Saitei Rank no Boukensha, Yuusha Shoujo wo Sodateru Orette ~Ore tte Kazu Awase no Ossan Janakatta ka?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

0 0

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 0

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

252 1700

Tập 01 - Chương 36 ~ 40

Chương 36 ~ 40

### Kana: Chị đây sẽ dọn dẹp một lượt cho xong!

"Kya!"

"Yuzu!"

Sau một hồi chạy trong rừng, chúng tôi đến được một khoảng đất trống, khá giống nơi xuất phát ban đầu.

Nhưng khác biệt ở chỗ, trước mặt là một cái hồ.

"Đứng lại!"

"Ư... Hộc hộc..."

"Cuối cùng cũng đuổi kịp."

"...Đừng hòng chạy thoát. Ta sẽ hạ gục các ngươi tại đây."

Phía trước là hồ không thể tiến bước, phía sau là truy binh. Muốn chạy sang hai bên thì sẽ dính đòn trước khi kịp nhúc nhích.

Có thể nói tình thế vô cùng tồi tệ.

"...Chà, đuổi theo đến tận đây cơ à, đối với chị đây thì xin kiếu mấy kẻ bám đuôi nhé."

"Chỉ còn mạnh miệng được lúc này thôi. Bên này ba người, bên đó hai người. Hơn nữa một người trong số đó chỉ là hỗ trợ. Các ngươi không có cửa thắng đâu."

"Ngoan ngoãn bỏ cuộc đi thì sẽ không bị đau đớn gì đâu."

Các thành viên đội Tenchi nói vậy, Kana bên ngoài tỏ vẻ cay đắng, nhưng trong lòng đang cười thầm.

"Oa, lời thoại đậm chất phản diện ghê. Phun ra mấy câu thoại rẻ tiền thế này thì đủ biết thủ lĩnh của các người cũng chỉ đến thế thôi. Nhỉ, Yuzu?"

"Ư, ể... đ-đúng vậy..."

Dù đến đây là nằm trong kế hoạch, nhưng việc chạy để không bị bắt kịp vẫn là quá sức đối với một hậu vệ như Yuzu.

"...Vậy là không định bỏ cuộc đúng không?"

"Bỏ cuộc hả..."

Kana đảo mắt nhìn quanh đội Tenchi, rồi thở dài thườn thượt "haizzzz", buông tay khỏi vũ khí.

Đương nhiên vũ khí rơi xuống đất, cây búa lớn của Kana lăn lóc trên mặt đất phát ra tiếng động nặng nề.

Hành động đó khiến đội Tenchi nghĩ rằng Kana đã bỏ cuộc. Sự căng thẳng giữa các thành viên đội Tenchi chùng xuống rõ rệt.

"Này thì!"

"Hự!?"

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Kana chộp lấy quả cầu sắt to cỡ nắm tay đeo bên hông và ném mạnh.

Một thành viên đội Tenchi hoàn toàn không ngờ đến hành động đó, không kịp né tránh quả cầu sắt và bị trúng trực diện vào bụng.

"Làm quái gì có chuyện bỏ cuộc chứ!"

"Á!?"

Các thành viên khác bị phân tâm bởi đồng đội trúng đòn, lộ ra đầy sơ hở, Kana không bỏ lỡ thời cơ lao tới, đấm bay một người khác.

Nam sinh tiền vệ lãnh trọn cú đấm của Kana bị thổi bay một đoạn xa.

Ma pháp trị liệu tự động kích hoạt khi nhận sát thương quá mức chưa được kích hoạt, nên cậu ta chưa bị loại nhưng chắc chắn không thể cử động ngay được.

"Nhào vô! Ba người các ngươi, chị đây sẽ dọn dẹp một lượt cho xong!"

Trước lời khiêu khích của Kana, hai thành viên còn lại của đội Tenchi cảnh giác cao độ.

"...? Này, con nhỏ Kitahara đâu rồi!"

"Cái gì!? Chạy đâu rồi...!"

Cảnh giác vì đồng đội bất ngờ bị hạ gục, đội Tenchi bao vây Kana nhưng không dám manh động, lúc này một người mới nhận ra Yuzu vốn đứng cách đó một đoạn đã biến mất.

"Yuzu chạy rồi. Muốn đuổi theo thì cứ tự nhiên?"

Kana vừa nói vừa liếc mắt sang bên phải, ở đó bóng lưng Yuzu đang chạy bước nhỏ xa dần.

Thấy vậy, một thành viên đội Tenchi ra hiệu bằng mắt rồi định đuổi theo Yuzu, nhưng ngay lập tức quả cầu sắt lúc nãy đập mạnh xuống đất ngay dưới chân hắn.

"Không cho đi đâu nhé."

"Hừ... Con khốn này!"

Nhặt cây búa lớn của mình lên từ mặt đất, Kana thủ thế và nở nụ cười ngạo nghễ.

── Phải hạ gục con nhỏ này mới đuổi theo được.

Đội Tenchi phán đoán như vậy và lập tức hành động.

"Chậm quá chậm quá! Này thì!"

Nhưng dù vậy, đòn tấn công vẫn không trúng.

Đội hình địch gồm 2 tiền vệ, 1 hậu vệ, nhưng một tiền vệ đã bị Kana hạ gục.

Và hậu vệ còn lại là trị liệu sư, tuy có tham gia tấn công nhưng đòn đánh không có "áp lực".

"Hây, hô! Đây... nè!"

Vì thế kết quả là tất yếu. Nữ sinh trị liệu sư bị Kana đá bay. Không biết do cô ta kịp thủ thế hay do Kana nương tay, nhưng kết giới hồi phục không kích hoạt.

Tuy nhiên, giống như nam sinh tiền vệ lúc nãy, cô ta cũng không thể cử động ngay được.

Vậy là chỉ còn lại một kiếm sĩ tiền vệ. Tình thế tồi tệ đối với đội Tenchi.

Trong tình huống khó đánh trúng thế này, nếu pháp sư dùng ma pháp diện rộng thì có thể hạ gục được.

Nhưng pháp sư đó hiện đang bảo vệ kho báu ở căn cứ nên không có mặt ở đây.

Tuy nhiên, đối thủ là đội thuộc top đầu toàn trường. Trận đấu không kết thúc đơn giản như vậy.

"Nhận lấy!"

"Oa! Nhưng mà ──"

Học sinh tưởng chừng đã bị hạ gục ngay đòn đầu tiên lại đứng dậy và tấn công Kana từ phía sau.

Kana liếc nhìn xung quanh, thấy nữ sinh trị liệu sư đã di chuyển vị trí.

Có vẻ cô ta đã chữa trị cho đồng đội.

Kana né tránh những đường kiếm của nam sinh kiếm sĩ.

Nhưng với sự phối hợp của học sinh vừa được chữa trị và học sinh đang chiến đấu với Kana, đà tấn công của Kana bị chặn lại.

Dù Kana đã mạnh lên nhiều, nhưng vẫn đang trong quá trình phát triển. Khi có đà thì rất mạnh, nhưng bị chặn lại thì mất đi lợi thế.

Kana đỡ đòn, chống đỡ sự phối hợp của hai người, nhưng cô nghĩ nếu để trị liệu sư hồi phục hoàn toàn thì mình sẽ bị dồn vào đường cùng, nên quyết định chấp nhận bị thương, không đỡ đòn đối phương mà vung búa lớn phản công.

Nam sinh kiếm sĩ đang tấn công không ngờ bị phản đòn ngay lúc này, mở to mắt kinh ngạc, vội vàng dừng tấn công và vặn người hết sức, nhưng vẫn không tránh được cú vung búa toàn lực.

Trong tình huống đó mà vẫn kịp đưa kiếm vào đỡ thì quả là đáng nể.

Nhưng chừng đó là chưa đủ.

Dù thế nào đi nữa, một thanh kiếm mỏng manh không thể đỡ nổi vật nặng được vung với sức mạnh khủng khiếp, thanh kiếm dùng làm khiên vỡ tan, chỉ giảm được chút ít lực rồi đập thẳng vào người kiếm sĩ.

Nam sinh kiếm sĩ dùng thân mình đỡ trọn cú đánh của Kana, bị lực vung của cây búa hất văng ra xa.

"Ahahahahaha!! Home ruuuuun!!"

Học sinh bị búa hất văng được phán định là chịu vết thương chí mạng. Kết giới kích hoạt và ma pháp trị liệu thi triển. Một người bị loại.

### Kana: Chạm trán với sự phi lý

"Cái sức mạnh vô lý gì thế kia!"

"Tính cách thay đổi luôn rồi!?"

Kana cười khoái trá khi thổi bay kẻ địch, nhưng hai thành viên còn lại của đội Tenchi thì không cười nổi.

Họ đang ở trong tình huống thiếu vắng thủ lĩnh kiêm Đặc cấp Tenchi Asuka.

Nhưng dù vậy, tất cả bọn họ đều là Cấp 1, đội hình cũng cân bằng.

Hơn nữa địch có 2 người còn bên này 3 người. Không có lý do gì để thua. Đáng lẽ là vậy.

Vậy mà giờ chỉ còn lại kiếm sĩ và trị liệu sư. Hơn nữa kiếm sĩ dù được hồi phục nhưng đã mệt mỏi, còn trị liệu sư thì cạn kiệt ma lực vì chữa trị vết thương.

Không thể nào. Đây không phải đối thủ mà họ biết. Đừng có đùa. Chuyện này sao có thể xảy ra được.

Hai thành viên đội Tenchi muốn nổi điên trước tình huống phi lý vốn không thể xảy ra này.

──Nhưng, với Kana thì đây mới là chuyện không thể đùa được.

"Đương nhiên rồiii! Chị đang cay cú bọn bây lắm đây! Được đập bọn bây ra bã thì tất nhiên là phải khác ngày thường rồi!"

Người muốn nổi điên là cô mới đúng. Chính bọn họ mới là kẻ đừng có đùa.

Đưa ra mấy cái lý lẽ ích kỷ, nói như thể mình đúng đắn lắm, áp đặt rằng cậu sai rồi, và làm đồng đội ── bạn bè của cô phải khóc.

Lại còn bảo lý do là vì bản thân cô bị coi thường.

Cái quái gì vậy. Đừng có đùa.

Cả bọn làm bạn cô khóc, cả bản thân cô là nguyên nhân khiến bạn khóc, tất cả đều đáng giận.

Làm sao mà chấp nhận được. Tuyệt đối không chấp nhận.

Vì thế, để phủ định những kẻ đã làm bạn cô khóc ── cô sẽ đập bay tất cả.

"Mấy người có thể không liên quan, nhưng nếu muốn hận thì đi mà hận thủ lĩnh của mấy người ấy!"

Đó là lý do Asada Kana cầm vũ khí lên.

"Hừ! Vũ khí của Asada mạnh nhưng nặng và chậm! Dù đòn nhẹ cũng được, vừa né vừa phản công liên tục vào!"

"Đúng rồi! Né đi! Aaaaaahahahahaha!!"

Chỉ cần trúng một đòn... không, dù không trúng trực diện mà chỉ sượt qua thôi cũng đủ gây trọng thương, những cú vung búa lớn được tung ra liên tiếp không ngừng nghỉ.

Tuy nhiên, hai thành viên đội Tenchi, có lẽ vì lòng tự trọng của những kẻ xếp hạng cao, vẫn không bỏ cuộc mà tiếp tục chiến đấu.

"Hừ, cái đồ, đừng có mà đắc ý mãi ── A."

Nhưng mà, nam sinh kiếm sĩ dù đã được trị liệu sư giúp đứng dậy chiến đấu, đòn đánh của Kana vẫn gây ảnh hưởng lớn.

Cộng thêm những trận chiến trước đó, đột nhiên chân cậu ta khuỵu xuống, mất hết sức lực.

"Aha!"

Kana không đời nào bỏ lỡ khoảnh khắc đó, dồn toàn lực, nhưng căn chỉnh vừa đủ để không gây chết người, đấm bay nam sinh kiếm sĩ.

"Cái gì!?"

Cơ thể cậu học sinh đập mạnh vào cái cây ngay cạnh Tenchi - người vừa nói chuyện xong với Kousuke và đuổi theo đồng đội đến nơi.

Khoảnh khắc đó, phán định vết thương chí mạng được đưa ra, kết giới hồi phục ma pháp thiết lập quanh khu vực kích hoạt.

Vậy là người thứ hai.

"Tại sao chứ! Chuyện gì đã xảy ra vậy!?"

"Yahho, Tenchi-san. Cô gái sức mạnh cơ bắp chỉ biết lao lên đây. Đồng đội của cô, hai người bị loại rồi đấy. Hay đúng hơn là, tôi đã loại họ rồi."

Vừa đến nơi cứ tưởng sẽ hội ngộ đồng đội, ai ngờ đồng đội bay cái vèo tới, Asuka hoàn toàn không tưởng tượng được cảnh này, vừa bối rối vừa thủ thế cảnh giác về hướng phát ra tiếng nói.

"Đúng là so với cô hay Mizuki thì bọn tôi yếu hơn thật ── nhưng đừng có mà coi thường quá đáng nhé."

Asuka nhìn về hướng đó, thấy Kana vác cây búa lớn trên vai, cười ngạo nghễ.

"...Asada-san. Là do cô làm sao?"

"Nhìn là biết chứ gì?"

"Ba người họ đều xếp hạng cao hơn cô mà..."

"Xếp hạng không quyết định sức mạnh đâu. Với lại, cái xếp hạng đó... là chuyện của bao giờ rồi."

Bảng xếp hạng ghi chép sức mạnh của Asuka và nhóm Mizuki là chuyện của hơn hai tháng trước.

Người xưa có câu "Kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải nhìn bằng con mắt khác", con người dù trong thời gian ngắn ngủi cũng có thể trưởng thành.

Chiến đấu thay đổi tùy theo tâm thế, hơn nữa với nhóm Kana đã liều mạng rèn luyện trong kỳ nghỉ hè này, bảng xếp hạng hiện tại chỉ là vật trang trí vô nghĩa.

"...Ra là vậy. Có vẻ tôi đã quá coi thường cô."

"Giờ mới hiểu ra thì muộn rồi."

Asuka nhìn Kana với vẻ mặt cay đắng.

Ba thành viên đã bị hạ, trong đó hai người đã kích hoạt kết giới hồi phục, coi như bị loại.

Tức là, tình thế hiện tại: đội Miyano còn nguyên 5 người, trong khi đội Tenchi chỉ còn 4. Hơn nữa một người bị thương, Shun và một người khác đang bảo vệ kho báu, nên người có thể chiến đấu đàng hoàng chỉ còn mình cô.

Tình thế bất lợi áp đảo.

"Sao đây? Đánh không? Hay rút lui? Nếu đánh thì ──"

Kana ngừng lại một chút, tỏa ra khí thế hung dữ trừng mắt nhìn Asuka.

"Sẽ có thêm hai người nữa biến mất đấy."

Nên làm gì đây. Chiến đấu hay rút lui.

Dù chiến đấu có thể thắng, nhưng suy nghĩ như một mạo hiểm giả thì phải tính đến con bài tẩy của địch hay những tình huống ngoài dự đoán, nên rút lui cùng đồng đội. Hoặc câu giờ cho đồng đội chạy trốn.

Sau đó chỉnh đốn lại đội hình rồi khiêu chiến lại. Đó mới là lựa chọn đúng đắn của mạo hiểm giả.

Nhưng Asuka đã định thắng đội Miyano một cách dễ dàng. Vậy mà lại vì coi thường đối thủ mà ra nông nỗi này.

Nếu rút lui ở đây, dù sau này có thắng thì Asuka cũng chẳng thể tự hào gì.

Hơn nữa...

"Người biến mất chỉ có một thôi."

"Hể? Định bỏ mặc đồng đội à?"

"Không. Người biến mất không phải chúng tôi ── mà là cô."

Bị đánh tơi tả thế này thật khó chịu.

"Hự!"

"──Ư!"

Khoảnh khắc đó, Asuka áp sát với tốc độ vượt quá nhận thức của Kana và tung ra cú đâm.

Việc đỡ được đòn đó gần như là may mắn. Chỉ là cảm giác có gì đó không ổn nên né tránh. Chỉ vậy thôi.

"Hự, ư~~~~~!"

Nhưng đòn tấn công không chỉ dừng lại ở đó.

Kana cố gắng né tránh và phòng thủ những cú đâm liên tiếp, nhưng không thể tránh hoàn toàn cú nào.

Dù vậy, việc tránh được vết thương chí mạng trong tình huống đó cũng là rất đáng nể.

"...Dùng vũ khí nặng nề như vậy mà di chuyển được thế này, thật xuất sắc. Chắc hẳn đã rèn luyện dữ dội lắm."

"Cảm ơn lời khen nhé. Chà. Tại Giáo quan vô dụng quá mà."

Tuy nhiên, nhìn vào tình hình thì Asuka hoàn toàn không mệt mỏi hay bị thương tích gì, còn Kana thì toàn thân đầy vết thương và thở dốc dù chỉ sau vài chục giây giao tranh.

Bên nào chiếm ưu thế thì không cần phải bàn.

Đây là sự khác biệt giữa Đặc cấp và Cấp 1. Thực tế không thể lấp đầy.

"...Về điểm đó tôi cũng thông cảm. Phải gọi kẻ như thế là Giáo quan thì đúng là..."

"Có vẻ cô ghét ông ấy lắm nhỉ, có chuyện gì khó chịu à?"

"Chỉ nói chuyện một chút thôi. Và kết quả là tôi biết tôi và hắn mãi mãi không đội trời chung."

Asuka nhớ lại cuộc nói chuyện với Kousuke và nhăn mặt khó chịu, nhưng ngay lập tức lắc đầu và nắm chặt lại vũ khí.

"Quan trọng hơn, tiếp tục nào. Tôi sẽ hạ gục cô, rồi hạ gục những người khác ngay lập tức. Người chiến thắng sẽ là chúng tôi."

Và rồi, dồn sức vào chân định kết liễu đối thủ, ngay khoảnh khắc đó ──

"Nhận lấy! 「<Thiên Xung>」 ──! Á!?"

Một cột lửa cao ngút trời bùng lên từ dưới chân Asuka.

"Bay đi!!!!"

Ngọn lửa bình thường chắc chắn sẽ thiêu rụi mọi thứ. Nhưng đối thủ là Đặc cấp. Có thể không vô sự nhưng chắc chắn vẫn còn sống, phán đoán như vậy, Kana lao thẳng vào trong lửa và vung búa lớn.

Kết quả là Asuka hứng trọn ngọn lửa và đòn tấn công toàn lực của Kana, bị hất văng ra xa.

"Đồ ngốc. Lao qua lửa thế là liều quá đấy."

Người vừa xuất hiện là pháp sư của đội Miyano, Abe Haruka.

Việc cô bé xuất hiện đúng lúc như vậy không phải ngẫu nhiên. Vì cô bé đã đợi ở đây ngay từ đầu.

Dụ địch, để Kana quậy tưng bừng thu hút sự chú ý, rồi hạ gục Asuka đến sau.

Đó là chiến thuật đội Miyano vạch ra.

Việc Kousuke cố tình nói chuyện chậm rãi để câu giờ cũng là vì mục đích đó.

"Được mà được mà. Tớ có mang bùa hộ mệnh, và kết quả là trúng rồi còn gì."

"Nhưng mà cái đó ──"

Kana cười vì đã hạ được địch, nhưng Haruka lại nhìn về phía Asuka bị thổi bay với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Đùa hả!? Sao mà đứng dậy được!"

"Quả nhiên là..."

Asuka, người đáng lẽ hứng trọn đòn tấn công của Kana, chậm rãi đứng dậy.

"Trước khi trúng đòn đã dùng gió thổi bay bản thân, tiện thể tạo lớp đệm luôn."

"Không thể nào, trong tích tắc đó mà làm được sao? Mà, ả ta là tiền vệ cơ mà? Sao dùng được ma pháp?"

"Chính vì làm được, nên mới là 『Đặc cấp』."

Vốn dĩ tiền vệ không thể dùng ma pháp, nhưng cô ta phá vỡ thường thức đó và đứng sừng sững như lẽ đương nhiên.

Đây là Đặc cấp. Đây chính là Đặc cấp. Khối phi lý chỉ có một nhúm nhỏ trên thế giới.

"Rút lui."

"...Ok."

"Nghĩ là chạy thoát được sao?"

"Vậy thì, kéo theo cô luôn nhé."

"「<Hỏa Viêm>」"

Ngay khi Haruka niệm chú, tầm nhìn của Asuka bị ngọn lửa chặn lại lần thứ ba trong ngày.

"...Chạy thoát rồi sao."

Nghe từ "kéo theo", Asuka tưởng sẽ có đòn tấn công xuyên qua lửa như lúc nãy nên thủ thế, nhưng đợi mãi không thấy tấn công, và sau khi lửa tắt thì chẳng còn ai ở đó nữa.

### Asuka: Phải làm sao đây?

***Tenchi Asuka***

"Có sao không?"

"Hự... v-vâng, cũng tạm..."

Khi Kana và đồng đội bỏ đi, Asuka tiến lại gần người đồng đội đang nằm gục.

"Trông cậu kiệt sức quá, có chuyện gì vậy? Dù Asada có mạnh lên thế nào thì cũng không phải đối thủ mà ba người hợp sức lại thua được chứ?"

"Tớ không biết... Chỉ là, giữa chừng, cảm thấy khó thở kinh khủng..."

"Khó thở?"

Trên chiến trường vận động nhiều thì thở dốc là bình thường.

Nhưng chỉ mức độ đó thì đồng đội của cô không thể nào cảm thấy khó thở đến vậy.

Asuka suy nghĩ, nhưng tại sao? Cô không nghĩ ra lý do cho sự khó thở đó.

"...Đây là mồ hôi?"

Nhưng đang suy nghĩ thì Asuka chợt cảm thấy điều bất thường ở nữ trị liệu sư.

(Chẳng lẽ, lúc đến đây cảm thấy nhiệt độ cao bất thường không phải do mình tưởng tượng?)

Khó thở, lượng mồ hôi bất thường, và cái nóng khi cô mới đến đây.

"Say nắng... Là Abe-san sao."

Đúng vậy. Nhóm Kana đã dự tính chiến đấu ở đây ngay từ đầu nên đã giăng bẫy.

Một ma pháp vô hình từ từ nhưng chắc chắn bào mòn thể lực đối phương mà không bị phát hiện.

Việc bỏ lại pháp sư cũng là một phần, nhưng những kẻ chỉ chăm chăm để ý đến Kana trước mặt đã không thể nhận ra.

(Nhưng mà, cô ấy có tính cách thích dùng mấy trò vặt vãnh này sao?)

Dù nhận ra nguyên nhân, Asuka vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.

(Không, dù sao thì giờ cũng phải lùi lại đã.)

Nhưng thay vì suy nghĩ về sự bất thường đó, cô lắc đầu, nghĩ rằng phải giải quyết tình hình hiện tại trước.

(Tuy nhiên, một mình mang ba người đi rất khó, Shun thì...)

Nhưng Asuka chợt khựng lại.

(Nếu đây là kế hoạch của đối phương thì sao? Làm tiêu hao thể lực khiến không đi được, để lôi kéo người bảo vệ kho báu. ...Không thể khẳng định là không có khả năng đó.)

Hiện tại người bảo vệ kho báu là pháp sư. Dù có tiền vệ Shun ở đó, nhưng nếu Asuka gọi người bảo vệ đến đây thì kho báu chỉ còn mỗi pháp sư canh giữ.

Asuka lắc đầu đành chịu, vác hai người bất tỉnh lên, người trị liệu sư còn tỉnh táo thì xin lỗi phải để tự đi bộ, cả nhóm quay về căn cứ.

"...Shun."

Ba mươi phút sau Asuka và đồng đội mới về đến nơi giấu kho báu. Lúc này trận đấu đã trôi qua được một tiếng.

Nhờ thời gian trôi qua nên đồng đội đã có thể cử động tương đối bình thường, nhưng cả ba người đều tơi tả, hai trong số đó đã bị loại.

Nhưng nhìn thấy bộ dạng của họ, Shun không hề tỏ ra ngạc nhiên.

"Anh không ngạc nhiên nhỉ."

"Vâng. Tôi cũng nghĩ có thể sẽ thành ra thế này."

Asuka bực mình, hỏi lý do.

"...Tại sao anh lại nghĩ vậy? Rõ ràng chênh lệch thực lực đơn thuần và quân số, bên này đều hơn mà."

"Đánh giá chiến lực thuần túy và quân số thì đúng là vậy, nhưng chiến lực thực tế thì sao ạ?"

"Chiến lực thực tế? Anh nói đánh giá và thực lực của họ có sự khác biệt sao? ...Không, đúng là thế thật. Thực tế họ mạnh hơn chúng ta dự tính."

Asuka suýt nữa thì phản bác lại lời Shun, nhưng nhớ lại lúc chiến đấu với Kana, cô thừa nhận mình đã sai lầm.

"Đó cũng là một phần, nhưng ý tôi là người đã tạo ra điều đó. Nhờ ai mà họ trở nên mạnh mẽ đến mức tạo ra sự khác biệt giữa đánh giá và thực lực?"

Nhưng ý Shun không phải là ở đó.

"Đó là... chẳng phải do nỗ lực của chính họ sao?"

"Giáo quan hướng dẫn. Người nghĩ anh ta ở đó để làm gì?"

"Giáo quan hướng dẫn? ...Ý anh là gã đàn ông đó đã làm cho nhóm Miyano mạnh lên?"

"Vâng. Tôi nghĩ vậy ──"

"Không thể nào."

Nhưng trước khi Shun kịp giải thích hết suy nghĩ của mình, Asuka đã ngắt lời.

"...Lý do người phán đoán như vậy là gì?"

"Lúc chạm mặt tôi có nói chuyện với hắn một chút. Nhưng bảo là nhờ gã đàn ông như thế mà họ mạnh lên, tôi không thể nào chấp nhận được."

"...Ra vậy... Vậy thì xin hãy tra cứu về cái tên 『Igami Kousuke』 trên bảng tin dành riêng cho mạo hiểm giả."

Khi đăng ký làm mạo hiểm giả, người ta có thể xem những thông tin mà người thường không xem được.

Trên đó có thông tin về sinh thái quái vật, danh sách mạo hiểm giả, v.v... nhưng ngược lại thì cũng chỉ có danh sách thôi.

Nhưng Đặc cấp hay những người có thành tích nào đó thì khác.

"Tên của gã đó ư? Chuyện đó, không cần tra cứu cũng ──"

"Xin hãy tra cứu đi ạ."

Lần này đến lượt Shun ngắt lời Asuka.

Asuka cảm thấy kỳ lạ, nhưng nghĩ tranh cãi ở đây cũng vô ích, nên làm theo lời Shun.

Dù sao thì cũng chẳng có gì đâu. Có thì cũng chẳng phải thông tin gì to tát. Cô nghĩ vậy.

"...Hả?"

"Người thấy chưa?"

"V-vâng. Nhưng cái này là..."

Nhưng nhìn thông tin hiện ra, Asuka mất một lúc không hiểu được những gì viết trên đó. Vì những thành tích ── vĩ nghiệp được ghi ở đó quá lớn lao.

"Lần này, người đã coi thường kẻ địch. Vì thế dù có thông tin là cái tên trước mắt nhưng người không thèm tra cứu mà cứ thế lao vào trận đấu. Không, dù không biết tên, cũng nên tìm hiểu đối phương kỹ nhất có thể. Nếu đây là thực chiến, thì ba người kia đã chết rồi."

Lần này nhờ có kết giới trị liệu nên chỉ bị loại, nhưng nếu đây thực sự là chinh phục hầm ngục, thì ba người... ít nhất chắc chắn hai người đã chết.

"Những gì hắn nói là đúng đấy ạ. Mong muốn của tiểu thư rất cao cả. Nhưng trước tiên phải bảo vệ được bản thân đã. Bảo vệ được bản thân rồi mới bảo vệ được đồng đội, bảo vệ được những thứ quan trọng, và rồi mới có thể vươn tay ra giúp đỡ những người khác. Nếu lơ là việc làm tốt nhất những gì mình có thể, thì phía trước chỉ là 『Cái chết』 mà thôi."

"──Ư!"

Bị chính đồng đội Shun nói như vậy, Asuka định phản bác.

Nhưng tình huống hoàn toàn không sai. Cô đã coi thường đối thủ và bị họ chơi xỏ.

Vì thế, Asuka không nói được gì, im lặng.

"..................Tôi phải, làm sao đây."

Khoảng năm phút trôi qua, Asuka vẫn cúi đầu im lặng, vẫn cúi đầu như thế nhưng khẽ thốt lên.

"Hãy vứt bỏ sự yêu ghét. Tôi không bảo đừng thích ai hay đừng ghét ai. Nhưng trên chiến trường không được dùng sự yêu ghét để phán đoán đối phương. Dù là địch, hay là ta."

Shun nhìn dáng vẻ đó của Asuka, cười nhẹ, bắt đầu khuyên giải.

"Trận đấu này bên ta được đánh giá cao hơn, lại đông hơn một người nên tiểu thư đã để tôi lại đây. Nhưng đó là nước đi tồi. Để người ở lại bảo vệ kho báu cũng được. Nhưng nếu vậy, lẽ ra nên để tôi đi thám hiểm và để thành viên khác ở lại. Nếu thế, dù rơi vào tình huống tương tự cũng sẽ không có người bị loại. Ít nhất, sẽ không có chuyện hai người cùng lúc bị loại."

Nước đi tốt nhất trong trò chơi này là để các thành viên khác ngoài Asuka và Shun giữ nhà, còn hai người họ xông vào trận địa địch.

Nhưng Asuka vì lòng kiêu hãnh đã không làm thế.

"Việc rút lại lời mình đã nói, và tình huống này chắc chắn người không thích, nhưng nếu muốn thắng thì hãy sử dụng tất cả những gì có thể và hành động đi ạ."

Nghe lời Shun, Asuka nắm chặt tay, cắn môi.

Nhưng ánh mắt cô vẫn chưa bị khuất phục.

"........................Shun."

"Vâng. Gì vậy ạ."

"Tôi sẽ đánh bại kẻ địch. Hãy cho tôi mượn sức mạnh."

"Vâng, thưa tiểu thư."

A, nhìn thấy sự trưởng thành của con người thật tuyệt vời.

Shun nhìn thiếu nữ đang nhìn thẳng vào mình trước mặt và nghĩ.

Và rồi, tình hình bắt đầu chuyển biến trở lại.

### Bạch Kỹ Sĩ và Kẻ Sống Sót

Đang ngồi dựa vào gốc cây, tôi cảm nhận được một luồng khí tức lớn đang đến gần.

Có vẻ không định che giấu... nhanh hơn tôi tưởng.

"A, quả nhiên là chưa bị loại nhỉ."

"...Gì đây, chẳng phải là ngài 『Bạch Kỹ Sĩ』 đó sao. Trùng hợp thật, gặp nhau ở chỗ này."

Cảnh giác chờ đợi, người xuất hiện là mạo hiểm giả Đặc cấp được gọi là 『Bạch Kỹ Sĩ』, Kudou Shun, người đi theo hộ vệ kiêm Giáo quan cho cô tiểu thư kia.

Kiểu này là bị lộ rồi...

"Vâng. Mà cũng không phải trùng hợp đâu, tôi đang tìm anh mà."

"Tìm tôi? À ra thế. Xin lỗi nhé, tôi chưa bị loại. Bị tiểu thư nhà cậu tấn công ấy mà. Định nghỉ ngơi chút rồi ra ngoài ── Định làm gì thế."

Tôi vẫn ngồi nói chuyện, nhưng Kudou chĩa kiếm vào tôi.

"Vết thương, có sao không?"

"...Chậc. Quả nhiên là nhận ra rồi à."

Vẫn còn câu giờ được. Có khi đến cuối cùng vẫn không bị phát hiện... tôi đã nghĩ thế, nên tặc lưỡi khi bị phát hiện ngay tại đây.

"Vâng. Anh đã tuyên bố với tiểu thư là 『Thua rồi』, nhưng 『Vải trắng』 đâu? Người nhận thua, bỏ cuộc bắt buộc phải giơ vải trắng ở nơi người khác dễ thấy. Tức là, chỉ tuyên bố thất bại bằng mồm thì không được tính là thua trong trận đấu. Đúng không?"

Đúng vậy. Đó là luật của trận đấu này.

Có thể không phải luật được tạo ra có chủ đích.

Có thể chỉ là lỗi thiết lập, và việc làm như thế này là ngoài dự tính.

Nhưng dù vậy, về mặt luật lệ hành động của tôi không có vấn đề gì.

Dù có nói thua một cách thảm hại thế nào, nếu ma pháp trị liệu không kích hoạt, hoặc không giơ vải trắng thì không bị coi là mất tư cách thi đấu.

Tức là, tôi vẫn chưa bị loại.

"...Mà, đúng là thế. Rồi sao?"

"Cầm kiếm lên."

"Bảo tôi chiến đấu á."

"Vâng. Dù sao chuyện lần này cũng trở thành bài học cho sự trưởng thành của tiểu thư, nên để cảm ơn, tôi sẽ chờ anh cầm kiếm lên đấy."

"Hừ, cảm ơn kiểu đó à. Chấp thêm tí nữa cũng được mà?"

Đúng là đùa dai. Bắt hậu vệ Cấp 3 đấu với tiền vệ Đặc cấp? Nói chuyện vô lý.

"Không đâu. Tôi không có dư dả đến mức đó."

"Nói ngu, người không có dư dả là bên này mới đúng."

Nhưng tôi có nói gì thì hắn cũng không định bỏ qua đâu.

Và thế là trận chiến giữa 『Bạch Kỹ Sĩ』 và tôi bắt đầu.

**──◆◇◆◇──**

Hai bên cầm kiếm chắc cũng được 30 phút rồi.

Tôi dùng đạo cụ câu giờ lẩn tránh, nhưng sắp đến giới hạn rồi. Quả là Đặc cấp. Bị thương mà vẫn làm được thế này cơ đấy.

Không phải không có cách hạ gục nhanh, nhưng đang bị quay phim thế này thì không dùng được.

...Quả nhiên, phải làm theo kế hoạch ban đầu thôi.

"...A, thế này thì chịu rồi. Đúng là Bạch Kỹ Sĩ. Bị thương mà vẫn thế sao."

"Anh cũng vậy thôi. Cấp 3 mà cầm chân được Đặc cấp, không có mấy người đâu."

"Tại tôi từng đối đầu với mấy kẻ còn kinh khủng hơn cậu nhiều."

"A, anh từng gặp sai số đo lường nhỉ."

"...Với lại con đàn bà ích kỷ bạo tẩu không màng đến thiệt hại xung quanh nữa."

Tự tôi cũng biết lúc đó mặt mình nhăn nhó cỡ nào.

Chỉ qua lời nói đó mà Kudou đã biết tôi ám chỉ ai, hắn cau mày vẻ khó xử.

Mà, nếu biết ả ta thì chắc chắn sẽ phản ứng thế thôi.

"...A. Anh cũng gặp cô ấy rồi sao. Sống dai thật đấy."

"Không sống sót thì chết chứ sao."

"Đúng là so với cô ấy ── 『Mạnh nhất thế giới』, thì tôi chẳng là mối đe dọa gì to tát. Dù là Đặc cấp, tôi cũng chỉ thuộc hàng dưới thôi."

Đúng vậy. Như Kudou nói, con đàn bà ích kỷ bạo tẩu mà tôi nói chính là Người Thức Tỉnh Đặc cấp được gọi là Mạnh nhất thế giới.

Ả ta cứ thấy quái vật là giết, thấy Cổng là phá, ngoài ra chẳng quan tâm cái quái gì sất.

Dù thành phố bị phá hủy, dù người bị cuốn vào, ả chỉ phá hủy vì được nhờ thôi.

Tôi từng gặp rồi.

Thậm chí từng nói chuyện, còn đến cả nơi ả sống nữa. Tưởng chết đến nơi rồi.

...Mà thôi. Giờ tôi không muốn nghĩ đến ả.

"Không không, cậu đủ là mối đe dọa rồi."

"Anh nói vậy tôi vui lắm."

Kudou vừa nói vừa cười, nhưng chuyện chưa kết thúc ở đó.

"Vậy, làm lại lần nữa nhé."

Còn 20 phút... sắp rồi.

"Này, hỏi một câu được không?"

Tôi gọi với về phía Kudou đang thủ thế định bắt đầu lại trận chiến.

"Câu giờ à?"

"Đúng rồi đấy. Nên là hùa theo chút đi."

"Tôi từ chối."

Nhưng lời tôi bị từ chối thẳng thừng. Mà, đương nhiên rồi.

Nhưng thế thì tôi gay go lắm.

"Cái, này là...!"

Khoảnh khắc Kudou định áp sát tấn công tôi, vô số xiềng xích từ dưới đất phóng lên, trói chặt cơ thể Kudou, và cả tôi cùng lúc.

"Trang bị ma pháp bắt giữ đặc biệt 『Gleipnir』 dùng để trói buộc đối tượng tiếp xúc trong 10 phút và phong ấn ma pháp, cảnh sát cũng dùng đấy. Tên đứa nào đặt nghe hơi 'chuunibyou' (hội chứng tuổi teen) nhưng tôi không ghét cái khiếu thẩm mỹ đó. Thế giới thế này thì cũng hợp."

"...Nhưng trận đấu còn khoảng 20 phút nữa mới kết thúc."

"Đúng. Nhưng nhìn kìa. Cái kia được cài đặt để kích hoạt sau 9 phút 59 giây kể từ khi dùng cái này. Hiệu quả của cái này vừa hết thì lại bị trói tiếp là xong."

Tôi hất mặt chỉ, ở đó có những sợi xích chưa quấn vào chúng tôi đang nằm dưới đất.

"Cho đến khi hết giờ, tư thế hơi khó chịu chút, nhưng chúng ta cùng trò chuyện vui vẻ nhé."

### Biến cố khốn kiếp

***Miyano Mizuki***

"Còn 20 phút..."

"Cứ thế này chạy thoát được thì nhàn tênh nhỉ~"

Trong khi Kousuke đang chiến đấu với Giáo quan đối thủ, Kudou Shun, toàn bộ đội Miyano đang tập hợp tại cùng một địa điểm.

"I-Igami-san có ổn không nhỉ?"

"Chắc không sao đâu?"

"...Có vẻ không vấn đề gì. Chú ấy đang đấu với Giáo quan đối phương, nhưng chiếm ưu thế."

"Thế à. Vậy thì bọn mình chỉ cần chạy thoát thế này là xong nhỉ."

Nhóm Miyano vừa cảnh giác xung quanh vừa nói chuyện với thái độ khá thoải mái.

Nhưng chỉ có Abe là không tham gia câu chuyện mà nhìn chằm chằm vào đâu đó.

Theo một nghĩa nào đó thì là bình thường, nhưng Mizuki cảm thấy dáng vẻ đó có gì đó khác thường.

"? Sao thế, Haruka?"

"...Có cảm giác khó chịu."

Nghe câu đó, các thành viên trong đội lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác, để ý xung quanh, nhưng không có chuyện gì xảy ra.

"Đâu có gì đâu?"

"...Cảm giác khó chịu, tức là đối thủ đang đến à?"

"Không phải. Là cái gì đó khó chịu hơn... tớ nghĩ thế."

Câu trả lời không rõ ràng hiếm thấy ở Haruka khiến ba người kia nghiêng đầu thắc mắc.

"Các người còn dư dả để tán gẫu sao?"

Nhưng họ không thể nói chuyện thêm được nữa.

"Ư! Tản ra!"

Phản ứng với tiếng hét thất thanh của Mizuki, các thành viên đội Miyano nhảy lùi ra xa.

Nhưng họ tránh được có lẽ là do đối thủ đã nương tay. Nếu không thì cô ta đã tấn công mà không lên tiếng trước rồi.

"Cuối cùng cũng tìm thấy."

"Tenchi-san. ...Bên này thì muốn cô đừng tìm thấy cho đến khi hết giờ cơ."

Người xuất hiện, không ai khác chính là thủ lĩnh đội địch, Tenchi Asuka.

Asuka thủ thương, nhóm Mizuki cũng mỗi người cầm vũ khí.

Cảnh tượng đủ để người ta nghĩ sắp diễn ra trận chiến cuối cùng.

Nhưng bất ngờ Asuka hạ vũ khí, cúi đầu.

Nhóm Miyano bối rối trước hành động đó, nhưng Asuka vẫn cất lời.

"...Trước khi chiến đấu, tôi xin lỗi vì sự thất lễ trước đây. Xin lỗi vì đã coi thường các bạn."

Và ngẩng đầu lên, với vẻ mặt nghiêm túc, cô thủ thương lại lần nữa, tỏa ra khí thế áp đảo.

Nhóm Miyano bị khí thế của Asuka lấn lướt, duy chỉ có Mizuki vẫn không nao núng, thủ kiếm.

"Tuy nhiên, từ giờ tôi sẽ dốc toàn lực!"

Thấy vậy Asuka nở nụ cười, dồn sức vào chân.

" "──Hự!!" "

Nhưng bước chân đó không bao giờ hướng về phía nhóm Mizuki.

Khoảnh khắc Asuka định lao đi, tiếng gầm rú của thứ gì đó vang lên từ xa.

Đó là tiếng kêu quái dị, hoàn toàn không thể là của con người.

"Cái gì thế!?"

"Qu-quái vật!? Chẳng phải đã bị tiêu diệt hết rồi sao!?"

Hầm ngục mà nhóm Mizuki đang sử dụng cho giải đấu xếp hạng. Hiện tại quái vật đã bị mạo hiểm giả tiêu diệt nên không cần bận tâm vị trí, nhưng tên gốc của nó là 『Rừng Khỉ Nhiều Tay』. Đúng như tên gọi, đây là hầm ngục có trung tâm là khu rừng nơi loài khỉ khổng lồ có nhiều cánh tay ngoài đôi tay vốn có sinh sống.

Chúa tể của hầm ngục đó, tức giận vì đồng loại bị giết, lãnh địa bị con người làm mưa làm gió, đã trỗi dậy.

***Igami Kousuke***

"Chà, đằng kia sao rồi nhỉ."

"Ai biết. Nhưng anh tin vào chiến thắng của phe mình đúng không?"

"Không phải tin vào chiến thắng, mà là không nghi ngờ gì về chiến thắng."

"...Haha. Quả là 『Kẻ Sống Sót』. Anh tự tin là lũ trẻ đó sẽ 『sống sót』 trở về nhỉ."

"Không, sai rồi. Tự tin là tin vào bản thân mình. Không phải từ dùng cho người khác."

"Vậy thì là gì?"

"...Tin tưởng, chăng."

"Vừa mới bắt đầu làm Giáo quan chưa được bao lâu ── Hự!?"

Đang nói chuyện thì Kudou đột nhiên im bặt, ôm lấy cổ, tôi không ngạc nhiên.

Vì chính tôi đã làm mà.

"Để đáp lại sự tin tưởng đó, hòa ở đây thì mất mặt lắm."

Việc tôi làm rất đơn giản. Giống như hồi ở Hang Tiểu Quỷ, bịt họng hắn lại thôi.

Nói thế chứ, đưa quả cầu nước vào miệng thì sẽ bị cắn nát hoặc bị thổi bay ngay.

Bình thường thì mức độ đó chẳng là gì, nhưng đối thủ là Đặc cấp thì khác. Lũ này làm được những chuyện không tưởng như cơm bữa.

"──Hự! ────!!"

"Bảo không dùng được ma pháp nên cậu chủ quan chứ gì, đừng có tin lời kẻ địch. Xin lỗi nhé, đây là trang bị ma pháp bắt giữ đặc biệt 『Gleipnir』 phiên bản cũ. Bản chính thức đang dùng hiện nay là bản nâng cấp, chứ bản cũ thì dù bị trói vẫn dùng ma pháp được."

Trong lúc tôi nói, Kudou vẫn cố đớp khí, vặn vẹo tìm cách thoát ra, nhưng chỉ dùng sức vật lý thuần túy thì không thoát khỏi xích này đâu.

"──Ư!! ────A."

"Vất vả rồi. Xin lỗi nhé, thời gian trói buộc cũng không đến 10 phút đâu."

Đợi trước mặt Kudou đang vùng vẫy một chút, khoảng tám phút kể từ khi xích trói chúng tôi, xích được giải trừ.

Và Kudou không biết điều đó nên đang vùng vẫy bị mất thăng bằng, còn tôi biết trước nó sẽ tuột ra nên đã chuẩn bị sẵn sàng.

Nhưng Đặc cấp không dễ xơi thế đâu.

Dù có ngạt thở mấy phút, dù có mất thăng bằng vì bất ngờ, Đặc cấp vẫn sẽ lao tới.

Vì thế...

"Hỡi ánh sáng ── nhé."

Kudou lao về phía tôi dù mất thăng bằng, tôi kích hoạt ma cụ dạng dây chuyền để đối phó, ánh sáng tràn ngập không gian.

Nhưng mà. Đặc cấp vẫn chưa chịu dừng lại.

Lẽ ra không nhìn thấy gì, nhưng hắn vẫn đưa tay ra định tóm lấy tôi.

Nếu bị bàn tay này tóm được, tôi sẽ thua.

Vì thế, tôi cố tình để bị tóm.

"Hả!?"

Quả nhiên Kudou cũng không ngờ tới điều đó. Bàn tay vươn ra đã chạm vào tôi, nhưng không tóm lấy tôi ngay.

Chỉ là một thoáng do dự chưa đến một giây. Nhưng với tôi thế là đủ.

Khoảnh khắc Kudou chạm vào áo tôi, lời nguyền kích hoạt.

"Hự!"

"Ư!!"

Chết tiệt, biết là mình cũng dính mà vẫn khó chịu thật!

Đó là một lời nguyền rất đơn giản.

Mong ai đó gặp bất hạnh. Mong bệnh tình trở nặng. Mong vết thương tồi tệ hơn.

Thứ đơn giản có từ xa xưa mà ai cũng từng cầu mong.

Nhưng với hắn thì là chí mạng.

Vốn dĩ hắn đang chịu lời nguyền Đặc cấp. Lời nguyền gốc và lời nguyền tôi ếm tương tác với nhau, kết quả là lời nguyền trở nặng lan ra toàn thân, hắn lộ vẻ đau đớn tột cùng rồi ngã gục xuống đất không thốt nên lời.

Tuy nhiên, như người ta nói hại người hại mình, lời nguyền do kẻ không chuyên như tôi sử dụng, dù sơ cấp đến đâu cũng phản lại chính tôi.

Dù vậy, tôi không có lời nguyền gốc nào trên người. Thêm nữa kỹ thuật nguyền rủa của tôi cũng chẳng mạnh mẽ gì.

Nên cùng lắm là mệt mỏi hơn, vết thương đau hơn, khó chịu chút thôi.

Lời nguyền ếm lên hắn cũng tan rồi, khoảng 10 phút nữa là hắn tỉnh thôi. Đặc cấp mà lị.

Dù sao thì, thế là xong đời hắn.

Chà, may quá. May mà hắn đang bị dính lời nguyền.

Tôi có chuẩn bị sẵn nhưng thú thật không nghĩ là sẽ phải dùng đến, cái thứ nguyền rủa này.

"Tạm thời đi hội quân đã."

Gọi drone đang quay phim đến báo hắn đã bị hạ gục, tôi định đi về phía nhóm Miyano thì...

"Cứ thế này mà rút lui ── cái gì!?"

Chân tôi khựng lại chỉ sau vài bước.

Từ phía bên kia khu rừng, hướng nhóm Miyano đang ở, tôi cảm thấy một dự cảm chẳng lành.

"Cảm giác này là... Chậc! Lại nữa sao, đồ khốn khiếp!"

Tặc lưỡi trước cảm giác quen thuộc mà tôi không bao giờ muốn trải qua nữa, tôi chạy thục mạng về phía đồng đội.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!