Phỏng đoán của phó giáo sư Takatsuki Akira

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Vol 1 - Văn Học Dân Gian - Ch.3 Căn nhà giấu người 1

Ch.3 Căn nhà giấu người 1

Kì nghỉ hè kết thúc và các học sinh quay lại trường.

Song, vẫn đúng chất sinh viên đại học, nhiều người vẫn dũng cảm đi du lịch thế giới đến hết tháng Chín. Sỉ số tham dự của các tiết đầu thưa thớt, những ai đến học cũng thể hiện sự mệt mỏi sau kì nghỉ.

Lớp của Takatsuki cũng không ngoại lệ. Thầy nhìn một vòng giảng đường chỉ có nửa số học sinh tham dự, khẽ cười gượng.

“Chà, mọi người vẫn chưa chịu quay về từ chuyến thám hiểm hè vĩ đại nhỉ… Nói thế chứ năm nào cũng vậy. Vắng người quá nên thầy chọn chủ đề ngắn chứ không chia hai tiết như mọi khi. Chủ đề hôm nay là ‘kamikakushi’! Thầy phát tài liệu nhé!”

Naoya tranh thủ nhìn một vòng lớp khi đưa tài liệu cho người ngồi sau lưng, cậu trông thấy Ayane và Kotoko ngồi cạnh nhau, đồng nghĩa với việc họ vẫn còn làm bạn.

Khi chắc chắn tài liệu đã được phát đến dãy sau cùng, Takatsuki tiếp tục giảng bài.

“Kamikakushi có nghĩa là một ngày nọ đột ngột biến mất. Nói ngắn gọn là ‘mất tích’ hoặc ‘thất lạc’. Đối với người xưa, những trường hợp như vậy sẽ được xem là có sự nhúng tay của thần linh. ‘Người vừa ở đây lại đột ngột tan biết, lạ thật, chắc chắn là do thần linh giấu họ đi rồi.’ Đối tượng biến mất nhiều nhất là trẻ em, dù hiện tại cũng không ít vụ bắt cóc nhưng thời xưa còn xảy ra nhiều hơn nữa. Những vụ án như thế cũng được xem là do thần linh hoặc quái vật gây ra. Ví dụ như biểu đồ trong tài liệu 1.”

Biểu đồ Takatsuki nói đến là bức tranh minh hoạ sơ sài của con nít. Đầu và thân có cùng kích thước, bộ lông dài kéo lê dưới đất, chiếc mũi dài như khúc gỗ gắn trên mặt, điểm nhấn là cái miệng kéo dài đến tận mang tai. Takatsuki bảo thầy lấy từ Mikikigusa chứ không phải thầy tự vẽ.

“Con quái vật này đã tung hoành suốt mùa hè đầu tiên của thời Tenmei đến sang năm sau, nó bắt cóc trẻ em dưới mười lăm tuổi từ Oushuuaidzu đến Kisakata… Hay từ tỉnh Fukushima đến tỉnh Akita. Cuối cùng bị một thợ săn bắn chết, nhưng chẳng ai biết danh tính thật sự của nó. Cái mũi dài này có gợi nhớ cho ai về một youkai cực kì nổi tiếng không? Phải, nhìn nó rất giống tengu. Thật ra có rất nhiều chuyện về con người bị tengu bắt đi.”

Takatsuki nói tiếp.

“’Shouzan Chomon Kishuu’ ở tài liệu 2 có đăng về một thiếu niên bị tengu bắt khi đang đi tắm. ‘Gaidan Bunbun Shuuyou’ ở tài liệu 3 có câu chuyện về một người trẻ tuổi bị tengu bắt đi từ Kyoto mang đến tận Edo. Chuyện xảy ra vào tám giờ tối, ngày hai mươi tháng Bảy, năm Bunka thứ bảy, y được tìm thấy trong trạng thái trần truồng, đứng như trời trồng tại Umamichi, Asakusa.”

Chữ “trần truồng” khiến cả lớp ồ lên, mọi người thì thầm, cười rộ.

Takatsuki cũng vừa nói vừa nhoẻn môi cười.

“Người trẻ tuổi ấy tên Yasujirou-kun, hai mươi lăm tuổi, sống ở Kyoto. Yasujirou-kun đã đến núi Atago để sùng đạo, và một vị sư sống ở đó đã nói ‘Ta sẽ cho cậu xem thứ này thú vị lắm.’ Thầy nghĩ người hiện đại chúng ta cũng thường xuyên được dặn từ lúc nhỏ là chớ có đi theo người lạ, nhưng Yasujirou-kun đã đi theo nhà sư. Sau đó y mất hết ký ức, khi nhận ra đã đứng trần truồng ở Asakusa, chiếc khố cũng bị lột mất. Lý do gì người xưa đã xem vụ việc trên là do tengu gây ra? Vì Yasujirou-kun không hoàn toàn trần truồng, dưới chân y vẫn còn được đôi vớ tabi. Nói đúng hơn là không một mảnh vải che thân trừ bàn chân. Và đôi vớ ấy không dính một chút bùn bẩn. Ở thời ấy, việc đi từ Kyoto đến Edo trong hai ngày và giữ cho đôi vớ sạch tinh là chuyện bất khả thi. Theo mọi người thì ‘Có lẽ y đã bay từ trên trời đến.’ Và vì tengu có cánh nên họ đã diễn giải rằng ‘Y bị một con tengu bắt đi và thả xuống từ trên trời.’”

Giọng kể rành mạch, êm dịu, dễ chịu của Takatsuki vang vọng khắp giảng đường.

Các học sinh tham dự tiết đầu sau kì nghỉ thường ngủ gà ngủ gật, nhưng đa số các học sinh trong lớp của Takatsuki vẫn lắng nghe rất chăm chú. Nói gì thì nói, chủ đề về việc bị tengu bắt cóc hiển nhiên sẽ dễ nghe và thú vị hơn những bài giảng khác rồi.

“Có ai thấy lạ khi tengu được liên kết với những vụ mất tích không? Tengu là một trong những youkai nổi tiếng của Nhật Bản. Tengu là sinh vật có tiếng tăm ở núi Aitago vừa được nhắc đến, cũng như núi Kurama ở Kyoto. Những người xưa quan niệm rằng tengu sống ở thế giới riêng của chúng. Thế giới của tengu, hay còn gọi là dị giới — một thế giới dị thường, khác với thế giới của chúng ta. Họ cho rằng đó là điểm đến của những người bị bắt đi, vài đứa trẻ có khả năng tự do ra vào giữa hai thế giới, truyền đạt lại kiến thức chúng đã học được cho người thường. Đó là trường hợp của thiếu niên tên Torakichi — đồng xuất hiện xong ‘Heiji Daito’ của Yamasaki Yoshishige ở tài liệu 4 và ‘Senkyou Ibun’ của Hirata Atsutane ở tài liệu 5. Cậu làm người hầu cho con tengu bắt cóc cậu nhiều năm, sau đó dùng kiến thức đã học được ở thế giới tengu để trả lời những câu hỏi. Cậu bao quát nhiều lĩnh vực, như về Shinto và Phật giáo, những câu chuyện về thế giới tengu, cách chữa bệnh. Cậu còn được hỏi những câu lạ như tại sao không được nhổ lông mũi mọc dài, hay công thức nấu những món ông chủ tengu của cậu hay nấu. Nếu có thời gian thì các em tìm đọc thử nhé, thú vị lắm.”

Takatsuki quay tấm lưng được bộ suit ôm sát về phía này, viết lên bảng.

Nhìn tấm lưng ấy, Naoya nhớ lại lời Ruiko nói mấy hôm trước.

…Rằng trên lưng Takatsuki có hai vết sẹo to.

Cứ như cánh thầy bị cắt đi.

Chỉ thế thôi mà đã gọi thầy là thiên thần thì hẳn trái tim của Ruiko phải thiếu nữ mộng mơ dữ lắm. Nhưng, nếu thầy bị cắt cánh, rơi xuống từ thiên đàng thì chẳng phải thầy là thiên thần sa ngã, là ác quỷ sao?

Nghĩ đến đó, Naoya cảm thấy bản thân thật ngớ ngẩn. Làm gì có chuyện đó.

Takatsuki đứng trên bục giảng, mỉm cười giảng bài. Hiển nhiên nhìn thầy không khác gì người bình thường. Dù đúng là thầy toát ra khí chất không đến từ thế giới bên này.

Nhưng, nếu thế thì… Những lời Takatsuki nói trước đó nghĩa là gì?

Khi Naoya hỏi “Thầy không thấy ghê tởm em ạ?” khi cậu kể về đôi tai nghe thấy lời dối, cái giá cậu phải trả khi tham dự lễ hội dành cho người chết.

Thầy đã trả lời rằng.

“Nếu có người ghê tởm em thì hẳn người đó cũng ghê tởm thầy.”

Ý thầy là sao?

Kì nghỉ hè kết thúc, các tiết học bắt đầu mà không cho Naoya cơ hội để hỏi.

Takatsuki vẫn giảng bài với điệu bộ như học kì trước đó, thầy buông phấn cùng lúc với tiếng chuông reo.

“Tiết hôm nay đến đây là hết. Tuần tới chúng ta sẽ bắt đầu chủ đề khác. Gặp các em sau.”

Kamikushi đã được nới rộng thành những câu chuyện về tengu và bắt cóc, kết thúc bằng những vụ mất tích ở thời hiện đại. Những câu chuyện của thầy nhảy tứ tung, từ chuyện lý do trẻ em bị bắt đi nhiều là do lao động trẻ em, đến chuyện tengu bắt các bé trai trẻ đẹp để hầu cận mình, ấy mà đến cuối thầy vẫn móc nối chúng lại với nhau được.

Điện thoại cậu rung lên khi cậu đã thu dọn xong đồ đạc, bước ra khỏi giảng đường và đang suy nghĩ có nên ghé thư viện không.

Lấy điện thoại ra, cậu thấy email từ Takatsuki, “Thầy có việc cho em, rảnh thì đến văn phòng thầy nhé.”

Nghĩ rằng học kì này của mình cũng sẽ y như kì trước, Naoya đi đến văn phòng của Takatsuki thay vì thư viện.

---

Khi đến văn phòng của Takatsuki, cậu thấy những hộp bánh kẹo trông như quà lưu niệm chất trên bàn.

“Cái gì đây ạ?”

Nghe Naoya hỏi, Takatsuki mỉm cười toả nắng. Thầy đang bận tay bóc túi monaka.

“Từ sáng nay, các nghiên cứu sinh của thầy cứ thay phiên nhau tặng quà lưu niệm hè cho thầy. Mọi người biết thầy thích đồ ngọt nên tặng nhiều đồ ngọt cho thầy lắm!”

Nói rồi, thầy nhét cái monaka vô miệng. Nhìn không giống thiên thần sa ngã chút nào.

Có tổng năm hộp đồ ngọt trên bàn. Hẳn thầy phải được lòng các nghiên cứu sinh lắm mới được tặng nhiều như vậy. Nằm trong ly uống nước của Takatsuki là trà xanh chứ không phải cacao như thường lệ.

“Fukamachi-kun uống cà phê không? Đằng kia có okaki đấy, em thích thì ăn.”

Takatsuki đứng dậy, tiến về máy pha cà phê. Có một túi okaki nằm lẫn giữa những hộp bánh kẹo khác.

“À, phải rồi. Fukamachi-kun này, lần tới em tự đem theo ly của em nhé.”

“Ể?”

“Nếu không thì cái ly hình Phật này sẽ là ly của Fukamachi-kun đấy. Em thích đến vậy thì thầy rất vui lòng tặng em luôn.”

Vừa giơ cái ly in hình Phật sắc màu thường được dùng để pha cà phê cho Naoya lên, Takatsuki vừa nói.

“Em không thích nó tí nào… Nhưng em cũng không cần ly riêng cho em.”

“Ể~ Nhưng em hay đến văn phòng của thầy mà. Em sẽ chọn chuyên ngành văn học dân gian mà nhỉ?”

“Em vẫn chưa quyết định xong.”

“Ế.”

Mong thầy đừng quay lại nhìn em với bộ mặt sốc tận óc thế.

“Fu-Fukamachi-kun? Chẳng phải em sẽ chọn ngành văn học dân gian và trở thành nghiên cứu sinh của thầy sao?”

“Em đã bảo em vẫn chưa quyết định xong. Em cũng nói vậy với Ruiko-senpai rồi.”

“R-Ra là vậy… Hừmmm… Thôi, thầy không quan tâm Fukamachi-kun sẽ chọn ngành văn học Anh hay lịch sử Nhật, miễn em vẫn làm thêm cho thầy là được…”

Vừa lèm bà lèm bèm, Takatsuki vừa pha cà phê cho Naoya. Giống với Ruiko, Takatsuki đã tự ý quyết định Naoya sẽ trở thành nghiên cứu sinh của mình.

Nhận lấy chiếc ly đã đổ đầy cà phê, Naoya nhìn Takatsuki.

“Công việc hôm nay là gì ạ?”

“À, ừm. Là yêu cầu này đây. Thầy thấy hơi trùng hợp với bài giảng hôm nay.”

Takatsuki mở laptop và đưa cho cậu coi.

“Khách hàng là một nữ sinh năm hai trung học phổ thông, sống tại Choufu. Bạn của em ấy đã bị ‘ma bắt’. Thầy định sẽ hẹn em ấy nghe cho rõ câu chuyện, Fukamachi-kun cũng đi với thầy chứ?”

“À… Dạ. Đi ạ.”

Naoya chấp nhận lời đề nghị, không ngờ rằng những vụ án bí ẩn cũng xảy ra ở thời hiện đại.

---

Khách hàng là một nữ sinh trung học phổ thông tên Mizutani Hana.

Họ hẹn gặp em ấy tại một quán cà phê trước ga Choufu, vào khoảng sớm trưa Chủ Nhật. Hana mặc đồng phục, khẽ vẫy tay với Takatsuki. Em ấy có mái tóc nâu dài, gương mặt trang điểm nhẹ, rất chuẩn nữ sinh cấp ba hiện đại.

Khi Takatsuki và Naoya ngồi xuống đối diện, Hana hạnh phúc ngắm nhìn Takatsuki một hồi, hai chân đung đưa.

“À, chào thầy. Em là Mizutani đã gửi email cho thầy. Úi, thầy đẹp trai vãi chưởng. Cho em xin bô ảnh nhá?”

“Chào em. Thầy là Takatsuki, giáo viên của trường Seiwa. Đây là học trò của thầy, Fukamachi-kun. Mong em đừng chụp hình thầy nhé.”

Takatsuki thẳng thừng từ chối khi Hana đưa điện thoại lên xin phép.

Hana hơi bất mãn.

“Ể, sao dọ? Em không đăng lên Insta đâu.”

“Hừm, nhiều người sẽ nghĩ quá về việc một nữ sinh cấp ba và một giáo viên đại học nói chuyện với nhau đó. Hôm nay thầy đến đây để nghiêm túc lắng nghe câu chuyện của Mizutani-san. Nên chúng ta không được tỏ ra quá thân thiết.”

“Chậc… Thầy chẳng vui tẹo nào.”

Hana bĩu môi, nhưng ngay khi Takatsuki mỉm cười thì em ấy đã vui vẻ cất điện thoại đi. Đẹp trai đúng là một lợi thế lớn. Chỉ với một nụ cười họ đã khiến đối phương đổi mood, cứ như phép thuật vậy.

Khi thức uống của Takatsuki và Naoya được đưa tới, Hana vừa khuấy ống hút trong ly trà đá của mình, vừa nhìn Takatsuki.

“…Nè, thầy có tin vào câu chuyện của em không?”

“Nếu không thì thầy đến đây làm gì.”

Takatsuki nói.

“Mà, chưa nghe kĩ thì thầy cũng không biết được. Nhưng ít nhất thầy không nghĩ em muốn chơi khăm thầy, nên thầy đến đây để nghe rõ này.”

“Hờ. Em cứ tưởng người lớn sẽ không tin vào những chuyện thế này.”

“À, thầy hay được bảo là ‘cơ thể với đầu óc của người lớn, tâm hồn của trẻ con’ mà.”

“Gì vậy trời.”

Hana phì cười.

Rồi thái độ của em ấy thay đổi, ngồi thẳng dậy.

Xem ra em ấy thấy hơi căng thẳng khi gặp hai người xa lạ. Phủi bỏ điệu bộ tươi tắn, Hana nhìn về phía này với gương mặt nghiêm nghị.

“…Bạn em ấy mà, nhỏ đã bị ma bắt vào cuối kì nghỉ hè.’

Matsuno Sayuki là bạn cùng trường của Hana. Dù khác lớp nhưng cả hai cùng ở trong câu lạc bộ âm nhạc.

“À, nói thêm là Sayuki đã được tìm thấy rồi. Nhỏ chỉ biến mất trong hai ngày thôi… Nhưng cách nhỏ biến mất lạ lắm.”

Đề ra nền móng cho câu chuyện, Hana bắt đầu.

“Hoạt động câu lạc bộ ở trường em diễn ra kể cả trong hè, cộng thêm việc em phải đi học thêm nên cả hè không hề có thời gian chơi bời. Em có tâm sự với Sayuki là đã nghỉ hè rồi chẳng lẽ không được tạo kỷ niệm gì. Nhưng biển thì xa, hồ bơi thì đông người, chẳng biết phải làm sao… Thì Sayuki đã nói ‘Vậy chúng ta đi thử thách lòng can đảm đi.’”

Hana cứ tưởng em ấy rủ đi nhà ma vì nhiều công viên giải trí tạo dựng những nhà ma xịn xò giới hạn trong hè.

Nhưng Sayuki đã bảo không phải đâu.

“’Ý tớ không phải thế, hàng thật việc thật, lại còn không tốn tiền.’ Khi em kiểu nhỏ này nói gì vậy ta, thì Sayuki giải thích có một căn nhà bỏ hoang trong ngọn núi gần nhà nhỏ. Mọi người đồn đại căn nhà đó bị ma ám, nên nhỏ muốn lẻn vào đó giữa đêm.”

“Chà, một chuyến thám hiểm rất trẻ con nhỉ. Nhưng thế lại thành xâm nhập bất hợp pháp rồi.”

Takatsuki cười gượng.

Hana khẽ nhăn mặt, khoanh tay, tựa lưng vào ghế.

“Em cũng nói ‘Cậu làm vậy là phạm pháp đó!’ y như thầy!”

Nhưng Sayuki chẳng mảy may đổi ý.

Em ấy cười nói, “Có sao đâu.” Những đứa trẻ sống gần nhà Sayuki cũng từng làm thử thách lòng can đảm trong căn nhà đó rồi.

Hana vẫn không chịu nên Sayuki đã nói “Biết rồi biết rồi, Hana sợ thì tớ không thèm ép. Tớ tự đi một mình.”

“Lẽ ra em nên nghiêm túc ngăn cản nhỏ.”

Giọng nói của Hana run lên.

Giọng nói và gương mặt em ấy biểu lộ rõ sự hối tiếc, em ấy tiếp tục thều thào.

“Vậy mà em lại nói ‘Ừ ừ, cậu tự đi đi,’ rồi còn khiêu khích ‘Tớ muốn có bằng chứng cậu thật sự đi nên nhớ chụp ảnh hay quay video nhé!’”

“Sayuki-san thật sự đã đi một mình sao?”

Hana khẽ gật đầu trước câu hỏi của Takatsuki.

Sayuki cứ thế biến mất.

Sayuki đã bảo “Tớ sẽ livestream bên trong nhà hoang trên LINE nên cậu đừng ngủ nhé.” Ấy mà Hana chỉ nhận được dòng tin nhắn “Tớ đi đây” là im luôn. Nên Hana đã nghĩ chắc Sayuki nhận ra mình ngốc quá nên bỏ cuộc rồi.

Song, sáng hôm sau, em ấy đã nhận được tin Sayuki mất tích. Hana nhận được tin nhắn trên LINE từ một người bạn chung câu lạc bộ và chung lớp với Sayuki rằng bố mẹ Sayuki đã nói “Con gái cô chú mất tích rồi, cháu có biết gì không?” Tối hôm trước, cậu ấy đã nói rằng sẽ đi ra cửa hàng tiện lợi rồi không quay về.

Hana vốn định báo với bố mẹ Sayuki rằng em ấy đi làm thử thách lòng can đảm nhưng rồi lại thôi.

“Do em sợ vừa nói xong Sayuki sẽ quay trở về bình an vô sự, em không muốn nhỏ bị mắng vì bày những trò ngốc nghếch…”

“Ừm, lựa chọn của em không đúng tí nào. Những lúc như thế em phải báo người lớn càng sớm càng tốt.”

“Em cũng nghĩ nhiều lắm chứ bộ! Em nghĩ trước khi báo bố mẹ nhỏ thì em sẽ tự đi kiểm tra căn nhà hoang đó xem sao. Lỡ như Sayuki đang bất tỉnh bên trong thì sao…”

“Đừng nói em tự đi một mình nhé?”

“Ừm…dạ, tất nhiên là em đi buổi sáng rồi. Đỡ sợ hơn ban đêm.”

Em ấy đã biết vị trí của căn nhà từ Sayuki.

Em ấy đi tìm căn nhà giống như miêu tả. Nhìn cỡ nào cũng thấy hoang vắng, siêu đáng sợ, nhưng khi nghĩ đến chuyện lỡ Sayuki đang bất tỉnh bên trong, em ấy không thể bỏ về.

Xung quanh không một bóng người, Hana nghĩ đây là thời điểm thích hợp để dòm ngó bên trong.

Ngay khoảng khắc em ấy định đẩy cửa sân ngoài bước vào để khám phá bên trong thì…

Đột ngột có tiếng người hỏi “Làm gì đó?” từ phía sau lưng.

Quay đầu lại, em ấy trông thấy một gã đàn ông mặc đồ thể thao đen, tay cầm bị nilon từ cửa hàng tiện lợi.

Hana giật mình muốn thót tin vì nghĩ không có ai sống ở đây, em ấy nhanh cúi đầu, “Xin lỗi ạ.” Gã đàn ông tiếp tục nhìn em ấy, ngờ vực.

Nên Hana đã hỏi, “Bạn em mất tích gần khu vực này, anh có biết gì không ạ?”

Gã đàn ông nghiêng đầu, “Không biết gì hết.” Chuyện Sayuki mất tích vẫn chưa được báo cáo nên không biết cũng phải.

Nhưng những lời tiếp theo của gã nghe rất kì lạ.

“’Anh nghe được từ một bà lão mới mất gần đây là khu vực này hay xảy ra tình trạng bị ma bắt lắm. Nhóc cũng cẩn thận vào. Có khi bạn nhóc cũng bị ma bắt rồi, từ từ cũng xuất hiện lại thôi, đừng lo.’”

Đúng như lời gã nói, Sayuki đã được tìm thấy bình an vô sự.

Vào đêm sau, em ấy đã được tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh trên đường Hachiouji cách xa nhà mình.

Ý thức của Sayuki không được tỉnh táo lắm nên em ấy đã được đưa đi nhập viện gấp. Dù không tìm thấy vết thương ngoài nhưng ký ức thì mơ hồ, em ấy không nhớ mình đã ở đâu trong khoảng thời gian mình mất tích. Khi Sayuki xuất viện, Hana đã hỏi liệu em ấy có thật sự thực hiện thử thách lòng can đảm không, thì Sayuki cũng không nhớ nổi. Bố mẹ Sayuki nghi ngờ em ấy bị chuốc rượu, nhưng khi đo nồng độ cồn ở bệnh viện thì kết quả không khả thi.

Sayuki đột ngốt biến mất, rồi lại đột ngột xuất hiện, chẳng khác nào bị kamikakushi. Bố mẹ em ấy cũng bảo “Cứ như kamikakushi ấy nhỉ.”

“Sayuki đã bình an trở về nên không nhất thiết phải đào bới thêm. Nhưng em cứ thấy là lạ sao đó.”

Hana nói, nhìn Takatsuki.

“Thầy nè. Thầy nghĩ kamikakushi có thật không? Khi bị bắt đi, họ có phải chịu đau đớn khổ sở gì không? Có cách nào tìm hiểu về chuyện đã xảy ra với Sayuki khi nhỏ biến mất không? Nếu được mong thầy tìm hiểu cho!”

“…À, trước đó cho thầy nói một chuyện nhé?”

Takatsuki khẽ giơ một tay để ngưng Hana lại, nói.

Hana im lặng, chớp mắt.

“Sao thầy?”

“Sayuki-san biến mất không phải lỗi của em.”

Takatsuki nhìn thẳng về phía Hana, dịu dàng nói.

Hai vai Hana run lên.

Hàng mi dài run rẩy, ánh mắt Hana lạc lối tựa muốn trốn tránh ánh nhìn của Takatsuki. Khi em ấy chịu mở lời, giọng nói ấy nức nở.

“…N-Nhưng, nếu em chịu khó ngăn cản hơn thì Sayuki đã không…”

“Khi Sayuki-san muốn thực hiện thử thách lòng can đảm, em đã nói ‘Cậu không nên làm vậy’ rồi. Người ngó lơ lời căn dặn của em và đi một mình chính là Sayuki-san. Hẳn em ấy cảm thấy áp lực từ các bạn đồng trang lứa xung quanh nên không thể rút lui, nhưng em không cần phải chịu trách nhiệm cho việc đó.”

Takatsuki dịu dàng giải thích.

Hana nắm chặt hai bàn tay để trên bàn.

Gương mặt em ấy chỉ chực chờ muốn khóc. Trước khi hàng nước mắt kịp rơi xuống, Hana cúi đầu. Từng giọt lệ rơi lên mặt bàn.

Naoya nghĩ, hẳn em ấy đã cảm thấy rất tội lỗi.

Dù vụ án đã được khép lại, thì bên trong Hana mọi chuyện vẫn chưa được sáng tỏ, đến mức phải tìm đến Takatsuki xin lời khuyên.

“Thầy rất hứng thú tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với Sayuki-san. Không biết có phải kamikakushi thật không, nhưng thầy sẽ điều tra.”

Hana vừa dùng khăn tay lau nước mắt, vừa ngước nhìn Takatsuki.

“Thầy sẽ điều tra ư? Thật không!?”

“Ừm. Nếu là kamikakushi thật thì thầy rất hứng thú.”

Takatsuki mỉm cười, đáp.

Nhìn thấy dáng vẻ đó của thầy, Naoya cảm thấy có gì đó sai sai.

Thông thường đây sẽ là lúc Takatsuki bật chế độ “bay não”. Thầy sẽ la lên đây là một chuyện rất thú vị, ôm chầm lấy Hana. Đó là lý do Naoya phải ngồi đây làm “lý trí” của thầy.

Vậy mà hôm nay thầy không làm thế.

Khi Takatsuki không phản ứng thái quá thì thầy đã biết vụ việc này không liên quan đến siêu nhiên rồi. Nếu vậy lý do khiến thầy nhận yêu cầu của Hana là gì?

Naoya khó hiểu, ngó Takatsuki từ bên cạnh.

Takatsuki vẫn nhìn Hana, mở lời “Nhân tiện thì…”

“Lý do Sayuki-san không hiện diện ở đây nghĩa là em không nói với Sayuki-san em sẽ tâm sự với thầy à? Hay em ấy đã cản em lại?”

“À… Em không có nói với Sayuki.”

“Tại sao?”

“Em nghĩ nếu nhỏ đã muốn quên thì không cần nhắc lại làm gì. Khi em đến nhà Sayuki để hỏi một số thứ, mẹ nhỏ đã cản em lại, ‘Hẳn con bé sốc quá nên quên hết rồi, con cứ kệ đi.’ Nên việc em nhờ thầy hoàn toàn là để thoả mãn bản thân em. Có sai không ạ?”

Hana cau mày, dần đánh mất tự tin.

Takatsuki lắc đầu.

“Em không sai. Chỉ là thầy sẽ không được hỏi trực tiếp Sayuki-san thôi. Em còn biết gì về khi Sayuki-san biết mất và được tìm thấy không? Nếu có thì mong em kể thêm cho thầy.”

“Em đã kể hết những gì có thể rồi ạ. À, phải rồi.”

Hana sự nhớ ra một chuyện.

“Có người sống trong căn nhà bỏ hoang nên chắc nó không liên quan đến chuyện Sayuki mất tích đâu. Nhưng đảm bảo Sayuki mất tích ở bên trong nhà.”

“Sao em lại nghĩ vậy?”

“Khi được tìm thấy, Sayuki không có mang giày.”

Hana nói.

“Nhưng lòng bàn chân Sayuki không hề dính bẩn. Có lẽ không liên quan gì đâu nhưng em nói cho chắc.”

Ngay lúc đó, Takatsuki như ngưng thở.

Gương mặt Takatsuki trông căng thẳng, thầy nhìn xuống mặt bàn.

“…Thầy ơi? Có chuyện gì ạ?”

Nghe thấy Naoya hỏi, Takatsuki tỉnh lại, nhìn sang phía Naoya.

“Không, không có gì. Thấy thấy giống câu chuyện trong ‘Daidan Bunbun Shuuyou’ thôi. Câu chuyện thầy đã giảng trong lớp đó, về Yasujirou-kun được tìm thấy ở Asakusa với đôi vớ sạch sẽ.”

Takatsuki cười.

Nhưng nụ cười ấy như bị phủ mây mù, khác với nụ cười toả nắng mọi khi.

---

Họ quyết định bước đầu tiên sẽ là điều tra căn nhà hoang ấy. Nếu có người sống bên trong thì không phải nhà hoang, nhưng tạm thời cứ gọi vậy đi.

Theo chỉ dẫn của Hana, họ bắt xe bus trước ga tàu để đi đến gần nhà Sayuki. Dù vẫn ở trong nội thành Tokyo thì cảnh quang ở đây xanh tươi và đồi núi hơn.

Căn nhà hoang cách trạm xe bus vài phút đi bộ, nó được xây dựng ở giữa một ngọn núi thấp. Vì hàng cây rậm rạp phía sau lưng mà trông nó như đang bị ngọn nuối nuốt chửng. Xung quanh ít nhà cửa, chẳng thấy một bóng người.

“Ôi. Chuẩn định nghĩa ‘nhà hoang’ quá nhỉ.”

Takatsuki nói.

Quả đúng một “căn nhà hoang” bước ra từ trong tranh. Rong rêu phủ đầy bức tường, cây cỏ mọc um tùm trong sân. Chiếc cửa kính trên tầng hai được phủ tấm bạc chống thấm nước thay vì cửa chống mưa, nhưng bản thân tấm bạc cũng tả rơi, rách mất một nửa, nên họ có thể nhìn thấy cánh cửa shouji nằm bên trong phòng. Cánh cửa shouji cũng rách nát đến độ không thể tưởng tượng nổi lý do.

Chữ “Haneda” được khắc mờ mờ trên tấm bảng tên gỗ. Takatsuki thử nhấn chuông cửa nhưng có lẽ chuông hỏng rồi nên không nghe được tiếng. Nhìn sang bãi đỗ xe kế bên cửa, cậu chỉ thấy lá khô chất đống chứ không thấy chiếc xe nào.

Nhìn căn nhà chẳng khác gì nhà ma, Naoya bất giác hỏi.

“…Có thật là có người sống ở đây không ạ?”

“Ừm, thầy không biết nữa.”

Takatsuki cũng nghiêng đầu.

Xăm soi căn nhà từ bên ngoài hàng rào, Takatsuki chỉ tay lên tầng hai, nhăn mặt.

“Em thấy phía trên không? Cửa sổ tan nát rồi. Ngoài khung cửa có dính phân và lông chim. Hẳn có loài chim nào đang xây tổ bên trong. Nếu có người sống ở đây thì họ phải là một người rất nhân hậu, yêu mến động vật hoang dã và muốn hoà mình vào thiên nhiên.”

Đảm bảo không có ai như thế tồn tại.

Hana tức tối nói.

“Nhưng có một người đàn ông hỏi ‘Có chuyện gì?’ mà, hỏi thế thì anh ta phải sống ở đây chứ!?”

“À, thầy không có ý nghi ngờ em đâu. Trước mắt thì không có ai ở đây nên chúng ta đi hỏi những người sống xung quanh đi.”

Takatsuki nói, thầy nhìn căn nhà hoang một lần nữa rồi quay trở về hướng họ đã đi.

Họ tìm thấy một công viên gần đó, khi hỏi những học sinh tiểu học đang chơi trong công viên về “căn nhà bị ma ám” thì các em ấy đã rất phấn khích.

“À, biết chứ biết chứ! Căn nhà cũ mèm ở bên trong núi phải không! Có ma thật đấy!”

Đứa bé trông như thủ lĩnh của cả hội khoe mẽ.

Takatsuki ngồi xuống ngang tầm mắt của thằng bé, tròn mắt hỏi.

“Thật không? Em từng thấy ma trong căn nhà đó rồi hả?”

“Tui chưa thấy, nhưng tui có biết một đứa từng thấy rồi. Phải không tụi bây?”

Các em khác gật đầu khi được thủ lĩnh hỏi.

Takatsuki đưa người về phía trước, trưng ra biểu cảm trẻ con của mình.

“Nghe thú vị quá! Trông con ma đó ra sao? Là nam hay nữ? Hay không giống người?”

“Tui không biết, nhưng nghe nói thấy ghê lắm! Có đứa bảo nhìn như linh hồn vậy đó!”

“Linh hồn? Linh hồn bay trên trời ấy hả?”

“Không phải, bên trong nhà cơ. Nó kêu thấy được từ trong cửa sổ! Không có ai sống ở đó nên tối đến cũng không có sáng đèn, nhưng lại có ánh sáng mờ mờ cử động bên trong cửa sổ!”

“Ôi, thật không!? Nghe sợ quá!”

“Sợ lắm chứ gì! Nhưng tui biết câu chuyện còn đáng sợ hơn! Muốn nghe không?”

“Nghe chứ nghe chứ! Chuyện gì vậy?”

Ánh mắt Takatsuki toả sáng lấp lánh, thầy chống tay lên đùi, ngước nhìn thủ lĩnh.

Hana thì thầm với Naoya khi cả hai đang đứng từ xa nhìn thủ lĩnh bắt đầu tự hào kể về câu chuyện đáng sợ xảy ra trong trường của mình.

“…Cái ông thầy đó giỏi đối phó với học sinh tiểu học nhỉ. Sao em tưởng ổng là giáo viên đại học? Hay thật ra ổng là giáo viên tiểu học hay mầm non gì đó?”

“Không đâu… Anh nghĩ đây là lý do thầy bị bảo ‘cơ thể với đầu óc của người lớn, tâm hồn của trẻ con.’”

“À… Em hiểu rồi.”

“Ừm…”

Đám trẻ con bám dính lấy Takatsuki, thầy còn được thủ lĩnh công nhận “Tui sẽ cho ông làm đệ tử của tui”, nhưng Takatsuki từ chối, nói “Các anh lớn đang gọi thầy nên thầy phải đi rồi.” Thầy vẫy tay “Tạm biệt các em” rồi quay lại chỗ Naoya, khiến đám trẻ đồng loạt nói “Lần sau lại đến chơi nha!” Chẳng mấy khi có người thu hút trẻ con đến thế ngay từ lần đầu gặp mặt.

Chắc lũ trẻ bị thu hút bởi ngoại hình ngầu đét nhưng cử chỉ lại hết sức trẻ con của thầy. Bản thân Takatsuki trông cũng rất vui.

“Ôi, chẳng ngờ lại thu thập được những câu chuyện ma của các trường lân cận. Các em ấy dễ thương, ngoan ngoãn lắm!”

“…Thầy có quên chủ đề chính không đấy?”

Hana lườm Takatsuki đầy hờn dỗi. Takatsuki cười ahaha.

“Không sao không sao, thầy không quên đâu! Tiếp theo chúng ta đi hỏi người lớn nhé! Ồ, người đằng kia được này. Xin thứ lỗi~!”

Thầy mỉm cười, gọi vọng ra một bà nội trợ đang đi về hướng này.

Trái ngược với điệu bộ trẻ con ban nãy, Takatsuki nhỏ nhẹ, lịch thiệp bắt chuyện với người phụ nữ, chẳng mấy chốc cô đã mở lòng với thầy. Hana nhìn Takatsuki chần chừ.

“Cái ông đó là host hay dân chơi hả? Hay là dân chuyên tra khảo?”

“…Nói gì thì nói thầy cũng là thầy ở trường anh, nên cứ xem là dân chuyên tra khảo đi.”

“Người lớn đáng sợ quá nhỉ…”

“Hana-chan hiểu sai rồi, cái người đó không phải người lớn bình thường. Ổng không đại diện cho người lớn được đâu.”

“…Anh không thèm nói đỡ cho ổng luôn.”

Mặc dù Hana có hơi đánh mất niềm tin thì buổi điều tra của Takatsuki vẫn thành công, đem về được kha khá thông tin về căn nhà hoang.

Họ bắt xe bus quay trở về trước ga tàu, dùng bữa nhẹ tại một nhà hàng thức ăn nhanh, sắp xếp lại những thông tin đã tìm được.

“Trước tiên thì không có ai sống trong căn nhà đó cả.”

Cầm lên một cọng khoai tây chiên, Takatsuki kết luận.

“Nhưng…!”

Ngay khi Hana lên tiếng phản đối, Takatsuki nhét cọng khoai chiên vào miệng em ấy, tiếp tục.

“Thứ nhất là lời khai của thủ lĩnh — Motoki-kun:’Không có ai sống ở đó nên tối đến cũng không có sáng đèn,’ đấy là sự thật đến con nít cũng biết. Những người lớn thầy hỏi sau đó cũng nói ‘Không có ai sống ở đó cả.’ Vài năm trước có một bà lão sống một mình nhưng sau khi bà mất thì nó đã bị bỏ hoang. Bà lão đó có một người con trai, nhưng cậu con trai đã có nhà riêng nên căn nhà bị bỏ hoang đến hiện tại. Tổ dân phố muốn cắt bớt cây trong sân vì chúng mọc chìa hẳn ra bên ngoài, nhưng vì không liên lạc được với chủ nhà nên đành chịu.”

“…Vậy người em đã gặp là ai?”

“Thầy không biết. Thầy nghĩ sẽ tìm được chủ sở hữu bằng cách tra cứu thông tin trên mạng… Nhưng lỡ như có người tự ý dọn vô thì sao? Nhưng không chỉ con người mới có khả năng tự ý xâm nhập.”

Takatsuki cười, bỏ khoai vào miệng.

Hana nhăn mặt.

“Ý thầy ‘không chỉ con người’ là sao?”

“Có khả năng thứ sống ở đó không phải con người. Thầy vẫn chưa vứt bỏ giấc mộng tìm thấy youkai hay hồn ma đâu.”

“Chúng ta nói chuyện nghiêm chỉnh lại thầy nhé.”

Trông thấy ánh mắt Takatsuki dần sáng lên, Naoya nhanh chóng cảnh cáo.

Takatsuki trưng ra bộ mặt hối lỗi, đẩy phần khoai chiên của mình về phía Naoya. Cậu đâu có đòi hỏi quà đền bù hay gì đâu?

“…Nghĩ cho đúng thì có khả năng người vô gia cư hay tội phạm xâm nhập những căn nhà bị bỏ trống. Motoki-kun đã nói có thấy linh hồn từ bên ngoài cửa sổ, có lẽ chỉ là ánh đèn từ đèn pin thôi. Cũng không có ai biết về tin đồn kamikakushi cả. Nhưng căn nhà đó nổi tiếng với danh tính là căn nhà bị ma ám, chính Sayuki-san cũng nói thế. Hình thù của bóng ma mà Motoki-kun nói đến cũng không nhất quán tí nào. Nói về chuyện ma thì ta thường miêu tả giới tính của bóng ma nhỉ? Tóm lại, lý do căn nhà đó bị xem là có ma ám đến từ vẻ bề ngoài của nó. Có nhiều trường hợp từ ‘Căn nhà đó cũ quá, trông sợ quá’ biến thành ‘Chắc chắn bên trong có ma’ và cuối cùng là ‘Tôi đã thấy ma xuất hiện bên trong rồi.’”

“Vậy… Vậy Sayuki thì sao? Chuyện gì đã xảy ra với Sayuki?”

“Thầy… Vẫn chưa biết. Nhưng đã đến nước này rồi thì thầy sẽ tìm cho ra lẽ.”

Vừa lắng nghe Takatsuki, Naoya vừa ăn cái hamburger của mình, cậu cảm thấy bất an.

“Thầy ơi. Thầy định tìm hiểu bằng cách nào?”

“Phải rồi. Chỉ còn cách vào bên trong căn nhà đó.”

Takatsuki tỉnh bơ.

Naoya hoảng hốt.

“Không được, làm thế là xâm nhập bất hợp pháp đó!?”

“Chỉ khi bị phát hiện thôi.”

“Ông nói khùng nói điên gì vậy…”

“…Thì, em không nghĩ chân tướng nằm trong căn nhà đó sao?”

Thầy áp sát mặt Naoya, khoé môi thầy cong lên. Gần quá. Khoảng cách cá nhân của người này thật bất thường.

“Người xưa có câu ‘Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.’ Không đối đầu với nguy hiểm sẽ không có được thứ mình muốn. Sợ gì chứ, không sao đâu. Có chuyện gì thì thầy vẫn còn tay trong!”

“…Ông tính lợi dụng Sasakura-san vào những lúc này hả?”

“Châm ngôn của thầy là tận dụng hết những gì có thể.”

Cậu cảm thấy Sasakura thật đáng thương. Hẳn anh ấy đã bị cái tên bạn thuở nhỏ thối tha này lợi dụng suốt đó giờ.

Hana lắc đầu lia lịa.

“Ấy, thầy không cần làm đến vậy đâu. Lỡ bị phát hiện thì chết mất.”

“Thầy nói không sao là không sao, thầy sẽ cố để không bị phát hiện, lỡ bị phát hiện thì vẫn có tay trong. Nên Hana-chan với Fukamachi-kun ăn xong rồi về đi nhé. Tự thầy đi là đủ rồi.”

“Ể, không được!”

“Không được, em đi nữa!”

Takatsuki cười khi nghe Hana và Naoya đồng thanh.

“Không được. Sao thầy có thể dắt lớp trẻ còn tương lai xán lạn trước mắt làm điều phạm pháp được. Hai em nghe lời thầy đi, nhé?”

Naoya nghĩ thầy thật bất công khi tỏ vẻ “thầy giáo” vào những lúc này.

Nói là vậy, đúng là không thể để Hana đi theo được. Sắp đêm rồi, không nên để phái nữ vướng vào những chuyện nguy hiểm.

Hana lưỡng lự trở về khi Takatsuki hứa sẽ liên lạc một khi đã điều tra bên trong căn nhà xong.

“Thầy hứa với em nhé? Nhất định phải liên lạc với em nhé? Thầy không được biến mất đâu nhé?”

Hana cứ lặp đi lặp lại những lời đó khi họ tiễn em ấy đến trạm xe bus. Xong xuôi, Takatsuki quay sang Naoya.

“…Nào, đến lúc Fukamachi-kun về rồi.”

“Không chịu.”

Takatsuki khó xử khi nghe Naoya phản đối.

“Thôi mà, nghe lời thầy đi mà. Nếu em có chuyện gì thì thầy lấy mặt mũi nào đối diện với bố mẹ của em đây.”

“Bố mẹ em thì liên quan gì. Vốn dĩ…đã chẳng dính líu đến em rồi.”

“Em đừng nói vậy.”

Takatsuki thở dài, ngước lên trời.

Naoya cũng nhìn lên trời. Bầu trời tháng Chín tối đen nhanh hơn giữa hè. Mặt trời đã gần lặn xuống phía Tây, để lại một vầng sáng nhạt màu.

Đứng trước ga tàu được thắp sáng, cậu không thể thìn rõ những vì sao, nhưng màn đêm đã dần lan toả khắp bầu trời. Bên dưới cụm mây còn níu giữ chút ánh sáng ban ngày đang dần bị nhuốm màu xanh thẫm, là đàn quạ đang vỗ cánh.

Dõi theo những chiếc cánh đen tuyền, Naoya cất lời.

“…Có chim làm tổ bên trong căn nhà đó ạ.”

Takatsuki nhìn Naoya, kinh ngạc.

Naoya khẽ mỉm cười ác ý, cậu nhìn lại Takatsuki.

“Lỡ vào nhà gặp chim thì thầy tính sao?”

“…Thầy sẽ không lên tầng hai nên không sao đâu. Chim thường làm tổ trên tầng hai thôi, nên tầng một coi như tạm an toàn.”

“Thầy đâu có bằng chứng đảm bảo đâu?”

Takatsuki cau mày, im lặng.

Cảm thấy hạnh phúc vì lần đầu thắng được Takatsuki trong một cuộc tranh luận, Naoya bắt chước Takatsuki, áp sát mặt đối phương. Cậu ngước nhìn Takatsuki từ khoảng cách siêu gần, nói tiếp.

“Có em bên cạnh vẫn tốt hơn chứ? Lỡ thầy gặp chim rồi ngất xỉu, xong mấy con chim đậu trên người thầy, mổ thầy, đi vệ sinh trên người thầy thì sao?”

“…Em đừng nói những thứ ghê rợn thế chứ, thầy không muốn tưởng tượng ra đâu.”

Takatsuki trưng ra bộ mặt ghê tởm, thầy ngả người về sau để rời khỏi Naoya. Buồn cười ghê, thầy lúc nào cũng là người áp sát người khác nhưng bây giờ lại bỏ chạy.

Takatsuki ngước nhìn bầu trời một hồi lâu, ngay khoảng khắc thầy cúi xuống, tay thầy đặt lên đỉnh đầu Naoya. Giữa hai người đã có khoảng cách chiều cao nhất định, đôi tay ấy lại càng nhấn đầu cậu xuống khiến Naoya thấp hơn nữa.

“Fukamachi-kun, em láo cá ghê nhỉ.”

“Khoa-, th-thầy làm gì vậy!”

Thầy cứ thế xoa đầu cậu, Naoya vũng vẫy.

Bằng cách nào đó cậu đã thoát khỏi vòng tay Takatsuki, ôm mái tóc rối bù của mình, cậu quay đầu lại nhìn Takatsuki đang mỉm cười.

“…Thật hết cách. Được thôi. Đi chung thì đi chung. Nhưng nếu có chuyện gì em phải bỏ chạy trước thầy nhé.”

“Có chuyện gì là có chuyện gì ạ?”

“Lỡ đâu có tội phạm hay ma trong căn nhà đó thì sao?”

“Thầy vẫn liệt kê ma quỷ trong những thứ có thể sống trong căn nhà đó nhỉ.”

“Có sao đâu, khả năng không hề bằng không!”

Takatsuki nói, phồng má như đứa con nít.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

神隠し - Nghĩa trên mặt chữ là “bị thần linh giấu mất”, hoặc bị ma bắt. Tên gốc: 奥州会津 Tên gốc: 象潟 想山著聞奇集 - Quyển sách tổng hợp những câu chuyện kì dị thu thập từ lớp trẻ từ nhiều vùng miền, tác giả đã cố gắng lược bỏ những câu chuyện được cho là giả hết mức có thể. Bên trong được ghi rõ thời gian, tên người, tên địa danh. 街談文々集要 - Quyển sách tổng hợp những sự kiện, tin đồn nổi tiếng ở năm Bunka. Giúp hiểu hơn về lối sống của dân chúng. Bunka 文化 - Năm Bunka bắt đầu từ tháng 1, 1804 đến tháng 4, 1818. 仙境異聞 - Một quyển sách tổng hợp những chuyện kì dị xảy ra cuối thời Edo. 平児代答 - Một quyển sách liên quan đến đạo Shinto. Bunka 7 là khoảng năm 1810. 最中 - Một loại đồ ngọt truyền thống của Nhật, thường là hai miếng bánh mochi giòn kẹp nhân đậu đỏ. おかき - Bánh gạo nhưng được làm từ gạo nếp mochi. 障子 - Cửa trượt giấy.