Đây là một khoảng sân nhỏ tao nhã ngập tràn các loài hoa cỏ đẹp mắt, tựa như khu vườn trong nhà của một quý tộc thời trung cổ. Một góc vườn đặt một chiếc bàn trà vuông màu trắng, khăn trải bàn màu lam trắng được trải ngay ngắn trên bề mặt, bên trên bày rất nhiều loại điểm tâm trông vô cùng hấp dẫn.
Lúc này Tô Tiểu Nhượng đang rụt rè ngồi trên một chiếc ghế cạnh bàn trà. Có điều kỳ lạ là những món điểm tâm vừa nhìn đã biết là ngon miệng kia lại được đặt lệch về phía đối diện của chiếc bàn, cách xa cô hơn một chút.
Hơn nữa, khung cảnh như thế này thường sẽ khiến người ta liên tưởng đến một buổi tiệc trà giữa các nữ quý tộc, nhưng trước mặt Tô Tiểu Nhượng cũng không hề có bất kỳ loại đồ uống nào như hồng trà hay cà phê.
“Ừm, tôi đại khái đã hiểu chuyện rồi.”
Một người phụ nữ với nét mặt phảng phất vẻ anh khí đặt tách trà trong tay xuống, hồng trà bên trong vẫn còn đang tỏa ra chút hơi nóng. Lúc này, cô ấy đang ngồi đối diện Tô Tiểu Nhượng.
Người phụ nữ này tuổi chừng hai mươi, dung mạo thì khỏi phải nói, cũng vô cùng xinh đẹp, nhưng lại có phần hơi thiên về nét trung tính, thuộc kiểu vừa có nét tuấn tú của nam giới, lại vừa có nét mềm mại của nữ giới, dung hòa hai vẻ đẹp này lại một cách hoàn hảo.
“Nói chung, cô nói cô vốn là nam giới, nhưng sau khi mất ý thức đến đây thì cơ thể lại biến thành nữ giới, tôi nói vậy có đúng không?”
“Vâng, vậy xin hỏi…”
Tô Tiểu Nhượng đang định hỏi, thì đột nhiên nhận ra mình không hề biết tên của vị nữ tử trước mặt này, không khỏi có chút lúng túng.
Nhưng lại thấy cô ấy mỉm cười ôn hòa.
“Suýt thì quên tự giới thiệu, tôi là Phù Thủy đời thứ bảy, tên là Anserra Sayr, là Phù Thủy nắm giữ Luân Hồi và Chuyển Sinh. Cứ gọi tôi là Anserra là được.”
“A, chào cô, Anserra tiểu thư.” Tô Tiểu Nhượng tỏ ra rất câu nệ. Cô càng không biết phải ứng phó thế nào với kiểu phụ nữ trông giống như tinh anh của xã hội kia. Dù sao thì mình cũng chỉ là một kẻ đáy xã hội phỏng vấn bao lần đều thất bại, thực sự không thể nào chung mâm với kiểu phụ nữ tầng lớp tinh anh này được.
“Không cần khách sáo. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này của cô, tôi cũng biết sơ qua một chút, nhưng trước đó…”
Anserra khẽ nhíu đôi mày thanh tú, nhìn sang bên cạnh.
“Rosetta, cũng đến lúc buông tôi ra rồi chứ?”
“Ể? Chị Anserra trước giờ có bao giờ đến chỗ em đâu, em phải bù đắp lại hết những gì thiếu sót trước đây mới được chứ.”
“Không… bản thân tôi vốn thích thanh tĩnh, cho nên mới không thích qua lại thăm hỏi, hơn nữa cô lại là…”
Vẻ mặt Anserra rõ ràng có chút khó xử, dường như đối phó với sự quấn quýt của Rosetta là một việc vô cùng nan giải.
Mà Rosetta, vị mỹ nhân tuyệt sắc này, lúc này đang vòng tay ôm chặt vòng eo của Anserra, thân mật dựa sát vào người cô.
Lẽ ra đây nên là biểu tượng cho mối quan hệ tốt đẹp giữa các cô gái.
Nhưng Tô Tiểu Nhượng lại cứ cảm thấy có gì đó là lạ.
…
Hình như ban nãy Rosetta vừa vùi mặt vào mái tóc ngang vai màu xanh đậm gọn gàng của Anserra tiểu thư hít hà một hơi thì phải?
Còn nữa, cánh tay vòng qua eo Anserra tiểu thư từ nãy đến giờ vẫn cứ từ từ di chuyển lên trên, mục đích rất rõ ràng, chính là bộ ngực có kích cỡ áng chừng là cup B kia.
Tô Tiểu Nhượng lúc này mới vỡ lẽ, tại sao ban đầu Rosetta lại nhiệt tình với mình đến thế, nhưng đợi đến khi biết mình là đàn ông thì lại lập tức lạnh lùng như một tảng băng.
Ngay cả khung cảnh như tiệc trà hiện giờ, cũng là cố ý không chuẩn bị tách trà cho Tô Tiểu Nhượng.
Vị Rosetta đẹp đến vô lý này, hình như là một người chơi hệ kéo cực kỳ ghét đàn ông…
Cuối cùng, Anserra vẫn không thể thoát khỏi sự quấn quýt của Rosetta, nhưng kế hoạch “tấn công vòng một” của người sau cũng đã thất bại thảm hại.
Mặc kệ Rosetta vẫn còn đang dính trên người mình, Anserra ho nhẹ hai tiếng để xua đi sự lúng túng, nhìn thẳng vào Tô Tiểu Nhượng một lần nữa.
“Chúng ta quay lại chủ đề chính đi. Tô Tiểu Nhượng, không, quả nhiên vẫn nên gọi cô là Lanafette thì hơn.”
“Vâng, tùy cô gọi sao cho quen là được ạ.” Tô Tiểu Nhượng sao dám phản bác, dù sao thì hy vọng trở về của mình còn gửi gắm cả vào người này.
“Ừm, vậy thế này, Lanafette, tôi rất thông cảm với tình cảnh của cô, nhưng tôi không thể làm được việc biến cô trở lại thành nam giới và đưa cô quay về. Bởi vì linh hồn của cô vốn dĩ đã thuộc về thế giới này, và vẫn luôn là nữ giới.”
“Cái gì?” Vẻ mặt Tô Tiểu Nhượng chấn động.
Sao có thể như vậy được, cô rõ ràng có ký ức sống ở thế giới kia, trọn vẹn hai mươi hai năm làm đàn ông, không thể nào là giả được.
Nhưng bây giờ, người duy nhất mà cô có thể trông cậy vào trước mắt này, lại nói rằng cô vốn dĩ đã là như vậy, phủ định tất cả ký ức của cô, sao có thể chứ?
Nhưng so với sự chấn động của Tô Tiểu Nhượng, thì hai mắt của Rosetta lại sáng lên.
“Ể? Nói vậy là em gái Lanafette chỉ bị rối loạn ký ức, trước đây không phải là đám đàn ông hôi mùi mực ống kia đúng không? Quả nhiên là vậy mà! Em đã nói rồi, em gái Lanafette xinh đẹp như vậy, sao có thể là một gã đàn ông hôi hám được chứ~!”
Nàng buông Anserra ra, đôi mắt sáng rực nhìn Lanafette.
“Xin lỗi nha Lanafette, chị có hơi bài xích đàn ông một chút, nhưng nếu Lanafette vốn dĩ là một cô gái đáng yêu thì không vấn đề gì hết~!”
Lời vừa dứt, nàng mới nhớ ra sự phân biệt đối xử của mình ban nãy. Nhìn phía bàn bên Lanafette trống không, nàng lập tức đẩy điểm tâm về phía cô.
“Ôi chao! Coi chị này, chỉ mải lo chị Anserra lần đầu đến thăm mà lại lơ là em, còn chưa rót trà cho em nữa. Lanafette nói nhiều như vậy chắc là khát nước lắm rồi nhỉ? Chị đi rót cho em ngay đây~!”
Lúc này cả Tô Tiểu Nhượng và Anserra đều đang dùng một ánh mắt khó mà diễn tả nhìn Rosetta.
Mặt của cô nàng này còn dày cỡ nào cơ chứ.
Trước đó còn mang cái bộ dạng lạnh nhạt, thậm chí trong mắt còn suýt coi Tô Tiểu Nhượng như rác rưởi, bây giờ lại có thể vác cái mặt dày qua đây nịnh nọt.
Tô Tiểu Nhượng ngước nhìn gương mặt đẹp tuyệt trần này.
Ừm…
Bỗng dưng cảm thấy không còn chút rung động nào như trước nữa, tâm trạng cũng bình thản trở lại.
Không để tâm đến Rosetta đang bận rộn đi lấy bộ ấm trà, ngược lại, không có sự quấy rầy của nàng, Anserra có thể nói là thoải mái hơn rất nhiều, hai người tiếp tục bàn bạc.
“Anserra tiểu thư, nếu như theo lời cô nói, vậy tình trạng của tôi là do rối loạn ký ức sao?”
Đây là khả năng mà Rosetta vừa đưa ra. Tô Tiểu Nhượng tuy cảm thấy không đáng tin lắm, nhưng biết đâu cũng thật sự có khả năng này. Nhưng đối với điều này, Anserra lại lắc đầu.
“Không, đó đều là những trải nghiệm có thật của cô, không hề có gì là giả dối. Cô thực sự đã sống ở thế giới đó hơn hai mươi năm, bởi vì linh hồn của cô đã nhiễm phải bản chất ý chí của thế giới khác, nhưng về cơ bản vẫn là sản phẩm của thế giới này.”
Lời này vừa nói ra, Tô Tiểu Nhượng lại càng thêm khó hiểu. Nhưng Anserra cũng không có ý định để Tô Tiểu Nhượng bối rối quá lâu, thế là mỉm cười nói.
“Vậy thì trước tiên hãy nói về việc tại sao tôi lại khẳng định cô là người của thế giới này đi.”
Tô Tiểu Nhượng biết chủ đề tiếp theo vô cùng quan trọng, thế là gật đầu chăm chú lắng nghe.
“Trước khi chúng ta trở thành Phù Thủy, chúng ta vốn dĩ là cư dân của thế giới này. Ngay từ đầu đã được ý chí của Ma Thần lựa chọn, sau khi chết thì chuyển sinh đến đây để thành Phù Thủy.”
“Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, đây cũng là một loại luân hồi và chuyển sinh. Có điều chúng ta sẽ không có ký ức lúc còn là người, việc muốn chạm đến ký ức tiền kiếp cũng là điều không được phép.”
Sau khi Anserra nói xong những điều này, thấy Tô Tiểu Nhượng dường như có điều gì muốn hỏi, thế là cô giơ một tay lên, đưa về phía trước.
“Nếu cô có điều gì muốn hỏi, cứ tự nhiên hỏi.”
“Vậy xin hỏi, nếu đã không có ký ức trước đây, tại sao các cô lại có thể biết mình trước đó là cư dân của thế giới này?”
Tô Tiểu Nhượng hỏi. Cô phải hiểu rõ mọi thứ, cho nên dù là những chuyện nghe có vẻ không liên quan đến mình, cô cũng phải hỏi cho rõ ràng.
“Tôi và vài vị Phù Thủy trước tôi thì đúng là không biết, nhưng những người sau tôi thì lại biết. Bởi vì ý chí của Ma Thần đại nhân đã giao phó trách nhiệm triệu hồi Phù Thủy mới nhậm chức cho tôi.”
Điều này khiến Tô Tiểu Nhượng ngẩn người.
“Vậy tôi cũng là do Anserra tiểu thư triệu hồi ra sao?”
Nhưng đối với thắc mắc này của Tô Tiểu Nhượng, Anserra lại lắc đầu, tiếp tục giải thích cặn kẽ cho Tô Tiểu Nhượng.
“Tôi chỉ là tuân theo ý chí của Ma Thần đại nhân. Ngài bảo tôi triệu hồi Phù Thủy mới nhậm chức thì tôi liền đi triệu hồi, nhưng tôi cũng không hề biết đối phương là ai, chỉ có thể sau khi triệu hồi thì mơ hồ cảm nhận được vị trí tồn tại linh hồn của đối phương đều là ở khắp nơi trên thế giới này.”
Nói tóm lại, Anserra là người thực thi việc triệu hồi Phù Thủy, chứ không phải là người lựa chọn, tương đương với một cỗ máy tinh vi. Nhưng cho dù là cỗ máy tinh vi đến đâu thì cuối cùng cũng chỉ là cỗ máy, cũng cần có người bật công tắc và nhập mệnh lệnh. Mà thứ được gọi là “ý chí của Ma Thần” chính là người thao tác.
“Cho đến đời thứ ba mươi tư, tức là Rosetta được triệu hồi, Ma Thần đại nhân đều sẽ truyền đạt cho tôi ý chí triệu hồi Phù Thủy. Có điều chỉ riêng lần này, tôi không hề nhận được sự truyền đạt ý chí của Ma Thần đại nhân.”
Nói đến đây, ánh mắt chị ấy nhìn về phía Tô Tiểu Nhượng, trở nên vô cùng nghiêm túc.
“Lanafette, cô hẳn là vị Phù Thủy do chính ý chí của Ma Thần đại nhân đích thân triệu hồi. Điều đó có nghĩa là cô, và cả tôi sau này, thậm chí tất cả Phù Thủy chúng ta đều có khả năng khác biệt. Đây cũng rất có thể là lý do tại sao cô lại sống ở một thế giới khác, đồng thời sau khi được triệu hồi lại nắm giữ Nguyền Rủa và Tai Ương. Đương nhiên đây cũng chỉ là phỏng đoán của tôi.”
Lượng thông tin trong những lời này thực sự là quá lớn, khiến Tô Tiểu Nhượng nhất thời không thể tiếp nhận nổi. Cô vốn dĩ đến từ thế giới kia, một người bình thường không hề sùng bái Thần linh, bây giờ bất kể là ý chí của Ma Thần, hay là chức trách của Phù Thủy, tất cả những điều này đối với cô mà nói đều quá đỗi hoang đường.
Anserra là một người phụ nữ rất biết thấu hiểu lòng người. Cô ấy có thể nhìn thấu nội tâm của Tô Tiểu Nhượng một cách chuẩn xác, nhìn ra sự mờ mịt của cô lúc này.
“Lanafette, cô không cần phải mờ mịt. Tuổi thọ của Phù Thủy chúng ta là vô hạn. Trong những năm tháng vô tận sau này, cô có thể từ từ suy nghĩ về những vấn đề này. Tin rằng sẽ có một ngày cô tìm ra được đáp án.”
“...Vâng, cảm ơn cô, Anserra tiểu thư.” Sau khi trầm ngâm một lúc lâu, Tô Tiểu Nhượng cuối cùng cũng gật đầu.
Cô bây giờ đúng là đầu óc rối bời, nhưng cho dù có nóng vội cũng không thể tìm ra được, chi bằng đi tìm manh mối. Nhưng cô cũng muốn cố hết sức tìm ra cách quay về thế giới kia sớm một chút, nếu rời đi quá lâu, những người quan tâm đến cô sẽ lo lắng không nguôi.
“Tôi khuyên cô đừng nghĩ đến chuyện quay về nữa.”
Ngay khi Tô Tiểu Nhượng đang suy nghĩ về những điều này, Anserra đột nhiên lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Ể? Tại sao?”
“Bởi vì cô sẽ hại chết Tô Tiểu Nhượng thực sự, cuối cùng sẽ chỉ để lại một cỗ thi thể không còn chút sinh khí nào.”
Lời của Anserra khiến Tô Tiểu Nhượng khó hiểu. Tô Tiểu Nhượng thực sự là có ý gì, lẽ nào mình không phải là mình sao?
“Tiếp theo tôi sẽ giải thích cho cô, tại sao tôi lại nói linh hồn của cô vốn dĩ là nữ giới. Đợi giải thích xong thì cô sẽ hiểu.”
Anserra nói xong, dường như vì nói quá nhiều mà có chút khô họng, thế là nâng tách hồng trà lên nhấp một ngụm. Đợi sau khi đặt chiếc tách tinh xảo xuống mới tiếp tục lên tiếng.
“Chuyện là như này, trong lúc cô chuyển thế, đã không cẩn thận thông qua một loại tồn tại nào đó như khe nứt không gian mà đến một thế giới khác. Hơn nữa sau khi luân hồi đã hoán đổi thân xác với linh hồn của Tô Tiểu Nhượng.”
“Hiện tượng này cực kỳ hiếm gặp, nhưng không phải là chưa từng xảy ra. Tôi nắm giữ Luân Hồi và Chuyển Sinh, có thể nhìn thẳng vào bản chất của linh hồn, cho nên đã từng thấy qua trường hợp như vậy.”
“Xoảng——!!”
Ngay khi Tô Tiểu Nhượng đang chờ Anserra tiếp tục giải thích tất cả, một tiếng vỡ giòn tan của đồ sứ đột nhiên truyền vào tai hai người.
