Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Vì Đây Là Lời Ước Hẹn Giữa Ta Và Người - Chương 08: Trang phục của Phù Thủy

Trong căn phòng của Rosetta, trước chiếc giường lớn rộng đến mức dị thường.

“Đẹp xuất sắc! Quả nhiên chị đoán không sai mà, em gái Lanafette khoác lên mình bộ trang phục này quả thực đáng yêu hết mức!”

Rosetta nhìn Lanafette trước mặt, đôi mắt sáng rực, không ngừng thốt lên những tiếng reo kinh ngạc, có điều, tận sâu trong đôi mắt ấy, lại phảng phất chút gì đó nguy hiểm.

“Em gái Lanafette, mau mau xoay một vòng, xoay một vòng đi.”

“Hả? Như này sao?”

Lanafette ngoan ngoãn làm theo, xoay một vòng tại chỗ.

“Aaaa!!! Khung cảnh này thực sự quá đỗi mỹ hảo, chị nhất định phải dùng Thủy Tinh Lưu Ảnh ghi lại cẩn thận để bảo tồn vĩnh viễn!”

Tiếng reo hò tựa như phát cuồng của Rosetta không ngớt, nói thật lòng, có hơi chút ồn ào…

Chẳng buồn để tâm đến cơn hưng phấn của Rosetta lúc này, Lanafette bước đến trước một tấm gương soi toàn thân khổng lồ, ngắm nhìn dung mạo của mình hiện tại.

Vẫn là mái tóc dài màu xám trắng nhàn nhạt ngang thắt lưng, đôi đồng tử màu xanh lục nhạt, dáng vẻ của một thiếu nữ độ chừng mười sáu, mười bảy.

Có điều, so với bộ váy liền thân màu đen hôm ấy, trang phục trên người cô lúc này đã hoàn toàn thay đổi.

Một bộ váy liền thân màu trắng, tà váy rủ xuống phía trên đầu gối, khoác bên ngoài là một chiếc áo choàng không tay rộng thùng thình màu đen.

Phần trước của áo dài gần như che phủ toàn bộ cánh tay, bao trọn cả bờ vai và lồng ngực. 

Một chiếc cúc áo bằng đá quý màu lục bảo đính kết hai vạt áo choàng ngay trước ngực, trong khi phần vải phía sau lại buông dài, vươn đến tận bắp chân.

Dưới chân là một đôi bốt da cổ ngắn màu đen, viền thêm hoa văn ren.

Song, thứ nổi bật nhất lại chẳng phải là những trang phục này.

Tầm mắt dời lên cao, Lanafette nhìn lên đỉnh đầu mình. Đó là một chiếc mũ phù thủy màu đen, với vành mũ rộng đến mức đủ để che chắn toàn bộ cơ thể cô trong một ngày mưa. Chóp mũ thì lại rất dài, đỉnh chóp treo một chiếc lồng đèn trang trí, sức nặng khiến nó không thể đứng thẳng mà ngả hẳn về phía sau. Một chiếc mũ thật kỳ quái.

Phải nói thế nào nhỉ, đây là một kiểu cosplay khiến cho linh hồn trai thẳng của cô cảm thấy có phần xấu hổ.

Nhưng khi phối hợp cùng gương mặt xinh đẹp này, quả thực là vô cùng đáng yêu.

“Em gái Lanafette, thế nào hả? Có phải em đang ngây người nhìn dáng vẻ hoàn toàn mới của mình đúng không?”

Rosetta cười hì hì sáp lại gần, ra cái điều “chị làm tốt lắm đúng không” chờ được khen thưởng.

“Ừm…” Cảm giác xấu hổ trỗi dậy, Lanafette có chút không tiện cất lời khen bộ trang phục này rất đẹp. Nhưng đã nhận được một món quà ưng ý, sao lại có thể không bày tỏ lòng biết ơn, thế là cô đỏ mặt, ấp úng mở lời.

“Cảm ơn, tôi rất thích…”

Nào ngờ Rosetta nghe xong lại đột ngột ngả người ra sau, té thẳng lên giường.

“Aaaa…, chị không nhìn nhầm chứ, Lanafette, em gái Lanafette lại có thể lộ ra biểu cảm đáng yêu đến nhường này, đời này không còn gì hối tiếc…”

Cứ thế tự mình đắm chìm trong men say, Rosetta thậm chí đã bắt đầu sa vào vọng tưởng.

Đợt này độ hảo cảm của em gái Lanafette chắc chắn tăng vọt!

Ít nhất thì tiến độ “công lược” cũng phải đạt hơn một nửa rồi. Tiếp theo chỉ cần tuần tự tịnh tiến, chậm rãi cảm hóa, vậy thì sớm muộn gì em gái Lanafette cũng sẽ yêu mình thôi!

“Ngày được lăn giường với em gái Lanafette cuối cùng cũng sắp trong tầm tay rồi——!!!”

“Là xa vời vợi thì có!”

Đối mặt với tiếng lòng không tài nào che giấu nổi của Rosetta, Lanafette đã chọn cách lớn tiếng vô tình.

“Nói mới nhớ…, tôi có thể đổi cái váy khác không? Nếu có quần thì càng tốt, mặc thế này cứ thấy lành lạnh.”

Nhìn hình ảnh của mình trong gương, với phần bắp chân và một mảng đùi phía trên đầu gối hoàn toàn phơi bày trong không khí, Lanafette vô cùng muốn tìm thứ gì đó để che lại.

“Tuyệt đối không được——!!!”

Nào ngờ Rosetta nghe xong liền từ trên giường nhảy bật dậy, nắm chặt hai vai cô, gương mặt lộ rõ vẻ kiên quyết không cho phép bàn cãi.

“Chân của em gái Lanafette đẹp như vậy, đương nhiên là phải khoe ra thì mới càng đáng yêu chứ! Che đi đôi chân xinh đẹp nhường này, chị tuyệt đối không cho phép!”

“A…, vậy, vậy được thôi.”

Đối mặt với một Rosetta đầy áp đảo, Lanafette bất đắc dĩ đành chọn cách khuất phục.

Lộ thì lộ vậy, ít nhất vẫn còn tốt hơn bộ váy liền thả rông ngày hôm qua. Dù gì hôm nay cũng đã có nội y, trang phục cũng dày dặn hơn rồi.

“Ara ara, hôm nay lại ‘thu hoạch’ được bao nhiêu là biểu cảm e thẹn của em gái Lanafette, còn được cảm ơn nữa chứ, thực sự là bội thu mà. Có điều nhìn em đáng yêu nhường này đứng trước mặt chị, chị thực sự có chút không kìm được xung động muốn ‘ăn’ em mất.”

Rosetta nhìn Lanafette, tựa như đang chiêm ngưỡng một món mỹ vị thơm ngon, bất giác chùi đi vệt nước bọt không hề tồn tại bên mép.

“Tin tôi cho cô nếm ngay một miệng toàn vụn băng?” Giơ bàn tay phải lên, một đóa tường vi bằng băng pha lê lơ lửng trong lòng bàn tay Lanafette, mang vẻ mặt đầy uy hiếp nhìn Rosetta.

“A ha ha…, chị đùa thôi, đùa chút thôi mà, đừng coi là thật nha.”

Rosetta cười gượng cho qua chuyện, đồng thời âm thầm thở dài trong lòng, quả nhiên vẫn cần thêm thời gian để từ từ “công lược” mới được.

Lanafette lại có chút ngượng ngùng ngắm nghía bộ trang phục trên người thêm một lúc. Biểu hiện là thỉnh thoảng lại vờ như tình cờ đi ngang qua gương rồi liếc nhìn vài cái. Cô tự cho rằng mình diễn rất tự nhiên, nhưng tất cả đều đã bị Rosetta thu hết vào tầm mắt.

Rosetta không hề lên tiếng trêu chọc, chỉ là dán mắt nhìn Lanafette không rời, trong đầu thì có lẽ đang mường tượng đến mấy thứ không mấy trong sáng.

“Nói mới nhớ, đây là trang phục Phù Thủy sao? Mọi người cũng đều mặc như thế này à?”

Đột nhiên ý thức được vấn đề này, Lanafette liền cất tiếng hỏi.

“Cũng không hẳn đâu, loại trang phục này thuộc kiểu mà các nữ pháp sư trẻ tuổi ở thế giới này đặc biệt ưa chuộng. Các chị em khác trong Hội Phù Thủy cũng đều ăn mặc rất tùy hứng theo sở thích. Có điều chị thấy cũng nên có chút ‘cảm giác nghi thức’, cho nên chị khá là thích kiểu trang phục này đó.”

Lời vừa dứt, Rosetta đột nhiên búng tay một cái. Chỉ thấy bộ trang phục trên người bỗng hóa thành một vệt sáng trắng rồi nhanh chóng biến mất.

Thân thể mỹ miều đột ngột phơi bày khiến Lanafette vội vàng che mắt lại, nhưng vẫn chừa ra những kẽ hở ngón tay vừa đủ để quan sát.

Ánh sáng trắng vừa tan biến lại lập tức ngưng tụ, nhanh chóng kiến tạo nên hình dáng của bộ trang phục. Đợi đến khi vệt sáng trắng ấy tan đi lần thứ hai, trên người Rosetta đã xuất hiện một bộ y phục có kiểu dáng tương tự như của LAlfette.

Tốc độ xảy ra quá nhanh, Lanafette căn bản không hề thấy được bất kỳ cảnh tượng hương diễm nào.

Điểm khác biệt của bộ trang phục là đôi giày đã được thay thế bằng giày cao gót màu đỏ sậm. Một đôi tất đùi màu đen tuyền bao bọc lấy cặp đùi thon dài mà vẫn không kém phần đầy đặn của Rosetta. Áo choàng không tay phía trước cũng ngắn đi rất nhiều, chỉ vừa đủ che lấy bờ vai và lồng ngực, chiếc váy cũng biến thành kiểu dáng ôm sát cơ thể.

Chiếc mũ Phù Thủy vành rộng thì lại giống hệt Lanafette, chỉ khác về nhau màu sắc. Giống như áo choàng, nó cũng mang một màu đỏ sậm, nhưng phần viền lại được phủ thêm một tầng màu trắng điểm xuyết ánh vàng kim.

“Xem này, chị và em gái Lanafette mặc chung một kiểu đó nha~!”

“Cô vui là được.”

Không biết phải đáp lại thế nào, Lanafette đành chọn cách cho qua loa. Hai người họ, thay vì nói là mặc chung một kiểu, thì chi bằng nói chỉ có mỗi chiếc mũ là chung một kiểu, còn những chỗ khác nhìn thế nào cũng thấy chẳng giống nhau.

Rosetta cũng tự soi mình trong gương, sửa lại mái tóc dài màu đỏ rượu của mình, sau đó liền đi đến bên cạnh Lanafette, mỉm cười đề nghị.

“Vậy thì không nên chậm trễ nữa, hay là cứ để chị dẫn em gái Lanafette ra ngoài dạo một vòng nhé? Hôm nay thời tiết đẹp, rất thích hợp để ra ngoài.”