Ch.2 Bóng ma ở phim trường 3
Kết cuộc, Naoya nán lại với Sasakura đến tận khi talk show kết thúc.
Ngay cả khi Takatsuki và Sarasa đã rời sân khấu, Naoya vẫn đứng như trời trồng khiến Sasakura phải khoá tay cậu, kéo mạnh đi.
“Theo anh. Chúng ta tới văn phòng của Akira.”
“Ế…”
“Tới đó nghỉ chút đi. Mặt mũi nhóc tái mét cả rồi.”
“…Dạ, thôi, em về. Anh thả em ra đi… Em sẽ về nhà nghỉ ngơi.”
“Đừng có nói xàm. Nhìn nhóc như sắp gục ngã tại chỗ.”
Nói rồi, Sasakura mặc kệ Naoya ra sức chống cự, không chỉ khoá tay mà còn nắm cổ cậu dắt đi chẳng khác gì áp chế tội phạm.
Không như những toà nhà khác, toà hành chính không được dùng cho lễ hội nên vắng người qua lạ. Ở bên kia bức tường, cậu nghe thấy tiếng náo nhiệt xô bồ ở đằng xa.
Đến trước cửa văn phòng của Takatsuki, Sasakura không thèm gõ cửa mà cứ thế đẩy vào.
“Akira. Cho thằng nhóc này nghỉ ch-”
Giọng nói của Sasakura đột ngột ngưng nửa chừng.
Naoya vừa mong Takatsuki đang đi vắng, vừa nhìn vào phía trong căn phòng.
Xui rồi.
Takatsuki đang đứng bên trong.
Ngoài thầy ra còn có thêm hai người khác. Một người phụ nữ trung niên có tạng người mũm mĩm, một người phụ nữ xinh đẹp mặc áo khoác hoạ tiết răng sói trắng đen.
Fujitani Sarasa.
“…Xin lỗi ông. Bọn tôi quay lại sau.”
“Ken-chan, Fukamachi-kun, không sao đâu. Hai người vào đi.”
Sasakura vẫn đang nắm cổ Naoya, chuẩn bị đóng cửa thì Takatsuki cản lại.
Người phụ nữ trung niên chau mày, nói.
“Không được. Những chuyện chúng tôi sắp nói phải được giữ bí mật.”
“Không sao đâu. Người to bự kia là cảnh sát, cậu ấy kín miệng lắm. Còn học sinh đi chung là trợ lý của tôi, nếu tôi nhận yêu cầu của mọi người thì em ấy sẽ song hành với tôi.”
Takatsuki mỉm cười, không cho cô ấy cơ hội phản kháng, mở to cánh cửa Sasakura đã khép hờ. Thầy đặt tay lên vai Naoya như “thay ca” cho Sasakura.
“Em có sao không? Nhìn em không khoẻ lắm, ngồi xuống đây đi. Ken-chan nữa.”
Takatsuki cho Naoya và Sasakura ngồi cạnh nhau ở rìa bàn, rồi thầy nói với hai người phụ nữ đang ngồi ở phía đối diện.
“Mời hai người ngồi xuống rồi tôi sẽ nghe câu chuyện của hai người. Trước mắt thì mọi người muốn uống gì không nhỉ?”
“Thôi, không cần đâu thầy. Chúng tôi sẽ về ngay.”
Người phụ nữ trung niên trả lời cụt ngủn, cô kéo chiếc ghế gấp gần đó lại cho Sarasa ngồi, bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh. Có vẻ hai người cũng chỉ vừa đến văn phòng của Takatsuki thôi.
Khi Takatsuki ngồi xuống đối điện, cô ấy lấy danh thiếp từ túi đeo vai ra, đưa cho Takatsuki.
“Tôi là Miyahara, quản lý của Fujitani Sarasa. Thông thường công ty chúng tôi sẽ không duyệt qua chuyện này, nhưng Fujitani quyết tâm quá. Tôi biết là sẽ gây phiền hà cho thầy, nhưng mong thầy giúp cho.”
“Xin lỗi vì đã hành động ích kỷ nhé.”
Sarasa đưa người về phía trước, xin lỗi.
Ngay khi cô mở miệng, ánh mắt cậu liền bị môi cô thu hút. Cảm giác được nghe giọng nói chỉ từng nghe trên TV ngay trước mắt thật kì lạ. Cậu được nhắc lại nghệ sĩ cũng là con người thật sự tồn tại. Sự hiện diện của cô biến văn phòng quen thuộc thành phim trường lạ lẫm.
Sarasa nói tiếp.
“Nhưng tôi nghĩ mình phải chớp lấy thời cơ. Chẳng mấy khi có dịp được tiếp chuyện với giáo viên đại học. Chuyên môn của thầy là hồn ma và ma, thầy còn nghiên cứu những chuyện bí ẩn nữa! Tôi cảm giác đây cứ như là duyên số ấy… Thật ra tôi có một thỉnh cầu muốn nhờ thầy Takatsuki.”
“Vâng, không biết có chuyện gì?”
Takatsuki cười.
Sarasa nhìn sang Miyahara, Miyahara lưỡng lự gật đầu rồi lấy một cuốn sách từ trong túi.
“Đây là bộ phim Fujitani hiện đang quay. Tên là ‘Dinh Thự’, kịch bản gốc, thể loại là kinh dị giật gân… Kể về một cô gái được gả vào một gia đình giàu có và nhìn thấy ma trong căn dinh thự kiểu Tây. Fujitani sẽ vào vai nữ chính.”
“Nói trắng ra bóng ma đó là mẹ chồng, người chồng trong câu chuyện cưới vợ về để lấy nội tạng của cô cho bà mẹ chồng có nhóm máu hiếm. Đoạn kết là cả dinh thị chìm trong biển lửa.”
Sarasa chẳng mảy may quan tâm, tiết lộ sạch sẽ nội dung phim.
“Nghe sơ qua thì cứ như mấy bộ phim hạng B, nhưng tôi cảm nhận được tiềm năng của nó. Đạo diễn không phải người có tiếng tăm gì, nhưng anh ấy đang thử những cách quay mới lạ. Điểm thú vị nhất là những bóng ma xuất hiện trong phim chưa chắc đã là người cải trang thành. Chúng tôi muốn người xem tự ngẫm lại ‘Ơ, có khi nào bóng ma ở đoạn này là thật không?’ sau khi đã xem hết phim. Nên tôi đang dốc hết sức mình vào bộ phim này. Nhưng… Gần đây phim trường gặp nhiều chuyện lạ lắm.”
“Chuyện kì bí xảy ra ở phim trường? Nghe giống cốt truyện của ‘Don’t Look Up’ nhỉ! Cô nói cụ thể hơn được không?”
Lần này đến phiên Takatsuki vui sướng trườn người lên trước.
Sarasa trả lời.
“Mới đầu thì… Hệ thống âm thanh bị lỗi.”
Địa điểm quay phim hiện tại là những căn phòng giả được lắp tại trường quay. Mỗi khi có cảnh quay bên ngoài, họ sẽ dùng một căn nhà thật ở nông thôn để quay ngoại thất của căn dinh thự trong kịch bản, những cảnh trong nhà sẽ được quay trực tiếp tại trường quay.
Chuyện xảy ra khi họ đang quay cảnh nữ chính — người mới được gả vào dinh thự — đang ngồi đọc sách cạnh đèn dầu ngoài phòng khách thì nghe thấy tiếng hộp nhạc phát ra từ đâu đó.
Sarasa chỉ cần giả vờ nghe thấy vì vốn lẽ âm thanh của hộp nhạc sẽ được thu riêng và ghép lại với thước phim ở giai đoạn chỉnh sửa.
Vậy mà cô thật sự đã nghe thấy âm thanh của hộp nhạc khi đang quay.
“Ban đầu mọi người tưởng là tiếng chuông điện thoại của ai đó, nhưng khi được hỏi ‘Của ai vậy?’ thì không ai trả lời… Sau đó dù thấy hơi rợn người chút thì chúng tôi vẫn tiếp tục ghi hình.”
“Tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy âm thanh hộp nhạc phải không?”
Takatsuki hỏi.
Sarasa gật đầu, Miyahara chêm vào.
“Tôi cũng có nghe nữa. Đảm bảo không sai đâu ạ.”
“Bài đó là gì vậy?”
“Bản nhạc chỉ phát cỡ hai đến ba giây nên tôi không chắc lắm. Nhưng đoạn nhạc được dùng trong phim là ‘When You Wish Upon A Star.’”
Miyahara trả lời như đang nói chuyện với đối tác.
Sarasa kể tiếp.
“Những chuyện như vậy cứ tiếp diễn. Khi đang quay thì nhân viên âm thanh sẽ dừng quay vì ‘Có âm thanh lạ lọt vào’ dù khi kiểm tra không thấy có tạp âm gì. Nhưng nhân viên âm thanh lại nghe thấy tiếng thút thít của phụ nữ…”
Và cứ thế, mọi chuyện càng lúc càng quá trớn.
Vài nhân viên nói rằng họ trông thấy một người phụ nữ tóc dài mặc đồ trắng. Dù sân trường có nhân viên nữ nhưng ai cũng cắt tóc ngắn, nên không thể có chuyện họ nhìn nhầm được. Hệ thống âm thanh cứ bị lỗi suốt, ngoài bộ phận âm thanh ra, các nhân viên khác cũng bắt đầu nói rằng họ nghe thấy tiếng thút thít.
Chẳng bao lâu sau, tin đồn “Bộ phim này bị ám” bắt đầu lan truyền trong nội bộ nhân viên. Không biết ai là người khai màu, nhưng một lần nọ họ thấy có người trưng muối khắp phim trường.
“Nhưng khi nhận ra, ai đó đã dùng nước tiêu huỷ những chén muối đó rồi… Nói thật là tôi hãi lắm. Và rồi một ngày nọ, tôi cũng trông thấy nó…bóng ma mà mọi người đã nhắc đến.”
Vào một cảnh quay trong phòng ngủ. Nhân vật chính đang lim dim trên giường khi đợi chồng về thì bị thứ gì đó kéo mất tấm chăn rơi xuống đất. Sarasa nằm trên giường, còn người nhân viên đảm nhận vai trò kéo chăn đang đợi ở chân giường, khuất góc camera.
Nghe thấy tiếng mở máy của đạo diễn, Sarasa mở mắt khi thấy chăn đang bị kéo đi…và mắt cô hướng lên trần nhà của phim trường.
Trần của phòng ngủ chỉ được đóng khung xây một nửa để máy quay thoải mái di chuyển bên trong.
Sarasa thấy có người đang đứng trên khung.
Nơi người đó đang đứng khá nguy hiểm, cũng chẳng ai cần đứng trên đó làm gì. Sarasa vừa nghĩ nguy hiểm ghê vừa tiếp tục diễn xuất. Nhưng cô lại chạm mắt với người đó.
Khoảng khắc ấy, Sarasa hoàn toàn quên đi vai diễn, cô ngưng thở.
Đứng đó là người phụ nữ mặc áo trắng, tóc dài phủ trước mặt.
Sarasa vô thức hét lên “Ai đó!?” khiến mọi người ngừng quay. Nhưng khi nhìn kĩ lại, cô không thấy bóng dáng ai đứng đó cả.
“Đạo diễn nổi sùng, nhân viên nháo nhào, hỗn loạn lắm… Bằng cách nào đó chúng tôi vẫn quay tiếp được, nhưng giờ tôi sợ việc phải đến trường quay.”
“…Sợ?”
Sarasa dùng tay che mặt còn Takatsuki nghiêng đầu thắc mắc.
“Chẳng phải cô nói mình có năng lực ngoại cảm sao? Đây đâu phải lần đầu cô thấy hồn ma? Vậy tại sao việc trông thấy hồn ma lại khiến cô sợ?”
“Tất nhiên là phải sợ rồi!”
Sarasa nói, bỏ tay khỏi mặt.
“Chuyện hiển nhiên mà, có nhìn lần thứ mấy cũng đâu quen nổi. Việc nhìn thấy người chết đáng sợ lắm bộ.”
“Vậy à, xin lỗi cô. Mong cô thứ lỗi cho tôi. Vì ngày nào tôi cũng ước gì mình được thấy ma nên tôi không nghĩ mình sẽ thấy sợ.”
Takatsuki mỉm cười, không chút hối cải. Gương mặt Sarasa trong thoáng chốc đổ đầy sự hoài nghi không biết tìm đến thầy có phải lựa chọn đúng đắn không. Cô Miyahara ngồi cạnh trưng vẻ mặt chua chát.
Naoya và Sasakura là người ngoài cuộc nên họ chỉ im lặng lắng nghe câu chuyện, không xía vào. Sasakura đang trong tư thế ngăn cản nếu Takatsuki bật chế độ “bay não”, nhưng nhìn thầy vẫn còn bình tĩnh lắm. Chưa có vẻ gì là sẽ biến thành chú cún bự háo hức nhảy xồm lên người khác.
…Có nghĩa là Takatsuki không tin vào câu chuyện của Sarasa.
Khi Takatsuki không thể hiện sự phấn khích thì thầy đã biết thừa đây không phải chuyện có thật rồi. Takatsuki không hứng thú với chuyện bịa đặt, thầy chỉ mong chờ người thật việc thật thôi.
Song, Naoya vẫn cố gắng tập trung vào giọng nói của Sarasa.
Quả nhiên cậu không nghe thấy điểm kì lạ trong giọng cô.
Có khả năng đôi tai của Naoya đã thật sự đánh mất năng lực, nhưng… Cậu không thể phủ nhận khả năng Sarasa không nói dối.
Nếu là thông thường thì cậu có thể khẳng định ngay và luôn, nhưng hiện tại thì không dám chắc. Cậu chưa từng nghĩ việc đó sẽ khiến mình bức bối đến dường này.
Sarasa nhìn Takatsuki với đôi mắt mèo của mình.
“Nên…tôi mong thầy có thể đến trường quay kiểm chứng.”
“Tôi không màng. Nhưng tôi không phải nhà ngoại cảm nên không có năng lực tẩy uế hay trừ tà gì đâu nhé?”
“Tôi biết chứ. Nhưng tôi mong thầy sẽ tìm được gì đó khi đến kiểm chứng… Nhiều nhân viên bị doạ chết khiếp lắm. Biết đâu có giáo viên đại học đến điều tra sẽ xoa dịu họ thì sao.”
“Tôi nghĩ sẽ gây thêm bất an đấy. Sẽ có người nghĩ ‘Có giáo viên đại học đến điều tra nghĩa là nơi này thật sự bị ma ám!’ không chừng. Nhưng…”
Ngay lúc đó, ánh nhìn của Takatsuki chuyển hướng sang Naoya.
Naoya vô thức nhìn xuống để né tránh ánh mắt dò hỏi.
Takatsuki tròn mắt kinh ngạc, một tay vuốt cằm đăm chiêu. Thầy trầm ngâm một lúc lâu. Hẳn thầy đang tự hỏi vì sao Naoya — người hay che tai theo phản xạ khi nghe thấy lời nói dối — chưa hề bịt tai lấy một lần khi nghe câu chuyện của Sarasa.
Takatsuki nhìn Naoya thêm lần nữa rồi đảo mắt sang Sarasa.
“…Vậy à. Hiểu rồi, tôi chấp nhận yêu cầu của cô. Biết đâu tôi sẽ giúp được gì đó.”
“Thật không thầy!?”
Nghe thấy tin Takatsuki đồng ý nhận yêu cầu của mình, mắt Sarasa sáng rực lên. Miyahara ngồi cạnh tiếp tục nhăn mặt nhưng Sarasa không hề để tâm.
“Vậy thầy ơi, có hơi đường đột nhưng ngày mai thầy tới ngay được không? Tôi nghĩ càng sớm càng tốt… Tiện ngay hôm buổi quay tiếp tục nữa.”
“Ngày mai ư? Tôi không bận gì nên được chứ. Fukamachi-kun thì sao…? Nếu em thấy không khoẻ thì thầy không ép.”
“…Em không sao.”
Cậu không hiểu vì sao bản thân lại trả lời như vậy.
Lẽ ra cậu nên từ chối. Lẽ ra cậu nên viện lý do là thấy không khoẻ.
Vậy mà những lời cậu nói lại là.
“Em không sao. Em sẽ đi với thầy.”
“Vậy à? Vậy Fujitani-san cho tôi địa chỉ và thời gian gặp nhau nhé.”
Takatsuki nói với Sarasa.
Miyahara thở dài, cô đưa cho Takatsuki một mẩu giấy có ghi địa chỉ của phim trường.
Họ chính thức nhận vụ án, Naoya cùng Takatsuki hướng đến trường quay.
Địa chỉ của phim trường nằm gần sông Tama nằm gần ga tàu, cách có vài phút đi bộ, nhưng khi cậu để Takatsuki dẫn đầu thì thầy lập tức đi hướng ngược lại.
“Xin lỗi Fukamachi-kun nhé. Thiếu em là thầy sẽ lạc đường rồi trễ hẹn mất tiêu…”
“…Dạ, không sao đâu thầy.”
Dù bảo vệ đã được Sarasa báo trước, nhưng họ vẫn phải đợi ngoài cổng cho đến khi Miyahara đến đón họ vào trong.
Naoya sờ tai mình.
Tình trạng của chúng vẫn chưa thay đổi gì.
Ngày hôm qua cậu đã về nhà cắm mặt vào TV, cày các chương trình truyền hình và talk show nhưng cậu không nghe thấy giọng ai bị nhiễu sóng cả.
Đáng ra cậu phải thấy vui sướng vì năng lực cậu căm hận đã biến mất.
Nhưng giờ đây cậu chẳng cảm nhận được tí hạnh phúc nào, ngược lại còn thấy bực bội.
Takatsuki lo lắng nhìn Naoya, hỏi.
“Fukamachi-kun. Em có chắc là em khoẻ hẳn rồi chưa? Hôm nay là ngày cuối lễ hội đó, em không muốn đi à?”
“Em bình thường… Em cũng không có hứng đi lễ hội.”
Naoya vùi nửa mặt vào khăn choàng cổ, trả lời.
“Thật không? Hôm qua nhìn em không ổn nên thầy lo lắm đấy. Thầy hỏi lại lần nữa nhé, em không nghe thấy tiếng nhiễu sóng trong giọng của Fujitani-san hay Miyahara-san phải không?”
“…Dạ.”
Naoya khẽ gật đầu trước câu hỏi của Takatsuki.
Ngày hôm qua, nhóm Sarasa ra về, Takatsuki đã xác nhận lại với cậu.
Lúc đó Naoya cũng đưa ra câu trả lời tương tự. Naoya thật sự không nghe thấy gì trong giọng họ, nên nếu cậu nói “Có nghe” thì sẽ là nói dối.
Nhưng những lời cậu cần nói với Takatsuki phải là thành thật thừa nhận hiện tại cậu không thể nghe thấu lời nói dỗi nữa.
Ấy mà, cậu không thể mở lời.
Naoya lén nhìn Takatsuki. Takatsuki đang co người trước cái lạnh, nhìn dáo dát xung quanh. Đây là lần đầu thầy được đến phim trường. Đứng từ cổng nhìn vô chỉ thấy các toà nhà to tướng xếp cạnh nhau.
…Takatsuki sẽ nghĩ gì khi phát hiện đôi tai Naoya đã quay về bình thường?
Lý do Takatsuki hứng thú với Naoya thứ nhất là vì ở quá khứ, cậu đã chạm mặt với hiện tượng siêu nhiên.
Thứ hai là nhờ đó, cậu nhận được siêu năng lực khác người.
Theo một nghĩa nào đó, vì hoàn cảnh giống nhau nên Takatsuki mới luôn để tâm đến Naoya, lý do thầy đến nhà chăm bệnh cậu chỉ có thế.
Nếu vậy thì…
Nếu Naoya đánh mất năng lực thì cậu sẽ không khác gì những người khác.
Naoya sẽ không còn là mục gây tiêu hứng thú cho Takatsuki nữa.
“Thầy không muốn buông em ra. Thầy muốn em tiếp tục hỗ trợ thầy.”
Chính là những lời Takatsuki đã nói với cậu, nhưng lý do thầy đưa cậu đi điều tra chung vì năng lực của Naoya ít nhiều gì cũng hữu dụng với thầy. Nếu Takatsuki chỉ cần người dẫn đường hay đảm nhiệm vai trò “lý trí” thì không nhất thiết phải là cậu.
Phải làm sao đây. Cậu phải nói rõ với Takatsuki. Vì Naoya không phủ nhận những gì Sarasa nói nên Takatsuki đã chấp nhận yêu cầu này. Có khả năng câu chuyện của cô hoàn toàn là bịa đặt.
“Xin lỗi đã để hai vị đợi lâu, mời đi lối này.”
Cuối cùng Miyahara cũng đến rước họ.
Cô dắt Takatsuki và Naoya đến trước một trong số các toà nhà, nói khẽ.
“Trước khi chúng ta bước vào trong thì tôi muốn nhờ thầy một điều. Tôi không có cho đạo diễn và các nhân viên khác biết lý do thật sự thầy đến trường quay hôm nay. Đạo diễn đang rất căng thẳng vì những sự cố liên tục diễn ra, giờ chúng ta mà đổ dầu vào lửa sẽ ảnh hưởng đến tiến độ quay phim. Nên mong thầy hành xử như thể thầy là người quen của Fujitani, đến đây xem cô ấy đóng phim thôi. Thầy thấy sao?”
“Không vấn đề gì. Nhưng… Liệu tôi có thể hỏi mọi người về những điều đã xảy ra không?”
“Nếu thầy tiết lộ ngành nghề của mình thì không sao. Nếu thầy hỏi về những chuyện kì bí diễn ra trong phim trường cho mục đích nghiên cứu hay hứng thú cá nhân của thầy thì được. Miễn thầy đừng tiết lộ đây là yêu cầu của Fujitani.”
Vẻ mặt của Miyahara vẫn tỏ vẻ khó chịu.
“Trường quay tựa một cỗ máy cần nhiều bộ phận cùng hoạt động. Chỉ cần một bánh răng lệch đi thôi là cả cỗ máy sẽ rơi vào hỗn loạn. Tình hình hiện tại vốn đã không khả quan, tôi không muốn gây thêm sự cố gì nữa.”
Tông giọng của cô hết sức lạnh nhạt, cứng nhắc. Nói trắng ra sự việc này chẳng khác gì sự phiền toái đối với cô. Chỉ vì tin đồn có ma mà công việc của cô đã rối nùi lên cả.
Takatsuki hỏi.
“Cô không sợ ma sao?”
“Ở ngành này đủ lâu, anh sẽ nhận ra thứ đáng sợ nào phải hồn ma, mà chính là lòng người.”
Mihayara khẽ cười phì.
“Giới giải trí chỉ có ăn hoặc bị ăn. Tôi đã là quản lý của Fujitani kể từ khi cô ra mắt công chúng. Đây là thời khắc quan trọng của Fujitani, cả mặt sự nghiệp cũng như tuổi tác. Nếu cô ấy không sống sót qua giai đoạn này thì cơ hội có vai sẽ giảm đi. Lâu lắm rồi mới được vai chính nên cổ phải đánh cược hết vào bộ phim này.”
Miyahara dừng bước trước cổng vào một trong những toà nhà.
Cô quay lại nhìn Takatsuki, cắn môi một hồi rồi cất tiếng.
“Tôi muốn để Fujitani được tự do quyết định nên mới đồng ý mời thầy đến đây, thậm chí còn giữ bí mật với bên công ty. Nên thưa thầy Takatsuki, mong thầy đừng làm những chuyện thừa thãi.”
Naoya sững sờ trước lời nói quá đỗi thẳng thừng của cô.
Takatsuki khẽ nheo mắt, nhìn Miyahara.
“Ý cô là sao?”
“Ý nghĩa nằm hết trên mặt chữ rồi. Mong người ngoài cuộc giữ im lặng cho. Thầy không cần phải gượng ép tìm nguyên nhân đứng sau. Chỉ cần thầy đến đây là cô ấy mãn nguyện rồi.”
Không kịp cho ai hỏi thêm, Miyahara quay đi, đối diện cửa.
Cô đẩy cách cửa nặng trịch, mời Takatsuki và Naoya vào trong.
Bên trong toà nhà như một nhà kho cực đại. Trần nhà cao vút, ở giữa căn phòng là những căn phòng giả được dựng lên. Có phòng ngủ, phòng khách và một cầu thang rộng lớn nối từ hành lang lên tầng hai. Dù từng căn phòng đều được dán giấy dán tường, trên sàn trải thảm sang trọng, trang bị đầy đủ nội thất, nhưng trần nhà chỉ được xây một nửa khiến cậu hiểu đây chính là đạo cụ của trường quay. Nhìn tận mắt có thể nhận ra sự “giả trân” của chúng, nhưng khi lên hình và được chỉnh sửa màu sắc sẽ trông rất chân thật đây.
Bên trong trường quay có đông đúc nhân viên. Người thì đang điều chỉnh ánh sáng, người đang khuân vác trang thiết bị, người đang cầm bảng ghi chú đi khắp nơi. Naoya đang ngó nghiêng ngó dọc thì bị Takatsuki chọt chọt. Khi cậu quay đầu lại thì Takatsuki im lặng chỉ tay về một góc gần lối vào. Có một chén muối được để ngay đó. Dù từng bị ai lấy nước hoà tan thì có người đã thay thêm chén muối mới.
“Ối, thầy Takatsuki! Thầy tới thật à!”
Sarasa đang ngồi trên chiếc ghế gần các căn phòng giả đọc kịch bản, cô vẫy tay về phía họ. Miyahara nói “Vậy tôi xin phép” rồi bỏ đi đâu đó.
Sarasa đặt kịch bản xuống, chạy đến bên Takatsuki. Cô mặc chiếc đầm xanh cuốn hút, mái tóc được thắt gọn gàng. So với bộ dạng đến lễ hội trường vào hôm qua, trông cô già dặn, rất hợp vai “cô gái được gả vào nhà giàu”.
“Vẫn đang trong quá trình kiểm tra nên tôi sẽ dẫn thầy đi tham quan một chút. Hẳn thầy đã nghe từ quản lý rồi, nhưng thầy đang là ‘Người bạn làm nghề giáo đến tham quan’ nên tôi không giới thiệu thầy với đạo diễn được. Xin lỗi thầy.”
“Không sao đâu. Đổi lại tí nữa tôi sẽ đi hỏi những nhân viên khác.”
“Tôi hiểu rồi. Mời thầy đi hướng này.”
Nói rồi, Sarasa dẫn họ đến phòng ngủ.
Một tấm thảm dày, mòn vải được trải trên sàn gỗ, chiếc giường to chính là tâm điểm. Chiếc bàn nhỏ đầu giường và chiếc đèn dầu nhìn cũ kĩ, đem lại cảm giác rất “phòng ngủ của dinh thự”. Giấy dán tường xanh biển in hoạ tiết hoa xanh thẫm và tím chẳng mấy khi thấy trong một căn nhà bình thường khiến cả căn phòng trở nên tối tăm và ngột ngạt.
“Ở phân cảnh này, tôi mặc một chiếc đầm ngủ màu trắng nên rất tương phản với giấy dán tường. Khi thấy nó là…lúc tôi đang nằm ngủ trên chiếc giường kia.”
“Ra vậy. Ngoài Fujitani-san ra còn nhân chứng nào khác không?”
“Không… Lúc đó chỉ có mình tôi thôi. Nó biến mất ngay trong giây lát nên tôi cũng chỉ kịp nhìn thoáng qua.”
“Cô nhìn thấy nó ở khoảng nào?”
“Ở khoảng kia, chỗ trần nhà mở ra… Ở phía trên khớp nối. Oái, khoan đã, thầy Takatsuki!?”
Takatsuki tự tiện cởi giày ra, leo lên giường khiến Sarasa hoảng hốt.
Song, Takatsuki vẫn ngả lưng, ngước lên chỗ Sarasa chỉ tay.
“Ồ, đúng là nằm xuống ngủ thì sẽ thấy điểm đó đầu tiên nhỉ.”
“Th-Thầy ơi, mau xuống đi ạ, kẻo bị mắng bây giờ!”
Naoya hối hả chạy đến bên giường, kéo Takatsuki xuống.
Nhưng rồi Takatsuki lại đi tới, đứng dưới khớp nối mà ma đã đứng.
“Hừm, muốn lên đó đứng mà không có thang hỗ trợ thì khoai nhỉ. Có đứng được thật không? Muốn thử ghê. Fujitani-san cho tôi mượn thang xếp được không?”
“Đừng mà thầy, không cẩn thận lỡ làm hư hỏng gì là bị mắng đó.”
Naoya tuyệt vọng ngăn cản Takatsuki cứ tự ý hành động. Nếu đã không thể làm máy phát hiện nói dối thì cậu muốn mình phải làm tròn bổn phận “lý trí”.
Ngay lúc đó, một nhân viên nữ trẻ trung, nhỏ nhắn chạy đến gọi Sarasa.
“A, Fujitani-san đây rồi, đạo diễn đang gọi chị đó~”
“Ể, đã đến giờ rồi ư? Xin lỗi thầy Takatsuki. Tôi phải đi rồi nên mong thầy bình tĩnh lại nhé. Jun-chan, xin lỗi em, đây là một giáo viên đại học, người quen của chị. Hôm nay thầy ấy đến đây tham quan, em tiếp thầy ấy giúp chị nhé? Được thì em dẫn thầy ấy đi tham quan nhé.”
“Vâng, không sao đâu ạ~”
Được Sarasa giao phó, cô gái tên “Jun-chan” gật đầu. Sarasa chạy đến hành lang giả.
Khi Sarasa đã đi khuất, Jun nhìn Takatsuki, tò mò.
“Ờm… Thầy là giáo viên đại học hả? Người quen của Fujitani-san ạ?”
“Thầy là Takatsuki, giáo viên của trường Seiwa. Hôm qua thầy với Fujitani-san có tổ chức talk show với nhau ở lễ hội trường.”
“Talk show á? Hể, không hiểu lắm nhưng xịn ghê.”
Jun vỗ tay bôm bốp. Tóc cô cắt ngắn, mặc áo khoác dành cho nhân viên và quần jeans đen. Jun cười, nói công việc của cô là chân chạy vặt và “Vẫn chỉ là việc làm thêm thôi.”
Họ trông thấy Sarasa đang thảo luận với một người đàn ông có râu, đội mũ đen ở hành lang giả khi trên đường di chuyển từ phòng ngủ đến phòng khách. Xung quanh họ là vài nhân viên và diễn viên khác.
Takatsuki hỏi.
“Người nọ là đạo diễn à?”
“Vâng ạ. Đạo diễn Sayama. Dù đã tham gia rất nhiều MV cũng như quay quảng cáo, nhưng đây là bộ phim đầu tay của ông ấy ạ~”
“Vậy à, hẳn ông ấy phải mong chờ bộ phim này được hoàn thiện lắm.”
“Dạ, Fujitani-san cũng hóng lắm ạ! Fujitani-san siêu dịu dàng với nhân viên luôn, chị ấy tốt bụng lắm, đôi khi còn tự bỏ tiền túi ra đãi mọi người các bữa catering thịnh soạn nữa. Em rất mong bộ phim này sẽ thành công! Nói vậy chứ… Vì là phim kinh dị nên cũng khó mà tạo hit.”
Jun cười cay đắng, nói.
Đúng là phim kinh dị hiếm khi nổ hit. Phim kinh dị không đường lòng công chúng lắm, nhiều người còn xem chúng là phim hạng B rẻ tiền.
“Thầy lại khá thích phim kinh dị. Phải rồi, thầy nghe bảo nơi quay phim kinh dị thường xảy ra những chuyện đáng sợ, nhưng có thật không? Thật ra thầy đang nghiên cứu những chuyện đáng sợ. Không nhất thiết phải liên quan đến phim trường hiện tại, nếu em từng gặp chuyện gì đáng sợ thì mong em kể cho thầy nghe. Có phải phim trường rất hay có ma xuất hiện không?”
Takatsuki tự nhiên dẫn dắt câu hỏi.
“Hể, đã dạ, có người thật sự nghiên cứu những chuyện như vậy ạ! Trùng hợp quá, thầy nghe Fujitani-san kể chưa? Ở đây có ma đó ạ.”
Jun nép sát Takatsuki, nhỏ giọng thì thầm.
Takatsuki cúi xuống bằng chiều cao với Jun.
“Em cũng thấy ma rồi à? Hình thù của nó ra sao?”
“Em chưa thấy, nhưng em nghe nói là một người phụ nữ tóc dài, mặc đồ trắng, nhìn mọi người với ánh mắt căm hận! Fujitani-san cũng từng thấy nó trong lúc quay phim! Ngoài ra còn có âm thanh của hộp nhạc đột ngột phát lên hay tiếng khóc thút thít của phụ nữ nữa!”
“Vậy à. Em có từng trải nghiệm chuyện gì trong số đó chưa?”
“Em có nghe thấy tiếng hộp nhạc ạ! Còn lại toàn nghe mọi người kể lại thôi hà~”
“Em nghe được từ ai?”
“Từ Hamamura-san đảm nhiệm khâu âm thanh và Wada-san đảm nhiệm khâu đạo cụ. Thầy muốn nghe mọi người kể không? Để em giới thiệu cho~”
“Ôi, được thầy thì mừng quá, nhờ em nhé.”
Takatsuki gật đầu, Jun dẫn họ đến Wada-san khâu đạo cụ. Một ngừi đàn ông nhỏ bé, gầy gò, độ hai mươi tuổi.
Wada đang ở trong góc phòng, cẩn thận sơn lại những chiếc đèn dầu với chiếc cọ vẽ, khiến chúng trông cũ kĩ hơn.
“Hở? Giáo viên đại học á? À à. Tôi từng thấy con ma đó rồi.”
Wada nhanh chóng nhận mình đã từng thấy ma.
Theo lời Wada nói lúc anh quay đầu lại khi đang chuẩn bị đạo cụ trên tầng hai giả, anh đã trông thấy một người phụ nữ tóc dài mặc đồ trắng. Nhìn không giống ai trong dàn nhân viên nên anh nghĩ người ngoài đột nhập, khi định cất lời thì cô ấy đã biến đâu mất.
“Có một nữ diễn viên từng tự tử vì flop trong phim trường này, nên có ma xuất hiện cũng không lạ.”
Wada kể.
Takatsuki gật gù hứng thú, đứng kế là một Naoya đang cố gắng tập trung vào giọng nói của Wada. Nhưng cậu vẫn không nghe thấy tiếng nhiễu sóng trong giọng anh.
“Tôi phải quay trở lại làm việc rồi” Wada nói, khiên một thùng carton chứa đầy dụng cụ đứng dậy, dùng cầu thang nằm sau lưng tầng hai giả, bước lên trên.
Kế tiếp, họ tìm đến Hamamura khâu âm thanh. Một người đàn ông trung niên, thân hình chắc chắn, đầu cạo trọc.
“…À, vấn đề âm thanh.”
Hamamura trông khó xử, lấy tay xoa xoa chiếc đầu bóng lưỡng của mình, ngập ngừng nói.
“À, ừm. Đôi khi mic sẽ bắt được tiếng thút thít của phụ nữ… Nhưng khi kiểm tra lại thì không có gì… Chắc là tôi nghe lầm thôi. Những chuyện như vậy cũng hay xảy ra lắm. Chỗ làm cũ của tôi cũng hay bị lẫn tạp âm để tí sau phải chỉnh lại.”
“Ồ, ở những chỗ khác nữa ư! Nếu anh không phiền thì cho tôi nghe thêm được không?”
“À, ừa, được thôi. Nhưng tôi không tiết lộ tên phim được nhé?”
“Vâng, cảm ơn anh!”
“Khi bọn tôi ở vùng núi dưới quê quay phim, ngay từ đầu tôi đã thấy trang thiết bị cứ là lạ rồi…”
Takatsuki tranh thủ thu thập thêm chuyện kì bí, trong khi Naoya càng lúc càng thấy nghi ngờ về vị trí của bản thân.
Cậu không thể phân định lời nói dối, không giúp được tích sự gì, vậy cậu còn đứng đây làm gì?
Sarasa và Wada đều đã khẳng định họ thấy ma. Hamamura thì xác nhận nghe thấy tiếng của ma.
Nếu họ nói dối thì sao?
Phải làm sao đây. Cậu không biết nữa. Ai đang nói dối? Ai đang nói thật? Lần đầu đánh mất sức mạnh khiến cậu nhận ra cậu đã luôn lệ thuộc nó đến mức nào. Cảm giác bất lực, nôn nao, bực tức rộ lên sâu thẳm tim cậu. Rốt cuộc ai là kẻ nói dối? Ai là kẻ dối trá? Kẻ gian xảo là…
“…”
Đột nhiên, cậu cảm thấy như trái tim mình đang bị bóp nghẹn.
Cậu nhận ra bản thân cậu cũng chẳng tốt đẹp hơn ai.
Cậu đang lừa gạt Takatsuki.
Cậu đang giả vờ vẫn còn năng lực. Cậu đang che mắt Takatsuki.
Đâu khác gì nói dối đâu?
Hai chân cậu đánh mất sức lực. Takatsuki ngạc nhiên, đỡ lấy vai cậu.
“…Fukamachi-kun? Em có sao không?”
“Thầy ơi, e-em.”
Ngay lúc Naoya cất lời.
Cả trường quay trở nên nhộn nhịp. Buổi ghi hình đã bắt đầu. Mọi người bắt đầu tập trung lại ở hành lang giả. Hamamura thốt lên “Thôi chết” rồi cũng chạy về phía đó.
Jun kéo tay Takatsuki và Naoya, đưa hai người vào một góc khuất xa hành lang.
“Mọi người đứng đây coi nhé~ Nhớ phải giữ im lặng đó!”
Bỏ lại Naoya và Takatsuki, Jun hội nhóm với những nhân viên khác. Vì phải giữ im lặng nên Naoya đành ngậm miệng, nhìn về phía quay phim.
Sarasa và một diễn viên khác đóng vai người hầu đang đứng trên hành lang. Khi được bật đèn sáng, chiếc hành lang giả trân khoác lên một màu sắc hoàn toàn khác. Cậu trông thấy Mihayara giữa đội nhân viên đang bao vây hành lang. Cả phim trường chìm vào im lặng, chỉ có tiếng đạo diễn hô to “Chuẩn bị, diễn!”
Sarasa diện váy xanh, mang giày cao gót, chậm rãi tiến vào sâu bên trong hành lang, hướng về cầu thang chính dẫn đến tầng hai như thể cô vừa bước vào từ cửa chính. Giấy dán tường có màu xanh rêu đậm, sàn nhà lót gỗ nâu đậm. Hành lang cũng dùng bảng màu tối đem lại cảm giác ngột ngạt như phòng ngủ. Nhưng Sarasa vẫn tiến bước với vẻ mặt hết sức mãn nguyện. Cô nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn đong đày xúc cảm vì vẫn chưa biết bộ mặt thật của toà dinh thự.
“Ôi sang trọng quá…thật không thể tin nổi. Tôi sẽ thành ‘phu nhân’ của toà dinh thự này ư.”
Sarasa khúc khích cười, bờ vai cô nhún nhảy.
Xem ra đây là phân cảnh tiếp theo sau khi nhân vật chính được gả vào dinh thự. Sarasa nhìn người hầu với nét mặt ngây ngô của người phụ nữ tin vào cuộc hôn nhân như mơ.
“Liệu tôi có thể trở thành người xứng đáng với căn dinh thự này không?”
“Xứng hay không thì cũng chỉ có duy nhất một người được làm phu nhân của cái nhà này thôi.”
Sarasa khẽ rụt rè trước câu trả lời vô cảm của người cậu. Sau đó cô cười nhẹ, một nụ cười pha lẫn chút lo âu, để che giấu cảm xúc.
“Xin lỗi cô vì đã hỏi chuyện không đâu.”
Nhìn cảnh quay khiến Naoya nghĩ “Ồ, đây chính là diễn xuất ư.” Cô ấy diễn rất tròn vai. Cách cô thể hiện cảm xúc và cách cô nói chuyện hoàn toàn khác với khi tiếp xúc với Takatsuki. Cậu từng xem vài bộ phim lẻ và phim tập của Sarasa rồi, Fujitani Sarasa không phải một diễn viên tầm thường. Dù Miyahara có nói đây là thời khắc quan trọng trong sự nghiệp của cô.
Ngay lúc đó…
Sarasa đang đọc thoại với cô diễn viên đóng vai người hầu thì đột ngột ngưng lại.
“…Khoan, cắt! Có chuyện gì!?”
Đạo diễn nhanh chóng dừng cảnh quay lại.
Đôi mắt to của Sarasa lấp đầy sự sợ hãi, ngón tay thon thả của cô chỉ tay lên tầng hai.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cô chỉ.
Tầng hai là một hành lang bọc theo tầng dưới, một trong các cánh cửa xếp thẳng hàng đang mở ra. Có người đang đứng trong bóng tối, nhìn xuống dưới. Dù không rõ lắm, cậu vẫn nhìn ra hình dáng của một người mặc đồ trắng, mái tóc dài phủ xuống trước mặt.
Mọi người kinh ngạc, Jun sợ hãi hét lên. Đạo diễn đứng bật dậy.
Takatsuki là người hành động nhanh hơn ai cả. Thầy không chút lưỡng lự, đôi chân dài phóng như bay trên các bậc cầu thang. Naoya cũng vội vã đuổi theo sau. Cậu nghe thấy tiếng đạo diễn la “Tụi bây là ai!?” nhưng cậu đành ngó lơ.
Takatsuki đẩy cửa.
Nhưng không thấy bóng dáng ai.
Bên trong cánh cửa là một không gian trái ngược với căn phòng được dán giấy dán tường kĩ lưỡng, chỉ là phần hậu trường rộng cỡ hành lang, được xây từ các tấm ván và cột gỗ. Cánh cửa Takatsuki đẩy vào là cánh cửa duy nhất xài được, khi nhìn kĩ hai bên, những cánh cửa khác chỉ là tấm gỗ đơn thuần. Cậu tìm thấy những thùng giấy đựng hộp sơn, băng keo, chất đầy trên sàn như thể căn phòng được tận dụng làm nhà kho. Bên trong không có gì khiến họ nhìn nhầm thành người phụ nữ áo trắng tóc dài cả.
Ở sâu bên trong là chiếc cửa sổ kéo nhìn ra bên ngoài phim trường. Takatsuki bước đến, nhìn ra ngoài và Naoya cũng làm tương tự. Bên dưới là dãy thùng rác đặt bên ngoài toà nhà, không một bóng người.
Đạo diễn và các nhân viên khác đẩy cửa bước vào.
“Bọn bây là ai! Không phận sự thì biến ra ngoài đi!”
“À, xin lỗi anh. Tôi đến đây tham quan nhưng ai ngờ có ma nên tôi muốn điều tra chút đỉnh. Tôi sẽ đi ngay.”
Nghe Takatsuki trả lời, đạo diễn giật phăng chiếc mũ trên đầu.
“…Đủ rồi! Chúng bây cứ suốt ngày lải nhải ma này quỷ nọ! Bị ngu mới tin có ma xuất hiện chỉ vì quay phim kinh dị thôi! Mau quay lại cảnh ban nãy, còn người ngoài cút hết.”
Vài nhân viên cố giúp đạo diễn hạ hoả, vài người còn lại đẩy Takatsuki và Naoya ra khỏi phòng.
Cả trường quay náo loạn. Hamamura khâu âm thanh nghịch cây mic, nhìn anh u sầu. Sarasa ngồi trên chiếc ghế sofa, cho nhà thiết kế tóc chỉnh lại tóc. Miyahara đứng cạnh đưa chai nước suối cho Sarasa. Sarasa vẫn chưa hết sốc, tay cô run rẩy nhận lấy chai nước. Ngay lúc đó cảnh cửa ra vào mở ra, vài nhân viên bước vào, trong số đó có Wada khâu đạo cụ. Bị bầu khâu khí hoảng loạn làm bất ngờ, anh túm lấy Jun đang chạy tới chạy lui, hỏi “Có chuyện gì hả?”
Mọi người đồng loạt lên tiếng. “Nãy bà có thấy không?” “Thấy chứ.” “Tui cũng thấy.” “Ma đó.” “Bộ phim này bị nguyền thật rồi.” “Ở chỗ làm cũ cũng xảy ra chuyện tương tự.” Naoya chạm lên tai, tai cậu vẫn còn ù, nhưng cậu không nghe thấy tiếng nhiễu sóng. Những đôi môi cử động, những giọng nói thoát ra. Trong số những đôi môi đó, có bao nhiêu phần trăm đang nói thật?
Cậu không thể chịu nổi nữa.
“…Thầy ơi.”
“Hửm? Sao đấy, Fukamachi-kun?”
Naoya biết Takatsuki đang nhìn mình.
“Xin lỗi thầy… Nhưng em về đây. Có ở lại em cũng không giúp được gì.”
Cậu không dám nhìn thầy, Naoya cố lắm mới nói được hết câu rồi quay lưng lại với Takatsuki. Cậu chạy về phía cửa chính như muốn trốn chạy.
Cậu biết Takatsuki đang đuổi theo cậu. Naoya đẩy cánh cửa nặng trịch, ngó lơ câu “Khoan đã, Fukamachi-kun!”
Nhưng ra đến bên ngoài, Takatsuki đã đuổi kịp theo cậu.
“Khoan đã, Fukamachi-kun. Em nè…”
Cùng lúc đó, cánh cửa chính lần nữa mở toang, Sarasa vọt ra.
“Thầy Takatsuki! Thầy Takatsuki đợi đã. Chẳng lẽ thầy lại bỏ về ư? Xin thầy nán lại chút nữa, vẫn chưa…”
Vừa nói, Sarasa vừa ôm chầm lấy cánh tay Takatsuki, không muốn cho thầy đi.
Naoya chớp lấy thời cơ thoát khỏi Takatsuki. Nhưng từ lúc nào, tầm mắt cậu đã bị một người đàn ông mặc áo khoác đông màu đen che khuất.
Người đàn ông đang cầm máy ảnh với một chiếc lens to.
“Hầy, chắn đường quá. Né ra chút đê.”
Nói rồi, gã lấy tay đẩy Naoya sang một bên, tay còn lại nhấn chụp ảnh liên hồi. Nụ cười nở trên gương mặt lởm chởm râu.
Sarasa kinh ngạc nhìn gã.
“Anh là ai, làm cho tạp chí nào!? Sao anh lại vào được đây!?”
“Ui, chị đừng để ý tiểu tiết. Fujitani Sarasa-chan lên hình hơi bị ăn ảnh đấy! Tựa đề sẽ là ‘Cuộc hẹn bí mật với chàng người mẫu điển trai trong phim trường’ nhé!”
Gã vừa cười vừa quay chân bỏ đi. Gã ngạo nghễ giơ cao chiếc máy ảnh, bước về hướng khác với cổng chính.
Naoya không biết phải làm gì, chỉ có thể thả cho gã đi. Một lúc sau, cậu mới nhận ra hay tên đó là paparazzi?
Sarasa vốn đang nắm tay thầy thì dần ngã xuống nền đất. Không quan tâm đến mái tóc của mình, cô nắm lấy tóc mái, gào lên.
“…Đủ rồi mà…tha cho tôi đi…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Tên gốc: 女優霊 Joyuu-rei. Đồng đạo diễn với Ringu, Kaidan,… Phim kể về một đạo diễn trẻ đang cố gắng quay hết bộ phim ra mắt của mình, nhưng những chuyện kì bí liên tục trì hoãn tiến độ quay.