Chương 41 ~ 45
### Mizuki: Quái vật 『Đặc Cấp』
**____Miyano Mizuki____**
"Tại sao lại có thứ như thế chứ!"
Trong lúc Kousuke vừa kết thúc trận chiến với Shun và bắt đầu chạy đi, nhóm Mizuki đang rơi vào hỗn loạn, cố gắng thảo luận xem nên làm gì trước cái cảm giác áp bách mà Kousuke đã cảm nhận được.
Nguồn gốc của khí tức mà các cô đang cảm nhận lúc này vượt xa bất kỳ con quái vật nào họ từng đối mặt... à không, phải nói là đáng sợ đến mức không thể đem ra so sánh.
"Có lẽ là do chưa tiêu diệt hết chăng?"
"Hoặc cũng có khả năng là mới sinh ra, nhưng dù thế nào đi nữa, chắc chắn đó là một thực thể bất thường (Irregular)."
Trái ngược với Kana đang hoảng loạn, phản ứng của Mizuki và Asuka tương đối bình tĩnh.
Tuy nhiên, trong thâm tâm cả hai, không ai dám nói là mình vẫn bình thường cả.
"Làm sao bây giờ!?"
"Tất nhiên là——tiêu diệt nó."
Trước câu hỏi gần như thét lên của Kana, Asuka siết chặt cây thương và trả lời.
"Làm được không? Cái đó trông giống như trùm của nơi này vậy..."
Các cô đúng là Đặc cấp. Nếu là quái vật bình thường hay chủ nhân hầm ngục (Dungeon Master) thông thường thì có lẽ đã đánh bại được.
Nhưng, dù chỉ là phỏng đoán, nguồn gốc của khí tức kia cũng là——Đặc cấp.
Nhập học chưa đầy nửa năm, còn chưa được gọi là tân binh, liệu những kẻ còn chưa đủ lông đủ cánh như các cô có thể đánh bại được nó không?
Mizuki hỏi Asuka với giọng pha lẫn sự bất an.
"Có gì phải sợ chứ? Đánh bại quái vật chẳng phải là việc mà mạo hiểm giả chúng ta nên làm sao?"
"Đúng là vậy nhưng... Nhất cấp, hoặc có khi là Đặc cấp cũng nên——"
"Dù vậy thì cũng chẳng liên quan."
Dẫu thế, Asuka vẫn không lùi bước.
Cô không bận tâm đến Mizuki đang chất vấn, cũng chẳng để ý đến các thành viên khác, ánh mắt chỉ nhìn thẳng về phía luồng khí tức hùng mạnh kia.
"Nếu chúng ta lùi bước ở đây, con quái vật đó sẽ tấn công những người đang chờ trước cổng."
Hiện tại đang diễn ra trận đấu xếp hạng. Vì thế, để quay lại diễn biến trận đấu, rất nhiều thiết bị đã được đặt gần lối vào cổng, và rất nhiều người đang tụ tập ở đó.
Dù kẻ địch có mạnh đến đâu, nếu không đánh bại nó ở đây, hoặc ít nhất là cầm chân nó, thì những người đó sẽ bị tấn công.
Đó là điều không thể chấp nhận đối với Asuka, người hướng tới mục tiêu trở thành mạo hiểm giả để bảo vệ mọi người.
"Mà dù không phải vậy thì nó cũng sẽ đuổi theo chúng ta thôi. Đằng nào kết quả cũng là phải chiến đấu. Vậy thì, nếu đằng nào cũng phải đánh, chi bằng đánh ngay khi chưa bị tiêu hao thể lực vì chạy trốn. Các cậu không nghĩ thế sao?"
Trước những lời lẽ kiên quyết không lùi bước của Asuka, nhóm Mizuki – những người đã được Kousuke dạy rằng phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước tiên – đều cau mày nhìn Asuka.
Nhưng Asuka vẫn nhìn thẳng về phía trước không chút sợ hãi.
Mizuki chợt thấy cái dáng vẻ đứng lên để bảo vệ ai đó ấy... thật ngầu.
(...Xin lỗi nhé.)
Cô biết là ngu ngốc.
Cô biết là sẽ uổng phí những gì đã được dạy.
Cô cũng hiểu đây chỉ là sự tự thỏa mãn ích kỷ của bản thân.
——Nhưng dù vậy.
"...Đúng nhỉ. Không thể chạy trốn ở đây được, ha."
"Đúng vậy. Thế nên, chúng ta sẽ hạ nó tại đây."
Mizuki bước đến bên cạnh Asuka, rút thanh kiếm mà cô vừa tra vào vỏ để chuẩn bị chạy trốn ra một lần nữa, và thủ thế.
"Hả!? Khoan, các cậu định đánh với cái thứ đó thật đấy à!?"
"Nếu muốn chạy thì cứ tự nhiên. Tớ chỉ ở lại chiến đấu thôi."
Thấy hành động đột ngột của Mizuki, Kana – người đang định bỏ chạy – thốt lên kinh ngạc, nhưng người trả lời lại là Asuka.
"Tôi không có hỏi cô! Mizuki!"
"Xin lỗi nhé, Kana. Cả Haruka và Yuzu nữa. Tớ nghĩ mình không được phép lùi bước ở đây."
Đồng đội đang gọi tên mình. Chắc hẳn họ đang trách cứ hành động của Mizuki.
Mizuki cảm thấy áy náy, nhưng sau một thoáng do dự, cô quyết tâm và nói với những người bạn của mình.
"Tớ... không ép mọi người đâu. Đây là quyết định tớ tự ý đưa ra mà không bàn bạc. Cho nên——Ái!?"
Thế nhưng, những lời nói đầy quyết tâm của Mizuki đã bị chặn lại một cách thô bạo bởi một cú cốc đầu.
Mizuki vừa ôm đầu vừa quay lại, thấy Kana đang đứng đó với vẻ mặt vừa như buồn bã, lại vừa như tức giận.
"Cái đồ ngốc này! Tại sao chứ... tại sao lại... Aaaa thiệt tình! Cậu nói cái gì ngốc nghếch vậy hả! Sao tớ có thể bỏ mặc bạn bè mà chạy trốn được chứ!"
"T, Tớ cũng không chạy đâu!"
"Tớ cũng vậy."
Nghe những lời của những người bạn đã chọn đi theo sự lựa chọn ngốc nghếch của mình, Mizuki cười bất lực, nhưng cũng đầy hạnh phúc.
"...Cảm ơn mọi người."
Tình hình vẫn nguy cấp như cũ. Nhưng nhìn Mizuki và mọi người cười với nhau trong hoàn cảnh đó, trong đầu Asuka chợt hiện lên cụm từ 『Đội tuyệt vời nhất』 mà Mizuki từng nói trước đây.
"...Có lẽ tôi đã sai chăng?"
"Hả?"
"...Không. Không có gì đâu. Quan trọng hơn là... nó tới rồi đấy."
Và rồi, chủ nhân của luồng khí tức ngày càng mạnh mẽ kia cuối cùng cũng lộ diện.
Cơ thể nó to lớn, kích thước tương đương một ngôi nhà hai tầng.
Từ cơ thể của con vượn khổng lồ đó, ngoài hai cánh tay bình thường, còn mọc ra vô số cánh tay khác, trông tựa như tượng Phật Bà Nghìn Tay (Thiên Thủ Quan Âm).
Khác với tượng Phật, nó không có đến cả nghìn tay, nhưng chắc cũng phải gần một trăm cái.
Tuy nhiên, những cánh tay đó không đều nhau. Có cái to và ngắn, có cái lại dài và mảnh khảnh.
Sự méo mó đó càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của con quái vật.
——GÀOOOOOOOOOOOOOOOO!!
Tiếng gầm làm rung chuyển không khí đến tê người.
Âm thanh chẳng giống chút nào với tiếng kêu của loài khỉ vốn có, chỉ nghe thôi cũng đủ tạo ra áp lực khiến người ta muốn ngất đi.
"Hự! Haruka!"
"<Tuyệt Hỏa>!"
Ngay khi Haruka niệm phép, một ngọn lửa nhỏ cỡ nắm tay xuất hiện trước mặt cô và bay về phía đầu con Vượn Khổng Lồ.
Con vượn cúi người như muốn tránh, nhưng mức độ đó thì chẳng có ý nghĩa gì.
Khoảnh khắc ngọn lửa nhỏ đó chạm đến đỉnh đầu con vượn——ngọn lửa bùng nở.
Uy lực khủng khiếp đến mức nếu là quái vật thường thì chắc chắn đã bị thiêu rụi không còn một hạt tro.
Thế nhưng, sau khi ngọn lửa tan đi, con Vượn Khổng Lồ chỉ bị cháy xém một ít lông và đang gầm lên giận dữ.
"...Cái này... có vẻ căng rồi đây."
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Mizuki gồng mình để trấn an cơ thể đang chực run rẩy và nhìn chằm chằm vào con quái vật.
Bất ngờ bị nung nóng, con vượn hét lên đầy giận dữ và lao tới, vươn những cánh tay về phía trước.
"Miyano-san!"
"Ừ!"
Ở đây, chỉ có Mizuki và Asuka là có thể đóng vai trò tiền vệ thu hút đòn tấn công của địch.
Kana cũng là tiền vệ, nhưng năng lực của cô ấy hầu hết dồn vào tấn công, nên việc phòng thủ hay né tránh không phải sở trường.
Vì thế, nếu bây giờ cô ấy lao lên cùng Mizuki thì chỉ tổ bị đánh bật lại.
Dù cảm thấy tiếc nuối, Kana vẫn bắt đầu di chuyển để làm những gì mình có thể.
──◆◇◆◇──
Đã mười phút trôi qua kể từ khi nhóm Mizuki chạm trán Vượn Khổng Lồ chăng?
Là "đã" mười phút hay "mới" mười phút còn tùy vào người đánh giá, nhưng với nhóm Mizuki thì là "mới".
Mới chỉ mười phút trôi qua, nhưng sự mệt mỏi của nhóm Mizuki đã tích tụ rõ rệt.
Vốn dĩ họ đã bung sức vì định đánh nhanh thắng nhanh, nhưng nếu là họ của thường ngày thì lẽ ra vẫn còn chút dư dả.
Tuy nhiên, việc ba người ngoài Mizuki và Asuka đã bị kích hoạt kết giới trị liệu bao phủ toàn hầm ngục trong vòng mười phút ngắn ngủi này đã khiến chuyển động của họ chậm đi.
Hiện tại họ đang di chuyển thiên về phòng thủ, nhưng việc phải liên tục né tránh những đòn tấn công mà chỉ cần sượt qua cũng gây trọng thương là điều cực kỳ khó khăn đối với nhóm Mizuki – những người chưa từng trải qua một trận chiến thực sự đặt cược mạng sống.
"Hự! ...Kana!"
"Hây, aaaaaaa!!"
Dù vậy, ngay cả trong tình trạng mệt mỏi rã rời, nhóm Mizuki vẫn không bỏ cuộc mà tiếp tục chiến đấu.
Mizuki và Asuka làm mồi nhử, Haruka và Kana chồng chất sát thương, hễ ai bị thương thì Yuzu sẽ chữa trị.
Họ đã chặt đứt không biết bao nhiêu cánh tay của con Vượn Khổng Lồ, một trận chiến khiến người ta tưởng rằng cứ thế này sẽ ổn thôi.
Đối đầu với cường địch lần đầu tiên mà làm được đến mức này, có thể nói là rất xuất sắc.
"Á á!"
Nhưng, cũng giống như mạo hiểm giả Đặc cấp vứt bỏ thường thức, quái vật Đặc cấp cũng là những tồn tại phá vỡ mọi lẽ thường.
Cánh tay lẽ ra đã bị chặt đứt lại tái sinh, và đấm bay Asuka.
"Tenchi-san!"
Asuka bị đấm bay, đập mạnh xuống đất nảy lên cao, rồi nảy thêm vài vòng nữa trước khi đâm sầm vào một cái cây và dừng lại.
Vẫn còn sống, vẫn còn ý thức. Nhưng có vẻ không cử động được nữa.
Yuzu đang chạy tới, nhưng không biết là vô tình hay cố ý, vị trí của Yuzu lại nằm ở hướng ngược lại hoàn toàn qua con quái vật.
"Gư... Vẫn chưa... Vẫn chưa đâuuuuuu!!"
Asuka đã bị loại khỏi vòng chiến, mồi nhử chỉ còn lại mỗi Mizuki nên các đòn tấn công từ Vượn Khổng Lồ càng trở nên dữ dội hơn.
Mizuki liều mạng chống đỡ, nhưng vốn dĩ trước đó đã rất chật vật, giờ số lượng đòn tấn công tăng gấp đôi thì làm sao cô đỡ xuể.
(Cứ thế này thì... chết——)
——GÀOOOOOOOOOOOOOO!?
"Hả?"
Ngay khoảnh khắc Mizuki tưởng tượng ra cái tương lai không xa đó, chuyển động của con Vượn Khổng Lồ vốn đang nhắm vào cô bỗng rối loạn, nó bắt đầu ôm lấy mặt mình một cách khó hiểu.
"Ta đã dạy là nếu gặp tình huống ngoài dự tính thì phải chạy ngay rồi cơ mà, lũ ngốc này."
"Igami... san..."
Và rồi, một thành viên tham gia đội với tư cách giáo quan của nhóm Mizuki, Igami Kousuke, đã xuất hiện.
---
### 『Quái vật Đặc Cấp』 và 『Kẻ Sống Sót』
"Nói là nhiều tay thì đúng là nhiều thật... nhưng thế này có nhiều quá không?"
Tôi đã điều tra thông tin về nơi này rồi. Dù nói là đã tiêu diệt hết quái vật, nhưng ngay từ đầu người ta vẫn chưa hiểu tại sao mấy cái hầm ngục này lại hình thành. Chuyện quái vật đột ngột xuất hiện cũng không phải là không thể. Thực tế là nó đang xảy ra đây.
Thế nên tôi đã tìm hiểu thông tin và chuẩn bị để đối phó với những cuộc chạm trán quái vật bất ngờ, nhưng quả thật con này không có trong dữ liệu.
"A. Ơ, cái đó..."
"Nói chuyện để sau, cô ngốc số một. Tại sao không chạy?"
Tôi không muốn bọn nhóc này chết, nên đã dạy chúng những kỹ năng để sinh tồn trong hầm ngục.
Trong đó chắc chắn tôi đã dạy rằng: gặp tình huống ngoài dự tính thì cứ chạy trước đã.
Với năng lực của bọn chúng, chạy thoát khỏi con quái vật kia là điều hoàn toàn có thể.
Dù không nỡ bỏ mặc cô tiểu thư đang nằm kia, thì ít nhất cũng có thể vác một người rồi chạy.
Vậy mà, bọn chúng lại đứng lại đối đầu với con quái vật đó.
"Ư... Nhưng mà, nếu chạy thì rất nhiều người ở phía sau sẽ..."
"Dù vậy ta cũng đã dạy là phải chạy rồi mà. Nếu cứu được thì cứu. Nhưng bọn cô bây giờ có đang ở trong tình trạng có thể lo cho người khác không? Không phải chứ. Đảm bảo an toàn tính mạng của mình trước, sau đó nếu có dư sức thì hẵng cứu người khác. Ta tưởng mình đã dạy như thế rồi, hay là ta nhầm?"
"Ư... Em xin lỗi."
Tôi bực mình vì tình huống này và trút sự bực dọc đó lên Miyano, nhưng giờ không phải lúc làm chuyện đó.
"...Mà thôi kệ đi. Dù sao thì bây giờ cũng phải hạ con kia."
"Không chạy sao ạ?"
...Cô nghĩ là tại ai hả? Tôi cũng muốn chạy nếu chạy được lắm chứ.
"Ờ. Tại các cô đấy. Giờ có chạy thì nó cũng sẽ đuổi theo các cô thôi. Tôi thì mặc xác người lạ, nhưng tôi cũng không bạc bẽo đến mức muốn các cô chết hay thấy các cô chết cũng không sao."
Người lạ thì sao cũng được. Họ chết thì có thể tôi sẽ thấy chút gì đó, nhưng không đến mức phải liều mạng cứu.
Nhưng tôi không muốn bỏ mặc đồng đội. Dù đó chỉ là đồng đội tạm thời.
"Cô tiểu thư đằng kia. Chắc cô không ưa gì tôi, nhưng muốn sống thì nghe lời tôi."
"..."
Tôi nói với về phía cô tiểu thư đang được Kitahara chữa trị, nhưng không biết là do chưa hồi phục hẳn hay là do ghét tôi mà cô ta cứ im lặng nhìn về phía này.
Nhưng miễn là cô ta nghe thấy thì được rồi.
"Với lại... Cô ngốc số hai, ba, bốn đằng kia! Làm việc cho đàng hoàng vào! Đặc biệt là cô nàng lợn lòi kia! Đừng có nghỉ nữa, lại đây!"
"Ai là... lợn lòi chứ..."
Chắc là do mệt mỏi từ trận chiến vừa rồi. Quái vật rõ ràng đang lộ sơ hở, vậy mà Asada chỉ biết chống cây búa lớn như cái gậy, dựa vào đó nhìn tôi mà không nhúc nhích.
Và cả Abe lẫn Miyano cũng thế.
Việc tôi xuất hiện làm chúng ngạc nhiên cũng là một phần, nhưng chỉ vì thế mà lơ là thì chứng tỏ sự tập trung đã bị đứt đoạn rồi.
Vụ này mà không giải quyết nhanh, dù có phải gắng sức một chút, thì có khi sẽ có người chết thật đấy...
"Kế hoạch đơn giản thôi. Tôi sẽ quấy rối chuyển động của nó để tạo sơ hở. Các cô dồn toàn lực tấn công vào đó. Asada nhắm vào chân. Abe nhắm vào đầu. Miyano và Tiểu thư ưu tiên triệt tiêu bớt cánh tay, giảm được kha khá rồi thì nhắm vào đầu. Kitahara vừa né đòn vừa hồi phục. Nhưng cố gắng đừng để lọt vào tầm mắt của nó. Hết."
"Kế hoạch gì mà sơ sài thế ạ."
"Chứ sao. Làm gì có thời gian mà họp bàn chiến thuật đàng hoàng. Với lại, có bàn cũng thế thôi, các cô đâu có được huấn luyện để đối phó với mấy con to xác thế này. Đâu có phối hợp được."
Miyano đứng ngay cạnh buột miệng nói, nhưng dù có bị chê là sơ sài thì cũng chỉ còn cách này thôi.
"Chậc! Hành động thôi!"
Nhưng mà, dù nói là không có trong thông tin điều tra, tôi cũng đã lường trước rồi.
Gì chứ tôi đã gặp tình huống ngoài dự tính ba lần rồi đấy. Tỷ lệ gặp cao đến mức tôi tưởng mình bị nguyền rủa luôn.
Một kẻ như tôi, làm sao có thể không nghĩ đến chuyện "lỡ như lại gặp lần nữa" được chứ?
"Đầu tiên là cái này!"
Thứ tôi lấy ra là một khẩu súng. Không phải súng hơi hay súng ma pháp, mà là súng hàng thật giá thật.
Dù ở đây có Cổng, có Hầm ngục, có Ma pháp, thì đây vẫn là Trái Đất. Súng ống thiếu gì.
Nếu hỏi tại sao mọi người không dùng, thì dĩ nhiên là vì dùng nắm đấm còn mạnh hơn dùng súng.
Tuy nhiên, điều đó chỉ đúng với Nhất cấp, Đặc cấp, hoặc Nhị cấp chuyên dụng, còn với Tam cấp thì xét về lực tấn công, súng vẫn hơn. Tất nhiên là cần giấy phép.
Hơn nữa, dù có mang theo thì vấn đề đạn dược cũng hạn chế nên hầu như chỉ dùng làm vũ khí phụ.
Nếu là quân đội thì cũng có những đơn vị dùng súng làm vũ khí chính đấy.
"Lên!"
Chà, với khẩu súng này, đoàng đoàng, tôi bắn nát đầu gối con Vượn Khổng Lồ khiến nó khuỵu xuống.
Thấy vậy, ba người Miyano, Asada và Abe nghe tiếng tôi liền đồng loạt tấn công.
Đại chùy nghiền nát ngón chân cái của con vượn, lửa thiêu đốt phần đầu, kiếm chém rụng cánh tay.
Đau đớn khiến con Vượn Khổng Lồ gào thét và quẫy đạp điên cuồng, nhưng lúc đó tất cả đã lùi ra xa.
Đang định tính bước tiếp theo thì cánh tay bị Miyano chặt đứt lại mọc ra cái mới.
...Biết là có khả năng tái tạo, nhưng đến mức này sao.
Nhưng mà, cái này cũng nằm trong dự tính, gọi là trong dự tính thì đúng hơn.
Nên tôi xốc lại tinh thần và chuyển sang hành động tiếp theo.
"Tiếp theo nào!"
Tôi kích hoạt ma pháp đã chuẩn bị sẵn lúc nó khựng lại ban nãy, tạo ra nước bên trong tai nó.
Rồi luồn sâu vào trong đầu——và khuấy đảo.
Con Vượn Khổng Lồ gào lên và lăn lộn.
Vì nó đang quẫy đạp nên hơi khó tấn công, nhưng nhóm Miyano vẫn không trượt phát nào, bồi thêm những đòn tấn công chuẩn xác.
Con vượn tự đấm vào đầu mình, một tiếng "bốp" vang lên, ma pháp bị phá vỡ.
Có lẽ chiêu này không dùng lại được nữa, nhưng thế cũng chẳng sao.
Con Vượn Khổng Lồ đứng dậy, chắc nó biết ai vừa làm trò đó. Nó đang trừng mắt nhìn tôi.
Rồi nó gầm lên và bắt đầu tái tạo cánh tay lần nữa.
Cứ thế này sẽ thành trận chiến sức bền cho đến khi đối phương không thể tái tạo được nữa.
Nhưng tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Đây là lần thứ tư với ta rồi đấy con ạ. Ta từng gặp trùm có khả năng hồi phục rồi, đồ ngu!
Tôi đoán là nó sẽ tái tạo, nên đã cài sẵn ma pháp vào phần mặt cắt của cánh tay.
Bình thường thì kết cục sẽ là bị cánh tay tái tạo va vào và phá hỏng.
Nhưng lần này thì không. Nếu cách bình thường không được, thì làm cách không bình thường.
Ma pháp tôi cài đặt đã bị nuốt chửng vào bên trong cánh tay cùng với quá trình tái tạo của con vượn.
Và khi cánh tay hoàn toàn lành lại, tôi kích hoạt ma pháp đã bị nuốt vào đó.
Kết quả thế nào? Cánh tay con Vượn Khổng Lồ đúng là đã lành. Nhưng nó hoàn toàn không cử động được.
——GÀOOOOOOOO!?
Có vẻ nó thấy lạ vì cánh tay không cử động được, nó gầm lên những tiếng đầy khó hiểu.
Thì tôi đã chèn đá vào khớp thần kinh rồi, cử động thế quái nào được... Nhưng mà, đó là sơ hở đấy?
Tôi lại rút súng ra, bắn nát mắt con Vượn Khổng Lồ.
Sự hỗn loạn vì tay không cử động, cộng thêm cơn đau vì bị bắn nát mắt, con vượn lại gào lên, và đồng đội tôi lại lao vào tấn công.
...Cứ đà này, sẽ hạ được thôi.
---
### Lôi Quang Nhất Kích
Tuy nhiên, sau khi lặp lại điều đó nhiều lần, ngay lúc tưởng chừng sắp hạ được nó, con Vượn Khổng Lồ lại có động thái mới.
"Tenchi-san!?"
"Chết tiệt! Chặt đứt rồi mà vẫn điều khiển được à!"
Dù vết thương đã lành nhưng vẫn chưa thể cử động được, cô tiểu thư đã trở thành mục tiêu của cánh tay vốn dĩ đã bị chặt đứt nhưng giờ lại tự bay tới.
Cánh tay khổng lồ tương xứng với kích thước con vượn bay tới với lực đạo thừa sức nghiền nát một người dễ dàng.
Cứ thế này, cô tiểu thư đó sẽ chết.
"Làm tốt lắm Bạch Kỹ Sĩ! Nhưng mà hơi chậm đấy nhé!?"
"Tại trận chiến với anh mà ra cả thôi! Đến kịp là may lắm rồi!"
Nhưng chuyện đó đã không xảy ra.
Mạo hiểm giả Đặc cấp mà tôi tưởng đã hạ gục——người đàn ông được gọi là 『Bạch Kỹ Sĩ』 đã lao vào giữa cánh tay bay tới và cô tiểu thư để đỡ đòn.
"Tôi chưa lại sức hẳn nên không tham gia tấn công được đâu, nhưng cứ giao phía sau cho tôi!"
Có hắn ở đó thì giao phía sau cũng yên tâm.
Nhưng như hắn nói, hắn chưa lại sức, kéo dài trận đấu sẽ không ổn.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa liếc nhìn cánh tay vừa bay tới, nó đã nằm im không nhúc nhích.
Nhìn việc nó không cử động nữa sau khi bay tới, có nên cho rằng nó chỉ có thể bay đi không?
Không, không nên lạc quan thế. Phải nghĩ rằng nó làm thế để chúng tôi chủ quan, rằng nó vẫn có thể điều khiển cả những cánh tay đã bay đi.
...Hết cách rồi. Tôi không muốn làm thế này lắm, nhưng nhóm Asada cũng mệt và chậm chạp lắm rồi. Kéo dài thêm nữa thì có người chết thật đấy. Hơi có yếu tố đánh cược một chút, nhưng phải làm thôi.
Quyết định xong, tôi khẽ thở dài rồi hét lớn về phía Miyano.
"Miyano, tôi sẽ tạo sơ hở. Cô hãy dùng hỏa lực mạnh nhất nhắm vào đầu nó!"
"N, Nhưng mà, em vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được..."
Nghe tôi nói vậy, Miyano giật mình, trả lời đầy thiếu tự tin.
...Cái đó tôi biết. Chính tôi đã bảo là đừng dùng trong hầm ngục cho đến khi hoàn toàn kiểm soát được mà.
Nhưng tình huống này thì phải làm thôi.
"Bảo làm thì cứ làm đi! Tôi không hỏi là có làm được hay không! Không làm được thì chỉ có chết thôi! Đã phớt lờ lời dạy của tôi mà đâm đầu vào, thì ít nhất cái kết cũng phải dọn dẹp cho sạch sẽ vào chứ!"
Nghe tôi nói thế, Miyano còn do dự vài giây, nhưng rồi có vẻ đã hạ quyết tâm, tôi cảm nhận được ma lực dâng trào từ cô ấy.
Ma lực tuôn trào từ cơ thể Miyano khiến tóc cô bay phần phật, rồi hội tụ vào thanh kiếm cô đang cầm.
Thấy vậy, tôi gật đầu hài lòng, giật đứt chiếc vòng tay misanga mảnh màu trắng trên cổ tay, buộc nó vào thanh kunai vừa lấy ra rồi ném đi.
Nó nhắm vào thân con Vượn Khổng Lồ, với tư thế hiện tại thì nó sẽ không tránh được.
Con vượn cũng nghĩ thế, nên nó vung tay gạt phăng thanh kunai đi. Nhưng——
"Cái gì, thế kia..."
Đó là giọng của ai nhỉ.
Khoảnh khắc con Vượn Khổng Lồ vung tay gạt thanh kunai và chạm vào nó, cánh tay đó bùng cháy dữ dội với ngọn lửa màu đen.
Có vẻ nó định dập tắt ngọn lửa quái gở đó, nên đã dùng cánh tay khác để phủi, nhưng ngọn lửa lây lan sang mọi thứ nó chạm vào và thiêu đốt tất cả.
"Miyano! Làm điiiiiiiiiiii!!"
Sau khi chặn đứng chuyển động của con vượn, tôi vừa hét vừa quay lại nhìn Miyano.
Ở đó, Miyano đang giương thanh kiếm được bao bọc bởi những tia sét màu xanh lam rực rỡ.
"Hyaaaaaaaa!!"
Và cùng với tiếng hét, Miyano vung kiếm chém xuống.
Có thể gọi nó là vầng trăng khuyết hình bầu dục chăng. Một tia sét có hình dạng như thế được phóng ra từ thanh kiếm theo cú chém của Miyano, bay thẳng về phía con Vượn Khổng Lồ đang quằn quại với ngọn lửa.
Và rồi——ánh sáng và âm thanh cày xới nát không gian xung quanh.
Tiếng nổ vang rền khiến người ta tưởng như sấm sét vừa đánh ngay trước mắt.
Ánh chớp cường liệt đến mức dù nhắm mắt vẫn thấy chói lòa.
Nhưng vì đã dự đoán trước nên tôi vẫn có thể di chuyển đôi chút.
Và có lẽ Miyano cũng vậy. Dù hơi loạng choạng, cô ấy vẫn hướng mắt về phía con Vượn Khổng Lồ.
Nơi chúng tôi nhìn vào, con Vượn Khổng Lồ dù vẫn còn co giật đôi chút nhưng gần như chỉ còn thoi thóp, phần lớn cánh tay và cơ thể đã bị than hóa.
Nếu ăn trọn đòn toàn lực của Miyano thì lẽ ra phải chết ngay mới đúng, nhưng có vẻ cách dùng lực vẫn còn non nớt.
"——Đ... Được rồi, hả?"
Lầm bầm câu đó, có lẽ do giải tỏa căng thẳng hoặc do cạn kiệt sức lực, Miyano ngã phịch xuống đất.
"Này Miyano."
"A, Igami-san! Làm được rồi! Chúng ta thắng rồi!"
Thấy tôi gọi, Miyano quay lại với vẻ hớn hở.
Tôi hiểu cảm giác đó. Nhưng mà, con ngốc này! Đã xong đâu!
——G... ÀOOOOOOOO...!
"Hả?"
Miyano thốt lên ngỡ ngàng, quay đầu lại, nhưng giờ cô ấy có di chuyển cũng không kịp nữa.
Tuy nhiên, trước khi con Vượn Khổng Lồ hấp hối kịp vồ lấy Miyano, một vụ nổ đã xảy ra giữa hai bên. Là quả bom tôi ném.
Miyano đang ngồi bệt bị thổi bay đi, nhưng cứ coi đó là cái giá phải trả cho sự lơ là. Dù sao với cô ấy, kể cả khi kiệt sức thì uy lực cỡ đó cũng chẳng ăn thua gì.
Quan trọng hơn, con quái kia sao rồi?
Một tay cầm súng, tay kia cầm bom, tôi không chút lơ là nhìn chằm chằm vào con Vượn Khổng Lồ đang hấp hối.
Khi khói bụi từ vụ nổ tan đi, con Vượn Khổng Lồ đen thui đang nằm lăn lóc ở đó.
Nó không nhúc nhích tí nào nên chắc là chết rồi, nhưng tôi vẫn cảnh giác, lại dùng ma pháp đưa nước vào lỗ tai và khuấy đảo não nó lần nữa.
Vẫn không có phản ứng, lúc này tôi mới thở phào: Nó chết thật rồi.
Thực lòng tôi muốn ngồi phịch xuống nghỉ ngơi ngay, nhưng chưa được.
Tôi bước lại gần Miyano, người đang lấm lem đất cát vì vụ nổ ban nãy.
"Đừng có lơ là cho đến khi kết liễu hẳn, đồ ngốc. Chưa hạ gục hoàn toàn mà đã chủ quan nên mới xém bị phản công đấy. Ta đã bảo là không được lơ là trong lúc mạo hiểm cơ mà? Hay là trí nhớ ta có vấn đề?"
"Ư... Em có nghe mà..."
Thấy tôi mắng khi đang ngồi bệt dưới đất, Miyano ủ rũ cúi đầu.
"Này, anh kia. Thắng rồi đấy? Chúng ta thắng rồi nên anh cũng phải có lời nào khác chứ!"
Asada chen vào, nhưng chân cô nàng cũng đang run rẩy. Quả nhiên cô nàng cũng tới giới hạn rồi.
"Chuyện thắng và chuyện không có gì để kiểm điểm là hai chuyện khác nhau."
"Ư~~~~... Nhưng mà——"
Khi Asada đang ấp úng, Kitahara và Abe cũng tiến lại gần.
Trông họ có vẻ mệt mỏi vì dùng quá nhiều ma lực, nhưng không có vết thương nghiêm trọng nào. Có thể là họ giấu, nhưng ít nhất là chưa chết. Vậy là tốt rồi.
"...Haizz. ...Nhưng mà, nhìn chung thì mọi người làm tốt lắm."
---
### 『Dũng Giả』 Mới
Tại một căn phòng rộng rãi và sạch sẽ, tám người cả nam lẫn nữ đang tụ tập quanh một cái bàn lớn.
"Aaaaaaaa~~~~. Sao lần này cũng gặp phải cái thứ đó chứ, chết tiệt thật~~~~"
Phía nữ là nhóm Miyano, còn phía nam là các thành viên cũ trong đội của tôi.
Và gã đàn ông đang úp mặt xuống bàn rên rỉ thảm thiết chính là tôi.
Hiện tại chúng tôi đang đi ăn mừng sau trận đấu, đồng thời cảm ơn Yasu vì đã chuẩn bị đạo cụ cho tôi.
Nhưng mà, dù là phòng riêng thì cũng đang ở quán, sao lại rên rỉ thế này á? Thì rõ rành rành rồi còn gì. Tại con quái vật chết tiệt đó chứ đâu. Tại sao trong đời tôi lại gặp phải Irregular (Biến dị) đến bốn lần chứ. Làm gì có chuyện đó, bình thường đâu có thế.
"Thì là cái đó đấy. Mày được hầm ngục yêu thích chứ sao."
"Vậy Irregular là hành động cầu hôn của hầm ngục à?"
"Cầu hôn kiểu đó thì tao xin kiếu."
"Tao cũng xin kiếu, thằng ngu này."
Tôi nhăn nhó đáp lại lời lũ bạn cũ, nhưng chẳng đứa nào chịu nghiêm túc cả.
"Thôi mà, sống sót là tốt rồi."
"Đúng đấy. Dù sao đây cũng là kết thúc sự nghiệp mạo hiểm giả rồi, coi như kỷ niệm cuối cùng đi."
Gặp Irregular mà gọi là kỷ niệm... kỷ niệm kinh dị thì có. Hầu hết người ta chết vì cái kỷ niệm đó đấy.
"À ừm, cái đó..."
Dù được mời đến, nhưng Miyano có vẻ hơi bối rối.
Cũng phải thôi. Dù có quen biết sơ sơ, nhưng ngoài tôi ra thì toàn mấy ông chú lạ hoắc. Bảo cư xử như bình thường trong hoàn cảnh này cũng khó.
Cơ mà, Abe và Asada thì vẫn tỉnh bơ như mọi khi, còn Kitahara thì nhờ hai người đó nên cũng xoay sở ăn uống được.
"Ồ, bé Dũng Giả. Chuyện hôm đó có giúp ích gì không?"
"A, vâng. Em biết ơn lắm ạ."
Lúc đó, Hiro bắt chuyện với Miyano, cô ấy cười gật đầu dù vẫn còn chút gượng gạo.
Nhưng mà, bọn họ có tiếp xúc với nhau lúc nào nhỉ?
"Gì đây? Mày nói chuyện gì với Miyano à?"
"À, thì đấy, dù bọn tao có giới thiệu mày nhưng để con bé lập đội với một ông chú lạ hoắc thì cũng hơi kỳ, nên tao liên lạc nói chuyện một chút về mày cho nó ấy mà."
"...Tao chả nghe gì về vụ này cả."
"Thì tao có nói đâu."
Nghe giọng điệu của Hiro thì có vẻ là từ hồi đầu hả?
Vậy là... lúc đó sao? Lúc tôi bị Miyano gọi đến trường vì muốn thảo luận nhóm, lúc đó tôi thấy khoảng cách của Miyano với tôi gần gũi một cách kỳ lạ, thì ra là do thằng này à.
"Thôi chuyện qua rồi, đừng bận tâm."
"Câu đừng bận tâm đó, lẽ ra tao mới là người nói chứ?"
"Thì mày đừng bận tâm đi, hói đầu đấy."
Cái lũ gây ra chuyện khiến người ta phải bận tâm là bọn bay đấy, lũ khốn.
"Tao xem video hôm đó rồi nhé."
"Hả... X, Xem rồi ạ!?"
"Thì phải xem chứ. Dù gì cũng là mạo hiểm giả mà."
Chợt dời mắt khỏi Hiro, tôi thấy nhóm Miyano đang bị Kei và Yasu bắt chuyện.
"C, Các anh cũng...?"
"Sao? Tụi này ngầu chứ?"
"Ừ. Ngầu lắm."
"Bé Asada ghê thật đấy. Cầm cái đó phang cái Rầm vào chân con khỉ, hào sảng phết."
"Tao thì thấy việc một mình cân cả team địch mới là đỉnh."
"Nhưng mà, đâu phải chỉ có một mình? Nhờ Abe tạo môi trường khó nhìn, rồi Kitahara bỏ chạy làm mồi nhử nữa chứ. Chạy xong lại chọn vị trí đẹp để cứu viện ngay, chà, đúng là chiến thắng của cả đội nhỉ."
Nghe Kei và Yasu nói thế, Asada, Abe và Kitahara cười có vẻ khoái chí, vừa đưa thức ăn lên miệng.
"Nhưng mà, có khi bé Miyano sẽ nhận được danh hiệu Dũng Giả (Yusha) thật đấy."
"À, vụ đó hả, nghe bảo quyết định phong danh hiệu rồi đó?"
Yasu vừa uống rượu vừa trả lời câu của Kei như thể chuyện chẳng có gì to tát... nhưng thật à.
"Hả?"
"Vậy sao. Nhưng bảo là thuyết phục thì cũng thuyết phục thật."
Miyano thốt lên ngớ ngẩn, nhưng tôi thì thấy hợp lý.
Dũng Giả là người sở hữu sức mạnh có thể đơn độc trấn áp hầm ngục và phá hủy Cổng.
Đồng thời, là người hùng khiến người ta nghĩ rằng: có người này ở đây thì ổn rồi. Bất kể kẻ địch nào tới cũng sẽ xoay sở được.
Nếu người ta đã thấy cú đánh tung vào con Irregular kia, thì trở thành Dũng Giả cũng là chuyện đương nhiên.
"Thì đấy. Tung ra cú đó thì sao mà đối xử như một 『Đặc cấp bình thường』 được. Nghe bảo Biệt danh (Title) thì chưa quyết định thôi."
"S, Sao lại biết chuyện đó..."
Biệt danh giống như thẻ nhận dạng của Dũng Giả đó. Nếu dùng lửa thì là 『Hỏa Dũng Giả』, nếu có kiếm kỹ hiếm thấy thì là 『Cực Kiếm Dũng Giả』 kiểu thế.
Tuy nhiên, về cơ bản khi chưa quyết định xong thì sẽ chưa công bố ra thế giới là đã có Dũng Giả mới.
Vậy mà tại sao hắn lại biết thông tin mà chính chủ còn chưa biết. Ý câu nói vừa rồi của Miyano là thế.
Nhưng Yasu chỉ vào mình và nói đơn giản như không.
"À. Tao là con trai giám đốc công ty chuyên cung cấp trang bị mạo hiểm giả mà."
"Chà, thiếu gia con nhà giàu đấy."
"Là con thứ ba, lại không có tài năng nên bị đuổi khéo rồi, nhưng mà..."
"Im đê!"
Mấy món đồ tôi chuẩn bị cho trận chiến lần này đều là nhờ mối của Yasu.
Nói là đuổi khéo nhưng không phải bị từ mặt nên vẫn còn quan hệ, nhờ đó mà tôi gom đồ nhanh và rẻ hơn tự làm.
"N, Nhưng mà cái đó không phải sức mạnh của em, em nghĩ phần lớn là nhờ Igami-san..."
"À, thằng đó hả. Cái tên phi thường đội lốt người bình thường đó á."
Đừng có đùa, tao là hệ bình thường nhé. Chỉ là vì không muốn chết, không muốn để ai chết nên tao nỗ lực đến chết thôi.
"Kệ thằng đó đi. Bên Hiệp hội cũng có nhiều vấn đề nên không tâng bốc nó được đâu, nhưng mấy ông bên trên biết cả đấy."
"Vậy ạ?"
"Ừ. Thì đấy, có nhiều chuyện rắc rối lắm."
Kiểu như nếu trao Biệt danh cho Tam cấp thì mấy tên Tam cấp khác sẽ kiểu "thế thì tao cũng làm được" rồi làm liều, nên không được. Tôi nghe loáng thoáng thế.
Hình như còn lý do gì nữa, nhưng tôi chả quan tâm.
Dù có mạnh hơn người khác một chút, làm được cái gì đi nữa, thì rốt cuộc cũng chỉ là Tam cấp. Không thể, và cũng không muốn được xếp ngang hàng với Đặc cấp.
"Mà, bỏ qua chuyện đó, ăn đi ăn đi. Muốn gọi gì cứ gọi thoải mái! Kou bao tất!"
"Hay là uống chút rượu không? Hôm nay tụi anh không cản đâu?"
Kei và Hiro đang mời rượu, nhưng tụi nó chưa đủ tuổi đâu (vị thành niên).
Với lại, đúng là tôi định bao nhóm Miyano và Yasu – người giúp tôi mua đồ, nhưng bọn mày thì không có cửa đâu.
"Lũ ngu. Phải cản chứ. Với lại... tao không trả tiền cho bọn mày đâu nhé?"
"Hả!? Đùa à! Mày nghĩ tụi tao gọi bao nhiêu món rồi hả!"
"Bố ai biết! Tự mà trả!"
Cứ thế, chúng tôi vừa nói chuyện như mấy thằng ngốc vừa tận hưởng bữa ăn.
---
### Mau sa thải tôi đi!
"Nào, thế là hợp đồng với các cô đã xong, 『nghĩa vụ』 làm mạo hiểm giả của tôi cũng kết thúc một cách tốt đẹp... Giờ làm gì đây ta."
Thời gian trôi qua, tôi đã ngấm hơi men, một tay cầm ly rượu và nói bâng quơ.
Bình thường tôi không uống nhiều thế này, nhưng thôi hôm nay xõa tí cũng được.
"Hả? ...Thì làm đơn xin rời đội chứ gì? Không làm cái đó thì vẫn bị đăng ký là thành viên đội mãi đấy?"
"À, nhắc mới nhớ. ............Phiền phức vãi."
Nếu không làm thủ tục thì tôi vẫn trực thuộc đội của Miyano mãi, nên phải hủy càng sớm càng tốt... nhưng mà thủ tục phiền lắm.
"Haha, mày kém khoản giấy tờ này thật đấy."
"Không phải kém mà là... chả hiểu gì sất. Tao cứ nghĩ sao không viết cho ngắn gọn vào, cứ bày vẽ rắc rối làm gì, kiểu thế."
"Thì, đó là việc hành chính, hay gọi là đặc thù công việc đi."
"Haizz... đành chịu thôi."
"Mà, hôm nay cứ vui đi đã."
"Tiền tao mà."
Nhưng mà, thủ tục đó để sau tính cũng được. Giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.
"Hửm?"
Nghĩ thế rồi tôi đưa rượu lên miệng, nhưng không hiểu sao Miyano đang ngồi cạnh lại túm lấy áo tôi giật giật. Gì thế?
...À, đúng rồi đúng rồi. Suýt nữa thì quên.
"À, nhắc mới nhớ, tôi có chuyện phải nói với cô."
"? Chuyện phải nói, ạ?"
"Ừ. ...Chuyện là, xin lỗi vì không giúp cô thắng được nhé."
Tôi đã nói là sẽ giúp nhóm Miyano thắng, nhưng rốt cuộc trận đó tôi không thể giúp họ thắng đội tiểu thư được.
Giữa chừng thì vẫn ổn, nhưng vì phải đánh với con Vượn Khổng Lồ kia nên đội Miyano có ba người là Asada, Abe, Kitahara bị tính là rời cuộc chơi (retire) do kết giới trị liệu kích hoạt. Do đó bên này chỉ có tôi và Miyano được tính là sống sót.
Ngược lại, đội tiểu thư có bản thân cô tiểu thư, người giữ kho báu, và một người bị Asada đập lúc đầu nhưng không bị loại, tổng cộng ba người sống sót.
Nếu hết giờ mà cả hai đội không tìm thấy kho báu, đội nào có số người sống sót nhiều hơn sẽ thắng.
Tức là, 2 đấu 3, bọn tôi thua.
Dù có con quái kia xuất hiện, nhưng chiến đấu với quái vật cũng là một phần của trò chơi. Kể cả khi có Irregular thì cũng không thay đổi.
Nếu không hạ được nó thì có lẽ trận đấu sẽ bị hủy (No Game), nhưng ngặt nỗi lại hạ được nó rồi.
Chà, có thể do tổ chức lại trận đấu vào hôm sau sẽ ảnh hưởng tiến độ nên họ giữ nguyên kết quả.
"Dạ không, chuyện đó đành chịu thôi ạ. Với lại, rốt cuộc thì em vẫn được tiếp tục hoạt động với đội hiện tại, nên thắng thua cũng không quan trọng lắm."
Tuy chúng tôi thua, nhưng đúng như Miyano nói, chuyện chuyển nhượng đội của Miyano đã bị hủy bỏ.
Nghe nói sau trận chiến đó cô tiểu thư đã nói chuyện, vừa xin lỗi vừa tuyên bố vô hiệu hóa vụ cá cược.
Tôi không hỏi chi tiết, nhưng êm đẹp là tốt rồi.
"Vậy à."
"Vâng."
Câu chuyện ngắt quãng, tôi đã nói điều cần nói rồi nên định lấy thực đơn gọi món gì đó, nhưng đang phân vân thì bất chợt Miyano lẩm bẩm.
"...Igami-san, anh định nghỉ thật ạ?"
"Hử? Ừ. Tiền cũng kiếm kha khá rồi, sống tiết kiệm thì không cần làm việc nữa cũng được. Sau này cứ làm việc gì đó túc tắc là không lo chết đói."
Rốt cuộc thì chuyện nhận thưởng nhờ thành tích trong sự kiện đã không thành, nhưng vốn dĩ tôi đã có đủ tiền tiết kiệm để sống mà không cần nó.
Nói trắng ra, dù không đi làm đàng hoàng, về quê trồng rau nuôi gà đủ ăn thì vẫn sống tốt.
"...Vậy, ạ."
"Đừng nói thế chứ, làm cùng nhau thêm chút nữa đi? Này, mạo hiểm cùng anh cũng vui phết mà... đi nha?"
"Đ, Đúng đấy ạ... Em cũng học được nhiều điều bổ ích..."
"Ừm. Vẫn còn nhiều điều muốn hỏi và muốn học."
Có vẻ câu chuyện của chúng tôi lọt vào tai họ, không chỉ Miyano mà ba người kia cũng tham gia vào để giữ tôi lại.
"Không được. Tôi nghỉ."
Dù vậy tôi vẫn sẽ nghỉ. Nếu cứ tiếp tục, chắc chắn tôi sẽ lại gặp phải cái chết của ai đó. Tôi ghét điều đó.
Tôi ghét bản thân chịu cực khổ. Đau đớn, khổ sở, hay buồn bã tôi đều ghét tất.
...Nhưng, so với việc bản thân bị thương, tôi càng ghét việc ai đó mình quen biết phải chết hơn gấp vạn lần.
Nên tôi nghỉ. Chỉ cần bỏ nghề mạo hiểm giả, tôi sẽ không phải chứng kiến cái chết của người thân quen nào nữa.
Nhưng tôi không định nói điều đó ra.
"...Gì chứ? Anh ghét ở cùng bọn em đến thế à?"
Chính vì thế mà Asada hiểu lầm, cô nàng hỏi tôi với vẻ mặt và giọng điệu khó chịu.
"...Không phải là tôi không thấy vui... nhưng tôi không muốn chết. Tôi ba mươi mấy tuổi đầu rồi. Không hoạt động như đám trẻ được đâu."
Tôi nói thế, quả nhiên lôi tuổi tác ra thì khó mà cãi lại, Asada có vẻ muốn nói gì đó nhưng rồi im lặng, quay mặt đi với vẻ hờn dỗi.
Nhìn bộ dạng đó của Asada, tôi nhớ lại hồi đầu và cười khẽ, rồi quay sang Miyano.
"Thì là vậy đó. Miyano, sau một tuần nữa cô có rảnh lúc nào không? Tôi muốn đi làm thủ tục rời đội."
"...À ừm, xin lỗi nhưng chắc em sẽ bận một thời gian đấy ạ... Chuyện là, ừm, v, vụ lần này có nhiều thủ tục giấy tờ các thứ... chắc là không có thời gian đâu ạ."
"Bận thế cơ à."
"...Vâng."
Miyano có vẻ thấy lỗi, quay mặt đi chỗ khác và cụp mắt xuống.
Hừm, cũng đành chịu thôi. Dù vai trò của bọn tôi đã xong, nhưng bản thân Giải đấu Xếp hạng dự kiến kéo dài một tháng nên vẫn đang tiếp diễn.
Chắc là bên kia chưa xúc tiến được, hoặc gọi Miyano lên nghe chuyện thì phải làm đi làm lại hai ba lần gì đó.
"Vậy, khi nào thì rảnh? Tầm một tháng nữa à?"
"À ừm... Em cũng không rõ nữa."
Nhưng mà, nếu là một tháng sau khi Giải đấu Xếp hạng kết thúc hoàn toàn thì chắc không vấn đề gì.
Tôi nghĩ thế nên hỏi, nhưng Miyano vẫn lảng tránh ánh mắt... thậm chí còn lảng tránh hơn nữa, cuối cùng còn đưa tay ra lấy đồ ăn trước mặt.
Dáng vẻ đó trông như một đứa trẻ làm chuyện xấu đang cố giấu giếm.
Hay nói đúng hơn, nghĩ thế rồi thì không thể thấy khác được.
"Hửmmm? ...Này. Dũng Giả đại nhân. Nhìn vào đây nói chuyện chút xem nào? Được dạy là phải nhìn vào mắt người khác khi nói chuyện rồi đúng không?"
Tôi gọi, Miyano giật bắn người.
Mấy người khác cũng đang nhìn cảnh này nhưng không ai nói gì. Nếu phải nói thì là ba gã đồng đội cũ của tôi đang cười tủm tỉm vẻ thích thú. Trông ngứa mắt thật sự.
Nhưng có vẻ Miyano không chịu nổi tình huống bị mọi người nhìn chằm chằm, nên bắt đầu lí nhí.
"...T, Tại vì, em vẫn chưa muốn Igami-san rời đi... vẫn còn nhiều điều muốn anh dạy nữa."
"Không không, cô đã mạnh đến mức nhận được danh hiệu Dũng Giả rồi còn gì? Nhóm Asada đằng kia cũng đủ sức hoạt động sau khi tốt nghiệp rồi. Đâu cần tôi nữa?"
Không thể nói là đã dạy tất cả, nhưng tôi đã dạy đủ để họ hoạt động như mạo hiểm giả chuyên nghiệp, và định hướng rèn luyện sau này.
Giờ tôi có đi thì họ vẫn sống tốt thôi.
"Không chịu đâu."
"Này Dũng Giả."
Cuối cùng thì cô nàng cũng lật bài ngửa và nói toẹt ra rồi kìa.
............Haizz.
"Đã nói từ đầu rồi mà? Tôi muốn nghỉ làm mạo hiểm giả càng sớm càng tốt. Đúng như lời hứa ban đầu, tôi sẽ nghỉ."
Tôi vừa băn khoăn không biết nói sao, vừa thở dài định thuyết phục Miyano.
Nói là thuyết phục chứ cũng chả có gì to tát.
"...Đừng nói thế mà. Chỉ thêm một chút... thêm một chút nữa thôi cũng được, đừng bỏ rơi bọn em."
Đừng bỏ rơi... cô nói thế... nghe cứ như chúng ta có quan hệ gì đó ấy. Nghĩ kỹ hơn chút——
"Ồ, gì đây, rắc rối tình ái à?"
"Ngủ lại bên ngoài với nhiều nữ sinh cấp ba thế kia thì đương nhiên rồi."
"Này này, thế là không được đâu nhé. Chịu trách nhiệm đến cùng đi chứ."
Lúc đó, ba tên đồng đội cũ bắt đầu châm chọc.
Tôi biết thừa lý do, nhưng bị mấy tên đầu têu khiến tôi vào đội này nói thế làm tôi cáu tiết thực sự.
...Mà lũ này, chúng nó mong chờ cái diễn biến này chứ gì. Cái mặt cười đểu kia chắc chắn là thế!
Cơ mà, nếu đổi lại là tôi thì tôi cũng làm thế thôi!
"Đừng có nói cái kiểu dễ gây hiểu lầm đó! Tao nghỉ là tao nghỉ!"
"...Nhưng mà thực tế thì, nếu trưởng nhóm (Leader) không cho phép thì không rời đội được đúng không ạ? Em tuyệt đối không cho phép đâu."
Bị nhiễm thói xấu của lũ đồng đội cũ ngốc nghếch của tôi hay sao mà đến Miyano cũng nói thế.
Cái điệu bộ hờn dỗi như trẻ con này, chẳng giống cô ấy chút nào.
...Khoan, con nhỏ này uống rượu đấy à!? Say rồi à!
"Này! Ai cho cô ấy uống rượu thế!"
"À, cái đó. Chắc là nhầm với mocktail (cocktail không cồn) chăng? Tên với vẻ ngoài giống nhau mà."
Chết tiệt, cái quái gì thế này. Viết cho rõ vào chứ!
"Igami-sa~n. Từ giờ cũng nhờ anh nhé~"
Không biết là do say, hay do bị cuốn theo tình hình xung quanh mà cái chốt an toàn bị bung ra, Miyano nhìn tôi với nụ cười không chút lo âu.
"Thế là vẫn tiếp tục mạo hiểm được rồi. ...Cố lên nhé!"
"Đừng có giỡn mặt bọn mày! Đã bảo là không được mà! Nghĩ cho tuổi tác của tao đi!"
Kei vừa vỗ vai tôi vừa cười cái điệu cười ngứa mắt, hùa theo đó là Hiro và Yasu cũng giơ ngón tay cái lên.
Tôi thét lên với ba tên đó, nhưng cái đà giữ tôi lại vẫn không dừng.
"Hừ, yên tâm đi! Tụi này sẽ hỗ trợ cho!"
"Em cũng giúp."
"À, ừm, vâng, mong anh giúp đỡ ạ!"
Và lần này, Asada đã xóa tan vẻ mặt hờn dỗi ban nãy và cười vui vẻ, cả Abe và Kitahara cũng lên tiếng với tôi.
"Vậy thì, lên kế hoạch cho chuyến mạo hiểm tiếp theo ngay thôi! Tiếp theo làm gì đây? Vẫn đi hầm ngục nhỉ?"
Do say loại rượu không quen uống, Miyano rõ ràng đang ở trạng thái khác thường, cười vui vẻ và bám lấy cánh tay tôi.
"Này khoan. Khoan đã Dũng Giả! Tôi nghỉ! Đã nói thế rồi mà!?"
"K, h, ô, n, g. Chúng ta sẽ còn mạo hiểm cùng nhau dài dài!"
"Chết tiệttttttt! Mau sa thải tôi đi! Cái đồ Dũng Giả chết tiệt này!"
Cuộc phiêu lưu của chúng tôi vẫn còn tiếp diễn sao!?
To be continued……?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
