Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Quyển 1: Vì Đây Là Lời Ước Hẹn Giữa Ta Và Người - Chương 09: Vừa là ân huệ, vừa là lồng giam

Đúng như lời Rosetta nói, thời tiết hôm nay quả thực rất đẹp, có thể nói là nắng vàng rực rỡ, gió thổi hiu hiu.

Rosetta dùng ma pháp di chuyển một chiếc bàn nhỏ lơ lửng trong không trung đến. Hai người ngồi trước bàn, trên bàn bày biện bánh ngọt và trà nước, ánh nắng dịu dàng chiếu lên người vô cùng ấm áp.

Xem ra bây giờ có lẽ đang là mùa cuối xuân, mặt trời không còn nóng rực như mùa hạ, cũng chẳng yếu ớt như thu đông, chỉ mang lại hơi ấm dễ chịu vô ngần.

Hai người vừa uống trà vừa ăn bánh ngọt. Bánh ngọt rất ngon, nghe Rosetta nói đây là một sở thích lúc rảnh rỗi của cô ta, tất cả đều do chính tay Rosetta làm.

Về phần nguyên liệu, nơi này ngoài Phù Thủy ra, còn có một chủng loài tồn tại tên là Yêu Tinh (Fairy) sinh sống. Nghe Rosetta nói thì đó là quyến thuộc do vị Phù Thủy thứ tư, người nắm giữ Mùa Màng và Đất Đai, sáng tạo ra.

Họ có ngoại hình giống như con người, nhưng tai thì nhọn, thân hình chỉ cao chừng ba mươi centimet, và tất cả đều là nữ giới. Sau lưng có một cặp cánh trong suốt có thể bay lượn, phụ trách chăm lo cho cuộc sống thường ngày của các Phù Thủy.

Ngoài ra, bọn họ bẩm sinh đã sở hữu sức mạnh của tự nhiên, có thể cải tạo đất đai và khiến cây trồng sinh trưởng nhanh chóng, thậm chí còn biết cả chăn nuôi và chế biến. Nguyên liệu làm bánh ngọt của Rosetta chính là do họ cung cấp.

Cũng may mà có vị Phù Thủy thứ tư này và các quyến thuộc của bà ấy, bằng không ngay cả chút đồ tiêu khiển thỏa mãn thú vui ăn uống này cũng không có, sự cô độc hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm của các Phù Thủy, chẳng phải là có thể bức họ đến phát điên sao?

Lúc vừa ra ngoài, Lanafette đã đụng phải một Yêu Tinh, suýt nữa thì tưởng là con bọ cỡ lớn nào đó mà đập bay đi, may mà được Rosetta cản lại.

Sau đó, Lanafette đã trịnh trọng xin lỗi sinh vật nhỏ bé đang sợ hãi đến run lẩy bẩy kia. Đối phương cũng vội vàng cúi gập người chào cô rồi bay đi mất.

Chỉ để lại Rosetta với vẻ mặt đầy tiếc nuối mà cảm thán.

“Mấy cô bé Yêu Tinh này ai nấy cũng đáng yêu, giá mà có thể to hơn chút nữa thì tốt rồi.”

Lanafette, người hiểu quá rõ mấy suy nghĩ đen tối trong lòng cô nàng này, quyết định bơ luôn.

Hai người vừa ăn bánh uống trà vừa trò chuyện. Lanafette chủ yếu vẫn là hỏi về những chuyện liên quan đến Phù Thủy và Ma Thần. Còn Rosetta thì lại hỏi han y như tra hộ khẩu, hỏi cô thích ăn gì, thích loại động vật nhỏ nào, thích kiểu con gái ra sao.

Nghe thôi đã thấy có cảm giác chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.

Nhưng nhắc đến Phù Thủy, Lanafette lại có chuyện không hiểu.

“Quanh đây chỉ thấy mỗi một tòa kiến trúc này, các Phù Thủy khác đều sống ở đâu vậy?”

“A! Về chuyện này, chị lại quên nói với em rồi.”

Rosetta ra vẻ mới nhớ ra, cười gượng một cái đầy lúng túng trước bộ dạng cạn lời của Lanafette.

“Đây là hòn đảo chỉ thuộc về riêng chị thôi. Còn các chị tiền bối khác thì đều ở trên hòn đảo của riêng họ đó~.”

“Hòn đảo? Đây là trên biển sao?” Lanafette có chút kỳ quái, cô chưa bao giờ nghe thấy tiếng sóng biển ở đây, hơn nữa xung quanh còn lảng vảng sương mù kỳ lạ.

“Không phải đâu.” Rosetta vừa nói vừa đứng dậy, đi đến rìa xa nhất trong sân vườn của cô ta. Nơi này bị sương mù dày đặc bao phủ, sau đó cô ta vẫy tay với Lanafette.

“Em gái Lanafette, em qua bên này đi.”

“Sao thế?” Lanafette bước qua, nhưng ngay khi cô định bước vào làn sương mù đó thì bị Rosetta cản lại.

“Đừng đi về phía trước nữa, đứng ở đây là được rồi.”

Nghe Rosetta nói vậy, Lanafette dù trong lòng thấy kỳ lạ nhưng vẫn dừng bước.

Đang chờ Rosetta giải thích, thì lại phát hiện cô ta lúc này đang chắp hai đầu ngón tay lại, làm tư thế cầu nguyện mà thì thầm.

“Hỡi Ma Thần đại nhân vĩ đại, xin Người hãy tạm thời vén đi bức màn che mắt kẻ mờ mịt, để tất cả sự thật được hiển lộ ra.”

Cùng với lời cầu nguyện của Rosetta, làn sương mù dày đặc vốn kỳ dị kia lại dần dần tan đi. Sau đó, một cảnh tượng khiến Lanafette chấn động xuất hiện.

Trong làn sương mù đó, không có bất cứ thứ gì.

Đúng vậy, chính là không có gì cả.

Nhưng nếu nhìn xuống dưới, người nào hơi sợ độ cao một chút thôi chắc cũng đủ run bần bật.

Đó là đất liền, nhưng lại vô cùng xa xôi. Về phần khoảng cách, cứ nhìn độ cao mà họ đang ngang bằng với tầng mây lúc này, xem chừng cũng phải đến mấy ngàn mét.

Lanafette lập tức hoa mắt, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống, sợ đến toát cả mồ hôi lạnh.

“Chúng ta, chúng ta đang bay trên trời?”

Cô không dám tin mà hỏi ra câu như vậy. Điều này phải phi thực tế đến mức nào cơ chứ. Lanafette thậm chí còn nghi ngờ có phải ban nãy mình hoa mắt rồi không, nhưng câu trả lời nhận được lại là cái gật đầu của Rosetta.

“Đây là nơi ở của các Thần Linh trong miệng chúng sinh Hạ Giới, là nơi được gọi là Quần Đảo Thiên Không. Là ân huệ mà Ma Thần đại nhân ban cho các Phù Thủy, và cũng là chiếc lồng giam cô độc của các Phù Thủy, những người phải chịu đựng sự dằn vặt của cuộc đời vĩnh hằng.”

“Lồng giam…” Cẩn thận ngẫm nghĩ hai chữ này, nhưng rất nhanh Lanafette đã hiểu được ý nghĩa bên trong.

Phải rồi, nơi ở lâu dài của các Phù Thủy sở hữu sinh mệnh vô hạn, không phải là lồng giam thì còn có thể là gì?

Cô lại nhìn ra bốn phía xung quanh. Từng cụm đảo lơ lửng giữa không trung. Chúng được kết nối với nhau bằng những con đường cũng lơ lửng, và tương tự, cũng có một con đường nhỏ kéo dài đến tận nơi này.

Trên mấy hòn đảo nhỏ ở gần, Lanafette nhìn thấy những tòa kiến trúc kia. Có cái là biệt thự xa hoa, có cái là ngôi nhà nhỏ tao nhã, thậm chí có vài căn nhà ở trông vô cùng giản dị.

Cũng có vài vị nữ tử xa lạ đang đứng trên hòn đảo của riêng mình nhìn ngó xung quanh, dường như đang tìm xem là ai đã làm tan sương mù. Lanafette còn nhìn thấy một tòa kiến trúc quen thuộc, chính là đại sảnh đã cử hành nghi thức triệu hồi cô.

Hòn đảo nơi tòa đại sảnh đó tọa lạc còn lớn hơn những hòn đảo mà các Phù Thủy khác đang ở, và nó sừng sững ngay chính giữa vòng vây của quần đảo.

Ngay khi Lanafette còn đang chấn động trước tất cả những điều phi lý này, thì từ một hòn đảo nhỏ gần họ nhất, một cô gái trông chừng hai mươi tuổi, khí chất lạnh lùng bước tới.

“Rosetta, đừng có tự ý xua tan sương mù. Cô làm hòn đảo lộ ra như vậy, đám tín đồ ở Hạ Giới lại quỳ mọp dưới đất không chịu dậy bây giờ.”

Cô ta không hề bước sang đảo của Rosetta, mà đứng ở rìa hòn đảo của mình gọi vọng sang Rosetta. Thấy hành vi bị bại lộ, Rosetta vội vàng xin lỗi.

“Xin lỗi chị Shudale, em che lại ngay đây.”

Nói rồi lại chắp hai đầu ngón tay lại, bắt đầu cầu nguyện.

“Hỡi Ma Thần đại nhân vĩ đại, xin Người hãy giăng lên sương mù che mắt kẻ mờ mịt, để tất cả sự thật đều được ẩn giấu trong đó.”

Cùng với lời cầu nguyện của cô ta, làn sương mù kỳ lạ lại dần dần ngưng tụ. Vị Phù Thủy tên Shudale ở hòn đảo đối diện thấy vậy cũng không nói gì nữa. Nhưng trước khi rời đi, cô ấy liếc nhìn Lanafette một cái, rồi gật đầu với cô.

Lanafette thấy vậy cũng vội vàng gật đầu đáp lại.

Đối phương dường như đã nở một nụ cười, nhưng do sương mù ngày càng dày đặc, Lanafette cũng không nhìn rõ.

Ngược lại là Rosetta sau khi ngưng tụ lại sương mù thì thở phào một hơi.

“May mà chị Shudale không định truy cứu, bằng không em có khi lại bị các chị mắng cho một lượt… Mặc dù như vậy thì cũng không tệ lắm.”

“Này Rosetta, vị ban nãy là ai vậy?”

Lanafette nhìn về nơi vị Phù Thủy tên Shudale biến mất, hỏi Rosetta.

“Ồ, em nói chị Shudale Moximi à. Chị ấy là Phù Thủy đời thứ mười bốn, nắm giữ Mùa Đông và Băng Tuyết, đối với chúng ta mà nói thì là một bậc tiền bối rất xa rồi đó.”

Đời thứ mười bốn, tức là Phù Thủy được sinh ra từ hơn hai ngàn năm trước. Đối với Rosetta mới sinh ra được một trăm năm và Lanafette mới sinh ra được hai ngày mà nói, đúng là một bậc tiền bối rất xa.

“Để chị nói em nghe, tiền bối Shudale nghiêm khắc lắm đó. Trước đây chị nhân lúc ở gần, định lẻn qua xem thử bộ dạng lúc ngủ của chị ấy có phải cũng giữ cái vẻ lạnh như băng không, kết quả vừa mới trèo lên cửa sổ nhìn, đã thấy chị Shudale dùng ánh mắt lạnh như băng trừng trừng nhìn chị rồi.”

“…Liệu có khả năng, chính là vì hai người ở gần nhau, cho nên cô ấy mới cả đêm không ngủ được không?”

“Ể? Chuyện này thì có liên quan gì đến chị?” Đối với lời nhắc nhở của Lanafette, Rosetta lộ ra vẻ mặt mờ mịt, căn bản là không hề tự nhận thức được.

Đối với người phụ nữ không hề có chút ý thức nào về hành vi của bản thân này, Lanafette thực sự cạn lời từ trong tâm khảm.

Người ta thân là một phụ nữ bình thường, bên cạnh lại có một bách hợp hễ thấy phụ nữ là muốn đè ra, trăm năm qua không một giây nào là không động dục, sao mà không sợ cho được?

Cô lại còn trèo cửa sổ nhà người ta, chẳng phải càng làm người ta sợ hơn à?

Không bị Shudale vừa tức vừa giận đè ra đánh cho một trận đã là may lắm rồi.

Sau khi ngắm xong quần đảo trên không, hai người quay lại bàn trà.

Lúc này Lanafette lại có thắc mắc mới.

“Nếu như các cô đều có hòn đảo của riêng mình, vậy còn tôi thì sao? Có phải cũng có không?”

“Huhuhu, em gái Lanafette nhanh vậy đã chán ghét cuộc sống ở cùng với chị rồi sao? Rõ ràng người ta cái gì cũng có thể thỏa mãn em mà.”

Nhìn Rosetta đột nhiên trưng ra bộ dạng đau đớn muốn chết, Lanafette mặt không cảm xúc cất lời.

“Phiền cô bình thường lại một chút, bằng không tôi quả nhiên vẫn là phải đổi người hướng dẫn. Người tên Shudale ban nãy cũng không tệ.”

“Đừng đừng đừng! Chị nói, chị nói là được chứ gì. Em gái Lanafette em cũng thật là, chỉ biết bắt nạt chị. Có điều so với kiểu bắt nạt này, chị càng muốn ở trên giường…”

“Dừng dừng dừng! Cô mau nói đi.” Lập tức chặn đứng cái suy nghĩ vớ vẩn của Rosetta, Lanafette thúc giục. Thế là Rosetta đành phải rất không tình nguyện mà giải thích cho cô.

“Nếu em gái Lanafette là Phù Thủy mới nhậm chức, hòn đảo đương nhiên là sẽ có. Có điều phải đợi chừng một tháng mới hình thành được. Đến lúc đó cũng sẽ xuất hiện kiến trúc hợp với ý của em. Trước đó thì cơ bản đều là ở chỗ của người hướng dẫn, cũng tiện cho người hướng dẫn tiến hành chỉ dẫn.”

“Hóa ra là vậy.”

Lanafette gật gù, xem như đã hiểu. Nhưng đột nhiên cô nghĩ đến một chuyện.

Rosetta sau khi vừa được triệu hồi, vậy chẳng phải cũng phải ở nhà vị Phù Thủy đời thứ ba mươi ba sao. Với cái tính cách này của cô ta, chẳng phải là…

Lặng lẽ mặc niệm cho vị Phù Thủy đời thứ ba mươi ba trong giây lát, trong lòng cũng không khỏi càng thêm cảnh giác.

Buổi tối phải đóng băng toàn bộ căn phòng lại mới được, tốt nhất là cho tay nắm cửa nhiễm điện nữa.

Để tìm thêm nhiều phương pháp phòng hộ hơn, xem ra tối nay phải đọc thêm mấy trang sách ma pháp rồi.

“Ê hê hê hê, cho nên cuộc sống chung sống vui vẻ của em gái Lanafette và chị vẫn còn một tháng nữa đó nha. Chúng ta hãy từ từ bồi dưỡng tình cảm nhé~.”

Rosetta lúc này cười hì hì giang rộng hai tay ra.

Xem đi, quả nhiên không ngoài dự đoán.

“Tóm lại, vì tương lai tốt đẹp của cả hai chúng ta, trước hết hãy đến đây làm một nụ hôn kỷ niệm nào!”

Nói rồi định bổ nhào qua, nhưng lại đâm sầm vào một bức tường băng rắn chắc, không thể thực hiện được nguyện vọng thơm được người đẹp.