nghe. ...Yuuto, đã đau khổ lắm đúng không. Bởi vì cậu đã thích Hinata-san đến nhường ấy cơ mà."

"...Tớ xin lỗi, Tsukino."

"Cậu không cần phải xin lỗi đâu. Thế nên, đừng làm cái vẻ mặt như sắp khóc đó nữa được không? Nào, ngoan ngoan."

Bộp bộp. Như dỗ dành một đứa trẻ, Tsukino vỗ nhẹ lên đầu tôi.

"...Tớ đã bảo là tớ không còn là con nít nữa, đừng có xoa đầu tớ nữa cơ mà."

"Tại lúc nãy Yuuto cũng làm thế với tớ, nên tớ trả đũa lại thôi?"

Thực sự, Tsukino rất dịu dàng. Dịu dàng đến mức khiến tôi muốn bật khóc.

"Nhưng mà, tớ bị từ chối mất rồi. Tiếc thật đấy, tớ đã luôn thích Yuuto cơ mà."

"...Xin lỗi cậu."

"Không sao đâu? Tớ, vẫn chưa từ bỏ Yuuto đâu nhé."

"Ể...?"

"Đến chính tớ cũng phải ngạc nhiên. Tớ cứ tưởng mình sẽ chán ngấy cái sự chung tình của Yuuto khi cậu cứ mãi thích Hinata-san, nhưng có vẻ tớ cũng giống hệt như vậy."

Tsukino rời khỏi vòng tay tôi. Biểu cảm hiện lên trên khuôn mặt Tsukino là một nụ cười bẽn lẽn, trông chẳng giống một thiếu nữ vừa bị từ chối lời tỏ tình chút nào.

"Bởi vì, Yuuto đang muốn quên đi mối tình đầu dành cho Hinata-san để trở thành gia đình đúng không? Nếu tình cảm Yuuto dành cho Hinata-san nguội lạnh đi, lúc đó tớ vẫn còn cơ hội mà phải không?"

Tsukino khẽ bật cười khúc khích.

"Bây giờ thì tớ chưa thể trở thành người yêu của Yuuto được, nhưng đến lúc đó, tớ lại tỏ tình với cậu được chứ? ...Việc nghĩ đến cảnh Yuuto sẽ hẹn hò với một cô gái khác, tớ không muốn chút nào."

Tsukino thốt ra những lời đó không một chút ngập ngừng, khiến tôi chỉ biết mở to mắt kinh ngạc.

Giống nhau thật, cả tôi và Tsukino.

Cả hai đều hiểu rằng tình yêu của mình sẽ chẳng đi đến đâu, nhưng vẫn không thể nào quên được người trong mộng. Điểm khác biệt duy nhất là, tôi thì liều mạng để quên đi, còn Tsukino thì liều mạng để biến nó thành sự thật.

Sự thôi thúc khi khao khát một ai đó, có lẽ là thứ có thể thúc đẩy con người ta đi đến bất cứ giới hạn nào.

"Này, Tsukino. Cho tớ hứa với cậu một chuyện được không?"

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói một cách rành rọt.

"Tớ, sẽ nỗ lực để có thể sống chung với Hinata như một gia đình. Nhưng mà, tớ nghĩ việc tớ ở cạnh Hinata chắc chắn sẽ khiến Tsukino thấy bất an. Thế nên tớ hứa, cho đến khi tớ quên được mối tình đầu này, tớ sẽ không bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu nào của Tsukino cả."

Đó là cách giải quyết của riêng tôi, là điều duy nhất tôi có thể làm vì Tsukino.

Chính vì tôi không thể quên được Hinata, nên đã khiến Tsukino phải đau buồn. Thế nên, những điều Tsukino muốn tôi làm, tôi muốn hiện thực hóa tất cả.

"Chuyện gì cũng được sao? Vậy, hôn tớ đi?"

"...X-xin lỗi. Cái vụ 'bất cứ yêu cầu nào', chắc là rút lại nhé."

"Mới hứa chưa được năm giây đã rút lại, như thế là không hay đâu nha."

"T-thì biết làm sao được! Tớ đâu có ngờ cậu lại đưa ra một yêu cầu khó nhằn đến thế. Tớ cứ tưởng cậu sẽ đòi đi ăn món gì đó ngon ngon, hay mấy chuyện đại loại thế..."

"Tớ đùa thôi mà. Tớ đâu có thực sự muốn Yuuto hôn tớ lúc này đâu? Rõ ràng cậu vẫn còn thích Hinata-san, làm sao tớ có thể hôn ai đó khác được chứ."

Grừ... Cảm giác như mình vừa bị dắt mũi vậy.

"Nh-nhưng mà, tớ dự định sẽ cố gắng hết sức để thực hiện những yêu cầu của Tsukino mà."

"Xem nào. Vậy thì... ôm tớ chặt một chút được không?"

Tsukino khẽ ngả người, dựa dẫm vào tôi.

Ý cậu ấy là, cứ thế này mà ôm cậu ấy từ phía sau sao.

"Được Yuuto ôm thế này, tớ đã ao ước từ lâu rồi. Hay là, cái này cũng không được?"

...V-vậy thì, cỡ này chắc cũng bình thường nhỉ? Dù sao chúng tôi cũng là bạn thuở nhỏ mà.

"Kh-không có chuyện đó đâu. Ừm, thế này à...?"

Một cách gượng gạo, và cẩn trọng như thể đang che chở một báu vật quan trọng, tôi ôm lấy cơ thể Tsukino.

Một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng bay lên. Hơi ấm dịu dàng truyền qua lòng bàn tay.

Thật kỳ lạ. Mọi thứ tôi đều đã biết từ khi còn nhỏ, vậy mà cớ sao tim tôi lại đập mạnh đến thế này.

Quả nhiên, có lẽ là do tôi đã được Tsukino nói lời yêu chăng.

"Cảm ơn cậu. Nếu cậu chịu nghe lời tớ thế này, thì việc bị từ chối cũng không đến nỗi tệ nhỉ. Bởi vì trên thế giới này, đây là đặc quyền chỉ dành riêng cho tớ thôi mà."

"...Tớ nghĩ việc một nam sinh cấp ba bình thường như tớ bảo 'sẽ làm bất cứ điều gì' cũng chẳng có ai vui nổi đâu."

"Không phải đâu. Ít nhất thì đối với tớ, cậu rất đặc biệt đấy. Trước giờ Yuuto chỉ coi tớ như cô bạn thuở nhỏ thôi mà. Tớ chưa từng dám mơ đến chuyện chúng ta có thể làm những hành động giống người yêu như thế này."

Có lẽ là vậy thật. Quả thực, hiếm khi tôi nhìn nhận Tsukino như một người con gái thực thụ. Chỉ bởi vì chúng tôi đã ở bên nhau quá nhiều từ thuở bé.

"Cậu chuẩn bị tinh thần đi nhé? Cho đến khi Yuuto quên được Hinata-san, tớ sẽ nũng nịu cậu thật nhiều đấy."

Cảm nhận hơi ấm của Tsukino, tôi chợt nghĩ.

Một ngày nào đó, chắc chắn Tsukino sẽ lại tỏ tình với tôi lần nữa.

Và nếu như, đến lúc đó. Tôi đã từ bỏ được tình cảm dành cho Hinata ─ Liệu tôi, có thể bước vào một mối quan hệ vượt lên trên mức thanh mai trúc mã với Tsukino hay không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Màu vàng sẫm, pha sắc đỏ, đều và khắp cả. Hộp cơm trưa Loại nước dùng được ninh từ tảo bẹ kombu, cá ngừ bào (katsuobushi), nấm hương hoặc rau củ khô để tạo vị ngọt tự nhiên (umami). intercom Dogeza (土下座) là hành động quỳ lạy, dập đầu sát đất trong văn hóa Nhật Bản, thể hiện sự xin lỗi chân thành nhất hoặc cầu xin một ân huệ to lớn. Đây là hình thức cúi chào trang trọng nhất, bày tỏ sự phục tùng tuyệt đối, thường dùng khi gây ra lỗi lầm nghiêm trọng hoặc tôn kính người có địa vị cao hơn. Thịt hầm khoai tây 乱切り - Thái vát 落とし蓋 - Nắp đậy vung