Chương 04: Myaa / Nỗi lòng của bạn thuở nhỏ / Tsukino-san siêu giỏi làm nũng
Một ngày nọ, một thời gian sau khi tôi bắt đầu sống chung với Hinata.
Dạo gần đây, sau giờ học Hinata thường đi mua thực phẩm còn tôi làm người xách đồ, nhưng hôm nay chỉ có mình tôi. Vì Hinata có nhiều bạn bè và thường xuyên được nhờ vả hay tâm sự, nên về cơ bản cậu ấy hiếm khi về thẳng nhà ngay sau khi tan học. Có vẻ như Nữ thần Hoa Hướng dương rất bận rộn.
Về phần tôi, cũng có lúc tôi được bạn bè hay Yarihara rủ đi chơi, nhưng hôm nay thì không có gì đặc biệt, nên tôi đi mua gia vị mà Hinata nhờ và thực phẩm cho Tsukino.
Mua sắm xong xuôi và trên đường về nhà, chợt thấy một thiếu nữ quen thuộc ở công viên gần đó, tôi dừng bước.
Là Tsukino đang ngồi trên ghế đá, đầu gật gù ngủ gật... Ngay khi nhận ra điều đó, tự dưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi thấy mình có chút căng thẳng.
Dù sao thì, kể từ cái ngày được Tsukino tỏ tình, mới chỉ có hai tuần trôi qua mà thôi.
...K-Không, không phải vì thế mà mối quan hệ từ trước đến nay của chúng tôi đổ vỡ. Nhưng quả thực, không thể phủ nhận là tôi đã bắt đầu để ý đến cậu ấy.
"Này~, Tsukino."
"...Yuuto? Có phải tớ vừa ngủ gật không?"
Tôi lay vai Tsukino, cậu ấy ngáp một cái "Oáp" với vẻ ngái ngủ rồi nói.
"Cảm ơn cậu. Hôm qua tớ thức hơi khuya để học bài một chút."
"Học thì tốt thôi, nhưng mùa này mà ngủ ngoài trời là cảm lạnh đấy. Nhà ở ngay kia rồi, nếu buồn ngủ thì về phòng mình mà ngủ chứ."
"Là vậy nhưng mà... làm sao bây giờ, tớ không cử động được."
Không cử động được, lẽ nào cậu ấy bị thương sao?
Đang lúc lo lắng như vậy, tôi nhận ra có thứ gì đó đang nằm trên đùi Tsukino.
Là một con mèo tam thể trưởng thành có đeo vòng cổ ─ Mia. Nó đang ngủ trưa ngon lành và vô cùng thoải mái trên đùi Tsukino.
"Lý do cậu không cử động được, có khi nào là..."
"Tớ đang chơi với Mia thì nó ngủ thiếp đi trên người tớ mất rồi. Phải làm sao đây?"
Cậu có nhìn tớ bằng ánh mắt cầu cứu thiết tha như thế thì tớ cũng...
Nhưng bảo "Cậu bế nó ra chỗ khác là được mà" thì cũng hơi khó nói. ...Hết cách rồi.
Để làm người nói chuyện với Tsukino trong lúc Mia ngủ, tôi ngồi xuống ngay bên cạnh.
"Mà này, lâu lắm rồi tớ mới thấy Mia đấy. Bây giờ Tsukino vẫn hay chơi với nó à?"
Mia là con mèo chúng tôi quen từ hồi tiểu học, nó là mèo cưng của một cặp vợ chồng già sống gần công viên này.
"Ừm. Mỗi lần đi học về, tớ đều ngó vào công viên xem hôm nay nó có ở đây không. Với lại, thỉnh thoảng tớ cũng đến nhà ông bà Shimizu để cho Mia ăn nữa."
"Sở thích yêu mèo của cậu từ xưa đến nay vẫn không thay đổi nhỉ. Nhắc mới nhớ, hồi tiểu học, vì Tsukino nằng nặc bảo muốn gặp Mia nên tớ toàn bị kéo ra cái công viên này."
"Tại vì chung cư của chúng mình cấm nuôi thú cưng mà. ...Nhưng mà, thi thoảng Yuuto cũng càm ràm vài câu, chứ cậu chưa bao giờ từ chối lời thỉnh cầu của tớ cả."
"Bởi vì, nếu để Tsukino đi tìm Mia thì việc cậu đi lạc tận đẩu tận đâu cũng chẳng có gì lạ. Nghĩ kỹ lại thì, cái kiếp làm người chăm sóc Tsukino của tớ đã bắt đầu từ dạo đó rồi nhỉ..."
Đương nhiên là, tôi cũng thích cái tính cách làm theo nhịp độ riêng đó của cậu ấy.
"Nhưng mà, chắc vì cậu yêu mèo đến thế nên Mia mới quấn quýt cậu nhỉ. Tớ ấy à, còn chưa từng được mèo trèo lên đùi bao giờ đâu. Hơi ghen tị với Tsukino một chút đấy."
"Yuuto, cậu muốn thử chơi với mèo không? ...Vậy, tớ đóng giả mèo cho cậu xem nhé?"
"Hửm?"
Đóng giả mèo, là sao?
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, Tsukino nắm tay lại thành hình chân mèo, và vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm thường ngày, cậu ấy kêu lên một tiếng.
"Myaa."
"…"
Chà, khó xử rồi đây.
Nên bắt bẻ, hay là nên cười đây. Dù tôi đang vô cùng bối rối, Tsukino vẫn tiếp tục giả tiếng mèo kêu "Nyau, mii". Đôi mắt cậu ấy như thể đang mong chờ điều gì đó.
Thử xem sao, tôi dùng ngón tay gãi gãi dưới cằm cậu ấy, hệt như cách Tsukino hay làm với Mia.
"Myaa~..."
Giống hệt như một con mèo, cậu ấy nheo mắt lại như thể đang rất tận hưởng. Một biểu cảm như muốn tan chảy, không vương chút cảnh giác nào.
Uwa, đáng yêu quá.
"Không phải thế! Tự dưng cậu làm cái trò gì vậy?"
"Vì Yuuto bảo là ghen tị với tớ mà. Tớ nghĩ làm thế cậu sẽ thấy thỏa mãn đôi chút."
"Cậu nói vậy nhưng, Tsukino rốt cuộc vẫn là Tsukino thôi. Cảm giác đâu có giống đang chơi với mèo."
Rồi, Tsukino lại tạo hình tay giống chân mèo, bắt đầu ấn ấn lên đầu gối tôi như đang massage.
"...Cậu làm gì đấy?"
"Bắt chước mèo. Khi mèo muốn làm nũng với người mà chúng mở lòng, chúng sẽ dùng hai chân trước nhồi nhồi thế này đấy."
Phải nói là khả năng mô phỏng hình thái mèo đỉnh thật đấy.
Không phải dân chuyên nghiệp mà có thể hóa thân thành mèo tỉ mỉ đến mức này chắc chỉ có Tsukino thôi. Dù tôi không biết trong lĩnh vực này có tồn tại cái gọi là dân chuyên nghiệp hay không.
Chắc do Tsukino cứ ấn lên đầu gối tôi nên Mia vốn đang ngủ say đã tỉnh giấc, nó vươn mình một cái rõ dài. Nó kêu lên một tiếng "Myaa", rồi nhảy xuống khỏi đùi Tsukino và lạch bạch bước đi.
"Mia, đi mất rồi... Giá mà lại được gặp nó nhỉ."
"Thì, nếu là Tsukino thì kiểu gì Mia cũng tự mò đến thôi. Quan trọng hơn, chúng ta chuẩn bị về chưa? Tớ còn phải làm bữa tối ở nhà cậu nữa."
"Cơm hôm nay là món gì vậy?"
"Lẩu nấm. Dạo trước tớ ăn món liên quan đến nấm thấy ngon lắm, nên cũng muốn cho Tsukino ăn thử."
"Hoan hô, háo hức quá."
Dù miệng nói vậy nhưng vẻ mặt cậu ấy quả nhiên vẫn vô cảm, sự đối lập đó không hiểu sao lại khá là thú vị.
Khi tôi vừa đứng vào bếp chuẩn bị nấu ăn, tôi buột miệng hỏi Tsukino một câu.
"Nhắc mới nhớ, dạo này toàn tớ nấu bữa tối, Tsukino hiện tại vẫn đang học nấu ăn chứ?"
"Đang học chứ? Hôm nọ, tớ dùng loại thịt bằm xịn hơn một chút để làm mì Ý. Tớ cũng thử tăng thêm một hộp cà chua so với bình thường, đang thử nghiệm nhiều cách lắm."
"Mấy cái đó toàn là mì Ý xốt thịt bằm mà... Không có món nào khác à?"
"Chắc bây giờ tớ đang tạm nghỉ. Vì nếu nhờ Yuuto, cậu sẽ nấu cho tớ những món tớ thích mà."
Ra là vậy sao… Tôi vốn đang ủng hộ khao khát muốn nấu ăn giỏi của cậu ấy, nên nghe vậy cũng hơi tiếc một chút.
Thế nhưng, không vì thế mà tôi có quyền từ chối lời nhờ vả của Tsukino.
Cho đến cái ngày lại được cậu ấy tỏ tình một lần nữa, tôi tuyệt đối sẽ không từ chối yêu cầu của Tsukino. Bởi vì, đó là lời hứa giữa tôi và cậu ấy.
Thế nhưng, không vì thế mà tôi có quyền từ chối lời nhờ vả của Tsukino.
Cho đến cái ngày lại được cậu ấy tỏ tình một lần nữa, tôi tuyệt đối sẽ không từ chối yêu cầu của Tsukino. Bởi vì, đó là lời hứa giữa tôi và cậu ấy.
─ Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi.
"Cậu sao thế? Cầm dao mà cứ đứng ngẩn ra như vậy nguy hiểm lắm đấy?"
"Ể!? A, ừ. Ừ nhỉ, lỗi tớ."
Dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể nào quên được lời tỏ tình lúc đó.
Việc được một người đã luôn ở bên cạnh nói lời yêu lại có thể khiến tôi dao động đến nhường này. Không biết lúc được tôi tỏ tình, Hinata có cảm thấy thế này không nhỉ.
Nghĩ đến đó, tôi chợt nhớ ra một điều thắc mắc từ bấy lâu nay.
Không biết Tsukino nghĩ gì về Hinata nhỉ.
Vừa tiếp tục thái đồ ăn, tôi vừa tỏ vẻ tự nhiên nhất có thể để hỏi Tsukino.
"Nhắc mới nhớ, lý do khiến tớ làm món lẩu nấm hôm nay, vốn dĩ là vì lần trước được ăn món nấm Hinata làm thấy ngon quá."
"Có phải dạo gần đây Yuuto toàn được Hinata-san nấu ăn cho không? Hinata-san giỏi khoản bếp núc mà. Tớ toàn ăn bánh mì mua ở căng tin, nên Hinata-san có lần bảo 'Ăn thế thì thiếu chất lắm', rồi chia cơm hộp cho tớ đấy. Đồ ăn lúc đó ngon lắm."
Cách Tsukino nói về Hinata trông có vẻ khá bình thường, không có gì lạ.
Nếu vậy, chắc hỏi cậu ấy về Hinata cũng không sao đâu.
"Cậu không muốn trả lời cũng không sao, nhưng Tsukino nghĩ thế nào về Hinata?"
"...Cậu đang lo tớ sẽ ghét Hinata-san sao? Tớ thì đã tỏ tình với Yuuto rồi, nhưng Yuuto lại vẫn chưa thể quên được mối tình đầu dành cho Hinata-san cơ mà."
Đúng y chang như những gì Tsukino nói.
Tsukino chỉ khẽ nhếch mép cười, rồi nói.
"Tớ thích Hinata-san lắm đấy. Nghiêm túc, nỗ lực, tớ thực sự nghĩ chẳng có ai phù hợp với chức Hội trưởng Hội học sinh hơn cậu ấy đâu. Nhưng mà... cũng có chút ghen tị nữa."
"Vậy sao?"
"Bởi vì, Hinata-san là mối tình đầu của Yuuto mà. Tớ cũng hiểu tại sao Yuuto lại thích Hinata-san. Một cô gái có tiềm năng làm vợ hiền dâu thảo ngút ngàn như thế, thằng con trai cấp ba nào mà chẳng mê chứ."
"Bị vơ đũa cả nắm thế này nghe có vẻ hơi xúc phạm... mà, chắc cũng đúng thật."
"Vì vậy, cũng có lúc tớ muốn được giống như Hinata-san. ...Nhưng mà, giờ thì thôi. Giống như việc Hinata-san là người đặc biệt đối với Yuuto, thì tớ cũng là người đặc biệt của Yuuto cơ mà."
Nhẹ nhàng, Tsukino bước đến sát bên tôi.
"Bởi vì, Yuuto đã hứa là sẽ thực hiện bất cứ yêu cầu nào của tớ mà. Được thoải mái làm nũng người mình thích thế này, tớ thật sự nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế gian đấy?"
"...V-vậy à."
Tsukino, lại có thể nói thích tôi với đôi mắt thẳng thắn đến nhường này.
Ngay cả bản thân tôi cũng nhận ra mặt mình đang dần nóng bừng lên.
"Yuuto, cậu đang đỏ mặt kìa. Đây là lần đầu tiên cậu bối rối như vậy trước mặt tớ đấy."
"Vậy, sao. ...Đúng là vậy nhỉ, tại chúng ta là bạn thuở nhỏ mà."
"Tại vì từ nhỏ đã ở bên nhau, nên cậu chẳng coi tớ là con gái chứ gì."
Tuy không đến mức đó, nhưng việc tôi ít khi để ý đến Tsukino như một người khác giới là sự thật. Vốn dĩ là hàng xóm, nên tôi cứ đinh ninh coi Tsukino như người thân trong nhà vậy.
"Chính vì thế, việc Yuuto thấy xấu hổ trước những lời nói hay hành động của tớ, khiến tớ vui đến ngứa ngáy trong lòng. Rõ ràng tớ đã luôn thích cậu, nhưng đối với Yuuto, mối quan hệ của chúng ta chỉ dừng lại ở mức thanh mai trúc mã thôi."
"...T-Tự dưng tớ thấy, từ sau màn tỏ tình đó, Tsukino bắt đầu nói thẳng thừng mấy chuyện này ghê ha. Tớ hơi căng thẳng rồi đấy."
"Tại vì, mỗi lần tớ nói thích, tim Yuuto lại đập thình thịch mà."
"Thì đương nhiên là phải thế rồi. Tớ có ngờ đâu Tsukino lại là tuýp người chủ động trong tình yêu đến vậy."
"Chắc tại tớ đã phải kìm nén tình cảm dành cho Yuuto quá lâu rồi. Bù đắp cho khoảng thời gian không nói được, tớ sẽ nói thích cậu thật nhiều, cậu chuẩn bị tinh thần đi nhé, được chứ?"
Nếu để mọi người trong hội học sinh biết được những lời này lại được thốt ra từ chính miệng Thiên thần Ánh trăng bí ẩn, chắc chắn họ sẽ ngã ngửa cho xem. Nếu là Yarihara, con bé chắc sẽ la lên 'Thiên thần biết yêu rồi kìa'.
Thế nhưng, người đang ngạc nhiên nhất cũng chính là tôi.
Tôi cứ ngỡ mối quan hệ giữa tôi và Tsukino sẽ mãi mãi như trước đây. Thế mà, không ngờ lại có ngày tôi được cậu ấy làm nũng thế này.
Tsukino hiện tại không phải là cô bạn thuở nhỏ nữa, mà là một thiếu nữ đang yêu ─ nếu vậy thì chắc chắn, tôi cũng phải đối mặt với cậu ấy bằng một thái độ tương xứng.
Không phải với tư cách là bạn thuở nhỏ, mà là tư cách của một người đàn ông.
Mình... đang nghĩ thế nào về Tsukino nhỉ?
"Á."
Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, một cơn đau nhói ở đầu ngón tay kéo tôi về thực tại.
Xong đời rồi... Tại mải ngẩn ngơ nên tôi lỡ cắt trúng tay bằng dao làm bếp. May là máu không dính vào thức ăn, nhưng máu cứ chảy mãi không ngừng.
"A... C-cậu ổn chứ? Máu đang chảy kìa?"
"Không sao không sao. Chỉ cắt trúng một chút thôi mà. Thi thoảng vẫn hay bị ấy mà, lúc Tsukino dùng dao cũng không nên lơ đãng đâu nhé."
"K-Khoan bàn chuyện đó, phải cầm máu đã chứ. Nhỡ vi khuẩn xâm nhập vào thì sao...!"
Tsukino hoảng hốt, cuống cuồng lên như thể đó là ngón tay của chính mình. À, ra là vậy. Hồi nhỏ Tsukino từng bị thương khi nấu ăn, nên cậu ấy rất sợ những tình huống như thế này.
"Mới lúc nãy còn thích thú trước phản ứng của tớ, giờ lại cuống quýt lên thế này. Haha."
"G-giờ không phải lúc để cười đâu? Nhìn kìa, máu đang...!"
Công nhận, máu đang chảy ròng ròng đến mức sắp nhỏ giọt luôn rồi. Ngay khi tôi định đưa tay ép vào vết thương để cầm máu... Tsukino đã tóm lấy bàn tay bị thương của tôi.
Chắc hẳn trong đầu cậu ấy lúc này chỉ toàn ý nghĩ "phải cầm máu cho bằng được".
Tsukino đưa ngón tay bị thương của tôi, ngậm vào trong miệng cậu ấy.
"Ưm ─!"
"...T-Tsukino?"
Khung cảnh Tsukino ngậm lấy ngón tay tôi khiến đầu óc tôi trống rỗng.
Sự mềm mại của đôi môi và cảm giác đầu lưỡi cậu ấy chạm vào vết thương truyền qua ngón tay. Một cơn tê dại ngọt ngào từ từ lan tỏa khắp cơ thể, làm tôi chếnh choáng như muốn ngất đi.
Một lúc sau, Tsukino từ từ nhả ngón tay tôi ra.
"...Mùi vị kỳ lạ quá."
"............Ừm, đúng thế thật. Tại vì cậu vừa nếm máu tớ mà. Mà này, nếu chỉ để rửa trôi vết máu thì cậu dùng nước là được rồi mà? Ở đây là nhà bếp cơ mà."
"...A, đúng nhỉ."
Quả nhiên hành động vừa rồi hoàn toàn là vô thức...
"Nhưng mà, tớ thấy hơi hồi hộp. Đây là lần đầu tiên tớ ngậm ngón tay Yuuto mà."
"Chắc chắn rồi. Tớ cũng chưa từng bị ai làm thế bao giờ."
"May quá. Vậy là cả hai chúng ta đều là lần đầu tiên nhé."
Tsukino khẽ bật cười khúc khích, khiến tôi vô tình nín thở.
Quả nhiên, kể từ cái ngày được Tsukino tỏ tình, mọi thứ cứ là lạ sao ấy. Bình thường, dù Tsukino có cười tôi cũng chẳng mảy may dao động cơ mà.
Không hiểu sao, lồng ngực tôi lại đang đập loạn nhịp thế này.
"Xong rồi đây. Chỉ cần luộc nữa là xong, nên để Tsukino làm một mình chắc cũng ổn nhỉ?"
Bản thân món lẩu là một món dễ nấu, nên việc chuẩn bị diễn ra trong chớp mắt.
Nhìn đồng hồ thì mới chỉ có 17 giờ 30 phút. Chắc tầm này Hinata vẫn đang nấu bữa tối...
"Đã xong hết rồi à. Tiếc thật, tớ muốn cậu ở lại thêm chút nữa cơ."
"Không, tớ thì không sao. Vẫn còn dư dả thời gian trước bữa tối mà."
"Thật á? Vậy, làm gì bây giờ nhỉ."
Những việc thường làm khi chỉ có hai đứa tôi, đại khái cũng chỉ quanh đi quẩn lại vài trò. Chơi game, hoặc vừa xem TV vừa buôn chuyện trường lớp, đó là những việc làm quen thuộc.
"Ừm, vậy thì... Tớ muốn cậu cho tớ gối đầu lên đùi."
Một việc làm hoàn toàn mới luôn.
"Gối đầu lên đùi, sao..."
"Không được à?"
"K-Không, không phải là không được. Nhưng mà tớ chưa từng để ai gối đầu bao giờ, với lại đùi tớ cứng lắm đấy? Thú thực, tớ sợ cậu sẽ thất vọng, thấy hơi xấu hổ ấy."
"Tớ lại càng thích thế. Tớ muốn được cảm nhận hơi ấm của Yuuto."
Lại nói mấy lời đáng xấu hổ đó bằng cái ánh mắt thẳng thắn ấy nữa rồi...
"Làm ơn đi mà."
"...Tớ hiểu rồi. Nhưng mà, tớ không nhận phản hồi chê bai đâu đấy nhé."
Cố gắng thực hiện những yêu cầu của Tsukino, đó là cách giải quyết của riêng tôi. Nếu không làm thế, tôi biết lấy mặt mũi nào nhìn Tsukino ─ người đã lấy hết dũng khí để tỏ tình với tôi chứ.
Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, rồi bộp, Tsukino ngả đầu xuống, lấy đùi tôi làm gối. Đầu Tsukino nhỏ xíu, và nhẹ bẫng hệt như lông vũ của một thiên thần vậy.
"Quang cảnh thế này, lần đầu tiên tớ thấy. Ngước lên là nhìn thấy Yuuto, cảm giác kỳ diệu thật đấy."
"Thấy thế nào?"
"Thấy bình yên lắm. Chắc vì có mùi hương của Yuuto chăng."
Nếu là mối quan hệ bạn thuở nhỏ như trước đây, có khi tôi đã cười phá lên và bảo 'Cái gì thế không biết'.
Nhưng lúc này đây, tôi lại thấy hơi căng thẳng trước những lời nói đó.
Để che giấu sự ngượng ngùng, tôi đánh mắt sang hướng khác, rồi cất lời.
"Cứ như thế này, Tsukino thực sự giống hệt như một con mèo ấy."
"Cậu có khen tớ nhiều nữa tớ cũng chẳng thưởng gì cho cậu đâu."
"Được khen giống mèo, bộ vui lắm à..."
"Vì tớ thích mèo mà. Nếu được tái sinh, tớ muốn làm một con mèo. Mà không phải mèo hoang đâu, mèo nhà cơ. Sống một cuộc đời ung dung tự tại, ngày ngày được ăn thức ăn từ tay chủ nhân."
"Nghe chẳng khác cuộc sống hiện tại của cậu là mấy nhỉ."
"Vậy, chủ nhân của tớ là Yuuto sao?"
"...Không, chắc tớ vẫn chỉ là người chăm sóc thôi. Mấy người nuôi mèo ấy, hình như họ tự nguyện cung phụng vì sở thích ấy chứ. Cứ chăm sóc đùm bọc nâng như nâng trứng thế, khéo mấy con mèo nhà lại coi mình mới là chủ nhân ấy chứ."
"Nhưng mà, chắc chắn mèo cũng biết ơn chủ nhân của nó đấy. Giống như tớ, tớ cũng nghĩ có Yuuto ở bên cạnh thật tốt biết bao. Cảm ơn cậu lúc nào cũng giúp đỡ tớ nhé, Yuuto."
"Thì, tại chúng ta là bạn thuở nhỏ mà."
Với biểu cảm vô cùng thư giãn, Tsukino trở mình rột một cái.
"Yuuto, lúc nào cũng ở bên cạnh tớ nhỉ. ...Cậu còn nhớ không? Chuyện hồi tớ nhặt được Mia, rồi cùng Yuuto bỏ nhà đi bụi ấy."
"...Tớ nhớ chứ. Hồi đó đúng là cực hình mà."
Tại công viên gần nhà, chú mèo tam thể Mia đang nằm ngủ trên đùi Tsukino.
Ban đầu Mia là một chú mèo bị bỏ rơi, và chính Tsukino hồi tiểu học đã phát hiện và nhặt nó về.
Một con mèo đã từng được con người nuôi nấng, tuyệt đối không thể tự mình sinh tồn ngoài tự nhiên. Tình trạng của Mia lúc đó vô cùng tồi tệ.
Tsukino bế theo Mia gầy trơ xương, cuống cuồng chạy về cầu cứu bố mẹ. Đưa đến bệnh viện thú y, may mắn thay Mia đã giữ được mạng sống.
Và rồi Tsukino trở thành chủ nhân của Mia, mọi chuyện kết thúc có hậu... Giá mà được như vậy thì tốt biết mấy, nhưng mọi chuyện không hề suôn sẻ như vậy.
Trong khu chung cư cấm nuôi thú cưng này, việc giữ Mia lại là điều bất khả thi. Chuyện phải chia xa Mia là điều đã được định sẵn ngay từ đầu.
Khỏi phải nói, Tsukino đã khóc như mưa.
Một Tsukino vốn dĩ vô cảm từ hồi đó nay lại vừa khóc lóc ầm ĩ vừa nằng nặc đòi nuôi cho bằng được. Dù thấu hiểu tấm lòng của con gái, nhưng bố mẹ cô bé cũng không thể nào phá vỡ quy định của chung cư, và họ tiếp tục tìm kiếm người nhận nuôi Mia.
Vào một ngày nọ, Tsukino đã bế Mia trốn khỏi nhà.
"Lúc đó tớ hết hồn luôn đấy. Tự dưng cậu nhét Mia vào cặp sách, rồi bảo 'Đi tìm nơi nào đó có thể sống cùng Mia thôi'. Cậu gọi tớ đi cùng, có phải vì cậu sợ không?"
"...Tại lúc đó, tớ đã quyết tâm không về nhà nữa rồi mà. Khi cảm thấy cô đơn vì chỉ có một mình, khuôn mặt đầu tiên tớ nghĩ đến chính là Yuuto."
Thế nhưng, chuyến đi bụi của Tsukino không kéo dài được bao lâu.
Trời sập tối, thức ăn và số tiền tiêu vặt ít ỏi cũng đã cạn kiệt. Hai đứa trẻ tiểu học là chúng tôi và Mia chuẩn bị qua đêm trong một trò chơi hình vòm ở công viên, và chính lúc đó, Tsukino vừa rơi nước mắt vừa cất tiếng.
─ Tớ muốn về. Tớ muốn gặp bố, mẹ và chị hai.
Với câu nói đó, cuộc tẩu thoát ngắn ngủi của tôi và Tsukino chính thức hạ màn.
"Tsukino thì vừa khóc hu hu vừa chạy về nhà, còn bố Tsukino thấy con gái về cũng khóc nức nở theo. Chắc chắn đó là vụ làm loạn lớn nhất từ trước đến giờ luôn đấy."
"Hồi đó, tớ làm phiền Yuuto nhiều quá nhỉ. ...Nhưng mà, bây giờ tớ mới nhận ra, lúc đó Yuuto đâu có thực sự định cùng tớ đi bụi đâu đúng không."
Khóe miệng Tsukino khẽ giãn ra, cậu ấy ngước nhìn tôi bằng đôi mắt trong veo không gợn đục.
"Yuuto, đã luôn trông chừng tớ phải không. Để bất cứ khi nào tớ bảo muốn về, tớ đều có thể quay trở về ngôi nhà này."
"...Nếu để Tsukino xảy ra chuyện gì, tớ biết ăn nói sao đây."
Tôi nghĩ hồi đó mình không còn trẻ con đến mức tin rằng chuyện đi bụi sẽ trót lọt.
Lý do tôi đi theo, chỉ đơn giản là vì tôi lo cho Tsukino. Lỡ hết đồ ăn thì sao. Lỡ bị ai đó dụ dỗ bắt đi thì sao. Nhét cái còi báo động chống tội phạm vào túi áo, dù chỉ là một đứa trẻ, tôi vẫn cố gắng để bảo vệ Tsukino.
Vì nếu đó là điều Tsukino muốn làm, tôi muốn dùng toàn bộ sức lực của mình để giúp cậu ấy thực hiện nó.
Thế nên, tôi đã quyết định dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải ở cạnh Tsukino đến cùng.
...Mà, vì cái tội hùa theo không cản Tsukino đi bụi nên tôi bị ông già mắng cho té tát.
"Giờ thì có thể cười nói về chuyện đó được rồi. Cả Mia nữa, muốn gặp lúc nào là gặp được mà."
Sau khi Tsukino về nhà, tôi và ông già cũng phụ giúp việc tìm người nhận nuôi, và may mắn tìm được một đôi vợ chồng già sống gần đó đồng ý nuôi mèo. Đó chính là ông bà Shimizu, chủ nhân hiện tại của Mia.
Hồi đó, ngày nào Tsukino cũng sang nhà ông bà Shimizu để chơi với Mia.
"Từ xưa đến nay, Yuuto đã luôn bảo vệ tớ rồi. Thế nên, nhé. Tớ cũng sẽ thực hiện mọi thứ Yuuto muốn làm. Cậu muốn tớ làm gì cũng được đấy?"
"Điều tớ muốn Tsukino làm cho tớ...? Cậu nói tớ mới để ý, tớ hay làm mấy việc vì Tsukino, chứ chiều ngược lại thì tớ chưa bao giờ nghĩ tới."
Nhưng mà, nếu là Tsukino, chắc chắn cậu ấy sẽ cố gắng an ủi mỗi khi tôi suy sụp.
Bằng chứng là, cái ngày tôi biết Hinata là chị gái mình. Lúc tôi đang gục ngã ngoài ban công, cậu ấy đã xoa đầu để động viên tôi cơ mà.
"Này, Yuuto… tớ, cực kỳ thích Yuuto đấy…"
Tsukino thốt lên một tiếng nhỏ xíu.
Tớ quả thực nghĩ, cậu chung tình thật đấy.
Dù biết tôi đang ôm ấp mối tình với Hinata, Tsukino vẫn muốn ở bên cạnh tôi. Tình cảm đó thật đẹp đẽ, và tôi nhận ra mình đang bắt đầu dao động trước một Tsukino như vậy. Lúc nào không hay, trái tim tôi như đang dần bị thu hút bởi một người con gái tên Tsukino…
… Có sai không khi tôi bị thu hút bởi cô ấy?
Dù Hinata, đã là chị gái tôi rồi. Dù cho mối tình đơn phương của tôi, đã kết thúc bằng sự thất tình từ lâu rồi.
"...Tsukino, tớ ─"
Thế nhưng, những lời phía sau cứ nghẹn lại ở cổ họng, chẳng thể thốt nên lời.
Có lẽ, tôi vẫn chưa thực sự đối diện đàng hoàng với tình cảm của Tsukino.
Mối tình đầu dành cho Hinata, hay những kỷ niệm đã cùng nhau trải qua dưới danh nghĩa bạn thuở nhỏ. Tôi không thể tách biệt những thứ đó ra được, và cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn đang bối rối trước câu nói 'Thích' của Tsukino.
Dù một ngày nào đó, tôi bắt buộc phải đưa ra câu trả lời cho lời tỏ tình của cậu ấy.
Nãy giờ, Tsukino vẫn im bặt. Chắc là cậu ấy đang giận rồi. Tôi cứ chần chừ mãi việc trả lời lời tỏ tình quan trọng của Tsukino cơ mà... Khoan đã.
Hình như nãy giờ có tiếng hít thở đều đều của ai đang ngủ thì phải?
"Ừm, Tsukino-san...?"
"…"
Nhìn xuống thì Tsukino, đang say sưa ngủ gật ngon lành.
...Thật luôn đó hả trời. Rõ ràng nãy giờ tớ đang suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc cơ mà.
Nhắc mới nhớ, lúc nãy gặp nhau ở công viên cậu ấy cũng đang gà gật ngủ. Dù sao thì cũng là chỗ quen biết lâu năm, chuyện ngủ ở nhà nhau cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng mà, ra là vậy. Ngủ gật trong khi đang được gối đầu lên đùi sao...
"...Làm sao bây giờ, không cử động được."
Bây giờ thì tôi đã hoàn toàn thấu hiểu được nỗi khổ của Tsukino khi bị Mia ngủ trên đùi rồi.
Dù rất muốn để mặc Tsukino với khuôn mặt say ngủ yên bình kia, nhưng chỉ cần nhúc nhích đầu gối một chút thôi là chắc chắn cậu ấy sẽ tỉnh giấc. Vậy nhưng giờ này có lẽ Hinata đã nấu xong bữa tối rồi, mà đánh thức Tsukino dậy thì tôi lại thấy hơi tội lỗi...
...Ừm, quyết định rồi. Ráng làm gối chuyên dụng cho Tsukino thêm 30 phút nữa vậy.
"Có khi nào, mình đang quá nuông chiều Tsukino không…?"
Với tâm trạng bối rối, tôi cúi xuống nhìn Tsukino đang ngủ say với những nhịp thở đều đều. Khuôn mặt lúc ngủ của cậu ấy trông thật ngây thơ, quả thật danh xưng 'Thiên thần' cũng không phải là nói quá, tôi thoáng nghĩ như vậy.
Hồi nhỏ, mỗi lần chơi đùa mệt lả, hai đứa cũng từng lăn ra ngủ cùng nhau nhỉ.
"…"
Một cảm giác yêu thương chợt trào dâng, tôi đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc Tsukino cẩn thận để không đánh thức cậu ấy.
Được chạm vào mái tóc tuyệt đẹp, suôn mượt như thế này của Tsukino, không hiểu sao tim tôi lại đập rộn ràng và căng thẳng đến vậy. Nếu bây giờ Tsukino mà thức giấc, chắc tôi xấu hổ đến mức nhảy cẫng lên mất.
Từ trước đến nay, tôi chưa từng có những cảm xúc như thế này với Tsukino.
"...Đã ở bên nhau hơn 10 năm rồi nhỉ. Không ngờ, lại có ngày mối quan hệ của chúng ta lại trở nên thế này."
Việc xoa đầu Tsukino vừa rồi, là hành động của một cậu bạn thuở nhỏ, hay là của một thằng con trai với một người con gái? Ngay cả bản thân tôi cũng không có câu trả lời.
Rốt cuộc, phải 30 phút sau Tsukino mới tỉnh dậy.
Trở về nhà lúc hơn 6 giờ tối, Hinata đang đợi tôi với vẻ mặt hằm hằm.
"Nếu về trễ, phải liên lạc trước 6 giờ, đó là quy tắc của chúng ta cơ mà. …Tất nhiên là, cậu sẽ giải thích cho tớ lý do tại sao cậu không liên lạc đúng chứ?"
Khi con người phải đối mặt với nỗi sợ hãi thực sự thì cơ thể sẽ tê liệt, hóa ra đó là sự thật.
Hinata với chiếc tạp dề đang đứng chống nạnh kia, trông thật sự rất đáng sợ.
Hinata, cũng biết nổi giận cơ đấy. Chắc đây là lần đầu tiên tôi thấy Hinata như thế này...
"À, ừm, xin lỗi cậu. Lúc đang nấu bữa tối bên nhà Tsukino, có chút sự cố ngoài dự kiến xảy ra. Tại thế nên tớ mới không nhắn tin cho cậu được…"
"...Cậu có biết tớ lo lắng không biết có phải cậu không cần ăn cơm nữa không đó? Tớ cất công nấu rồi mà Yuuto-kun không ăn thì tiếc lắm."
"Tớ thành thật xin lỗi. Tớ sẽ ăn hết mà, cậu tha lỗi cho tớ nhé…?"
"...Cậu ra đây."
Vẫn giữ nguyên nét mặt dỗi hờn, Hinata quay gót đi vào bếp kiêm phòng ăn. Tôi nghiêm túc suy nghĩ không biết mình có bị đem ra xử trảm ngay tại đây không.
Rón rén bước đến chỗ Hinata, cậu ấy đang bày biện bữa tối hôm nay lên bàn. Một thực đơn đậm chất Nhật Bản với món chính là Tempura tôm và cà tím.
Vừa nơm nớp lo sợ ngồi xuống bàn, Hinata cũng kéo ghế ngồi ngay bên cạnh tôi.
Rồi cậu ấy dùng đũa gắp một miếng Tempura, đưa đến tận miệng tôi như thể muốn đút cho tôi ăn.
"Bây giờ hình phạt chính thức bắt đầu. Yuuto-kun phải có trách nhiệm ăn cho bằng hết bữa tối ngày hôm nay. …Vậy nên, há miệng ra nào?"
"…Hả?"
Trước món ăn được đưa ra ngay trước mặt, tôi bất giác há hốc mồm ngạc nhiên.
Há miệng ra á, ý cậu là ─
"K-Không không! Tất nhiên là tớ sẽ ăn rồi, nhưng tại sao Hinata lại phải đút cho tớ...?"
"Tại vì, phải cho Yuuto-kun nếm mùi xấu hổ một chút thì tớ mới thấy hả dạ. Trễ giờ cơm tối mà không báo trước, là trọng tội đấy cậu biết không?"
"…Cậu, nghiêm túc đấy à?"
"Cậu nghĩ tớ đang đùa à?"
Hinata đưa miếng Tempura về phía tôi với ánh mắt đầy mong đợi.
...Không sao, chẳng có gì phải hoảng cả. Dù sao thì chúng tôi cũng là chị em mà. Mấy cái này cũng chỉ giống như gia đình đang đùa giỡn với nhau thôi.
Tôi liều mạng tự trấn an bản thân trong vài giây.
Cuối cùng, tôi quyết định nhắm mắt làm liều, há miệng ra ngoạm lấy miếng Tempura mà Hinata đang đưa tới.
"Sao nào?"
"…Tớ chả nghĩ ra được câu bình luận nào hay ho cả, tóm lại là rất ngon."
Hinata khẽ cười khúc khích.
"Vậy à, may quá. Thế thì tớ sẽ đút cho cậu đến khi nào cậu ăn hết thì thôi nhé. Lần này thử miếng Tempura gà này đi. Nào, aaan~♪"
"…A, aaa~n"
Mặc cho Hinata đang mỉm cười rạng rỡ, tôi đành cam chịu há miệng ăn thức ăn như một con chim non đang chờ mớm mồi.
…Lúc nãy tôi bảo với Hinata là thức ăn rất ngon, nhưng mà.
Thực ra vì quá căng thẳng nên tôi chẳng nếm được vị gì cả, đó là một bí mật.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
ミア 「にゃう、みー」