Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Quyển 1: Vì Đây Là Lời Ước Hẹn Giữa Ta Và Người - Chương 05: Vật quy chủ

Còn có thể là ai nữa?

Tất nhiên là Rosetta, người vừa đi lấy tách trà, đã quay lại.

Về phần âm thanh đồ sứ vỡ, chính là chiếc tách sứ tinh xảo lúc này đã vỡ tan thành mười mấy mảnh trên mặt đất.

Chỉ thấy Rosetta nhìn hai người bên bàn trà với vẻ mặt kinh hoàng.

“Chị Anserra, chị nói cái gì cơ…?”

“...Haizz.”

Nhìn thấy Rosetta, Anserra bất giác ôm trán thở dài một hơi.

“Vốn định nhân lúc cô ta chưa về mà nói nhanh mấy chuyện này, kết quả không ngờ vẫn không kịp. Thôi rồi, thế này lại sắp bắt đầu rồi đây.”

Tiếp đó, chỉ thấy Rosetta trong lúc Tô Tiểu Nhượng còn đang ngẩn ngơ, đột nhiên chạy tới nắm lấy hai tay Anserra, lộ ra vẻ mặt vừa cấp bách vừa bi thương.

Cái vẻ mặt này phải nói thế nào nhỉ.

...Tự dưng lại có cảm giác chấn động như một ông chồng về nhà sớm, vừa mở cửa đã phát hiện vợ mình đang “vụng trộm” với ông hàng xóm ngay trong nhà.

“Em gái Lanafette... lại có thể, lại có thể bị một gã đàn ông hôi hám xâm nhập vào cơ thể! Em gái Lanafette cũng đã xâm nhập vào cơ thể của một gã đàn ông hôi hám, làm sao bây giờ? Mình lại có thể bị phản bội một cách phũ phàng như vậy... Rõ ràng em gái Lanafette nên thuộc về mình mới phải, nhưng bây giờ em gái Lanafette đã bị vấy bẩn... Làm sao đây, làm sao đây... Tình cảm sắt son của mình dành cho em gái Lanafette sẽ xuất hiện rạn nứt mất!”

Ai thèm quan tâm đến cô!

Tô Tiểu Nhượng thầm nghĩ trong lòng. Cô bây giờ không chỉ không còn chút rung động nào với con người tuy đẹp tuyệt trần mà tính cách có vấn đề này, mà thậm chí còn tự dưng có xúc động muốn đạp cô ta một cái.

Anserra ôm trán, rõ ràng là vô cùng cạn lời và đau đầu trước hành vi của Rosetta. Nghĩ lại thì, lý do cô ấy muốn nhân lúc Rosetta rời đi để nói xong những chuyện này, chắc cũng là vì thế.

“Thôi, mặc kệ cô ta đi, chúng ta nói tiếp.” Cuối cùng, Anserra quyết định lờ Rosetta đi, Tô Tiểu Nhượng vô cùng tán thành với điều này.

Anserra nhìn Lanafette, giọng điệu lại trở nên nghiêm trọng.

“Lanafette, ở thế giới kia, cô có người hay sự việc nào không thể buông bỏ không?”

Câu hỏi đột ngột của Anserra khiến Tô Tiểu Nhượng hơi im lặng, không lâu sau mới cất lời.

“Bố tôi mất sớm, mẹ thì tái giá rồi bỏ rơi tôi lúc còn nhỏ, những người thân khác cũng xa lánh tôi, cho nên không có gì ràng buộc về gia đình. Thế nhưng tôi có hai người mẹ mà tôi muốn phụng dưỡng, hai người ấy đã nuôi nấng tôi, một đứa trẻ không cùng máu mủ, xem tôi như con đẻ.”

“Cho nên tôi đã thề phải phụng dưỡng hai mẹ lúc về già. Bây giờ cứ biến mất một cách không rõ ràng như vậy, các bà nhất định sẽ lo lắng vô cùng. Sức khỏe của hai mẹ vốn không tốt, lỡ như vì chuyện của tôi mà lo lắng sinh bệnh, tôi dù có chết cũng không đền đáp nổi.”

“Tôi còn có một người bạn lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Trước khi mẹ tôi tái giá, có một lần tôi bị ngã xuống ao suýt chết đuối, chính cậu ấy đã tìm một cây sào tre, lôi sống tôi lên bờ. Cứ như vậy, chúng tôi trở thành đôi bạn thân thiết nhất.” 

“Mặc dù sau đó chúng tôi nhiều năm không gặp, nhưng khi tôi mười tám tuổi một mình ra ngoài tìm việc làm thêm trang trải học phí, cậu ấy lại chủ động tìm đến tôi vào lúc tôi không ngờ tới nhất, giải quyết tình thế cấp bách cho tôi.” 

“Bao nhiêu năm không gặp gỡ vẫn không hề làm phai nhạt đi tình bạn của chúng tôi, chúng tôi vẫn là bạn tốt nhất của nhau, hẹn ước sẽ cùng nhau tạo dựng một sự nghiệp ở thế giới đó. Vốn dĩ hôm nay hai đứa tôi còn hẹn nhau đi uống rượu, bây giờ tôi đột nhiên biến mất, hy vọng cậu ấy sẽ không chửi tôi cho leo cây…”

Trên mặt Tô Tiểu Nhượng là một nụ cười cay đắng.

Cô cũng không biết mình nên dùng vẻ mặt gì để kể về những điều này.

Anserra từ đầu đến cuối đều mỉm cười nhìn cô, ngay cả Rosetta ồn ào cũng đã yên tĩnh trở lại, lặng lẽ lắng nghe Tô Tiểu Nhượng kể.

Nói xong, tầm mắt của Tô Tiểu Nhượng đã nhòe đi vì nước mắt.

“Lanafette…” Rosetta đưa khăn tay cho Tô Tiểu Nhượng, cô nhận lấy, dùng khăn thấm khô nước mắt trong hốc mắt.

“...Cảm ơn.”

Cô hưa bao giờ nghĩ rằng những người mà mình trân quý lại rời xa mình một cách đột ngột như vậy. Cảm giác phi thực tế này khiến cô thấy mọi thứ trước mắt dường như chỉ là hư ảo.

Nhưng đó cũng chỉ là cảm giác, bởi vì trước mặt cô chỉ có hiện thực tàn khốc.

Họ vẫn còn sống, mình cũng còn sống, thế nhưng đã xa vời rồi…

Đợi tâm trạng ổn định hơn một chút, Tô Tiểu Nhượng nhìn chiếc khăn tay đã ướt đẫm một nửa mới phản ứng lại.

“Xin lỗi Rosetta, khăn của cô…”

“Không sao đâu em gái Lanafette, khăn tay của chị chính là để an ủi các em gái đáng yêu đó~! Nếu không đủ thì còn có bờ vai của chị đây này!”

Rosetta vỗ vỗ vai mình một cách vô cùng nghiêm túc. Nói thật, con người này bây giờ đã chẳng còn chút hình tượng tao nhã nào như lúc mới gặp nữa.

“Lanafette, cô có từng hận người mẹ đã bỏ rơi cô không?”

Ngay lúc này, Anserra lại đột nhiên hỏi như vậy.

“Chị Anserra, đừng hỏi chuyện đau lòng của em gái Lanafette chứ.”

Rosetta có chút oán giận trước câu hỏi không đúng lúc của Anserra.

“Xin lỗi, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, Lanafette nếu không muốn trả lời thì cũng có thể không cần trả lời.”

“Không sao đâu, cũng không có gì.” Tô Tiểu Nhượng lắc đầu.

“Nói không hận là nói dối, dù sao cũng vì bà ấy bỏ rơi tôi mà tôi mới mất đi gia đình. Tôi sẽ không tha thứ cho bà ấy, nhưng cũng hiểu cho bà ấy. So với việc hai mẹ con cùng chết đói hoặc gắng gượng duy trì cuộc sống gian khổ, thì vứt bỏ gánh nặng là tôi đi quả thực có thể khiến bà ấy sống thoải mái hơn một chút, hơn nữa…”

Nói đến đây, trên mặt Tô Tiểu Nhượng bất giác hiện lên vẻ hoài niệm.

“Ít nhất là cho đến khoảnh khắc trước khi bà ấy biến mất khỏi mắt tôi, bà ấy vẫn là một người mẹ làm tròn bổn phận, không có gì đáng để oán trách cả... không có gì đáng để oán trách cả…”

Lặp lại câu nói cuối cùng, sự cay đắng và thương cảm trong nụ cười của Tô Tiểu Nhượng dường như đã vơi đi đôi chút.

Sau khi nghe những suy nghĩ trong lòng của thiếu nữ, Anserra gật đầu, ánh mắt nhìn cô thêm một nét dịu dàng.

“Tôi không còn gì muốn hỏi nữa. Bây giờ, Lanafette, tôi sẽ cho cô biết lý do không thể quay về.”

Trầm ngâm một lát, Anserra nói ra một đáp án kinh người.

“Tô Tiểu Nhượng vẫn tồn tại ở thế giới kia, và đang sống rất tốt.”

“!!!”

Tô Tiểu Nhượng nhìn Anserra, vẻ mặt chấn động không cần lời nào diễn tả.

“Nhưng Anserra tiểu thư, tôi, tôi vẫn còn ở đây…”

“Đúng, cô vẫn còn ở đây, bởi vì Lanafette của thế giới kia đã chết rồi, cho nên cô mới ở đây.”

“Tôi không hiểu…” Đối với lời của Anserra, Tô Tiểu Nhượng không tài nào hiểu nổi, Anserra bèn cười giải thích cho cô.

“Tôi đã nói trước đó, cô và Tô Tiểu Nhượng thực sự đã hoán đổi thân xác. Cô tiến vào cơ thể của Tô Tiểu Nhượng, còn Tô Tiểu Nhượng thì tiến vào cơ thể của cô, vì vậy hai người đã thay thế thân phận của nhau.”

“Vâng, đúng là như vậy.” Tô Tiểu Nhượng gật đầu, Anserra tiếp tục nói.

“Sự triệu hồi Phù Thủy cần thân xác con người ở kiếp trước của Phù Thủy phải chết đi. Điều đó cũng chứng minh rằng cơ thể của Lanafette vốn nên thuộc về cô, đã chết ở thế giới kia, cho nên linh hồn của cô mới bị triệu hồi đến nơi này.”

“Vậy chuyện đó thì có liên quan gì đến... đến cơ thể của Tô Tiểu Nhượng?”

Tô Tiểu Nhượng vội vàng hỏi tiếp.

“Cái hố xuất hiện dưới chân mà cô nói, nó chỉ hút linh hồn, không có tác dụng gì với thể xác. Cho nên thân xác của Tô Tiểu Nhượng vẫn còn tồn tại ở thế giới kia, và do ảnh hưởng của quy tắc thế giới, linh hồn của Tô Tiểu Nhượng đã quay trở về với thân xác vốn thuộc về cậu ta.”

“Vậy sao…” Tô Tiểu Nhượng không dám tin, nhưng không thể không tin, bởi vì lúc này người duy nhất có thể giải đáp mọi thắc mắc cho cậu, chỉ có Anserra trước mặt.

Nhưng đồng thời, một nỗi không cam lòng và lo lắng dâng lên trong lòng.

Cái thân xác đó, hai mươi hai năm trải nghiệm, những người quan trọng, tất cả đều phải chắp tay dâng cho một linh hồn xa lạ, dựa vào cái gì chứ…

Hơn nữa lỡ như sau khi nhập vào, cậu ta không chăm sóc hai mẹ, cũng không thể hòa hợp với người bạn thân nhất của mình là Viên Thượng, đến lúc đó…

“Sẽ không xảy ra những chuyện mà cô lo lắng đâu, yên tâm đi.”

Anserra lên tiếng giải thích.

“Linh hồn và thể xác tuy đều mang theo ký ức, nhưng sẽ lấy tất cả ký ức của thể xác làm chủ. Linh hồn của Tô Tiểu Nhượng quay về với cơ thể ban đầu, những ký ức lúc làm Lanafette đối với cậu ta mà nói sẽ giống như một giấc mơ rất dài rất dài nhưng lại không có thực. Ngay cả tính cách của cậu ta cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi người 'ký sinh' là cô, từ đó dần dần biến thành 'Tô Tiểu Nhượng'.”

Vừa nói, Anserra vừa dùng ngón tay chấm một ít hồng trà, vẽ lên bàn một biểu đồ chú thích cho Tô Tiểu Nhượng.

“Cô muốn phụng dưỡng hai mẹ, muốn cùng bạn thân nỗ lực, những điều này cũng sẽ trở thành mong muốn của cậu ta. Chỉ cần cô thật lòng nghĩ như vậy, cậu ta cũng sẽ như vậy. Đương nhiên là không loại trừ tính đa biến của vận mệnh, đây là điều mà không ai có thể dự đoán trước được.”

Lời của Anserra khiến nỗi lo lắng trong lòng Tô Tiểu Nhượng vơi đi rất nhiều, nhưng cô vẫn có chút không cam lòng.

Dù sao thì thân xác của Lanafette chết là do linh hồn của Tô Tiểu Nhượng kia sử dụng, dựa vào cái gì mà hậu quả này lại để cô gánh chịu.

Không hổ là Anserra, Phù Thủy nắm giữ Luân Hồi và Chuyển Sinh, người có thể nhìn thấu linh hồn của người khác. Tuy không thể đọc trực tiếp suy nghĩ của đối phương, nhưng những cảm xúc mà linh hồn phản ánh ra, cô đều có thể nhìn thấy rất rõ ràng, biết Tô Tiểu Nhượng lúc này đang nghĩ gì.

“Không cam lòng? Vậy cô có từng nghĩ, linh hồn của Tô Tiểu Nhượng lúc ở trong thân xác của cô, liệu có sống hạnh phúc không?”

“Hả? Nhưng cũng không thể đoán là sống không hạnh phúc được chứ?” Tô Tiểu Nhượng vặn lại, lẽ nào Anserra ngay cả những điều này cũng nhìn ra được?

“Chính là sống không hạnh phúc, thậm chí có thể nói là thê thảm. Bởi vì Lanafette là Phù Thủy được chọn, cho nên trước khi chết, cuộc đời của cô ấy đã định sẵn là bi thảm. Tất cả các Phù Thủy đều như vậy.”

Anserra vô cùng chắc chắn nói ra những lời này, dường như đây là điều đã được định sẵn.

“Tôi không thể biết được quá khứ của chính mình, nhưng thân là người triệu hồi Phù Thủy, tôi đều biết rõ linh hồn của mấy chục vị Phù Thủy kế nhiệm lúc chết đi. Vì vậy tôi đoán rằng vận mệnh của những người được chọn trước khi trở thành Phù Thủy đều rất thê thảm.”

“Mặc dù họ sẽ không còn ký ức lúc còn sống, chuyển sinh thành Phù Thủy rồi cứ thế sống vĩnh hằng, nhưng những trải nghiệm lúc còn sống dù đã quên đi thì cũng sẽ thay đổi tính cách của họ ở một mức độ nhất định.”

Anserra nói xong, nhìn về phía Rosetta, nói với Tô Tiểu Nhượng.

“Cô có biết tại sao Rosetta lại có tính cách như vậy không?”

Bị dùng làm vật tham chiếu, khuôn mặt xinh đẹp của Rosetta có chút ngơ ngác.

“Tại sao lại lấy em làm tham chiếu? Tính cách của em rõ ràng là hoàn mỹ không tì vết có được không? Em chỉ muốn tất cả các Phù Thủy đều yêu em, mọi người cùng nhau hạnh phúc thôi mà. Chị Anserra nói cứ như thể em rất kỳ quặc vậy.”

Xem ra bản thân cô ta không hề nhận ra sự khác thường của mình.

Tô Tiểu Nhượng trầm ngâm nhìn Rosetta, suy nghĩ về điểm độc đáo trong tính cách của Rosetta.

Cô ta chán ghét đàn ông, ngược lại lại cực kỳ thân mật với phụ nữ.

Rốt cuộc là điều gì mới có thể gây ra kết quả như vậy…

Tô Tiểu Nhượng lắc đầu, không nghĩ nữa. Cô cúi đầu trầm ngâm một lúc lâu, trong tâm trí hoài niệm về từng người vô cùng quan trọng đối với mình, trong đầu cũng không ngừng vang vọng những lời Anserra nói với cô.

Cuối cùng, sau khi trầm ngâm một hồi lâu, cô ngẩng lên nhìn Anserra.

“Tôi hiểu rồi. Nếu đã như vậy, vậy cũng coi như là một sự bù đắp của tôi cho cậu ta đi. Ít nhất là tiếp theo đây, cậu ta có thể sống tốt phần đời còn lại của mình, sống trọn vẹn cuộc đời thuộc về Tô Tiểu Nhượng, cuộc đời vốn dĩ thuộc về cậu ta.”

“Ừm, cô có thể nghĩ thông suốt là tốt nhất.” Anserra hài lòng gật đầu.

“Vậy thì tiếp theo, cô định làm gì? Phù Thủy Lanafette.”

“Lanafette, Lanafette sao…” Lặp đi lặp lại cái tên xa lạ này, Tô Tiểu Nhượng đột nhiên bật cười. Nụ cười đó mang theo vài phần tự giễu, nhưng cũng có đôi chút thanh thản.

“Tôi muốn trả lại tất cả mọi thứ thuộc về Tô Tiểu Nhượng cho cậu ta, bao gồm cả cái tên này. Cho nên từ nay về sau, tôi sẽ sống với tư cách là Lanafette. Tên của tôi, cứ gọi là Lanafette đi.”