Saitei Rank no Boukensha, Yuusha Shoujo wo Sodateru Orette ~Ore tte Kazu Awase no Ossan Janakatta ka?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

22 0

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8356

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

11 0

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 0

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Tập 01 - Chương 11 ~ 15

Chương 11 ~ 15

### Tôi là con gái Bộ trưởng đấy nhé

Khoảng một tuần sau ngày hôm đó.

Vào một ngày tôi không lặn hầm ngục, sau khi hoàn thành bài tập luyện hàng ngày và đang nằm ườn ra trong phòng, thì đột nhiên điện thoại reo.

Ai vậy nhỉ? ...Miyano? Miyano... À, là Miyano.

Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, mất một lúc tôi mới nhận ra là ai, rồi nhớ ra mình đã gia nhập đội của cô bé.

Đây là cuộc gọi từ cô bé trưởng nhóm.

Chúng tôi không phải là kiểu quan hệ thân thiết để liên lạc tán gẫu, nên tôi đoán chắc là lịch trình chinh phạt hầm ngục tiếp theo đã được quyết định.

"Alo, tôi nghe."

『A, ừm, đã lâu không gặp chú Igami ạ.』

"Ừ, lâu rồi không gặp."

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói có phần lúng túng của Miyano, cũng phải thôi, gọi điện cho một người lớn không quá thân thiết thì thế này là bình thường.

『Vâng, chuyện là, ừm... Cháu xin lỗi nhưng ngày mai chú có thể đến trường bọn cháu được không ạ?』

"...Hả? ...Tại sao?"

『Thực ra là bọn cháu đã nộp báo cáo, nhưng nhà trường nghi ngờ tính xác thực của nội dung ạ.』

"...Các cô viết cái gì mà để người ta nghi ngờ thế?"

Với tính cách của Miyano, chắc chắn không có chuyện cô bé thổi phồng báo cáo. Asada và Kitahara cũng vậy.

Chuyện nôn mửa có thể họ đã giấu đi, nhưng chỉ chừng đó thì không thể tạo ra mâu thuẫn gì quá lớn được.

Hay là tôi đã đánh giá sai về bọn họ?

Tôi hơi nhíu mày, nhưng có vẻ không phải vậy.

『Dạ không, thực ra trong số những hầm ngục được đưa ra làm bài thi, có vài cái là cái bẫy, vốn không dành cho người mới, và Hang Tiểu Quỷ mà bọn cháu đi là một trong số đó.』

"Chắc chắn rồi. Chỗ đó không dành cho người lần đầu tiên chui vào hầm ngục đâu."

Nhưng mà, tôi cũng lờ mờ hiểu ra câu chuyện.

Dù dính phải cái hầm ngục "bẫy" trong kỳ thi nhưng vẫn nộp báo cáo hoàn thành trơn tru nên mới sinh ra nghi ngờ. Kiểu vậy sao?

『Đúng là vậy ạ. Lúc quyết định chọn nơi đó, bọn cháu muốn được đánh giá cao nên đã chọn nơi có độ khó cao hơn, nhưng suy nghĩ vẫn còn non nớt quá.』

"Và nhà trường để ý đến lý do tại sao các cô có thể sống sót trở về từ một hầm ngục không dành cho người mới chứ gì?"

『Nói một cách đại khái thì là như vậy ạ.』

Nếu người trợ giúp là Cấp 1 hay Đặc cấp thì có lẽ chẳng ai thắc mắc, nhưng tôi chỉ là Cấp 3. Dù có kinh nghiệm, nhưng họ đánh giá rằng một Cấp 3 gánh thêm mấy cục nợ người mới thì khó mà qua ải được.

Và họ muốn tôi đến để giải trình. ...Phiền phức thật sự.

"...Nếu tôi không đi thì có vấn đề gì không?"

『Dạ không, cũng không hẳn là có vấn đề gì lớn đâu ạ, nhưng mà...』

Nói dối. Nghe giọng điệu này thì chắc chắn sẽ có hình phạt... hoặc biện pháp xử lý nào đó. Ít nhất là họ đã ám chỉ như vậy. Thế nên cô bé mới trả lời không dứt khoát.

...Chết tiệt, đành chịu thôi. Phiền thật đấy, nhưng tôi đã là thành viên của đội rồi. Nếu không đi thì có vẻ hơi thiếu trách nhiệm quá.

"...Haizz, hiểu rồi. Ngày mai, mấy giờ?"

『Chú đồng ý ạ?』

"Dù sao thì cho đến khi tôi nghỉ làm mạo hiểm giả, chúng ta vẫn cùng một đội. Chừng này cũng nằm trong phận sự thôi."

『Cảm ơn chú ạ. Vậy thì sau giờ học ngày mai... lúc ba giờ chiều chú đến cổng trường, cháu sẽ ra đón ạ.』

"Ừ, rõ rồi. Vậy mai gặp."

『Vâng. Xin lỗi vì đã làm phiền chú, mong chú giúp đỡ ạ.』

Cúp điện thoại xong, tôi thở dài thườn thượt.

---

"Chà, hẹn gặp ở đây thì phải... Chỗ này cũng lâu lắm rồi mới quay lại."

Ngày hôm sau, tôi đến Trường Đào tạo Mạo hiểm giả như đã hẹn, nhưng trước cổng chính chẳng có ai. Có vẻ Miyano vẫn chưa đến.

"Lần trước đến đây là hơn bốn năm trước, cũng lâu phết rồi..."

Nói thế thôi chứ tôi cũng từng học ở trường này. Dù chỉ có một năm.

Nhưng nói là một năm không có nghĩa là tôi bỏ học giữa chừng. Chỉ là hệ đào tạo nó thế.

Không phải cứ thức tỉnh sức mạnh là chiến đấu được ngay. Tất cả Người Thức Tỉnh đều phải đến trường để học cách sử dụng sức mạnh, nhưng những Người Thức Tỉnh Hậu thiên trên 25 tuổi như tôi thì hầu hết đều bị tống vào khóa học đặc biệt kéo dài một năm để nhồi nhét đủ thứ kiến thức.

Nói nôm na là: "Bọn tao chả kỳ vọng gì ở tụi bay đâu, nhưng luật là luật nên cứ đi học đi".

Tại sao lại thành ra như thế thì...

"Này ông kia. Ông đang làm gì ở đó vậy hả?"

"...Cô hỏi tôi à?"

Đang mải suy nghĩ, hay đúng hơn là hoài niệm quá khứ, tôi bất ngờ bị một giọng nói lạ hỏi chuyện.

Quay sang nhìn, tôi thấy một nữ sinh mặc đồng phục.

Mái tóc nâu sẫm được búi lên... gọi là gì nhỉ... kiểu búi tóc (chignon)? Đại loại là được chải chuốt gọn gàng như thế.

"Đúng, là ông đấy. Nơi này cấm người ngoài phận sự lui tới. Tôi không nghĩ ông là người của trường này, ông có việc gì không?"

À, ra là thế. Đúng là một ông chú đứng lù lù trước cổng trường thì bị coi là kẻ khả nghi cũng chẳng oan.

...Kẻ khả nghi à. Tự mình nói ra nghe sao mà chua xót thế.

"À... Tôi cũng từng tốt nghiệp ở đây, hôm nay tôi có hẹn với học sinh trong trường nên đến đây thôi."

"Tôi có thể hỏi tên học sinh đó được không?"

"Là em Miyano Mizuki..."

"...Của Miyano-san?"

"A, người quen hả?"

"...Vâng, đại loại thế."

Dựa vào biểu cảm hơi cau lại và thái độ đó, tôi đoán không phải là người quen theo nghĩa tốt đẹp rồi.

...Mà thôi, dù có biết thì cũng chẳng phải chuyện tôi nên xía vào.

"Hừm. ...Nếu là cựu học sinh thì ông là mạo hiểm giả đúng không? Phiền ông cho tôi kiểm tra thẻ mạo hiểm giả được không?"

"Ừ, đây. ...Cái này."

"Xin phép."

Biết tôi là mạo hiểm giả, thái độ cô nàng có vẻ mềm mỏng hơn chút, nhưng khi nhìn vào thẻ mạo hiểm giả tôi đưa, cô nàng lập tức nhăn mặt. Gì nữa đây?

"Cái này... ông chỉ là Cấp 3 thôi sao?"

"Ừ. Có vấn đề gì không?"

"Không. ...Nhưng mà, Miyano-san lại đi giao du với hạng người như thế này sao. Với thực lực của cậu ấy thì hoàn toàn có thể nhắm đến những vị trí cao hơn, vậy mà..."

Lại là cái kiểu này. Coi thường người khác dựa trên cấp bậc.

Đúng là Cấp 3 thì chẳng khác gì mấy con tép riu, có khi còn thua cả người thường chưa thức tỉnh, điều đó bản thân tôi hiểu rõ ~~lắm~~ rồi.

Nhưng mà, dù thế thì bị kẻ khác nhìn xuống vẫn chẳng vui vẻ gì.

Mà thôi, chuyện cơm bữa ấy mà.

"Vậy, ông đến đây có việc gì?"

"Hả? Thì tôi vừa bảo là đến gặp Miyano-san ──"

"Ý tôi không phải thế, tôi hỏi lý do ông đến gặp cậu ấy."

"...Tại sao tôi phải khai báo đến mức đó với cô?"

"Một kẻ cỡ Cấp 3 mà lảng vảng bên cạnh Miyano-san sẽ làm giảm giá trị của cậu ấy. Cậu ấy là Đặc cấp. Một tài năng có thể vươn xa hơn nữa."

"Rồi sao?"

"Việc cậu ấy cam chịu trong một cái hội nhóm bạn bè thân thiết là một tổn thất cho thế giới này. Là Đặc cấp, cậu ấy nên hoạt động trong cùng một đội với một Đặc cấp khác như tôi đây."

"Tóm lại là cô không thích một thằng tép riu như tôi ở cạnh cô bé chứ gì."

"Tôi không nói thẳng ra như thế, nhưng tôi nghĩ ông nên suy nghĩ lại cho kỹ."

"Cô nói toẹt ra còn gì. Ý nghĩa y chang nhau."

Tóm lại là, con nhỏ này muốn nói "Đặc cấp thì phải chơi với người xứng tầm".

Và cái người xứng tầm đó, chắc là nó đang ám chỉ bản thân nó. Dám nhìn xuống Cấp 3 thì chắc nhỏ này cũng phải Cấp 1 hoặc Đặc cấp.

"Mà này, cô bé đó ở cùng ai, kết bạn với ai là quyền của cô bé. Không phải việc cô xen vào, và cũng chẳng phải việc tôi bận tâm."

Thực ra đội của Miyano toàn Cấp 1 trở lên. Tôi thấy họ hoàn toàn là những thành viên "xứng tầm".

A, trừ tôi ra nhé. Tôi là vé vớt. Bị bảo là không xứng đáng cũng đành chịu.

Hơn nữa, nếu muốn hoạt động cùng đội thì nhỏ này cứ xin vào đội của Miyano là xong.

Mạo hiểm giả thường lập đội từ 4 đến 6 người, đội Miyano vốn có 4. Thêm tôi vào là 5. Vẫn còn trống một chỗ.

Nên dù có ai khác gia nhập tôi cũng chẳng ý kiến gì. Đằng nào tôi cũng sắp rời đi rồi.

"Nếu thực sự để ý đến thế thì cô cứ xin vào cùng nhóm với Miyano là được mà?"

"...Ông không định rời đi sao?"

"Làm gì là quyền của tôi. Cô nghĩ mấy lời của một con nhóc khiến tôi đổi ý được à?"

"...Vậy sao. Tôi không muốn dùng đến cách này đâu nhưng... tôi là con gái của Bộ trưởng Bộ Mạo hiểm đấy nhé."

Nghe cái danh xưng có vẻ thiếu thực tế, nhưng dạo gần đây, hay đúng hơn là từ khi quái vật xuất hiện, cái gọi là Bộ Quản lý Mạo hiểm giả đã được thành lập.

Bộ trưởng Bộ Mạo hiểm là người đứng đầu cơ quan đó. Tuyệt đối không phải là ông bộ trưởng đi làm mạo hiểm giả đâu nhé.

Và cô tiểu thư này hình như là con gái của ông bộ trưởng đó.

"Vậy à. Rồi sao?"

"...Ông không hiểu à? Nếu tôi mách cha tôi, thì cuộc đời mạo hiểm giả của ông coi như chấm dứt đấy?"

...Ơ, cái gì? Không cần đợi 3 tháng mà cho tôi nghỉ luôn á? Cảm ơn nhiều nha?

### Dấu hiệu của rắc rối

"Thế thì tốt quá. Đó chính là điều tôi mong muốn."

"Cái gì cơ?"

"Tôi là Người Thức Tỉnh Hậu thiên. Vì nghĩa vụ mạo hiểm giả nên phải phục vụ 5 năm, nhưng do tuổi tác nên làm mạo hiểm giả cực lắm rồi. Nếu được thì tôi muốn bỏ cái nghề này ngay và luôn. Nếu cô giúp tôi nghỉ được thì tôi mừng còn không kịp ấy chứ."

"..."

Liệu có thể cho tôi nghỉ ngay lập tức được không nhỉ?

Không có lý do chính đáng thì tôi không thể tự ý bỏ nghề trong thời gian nghĩa vụ, nhưng nếu bị đuổi thì không phải do tôi tự bỏ nên không vi phạm pháp luật.

"Xin lỗi chú Igami, để chú phải đợi lâu!"

Đang khấp khởi hy vọng thì Miyano Mizuki, người gọi tôi đến, đã xuất hiện.

"A... Tenchi-san?"

"Chào buổi chiều, Miyano-san."

Thái độ của hai người họ khó có thể gọi là đang chào hỏi nhau, cả hai im lặng nhìn nhau, không ai có ý định nói thêm lời nào.

Nhưng cảm xúc trong họ chắc hẳn là khác biệt.

"...Tôi xin phép đi trước đây."

Cô gái tên Tenchi nhìn Miyano một lúc rồi nói lời tạm biệt và rời đi, nhưng trước khi đi cô ta còn liếc nhìn tôi một lần nữa.

...Chắc là không cho mình nghỉ đâu nhỉ.

"À ừm, là người quen của chú ạ?"

"Không, thấy người lớn lạ mặt nên cô bé đó nghĩ là người ngoài và đến nhắc nhở thôi."

"Ra vậy. Cậu ấy là thành viên Hội học sinh mà."

"À, tham gia cả mấy cái đó nữa cơ à."

"Vâng. Cậu ấy cũng là Đặc cấp, dù mới năm nhất nhưng đã vào Hội học sinh và, ừm... rất nỗ lực."

Nỗ lực, hả... Nhìn thái độ vừa rồi thì tôi chắc chắn không thể thân thiết nổi với nhỏ đó. Mà tôi cũng chẳng muốn, và cũng chẳng có cơ hội.

Cơ mà, quả nhiên là Đặc cấp. Hèn gì Đặc cấp lại coi Cấp 3 là "đối tượng không xứng tầm".

"Tạm thời thì, giải quyết công việc cái đã."

"A, đúng rồi ạ. Cảm ơn chú hôm nay đã cất công đến đây. Mời chú đi lối này."

Được Miyano dẫn đường, tôi bước vào khuôn viên trường học sau vài năm xa cách.

---

"Phía trước là phòng giáo viên ạ..."

"Chú biết rồi. Chú cũng từng học ở đây mà."

"A, đúng rồi nhỉ... đến nơi rồi. Để cháu vào gọi cô giáo."

...A, hình như tôi nói hơi cộc lốc quá thì phải?

Nhưng mà... tôi chưa từng có cơ hội nói chuyện với nữ sinh, nên chẳng biết phải tiếp xúc thế nào cho phải phép.

Dù chỉ có 3 tháng nhưng sẽ hoạt động cùng nhau, nên tôi cũng muốn hòa đồng nhất có thể... Haizz.

...Dạo này tôi thấy mình thở dài hơi nhiều. A, chán thật. Già rồi nên sinh tật hay sao ấy.

Đang suy nghĩ miên man thì Miyano đã từ trong phòng giáo viên đi ra, dẫn theo một người.

"Hân hạnh được gặp anh. Tôi là Momozono, giáo viên chủ nhiệm của các em ấy. Anh là người đã lặn hầm ngục với tư cách người trợ giúp cho nhóm Miyano đúng không?"

"Vâng. Mạo hiểm giả Cấp 3, Igami."

"Vậy anh Igami. Tôi có thể hỏi chuyện anh chi tiết hơn được không?"

"Vâng... nhưng tôi cũng chẳng có gì nhiều để kể đâu."

"Dù vậy tôi vẫn muốn trao đổi, mời anh qua bên này."

Chúng tôi đi theo giáo viên tên Momozono.

Điểm đến không xa, chỉ đi bộ vài phút là tới.

"Vậy, xin cảm ơn anh một lần nữa vì đã đến đây."

Tôi ngồi xuống ghế sofa trong phòng tiếp khách, nhưng Miyano không có ở đó.

Cô bé đi cùng chúng tôi đến cửa phòng này, nhưng cô Momozono bảo chỉ cần dẫn đến đây là được nên đã cho cô bé về.

Thế là, tôi và cô Momozono ngồi đối diện nhau, chỉ có hai người.

"Không có gì. Vậy, chuyện bài thi của nhóm Miyano sẽ thế nào ạ? Có phải thi lại hay gì không?"

"Về chuyện đó thì không vấn đề gì. Vốn dĩ tôi cũng không định đánh trượt các em ấy."

"Vậy à. Thế thì tốt rồi."

Gì vậy, hóa ra không bị trượt à. Không, tôi không thất vọng đâu nhé?

"Thú thật thì chuyện báo cáo này nọ chỉ là cái cớ, lý do tôi mời anh đến đây là chuyện khác."

"...Là lý do quan trọng đến mức phải nói dối để gọi tôi đến sao."

Có mùi rắc rối rồi đây...

"Vâng. Chuyện liên quan đến em Miyano, nhưng tôi không muốn em ấy biết. ...Chắc anh cũng biết, em ấy sở hữu tài năng của một Đặc cấp. Và nhiệm vụ của chúng tôi là nuôi dưỡng tài năng đó thật tốt. Trong cái thế giới như hiện nay thì sức mạnh chiến đấu là thứ vô cùng quan trọng."

Quý giá là đúng rồi. Cổng cứ xuất hiện hàng năm, mà số lượng Cổng bị phá hủy đâu có bằng số lượng xuất hiện. Chúng ta cố phá Cổng để đảm bảo an toàn, nhưng thực tế là Cổng tăng nhanh hơn tốc độ phá.

Bây giờ thì những mạo hiểm giả yếu nhớt như tôi làm công việc thu thập nguyên liệu này nọ, nhưng mục đích ban đầu của toàn thể mạo hiểm giả là phá hủy Cổng.

Phá hủy cái lõi kết nối với thế giới bên này nằm đâu đó trong hầm ngục thì Cổng sẽ biến mất, quái vật không còn tràn ra nữa. Đó là mục tiêu.

Nói là "đâu đó" nhưng thường nó nằm ở sâu nhất trong hầm ngục. Những kẻ có thể đến được đó, đáng tiếc là không nhiều.

Gần đây nhờ sự xuất hiện của kẻ được gọi bằng cái danh xưng đùa cợt "Mạnh nhất thế giới" nên tình hình đã được đưa về thế cân bằng, nhưng cũng chẳng kéo dài mãi được.

Do đó, những nhân tài có khả năng làm được điều đó ── những người có tài năng Đặc cấp, có thể chinh phục hầm ngục và xóa bỏ Cổng là vô cùng quan trọng.

"Tuy nhiên, em ấy hiện tại vẫn còn quá ngây thơ, nói thẳng ra là yếu đuối. Tôi đã nghĩ các em ấy không thể vượt qua Hang Tiểu Quỷ, nhưng họ đã đậu một cách ngoạn mục. Nhưng tôi đánh giá đó không phải do sức lực của các em ấy, mà là nhờ anh. Vì thế, tôi muốn anh giúp đỡ cho sự trưởng thành của em ấy."

"Giúp đỡ trưởng thành à... Cụ thể là?"

"Trường mạo hiểm giả có chế độ gọi là Giáo quan hướng dẫn (Kyoudoukan), tôi muốn anh đảm nhận vị trí đó. Nội dung công việc là đi cùng và đưa ra lời khuyên khi các em ấy vào hầm ngục giống như hôm trước."

Giáo quan hướng dẫn sao... Đằng nào cũng phải lặn hầm ngục cùng nhau, chừng đó thì cũng được, nhưng vấn đề là tại sao lại nhờ tôi?

Đúng là đọc báo cáo thì có thể nghĩ tôi đã làm gì đó, nhưng rốt cuộc tôi chỉ là Cấp 3. Nghĩ rằng Miyano đã phát huy sức mạnh của Đặc cấp hay Cấp 1 chẳng phải tự nhiên hơn là nghĩ tôi đã làm gì sao?

"Cỡ đó thì... nhưng thực sự chọn tôi có ổn không?"

"Vâng. Ngược lại, tôi nghĩ không có sự lựa chọn nào tốt hơn anh."

Cô Momozono nói rồi lấy ra vài tờ giấy từ tập hồ sơ trên tay và đặt trước mặt tôi.

"Đây là..."

"Xin thứ lỗi, tôi đã điều tra về anh."

Nhìn nội dung trên giấy tôi hiểu ngay, nhưng nghe cô ấy xác nhận tôi vẫn không khỏi nhăn mặt.

"Ra vậy. Nếu thế thì, vâng. Tôi hiểu rồi."

Dù biết là thất lễ nhưng tôi vẫn thở dài rồi chấp nhận đề nghị của cô Momozono.

Mà, đề nghị này cũng chẳng thay đổi gì nhiều. Dù sao thì trong 3 tháng tới cũng đã có hợp đồng rồi. Đằng nào cũng phải vào hầm ngục. Thế này vẫn nằm trong phạm vi cho phép.

...Ấy, nhưng phải nói trước điều này.

"Tuy nhiên, tôi đang định nghỉ làm mạo hiểm giả. Nên tôi chỉ dạy cho đến lúc đó thôi."

Tôi đồng ý dạy nhóm Miyano cách hoạt động như mạo hiểm giả, nhưng chuyện nghỉ hưu là không thay đổi. Còn 3 tháng nữa là tôi nghỉ rồi.

"Nếu có thể, tôi muốn anh dạy ít nhất hết năm nhất... nhưng vâng. Đó là ý muốn của anh, tôi cũng không thể ngăn cản được."

May quá. Chứ bị nài nỉ thêm thì phiền lắm.

"...Nhưng đổi lại, tôi muốn anh cùng đến trường với các em ấy."

"Đến trường? Lại còn thế nữa... Tại sao?"

"Anh Igami là học viên khóa ngắn hạn đúng không?"

"Vâng."

"Vậy có thể anh không biết, ở trường này về cơ bản quy định hành động theo nhóm. Không chỉ các tiết học thông thường, mà cả các bài kiểm tra như lần này cũng làm theo nhóm. Vì vậy, các nhóm có Giáo quan hướng dẫn từ bên ngoài được khuyến khích là Giáo quan cũng đến trường để nâng cao sự phối hợp. Nếu lỡ học sinh có mệnh hệ gì thì sẽ là tổn thất cho tương lai đất nước."

"Khuyến khích, tức là không bắt buộc?"

"Vâng. Nhưng hầu hết đều đi cùng nhau."

Nhưng mà... Thành thật mà nói là phiền phức. Ngoài phiền ra thì tôi cũng chẳng hứng thú gì.

Là trường học đấy? Tôi không ghét trường học, nhưng ở cái tuổi này mà bắt đi làm học sinh lần nữa á?

Tôi năm nay ba mươi... bốn nhỉ? Đến tuổi này rồi thì tuổi tác cũng chẳng quan trọng nữa nên quên béng mất.

Một ông chú già ngồi lẫn với đám thiếu niên để học bài... Nghe ngu không tả được. Không, xét về việc học thì chắc tôi ngu thật, nhưng ý là xấu hổ chết đi được.

"Ngoài ra, sẽ có giải đấu xếp hạng theo nhóm và cá nhân, nếu các thành viên trong nhóm của người trợ giúp đạt thành tích tốt, nhà trường sẽ có khoản tiền thưởng tương xứng cho người trợ giúp."

"...Giải đấu xếp hạng thì cũng chỉ là hoạt động của học sinh thôi chứ? Có tiền thưởng sao? Mà có được phép chi tiền không vậy?"

Dù nói là có cả người lớn theo học, nhưng rốt cuộc đây vẫn là trường học. Đa số học sinh là học sinh cấp ba.

Hoạt động của học sinh mà dính dáng đến tiền nong thì có ổn không đây?

"Dù là học sinh, nhưng đào tạo ra những mạo hiểm giả mạnh mẽ là ý muốn của chính phủ. Nếu không đất nước sẽ dễ dàng diệt vong. Vì thế, nếu để các em trở nên mạnh hơn thì một số việc như vậy được coi là cần thiết."

À, thế thì hiểu rồi. Cổng xuất hiện hàng năm, mạo hiểm giả thì thiếu.

Cứ đà này, Cổng sẽ tăng lên và thế giới sẽ tràn ngập quái vật.

Để tránh điều đó, họ chấp nhận đi chệch khỏi sự "bình thường" một chút.

Tiền là động lực dễ hiểu nhất, và nếu tiền đó biến thành trang bị cho kẻ mạnh thì đó cũng là điều họ mong muốn. Kiểu vậy đi.

"Xin thất lễ, nhưng anh Igami là Cấp 3, nên thu nhập chắc cũng không nhiều lắm đúng không? Nếu nhóm Miyano đạt thành tích cao, chẳng phải sẽ giúp ích cho anh khá nhiều sao?"

Đủ sống thì có, nhưng là do hiện tại tôi vẫn đang làm mạo hiểm giả.

Nửa năm nữa khi nghỉ rồi, không có việc làm thì thu nhập sẽ về không.

Người ta bảo cựu mạo hiểm giả được ưu tiên làm việc trong các ngành liên quan, nhưng cũng đâu phải quyết định ngay được.

Tôi cũng có chỗ nhắm để xin việc rồi, nhưng thú thật là không muốn đến đó lắm...

Không, không phải công ty đen hay bóc lột gì đâu. Giờ làm ngắn, quan hệ tốt, lương cao. Chỉ có một điểm trừ duy nhất là nội dung công việc thôi.

Mà thôi. Dù làm ở đó hay ở đâu thì cũng sẽ có một khoảng thời gian thất nghiệp, tiền thì càng nhiều càng tốt.

Nên nhận lời thì có lợi hơn... ...Ừ, đúng thế. Cũng chẳng có bất lợi gì, nhận cũng chẳng sao.

A, nhưng phải xác nhận một chuyện. Tùy vào cái này mà tôi có nhận hay không.

"Nếu tham gia lớp học thì phạm vi đến đâu? Chỉ thực hành chiến đấu thôi? Hay cả lý thuyết ngồi nghe giảng nữa?"

"Khuyến khích là liên quan đến chiến đấu, và chỉ một phần nhỏ thôi. Tuy nhiên, anh được phép tham gia cả giờ lý thuyết và các giờ thực hành chiến đấu khác ngoài khuyến khích nếu muốn."

A may quá, không phải ngồi học lý thuyết. Có cái đó là tôi từ chối thẳng thừng luôn.

"...Tôi được phép sử dụng cơ sở vật chất của trường tùy ý chứ?"

"Vâng. Ngoài việc tham gia lớp học, anh có thể sử dụng như học sinh bình thường."

Tóm lại là...

* Lặn hầm ngục cùng nhóm Miyano và hướng dẫn họ như một mạo hiểm giả.

* Cùng đến trường và tham gia lớp học (chỉ thực hành).

* Tham gia giải đấu và đạt thành tích.

* Được sử dụng tự do cơ sở vật chất trong trường.

Đại loại thế.

Không có gì bắt buộc quá đáng, cũng không có bất lợi cho tôi. Phiền phức vì phải dính dáng đến nhóm Miyano là một điểm trừ, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.

Chuyện quan hệ với nhóm Miyano... tôi chú ý một chút là được. Dính dáng quá mức cần thiết sẽ không tốt cho cả hai bên.

"Vậy, tôi xin nhận lời."

"Cảm ơn anh."

Khi tôi đồng ý dứt khoát, cô Momozono khẽ thở ra, vẻ nhẹ nhõm thấy rõ.

"...Là giáo viên tôi không nên nói điều này, nhưng thú thật, tôi không biết phải giáo dục một Đặc cấp như em ấy thế nào. Tôi chỉ là Cấp 1, và mới làm giáo viên năm thứ hai. Vì thế, có một người giàu kinh nghiệm thực chiến như anh đi cùng, tôi thấy yên tâm hơn hẳn."

Năm thứ hai mà được giao phụ trách Đặc cấp thì chắc cô này cũng ưu tú lắm... nhưng áp lực cũng là thật.

Hiểu sao cô ấy muốn lôi kéo người có thể tin tưởng được.

"Nói là kinh nghiệm thực chiến nhưng tôi cũng chỉ là Cấp 3 thôi. Đừng kỳ vọng quá, tôi không làm được gì to tát đâu. Nếu muốn nuôi dạy Đặc cấp, chẳng phải nên để một Đặc cấp khác chỉ dạy cách sử dụng sức mạnh sao?"

Tôi không nghĩ mình dạy được Đặc cấp.

Đúng là tôi có chút cái gọi là thành tích, nhưng rốt cuộc vẫn là Cấp 3. Tôi không thể dạy cách dùng sức mạnh của Đặc cấp được.

"Không, ngược lại chính vì là Cấp 3 mới tốt. Cấp 1 hay Đặc cấp thường dùng sức mạnh để vượt qua khủng hoảng. Lúc đó thì qua chuyện, nhưng không thành kinh nghiệm cho tương lai. Nhưng anh thì khác. Đối mặt với khủng hoảng, suy nghĩ và chuẩn bị. Đó là kỹ năng cần thiết để sống sót của một mạo hiểm giả. Và điều đó đã được chứng minh qua các thành tích trong quá khứ của anh."

...A, nhớ ra rồi, cô này đã điều tra về tôi.

Tôi nhìn xuống tập hồ sơ trên bàn, nãy giờ nó nằm đó hòa vào phông nền nên tôi quên khuấy mất.

"Chuyện này xin hãy giữ bí mật với các em ấy. Nếu biết bị kỳ vọng quá mức sẽ trở thành gánh nặng cho các em."

"A, thế nên mới dùng lý do giả để gọi tôi đến."

"Vâng. Việc anh Igami đi cùng đến trường thì không sao, hay đúng hơn là không thể không dạy, nhưng chuyện nhà trường đứng sau hậu thuẫn thì xin hãy giấu đi ạ."

"Đã hiểu. Tôi sẽ hỗ trợ hết mức có thể trong khoản đó."

Dù sao cũng đã quyết định nhận lời. Một khi đã nhận việc thì phải làm cho trọn vẹn, đó là trách nhiệm của người nhận việc.

"Cảm ơn anh. Nhờ anh chăm sóc các em ấy."

"Cứ giao cho tôi... thì không dám nói mạnh, nhưng tôi sẽ dạy các em ấy những kinh nghiệm trong khả năng của mình."

Thoáng chốc tôi tưởng mình vừa phát ngôn giống mấy vụ án bắt cóc trẻ em, nhưng cô Momozono có vẻ không nhận ra.

Đây chắc là sự khác biệt trong đầu óc, kiểu như người bình thường có hay suy diễn "mấy chuyện đó" hay không ấy mà...

### Hoàn cảnh của học viên ngắn hạn

"Vậy thẻ ra vào trường tôi sẽ đưa cho em Miyano sau, anh nhận từ em ấy nhé."

"Đã rõ ── A?"

Ra đến hành lang, tôi thấy Miyano, người mà tôi tưởng đã về rồi, đang đứng đợi và bấm điện thoại.

Tôi cứ nghĩ Miyano là kiểu nghiêm túc mọt sách, hóa ra cũng bấm điện thoại nhỉ, nhưng nghĩ kỹ thì cô bé cũng là nữ sinh trung học thời nay. Đợi chờ thì bấm điện thoại cũng là bình thường.

"A. Chú Igami, cô Momozono. Hai người nói chuyện xong rồi ạ?"

Nhìn thấy chúng tôi, Miyano lập tức cất điện thoại vào cặp và bước tới. Đứng đợi ở vị trí cách xa phòng tiếp khách một chút chắc là để tránh nghe trộm chuyện của chúng tôi. Quả là một cô bé nề nếp.

"Gì vậy, cháu đợi nãy giờ à?"

"Người gọi chú đến là cháu mà. Đợi đến lúc xong việc là chuyện đương nhiên ạ."

"...Nghiêm túc đến mức ngốc nghếch luôn ha."

"Nghiêm túc không phải là chuyện xấu đâu ạ."

"Mà, chú cũng không nghĩ là xấu."

Chỉ là, chú nghĩ sẽ chịu thiệt thòi đấy. Thế gian này đâu có ngọt ngào đến mức chỉ cần nghiêm túc là sống được.

Nhưng mà, đó là chuyện cô bé tự quyết định, không phải chuyện tôi nên xen vào.

"Miyano-san. Nhân tiện, em dẫn anh Igami đi tham quan trường được không?"

"Dạ? Chú ấy cũng tốt nghiệp ở đây mà..."

"Chuyện bốn năm trước rồi đúng không? Vì sẽ đi học lại nên đi xem một vòng để xác nhận cũng tốt mà?"

"À, đúng rồi ạ."

"Vậy Miyano-san, nhờ em nhé."

Cô Momozono đề xuất, giao việc cho Miyano rồi rời đi.

Tôi đâu có muốn thân thiết quá làm gì...

"Ừm... đi học lại, nghĩa là sao ạ?"

"À, chuyện là... Hình như chú có thể tham gia lớp học với tư cách thành viên nhóm, gọi là Giáo quan hướng dẫn từ bên ngoài ấy. Chú cũng... ủa mà cháu biết rồi chứ?"

"Dạ vâng. Chế độ đó thì cháu biết, nhưng cháu không nghĩ là chú sẽ nhận lời, hay đúng hơn là nó nằm ngoài hợp đồng ban đầu, nên cháu sợ sẽ làm phiền chú."

À, ra vậy. Nhìn thái độ của tôi trước giờ thì nghĩ thế cũng không lạ. Sự thật là ban đầu tôi cũng đâu định nhận.

"Thì bên chú cũng có lợi mà. Có tiền, lại được dùng cơ sở vật chất của trường. Bảo dưỡng trang bị hay mua sắm trong trường rẻ hơn bên ngoài. Với lại còn nhiều thứ khác nữa."

Trường này có đủ mọi thứ cần thiết cho mạo hiểm. Từ đạo cụ, vũ khí, ma cụ, đến cả chữa trị.

Tất nhiên mấy món hàng chục triệu yên thì không có, chữa trị cao cấp quá thì vẫn mất tiền, nhưng so với bên ngoài thì rẻ hơn nhiều.

Chỉ riêng việc được sử dụng những thứ đó đã là món hời rồi.

"Vậy cháu sẽ dẫn đường, chú muốn đi từ đâu ạ?"

"Sao giờ nhỉ... Nói là đi tham quan nhưng chú cũng nhớ kha khá... À, có chỗ nào mới xây trong vòng bốn năm nay không?"

"Bốn năm ạ... A, nếu thế thì thiết bị sân tập và bản thân sân tập đã được mở rộng thêm ạ."

"Sân tập à... Chỗ đó chú không hay lui tới lắm."

"Vậy ạ?"

"Ừ. Chú học khóa ngắn hạn, bài vở nhồi nhét liên tục, thời gian tự do chẳng có bao nhiêu. Sân tập thì dùng trong giờ học vài lần, còn ngoài giờ thì đếm trên đầu ngón tay."

"Ra là thế ạ. Cháu có nghe nói khóa ngắn hạn rất vất vả."

"Thì người học khóa ngắn hạn đa phần là mấy ông già thức tỉnh muộn mà. So với người trẻ thì tài năng kém hơn nên không cần tốn nhiều thời gian. Nhập học ngắn hạn chủ yếu là nhồi nhét cưỡng bức, không nhớ được thì trường cũng chối bỏ trách nhiệm là đã dạy tối thiểu rồi. Họ đâu có nghĩ đến nỗi khổ của bọn chú."

"..."

Chết, lại than vãn rồi.

Cứ nhớ lại cái thời bận tối mắt tối mũi đó là tôi lại cáu.

Nhờ trải nghiệm đó mà tôi hiểu tại sao chữ "Bận" (忙) lại viết bằng bộ "Tâm" (心) và chữ "Vong" (亡 - mất). Đúng là bận đến mức mất cả hồn vía.

Từ giờ đi cùng nhóm Miyano có khi sẽ gặp lại giáo viên hồi đó, nếu gặp chắc tôi muốn đấm cho một phát.

Mà, thực tế thì không làm đâu, vừa làm phiền nhóm Miyano mà đánh nhau trực diện thì chắc chắn tôi thua.

Thôi, tạm thời lảng sang chuyện khác.

"À... còn gì khác không?"

"A, vâng. Còn lại... nếu phải kể thì là thư viện có thêm sách mới, và hàng hóa ở căng tin thay đổi chút ít, chắc thế ạ?"

"Hàng hóa thì thôi... sách mới mà cháu cũng biết rõ ghê nhỉ."

"Ngày nào cháu cũng đến thư viện mà."

"...Ngày nào cũng?"

"? Vâng, đúng vậy ạ. Mỗi ngày cháu mượn một cuốn để đọc."

"...Chăm chỉ thật đấy."

Tôi cũng từng đến thư viện, nhưng gom đủ thông tin cần thiết là tạch luôn không đến nữa.

Một phần vì bận, một phần vì vốn dĩ tôi cũng chẳng thích đọc sách.

"Thôi được rồi. Tạm thời cứ vừa đi vừa ngó qua mấy chỗ cháu vừa nói, đi dạo một vòng quanh trường là được."

"Vâng. Mời chú đi theo cháu."

Và thế là chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện bâng quơ quanh trường, đến giờ tan học thì giải tán.

"Quả nhiên trường rộng thật."

"Vâng. Hồi mới nhập học cháu cũng ngạc nhiên lắm."

Vừa đi vừa nói chuyện, chúng tôi ra đến cổng chính, Miyano quay lại cúi đầu chào tôi.

"Cảm ơn chú hôm nay đã đến ạ."

"Không, chuyện này bên chú cũng có lợi, với lại đã cùng một đội rồi thì chút nghĩa vụ này là bình thường."

"Vậy thì, có chuyện gì cứ liên lạc với chú."

"Vâng, cháu hiểu rồi chú Igami. Khi nào có thẻ ra vào cháu sẽ liên lạc lại ạ."

"Ừ. Vậy chú về đây."

"Vâng. Từ nay mong chú giúp đỡ ạ."

"Ừ, nhờ cả vào cháu."

Trao đổi xong, tôi được Miyano tiễn và trở về căn hộ của mình.

### Trò chuyện với bạn hiền

"Ồ, Kou. Về rồi đấy à."

"Hả? À, Hiro. Sao mày lại ở đây?"

Về đến căn hộ, chẳng hiểu sao gã đội trưởng... à không, *cựu* đội trưởng Hiro đang đứng tựa vào lan can trước cửa phòng tôi đợi sẵn.

Thấy tôi, hắn giơ cái túi nilon trên tay ra trước mặt tôi. Bên trong là... rượu à?

"Biết rồi còn hỏi. Tao đợi mày chứ ai."

Chắc chắn rồi. Không thì đứng trước nhà tao làm cái gì.

Cái tao muốn hỏi là tại sao mày lại đến tận nhà tao cơ... mà thôi, vào nhà rồi hỏi cho kỹ.

"Cho tao vào trong cái đã."

"Chờ tí... Rồi. Mời đại ca vào."

"Ố, xin phép."

Tôi mở khóa cửa, Hiro cứ thế xông thẳng vào như nhà mình.

Đặt bịch nilon lên bàn, hắn ngồi phịch xuống sàn.

"Sao, tình hình thế nào?"

"Đang vật lộn giữa bầy nữ sinh mà bọn mày tống sang đây."

Mặc dù mới lặn hầm ngục có một lần.

Tôi ngồi xuống đối diện Hiro, nhìn hắn với ánh mắt cá chết, hắn chỉ cười khổ.

"Đừng nói thế. Bọn tao cũng nghĩ cho mày mà?"

"Thì tao cũng hiểu. Đội mình toàn mấy thằng già. Tao trẻ nhất cũng ba mươi tư, Hiro mày... bốn mươi lăm rồi nhỉ?"

"Chuẩn. Tao cũng thấy đuối rồi. Chờ mày xong nghĩa vụ còn 3 tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng 3 tháng là quá dài. Đủ để con người ta... nhất là mạo hiểm giả gặp tử thần cả chục lần. Nếu cứ tiếp tục như thế, có khi tao chết thật."

"Ừ. Nên tao hiểu chuyện mày đẩy tao sang đội khác. Hơn nữa thành viên bên đó hai đứa Cấp 1, một đứa Đặc cấp. Tính cách cũng không tệ, nếu là mong muốn thì đúng là món hàng cực phẩm."

"Đúng không?"

"Nhưng mà nhá. Không phải là không có vấn đề."

Đúng vậy. Đội của Miyano, cô bé Pháp sư cuối cùng thì chưa biết nhưng cơ bản đều là người tốt, năng lực thì miễn bàn.

Thực chiến thì còn non, nhưng sẽ trưởng thành ngay thôi.

Nên vấn đề không nằm ở đó...

"Mày bắt tao, một ông chú hơn ba mươi, đi cùng một nhóm gái trẻ mơn mởn thế á? Đùa nhau à. Hầm ngục sâu thì phải ngủ lại vài đêm là chuyện thường đấy nhé?"

"Nữ sinh và qua đêm... Án mạng đấy."

"Im đi! Chính bọn mày đẩy tao vào còn gì!"

Lỡ mồm hét toáng lên quên cả hàng xóm, nhưng vụ này tôi không sai.

"Thôi bình tĩnh. ...Thế, thực tế mấy đứa nhỏ đó thế nào? Có làm ăn được không?"

"Cũng được. Về mặt hiệu năng thì không vấn đề. Ngược lại xét hiệu năng thì tao mới là đứa kéo chân."

"Chắc thế."

"Im. ...Còn về mặt tâm lý, cũng ổn. Lần đầu mà chui vào Hang Tiểu Quỷ..."

"Này này. Lần đầu mà chơi với đám Goblin là không ổn đâu."

Hiro nhăn mặt. Đối với mạo hiểm giả vùng này, chỗ đó nổi tiếng là nơi người mới không nên bén mảng tới.

Nhưng cái đó không ghi trong tài liệu mà chỉ là truyền miệng.

Trên mạng cũng có thông tin, nhưng ý nghĩa của việc giết thứ có hình dáng gần giống con người thì không thể truyền tải qua con chữ được.

Nếu cứ tin vào sách giáo khoa hay thông tin bề nổi thì không hiểu được sự nguy hiểm ở đó.

"Ừ thì đấy... Bọn nó bảo chuẩn bị rồi nên tao tưởng giác ngộ rồi, ai ngờ đâu. Thực tế là lúc giết Goblin xong thì nôn mửa khóc lóc."

"Chuyện thường. Giết sinh vật sống là thứ quan trọng nhất mà huấn luyện không dạy được."

"Nhưng mà, chưa đầy vài tiếng sau bọn nó đã đứng dậy được."

"Vài tiếng á... Kinh đấy. Mày gặp con chó còn nằm bẹp mấy ngày."

"Hai ngày thôi cha nội."

"Haha, khác quái gì nhau."

Chính Hiro hồi đầu cũng ru rú trong nhà cả ngày trời còn gì.

"Tóm lại là. Nhìn tổng thể thì rất tốt. Kỹ năng và tính cách... đánh giá hiện tại thì chưa tới, nhưng nếu được nuôi dạy kỹ thì sẽ thành hàng khủng. Kiểu người đó sẽ trở thành 『Dũng giả』 đấy."

Có người đó, có người đó ở đây thì chúng ta sẽ an toàn. Khiến mọi người nghĩ như vậy.

Kẻ có thể đơn độc chinh phục hầm ngục, xóa sổ Cổng. Đó là Dũng giả.

Miyano về thực lực thì chưa, nhưng tố chất thì có. Trong 3 tháng tôi ở đây chắc chưa được gọi là Dũng giả đâu, nhưng mười năm nữa thì có thể.

"Dũng giả hả... Nghe xa vời với bọn mình quá."

"Ừ. Bọn mình cùng lắm là... gì nhỉ. Mấy thằng NPC đưa lời khuyên cho Dũng giả trong game?"

"A có nhỉ, mấy thằng kiểu đó. Rồi giữa chừng đỡ đòn thay Dũng giả rồi chết, hoặc bị cuốn vào trận chiến rồi chết. Hoặc chả biết chết lúc nào."

"Đó, là tao đấy. Tao sắp chết rồi đấy."

"Ồ, chuẩn. Nam mô."

"Tao mà chết tao về ám mày."

"Hahaha, ngon nhào vô. Tao dùng đồ trừ tà ở cửa hàng tiện lợi tiếp mày. Giờ đồ trừ tà trừ tà được thật đấy nhé."

"Thì thời thế thế thời mà. Không phải ma quỷ mơ hồ mà là quái vật sờ sờ ra đó. Giờ có cả nhà sư đi làm nghề diệt xác sống chuyên nghiệp nữa là."

"À, cái đó hả. Nhà sư chiến đấu."

"Lão đó được đánh giá là mạo hiểm giả Cấp 1 đấy, kinh vãi."

"Trừ xác sống ra thì lão cũng chỉ cỡ Cấp 3 thôi."

"Nhưng chỉ cần diệt xác sống mà được Cấp 1 là đủ ăn rồi."

"Cũng đúng. Xét về khoản đó thì mấy tay Thợ săn Ma cà rồng còn ghê hơn. Chuyên trị xác sống nhưng mấy con khác cũng cân được tuốt."

"Hình như hội đó đang đối đầu với tổ chức nào đó thì phải?"

Vừa trao đổi thông tin vừa tán dóc, chúng tôi uống rượu và giết thời gian.

"Thôi tao về đây."

"Gì, không ngủ lại à? Chưa báo vợ à?"

"Cũng một phần, nhưng mai tao có buổi phỏng vấn."

"Phỏng vấn? Quyết định công việc tiếp theo rồi à?"

"Ừ. Cũng bàn bạc từ trước rồi. Mà, hai thằng kia thì có vẻ định chơi bời một thời gian."

"Chắc vài tháng nữa tao cũng thế."

"Vậy thì, cố mà sống sót cho đến lúc đó nhé."

"Ừ. Mày cũng thế, phỏng vấn cố lên. Chiến trường theo nghĩa khác đấy."

"Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Ít nhất thì không mất mạng. Tao sẽ lo liệu được."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!