Sau đó họ lại trò chuyện thêm một lát. Sau khi giải đáp các thắc mắc cho Lanafette, Anserra liền cáo từ rời đi.
Về việc tại sao các Phù Thủy khác đều không có ký ức trước khi chết, mà riêng mình lại vẫn sở hữu, cô cũng đã hỏi.
Câu trả lời Anserra đưa ra là:
Ý chí của Ma Thần sẽ xóa đi ký ức của bản thân, tức là ký ức của Lanafette. Nhưng Lanafette bao nhiêu năm nay lại luôn ở trong thân xác của Tô Tiểu Nhượng, ký ức sở hữu cũng là của Tô Tiểu Nhượng, phần ký ức này của cô cũng vì thế mà oái oăm thay được giữ lại.
Tiện thể nói thêm, Lanafette là cái tên do ý chí của Ma Thần ban tặng, còn tên thật lúc còn sống, không một ai biết.
Đối với điều này cô không để tâm, dù sao thì cơ thể với kết cục không rõ kia đối với cô, cho dù có biết cũng sẽ rất xa lạ, huống hồ bây cô cũng đã có được cơ thể mới, một cơ thể bất lão bất tử của Phù Thủy.
Về phần giới tính của linh hồn, nghe Anserra nói thì linh hồn của người ở thế giới này dù có luân hồi cũng sẽ không thay đổi giới tính. Là nam giới thì sẽ mãi mãi là nam giới, là nữ giới thì cũng sẽ mãi mãi là nữ giới. Giữa mỗi linh hồn cũng sẽ có sự khác biệt, nhưng không có dung mạo.
Điều này cũng có nghĩa là Lanafette trước khi chuyển sinh thành Phù Thủy, dung mạo cũng hẳn là có sự khác biệt với Lanafette hiện tại.
Đối với sự giải đáp tận tình của Anserra, Lanafette vô cùng biết ơn. Điều này khiến cô, người mới đến đây còn đang mờ mịt không hiểu, ít nhất cũng đã rõ về tình cảnh của mình. Cho nên lúc Anserra rời đi, Lanafette đã cảm ơn đối phương một cách vô cùng trang trọng.
Có điều Lanafette không biết là, Anserra cũng không đi xa, mà đứng ở phía xa nhìn cô và Rosetta rời khỏi khu vườn.
Cô ấy dường như vẫn luôn có tâm sự đang suy tư.
“Lanafette của Nguyền Rủa và Tai Ương sao,… Hỡi Ma Thần đại nhân, cô bé ấy là một đứa trẻ dịu dàng và lương thiện, để một đứa trẻ như vậy đi gieo rắc nguyền rủa và tai ương cho thế gian này, bất luận là đối với thế giới hay đối với con bé, có phải là… quá tàn nhẫn rồi không.”
Tự lẩm bẩm những lời này, Anserra lại lắc đầu.
“Thân là tôi tớ mà lại dám vọng nghị lựa chọn của chủ nhân, không nên, thực sự không nên…”
Nhưng dù nói vậy, Anserra nhìn về nơi Lanafette biến mất, trong ánh mắt vẫn mơ hồ có chút lo lắng.
Lúc triệu hồi Phù Thủy, Anserra cũng có mặt ở đó, cho nên ngay từ đầu cô ấy đã nhìn ra được điểm đặc biệt của Lanafette: vương vấn hơi thở của dị giới, và càng có thể thông qua việc nhìn thẳng vào bản chất của linh hồn để thấy được phẩm hạnh của một người.
Mà khi Rosetta tuyên đọc chức vụ của Lanafette, Phù Thủy của Nguyền Rủa và Tai Ương, Anserra đã cảm thấy khó hiểu và nghi ngờ. Cho nên khi Rosetta liên lạc với mình, Anserra mới lập tức chạy đến ngay.
“Chỉ hy vọng những năm tháng đằng đẵng, có thể khiến cô bé trở nên tê liệt trước chức trách đau khổ này, nếu không… haizz, thôi vậy.”
Không nói tiếp nữa, Anserra xoay người, dần dần biến mất trong làn sương mờ của con đường nhỏ.
Đây là nơi mà các Phù Thủy như họ đã sống hàng ngàn năm qua, là kỳ tích mà Ma Thần đại nhân ban tặng, là quần đảo lơ lửng giữa không trung, cũng là nơi Chư Thần trú ngụ trong miệng người đời.
…Nhưng đồng thời cũng là chiếc lồng giam của các Phù Thủy.
Sau khi rời khỏi khu vườn, Lanafette được Rosetta đưa đến một tòa biệt thự trang nhã. Cũng không xa khu vườn mà họ ở lúc nãy nằm ở ngay mặt sau của tòa biệt thự, là nơi Rosetta dùng để mời các Phù Thủy đến tổ chức tiệc trà.
Có điều do cái tính cách và xu hướng tính dục này của cô ta, nên số Phù Thủy chịu đến tham gia tiệc trà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Về phần cái loại chuyện mà Rosetta ảo tưởng sau khi uống trà ăn bánh ngọt thì càng là không thể. Các Phù Thủy phần lớn đều là đến ăn chực uống chực, tán gẫu xong là chuồn.
Vừa đi trên hành lang xa hoa của tòa biệt thự, Rosetta vừa than thở với Lanafette về việc các chị em không hiểu phong tình.
Nhưng Lanafette lại cảm thấy hoàn toàn không có vấn đề gì.
Chỉ cần là người có xu hướng tính dục bình thường, ai lại muốn ở một mình bên cạnh một bách hợp đang thèm khát cơ thể mình chứ?
Chắc cũng là do năm tháng quá dài, các Phù Thủy cảm thấy cô đơn, tiệc trà của Rosetta có thể tăng thêm chút niềm vui giao lưu, cho nên mới có các Phù Thủy khác chịu đến mà thôi.
Mặc dù Lanafette không còn cảm thấy rung động với Rosetta nữa, nhưng đối với việc phải ở nhờ nhà đối phương một thời gian, cô vẫn mang lòng biết ơn.
Rosetta bây giờ cũng chính là đang đưa cô đến căn phòng ở nhờ.
Tuy nhiên…
Khi cánh cửa lớn mở ra, một căn phòng rộng ngang ngửa đại sảnh, bên trong là một chiếc giường lớn còn dài hơn cả chiếc bàn ăn dài của quý tộc trung cổ xuất hiện trước mắt Lanafette, lòng biết ơn này lập tức tan thành mây khói.
Ừm…, quả nhiên vẫn nên đổi người hướng dẫn thôi.
“Hoan nghênh hoan nghênh! Em gái Lanafette đáng yêu của chị, chào mừng em đến với tổ uyên ương của hai chúng ta nha~!”
Rosetta nhìn Lanafette, dần dần nở nụ cười si mê bỉ ổi.
“Hê hê hê hê…, em gái Lanafette hôm nay vừa mới được triệu hồi, lại trải qua biến cố lớn như vậy, chắc là mệt lắm rồi nhỉ. Thời gian tuy hãy còn sớm, nhưng hay là chúng ta cứ đi ngủ trước thì sao nhỉ?”
Lanafette im lặng nhìn tất cả những điều này, cất lời.
“Đây, không phải là phòng của tôi đúng không?”
“Sao lại không phải chứ?” Rosetta phản bác, bước mấy bước vào phòng, vung tay làm động tác mời.
“Đây là căn phòng thuộc về cả hai chúng ta mà.”
“Rầm——!”
Cùng với tiếng nói của Rosetta vừa dứt, cánh cửa phòng bị đóng sầm lại.
“Em gái Lanafette?” Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, cả căn phòng chỉ còn lại một mình mình, Rosetta cất giọng thắc mắc.
Sau đó bên ngoài cửa vang lên giọng nói của Lanafette.
“Tôi nghĩ tôi vẫn nên đi nhờ Anserra tiểu thư, hỏi xem cô ấy có bằng lòng làm người hướng dẫn cho tôi không thì hơn.”
“Ể? Sao lại thế? Về điểm này chị tuyệt đối không đồng ý!”
Rosetta lập tức giật cửa, nhưng bên này cửa Lanafette đang nắm chặt tay nắm, cô ta căn bản không thể mở ra được.
“Chẳng phải cô rất bài xích việc tôi từng hoán đổi cơ thể với đàn ông sao? Trước đó khi chưa biết sự thật thậm chí còn dùng cái ánh mắt như nhìn rác rưởi để nhìn tôi, bây giờ lại bám dính lấy.”
“Bởi vì chị đã nghĩ thông rồi! Bất luận em gái Lanafette có từng ở trong cơ thể của một gã đàn ông hôi hám hay không, thì đối với chị, em gái Lanafette đều là thuần khiết không tì vết, chị hoàn toàn không để tâm đâu nha, hơn nữa…”
“Hơn nữa?” Lanafette có chút nghi hoặc lặp lại hai chữ cuối của Rosetta.
“Hê hê hê hê…, hơn nữa em gái Lanafette bây giờ trong lòng thật ra vẫn coi mình là đàn ông đúng không.”
“Ừm, đúng là như vậy.” Đối với điểm này, Lanafette không phủ nhận.
Mặc dù sau khi biết sự thật, cô đã biết mình không phải là Tô Tiểu Nhượng, nhưng hai mươi hai năm qua cô đều là đàn ông, nhất thời khó mà chấp nhận sự thật trở thành phụ nữ, trong lòng vẫn cho rằng mình là đàn ông.
“Tự coi mình là đàn ông, nhưng thực tế cả cơ thể lẫn linh hồn đều là phụ nữ, huống hồ em gái Lanafette lại còn có vẻ ngoài đáng thương động lòng người như vậy, hê hê hê hê… nghĩ thôi là đã thấy phấn khích rồi.”
“…”
Bên kia cánh cửa vang lên tiếng cười si ngốc của Rosetta, nhưng Lanafette thì đầy đầu vạch đen.
Nói thật, cô đúng là có hơi không hiểu nổi cái não của cô ta rồi.
Có điều nếu là lúc còn là Tô Tiểu Nhượng, có một đại mỹ nhân như vậy tự dâng đến cửa, cô tuyệt đối sẽ có suy nghĩ về phương diện đó. Nhưng bây giờ đối với sự quyến rũ của Rosetta lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
Có lẽ là do cơ thể đã biến thành phụ nữ rồi chăng.
“Rầm rầm rầm——!!!”
“Em gái Lanafette, mau mở cửa cho chị! Chị thật sự không làm gì kỳ quái đâu mà~!”
“Bản thân cô đã rất kỳ quái rồi.” Lạnh lùng đáp lại Rosetta trong phòng.
Tiếng đập cửa dữ dội ngày càng dồn dập, nhưng Lanafette tạm thời không muốn mở cửa cho Rosetta. Nhưng cứ đứng mãi ở đây giữ tay nắm cửa cũng không phải là cách, phải làm sao bây giờ?
Nhìn quanh bốn phía, cô nhìn các đồ vật bài trí xung quanh, không có thứ gì có thể dùng để cố định tay nắm cửa. Nhưng đúng lúc này, Rosetta lại lên tiếng.
“Hừ hừ hừ hừ! Em gái Lanafette không phải thật sự cho rằng một cánh cửa nho nhỏ này có thể kiểm soát được chị, người là một Phù Thủy đấy chứ? Nếu còn không mở cửa, chị sẽ dùng ma pháp lửa thiêu xuyên cánh cửa này đó. Đến lúc đó em gái Lanafette đừng trách chị không biết thương hoa tiếc ngọc nha~!”
“Ma pháp? Cô biết dùng ma pháp sao?” Lời của Rosetta đã thu hút sự hứng thú của Lanafette.
“Tất nhiên, Phù Thủy chúng ta thân là quyến thuộc của Ma Thần đại nhân, vừa sinh ra là đã thông thạo tất cả ma pháp trên thế gian rồi. Hơn nữa có thể nói là chủng tộc mạnh nhất trên thế giới này, là vô địch đó.”
“Vậy tôi cũng có thể dùng được?” Lanafette lại hỏi. Là một người trẻ tuổi vừa tốt nghiệp đại học, lòng nhiệt huyết của cô đối với những thiết lập kỳ diệu của thế giới huyền ảo này vẫn chưa biến mất, đối với những thứ như ma pháp đương nhiên cũng rất hứng thú.
“Đương nhiên là được rồi. A! Nhắc mới nhớ, còn chưa nói với em gái Lanafette chuyện này. Em chỉ cần tập trung suy nghĩ về ma pháp mà Ma Thần đại nhân gieo vào trong ký ức của chúng ta sẽ được nhớ lại, lập tức có thể lĩnh hội thông suốt ngay.”
“Thần kỳ như vậy?”
Cảm giác này giống như trong mấy thế giới võ hiệp tiên hiệp, cao thủ truyền công lực cho nhân vật chính vậy.
Lanafette nhắm mắt lại, vội vàng tập trung tinh thần tìm kiếm trong ký ức. Đột nhiên, giống như bước vào một nơi thần kỳ, xung quanh là một màu trắng xóa, nhưng duy chỉ có một quyển sách dày đến mức vô lý lơ lửng ở đó.
Theo ý thức của cô, quyển sách được mở ra, lật nhanh qua từng trang. Trên đó ghi lại rất nhiều văn tự xa lạ, nhưng không hiểu sao Lanafette lại nhận ra chúng. Hẳn là văn tự của thế giới này, sau khi chuyển sinh thành Phù Thủy, liền được khắc sâu những văn tự này vào trong ký ức.
Sau khi xem liên tục mấy loại ma pháp, cô kinh ngạc phát hiện ra mình chỉ cần xem một lần là có thể hoàn toàn lý giải, hơn nữa ký ức rất sâu sắc, giống như vốn dĩ đã là ký ức của mình, chỉ là tua lại một lần trong đầu mà thôi.
Có điều cho dù là xem một lần là biết, nhưng quyển sách này trông cũng phải dày đến hàng vạn trang, muốn xem hết cũng phải mất một ít thời gian.
Quyển sách trong thế giới tinh thần được khép lại, cô cũng mở mắt ra lần nữa.
Tay trái vốn không nắm tay nắm cửa giơ lên xòe ra, trong nháy mắt, sương băng ngưng tụ trong tay, cuối cùng lại biến thành một đóa tường vi trong suốt như pha lê.
“Đây chính là ma pháp sao… thật thần kỳ.”
Cảm thán về kỳ tích trong tay, lúc này cô mới thật sự cảm nhận được mình đã đến dị giới.
“Em gái Lanafette, chị cảm nhận được dao động của ma pháp băng, em dùng được ma pháp rồi à?”
Bên kia cửa truyền đến giọng nói phấn khích của Rosetta. Ban nãy lúc cô ngưng tụ đóa hoa băng, cô ta đã yên lặng một lát, chắc là không muốn làm phiền sự tập trung của Lanafette.
“Ừm, cảm ơn cô Rosetta, thế này thì không cần phải tốn sức đi tìm đồ nữa rồi.”
“Ể? Tìm đồ gì cơ?”
Đối với câu nói không đầu không cuối này, Rosetta vô cùng khó hiểu, nhưng vẫn không bỏ được cái tật cà lơ phất phơ.
“Em gái Lanafette, đến lúc mở cửa cho chị rồi chứ? Em xem, chị đều đã dạy em ma pháp rồi, có phải cũng nên báo đáp chị một chút không hả? Hê hê hê…”
…
Tuy nhiên, đối với cái sự liều mình vì gái của Rosetta, bên ngoài cửa không hề có bất kỳ tiếng đáp lại nào.
“Em gái Lanafette?”
“Hít——! Lạnh quá!” Bàn tay lại lần nữa sờ lên tay nắm cửa, nhưng một cơn lạnh buốt thấu xương khiến cô ta vội vàng rụt tay lại.
“Đây là… cửa bị đóng băng rồi?”
Nhìn lớp sương băng ngưng tụ trên tay nắm cửa, Rosetta cuối cùng cũng phản ứng lại, có điều cô ta không hề thất vọng, ngược lại vẻ mặt còn vui mừng.
“Không hổ là em gái Lanafette của chị, nhanh như vậy đã có thể vận dụng ma pháp vào thực tế rồi. Có điều mà…”
Rosetta nói, trong tay lại bùng lên một ngọn lửa.
“Đối với một bậc tiền bối Phù Thủy như chị đây… thì vẫn còn non lắm! Đợi ra ngoài rồi, chị sẽ dạy dỗ em nên dùng ma pháp như thế nào!”
… …
“Ể? Sao thế này, băng này sao lại không đốt chảy được? Cửa cũng không phá được…, Chẳng, chẳng lẽ nào?”
Lúc này bên ngoài cửa, sớm đã không còn bóng dáng của Lanafette, chỉ có một bức tường băng dày cộp đã lấp kín toàn bộ hành lang. Mỗi lần Rosetta tấn công, tường băng sẽ tan đi một chút, nhưng ngay sau đó lại lập tức bổ sung lại.
“Em gái Lanafette? Lanafette thân yêu? Mau thả chị ra! Chị không có ý đồ gì với em nữa đâu, em còn đó không?”
Tiếng hét của Rosetta vang vọng khắp tòa biệt thự. Nhưng lúc này Lanafette đã tìm được một căn phòng có giường ngủ trong biệt thự và nằm lên đó, xem ra đây mới là phòng cho khách.
Về phần tiếng gọi của Rosetta, thì cô, Lanafette, người đang đeo nút tai, cho biết là không nghe thấy gì hết.
