Ch.1 Thứ sống trong trường học 1
“Những thứ các em học ở cấp ba và đại học là hoàn toàn khác biệt.”
Đó là những lời Fukamachi Naoya đã được nghe ở lễ khai giảng năm học mới của đại học Seiwa.
Cậu không còn nhớ người phát biểu là hiệu trưởng, trưởng khoa hay khách mời nữa. Nhưng trong những gì họ đã nói ở lễ khai giảng, đó là những lời còn in sâu trong ký ức cậu.
“Cách giảng dạy các em đã học qua là kỹ năng tiếp thu những thứ giáo viên đọc trong sách giáo khoa, sau đó họ sẽ kiểm chứng độ hiểu biết của các em thông qua các bài kiểm tra. Nói cách khác, chương trình học đến hết cấp ba là ‘nhớ cách giải những câu sẽ nằm trong bài kiểm tra.’ Song, các em — những người đã trải qua đề thi đại học khó nhằn — sẽ được trải nghiệm một cách chỉ dạy hoàn toàn mới. Từ giờ các em không chỉ giải những đề được giao, mà các em phải tự tìm vấn đề và cách giải quyết vấn đề, tự mình đi đến kết luận. Con đường sắp tới của các em sẽ hướng về ‘học thuật.’”
Học thuật.
Bấy giờ cậu vẫn chưa hiểu người nọ muốn nói gì lắm. Hẳn các tân sinh viên khác cũng thế.
Người đứng trên bục nhìn một vòng các sinh viên xếp thẳng hàng.
“Đại học là nơi tự mình học hỏi. Hãy tìm dù chỉ một thứ khiến các em hứng thú. Gì cũng được. Tìm thứ các em thích, thấy thú vị. Thứ đó sẽ dẫn dắt các em đến gốc rễ của ‘học thuật’. Gốc rễ đó chia thành rất nhiều nhánh. Hãy tự do học hỏi và chạm đến những chân trời mới.”
Cậu nhớ mình đã nghĩ “Đừng có phóng đại lên thế.”
Đồng thời cảm thấy những gì người nọ nói cũng có chút thú vị.
Từ giờ cậu không cần học thuộc lòng sách giáo khoa hay đề cương nữa. Đại học cho cậu tự do được chọn những gì bản thân muốn học. Cảm giác đó khiến cậu hào hứng.
Nhưng vấn đề nằm ở việc liệu cậu có tìm được thứ thu hút mình không.
Quan trọng hơn hết là cậu được tự do đến mức độ nào chứ? Vì là “học thuật” nên nếu chủ đề không nghiêm túc thì đến đại học cũng không duyệt qua. Hẳn phải là thứ được phần đông công nhận.
…Đó là những gì cậu đã nghĩ.
“Chủ đề của tiết hôm nay là ‘Truyện ma trong nhà xí’!”
Naoya nhìn người đàn ông niềm nở, đứng trên bục giảng thông qua cặp kính.
Phó giáo sư trường Seiwa — Takatsuki Akira.
Chuyên ngành của thầy là văn học dân gian. Tiết “văn học dân gian II” diễn ra vào mỗi tiết ba của thứ Tư là môn đại cương của ngành văn học, nhưng nổi tiếng đến mức những học sinh của ngành khác cũng đến nghe giảng. Đã nửa năm kể từ khi môn bắt đầu vào tháng Tư mà học sinh vẫn lấp đầy giảng đường rộng lớn.
Phần lớn nhờ ngoại hình của thầy. Việc thầy đẹp trai là sự thật không thể chối cãi. Ánh sáng chiếu qua cửa sổ rọi lên mái tóc nâu nhạt, gương mặt khôi ngô ngọt ngào, thân hình cao ráo được bộ suit ba mảnh ôm lấy, nhìn chẳng khác gì người mẫu hay diễn viên. Dù đã hơn ba mươi nhưng trông thầy chỉ độ hai mươi là cùng. Nhờ đó mà các hàng ghế đầu đa phần là sinh viên nữ.
Ấy mà, cái người đẹp trai đó lại đang nói về truyện ma ở những nơi thum thủm.
“Hôm nay là ‘tiết giới thiệu’, tuần tới là ‘tiết diễn giải’. Nên thầy sẽ giới thiệu thật nhiều truyện ma nhà xí cho các em! Thực tế có rất nhiều truyện ma liên quan đến toilet, những chuyện nổi nhất bao gồm:’hanten đỏ’, ‘giấy đỏ, giấy xanh’, ‘cánh tay trong bồn cầu’, ‘gương mặt dòm ngó’, ‘Hanako-san trong toilet’. Thầy sẽ phát tài liệu về những ví dụ trên, nhưng thầy nghĩ các em đã quá quen thuộc với chúng rồi. Dù thầy không chắc lắm, nhưng có vẻ toilet dội thời hiện đại cũng chẳng gột rửa được những reuyện ma sản sinh vào thời toilet xổm tối tăm, hôi thối, dơ bẩn. Đến bây giờ toilet vẫn được xem là nơi hồn ma hội tụ.”
Takatsuki vừa nói vừa phát tài liệu cho người ngồi trước. Các học sinh vừa lấy phần mình rồi truyền cho người kế tiếp, vừa nhìn người kế bên, cười khúc khích. Nội dung của tài liệu là trích dẫn những mẩu truyện trong các tạp chí truyện ma, siêu nhiên dành cho trẻ em.
Những bài giảng của Takatsuki trong “văn học dân gian II” lúc nào cũng thế này. Tsuchinoko, Kuchisake Onna, chiếc taxi ma ám, kamikakushi — đều là chủ đề nghiên cứu của Takatsuki, nhờ đó mà cậu cảm thấy gốc rễ của “học thuật” thật sự rất nhiều nhánh rẽ. Đúng với những gì cậu đã nghe ở lễ khai giảng.
Dù chủ đề khá buồn cười thì nội dung các buổi học của thầy rất nghiêm túc. Mục đích của môn là “Tìm hiểu rộng hơn về văn học dân gian, từ truyện ma trong trường đến truyền thuyết đô thị.” Có thể nói đây là văn học dân gian thời hiện đại.
“Mọi người ở dãy cuối đã nhận được tài liệu chưa? Vậy thì chúng ta cùng đọc theo trình tự nhé. Trước tiên, ‘hanten đỏ’ và ‘giấy đỏ, giấy xanh’, dù cốt truyện của hai bên khác nhau thì chúng vẫn có nhiều điểm tương đồng. Điểm tương đồng thứ nhất, vừa bước vào toilet đã nghe thấy giọng hỏi:’Ta có nên mặc hanten đỏ cho ngươi không?’ hoặc ‘Ngươi cần giấy đỏ hay giấy xanh?’ Điểm tương đồng thứ hai, câu trả lời sẽ quyết định kết cục. Trong ‘hanten đỏ’, nếu trả lời ‘Có ngon thì mặc thử coi’ thì người đó sẽ chết một cách máu me, máu bắn lên tường sẽ có hình dáng của áo hanten. Trong ‘giấy đỏ, giấy xanh’, nếu chọn giấy đỏ thì sẽ chết một cách máu me, nếu chọn giấy xanh thì sẽ bị rút sạch máu hoặc chết ngạt khiến mặt mũi tái xanh. Có nhiều biến thể của hai câu chuyện trên, đôi khi ‘hanten đỏ’ sẽ biến thành áo chanchanko hoặc áo choàng. Còn ‘giấy đỏ, giấy xanh’ sẽ biến thành giấy trắng hoặc giấy vàng hoặc màu nào đó khác, và chọn những màu đó sẽ giúp nhân vật chính sống sót. Thậm chí có chuyện pha trộn đặc điểm của hai thứ như ‘áo choàng đỏ, áo choàng xanh’. ‘Áo choàng đỏ, áo choàng xanh’ đã xuất hiện từ năm Shouwa mười nên có khi ‘hanten đỏ’ và ‘giấy đỏ, giấy xanh’ là biến thể của nó đấy.”
Takatsuki cầm phấn, viết tựa đề của những câu chuyện lên bảng đen.
Giọng giảng bài của Takatsuki êm dịu, thông qua mic vẫn mang theo vẻ mềm mỏng, dễ chịu. Phong thái của thầy cũng rất vui tươi.
Cả những học sinh không thể giữ tỉnh táo hay suốt ngày cắm đầu vào điện thoại ở những tiết khác cũng nghiêm túc lắng nghe trong giờ của Takatsuki. Tiếng tăm của “văn học dân gian II” không dừng lại ở ngoại hình Takatsuki hay những chủ đề ngộ nghĩnh.
Các tiết giảng của Takatsuki thật sự thú vị.
“Ngoài ra, chữ hanten trong tiêu đề được viết bằng hiragana là để chơi chữ giữa hanten chỉ áo mặc và hanten chỉ những vết máu bắn lên tường. Cốt truyện của ‘hanten đỏ’ có rõ đầu đuôi, mở đầu là truyện ma trong toilet trường học, dẫn đến việc mọi người nghi ngờ giọng nói ấy là của một tên biến thái nên đã gọi cảnh sát, kết cục là một viên cảnh sát nữ trở thành nạn nhân. Yếu tố chơi chữ và thực tế của việc gọi cảnh sát khiến câu chuyện này nổi bậc hơn truyện ma truyền thống, tiên phong của thể loại bị giết trong toilet. Vì câu chuyện là thứ sẽ tiến triển theo thời gian.
Takatsuki vẽ hoa điểm mười trên dòng ‘hanten đỏ’ rồi phủi bụi phấn, quay lại nhìn cả lớp.
Thầy chỉ tay về những tựa đền đã viết trên bảng, hỏi.
“Những câu chuyện này còn có một điểm chung nữa, các em nghĩ là gì?”
Các học sinh nhìn lên bảng đen, một số nghiêng đầu.
Hanten đỏ, chanchanko đỏ, giấy đỏ, giấy xanh, giấy trắng, giấy vàng, áo choàng đỏ, áo choàng xanh. Cậu đã từng nghe đến những câu chuyện này rồi, khi nói đến điểm chung của chúng thì…
À, Naoya nghĩ.
Vừa lúc đó, vài học sinh khác giơ tay lên.
“Mời em. Em nghĩ điểm chung của chúng là gì?”
Takatsuki chỉ tay về phía sinh viên nữ ngồi hàng ba từ dãy đầu.
“Dạ, có phải là yếu tố màu sắc không ạ…?”
Bạn nữ chần chừ trả lời, có lẽ bị gọi lên khiến cô lo lắng.
Takatsuki nhìn bạn ấy, mỉm cười gật đầu.
“Chính xác! Màu sắc chính là then chốt của những câu chuyện trên, đặc biệt là màu ‘đỏ.’”
Câu chuyện nào cũng xuất hiện màu đỏ. Màu đỏ thường được liên tưởng đến máu nên được sử dụng nhiều trong truyện ma là điều dễ hiểu.
“Điểm tương đồng thứ ba — màu sắc, tiêu biểu là màu đỏ. Có giả thuyết nền móng cho những câu chuyện trên là về kì kinh nguyệt đầu tiên. Đỏ là màu của máu, địa điểm hay thấy là trong toilet. Kì kinh đầu tiên là một trải nghiệm quan trọng của con gái. Những câu chuyện trên cũng thường được kể bởi phái nữ, đây là một yếu tố quan trọng khi kết luận vì sao chuyện ma trong toilet lại máu me đến thế. Còn ai nhận ra điểm tương đồng nào khác không nhỉ? Mời em.”
Takatsuki chỉ về phía một nam sinh viên đang giơ tay giữa giảng đường.
“Em cũng không chắc… Có phải chúng đều là truyện ma trong trường học không ạ?”
Cậu bẽn lẽn trả lời.
Takatsuki lại mỉm cười.
“Chính xác. Em để ý đúng chỗ lắm! Điểm tương đồng thứ tư — những câu chuyện này thường được kể trong trường học, đặc biệt là cấp một và hai. Trường học cũng là địa điểm xảy ra ‘cánh tay trong bồn cầu’, ‘gương mặt dòm ngó’, ‘Hanako-san trong toilet’. Không chỉ giới hạn trong truyện ma, mà đối với những tin đồn được xem là ‘giai thoại’ trong giới nghiên cứu, chúng ta phải xác định chúng được lan truyền ở đâu và do ai. Địa điểm và người kể là hai thứ ảnh hưởng đến cách một câu chuyện được hình thành cũng như cách nó phát triển.”
Các học sinh ghi chép những lời Takatsuki vào tập hoặc khoảng trống trong tài liệu.
Buổi giảng bắt đầu bằng truyện ma dành cho trẻ em đã rẽ hướng sang “học thuật”. Thầy đã chỉ ra mục tiêu và lối tư duy cho đề tài thầy hứng thú.
“Trường học nói chung và tiểu học nói riêng là thiết lập trong rất nhiều truyện ma. Thầy sẽ nói về ‘truyện ma trong trường học’ vào một hôm khác, nhưng lý do có nhiều truyện liên quan đến toilet đến vậy là vì sự dị thường của toilet. Trường học là nơi tấp nập bóng người, chúng ta dành hầu hết thời gian trong lớp học có cả chục học sinh, nhưng lại ở một mình trong buồng toilet. Ngoài ra, toilet thường nằm trong góc của trường học, thời gian ở trong toilet cũng chẳng nhiều.”
Takatsuki nói tiếp.
“Hiện tượng siêu nhiên là thứ tách biệt với đời sống thông thường. Nếu lớp học đại diện cho lẽ thường thì toilet là không gian tách biệt. Là nơi sản sinh ra những chuyện kì bí, truyện ma.”
Takatsuki nói “Đấy là những gì thầy muốn nghiên cứu” với nụ cười trên môi, trông thầy rất hạnh phúc.
Có lẽ những lời cậu được nghe ở lễ khai giảng không sai một li.
Học thuật là tự do.
Miễn chúng ta thật sự muốn học hỏi và theo đuổi đam mê.
Tiết giảng của Takatsuki đi đến hồi kết, Naoya chuẩn bị nối đuôi chúng bạn ra về thì điện thoại cậu rung lên.
Là email từ Takatsuki.
“Thầy có việc cho em, nếu rảnh thì đến văn phòng thầy nhé.”
Naoya nhìn lên bục giảng nơi Takatsuki đang lau bảng đen, thầy nhìn sang hướng này vẫy tay với cậu. Thầy đang cười rất tươi. Có lẽ yêu cầu kì này chạm đúng chỗ ngứa rồi.
Naoya nhanh chóng bấm “Em đi siêu thị rồi em đến liền” rồi rời lớp, cậu rời khỏi toà giảng đường và hướng đến siêu thị của trường.
Naoya đã nhận mánh làm thêm cho Takatsuki từ tháng Sáu. Cậu cũng không chắc có nên gọi đây là “việc làm” không nữa.
Takatsuki sở hữu một trang mạng tên “Chuyện Láng Giềng” vốn là nơi lưu trữ và phân loại những truyền thuyết đô thị Takatsuki đã sưu tầm được, đôi khi thầy nhận được yêu cầu từ những người gặp phải chuyện kì bí, mong thầy tìm chân tướng phía sau chúng.
Vì vài lý do mà Naoya đã trở thành trợ lý, người đồng hành cùng Takatsuki mỗi khi thầy đi điều tra hiện tượng siêu nhiên. Dù những vụ họ nhận đến giờ toàn do con người gây ra.
Dẫu vậy mỗi khi nhận được yêu cầu, Takatsuki lại hớn hở đi điều tra.
Vì có khả năng chúng là hàng thật.
Takatsuki thừa biết hiện tượng siêu nhiên thật sự tồn tại.
Và… Naoya cũng vậy.
Bên trong siêu thị trường học đông đúc. Siêu thị đại học là bạn thân của các sinh viên khi đồ ăn, vật dụng hàng ngày, văn phòng phẩm, sách vở được bán rẻ hơn bên ngoài. Naoya cầm một xấp giấy rời, xếp hàng chờ tính tiền.
Ngay lúc đó, nam sinh viên phía trước lấy điện thoại ra, bắt máy.
“…À, Misa hả? Ừm. Cho anh xin lỗi về tối qua đi… Ể? Bây giờ á? À… Anh đang ở nhà.”
Giọng nói của nam sinh viên đang ấn điện thoại vào tai trở nên nhiễn sóng.
“Không được, ngay sau đây anh còn phải đi làm thêm… Ừm. À, dạo này ca làm của anh hơi dồn nên chắc tạm thời không gặp nhau được. Xin lỗi em, anh liên lạc với em sau.”
Giọng nói ấy như bị đắp hiệu ứng, độ cao thấp cứ nhảy liên hồi khiến Naoya rợn sóng lưng, cậu vô thức nhăn mặt, bịt tai lại.
Một học sinh khác gần đó nhìn cậu tò mò. Naoya lấy máy MP3 và tai nghe từ cặp, nhét vào hai bên tai. Âm nhạc trong tai đẩy lùi giọng nói của sinh viên trước mắt, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Cậu sinh viên trước mặt vẫn đang trả lời điện thoại. Có lẽ đối phương bên kia đầu dây là cô bạn gái cậu muốn chia tay, vì những lời cậu nói đâu đâu cũng toàn dối trá. Cảm thấy chán nản, Naoya rời mắt khỏi bóng lưng phía trước.
Đôi tai Naoya sẽ biến những lời nói dối thành âm thanh nhiễu sóng.
Đôi tai này mang lại cho cậu toàn khổ hạnh. Đáng buồn thay, con người là sinh vật dối trá, nên thế giới của Naoya chìm trong những tiếng nhiễu sống. Máy nghe nhạc cầm tay là cứu tinh của cậu, nếu phải nghe những âm thanh đó suốt một thời gian dài cậu sẽ thật sự phát bệnh.
Dừng nhạc để thanh toán, Naoya lại bật nhạc khi rời khỏi siêu thị. Cậu cắt ngang sân trường, đi về phía toà hành chính.
Khoảng thời gian này là lúc sân trường đầy ắp người. Ngoài những người đi ngang, có câu lạc bộ múa đang tập nhảy, câu lạc bộ kịch lôi kéo người đi ngang vào vở diễn tuỳ hứng của mình. Những trái banh tung hứng của câu lạc bộ biểu diễn đường bay trên trời, những cánh hoa anh đào đầy sắc màu lả tả rơi xuống. Xung quanh đầy sức sống, cứ như ngày nào cũng là lễ hội.
Thế nhưng, với đôi tai bị bịt chặt, nhìn cảnh quang của sân trường thông qua lớp kính, cậu cảm giác như đang xem một thước phim trên màn ảnh. Dù mọi thứ đang diễn ra ngay trước mắt, Naoya cảm thấy chúng quá xa vời với mình.
“Con sẽ trở nên cô độc.”
Đó là những lời Naoya nghe thấy khi đôi tai cậu bị biến đổi.
Kẻ sở hữu đôi tai nghe thấu lời nói dối sẽ trở nên cô độc.
Và đúng như vậy, Naoya đã sống một cuộc đời hạn chế dính líu đến người khác. Kể cả khi đã vào đại học, cậu cũng không tham gia câu lạc bộ và không kết bạn thân.
Song… Mọi thứ dần dà thay đổi kể từ khi cậu gặp Takatsuki,
Cậu đã quen đường đến văn phòng của Takatsuki.
Văn phòng của thầy nằm trên tầng ba của toà hành chính. Kiểm tra lại bảng số “304” và dòng chữ bên dưới “ngành văn học, khoa lịch sử, chuyên ngành văn học dân gian và khảo cổ học, Takatsuki Akira”, cậu gỡ tai nghe ra.
Gõ cửa cốc cốc, cậu nghe thấy giọng “Mời vào” từ bên trong.
Naoya đẩy cửa.
“Chào Fukamachi-kun. Em uống cà phê nhỉ? Đợi thầy chút.”
Takatsuki đang ngồi xem laptop ở chiếc bàn to giữa phòng thì đứng dậy khi thấy cậu. Naoya nhẹ nhõm ngồi xuống chiếc ghế gập sắt khi nghe giọng nói trong vắt ấy.
Văn phòng của Takatsuki hết ba phía là dành cho tủ sách nên lúc nào cũng có mùi hiệu sách cũ. Ngoài những cuốn sách watoji cũ và sách nghiên cứu dày cộm, còn có những cuốn sách về truyền thống đô thị của tiểu văn hoá và nguyệt san MU, cả căn phòng toát lên khí chất rất “Takatsuki”. Đôi khi sẽ có chị nghiên cứu sinh ngủ gật trên sàn, nhưng hôm nay chỉ có Takatsuki thôi.
Takatsuki pha thức uống trên chiếc bàn nhỏ đối diện cửa sổ ở cuối phòng. Máy pha cà phê và ấm đun nước được bày trí cho mọi người tuỳ ý sử dụng, nhưng Naoya không phải nghiên cứu sinh của Takatsuki nên thầy vẫn xem cậu là “khách” và đích thân pha cà phê cho cậu. Dù gần đây cậu đã đem đến ly riêng cho mình.
Naoya đã quen thuộc với văn phòng này đến mức có hẳn ly uống nước riêng.
“Công việc lần là gì vậy ạ?”
Naoya khỏi khi Takatsuki quay về với hai ly nước trên khay.
Takatsuki đặt ly có in hình chó xuống trước mặt Naoya, mỉm cười trả lời.
“Câu chuyện thú vị lắm, lại còn trùng hợp với nội dung bài giảng nữa.”
“Nghĩa là liên quan đến truyện ma trong nhà xí ạ?”
“Cũng không hẳn. Là truyện ma trong trường học cơ. Fukamachi-kun còn nhớ Tomoki-kun không?”
“Tomoki-kun?”
“Tháng trước, một nữ sinh cấp ba tên Hana-chan sống ở Choufu đã liên lạc với thầy về vụ bạn của em ấy bị kamikakushi nhỉ. Oogawara Tomoki-kun là em học sinh lớp năm thầy đã nói chuyện cùng ở công viên đó! Yêu cầu lần này là từ em ấy.”
Àa, Naoya nhớ lại.
Mỗi khi đi điều tra, Takatsuki thường nói chuyện với người dân sống xung quanh. Lúc đó thầy cũng đi tìm thêm thông tin về căn nhà hoang, giữa những người thầy bắt chuyện có một học sinh tiểu học. Thằng bé có vẻ rất khoái Takatsuki.
“Phải nhóc ra dáng thủ lĩnh không ạ? Hình như em ấy có bảo “Tui sẽ cho ông làm đệ tử của tui.” Đừng bảo…thầy đồng ý làm đệ tử rồi nhé?”
“Đâu có. Nhưng thầy có đưa em ấy danh thiếp, dặn ‘Nếu em nghe thấy chuyện gì hay gặp trải nghiệm lạ cứ gọi thầy.’ Nên hôm qua em ấy đã gọi cho thầy.”
Takatsuki ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Naoya, đưa chiếc ly xanh lên môi.
Naoya uống cà phê còn Takatsuki uống cacao. Hôm nay thầy còn uống kèm marshamallow hình chân mèo nữa. Cậu luôn tự hỏi cái người này uống ngọt hoài vậy có tốt không, nhưng Takatsuki khẳng định não cần đường để hoạt động nên việc nạp đồ ngọt là cực kì cần thiết.
“Xem ra một chuyện ma mới đã được sản sinh tại trường tiểu học thứ tư của Choufu mà Tomoki-kun theo học. Tên của câu nó là ‘Tủ đồ trong lớp 5-2’. Còn Tomoki-kun học lớp 5-3 bên cạnh.”
“Ý thầy là tủ đồ đựng dụng cụ vệ sinh hay cặp ấy ạ?”
“Đúng rồi. Chiếc tủ được nhắc đến để đựng dụng cụ vệ sinh.”
Theo lời Tomoki thì câu chuyện diễn ra như sau:
“Tủ đồ trong lớp 5-2 bị nguyền rủa.
Các học sinh nữ của lớp đã chơi Kokkuri-san sau giờ học, nhưng Kokkuri-san không chịu quay về mà chọn sống lại trong tủ đồ.
Đôi khi cửa tủ tự ý mở dù không có ai đụng chạm gì.
Nếu đứng gần tủ khi cửa tủ mở sẽ bị kéo vào bên trong và bị đưa đến thế giới khác.”
Câu chuyện trên khiến các em học sinh sợ hãi, một số còn không thể đến lớp. Chuyện rầm rộ đến mức hội phụ huynh giáo viên còn muốn gọi thầy trừ tà đến.
Chứng kiến tình thế ấy, Tomoki đã nhớ đến Takatsuki. Thằng bé đưa danh thiếp của Takatsuki cho giáo viên chủ nhiệm lớp 5-2, giới thiệu “Có khi người này sẽ giải quyết được đấy.”
“Danh thiếp của thầy có đường dẫn đến trang ‘Chuyện Láng Giềng’. Các giáo viên đã xem trang và tìm hiểu thông tin của thầy. Thầy đã nhận được email từ chủ nhiệm lớp 5-2, trường học cũng muốn chính thức nhờ thầy. Có lẽ việc mời một giáo viên đại học đỡ đổ dầu vào lửa hơn mời thầy trừ tà.”
Takatsuki cười gượng.
“Trường tiểu học rất khắt khe trong việc cho người ngoài bước vào. Thậm chí khi muốn tổ chức nghiên cứu, họ cũng sẽ cân nhắc điều đó có ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ không, được phát phiếu khảo sát là may mắn lắm rồi. Nhưng vì đây là yêu cầu chính thức của trường nên chúng ta được tự do điều tra. ‘Truyện ma trong trường học’ là bước cơ bản của quá trình nghiên cứu giai thoại, đây là một cơ hội đáng quý.”
Nghĩa là trường học đang ở một thế khó, đủ khó để họ cho phép người ngoài vào trường.
Vừa nhấp một ngụm cà phê, Naoya vừa thắc mắc.
“Nhưng chỉ là chuyện ma thôi, sao lại nghiêm trọng thế ạ?”
“Fukamachi-kun chớ coi thường sức ảnh hưởng của chuyện kinh dị lên tâm lý trẻ em. Hồi nhỏ em cũng từng nghe chuyện đáng sợ đến mức không thể ngủ hay đi toilet mà nhỉ?”
“…À, dạ, cũng hơi hơi.”
Naoya trả lời mơ hồ. Cậu nhớ lại khi mình xem “Ác mộng trên phố Elm” ở nhà bạn. Phim về những người bị sát hại tàn bạo trong giấc ngủ bởi một con quái vật mặt sẹo, móng vuốt làm từ dao bén, nhờ đó mà cậu sợ hãi đến mất ngủ mấy đêm liền. Giờ nghĩ lại thấy bản thân thật ngu ngốc, nhưng lúc đó cậu đã nửa tin rằng cậu sẽ bị giết nếu dám chìm vào giấc ngủ.
“Cũng có người lớn sợ truyện kinh dị mà, nói gì tuổi trẻ khi ranh giới giữa thực và ảo chưa được định hình rõ rệt. Chúng giúp tăng cường trí tưởng tượng và khả năng nhận biết nên suy cho cùng không phải điều xấu. Nhưng… Nỗi sợ là cảm xúc có xu hướng lấn át của con người. Nỗi sợ khiến chúng ta rối loạn hô hấp và co giật, thậm chí là khiến cơ thể bất động. Ngoài ra, nguyên nhân xuất hiện ‘Tủ đồ trong lớp 5-2’ chính là Kokkuri-san — một trò đã gây ra nhiều vụ ầm ĩ trên báo chí.”
Takatsuki khẽ liếm marshmallow tan chảy, thầy khép mắt hài lòng.
Naoya nhớ Kokkuri-san từng là một trò nổi rần rần với mấy đứa con gái thời tiểu học. Họ cười khúc khích trong lớp học ngập nắng sau giờ học, đặt tay lên đồng mười yên, như đang thực hiện nghi lễ bí mật.
“Em từng đọc về Kokkuri-san ở đâu đó rồi, căn bản thì giống gọi hồn phải không thầy? Nhưng chỉ gọi được linh hồn của động vật cấp thấp nên không hiệu quả lắm.”
“Đúng vậy, thường tên Kokkuri-san sẽ viết bằng hán tự cho ‘cáo’, ‘cẩu’, ‘chồn’ vì ngày xưa hay có giả thuyết gọi ra linh hồn cáo. Nhưng dạo gần đây thì không giới hạn thế nữa.”
Takatsuki viết hán tự lên mặt sau của tờ tài liệu để trên bàn. Cậu cảm tưởng mình đang dự tiết bổ sung của buổi giảng ban nãy.
“Kokkuri-san là một hình thức tiên tri đã có từ thời Meiji. Nguồn gốc của chúng đến từ ‘bàn xoay’ và ‘cầu cơ’ của phương Tây. Trong bàn xoay, mọi người sẽ cùng đặt tay lên một chiếc bàn trò, tụng thần chú gọi gồn, và dùng số lần chân bàn rung chuyển gõ lên mặt đất để tiên tri. Ở Nhật thay vì dùng bàn thì họ lấy ba thanh tre làm thành giá đỡ, đặt một chiếc khay rồi trùm vải lên, sau đó tiên tri dựa trên cách giá đỡ tre nghiêng. Theo Inoue Enryou thì lý do phương thức đó được toàn quốc gọi ‘Kokkuri-san’ là do cách nó nghiêng tới nghiêng lui, còn phiên bản hán tự sau này mới có.”
“Phiên bản em biết là vẽ cổng Torii hoặc âm tiết tiếng Nhật lên giấy cơ.”
“Đó là phiên bản học theo cầu cơ. Khi nhắc đến Kokkuri-san thì đó là thứ đại đa số người thời nay nghĩ đến nhỉ. Ngày xưa mọi người hay dùng đũa xài một lần, nhưng giờ đã biến thành đồng mười yên. Có nhiều biến thể ví dụ như ‘Thưa Thiên Thần’ đã rất nổi tiếng với học sinh tiểu học đến trung học cơ sở những năm bảy mươi. Hồi thầy còn nhỏ cũng có vài phiên bản nổi tiếng lắm.”
“Sao chúng lại nổi đến thế ạ? Nếu là thần linh thì em còn hiểu, sao con người lại muốn nghe lời nói của linh hồn cáo chứ?”
“Đối với trẻ con thì thần linh lẫn linh hồn của cáo đều là ‘tâm linh’. Dù trong lòng sợ sệt, biết việc gọi hồn là ‘thứ mình không nên làm’, nhưng cảm giác làm thứ bị cấm đoán đem lại chút háo hức. Kokkuri-san là một trò chơi đặc biệt, vừa là hình thức tiên tri ngây ngô, vừa là nghi lễ gọi hồn.”
Nhắc mới nhớ, khi Naoya còn nhỏ, có một số bạn bị trò Kokkuri-san làm cho sợ hãi, đến mức nhà trường phải ban hành luật cấm chơi Kokkuri-san.
Vậy mà vẫn có một nhóm con gái tiếp tục chơi Kokkuri-san.
Đối với họ, sự bí ẩn của Kokkuri-san là thứ khó có thể cưỡng lại. Một linh hồn bí ẩn bật mí cho họ biết bạn nam họ thích đang để mắt đến ai là thứ mà người mê tiên tri khó bỏ qua.
“Nhưng, suy cho cùng đấy vẫn là một trò chơi bị cấm đoán.”
Takatsuki lên tiếng.
“Nhiều người đã rất sốc khi bị Kokkuri-san bảo ‘ngươi sẽ chết’ hoặc Kokkuri-san không chịu ra về. Có một câu chuyện đã xuất hiện trên báo những năm tám mươi, rằng có một cô gái đột nhiên bất tỉnh giữa lớp. Khi giáo viên chủ nhiệm đến đỡ cô lên, cơ thể cô lịm đi duy chỉ có tay phải là cứng đờ. Cô được đưa đến phòng y tế, mát-xa đủ kiểu nhưng vẫn không thể cất lời. Những học sinh nữ cùng lớp đã nói ‘Bạn ấy bị Sen-sama nhập rồi.’ ‘Sen-sama’ là một trò chơi tương tự Kokkuri-san ở trường học đó. Ngoài chuyện đó ra, còn rất nhiều báo cáo khác về việc bị Kokkuri-san hay thiên thần nhập.”
“Chẳng phải em ấy chỉ bị co giật như thầy đã nói khi nãy sao ạ? Họ chỉ ‘diễn giải’ hiện tượng đó thành Kokkuri-san hoặc Sen-sama vì chúng nổi tiếng thời ấy thôi.”
Chuyện kì bí được tạo ra từ “hiện tượng” và “diễn giải”.
Là những lời mà Takatsuki hay nói.
Con người sợ những thứ không lời giải. Họ sợ hãi việc mặc kệ những việc không có lời giải.
Nên họ đưa ra lời giải thích cho những việc đó. Họ diễn giải chúng.
Việc bạn mình bỗng hành xử kì lạ khiến mọi người sợ, và để xua tan nỗi sợ họ cần “lý do” cho “hiện tượng” trước mắt. Nên các em học sinh ấy đã lấy “Sen-sama” làm lý do, nếu đổ lỗi cho Sen-sama thì tình huống kì lạ này sẽ có lời giải. Dù lời diễn giải biến hiện tượng thành siêu nhiên thì vẫn đỡ hơn là không biết gì.
“Thầy cũng nghĩ thế. Có khả năng chuyện đang xảy ra ở trường Tomoki-kun cũng chỉ có vậy thôi.”
Takatsuki gật đầu trước kết luận của Naoya, thầy hớp một ngụm cacao. Vị ngọt bay đến tận đầu mũi Naoya, cậu cũng uống ly cà phê của mình. Mùi của cà phê và cacao hoà quyện, tan vào mùi hiệu sách cũ của văn phòng. Đối với Naoya, đây chính là mùi của văn phòng Takatsuki. Một mùi hương dễ chịu đến lạ.
“Tạm bỏ qua chuyện của lớp 5-2, có lẽ trường của Tomoki-kun đang lâm vào tình trạng loạn thần tập thể. Nỗi sợ là thứ có thể lây lan, nhất là trong nơi khép kín như lớp học. Chỉ cần vài học sinh hoảng loạn thôi là mọi người cũng sẽ rơi vào tình cảnh tương tự. Đến mức không thể tập trung học nổi.”
Takatsuki giải thích.
“Nên chúng ta phải ra tay càng sớm càng tốt. Giáo viên chủ nhiệm của lớp 5-2 cũng nói mong thầy đến sớm. Ngoài ra… Biết đâu tủ đồ của lớp 5-2 thật sự có ma sống bên trong thì sao? Nếu vậy thầy càng muốn được xem cái tủ đồ đó sớm, thầy muốn thử mở cửa tủ!”
“…Thầy mà bị kéo sang thế giới khác là em kệ thầy đó.”
Naoya mệt mỏi đáp lời một Takatsuki mắt đang sáng rực. Nói quá trời nói cuối cùng kết luận vẫn chỉ có một.
Takatsuki luôn tìm kiếm hiện tượng siêu nhiên thật. Nên mỗi khi nhận được yêu cầu điều tra hiện tượng kì bí, thầy luôn ao ước câu chuyện ấy là thật.
“Trước mắt thì thầy muốn nghe chuyện từ chính những em đã chơi Kokkuri-san! Chỉ với bấy nhiêu thông tin thì thầy chưa tìm được điểm liên kết giữa Kokkuri-san và tủ đồ. Thầy nghĩ các em ấy đã chứng kiến chuyện kì bí gì đó liên quan đến tủ trong lúc chơi Kokkuri-san. Ôi, thật nóng lòng quá, không biết đã có chuyện gì! Thật muốn biết quá mà!”
Những lúc này trông Takatsuki rất vui sướng. Chỉ mới khi nãy thôi, thầy vẫn giải thích như một thầy giáo, vậy mà giờ đã biến thành chú chó nhìn thấy món đồ chơi ưa thích rồi.
Naoya nhìn xuống ly của mình. Ở trên thân ly có in hình một chú golden retriever. Cậu mua chiếc ly này vì nó khiến cậu nhớ đến Leo quá cố, nhưng dạo gần đây cậu còn nhớ đến mặt Takatsuki nữa. Cách Leo phấn khích lao đầu thẳng vào thứ nó thích, giống Takatsuki như hai giọt nước.
Phía trường học muốn hẹn họ vào thứ Bảy để không vướng lịch học. Sau khi trao đổi email với chủ nhiệm lớp 5-2, Takatsuki và Naoya quyết định sẽ đến trường ngay trưa thứ Bảy tuần đó.
Mới đầu, trường vẫn hơi lưỡng lự trước yêu cầu được nói chuyện với các em học sinh đã chơi Kokkuri-san của Takatsuki, nhưng thầy bảo “Cần được biết chính xác những gì đã xảy ra” nên họ đã đồng ý cho thầy gặp phía liên quan là ba em học sinh nữ.
Họ bắt chuyến xe bus ở ga Choufu mà họ đã từng đi qua, bước xuống ga đã được chỉ định là thấy trường tiểu học cách đó không xa. Cậu trông thấy một ngôi trường ba tầng nằm bên trong sân trường. Đứng trước cổng trường là một người phụ nữ trẻ cùng một bé trai. Naoya vẫn còn nhớ cậu bé này. Cậu bé có gương mặt láu cá, cao ráo, toát ra khí chất thủ lĩnh, chính là Oogawara Tomoki.
Vừa trông thấy Takatsuki bước xuống xe bus là Tomoki đã vẫy tay gọi thầy ý ới.
“Akira-kun!! Ông tới rồi hả!!”
“Tomoki-kunnn! Em khoẻ không?”
Nghe thấy tiếng reo hò của Tomoki, Takatsuki cũng vẫy tay lại. Naoya nhận ra thằng bé gọi “-kun” với thầy, nhưng Takatsuki chẳng có vẻ gì là bận tâm. Bảo sao bị nói là “Tui sẽ cho ông làm đệ tử của tui.”
Takatsuki và Naoya bước đến cổng trường, người phụ nữ đứng kế Tomoki liền cúi đầu trước Takatsuki.
“T-Tôi là người đã gửi email cho thầy, tôi là Hirahara Marika, chủ nhiệm của lớp 5-2! Hôm nay mong được thầy giúp đỡ!”
Cô có mái tóc bob, mặc váy liền thân, dáng vóc nhỏ nhắn. Trông trẻ đến mức cứ tưởng cô vẫn còn là học sinh, hẳn cô chưa đi dạy được bao lâu.
“Dù khác lớp nhưng tui lo cô Marika đi một mình không ổn nên tui đi theo!”
Tomoki chống nạnh đứng cạnh cô Marika khiến cô cười ngại ngùng. Chỉ bấy nhiêu đã đủ thể hiện mối quan hệ của cô và các em học sinh. Vì còn trẻ nên cô giống bạn bè hơn giáo viên, nhưng không thể phủ nhận cô rất được lòng mọi người.
“Hân hạnh được gặp cô. Tôi là Takatsuki, giáo viên của trường Seiwa. Mong được cô giúp đỡ.”
Khi Takatsuki đưa danh thiếp cho cô, Tomoki nhìn Naoya một cách ngờ vực.
“Akira-kun nè! Cái anh bốn mắt này là ai dợ? Đệ tử của Akira-kun hả?”
“À, Fukamachi-kun là trợ lý của thầy. Em ấy giúp thầy nhiều thứ.”
“Hờ… Sao nhìn nhạt nhẽo vậy.”
“O-Oogawara-kun!”
Cô Marika hối hả nhắc nhở Tomoki khi cậu nêu cảm nghĩ về Naoya.
Đã quá quen với việc bị xem là “thằng đeo kính nhạt nhẽo”, Naoya khẽ gật đầu với cô, ra hiệu kệ đi, không sao đâu ạ. Naoya và Tomoki đã gặp nhau từ trước, nhưng Tomoki không hề nhớ ra cậu. Có lẽ vì cậu nhạt nhẽo đến mất hoà mình vào cảnh quang xung quanh.
Họ quyết định sẽ ghé văn phòng nhân viên trước. Takatsuki và Naoya đổi sang dép đi trong nhà dành cho khách, dùng cửa sau để đi vào trường. Tomoki thì đi lấy dép đi trong nhà của mình từ tủ đựng giày ở cửa trước rồi quay lại.
Vì là thứ Bảy nên trong văn phòng thưa thớt giáo viên. Khi Marika dẫn Takatsuki và Naoya vào trong, một giáo viên trung niên đeo kính đứng dậy. Mái tóc bạc, chiếc mũi khoằm to, những vết nhăn hằn giữa hai chân mày, khiến thầy toát ra bầu không khí ảm đạm.
“Cô Hirahara, phải chăng đây là…?”
“Vâng, đây là thầy Takatsuki ạ!”
Cô Marika đứng thẳng lưng trả lời như một học sinh bị gọi lên trong giờ.
Người thầy giáo tỏ vẻ mệt mỏi, cúi đầu với Takatsuki.
“Chào thầy, tôi là Harada, giáo viên trưởng của trường. Cảm ơn thầy đã nhận lời giúp đỡ chúng tôi.”
“Tôi là Takatsuki, phó giáo sư của trường Seiwa. Mong được thầy chiếu cố.”
Takatsuki lại đưa danh thiếp cho Harada.
Harada nhìn giữa danh thiếp và gương mặt Takatsuki, rồi lại khẽ liếc nhìn bộ suit của Takatsuki. Thầy chỉnh lại cổ tay áo len đang kéo quá khuỷu tay của mình, gượng cười.
“Dù tôi đã thấy ảnh của thầy trên mạng, nhưng thầy trẻ thật đấy… Chỉ mới từng tuổi này mà đã là phó giáo sư rồi, thầy hẳn phải thông thái lắm.”
“Không đâu, chỉ là tôi gặp may mắn thôi.”
Takatsuki mừng rỡ trả lời, còn Harada lịch sự nói “Thầy cứ khiêm tốn.”
Dù miệng thì khen ngợi, nhưng ánh mắt Harada dành cho Takatsuki đầy sự hoài nghi. Hẳn thầy đang nghi ngờ không biết gọi giáo viên đại học đến thì có ích gì. Ừm, cậu cũng hiểu cảm xúc của thầy.
Harada thở dài.
“Chúng tôi thật bó tay trước vụ việc này. Tôi nghĩ thời gian sẽ giải quyết tất cả, nhưng khi hội phụ huynh giáo viên làm ầm lên thì không thể ngó lơ được. Thật tình… Lỗi của cô Hirahara hết đấy.”
“X-Xin lỗi thầy.”
Bị Harada mắng, Marika co người lại.
Lại thở dài một tiếng rõ to, Harada nhìn Takatsuki.
“Thầy Takastuki. Hẳn thầy đã nghe được từ Hirahara rồi, nhưng mong thầy giữ kín chuyện này. Các em học sinh đã bị ảnh hưởng nhiều rồi, giờ kéo thêm báo chí vào thì chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Takatsuki cười niềm nở.
“Tôi hứa sẽ không để chuyện này lọt ra ngoài. Có thể tôi sẽ dùng sự việc này như một ví dụ khi nghiên cứu, hoặc nếu có viết luận tôi sẽ lược bỏ tên và địa điểm của trường, cũng như đảm bảo sự riêng tư của các em học sinh.”
Vì vẻ bề ngoài vốn chỉnh tề và lịch thiệp của mình, Takatsuki chỉ cần chỉnh lại cách ăn nói là sẽ toát ra vẻ quý ông liêm chính. Nhưng thật chất thầy là kiểu người bị học sinh tiểu học nói "Tui sẽ cho ông làm đệ tử của tui.”
Harada không có hứng tham gia buổi điều tra của Takatsuki, sau khi nói “Còn lại giao hết cho cô” với Marika, thầy quay trở về ghế ngồi. Khi Harada đã quay lưng về phía này, Tomoki lè lưỡi ghét bỏ. Trông thấy khung cảnh đó, Naoya nhớ hồi tiểu học cũng có ông thầy đáng sợ hay kiếm cớ gây sự, cả trường không ai ưa nổi. Harada chắc cũng y chang.
Takatsuki quay sang bắt chuyện với cô Harada vẫn còn ủ rũ.
“Tôi muốn được nói chuyện với các em học sinh đã chơi Kokkuri-san. Sau đó tôi muốn được xem tủ đồ đã gây náo loạn.”
“À, vâng… Ba em ấy đang đợi chúng ta trong lớp. Mời mọi người đi theo tôi.”
Cô Marika rời khỏi văn phòng, dẫn họ đi dọc hành lang. Lớp 5-2 nằm trên tầng ba cùng toà nhà với văn phòng.
Tomoki tiến lên phía trước dẫn đường, cậu quay đầu nói chuyện với Takatsuki, nào là “Akira-kun! Đằng kia là phòng y tế tui từng nhắc! Nếu nằm ngủ trên giường thì sẽ có một ông lính cháy đen xuất hiện!” rồi “Bộ xương mô hình ở phòng thí nghiệm nằm trên tầng hai toà nhà đối diện sẽ nhảy múa khi đêm đến đó!” Cậu mải mê kể về bảy bí ẩn trong trường, chắc do trước đó Takatsuki đã hỏi cậu. Takatsuki cũng vui vẻ hưởng ứng.
Cô Marika đi bên cạnh Naoya, ngưỡng mộ nói.
“Thầy Takatsuki thật sự nghiên cứu những chuyện kì bí nhỉ… Chẳng ngờ lại tìm được dân chuyên giúp đỡ.”
“Vâng, đúng là thầy có nghiên cứu về những chuyện kì bí nhưng thầy không phải nhà ngoại cảm hay gì đâu ạ.”
Marika cười khúc khích trước câu trả lời của Naoya.
“Có vài phụ huynh muốn cô gọi nhà ngoại cảm tới. Nhưng Oogawara-kun đã cất công giới thiệu thầy Takatsuki, trông thầy cũng đáng tin nên cô đã nhờ thầy.”
“Đáng tin thì cũng đáng tin, chỉ là… Thầy hơi lạ chút. Quan trọng hơn là cho em hỏi cô một câu được không ạ?”
“Có chuyện gì vậy?”
Cô Marika nghiêng đầu.
Naoya hỏi.
“Mới nãy giáo viên trưởng có nói “Đây là lỗi của cô.” Có phải vì tin đồn bắt nguồn từ lớp 5-2 của cô Hirahara không ạ?
Cậu tò mò cách Harada nhìn cô, như thể đang nhìn thứ gì đó phiền toái.
Chân mày Marika chùn xuống, khó xử.
“À, vâng… Có lẽ vì tôi có mặt khi các em ấy chơi Kokkuri-san.”
“Ể? Hirahara-san có mặt ở đó ạ?”
“Vâng, các em ấy đã nhờ tôi ‘Bọn em muốn chơi Kokkuri-san sau giờ học nên cô cũng tham gia nhé.’ Vì là sau giờ học nên tôi có mặt để giám sát, đề phòng có chuyện gì. Lẽ ra tôi phải ngăn các em ấy lại, nhưng lúc nhỏ tôi từng chơi nên lỡ thấy hoài niệm mất…”
Giọng nói của cô không bị nhiễu sóng. Nghĩa là cô không nói dối.
Tomoki quay đầu về hướng này.
“Cô Marika hay chơi với tụi tui lắm. Ước gì tui được học ở lớp 2. Chủ nhiệm của tui vừa già vừa hung dữ. Hay là Akira-kun tới trường tui dạy đi! Ông là giáo viên mà hả? Đảm bảo sẽ vui lắm!”
“Ừmm, đáng tiếc là thầy không có bằng giáo viên tiểu học.”
Takatsuki cười gượng.
“Akira-kun không có bằng hả trời! Chán ông ghê!”
“Xin lỗi em nhé~, khi nào lớn Tomoki-kun theo học ở trường của thầy đi. Tomoki-kun nè, em đã diện kiến ‘Tủ đồ trong lớp 5-2’ rồi nhỉ. Em có thấy sợ không?”
Nghe Takatsuki hỏi, Tomoki khoanh tay nghĩ ngợi.
“Tui không biết nó có vị nguyền rủa thật không. Nhưng tui hơi sợ chút thôi. Chỉ một chút thôi!”
Em ấy hùng hồn khẳng định. Nhưng câu “Chỉ một chút thôi” lại bị bóp méo nhẹ. Thật lòng sợ lắm chứ gì.
Những em học sinh khác hẳn cũng cảm thấy vậy.
Nỗi sợ trong lòng các em ấy sẽ càng nhân đôi khi ở môi trường tụ tập theo nhóm như trường học.
Takatsuki sẽ giải quyết thế nào nếu trí tưởng tượng của trẻ con là nguyên nhân của sự việc lần này? Hoặc nếu chiếc tủ ấy thật sự bị ám thì… Naoya nghĩ thầy sẽ bê nó về nhà. Thầy là kiểu người sẽ rất vui lòng võng nó trên lưng khiêng về nhà. Mong thầy đừng làm thế, ngại chết được.
Họ tìm thấy ba bé gái đang căng thẳng đứng gần cửa sổ trong lớp 5-2. Một em cột tóc đuôi ngựa, một em thắt tóc xương cá, một em thả tóc dài. Khi thấy cô Marika bước vào, các em ấy đồng thanh lên tiếng:“Cô!” “Cô Marika trễ giờ rồi!” “Đợi mệt muốn chết!”
Nhưng ngay khi thấy Takatsuki nối đuôi, các em ấy liền câm nín.
Ba người tụm lại với nhau, thì thầm “Giáo viên đại học đó hả? “Ui, sao ngầu thế?” “Nhìn như anh idol XXX ý!” Nhưng Naoya nghe rõ mồn một từng chữ.
“Chào các em. Cứ gọi thầy là thầy Akira nhé! Thầy có chút chuyện muốn hỏi các em, có được không?”
Khi Takatsuki tươi cười hỏi, các em ấy đồng thanh “Dạ~!” rồi tiến về phía thầy. Xem ra gương mặt của Takatsuki có hiệu lực với cả học sinh tiêu học. Đẹp trai đúng là lợi thế lớn, có thể hạ cảnh giác của đối phương trong tích tắc.
“Các em cho thầy biết tên được không nè?”
“Kamikura Riho ạ”
“Ishii Akari ạ.”
“Mitsumura Anna ạ.”
Khi được Takatsuki hỏi, các em nhanh chóng giới thiệu tên mình. Riho là em cột tóc đuôi ngựa, Akari là em thắt tóc xương cá, Anna là em thả tóc dài. Ở độ tuổi này, bé gái thường lớn sớm hơn. So với Tomoki thì các em ấy chững chạc hơn hẳn.
Ngoài ba em ấy ra, không còn ai khác trong lớp. Naoya nhìn một vòng lớp, dù biết không phải trường cũ của mình, cậu vẫn thấy hoài niệm. Những chiếc bàn và ghế được xếp theo cặp trông nhỏ bé dưới góc nhìn của sinh viên đại học. Những hình vẽ được khắc trên bàn thể hiện tính cách của chủ cũ. Trên góc bảng đen là tên của những em học sinh trực lớp, những tờ tập viết chữ “Hy vọng” dán trên tường, mục tiêu tháng này của lớp “Chào hỏi mọi người với giọng to rõ” được viết trên tờ giấy hồng. Phía sau lớp là những ô tủ để học sinh đựng túi và cặp, phần còn trống được chừa ra để đựng sách từ thư viện trường.
Và… Kế đó là tủ sắt đã cũ mòn, cửa được đóng kín.
Takatsuki hỏi.
“Kia có phải chiếc tủ được nhắc đến không?”
“Không ạ, các em học sinh sợ chiếc tủ xuất hiện trong chuyện quá nên tôi đã dời nó sang một lớp học trống. Đây là tủ thay thế thôi ạ.”
Marika trả lời.
Takatsuki gật đầu trước khi quay lại nhìn các em học sinh.
“Vậy các em cho thầy hỏi về ngày các em chơi Kokkuri-san nhé. Các em ngồi y vị trí đó cho thầy nhé?”
Nghe lời Takatsuki, các em ấy ngồi xuống hàng ghế gần cửa sổ.
Riho ngồi ghế ở hàng hai từ trên xuống, cạnh cửa sổ, Akari ngồi bên cạnh, Anna ngồi sau lưng Riho. Riho và Akari ngồi chéo ghế để tiện quay sang Anna.
“Các em đã ngồi đúng vị trí rồi chưa?”
“Dạ, đúng rồi. Tụi em đã ngồi ở đây chơi Kokkuri-san. Sau đó…”
Anna nhìn về phía cô Marika. Marika gật đầu ra hiệu “Đủ rồi” rồi nói tiếp.
“…Kokkuri-san không có tiếng ở trường chúng tôi lắm. Nhưng các em ấy đã nghe cách chơi từ bạn ở lớp học thêm. Sau đó đã chơi thử ở vị trí đó.”
Sau khi tụng “Kokkuri-san, Kokkuri-san mau đến đây” thì đồng mười yên bỗng di chuyển.
Các em ấy chỉ hỏi Kokkuri-san những câu ngớ ngẩn như đọc tên bạn nam mình thích rồi hỏi “Cậu ấy thích ai vậy?” hoặc “Tên của chồng tương lai là gì?” Mỗi khi đồng mười yên di chuyển, các em ấy lại kinh ngạc, cười khúc khích.
Đến khi hết nghĩ ra câu hỏi để hỏi.
Quyết định đến lúc ngừng chơi, các em ấy lại niệm “Kokkuri-san, Kokkuri-san mau quay về.”
Nhưng đồng mười yên vẫn tiếp tục di chuyển mà không chịu dừng lại.
Hoảng hốt, các em ấy nhắc lại “Mau quay về” nhưng đồng mười yên vẫn không có dấu hiện dừng lại.
Ngay lúc đó, nó đã di chuyển đến ô “Không”.
Mọi người run sợ. Kokkuri-san không chịu quay về, thậm chí là từ chối quay về.
Hai bên cứ tranh cãi “Mau quay về” “Không” “Mau quay về” “Không” không biết bao lần. Đến khi Riho mất kiên nhẫn hét lên “Ngươi là ai? Mau quay về đi!”
Đồng mười yên liền quay về những ô âm tiết tiếng Nhật, đánh vần “Chi”, “Na”, Tsu”.
Theo ngay sau là một chuyện còn bí ẩn hơn.
Âm thanh rầm phát lên từ phía sau lớp học.
Cả các em học sinh lẫn cô Marika đều vô thức quay đầu.
Chiếc tủ nằm trong góc lớp chậm rãi mở ra, phát ra tiếng kẽo cọt.
“Nhìn thấy khung cảnh đó, các em ấy đồng loạt hét lên rồi bỏ chạy khỏi lớp.”
“Dù luật có nói ‘Không được dừng chơi khi Kokkuri-san chưa quay về’?”
Takatsuki thắc mắc nhìn các em học sinh, ba người họ liền xấu hổ nhìn xuống đất.
Anna đại diện trả lời.
“Do… Lúc đó sợ quá tụi em quên luôn luật lệ.”
“Cửa tủ đột ngột mở ra thì cũng sợ thật. Sau đó thì sao?”
“Các em ấy bỏ chạy ra hành lang nên tôi cũng đuổi theo.”
Marika nhớ lại những gì đã xảy ra hôm nọ.
Cuối cùng Marika cũng tóm được các em ấy ở cổng trường. Các em ấy ngồi bệt trước tủ giày và khóc lóc ỉ ôi khiến cô Marika phải cố gắng an ủi từng người.
“Vì ầm ĩ quá nên các em học sinh và giáo viên vẫn còn ở lại trường cũng tập trung xung quanh. Khi được hỏi thì tôi khai thật là mọi người đã chơi Kokkuri-san. Sau đó vụ việc biến thành chuyện ma và lan toả khắp trường.”
Cô Marika khó xử trả lời.
Một tay vuốt cằm, Takatsuki hỏi thêm.
“Sau đó thì sao nữa?”
“Tôi nhờ một giáo viên khác trông chừng các em ấy rồi quay trở lại lớp học.”
“Ồ, gặp chuyện đáng sợ vậy mà cô vẫn đi một mình ư? Cô Marika dũng cảm ghê nhỉ!”
“Đ-Đúng là đáng sợ thật… Nhưng tôi không dám nhờ giáo viên khác đi cùng. Nhưng các em ấy bỏ quên cặp trong lớp, tờ giấy dùng để chơi Kokkuri-san cũng vứt nguyên đó nên tôi phải quay về thu dọn.”
“Lớp học sau khi cô quay lại trông thế nào?”
“Không có gì thay đổi. Cửa tủ mở toang, tờ giấy dùng để chơi Kokkuri-san còn nguyên trên bàn. Tôi đã đến gần để kiểm tra tủ, nhưng đúng là không có gì kì lạ. Chiếc tủ đó vốn cũ nên ốc vít cũng lỏng hết cả, trước đây nó cũng từng tự mở ra rồi. Nhưng tôi vẫn đóng cửa cho chắc rồi lấy cặp cho các em ấy.”
“Còn tờ giấy dùng để chơi Kokkuri-san thì sao?”
“Tôi cũng mang nó theo sau đó bỏ vào lò đốt rồi. Thời tôi chơi Kokkuri-san, có luật là phải đốt tờ giấy sau khi chơi xong…”
“À, luật phổ thông nhỉ. Rồi sao nữa? Còn điều gì kì lạ xảy ra không? Các em chơi Kokkuri-san có đổ bệnh hay gì không?”
“Không… Các em ấy cũng bình tĩnh lại, không có chuyện gì bí ẩn xảy ra cả.”
Nghe Marika trả lời, các bé gái lần lượt lắc đầu.
“Cô nói xạo, có nhiều chuyện đáng sợ xảy ra lắm!”
“Cửa tủ cứ tự mở ra hoài!”
“Cửa cứ mở trong giờ học hoặc sau giờ học! Ngoài ra, có một số bạn nói nghe thấy giọng nói từ bên trong tủ ạ! Đảm bảo là giọng của Chinatsu-chan luôn!”
Họ đồng thanh nói.
Takatsuki ngả người về phía các em ấy.
“Giọng của Chinatsu-chan? Vậy các em biết ‘Chinatsu’ mà Kokkuri-san đã nhắc đến nhỉ?”
Các em ấy đột ngột im bặt, quay sang nhìn nhau đầy tội lỗi rồi cúi đầu.
Marika là người trả lời hộ.
“Chinatsu-chan… Mizunuma Chinatsu-chan từng là học sinh của lớp 5-2 cho đến hè…”
Marika nói về Chinatsu theo thể quá khứ.
“Tim của Chinatsu-chan yếu bẩm sinh nên không thể thường xuyên đến trường. Khi lên lớp năm, em ấy chỉ đến lớp được có hai lần. Em ấy phải nhập viện ở một bệnh viện xa đây để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật… Nên đã chuyển đi trước kì nghỉ hè.”
Cô chỉ tay về chỗ ngồi của Chinatsu ở cuối lớp, ngay phía trước tủ đựng dụng cụ vệ sinh.
Ngay lúc đó.
“…Tuyệt vời.”
Takatsuki thì thầm.
Marika nhìn Takatsuki đầy khó hiểu.
Takatsuki chìa tay phải ra như đang muốn bắt tay. Cô Marika trưng vẻ mặt khó hiểu, cũng đưa tay ra theo phản xạ.
Takatsuki chộp lấy cánh tay cô, mượt mà kéo cô về sát mình tựa đang mời cô nhảy một điệu. Marika vẫn ngạc nhiên nhìn Takatsuki, còn thầy thì áp sát mặt cô, nhìn chằm chằm.
“Thật tuyệt vời làm sao. Hoàn hảo luôn, hỡi cô Marika.”
“Ể? Ể? Y-Ý thầy là…?”
Giọng nói của cô Marika đầy hoài nghi, song Takatsuki vẫn mỉm cười.
“Chuyện bắt đầu từ trò ‘Kokkuri-san’ vô hại, biến thành chiếc tủ dẫn đến dị giới, và giờ chúng ta có cái chết của bạn cùng lớp làm bằng chứng củng cố! Đây là cấu trúc truyện ma hoàn hảo! Lý do kết luận ‘Nếu đến gần tủ sẽ bị kéo sang thế giới khác’ hình thành sau khi câu chuyện được lan toả là vì ngay từ đầu câu chuyện đã phảng phất hình bóng cái chết rồi! Vì dị giới còn được ngầm hiểu là thế giới bên kia mà, ôi thật tuyệt vời!”
Chết dở, Naoya nhanh chóng tiến về phía Takatsuki.
Dù Takatsuki đã cố giữ dáng vẻ quý ông thì giờ đây mọi công sức của thầy đều đổ sông đổ biển. Hiện tượng siêu nhiên là món khoái khẩu của Takatsuki, chỉ cần đưa một hiện tượng siêu nhiên chuẩn gu ra trước mắt thầy sẽ nhai cho bằng sạch. Nếu đã đến nước này thì phải có người chủ động cản thầy lại. Chẳng khác nào một chú chó to xác nhảy chồm lên người qua đường trong lúc đi dạo.
Một nửa lý do Takatsuki thuê Naoya là để cậu làm “lý trí” mỗi khi thầy đánh mất lý trí. Đầu tiên cậu đặt tay lên vai Takatsuki, cố nói lý lẽ với thầy.
“Thầy Takatsuki. Bình tĩnh lại đi ạ, bắt đầu bằng việc bỏ tay cô ra nhé, mau lên.”
“Fukamachi-kun nói gì đấy! Em không nghe thấy à? Một học sinh đã chết đã quay lại thông qua nghi thức gọi hồn đấy! Ai lại giữ được bình tĩnh trước câu chuyện thú vị thế này chứ!”
“Không hề, trừ ông ra mọi người vẫn đang rất bình tĩnh nhé!?”
Cái tên ba mươi bốn tuổi này vô phương cứu chữa, Naoya tự ôm đầu trong tim. Ước gì cậu có một sợi dây xích chó ở đây. Takatsuki có thói quen xâm phạm không gian riêng của người khác. Cậu sợ một ngày nào đó thầy sẽ bị bắt vì tội xàm sỡ hay quấy rối vì cứ nắm tay nắm chân, áp sát mặt phụ nữ. Cậu nhìn xung quanh, Tomoki và các bé gái đang nhìn về phía này mắt chữ a mồm chữ o. Cứ đà này vị thế và danh dự của thầy sẽ bị kéo xuống mất.
“…Th-Thầy à.”
Trong lúc bị Takatsuki áp sát, cô Marika nghẹn ngào nói.
“V-Vẫn chưa chết! Chinatsu-chan vẫn chưa chết!”
“…Ơ?”
“…Ể?”
Cả Takatsuki đang nồng nhiệt kéo Marika về phía mình lẫn Naoya đang cố gắng kéo thầy ra đồng loạt dừng lại.
Takatsuki hoàn hồn, lập tức buông tay cô Marika ra.
Xem ra lý trí thầy đã quay lại. Takatsuki lo lắng nhìn về phía cô Marika gò má đang đỏ gay, hai vai thầy rũ xuống ngượng ngùng.
“Th-Thành thật xin lỗi cô… Vì câu chuyện quá đỗi thú vị nên tôi bị kích động, xém tí nữa thì ôm lấy cô…”
“À, tôi…tôi không bận tâm đâu…”
Marika chỉnh lại mái tóc rối bù, gương mặt vẫn đỏ ửng, trả lời. Các em học trò thì thầm “Không bận tâm á?” “Không bận tâm luôn”, “Không bận tâm thật”, “Có sao đâu.” Cô giả vờ không nghe thấy gì, xem ra cô thật sự không bận tâm nếu bị thầy ôm. Naoya cũng nghĩ “Ổn thật không trời” nhưng thà vậy còn hơn bị đâm đơn kiện.
Cô Marika khẽ ho, nói.
“N-Nói chung là Chinatsu-chan vẫn chưa chết. Em ấy đã phẫu thuật thành công, giờ đang trong gian đoạn hồi phục sức khoẻ. Nên không thể có chuyện linh hồn em ấy được gọi lên thông qua trò Kokkuri-san đâu ạ!”
“…Lỡ đâu là linh hồn sống thì sao ạ.”
Riho phản đối.
Akari và Anna đồng tình với bạn mình.
“Nếu không thì tại sao Kokkuri-san lại đánh vần tên của Chinatsu-chan chứ? Lạ lắm ạ!”
“Phải đó, có lẽ linh hồn của Chinatsu-chan đã quay lại trường đó ạ!”
“Em cũng nghĩ vậy! Nếu không thì còn cách lý giải nào khác đâu ạ!”
Marika khó xử khi các em ấy đồng loạt tranh cãi. Quả nhiên, cứ đà này thì tâm trí đâu mà tập trung học hành.
Đối với các em ấy, việc Chinatsu còn sống hay đã chết không thành vấn đề. Chinatsu-san đã biến thành tâm điểm của sự việc này chỉ vì Kokkuri-san đánh vần tên em ấy ra.
Takatsuki áp sát Naoya, nhỏ giọng hỏi.
“Fukamachi-kun. Em thấy sao, có ai nói dối không?”
“Không ạ.”
Naoya cũng hạ giọng xuống, trả lời.
Kể từ khi họ đến trường điều tra, chưa một ai nói dối về chiếc tủ bị ma ám. Nghĩa là việc các em ấy chơi Kokkuri-san, việc đồng mười yên đánh vần ra tên “Chinatsu”, việc cửa tủ tự mở, tất cả đều là sự thật.
Và việc cô bé tên “Chinatsu” vẫn chưa chết cũng là thật.
“Ra vậy… Thú vị ghê.”
Takatsuki thì thầm, nhìn về phía cô Marika và các học sinh vẫn đang náo loạn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
ちゃんちゃんこ - Một loại haori không tay. Chanchanko đỏ thường mặc vào dịp sinh nhật thứ 60, đại diện cho sự trường thọ, hồi sinh. Tức năm 1935. 半纏 (hanten) - kanji cho hanten để mặc và 斑点 (hanten) - kanji cho các chấm li ti. 和綴じ - Một kỹ thuật đóng gáy sách sử dụng chỉ để khâu các tập giấy lại với nhau. 狐狗狸 - Được viết bằng 3 hán tự đại diện cho cáo, cẩu, chồn, đọc là "kokkuri". 井上円了 - Một triết gia và nhà sư đạo Shinto. Kokkuri còn có nghĩa là gật gù.