Mình vô tình lạc vào nhà hát nào à? Hay là nói đây là bên trong một tòa nhà của dự án trải nghiệm nhập vai nào đó?
Tô Tiểu Nhượng bàng hoàng mất một lúc lâu, cuối cùng bị một giọng nói hay hay mà có chút quen thuộc đánh thức.
“Lanafette? Phù Thủy Lanafette! Em sao thế?”
Hoàn hồn lại, Tô Tiểu Nhượng nhớ ra giọng nói này, chẳng phải chính là giọng nói đã dẫn dắt cô lúc còn đang mơ màng sao.
Quay đầu lại, nhìn về phía bóng hình có mái tóc gợn sóng màu đỏ rượu kia, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, ánh mắt của cô liền không thể dời đi được nữa.
Đẹp.
Thực sự là quá đẹp.
So với tất cả những người phụ nữ mà cô từng gặp, thì đẹp hơn quá nhiều quá nhiều.
Trong phút chốc, Tô Tiểu Nhượng lại không thể nghĩ ra được từ ngữ nào đủ để hình dung vẻ đẹp của người phụ nữ trước mặt, dường như nếu so sánh với người phụ nữ này, mọi thứ trên thế gian đều trở nên ảm đạm vô quang.
Một vệt đỏ ửng hiện lên trên mặt Tô Tiểu Nhượng. Đối diện với một người phụ nữ như vậy, khiến cho cô, người mà từ trong bụng mẹ đến giờ vẫn luôn trong trạng thái “đang tìm đối tượng”, trở nên bối rối không biết phải làm sao.
Rosetta cũng phát hiện ra sự khác thường của Tô Tiểu Nhượng, nàng che miệng cười khẽ, cũng không quá ngạc nhiên.
Dù sao thì nàng cũng quá rõ về nhan sắc của mình, đối với một người đẹp đến cực điểm như nàng, bất kể là nam hay nữ, cũng đều sẽ mê luyến nhan sắc của nàng.
Có điều phản ứng của vị Phù Thủy mới nhậm chức trước mặt này lại khá là thú vị, hệt như là một cậu trai ngây thơ gặp được cô gái mình rung động từ cái nhìn đầu tiên vậy.
“Sao thế? Lanafette đáng yêu, trên mặt tôi có thứ gì khiến cô thất thần à?”
“...Không, không có! Tôi, tôi...”
Tô Tiểu Nhượng, hay phải nói là Lanafette, cô quay ngoắt đầu đi, mặt đã đỏ bừng lan đến tận mang tai, e là chỉ thiếu bốc hơi nước trên đỉnh đầu nữa thôi.
Cũng vì thế mà không chú ý đến cách xưng hô Rosetta gọi cô.
“Xin lỗi..., cô thực sự quá xinh đẹp rồi, tôi lỡ không chú ý...”
Mặc dù đối diện với mấy thằng bạn chí cốt cùng phòng, cô có thể không chút do dự mà nói ra đủ loại lời lẽ, nhưng đối diện với một người đẹp đến nhường này, Tô Tiểu Nhượng lập tức biến thành một kẻ câm biết nói, đây có lẽ chính là nỗi đau của kẻ chưa từng có bạn gái.
“Ôi chao~! Đúng là một đứa trẻ ngoan thành thật ghê. Tự giới thiệu một chút, chị tên Rosetta Elroad, là Phù Thủy đời thứ ba mươi tư, nắm giữ Tình Yêu và Dục Vọng, xem như là tiền bối của em đó nha. Thực sự cảm ơn lời khen của em, chị rất là vui.”
Nàng nháy mắt một cái đầy tinh nghịch với Tô Tiểu Nhượng, người đã ngượng ngùng đến mức muốn chui xuống đất.
“Nhưng mà Lanafette cũng rất xinh đẹp nha~.”
Đây đương nhiên không phải là lời tâng bốc, dù sao thì Lanafette lúc này thực sự rất xinh đẹp. Mặc dù mái tóc mang lại cảm giác xám trắng như của người già, thân hình cũng rất gầy gò, nhưng chỉ xét riêng khuôn mặt đó thôi cũng đã đủ kinh diễm rồi. Cộng thêm dáng vẻ gầy yếu này, còn rất dễ kích thích ham muốn bảo vệ của người khác.
Vốn tưởng Tô Tiểu Nhượng nghe được lời khen của mình sẽ đỏ mặt, ngượng ngùng xua tay nói không có không có, nhưng lại thấy cô có chút khó hiểu nhìn Rosetta.
“Xin hỏi... Lanafette là ai vậy?”
Từ lúc nãy đến giờ Rosetta cứ nhắc đến cái tên này, nhưng cô, người vẫn đang tưởng mình là Tô Tiểu Nhượng, căn bản không biết người này là ai. Trước đó bị nhan sắc của Rosetta làm cho chấn động nên cô cũng không nghĩ đến việc hỏi.
“Ể?” Rosetta ngẩn ra trước, nhưng ngay lập tức phản ứng lại. Lanafette vừa rồi cứ như người mất hồn, đúng là có khả năng không nghe thấy, thế là liền giải thích cho cô.
“Đương nhiên là em rồi. Từ hôm nay trở đi, em chính là Phù Thủy đời thứ ba mươi lăm, Ma Thần đại nhân ban cho em cái tên Lanafette, nắm giữ ờ... nắm giữ Nguyền Rủa và Tai Ương, chính thức trở thành một thành viên của Hội Phù Thủy chúng ta đó.”
Quả nhiên khi nhắc đến chức vụ, Rosetta vẫn khựng lại một chút.
Nhưng khi nói đến Phù Thủy, trên mặt nàng lại lộ ra vẻ tự hào. Dù sao thì thân là Phù Thủy, các nàng có thể coi là người nắm giữ thế giới này, là sự tồn tại tôn quý nhất trên cõi đời này, chỉ sau Đấng Sáng Thế Ma Thần tối cao. Trong mắt những kẻ phàm trần kia, các nàng được phụng thờ như Nữ Thần.
Sau đó...
Lanafette giơ tay lên, có chút thiếu tự tin cất lời.
“Xin lỗi.., nếu đã gọi là Hội Phù Thủy (Hội Ma Nữ), vậy không phải nên đều là Phù Thủy sao, nhưng, nhưng tôi là nam mà?”
“Ể——!?!?!?”
Một thông tin chấn động! Rosetta trợn trừng mắt quay đầu nhìn Lanafette, ngay cả khí chất tao nhã quyến rũ vừa rồi cũng không màng đến nữa.
“Em, em nói cái gì... nam?”
Nàng đánh giá từ trên xuống dưới vị thiếu nữ tên Lanafette này, dung mạo xinh đẹp tinh xảo, vóc dáng yếu đuối mỏng manh, chiều cao cũng thuộc mức trung bình của thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, tuy rằng ngực không có gì nhô lên, nhưng nhìn thế nào cũng không giống đàn ông mà?
“Đúng vậy... Ể? Tại sao tôi lại mặc váy? Tại sao tóc của tôi sao lại dài thế này? Còn là màu này nữa... A! Giọng nói của tôi.”
Tô Tiểu Nhượng chậm tiêu lúc này cũng phát hiện ra sự khác thường của mình, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Đây là cái quái gì thế này?
Tô Tiểu Nhượng ta đây không có thói quen mặc đồ con gái, còn mái tóc này là sao? Là tóc giả à?
Vươn tay ra nắm lấy mái tóc dài, hơi dùng sức giật một cái.
“Úi——! Đau!”
Vẻ mặt đau đớn, Tô Tiểu Nhượng có chút run rẩy xòe bàn tay vừa nắm tóc dài ra, trong lòng bàn tay có vài sợi tóc dài màu xám trắng bị giật đứt, chắc hẳn cơn đau vừa rồi là đến từ đây.
Bàn tay trắng nõn thon thả kia tuyệt đối không phải của mình, nhưng bây giờ Tô Tiểu Nhượng lại có thể điều khiển từng ngón tay một cách tự nhiên.
Đây... rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Là mơ sao? Là mơ đúng không...
Nhưng nếu là mơ thì tại sao vừa rồi giật tóc lại đau như vậy?
Lẽ nào mình vừa hay lúc đang ngủ bị đập đầu vào đâu à?
Đúng! Chắc chắn là như vậy, mau tỉnh lại đi, sao mình có thể mơ một giấc mơ như thế này. Chắc chắn là do thằng khốn Viên Thượng kia chuốc mình uống quá nhiều rượu, nên đầu óc mình mới không tỉnh táo mà mơ cái giấc mơ... này...
...
...Khoan đã.
Hình như mình với thằng nhóc Viên Thượng kia còn chưa kịp uống...
Tô Tiểu Nhượng đã nhớ ra rồi. Vào lúc hẹn với Viên Thượng đi đâu để giải sầu còn chưa kịp thực hiện, thì dưới chân đã xuất hiện một cái hố đen sâu thẳm, hút thẳng cậu ta vào trong. Sau đó thì mất ý thức, đợi đến khi tỉnh lại lần nữa, thì đã xuất hiện ở đây rồi.
Bàn tay thon thả dẫm lên sàn nhà nhẵn bóng, Tô Tiểu Nhượng có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác lồi lõm ở kẽ hở giữa các phiến đá lát sàn, đây tuyệt đối không phải là giả. Tiếp đó, cô ngẩng đầu nhìn Rosetta.
Mặc dù đối phương đẹp một cách phi thực tế, nhưng Tô Tiểu Nhượng lại cảm thấy Rosetta chính là một người đang tồn tại thực sự ngay trước mắt mình.
Dù sao với cái kinh nghiệm thẩm mỹ đáng thương của Tô Tiểu Nhượng, cho dù là trong mơ cũng không thể nào tưởng tượng ra một người phụ nữ động lòng người đến nhường này.
Nhưng lúc này, Rosetta lại có một hành động khiến cô chấn động.
“Lanafette, tôi buộc phải kiểm tra thật giả.”
Nói xong câu đó, nàng lại đột ngột bước thẳng ra sau lưng Tô Tiểu Nhượng, tay vừa nhấc lên, đã tốc chiếc váy dài màu đen của Tô Tiểu Nhượng lên.
Trong phút chốc, Tô Tiểu Nhượng cảm thấy nửa dưới man mát, một cảm giác xấu hổ khó mà diễn tả chiếm đầy đại não. Cô vội vàng đè váy xuống, cơn gió do chiếc váy bị tốc lên rồi hạ xuống mang lại khiến cô xác định được một việc, bên trong mình hình như... không mặc cái gì cả.
“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy hả——!!”
Tô Tiểu Nhượng thật sự sắp phát điên rồi. Giữ chặt váy trốn sang một bên, mặt đã đỏ bừng như thể bị đun sôi, thậm chí trên đỉnh đầu còn có thể mơ hồ thấy hơi nước đang bốc lên.
Đầu tiên là trải qua bao nhiêu chuyện kinh khủng phi thực tế, giờ còn vị nữ nhân xinh đẹp đến vô lý này lại còn tốc váy của cô...
Điều khiến người ta không biết giấu mặt vào đâu nhất chính là, mình lại “thả rông”...
Nơi đó bị một nữ nhân xinh đẹp như vậy nhìn thấy, Tô Tiểu Nhượng bây giờ chết tâm cũng có rồi, quá xấu hổ.
...
Ể? Nói mới nhớ, khoảnh khắc chiếc váy rơi xuống ban nãy, hình như không cảm nhận được cảm giác “vật gì đó” chạm vào vải...
Ầm——!!
Tâm trạng như sét đánh ngang tai, một nỗi sợ hãi còn sâu sắc hơn chiếm cứ lấy tâm trí Tô Tiểu Nhượng vào lúc này.
Cô cúi đầu, dùng ánh mắt cực kỳ chấn động và kinh hãi nhìn xuống thân thể của mình. Tay cách một lớp váy không ngừng sờ qua sờ lại ở vị trí bụng dưới, nhưng từ đầu đến cuối chỉ cảm nhận được cảm giác lướt qua da thịt...
“...Mất, mất rồi, mất rồi!”
Bị thôi thúc bởi trái tim vô cùng cấp bách, Tô Tiểu Nhượng thậm chí quên cả sự ngượng ngùng ban nãy, xoay người tốc váy lên xem.
Nhưng cuối cùng chỉ có thể là buông thõng hai tay xuống trong vô vọng.
Tiểu đệ mà Tô Tiểu Nhượng vẫn luôn khiến đám bạn cùng phòng phải ghen tị đã biến mất rồi...
Làm sao bây... lẽ nào sau này sẽ biến thành cái kiểu tình tiết đó?
Đám bạn cùng phòng vốn là anh em chí cốt vây quanh cô, nở nụ cười bỉ ổi dâm tà.
“Đã biến thành con gái rồi, vậy đương nhiên phải cho anh em tốt này sướng trước đã!”
...
...
“Đừng mà——!!!!”
Tiếng la hét thảm thiết chói tai vang lên, dọa cho Rosetta đang trầm tư ở bên kia giật nảy mình. Trong lòng thầm nghĩ sao mà cái cô nàng đời thứ ba mươi lăm này cứ hơi tí là lại giật mình vậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng đúng.
Nếu Lanafette thật sự là đàn ông, vậy mà lúc này lại biến thành bộ dạng phụ nữ, ngược lại đổi là Rosetta nàng thì cũng phải hét lên như vậy.
Biến thành một gã đàn ông hôi mùi mực ống gì đó, chết cũng không muốn!
Không sai...
Thân là Phù Thủy của Tình Yêu và Dục Vọng, nàng, Rosetta Elroad, so với tình yêu nam nữ, càng thích loại tình cảm mang cảm giác trái với luân thường giữa con gái với nhau hơn.
Nói tóm lại chính là bách hợp hay yuri.
Thế nhưng về mặt công việc thì nàng vẫn rất nghiêm túc. Những cặp nam nữ có tình cảm với nhau nếu cuối cùng đến được với nhau, đều sẽ nhận được lời chúc phúc của nàng.
Đương nhiên, nếu là nữ x nữ thì lời chúc phúc sẽ gấp ba lần trở lên so với nam x nữ, đây chính là lấy việc công làm việc tư.
Nhìn Lanafette đang quỳ trên đất lẩm bẩm gì đó như là “phải chết ngay bây giờ”, “tuyệt đối không thể để đám cầm thú cùng phòng kia được hời” vân vân và mây mây, Rosetta có chút bất lực.
Vốn tưởng “hậu cung” của mình cuối cùng cũng sắp có thêm một nhân vật hệ “hậu bối”, mà còn là một thiếu nữ hệ yếu đuối đáng thương như vậy. Nhưng vừa nghĩ đến việc tiền thân của đối phương có thể là một gã đàn ông, Rosetta lại có chút mất hứng.
Nhưng biết sao giờ, không thể bỏ mặc được.
Công việc dẫn dắt Phù Thủy mới nhậm chức đều do Phù Thủy tiền nhiệm hoàn thành. Cho nên thân là đời thứ ba mươi tư, Rosetta thật sự không thể phủi tay bỏ đi được.
Ít nhất cũng không thể để cô gái này tiếp tục cái bộ dạng đòi sống đòi chết.
Thế là, dẫu cho trong lòng muôn vàn bất đắc dĩ, Rosetta cũng chỉ đành thở dài một hơi.
“Đời thứ ba mươi lăm, mau đi theo tôi. Tôi muốn đưa cô đi gặp một người, nói không chừng cô ấy biết lý do tại sao cô lại rơi vào tình cảnh này, cũng có khả năng giải quyết được chuyện này.”
Đương nhiên khả năng này là rất nhỏ.
Rosetta lại bồi thêm một câu trong lòng.
Sau khi biết được chân tướng của đối phương, vẻ mặt tao nhã quyến rũ vốn có của Rosetta đều biến mất, thái độ khá là lạnh nhạt.
Nhưng Tô Tiểu Nhượng, người vốn đang hoài nghi nhân sinh, vừa nghe thấy có khả năng liền lập tức đứng bật dậy khỏi mặt đất.
Chỉ cần có thể quay về, khôi phục lại cơ thể đàn ông, vậy thì quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Cái gì? Chức trách của Phù Thủy, ý chí của Ma Thần?
Tô Tiểu Nhượng bây giờ trong đầu chỉ nghĩ đến việc biến trở lại, mấy cái gì mà chức trách với ý chí kia sớm đã quên bay ra khỏi chín tầng mây rồi, hay phải nói là vốn dĩ chẳng hề để tâm ngay từ lúc ban đầu
