Phỏng đoán của phó giáo sư Takatsuki Akira

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 13

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Vol 2 - Sinh Vật Siêu Nhiên Nấp Sau Khe Hở - Ch.2 Bóng ma ở phim trường 1

Ch.2 Bóng ma ở phim trường 1

Nhật Bản đang dần mất đi bốn mùa đặc trưng.

Cũng đúng thôi, mùa thu đã chẳng còn bản sắc riêng nữa.

Không biết có phải lỗi của nóng lên toàn cầu không, nhưng cái nóng mùa hè vẫn vương vấn. Đến tháng Mười vẫn có thể mặc đồ mùa hè, khi nhận ra trời đã chuyển đông và cậu phải lôi đồ ấm từ trong kho ra, đồ mùa thù thì chả có dịp đụng tới.

Những biến đổi như lá thu không đổi sắc đẹp như xưa, thị trường áo thu kém phát triển hẳn sẽ gây ảnh hưởng đến xã hội. Nhưng năm nay cậu chỉ bị ảnh hưởng bởi một thứ.

“…Hắt xì!”

“Ui, Fukamachi. Bị cảm à?”

Vào thứ Hai đầu tiên của tháng Mười Một.

Tiết ba — “Giới thiệu về lịch sử Nhật Bản thời hiện đại” vừa kết thúc, Naoya định đứng lên thì hắt xì một cú rõ to khiến cậu bạn tóc nâu bên cạnh hỏi.

Nanba Youichi. Bạn cùng ngành văn học năm nhất và cùng lớp ngôn ngữ với Naoya. Một người thân thiện, thường bắt chuyện với Naoya mỗi khi hai người chạm mặt.

Naoya khịt mũi, chỉnh lại gọng kính hơi méo của mình.

“À… Tối qua tôi ỷ y. Tôi lười lấy chăn bông ra nên chỉ ngủ với một tấm futon mỏng, ai ngờ lạnh vậy.”

“Ui. Ông cần khăn giấy không?”

“Không cần, tôi có rồi…”

Cậu lấy ra bịch khăn giấy đã nhận được trước ga tàu, xì mũi.

Nanba dúi vào tay Naoya thêm ba bịch nữa, nói “Tiện tay cầm luôn đi.” Toàn những nhãn hiệu được phát đầy trước ga.

“À… Tôi cũng có mấy hãng này. Quảng cáo kính áp tròng, pachinko, bất động sản.”

“Ờ. Đối với sinh viên ở riêng thì mấy bịch khăn giấy này như cứu tinh vậy đó.”

“Ông nói đúng. Đỡ biết bao nhiêu là tiền mua khăn giấy.”

Cậu với Nanba đi khỏi lớp, cùng dạo bước trong khuôn viên trường. Chỉ mới cách đây vài hôm, cậu có thể sống sót dù không mặc áo khoác vào ban ngày, vậy mà giờ đã lạnh chẳng khác gì đông. Sáng nay Naoya phải nhanh chóng lôi ra chiếc áo duffle xanh đậm đã mặc từ thời cấp ba.

Nanba mặc chiếc áo da trông như mua từ cửa hàng bán đồ cũ. Cậu ấy cũng rụt cổ lại trước gió như Naoya, có lẽ đến lúc lôi thêm khăn choàng ra rồi.

“…À, phải rồi. Fukamachi định làm gì vào lễ hội Seiwa? Ông sẽ đến chơi mà nhỉ?”

“Lễ hội Seiwa…?”

“Lễ hội trường. Cuối tuần tuần tới.”

“À…”

Cậu gật đầu. Chiếc mũi tịt khiến đầu óc cậu mờ mịt.

Lễ hội Seiwa…nghĩa là lễ hội trường của trường Seiwa, một sự kiện lớn diễn kéo dài ba ngày vào khoảng thời gian này mỗi năm. Các hội nhóm, câu lạc bộ dựng sạp trong sân trường hoặc tổ chức các buổi biểu diễn đặc sắc. Trường cũng mời nghệ sĩ khách mời và tổ chức sân khấu âm nhạc nên năm nào cũng thu hút được nhiều người tham gia… Ít nhất cậu nghe đồn vậy. Đối với người không ở câu lạc bộ nào như Naoya thì chẳng liên quan đến cậu. Cậu chỉ biết ba ngày đó không có tiết nên không cần phải đến trường.

“Tui mở sạp bán crepe nên ông tới ủng hộ đi. Nhớ bầu cho tụi tui trong giải ‘Cuộc thi ẩm thực trong sân trường’ nhé. Năm ngoái câu lạc bộ tui đạt giải ba nên kì này mọi người đang nhắm đến giải nhất.”

“Crepe…? Nanba ở câu lạc bộ nào ấy nhỉ?”

“Tennis.”

“…Tennis với crepe liên quan gì nhau?”

“Đừng để ý tiểu tiết. Tui không biết vì sao nhưng câu lạc bộ tui năm nào cũng mở quầy crepe hết. Nhiều câu lạc bộ thể thao mở sạp bán đồ ăn lắm. Siêu nhiều sạp bán đồ ngon, nếu được giải nhất còn được thưởng tiền mặt cơ.”

“Hiểu rồi, vậy không khí náo nhiệt này là vì sắp đến lễ hội à.”

Naoya nhìn một vòng xung quanh. Khắp khuôn viên trường, các học sinh đang bận rộn cắt dán đồ trang trí cho quầy hàng từ ván ép và bìa giấy.

Nanba nói.

“Hồi cấp ba tui có tới lễ hội Seiwa chơi một lần. Cùng là lễ hội trường mà quy mô khác hẳn với cấp ba. Có quầy đồ ăn truyền thống do các du học sinh nấu, câu lạc bộ đấu vật dựng sân khấu để những ai muốn tham gia có thể nhảy vô thử sức, câu lạc bộ Noh biểu diễn Noh, có cả nghệ sĩ về tham gia talk show, dù hơi hỗn loạn nhưng vui lắm luôn. Tui đã nghĩ tui muốn lớn nhanh để vô đại học.”

“Ừ, thành sinh viên rồi thì đi bán bánh crepe.”

“…Biết sao giờ, câu lạc bộ có hệ thống đàn anh đàn em mà, tân sinh viên phải gánh ca thay đàn anh đàn chị nữa… Nhiệm vụ của tụi tui là nướng bánh, phát tờ rơi, bổ sung nguyên liệu,…”

“Nghe khổ nhỉ. Nếu quầy của ông có crepe không ngọt thì tôi sẽ ghé.”

“Fukamachi không thích đồ ngọt hả? Chiều ông luôn, tui sẽ chuẩn bị món crepe mentai okonomiya rắc thêm aonori huyền thoại của câu lạc bộ cho ông!”

“Thế còn gì là crepe nữ- hắt xì!”

Nanba lo lắng hỏi “Có sao không đấy?” khi Naoya quay đầu sang một bên để hắt xì.

“Fukamachi. Nhìn ông không ổn tí nào. Sao không về nghỉ ngơi đi? Ông còn tiết nào không?”

“…Một tiết trống với tiết ‘Lịch sử hội hoạ phương Tây I.’”

“Cúp đi, có phải môn bắt buộc đâu.”

“Nhưng tiết đó thú vị lắm…”

“Đúng là tên nghiêm túc. Tui có tiết nên tui đi trước nhá, ông đừng có cố quá đó!”

Đưa cho Naoya thêm bịch khăn giấy nữa, Naoya bước vào toà nhà gần nhất. Naoya vừa nghĩ thằng này trữ bao nhiêu bịch khăn giấy bên mình vậy, vừa cảm kích bỏ vào túi.

Làn gió lạnh khiến cậu rùng mình. Cậu nghĩ mình nên vào thư viện ấm áp đọc sách giết giời gian đợi đến tiết tiếp theo.

Nhưng khi nghĩ về sách, cậu nhớ đến một chuyện khác.

Nhắc mới nhớ, cậu định sẽ đi trả lại cuốn sách đã mượn từ văn phòng Takatsuki.

Trên kệ sách trong văn phòng Takatsuki, có vài cuốn đích thân Takatsuki tự chấp bút. Vừa hay có cuốn trùng chủ đề với bài giảng trong tiết “văn học dân gian II” của thầy, nên cậu đã mượn để tham khảo thêm. Cậu vừa đọc xong vào đêm trước, dù sách dùng nhiều từ chuyên ngành hơn khi thầy giảng bài, nhưng nội dung vẫn dễ đọc với một tay gà mờ.

Cuốn sách bìa cứng đè nặng trên vai cậu. Cậu nghĩ mình nên ghé văn phòng Takatsuki trước, nên cậu đổi đích đến từ thư viện sang toà hành chính.

Bước trên con đường nhỏ nằm bọc theo các toà nhà, cậu thấy các học sinh đang chuẩn bị cho lễ hội Seiwa. Vài người sơn bảng hiệu, vài người trải các tấm vải dành cho bảng quảng cáo, đội đạo cụ của câu lạc bộ kịch đang đập búa lên những tấm gỗ dày. Dù bận rộn nhưng trông họ rất vui.

“Nè nè, sơn cái đèn lồng hay có ổn không vậy? Lỡ là đồ của ai thì sao?”

“À, bà cứ yên tâm, đàn chị cho đó. Bả kêu mua hồi đi dã ngoại với trường, giờ đem về chật nhà quá nên đem trang trí quầy hàng cho rồi.”

“Ố kê. Bà muốn sơn màu gì? Lồng đèn thường xài màu đỏ, hay sơn màu xanh cho cute?”

Vài sinh viên nữ quây quần bên chiếc lồng đèn tròn nhỏ, nằm trên mặt đất, bên trên có chữ “Nikkou”.

Naoya quay mặt khỏi chiếc đèn lồng, đẩy kính lên, nhìn xuống đất. Cậu lấy tai nghe khỏi túi và bịt tai mình lại, đẩy thế giới ra xa một chút.

Cậu không thích mấy thứ như “Làm việc nhóm với mọi người” hoặc “Tham gia hoạt động với mọi người.”

Bầu không khí bao trùm khuôn viên trường hiện tại khiến Naoya chột dạ. Cậu nhớ lại lễ hội trường thời trung học, những sự kiện “Cả lớp chúng ta là mội đội” không phù hợp với cậu.

Làm việc trong nhóm nghĩa là mọi người sẽ trở nên thân thiết hơn. Cùng nỗ lực, cùng đạt thành tựu, cùng tạo dựng ký ức, mang trái tim mọi người đến gần nhau hơn.

Những điều đó đi ngược với luật lệ chính Naoya đã đặt ra cho mình.

…Naoya đã vạch ra một dải phân cách giữa cậu và phần còn lại của thế giới.

Không dính líu đến người khác quá mức cần thiết. Không thân thiết quá mức cần thiết.

Bởi vì Naoya sẽ biết được mỗi khi họ nói dối.

Những kẻ nói dối không thích bị vạch trần. Họ không ngờ rằng lời nói dối của mình có thể dễ dàng bị phát hiện, càng không muốn bị vạch trần như vậy.

Quan trọng nhất là khả năng nghe thấu lời nói dối từ giọng nói của Naoya vốn đã khiến người khác thấy ghê tởm rồi.

Nên… Để người như Naoya bình yên tồn tại trên cõi đời này, cậu phải tuân theo vài luật lệ nhất định.

Để tránh việc bị phát hiện, cậu phải tỏ ra nhạt nhẽo nhất có thể.

Nếu được bắt chuyện thì cậu sẽ trả lời, đối với những người như Nanba thì chịu khó cười đùa một chút. Nhưng cậu không dành nhiều thời gian cho ai cả. Cậu cố gắng cư xử trong phạm vi cho phép để không bị cô lập hay ghét bỏ, đồng thời không thân thiết với ai, chỉ giữ ở mức “người quen”.

Vạch ra một lằn ranh vô hình, dù có phải tham gia sự kiện cũng không dính líu quá mức, để giữ khoảng cách một cách tự nhiên hết sức có thể.

Để khi có người nói dối, cậu sẽ không phải chịu tổn thương.

Đó là luật lệ Naoya đã nghĩ ra khi bước vào cấp hai, dù bị mọi người nói là “Fukamachi lạnh nhạt ghê” nhưng cậu chỉ có thể bảo vệ bản thân bằng cách ấy.

Mỗi khi trường có sự kiện gì lớn là cậu lại muốn bỏ chạy.

Hội thao. Lễ hội văn hoá. Bạn cùng lớp càng đồng lòng gắn kết, Naoya lại càng thấy mình là một sinh vật khác loài, cứ như một con quái vật kém cỏi tồn tại giữa nhân loại. Điều đó khiến cậu lo lắng nghĩ, liệu mình có được phép ở đây hay không?

Hay…cậu thật sự là một thứ gì đó khác?

Cảm xúc đó vẫn luôn bám theo cậu.

Takatsuki từng nhắc đến câu chuyện về Yomotsuhegui trong “Kojiki” để nói về việc ăn đồ ăn của một cộng đồng bất kì sẽ biến thành người của cộng đồng đó.

Vào đêm hè năm mười tuổi, Naoya đã đi đến lễ hội của những người đeo mặt nạ và bị bắt ăn kẹo của họ. Từ đó đôi tai cậu đã nhận được năng lực này. Takatsuki đã phỏng đoán lễ hội đó là lễ hội của người chết. Naoya đồng tình, vì cậu đã gặp ông ngoại quá cố tại lễ hội.

Thế giới của người chết. Dị giới. Cậu không biết phải dùng từ nào cho đúng, nhưng sân tổ chức lễ hội đó cứ như thuộc về một thế giới khác.

Nếu vậy, Naoya — người ăn đồ ăn của thế giới đó — đã là người của họ rồi.

Cái giá cậu phải trả, “trở nên cô độc” có lẽ mang hàm ý đó.

Vừa đi, Naoya vừa nhìn xuống đôi tay mình.

Dựa theo câu chuyện về Yomotsuhegui trong “Kojiki” thì Izanami vì ăn đồ từ thế giới người chết mà không thể quay về nhân giới. Nhưng cậu vẫn còn đứng đây. Cậu được phép quay về và sống tiếp ở nhân giới. Máu đỏ vẫn chảy qua hai bàn tay, qua những ngón tay này. Bề ngoài của cậu vẫn là của nhân loại, trừ đôi tai ra thì cậu chẳng khác gì người bình thường.

Phải, thứ dị biệt chỉ có đôi tai này.

Đôi tai này là thứ chia cắt cậu với nhân giới.

Cậu sờ lên đôi tai vẫn đeo tai nghe của mình.

Nếu vậy thì… Cậu chỉ cần phá huỷ chúng.

Là có thể đứng ngang hàng với mọi người.

“…Hắc xì.”

Nhờ cú hắt xì đó mà cậu lấy lại tỉnh táo.

Tâm trí cậu đang rẽ sang hướng tiêu cực. Chắc là do cậu thấy không khoẻ. Khi hết tiết thì phải mau chóng về nhà tịnh dưỡng thôi.

Cậu bước vào toà hành chính để trốn khỏi cái lạnh, leo lên tầng ba.

Đến trước văn phòng của Takatsuki, cậu gỡ tai nghe ra, gõ cửa.

Vài giọng nữ nói “Vâng” và “Mời vào” khiến Naoya ngạc nhiên.

Cậu ngỡ mình đi nhầm phòng nhưng trên cửa có treo bảng tên của Takatsuki. Có khi giáo viên khác hoặc nghiên cứu sinh của thầy đến chơi.

Naoya đẩy cửa vào sau một hồi ngập ngừng.

“Em xin phép…”

Vừa nhỏ giọng nói, cậu vừa nhìn vào văn phòng. Takatsuki vắng mặt, bù lại có hai học sinh nữ đang ngồi trên ghế gấp cạnh chiếc bàn lớn giữa phòng.

Cậu nhận ra một người trong số đó. Thành viên hội thảo của Takatsuki, sinh viên năm nhất bằng tiến sĩ — Ubukata Ruiko. Chị là một mĩ nhân đeo gọng kính đỏ với mái tóc dài ngang lưng óng ả. Dù hôm nay chị có trang điểm và ăn mặc chỉnh tề, nhưng đôi khi chị sẽ ngủ lăn lóc trên sàn của văn phòng, mái tóc bù xù.

Người còn lại cậu chưa gặp bao giờ. Làn da trắng, mái tóc được búi gọn lên. Nét mặt đơn giản, đáng yêu khiến cậu nhớ đến những con búp bê truyền thống được bán ở các tiệm lưu niệm của khu du lịch.

Ruiko vẫy tay kêu cậu lại.

“Á, Fukamachi-kun, lâu rồi không gặp! Em khoẻ không?”

“Vâng, cũng hơi hơi… Ruiko-senpai vẫn khoẻ nhỉ.”

Naoya đáp, gật đầu với Ruiko, sinh viên nữ ngồi cạnh Ruiko tròn mắt nhìn Naoya.

Rồi, quay sang Ruiko nói.

“Ruiko-senpai! Có phải ‘Bé Cún’ không ạ!?”

“Chính xác, đáng yêu lắm phớ hơm?”

“Oa, yêu ghê, lần đầu em được gặp đó! Hoá ra em là Bé Cún, hân hạnh được gặp em~!”

Chị ấy vui sướng chào hỏi cậu. Khoan đã, cái biệt danh gì thế kia?

Ruiko cười khi thấy dáng vẻ khó hiểu của Naoya.

“À, xin lỗi em. ‘Bé Cún’ là biệt danh mọi người đặt cho em đó. Do ly riêng của Fukamachi-kun có in hình chó nên những nghiên cứu sinh chưa được diện kiến em đã nói rằng, ‘Có cái ly in hình chó trên kệ kìa,’ ‘Hay cứ gọi là Bé Cún nhá.’ Mong em đừng để bụng.”

“…Không sao ạ…”

“Trước khi Fukamachi-kun tự đem ly tới thì, ‘Cái ly hình Phật cho khách được xài nhiều ghê,’ ‘Gọi khách mới là Phật đi.’ Nên biệt danh của em từng là ‘Bé Phật’ đó.”

“…May là em tự đem theo ly riêng cho mình.”

Ly riêng cho khách là một chiếc ly in hình Phật sặc sỡ. Chỉ mới đây thôi Naoya cũng bị ép xài mà không được lựa chọn.

Sinh viên nữ búi tóc lên nói.

“Chị là Machimura Yui, năm nhất bằng thạc sĩ! Cứ gọi chị là Yui-senpai nhé!”

Nói rồi chị ấy cười híp mắt. Nhìn chị không khác gì búp bê truyền thống, đến mức Naoya muốn trưng chị trên kệ.

Ruiko đứng dậy nói.

“Thầy Akira bị phòng giáo vụ gọi đi rồi. Nhưng chắc không lâu đâu, sao em không ngồi đợi thầy? Chị pha cà phê cho.”

“À, thôi, không có gì quan trọng đâu, em tới trả sách thôi à.”

“À, vậy hả? Tiết sau của em là gì?”

“Một tiết trống và một tiết học ạ.”

Naoya vừa trả lời vừa bỏ cuốn sách về vị trí cũ. Ruiko cười, lấy ly của Naoya ra.

“Vậy thì em ngồi nghỉ xíu đi. Ngồi xuống ngồi xuống.”

Bị áp đảo bởi nụ cười của Ruiko, Naoya ngồi xuống ghế.

Yui lấy một mớ bánh kẹo từ túi nilon của siêu thị đại học ở bên cạnh.

“Nè, em thích ăn gì thì ăn! Đàn em có quyền bào đàn chị!”

“Vâng, cảm ơn chị nhiều…”

Bị thúc giục nhiệt tình, Naoya lấy một túi kakipi nhỏ. Yui liền chất thêm vài loại bánh kẹo khác trước mặt Naoya như bảo cậu ăn đi đừng ngại. Chị có chất đống ra vậy thì em cũng không ăn nổi.

Nhận ra đây là lần đầu cậu đến văn phòng vào khung giờ này. Lý do cậu chưa gặp nghiên cứu sinh nào ngoài Ruiko và lý do cậu không biết gì về biệt danh “Bé Cún” là vì trái lịch với mọi người.

Ngay lúc đó, cửa văn phòng mở ra, Takatsuki bước vào.

“Thầy về rồi đây. Ơ, Fukamachi-kun? Hiếm lắm mới thấy em giờ này, có chuyện gì sao?”

“À, dự định ban đầu của em là…đến trả sách.”

“Em có sao không? Nhìn em như muốn bỏ chạy vì được các chị cưng nựng quá mức.”

Nhận thấy sự khó chịu của Naoya, Takatsuki cười gượng.

“Ruiko-kun, Yui-kun. Hai em đừng trêu Fukamachi-kun quá. Em ấy vẫn chưa phải nghiên cứu sinh của thầy. Với cả, Fukamachi-kun không ăn đồ ngọt.

“Ể, nhưng đằng nào ẻm cũng tham gia hội thảo của thầy mà nhỉ?”

Nghe thấy câu cậu không ăn đồ ngọt, Yui rút lại túi chocoball, chìa ra bịch bánh gạo rau củ. Xem chừng chị ấy chỉ mua đồ ăn vặt thôi.

“Không ạ, em vẫn chưa quyết định được…”

Naoya trả lời, từ chối bịch bánh gạo, Yui chớp mắt kinh ngạc.

“Ể~ nhưng em đem ly riêng tới rồi mà!”

“…Do em hay đến văn phòng để làm thêm ạ.”

“Nhưng nhưng, nếu em hỗ trợ thầy Akira thì nghĩa là em cũng hứng thú với văn học dân gian phải không? Tham gia đi mờ! Hội thảo của thầy vui lắm đó!”

Các sinh viên sẽ chọn chuyên ngành và tham gia hội thảo vào năm thứ ba. Naoya chọn ngành văn học chỉ vì cậu thấy đó là lựa chọn thích hợp với cậu nhất chứ không hẳn là cậu muốn học. Cậu vẫn chưa chọn được chuyên ngành, dù trong các môn cậu học năm nay, tiết của Takatsuki là tiết cậu thấy thú vị nhất.

Nhìn Naoya khó xử khi Yui vừa năn nỉ cậu tham gia hội thảo của Takatsuki, vừa dúi thêm đồ ăn cho cậu. Takatsuki lại cười gượng.

“Xin lỗi Fukamachi-kun nhé. Nghiên cứu sinh của thầy đa số là nữ nên các em ấy bị thiếu hơi đàn em nam, cứ muốn chiều chuộng đàn em nam thôi.”

“Mắc gì họ lại thiếu hơi…hắc xì!”

Cậu lại hắt xì.

Yui nhanh chóng lấy ra một bịch khăn giấy rồi đưa cho Naoya. Bịch khăn giấy này được bày ngay cửa siêu thị, đính kèm tờ rơi của một trường cấp chứng chỉ trong khu vực.

“Bé Cún bị cảm hả? Cho em nè, chóng khoẻ nhe.”

“…Cảm ơn chị…nhưng mà đừng gọi em là ‘Bé Cún’ nữa…”

Không biết cậu nhận bao nhiêu bịch khăn giấy rồi nữa, nhưng cho thì cứ nhận, hiện tại cậu đang xài rất hao khăn giấy.

Ruiko vừa pha cà phê cho Naoya vừa ngoái nhìn Takatsuki.

“Thầy Akira uống cacao không ạ? Em pha cho.”

“Cảm ơn Ruiko-kun. Em cho cả marshmallow vào nhé!”

“Vâng ạ. Thật tình, sao thầy uống ngọt vậy mà không tăng cân chứ…”

Ruiko lèm bèm nửa sau trong miệng, với lấy túi Van Houten.

Yui nhìn tờ tài liệu Takatsuki đang cầm.

“Ủa? Tờ rơi của lễ hội Seiwa hả thầy?”

“À, ừm. Vẫn chưa phải bản chính thức, nhưng phòng giáo vụ đưa cho thầy để thầy xem xét. Họ tự ý quyết định là thầy sẽ tham gia mục talk show của lễ hội.”

“Ể~? Thật hả~”

Yui tròn mắt.

Takatsuki ngồi xuống chiếc ghế đối diện Naoya, đặt tờ rơi đang cầm lên bàn.

Bên trên tờ rơi là lịch trình của các tiết mục, có thời gian và địa điểm của vài chương trình talk show và radio với nghệ sĩ khách mời.

“Thầy sẽ tham gia tiết mục này.”

Takatsuki chỉ lên tiết mục diễn ra vào chiều ngày thứ hai, tại sân khấu đặc biệt được dựng trong sân trường — “Chuyện trò cùng cựu sinh viên Seiwa, nữ diễn viên đình đám Fujitani Sarasa”. Fujitani Sarasa là nữ diễn viên thường đóng phim truyền hình và phim lẻ. Cô là một mĩ nhân với đôi mắt to, đuôi mắt cong vút, dù gần đây cô không diễn nhiều vai chính thì vai của cô vẫn có vai trò quan trọng.

Yui chồm lên bàn, mắt chị toả sáng.

“Hể~ Fujitani Sarasa kìa, em thích cổ lắm! Thầy Akira sướng ghê, được diện kiến Sarasa gần vậy! Ủa mà, thường mấy chuyên mục này sẽ mời MC bên ngoài hoặc người của văn phòng đại diện dẫn chương trình, sao lại là thầy Akira ạ?”

“Có người dẫn chương trình rồi. Vai trò của thầy là khách mời trò chuyện cùng Fujitani-san. Ngày hôm qua thầy đột nhiên được văn phòng của cô ấy mời. Xem ra cô ấy đã xem chương trình TV thầy từng xuất hiện nên đã chỉ đích danh thầy vì cả hai xêm xêm tuổi.”

“Ể, chẳng phải Fujitani Sarasa chỉ mới khoảng hai mươi sao? Ấy, thật này, cô ấy đang ba mươi mốt. Hể, cổ debut hồi vẫn còn đang học ở Seiwa nè.”

Yui đọc thông tin của Sarasa trên wiki.

Ruiko quay lại, hai tay cầm cà phê với cacao, ngó vào điện thoại của Yui.

“Đúng rồi, cô ấy thắng áp đảo trong cuộc tuyển chọn có năm nghìn thí sinh, đột ngột được đóng vai chính. Chị siêu thích tác phẩm debut “Ngủ say trong rừng” của cổ luôn.”

“À, em có xem rồi! Vai không nói câu nào!”

“Chính xác. Vai đó không có thoại nên cô ấy chỉ thể hiện cảm xúc thông qua biểu cảm trên mặt thôi. Nhưng dạo này vai diễn của cổ không nổi bậc lắm… Với cả, cổ hành xử lạ sao ấy.”

Ruiko cười gượng, nói.

Yui tò mò nhìn Ruiko.

“Ể, bộ cổ nói gì lạ hả chị?”

“Ừm~ cũng không tới nỗi. Em chưa xem à? Lúc trước, cổ từng làm khách mời cho một chương trình truyền hình, rồi đột nhiên tuyên bố ‘Tôi có năng lực ngoại cảm’ để bị mọi người trêu chọc. Từ đó, cứ mỗi lần tham gia truyền hình là sẽ nhắc đến những chuyện tương tự, đến mức được đặt biệt danh là ‘Diễn viên ngoại cảm’. Chẳng phải cổ mời thầy Akira do thầy đang nghiên cứu đề tài chuyện kì bí sao?”

“Chà, thầy không biết nữa. Phía văn phòng chỉ nói đây là nguyện vọng của Fujitani-san thôi.”

Nhận lấy ly cacao từ Ruiko, Takatsuki trả lời.

“Diễn viên hứng thú với truyện ma chẳng lạ gì, thầy cũng sẵn lòng làm bạn trò chuyện cùng cô ấy. Thầy khá thích tác phẩm debut của cô ấy. Ơ… Fukamachi-kun sao đấy? Em không thích Fujitani Sarasa à?”

Takatsuki nhìn về phía Naoya, nghiêng đầu. Xem chừng thầy đã để ý đến vẻ mặt chau mày của cậu.

Nhìn xuống ly cà phê trong tay, Naoya trả lời.

“Không hẳn. Em chỉ thấy vụ ‘Có năng lực ngoại cảm’ hơi lạ thôi ạ.”

“À, Fukamachi-kun cũng xem chương trình đó rồi hả?”

“Không ạ. Em không thích chương trình truyền hình.”

Cậu không thể xem những chương trình đầy nghệ sĩ bàn tán náo nhiệt. Phần lớn câu chuyện toàn được phóng đại hoặc bịa ra để mua vui. Hẳn họ chỉ muốn góp phần giúp chương trình thú vị hơn, nhưng suy cho cùng vẫn là nói dối cả thôi.

Nên đối với Naoya, những chương trình đó chẳng khác gì ác mộng. Những giọng nói nhiễu sóng trộn lẫn tiếng cười khiến cậu không chịu nổi mà phải chuyển kênh.

Cậu cảm thấy câu chuyện về năng lực của Sarasa cũng chỉ là trò đùa thôi. Dù cậu không thể khẳng định mình đúng vì cậu chưa nghe giọng cô ấy.

“Công bố chuyện đó trên TV nghe giả tạo lắm ạ… Vì nếu cô ấy thật sự có năng lực thì chẳng phải sẽ muốn giấu sao ạ?”

Nhấp một ngụm cà phê đắng, Naoya nói.

Nếu là cậu thì chắc chắn cậu sẽ giấu. Cậu không muốn người xung quanh biết cậu sở hữu năng lực khác người. Giống các cậu giấu nhẹm đi đôi tai này vậy.

Nhưng Yui thì nghĩ khác.

“Ể, nhưng nếu là chị thì chị sẽ kể cho mọi người đấy. Nhìn thấy ma là siêu năng lực mà, chị cũng muốn có năng lực ngoại cảm nữa!”

“Em nói đúng. Nếu ma tồn tại thì chị cũng muốn thấy thử một lần. Chị ghen tị với những người có năng lực ngoại cảm lắm!”

Ruiko gật đầu, đồng tình.

“Ể, các chị muốn có năng lực ngoại cảm á?”

“Ừm, tối ngày thấy ma thì không thích lắm. Nhưng nghe thú vị mà? Nghiên cứu về ma từ những người thật sự thấy ma. Dù việc chứng minh ‘có thấy thật’ lúc viết luận khá là khó.”

Naoya vô thức hỏi và Ruiko vô tư trả lời. Ruiko nghiêm túc nghĩ về việc năng lực ngoại cảm có thật hay không, vì chị cũng đang nhắm đến chức nhà nghiên cứu như Takatsuki.

Takatsuki nhún vai, cười.

“Tóm lại là, tuỳ vào cách em nhìn nhận việc sở hữu siêu năng lực là tích cực hay tiêu cực. Nghiên cứu sinh của thầy toàn người thích chuyện kinh dị, nên việc các em ấy muốn thấy ma là điều dễ hiểu.”

“…Nói mới nhớ, thầy Takatsuki cũng ở phe muốn thấy ma nhỉ.”

“Ừm. Nhưng thầy không có siêu năng lực. Fukamachi-kun thì không muốn thấy à?”

“Được thì em chẳng muốn thấy tí nào…”

Nói rồi, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Naoya.

Có ma…chết liền á. Naoya không phải nhà ngoại cảm.

“…Hắt xì! Hắt xì… X-Xin lỗi mọi người.”

Cậu hắt xì hai lần liên tiếp. Lấy bịch khăn giấy nhận được từ Yui, cậu xì mũi.

“Fukamachi-kun bị cảm rồi à? Mặt em đỏ lên kìa.”

Takatsuki nói, đưa tay ra đo nhiệt độ của cậu.

Naoya đứng dậy, thu dọn đồ đạc để né tránh cánh tay đó.

“Em không muốn lây cho mọi người nên em xin phép về trước. Cảm ơn mọi người đã mời em cà phê.”

Takatsuki nói vọng trước khi Naoya rời khỏi văn phòng.

“Em đừng cố quá sức nhé, nếu thấy mệt quá thì về nghỉ sớm đi. À, Fukamachi-kun đợi thầy chút.”

Naoya quay đầu lại, Takatsuki đứng dậy, chìa gì đó cho cậu.

“Đây. Em cầm đi.”

Khăn giấy cầm tay.

Đứng bên cạnh Takatsuki, Ruiko và Yui cũng đưa thêm khăn giấy cho cậu.

Bỏ ba bịch khăn giấy mới cóng vào chiếc túi đã đầy ắp khăn giấy của mình, Naoya lảo đảo rời khỏi văn phòng của Takatsuki, mọi người căn dặn “Mong em sớm khoẻ,” “Giữ ấm, ngủ ngon nha.”

Tối hôm đó cậu giữ ấm, chui vào giường như được căn dặn.

Nhưng sáng đến, cậu vẫn hắt xì và chảy mũi liên miên. Cậu cảm thấy mình bị sốt nhẹ nhưng cậu không có nhiệt kế để xem nhiệt độ, càng không có thuốc cảm. Đây là lần đầu cậu đổ bệnh kể từ khi bắt đầu sống một mình từ chớm xuân.

Tiết đầu của thứ ba là môn ngôn ngữ bắt buộc, nên cậu đành mua khẩu trang ở cửa hàng tiện lợi và đến trường. Quyết định cúp những tiết còn lại, cậu về nhà chui vào giường. Tối đến, cảm giác khô khốc trong cổ họng làm cậu tỉnh giấc, lúc đó cậu mới nhận ra “Chà, thấy cha rồi.”

Cậu cảm giác mình sốt hơn, còn lạnh nữa. Vừa xong tiết ngôn ngữ là cậu đã bỏ về nhà ngủ nên quên béng việc mua thuốc với nhiệt kế ở tiệm thuốc.

Dù đã ngưng hắt xì, nhưng mũi cậu tịt kín. Khi thử xì mũi, bên trong tai cậu như đang co thắt lại. Chết dở, nghĩ thầm trong bụng, cậu uống một ngụm nước, tìm bệnh viện gần nhất trên điện thoại. Tìm thấy một bệnh viện gần ga tàu, cậu hạ quyết tâm sẽ đi ngay khi trời sáng, rồi quay về giường ngủ tiếp.

Và sáng hôm sau…

Cổ họng khô khốc trong cổ họng đánh thức cậu trước cả khi chuông báo thức kịp reo. Đầu cậu đau như ai đó đang cầm búa gõ boong boong bên trong. Nhưng vẫn chưa là gì so với cơn đau trong hai tai. Nếu cậu là nhân vật truyện tranh thì xung quanh cậu đang hiện chữ “đau nhói” in hoa.

Gì vậy trời. Cậu đặt chân xuống giường, đứng dậy.

Song, cậu lập tức ngã xuống. Cậu ngờ bản thân lại mất sức đến mức này. Căn hộ của cậu xoay mòng mòng, toàn nhân nóng bức khó chịu.

“Chà… Không ổn rồi, phải…làm sao đây…”

Tự thì thầm, cậu cố đến bồn rửa ngoài nhà bếp để uống nước. Tai cậu lại đau nhói khiến cậu rụt người. Lần đầu cậu thấy đau tai vì bị cảm.

Dẫu biết là cần đến bệnh viện kiểm tra, nhưng cậu không nghĩ mình có thể tự rời nhà và đến ga tàu. Có lẽ cậu mất sức vì hôm qua chưa bỏ bữa, nhưng cậu không muốn ăn tí nào. Nghĩ có gì bỏ bụng vẫn tốt hơn nên cậu lục lọi trong tủ lại, nhưng không tìm được món gì có thể nấu nhanh trong tình trạng hiện tại. Cậu cầm một trái cà chua, rửa sơ, nhai nuốt rồi lại loạng choạng leo lên giường.

Cậu nhìn lên trần nhà, chùm chăn kín mít. À, hoá ra đây là cái giá phải trả khi sống một mình.

Kể từ khi Naoya có thể nghe thấu lời nói dối, mối quan hệ của cậu và bố mẹ lúc nào cũng căng thẳng. Nhưng khi cậu đổ bệnh, họ vẫn đưa cậu đi bác sĩ và chăm bệnh cho cậu.

Nhưng hiện tại, chẳng có ai làm những điều đó cho Naoya.

Nếu cậu gọi thì chắc mẹ sẽ đến kiểm tra thôi. Yokohama và Tokyo không xa lắm. Nhưng cậu không muốn gọi mẹ tí nào. Cậu đã quyết định sẽ không dựa dẫm bố mẹ khi dọn ra ở riêng rồi.

Nhưng ngoài gia đình ra, cậu không biết nhờ vả ai nữa.

“…Ra vậy, đây là cách con người chết mà không ai biết…”

Câu đùa không đúng lúc vụt ra khỏi miệng cậu. Thói quen tự nói chuyện được hình thành kể từ khi cậu sống một mình.

Ôi, cảm thôi thì chả chết được đâu. Không sao hết. Ngủ thêm chút sẽ khoẻ lại thôi. Naoya nghĩ trong bụng rồi cuộn người trong chăn, bị tai lại.

Chiếc điện thoại đặt ngay đầu giường rung lên, đánh thức cậu.

Người gọi là Takatsuki.

Hôm nay là ngày cậu có tiết của Takatsuki, đây là lần đầu cậu cúp tiết của thầy. Nhìn thời gian, vừa đúng lúc hết tiết. Naoya thẫn thờ nhìn tên người gọi, không biết có chuyện gì.

Cuối cùng cậu cũng nhấn lên màn hình, bắt máy.

“…Alo?”

“A, Fukamachi-kun! Xin lỗi vì đường đột gọi cho em nhé.”

Giọng của Takatsuki không thay đổi gì.

Tai cậu đau nhói, Naoya đưa điện thoại ra xa.

“Fukamachi-kun? Fukamachi-kun nghe không? Em có sao không!?”

“…Xin lỗi thầy, em có sao ạ… Hình như em bị cảm rồi.”

Nhận ra giọng mình khàn hẳn đi, Naoya kéo điện thoại lại sợ thầy không nghe thấy.

“Ừm… Nếu thầy gọi về công việc thì tạm thời em…”

“Em nói gì vậy, em hiểu lầm rồi! Thầy gọi vì thầy lo cho em!”

Naoya ngạc nhiên trước tông giọng tức bực của thầy.

“Em không dự tiết hôm nay dù trước giờ em chưa từng vắng mặt. Hồi thứ Hai thầy đã thấy em không khoẻ nên thầy thắc mắc em có gặp chuyện gì không. Nên thầy đã tua ngược ký ức về hôm qua lẫn hôm nay, và thầy không tìm thấy em trong khuôn viên trường. Em có tiết đến chiều thứ Ba và em thường đến trường vào sáng thứ Tư, nên chắc chắn thầy phải nhìn thấy em! Và thầy nhận ra em không hề đến trường.”

Naoya choáng váng vì sốt, lắng nghe Takatsuki. Nhắc mới nhớ, người này sở hữu trí nhớ siêu việt.

Trí nhớ của Takatsuki tốt đến bất thường. Trên hết, thị lực của thầy cũng rất tốt, thầy nhớ rõ những gì đã lọt vào tầm mắt. Thầy còn có khả năng tua ngược ký ức và phóng to chi tiết nữa.

Dùng năng lực đáng quý đó để tìm kiếm loại người như cậu đúng là uổng phí.

“Em có tham gia tiết đầu của thứ Ba… Sau đó em về nhà ngay. Em ngủ suốt nhưng tình trạng ngày càng tệ hơn… Tai em đau lắm.”

“Tai? Em sống một mình nhỉ. Em có đi bệnh viện chưa? Sốt bao độ?”

“Em…tính đi bệnh viện nhưng không đủ sức… Em chưa đo nhiệt độ do không có nhiệt kế… Em cũng quên mua thuốc rồi.”

“Em là kiểu người không giỏi sống một mình điển hình.”

Takatsuki thở dài bên kia đầu dây. Naoya cũng tự biết thế.

Sau vài giây im lặng, Takatsuki lại mở lời.

“…Thầy biết rồi. Thầy đến liền. Em sống ở đâu?”

“…Dạ?”

“Thầy đang hỏi địa chỉ nhà em. Thầy sẽ ra hiệu thuốc mua đồ rồi chạy qua liền.”

“Ể… Không cần đâu ạ, em không sao.”

“Thầy nói vậy vì em đang rất không ổn đó! Fukamachi-kun này, em có biết giọng em đang rất bất ổn không?”

Naoya lưỡng lự đọc địa chỉ sau khi bị mắng. Takatsuki cúp máy sau khi nhấn mạnh “Thầy sẽ qua liền.”

Takatsuki đã quyết tâm đến thăm cậu. Dù cậu biết thầy không rảnh đến thế.

Nhìn chiếc điện thoại đã tắt màn hình một hồi lâu, Naoya vùi mặt mình vào gối.

“…Thầy không cần làm đến mức đó.”

Khẽ thì thầm, cậu xoay người. Một cơn đau vụt qua tai khiến cậu cuộn người dưới chăn, nhắm chặt mắt. Đầu óc cậu quay cuồng. Cảm giác như có một ngọn lửa nhỏ đang thiêu đốt cậu từ bên trong.

Đã bao lâu rồi cậu mới cảm nặng thế này?

Hiếm lắm cậu mới bị bệnh, nhưng một khi đã bệnh thì tình trạng của cậu thường trở nặng.

Ngày hôm đó cũng vậy.

Mùa hè năm cậu mười tuổi.

Khi cậu về thăm bà ở Nagano. Cậu bị sốt nặng kéo dài vài ngày trời, đến cái ngày diễn ra lễ hội cậu đã luôn mong chờ, cậu vẫn chưa khỏi bệnh.

Và rồi, cậu nghe thấy tiếng trống giữa đêm.

Tưởng lễ hội vẫn còn diễn ra, cậu trốn ra khỏi nhà bà. Bị tiếng trống tùng tùng cắc tùng thu hút.

Cậu nhắm mắt, nhớ lại ngày hôm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

能楽 - Một loại kịch truyền thống của Nhật. 日光 - Tên địa danh.