Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Quyển 1: Vì Đây Là Lời Ước Hẹn Giữa Ta Và Người - Chương 02: Hiệu ứng 3D này trông xịn thật đấy

Tên tôi là Tô Tiểu Nhượng, năm nay 22 tuổi, là một sinh viên đại học đang vạ vật chờ việc, bình thường đến không thể bình thường hơn.

Giờ phút này tôi đang lê bước trên phố với tâm trạng mất hồn vì phỏng vấn thất bại.

Chỉ trong một ngày hôm nay, tôi đã nếm trải đủ thói đời đen bạc của ba bốn công ty. Rõ ràng tôi tự cho rằng CV của mình làm đủ tốt, không chỉ giới thiệu đủ loại ưu điểm mà còn vạch ra vô số hoài bão lớn lao, thậm chí trong đó còn có một chút tẹo thành phần phóng đại.

Nhưng đám nhân viên phỏng vấn đó quả thực đã dạy cho con gà con mới chập chững bước vào xã hội như tôi một bài học nhớ đời.

Tại sao ư?

Đó là bởi vì trường của tôi là một trường đại học “danh tiếng”.

Nói là “danh tiếng”, thực ra thứ nổi tiếng không phải là cái tên của trường tôi, mà là vì người đời có một cái tên gọi chung cho loại trường đại học này…

Đại học rởm.

Mặc dù là một trường đại học rởm, nhưng trường tôi tốt nghiệp cũng đã được coi là “top” trong số đó rồi. Dù gì thì cũng còn cấp được bằng cấp và giấy chứng nhận tốt nghiệp, chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để là con gà đứng đầu bầy gà rồi.

Cho nên ít nhất về điểm này, tôi vẫn có thể vênh váo một chút trước mặt mấy đứa số nhọ đến bằng cấp cũng không có mà cầm.

Thế nhưng… cho dù bạn có xuất chúng đến đâu trong số các trường đại học rởm, thì cũng vẫn mãi là đại học rởm mà thôi…

Cho nên… tất cả các buổi phỏng vấn của tôi hôm nay đều “thành công” hết, cụ thể là công cốc.

Cái gì? Bạn hỏi lẽ nào bọn họ bất lịch sự đến thế, từ chối thẳng mặt luôn à?

Quy trình cũng như bao người khác, đều là về nhà chờ tin. Nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt khinh khỉnh của mấy người phỏng vấn kia, thậm chí cái thái độ khinh thường đến mức lười cả nhận CV sau khi nhìn thấy tên trường tôi tốt nghiệp, nếu mà vẫn trúng tuyển thì chắc là trong đầu họ toàn đất.

“Haizz…” Tôi thở dài một hơi, dừng bước, ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u.

Trong tầng mây dường như có tiếng sấm rền mơ hồ cuộn trào. Nhưng với cá đà thiên lôi hét khan cả một hai tiếng đồng hồ mà chẳng rơi nổi một giọt mưa này, chắc cũng chỉ là đến làm màu tí rồi đi thôi.

Tôi nghĩ bụng rút điện thoại ra, liên lạc với mấy thằng chiến hữu cùng phòng, hỏi xem “chiến trường” của bọn nó thế nào. Lại nghĩ dạo này vì sắp tốt nghiệp và tìm việc, đã lâu rồi không liên lạc với mẹ Trương và mẹ Lý, không biết dạo này hai mẹ có khỏe không.

Tôi là trẻ mồ côi. Sáu tuổi mất bố, tám tuổi mẹ theo người khác đi mất. Không ông bà nội ngoại, họ hàng cũng không ai muốn nhận nuôi tôi, thế là tôi bị đưa vào viện mồ côi. Mẹ Trương và mẹ Lý là giáo viên ở viện mồ côi, là hai người đối xử tốt với tôi nhất ở đó.

Dù mười tám tuổi đã rời khỏi viện mồ côi, nhưng hai mẹ vẫn thường xuyên liên lạc với tôi, một tháng cũng gặp tôi mấy lần. Lần nào liên lạc cũng là hỏi tôi dạo này thế nào, có ăn uống đầy đủ không, vừa đi học vừa đi làm thêm có vất vả không.

Thậm chí khi thấy tôi khó khăn, hai mẹ còn dúi tiền vào tay tôi, không cho phép tôi từ chối. Trong lòng tôi thì hai người ấy còn thân thiết hơn cả người mẹ đẻ đã vứt bỏ tôi từ nhỏ, tôi còn thầm thề trong lòng là phải phụng dưỡng hai mẹ lúc về già.

Nhưng nhìn điện thoại, cuối cùng tôi vẫn không thể bấm gọi.

Dù sao thì cú điện thoại này mà gọi đi, chắc chắn không tránh khỏi bị hỏi chuyện tìm việc thế nào rồi. Mặc dù đó là sự quan tâm của hai mẹ, nhưng với tình hình của tôi bây giờ thì chỉ làm cho hai mẹ lo lắng thêm mà thôi.

Lướt danh bạ, tên của hai người mẹ trôi khỏi màn hình, tôi tìm thấy thông tin liên lạc của thằng bạn chí cốt cùng phòng, Viên Thượng. Trên danh bạ chình ình sáu chữ: “Đứa con trai cưng vĩnh viễn”.

Gọi điện đi, chưa đổ mấy hồi chuông đã có người nhấc máy. Từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói có vẻ chán nản.

“Alo?”

“Lo cc! Con trai à, phỏng vấn thế nào rồi? Nếu không xong thì về đây mà kế thừa “di sản” nợ app của tao này?” Tôi cố xốc lại tinh thần, dùng giọng trêu chọc nói vào điện thoại.

“…”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó truyền đến giọng nói có chút bực bội của Viên Thượng, “Cút! Đừng làm phiền, bố mày đang sầu đời.”

Cơn bực bội này đương nhiên không phải là bực bội thật, mà nghe giọng của Viên Thượng cũng không còn cái vẻ chán nản lúc nãy nữa.

“Nhượng Tử, mày phỏng vấn thế nào rồi?” Lần này là Viên Thượng chủ động hỏi. Nghe cậu ấy hỏi vậy, tôi ở đầu dây bên này không khỏi cười khổ một tiếng, “Ha, còn thế nào nữa? Thì cũng như mày thôi.”

“Hừ, biết ngay mà. Ông đây đang lượn lờ ở thương mại trung tâm thành phố, mày đang ở đâu đấy?”

“Tao cũng ở trung tâm thành phố, cách mày không xa.”

“Thôi, vẫn quán cũ, anh em mình làm vài ly?” Nghe là biết Viên Thượng cũng muốn mượn rượu giải sầu, mà tôi thì đương nhiên cũng muốn.

“Chơi!” Tôi đồng ý ngay. Nhưng ngay sau đó, tôi liền dùng cái giọng cười hơi bỉ bỉ hỏi, “Mà này, mày bao à~?”

“Cưa đôi!” Tiếng gào của Viên Thượng vọng ra từ điện thoại. Tôi nghe mà không khỏi đảo mắt coi thường, nhưng vốn dĩ cũng chẳng hy vọng gì nhiều, dù sao thì cũng toàn một lũ đỗ nghèo khỉ.

Hẹn xong chỗ nhậu, Viên Thượng liền nói: “Tao qua đó gọi món trước chờ mày, mày nhanh cái chân lên!”

Nói xong liền cúp máy. Lúc này tôi cũng chẳng muốn làm thanh niên sầu đời gì nữa, hiện giờ làm vài hớp giải sầu quan trọng hơn hết.

Đút điện thoại lại vào túi, nhưng đúng lúc này...

“Cái quái gì đây?” Cùng lúc cúi đầu đút điện thoại, tôi đột nhiên chú ý thấy dưới chân mình có gì đó kỳ lạ.

Một cái hố sâu thẳm và tối đen không biết đã xuất hiện dưới chân tôi từ lúc nào. Trông rất thật, nhưng xét đến việc tôi vẫn đang đứng trên mặt đất mà không bị rơi xuống, thì cứ như thể có ai đó đang cầm máy chiếu chiếu từ trên đỉnh đầu tôi xuống vậy.

Nhưng mà hiệu ứng cái hố này thật sự là y như thật. Từ miệng hố dường như còn tỏa ra không ít khói đen cuồn cuộn bốc lên, tôi thậm chí còn thấy từng luồng khói đen đang lượn lờ quanh bắp chân mình.

Ủa? Khoan đã!

Chiếu hình trên mặt phẳng mà cũng tạo được hiệu ứng 3D à?

Tôi đột nhiên ý thức được có gì đó không ổn. Cơ thể bất giác bước đi, muốn rời khỏi cái hố đầy khói đen này.

Nhưng đúng lúc này.

“Aaaaaa——!!!” Cùng với tiếng la hét thảm thiết của tôi, dưới chân tôi đã không còn chỗ đứng, sau đó tôi liền rơi vào cái hố đầy khói đen này.

Sau đó…

Thì không có sau đó nữa.

Rơi vào hố chưa được mấy giây là tôi đã mất đi ý thức chính, nhưng vẫn còn chút ý thức nông, tựa như một giấc mơ.

Trong giấc mơ ấy, dường như tôi đã đến một cung điện trung cổ rất lộng lẫy, xung quanh có rất nhiều người, có một giọng nói rất hay đang gọi tôi lên sân khấu làm gì đó. Sau đó tôi đến trước một vật thể khổng lồ, thứ đó hình như là… một cỗ máy gacha???

Giọng nói hay hay đó bảo tôi đến vặn cái thứ đó, tiếp đó…

“Đong——~~!!!”

Tiếng chuông dày nặng mà ngân dài vang lên vào đúng khoảnh khắc này, cũng đồng thời vì tiếng chuông đó, ý thức của tôi như bị kéo giật một cái, hoàn toàn tỉnh lại.

Tôi hoang mang nhìn ra xung quanh, tất cả đều là một môi trường xa lạ. Đồng thời trong lòng bàn tay còn có thứ gì đó đang tỏa ra hơi ấm.

Cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay tôi lại đang nắm một chiếc lá xanh tỏa ra ánh sáng mờ mờ.

Sau đó…

“Ưm… Đây là đâu?”