Ch.2 Bóng ma ở phim trường 2
Khung cảnh từ đêm hôm ấy trải dài sau mi mắt cậu.
Vô số chiếc đèn lồng treo lơ lửng như những con ma trơi bay bổng trên bầu trời đêm. Một khán đài dựng đứng giữa sân lễ hội, vây quanh đó là hai ba lớp người đang nhảy điệu bon. Những người đang nhảy ai ai cũng đeo mặt nạ để không lộ danh tính. Mặt nạ cáo, mặt nạ mèo, mặt nạ ông già, mặt nạ tengu. Họ đeo mặt nạ vì không ai được phép thấy mặt người chết.
À, mình cũng nên đeo mặt nạ thôi.
Nếu bị người chết thấy mặt thì sẽ xảy ra chuyện không hay. Cậu sẽ bị bắt đi.
Dẫu biết là vậy, nhưng cậu không tìm thấy chiếc mặt nạ siêu nhân anh họ đã mua cho. Giờ Naoya đã biết chính chiếc mặt đó đã bảo vệ cậu vào đêm ấy. Nó giúp Naoya che mặt, giúp người chết không nhận ra thân phận của cậu.
Nhưng hiện tại Naoya không có gì để che mặt.
Chẳng biết từ bao giờ, dòng người nhảy múa đã tan rã.
Những người chết đeo mặt nạ tiến lại, bao lấy Naoya.
Người mặc yukata, đeo mặt nạ cáo chìa tay về phía Naoya trong im lặng. Naoya vội vã chạy khỏi bàn tay ấy, nhưng có ai đó túm lấy vai cậu từ phía sau, quay đầu lại, cậu trông thấy một người phụ nữ đội mặt nạ hannya. Những ngón tay nhợt nhạt, lạnh lẽo, cứng như khúc cây của ả bấu vào bờ vai Naoya.
Bằng cách nào đó cậu đã thoát khỏi cánh tay ả, Naoya tìm bóng hình ông ngoại trong đám đông. Ông là người cho cậu quay về nhân giới bằng cách trả giá. Nhưng cậu không tìm thấy người ông đeo mặt nạ thổi lửa đâu cả. Trong lúc đó, vô số cánh tay vẫn vươn về phía Naoya.
Chúng tóm lấy cậu, giành giật, đẩy ngã cậu. Naoya phảng kháng. Dừng lại đi, sợ quá. Cậu muốn hét lên nhưng không thể phát thành tiếng. Người chết cúi xuống, nhìn cậu. Mặt nạ bà già, mặt nạ chó, mặt nạ phụ nữ bụ bẫm. Phía sau lưng họ là bầu trời xanh thẫm không đáy và dãy lồng đèn xanh toả ra thứ ánh sáng lạnh lẽo. Tùng tùng cắc tùng, âm thanh của trống vang vọng bên tai. Tùng tùng cắc tùng, tùng tùng cắc tùng…
“…Fukamachi-kun!”
Giọng nói của Takatsuki đột ngột xuất hiện.
Mở mắt ra, cậu nhìn thấy trần nhà quen thuộc. Hoá ra cậu đã ngủ thiếp đi. Cậu nhẹ nhõm vì những gì vừa xảy ra chỉ là giấc mơ.
Nhưng tiếp tùng tùng vẫn chưa ngớt, cậu giật thót.
Tiếng trống cậu nghe thấy trong mơ, vẫn còn đập tùng tùng.
Không… Không phải.
Tiếng tùng tùng là do có ai đó đang gõ lên cửa căn hộ Naoya.
“Fukamachi-kun, Fukamachi-kun! Fukamachi-kun có sao không!?”
Không ai khác ngoài Takatsuki.
Naoya hớt hải rời giường, đầu gối cậu ngã xuống ngay, Naoya loạng choạng tiến về phía cửa nhà. Dù căn hộ của cậu có chuông cửa nhưng không hiểu sao Takatsuki vẫn đang đập cửa.
“Fukamachi-kun!? Fukamachi-kun, Fuka-”
“…Thầy ơi, phiền hàng xóm quá ạ.”
Cuối cùng cũng đến được cửa, Naoya mở cửa và tìm thấy một Takatsuki đang đứng với vẻ mặt tuyệt vọng. Thầy mặc áo khoác dài màu xám, quấn khăn choàng màu xanh, trên tay là một túi bự từ hiệu thuốc.
Takatsuki nhìn Naoya.
“Ôi, mừng quá, Fukamachi-kun còn sống! Em không chịu trả lời nên chậm chút nữa là thầy đạp cửa xông vô rồi đó!”
Làm ơn đừng nói những thứ nguy hiểm với gương mặt lo lắng vậy. Nếu là Takatsuki thì cậu e rằng thầy sẽ thật sự đạp cửa nhà cậu. Nhìn ga lăng quý ông thế thôi chứ thầy đánh nhau rất giỏi.
“Thầy cứ làm quá… Ui da…”
“Fukamachi-kun!?”
Naoya ngồi xuống sàn, bịt chặt tai. Takatsuki nhanh chóng đỡ cậu dậy.
Takatsuki đặt tay lên trán Naoya.
“Thầy biết ngay, em đang sốt rất cao! Thầy mua nhiệt kế rồi, mau đo nhiệt độ thôi!”
Thầy đỡ vai Naoya và đưa cậu về giường.
Thầy nhét cậu vào giường, đưa cậu cây nhiệt kế và cậu ngoan ngoãn tự kẹp vào nách. Naoya thẫn thờ nhìn Takatsuki.
Cậu cứ ngủ suốt qua giờ nên cậu không đem kính. Nhưng vốn dĩ mắt cậu cũng không bị gì nặng độ quá nên cậu vẫn có thể thấy rõ gương mặt của thầy.
Sao người này lại trưng ra vẻ mặt lo lắng thế chứ. Naoya mở miệng.
“…Sao thầy không đeo khẩu trang. Lỡ lây bệnh thì sao.”
“Em đừng lo, thầy có mua đầy đủ.”
Nói rồi, Takatsuki lấy một chiếc khẩu trang từ túi. Cậu thầm nghĩ giờ mới đeo thì còn ý nghĩa gì nữa.
Khi đang cởi áo khoác, Takatsuki dường như nhớ ra gì đó, chân mày thầy rũ xuống.
“…Fukamachi-kun này, xin lỗi em.”
“Ể…?”
“Thầy đã bảo thầy sẽ đến ngay, nhưng lại mất nhiều thời gian hơn dự tính, thật lòng xin lỗi em. Thầy đã rất lo lỡ Fukamachi-kun chết trong lúc đợi thầy thì sao…”
“Sao thầy cứ làm quá lên ấy nhỉ…”
Dứt lời, cậu nhận ra bên ngoài đã tối hơn một chút. Nhìn lên đồng hồ, đã được một tiếng rưỡi kể từ khi Takatsuki gọi cậu. Trọ của Naoya cách trường khoảng một ga tàu, tức mười phút đi bộ. Nên thầy mất nhiều thời gian thật.
“…Thầy bận lắm ạ? Nếu vậy thì thầy không cần cất công đến thăm em… Á! Hay là đang đi thì thầy gặp chim nên xỉu dọc đường ạ!? Ga của em có nhiều quạ với bồ câu đậu lắm.”
Nghĩ đến những khả năng đó, Naoya vô thức ngồi dậy.
Takatsuki mắc chứng sợ chim. Nếu thầy thấy chim thì đôi khi thầy còn ngất xỉu.
Nhưng Takatsuki đặt tay lên vai Naoya, đẩy cậu xuống giường, ngại ngùng trả lời.
“Không phải. Lý do thầy đi trễ là vì…thầy không biết đường.”
“…À.”
Cậu quên mất.
Takatsuki không biết đọc bản đồ nên mỗi khi thầy đến nơi nào lần đầu tiên thầy sẽ bị lạc.
Đây là điểm trừ từ việc sở hữu trí nhớ siêu việt. Thầy không thể móc nối giữa lượng thông tin chi tiết trước mắt với bản đồ tối giản trong trí não. Nên Takatsuki không thể dễ dàng đến nhà Naoya chỉ với địa chỉ được.
Cảm thấy bất lực, Naoya vùi đầu vào gối.
“…Nên em đã bảo thầy không cần đến mà…”
“Thầy không làm vậy được.”
“Thì bình thường cũng làm gì có giáo viên đại học nào đến thăm sinh viên bệnh đâu ạ… Không hiểu thầy tới đây chi luôn.”
Có tiếng bíp phát lên. Takatsuki vươn tay, tự ý giật lấy nhiệt kế trong tay Naoya. Thầy chau mày nhìn màn hình hiển thị.
“38.8 độ. Em không bị ho nên chắc không phải viêm phổi. Nghe giống cảm cúm nhưng… Em bảo tai em đau phải không? Em có thấy giọng thầy bình thường không?”
“…Thầy nhắc em mới nhớ, em nghe không rõ lắm. Nhất là bên tai phải… Siêu đau luôn ạ.”
“Ra vậy. Gần trường có bác sĩ tai mũi họng mở đến mười chín giờ, ta đến đó khám nhé.”
“Tai mũi họng…? Nhưng em bị cảm cúm mà…?”
“Có lẽ em bị nhiễm trùng tai do bị cảm đấy. Nên em mới sốt cao vậy.”
“Ơ…”
Cậu từng bị nhiễm trùng tai khi nhỏ rồi, nhưng cậu không nhớ mình có sốt cao thế này không.
Vẻ mặt Takatsuki nghiêm nghị, thầy lục lọi trong túi nhà thuốc.
“Lớn rồi mới thấy nhiễm trùng tai nghiêm trọng. Lúc trước thầy cũng bị một lần rồi. Lúc đó thầy sốt siêu cao, khi mở miệng chỉ có thể than vãi ‘Đau tai quá.’ Với nói cho em biết, con người có thể chết vì cảm lạnh đấy nhé?”
Thầy lấy ra một miếng hạ sốt, dán lên trán Naoya.
“Khi thầy bệnh thì có Ken-chan lo cho thầy. Nhưng Fukamachi-kun không quen ‘Ken-chan’ nào nên thầy sẽ là người lo cho em.”
Takatsuki nói như thể đó là điều hiển nhiên.
Naoya dùng một ngón tay ấn lên miếng hạ sốt. Có lẽ do cơn sốt nên khung cảnh trước mắt không giống thật tí nào. Cậu vẫn chưa chấp nhận được việc Takatsuki đang đứng trong phòng mình — nơi lúc nào cũng chỉ có một thân một mình cậu. Nhưng miếng dán hạ sốt mát lạnh là minh chứng cho thấy đây không phải giấc mơ, Naoya một lần nữa thẫn thờ nhìn Takatsuki.
“…Thầy ơi. Ban nãy…”
“Ừm, sao em?”
“Ban nãy… Sao thầy lại gõ cửa ạ? Trọ em có chuông cửa mà.”
“Do thầy bấm chuông mãi mà em không trả lời đấy.”
“À… Chắc do em ngủ quên nên không nghe thấy. Nhưng thầy không nhất thiết phải đập cửa thế… Em cứ tưởng mình nghe thấy tiếng trống không đó.”
“Tiếng trống?”
Takatsuki hỏi, thắc mắc.
À, đột ngột nói thế thì thầy không hiểu cũng phải. Naoya giải thích.
“Chuyện là… Trước khi thầy đến thì em có nằm mơ…”
“Vậy à. Em mơ thấy gì vậy?”
“Em mơ về… Lễ hội đêm ấy.”
Takatsuki câm nín.
Naoya đã kể về quá khứ của mình cho Takatsuki nghe. Chỉ cần nhắc đến cụm “lễ hội đêm ấy” là thầy đã hiểu rồi. Takatsuki biết sự thật của Naoya.
“Khác với đêm ấy ở chỗ em bị những người đeo mặt nạ truy đuổi. Dù họ rất đông nhưng chẳng ai nói gì, cứ giữ im lặng… Những gì em nghe thấy chỉ có tiếng trống. Hoá ra là tiếng đập cửa của thầy.”
Muốn chắc chắc vừa rồi là giấc mơ, bây giờ là thực tế, Naoya tiếp tục nói, chịu đựng nỗi đau không dịu trong tai.
“Khi mở mắt ra, em đã rất mừng vì vừa rồi chỉ là giấc mơ. Vì em ở trong mơ không còn là trẻ con nữa, bề ngoài không khác gì em của hiện tại. Em nghĩ mình lại lạc đến lễ hội đó nữa rồi. Em nghĩ mình sẽ bị bắt đi mất, em…em đã rất sợ hãi.”
Vì năm mười tuổi cậu cũng bị sốt.
Nếu đó là lễ hội của người chết thì chẳng phải cậu xém chết vì bệnh nên họ mới gọi cậu đến sao?
Nhớ lại giấc mơ ban nãy khiến nỗi sợ lấp đầy lồng ngực, từng ngón tay cậu run rẩy. Giấc mơ ấy thật không thể tả, cậu vẫn còn nhớ cảm giác có người bấu vào vai mình.
Có lẽ những người chết đó vẫn đang uyển chuyển múa dưới bầu trời đêm, chờ đợi Naoya, kêu gọi cậu, rằng lần này họ sẽ không để cậu chạy.
“Ra vậy. Giấc mơ của em đáng sợ thật.”
Takatsuki nói.
“Nhưng không sao đâu, chỉ là mơ thôi. Không việc gì phải sợ. Nếu là ác mộng thì đôi khi thầy cũng có.”
“Thầy cũng mơ thấy ác mộng ạ…?”
“Ừm. Nhưng chúng chỉ là giấc mơ…do trí tưởng tượng của thầy sinh ra thôi, không phải trải nghiệm thực tế như Fukamachi-kun.”
“…Em có thể hỏi về giấc mơ của thầy không ạ?”
Naoya vừa thẫn thờ nhìn Takatsuki vừa hỏi.
Ánh mắt Takatsuki toát ra nụ cười gượng gạo, nhưng thầy không ngập ngừng, kể.
“Để thầy nhớ coi. Cũng có nhiều kiểu lắm… Nhưng thầy hay mơ thấy lưng mình bị xé toạc.”
“Lưng thầy…?”
“Ừm. Chỉ là mơ thôi nên thầy không thấy đau. Da thầy rách ra, máu thịt bay tứ tung… Rồi đôi cánh đen mọc ra từ lưng thầy với âm thanh rắc rắc.”
Trên lưng Takatsuki là hai vết thương cũ.
Takatsuki đã bị kamikakushi khi còn nhỏ.
Sau một tháng mất tích, thầy được tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh trên đường… Dù không gặp nguy hiểm về tính mạng, nhưng phần da từ bả vai xuống hông thầy đã bị xé đi.
Trông như thầy đã bị tước đi đôi cánh, vị trí thầy được phát hiện còn gần với Kurama ở Kyoto nên mẹ thầy đã đinh ninh rằng thầy bị tengu bắt cóc.
Rằng vì thầy không muốn làm tengu nên chúng đã cắt cánh thầy, trả thầy lại với nhân giới.
Từ đó thầy sở hữu đôi mắt đôi khi đổi màu và trí nhớ vượt trội.
“Thầy…nằm cúi người trong vũng máu của chính mình. Lẽ ra thầy không thể thấy chuyện gì xảy ra sau lưng mình, nhưng mơ mà. Với thầy thấy bóng của hai chiếc cánh phủ xuống. Thầy nghĩ phải làm sao đây. Mình không còn là người nữa rồi. Mình không thể ở cạnh mọi người với bộ dạng này. Thầy đã rất buồn bã, rất sợ hãi.”
Takatsuki cười, nói “Đàn ông quá ba mươi còn sợ ác mộng thì xấu hổ quá em nhỉ.”
Takatsuki cũng là tù nhân của quá khứ như Naoya.
Nhưng khác với Naoya, Takatsuki không nhớ điều gì đã xảy ra. Thầy chỉ còn cách sống lại chúng thông qua những cơn ác mộng sản sinh từ trí tưởng tượng của mình.
“…Mỗi khi mơ thấy ác mộng thì thầy sẽ làm gì ạ?”
“Hừm. Thầy sẽ đi tắm cho tỉnh táo, rồi nghĩ xem ‘Hôm nay mình nên ăn món ngon gì đây.’”
“…Thầy đơn giản ghê.”
“Hạnh phúc là khi em ăn gì đó và thấy ngon miệng.”
Takatsuki nói.
Người này mạnh mẽ thật.
Có phải vì Takatsuki đã sống lâu hơn cậu… Hay vì thầy là người lớn không?
Hay vì tình thế bắt buộc thầy phải trở nên mạnh mẽ?
“À, phải rồi. Khi Fukamachi-kun khoẻ thầy trò mình cùng đi ăn món em thích đi. Thầy chưa hỏi em thích ăn gì nhỉ, Fukamachi-kun thích ăn gì?”
Giọng nói êm dịu, nhẹ nhàng hỏi cậu.
Naoya thành thật trả lời.
“…Bánh bao xá xíu của Edosei.”
“Edosei?”
“Một cửa hàng bánh bao nằm ở phố Trung Hoa ạ. Đậm vị hơn bánh bao bình thường, đầy ắp các miếng xá xíu to tướng. Vỏ cũng khác với loại hay thấy trong cửa hàng tiện lợi, ngon lắm ạ.”
“Phố Trung Hoa à. Fukamachi-kun lớn lên ở Yokohama nhỉ. Nghe ngon đó, lần tới thầy trò mình cùng đi nhé. Nhưng mà trước đó thì… Phải rồi, Fukamachi-kun, em có muốn ăn gì không? Đảm bảo em chưa ăn gì đúng không? Trước khi đi bệnh viện thì vẫn nên có gì bỏ bụng thì hơn.”
“À… Nhắc đến bánh bao thì em thấy hơi đói rồi… Ít thôi thì em ăn nổi ạ…”
“Thầy biết rồi. Vậy thì cho thầy mượn bếp em nhé. Thầy có mua cháo với súp ăn liền nhưng đã đến đây rồi thì để thầy nấu cháo cho em. Em ăn được bao nhiêu thì ăn, sau đó chúng ta cùng đi bệnh viện.”
Nói rồi, Takatsuki rời khỏi giường cậu.
Naoya gọi với đến bờ lưng ấy.
“Thầy ơi.”
“Ơi?”
Takatsuki quay đầu lại.
“…Em…xin lỗi vì đã làm phiền thầy.”
Naoya che nửa mặt, thì thầm. Takatsuki mỉm cười.
“Fukamachi nè. Em nên học cách dựa dẫm người khác đi.”
Thầy cất công trở lại bên cạnh giường chỉ để xoa đầu Naoya.
“Không ai có thể sống sót một mình. Khi em gặp rắc rối thì cứ nhờ vả người khác. Hiểu chưa?”
“…Ư.”
Tông giọng thầy như đang la mắng trẻ nhỏ. Naoya vô thức chạy khỏi bàn tay đó và trốn vào trong chăn. Cậu nghe thấy tiếng cười cay đắng của Takatsuki bên ngoài chăn.
Bình thường thầy hành xử không thua gì trẻ con, mới nãy còn đóng vai trẻ lạc, vậy mà đôi khi thầy lại xem Naoya như con nít.
Cảm thấy bức bối, Naoya lại càng chui sâu vào trong chăn.
Sàn nhà kêu lên, báo hiệu cho cậu biết Takatsuki đã rời đi. Lén ló đầu ra khỏi chăn, cậu thấy Takatsuki đang đứng trước tủ lạnh trong bếp. Thầy lấy trứng, cơm đông lạnh, gật gù.
Naoya mải mê nhìn thầy bắt một chiếc nồi nhỏ lên bếp, nấu nước sôi.
Takatsuki nói “Khi em gặp rắc rối thì cứ nhờ vả người khác.”
Cậu cứ ngỡ trên đời chẳng có ai quan tâm đến cậu nữa.
…Rằng cậu phải sống trong cô độc.
Cậu nghe tiếng nước sôi ùng ục, mùi đồ ăn nóng hổi. Cảm giác có người đang nấu ăn cho mình khiến cậu vui không tưởng, cậu ấm lòng đến mức muốn bật khóc. Liệu đây có phải là mơ không?
Takatsuki nhìn về phía này, kinh ngạc.
“Fukamachi-kun? Em…đau tai lắm à?”
Chỉ khi thấy Naoya mới nhận ra cậu thật sự đang khóc. Cậu nhanh chóng trốn lại vào trong chăn. Ước gì…đây là mơ.
Món cháo Takatsuki nấu rất ngon, dù cậu được nói thầy ít khi nấu ăn.
Nhưng cậu không ăn được nhiều, Takatsuki bảo “Tí sau em hâm lại ăn tiếp cũng được” rồi gọi taxi đến chở Naoya đi bệnh viện.
Kết quả kiểm tra cảm cúm là âm tính. Sau đó cậu được gọi vào phòng xét nghiệm và một ông bác sĩ tóc bạc trắng, trông hiền từ chuẩn đoán ‘À, hai tai cháu bị nhiễm trùng rồi. Để bác chọc lỗ trong màng nhĩ của cháu nhé.’ Không kịp đẻ Naoya hỏi thêm, bác ấy đã cho cậu ngồi xuống ghế xét nghiệm, chẳng bao lâu sau tai cậu đã được nhét bông gòn bên trong. Mủ trong tai cậu sẽ dần chảy ra nên cậu phải thay bông thường xuyên. Cậu rất ngạc nhiên vì dù có lỗ trong màng nhĩ thì cậu vẫn nghe thấy như thường.
Sau đó Takatsuki lại đưa cậu về, cậu uống thuốc chỉ định và ngủ quên mất.
Khi tỉnh dậy, trời đã tối hẳn và cậu không thấy bóng dáng Takatsuki đâu. Thầy để một tờ giấy cạnh gối cậu, dòng chữ nắn nót của Takatsuki viết:”Ngày mai thầy sẽ lại đến thăm em. Chìa khoá thầy để trong hòm thư.” Thầy còn tận tình để sẵn chai nước uống thể thao và một cái ly ngay đầu giường.
Kết cuộc, mất ba ngày để cậu khỏi bệnh. Hai ngày đầu Takatsuki còn ghé thăm nhưng đến ngày thứ ba Naoya đã từ chối khéo rằng cậu khoẻ rồi. Dù được bảo học cách dựa dẫm người khác, nhưng ỷ lại quá cũng không tốt.
Sang tuần mới, cậu thấy bản thân đã đủ khoẻ để quay lại trường. Khi khám định kỳ sau một tuần tại bệnh viện tai mũi họng, bác sĩ chỉ căn dặn “Ừm, nhìn cháu ổn hơn rồi. Nhưng màng nhĩ của cháu chưa lành hẳn nên đừng để nước vào tai nhé.”
Và thứ sáu tuần này chính là lễ hội Seiwa.
Vào ngày đầu tiên của lễ hội, Naoya nằm lười ở nhà vì không phải đến trường.
Nhưng đến sáng ngày thứ hai, cậu chợt nhớ mình đã hứa sẽ đến ủng hộ quầy crepe của Nanba. Nếu cậu không lầm thì ca trực của Nanba là ngay chiều ngày hai.
Đã hứa thì phải làm. Naoya mặc chiếc áo duffle, quấn chiếc khăn choàng cổ len, loạng choạng đi đến trường.
Lượng người tham gia trong sân trường khiến cậu choáng ngợp.
Dựa trên số lượng đồng phục cấp ba và trang phục của người lớn đi làm, cậu cảm thấy có kha khá người ngoài tham dự. Tiếng nhạc phát ầm ĩ, tiếng thông báo về các tiết mục đang và sắp diễn ra. Tiếng chào hàng từ các sạp hàng kéo dài từ cổng trường đến tận sân sau.
“Có ai muốn ăn pad Thái không ạ~ Tụi tui đang bán khẩu phần cực đại nè! Chỉ cần đọc khẩu hiệu ‘Cực đại đại đại’!!”
“Tụi tui đang mở tiệm cà phê hầu gái và quản gia ở toà nhà hai, phòng 201! Hôm nay là ngày đặc biệt, tụi tui đã đổi giới tính thành các chàng maid đẹp trai và các quản gia xinh gái! Chào mừng chủ nhân về nhà!”
“Món tantanmen khô do du học sinh Trung Quốc tự tay chuẩn bị! Không ngon không lấy tiền! Còn có ưu đãi tặng thêm đọc chỉ tay nữa, anh giai trông xui xẻo thấy sao ạ!”
Bốn phía í ới gọi cậu, phát tờ rơi cho cậu. Hoá ra đây là lễ hội văn hoá của bậc đại học. Đúng như Nanba nói, quy mô khác hẳn thời cấp ba.
Naoya bịt tai lại. Tai cậu không còn rỉ mủ nên cậu không còn nhét bông gòn nữa. Nhưng thính giác cậu vẫn bị ù.
Bác sĩ khuyên cậu không nên dùng tai nghe nên cậu đã bỏ máy MP3 thân yêu ở nhà. Đi qua chỗ đông người mà không có gì bịt tai lại khiến cậu bất an.
Naoya rời khỏi đường chính để né tránh đám đông, mở sổ tay đã được phát ở cổng trường ra, tìm kiếm gian hàng của Nanba. Dù có nhiều gian hàng được bố trí khắp khuôn viên nhưng dự định của cậu và ăn crepe của Nanba xong về thẳng nhà.
Ngay lúc cậu đang lật từng trang…
“Ê.”
Giọng nói trầm khàn, bàn tay vỗ lên đầu cậu.
Bị giật mình, cậu quay đầu lại, trông thấy một người đàn ông cao to, mặt mũi bậm trợn.
Hai hàng chân mày thẳng tắp, ánh mắt hạnh nhân sắc bén, mũi cao. Nhưng những đường nét rõ rệt đó bị áp đảo bởi ánh mắt hung tợn. Naoya cao 172cm phải ngước nhìn người phía trước, người nọ cao hơn Takatsuki, thân hình lại vạm vỡ. Chiếc áo khoác đen tuyền mang lại cảm giác như người làm trong tổ chức xã hội đen… Nhưng thật chất lại là người trong lực lượng cảnh sát Tokyo.
Sasakura Kenji. Bạn thuở nhỏ của Takatsuki, Naoya đã từng gặp qua. Đây chính là “Ken-chan” mà Takatsuki hay nhắc.
“Nhóc làm gì ở đây?”
“…Đừng có hỏi em như hỏi cung chứ… Em tham dự lễ hội của trường mình có gì sai ạ? Sasakura-san làm gì ở đây? Nay anh được nghỉ ạ?”
“Ừa. Gian đồ ăn ở trường này ngon lắm. Với anh nghe nói hôm nay có talk show của Akira với Fujitani Sarasa.”
“Ế. Anh là fan của Fujitani Sarasa ạ?”
“Không hẳn. Nhưng anh hay xem phim của cổ.”
Gương mặt đáng sợ ấy lườm Naoya.
“Cơ mà Fukamachi. Sao nhìn nhóc teo tóp thế?”
“À, tuần trước em bị cảm với nhiễm trùng tai.”
“Yếu thế. Tụt bao ký rồi?”
“Nhà em không có cân nên em không biết nữa… Chắc là phải thắt thêm hai nút dây nịch…?”
“Ốm dữ vậy, đồ ngốc. Ăn nhiều lên. Anh khao.”
“…Khoan đã, anh đừng kéo em…”
Sasakura khoác tay Naoya, anh tiến về các gian hàng đồ ăn. Từ bên ngoài nhìn vô Naoya cứ như đang bị bắt cóc, mọi ánh mắt đổ về phía hai người nhưng Sasakura chẳng mảy may quan tâm, tiếp tục kéo Naoya đi.
Naoya vô tình đi ngang quầy hàng của Nanba, phía bên kia ngước nhìn cậu.
“Úi, Fukamachi! Fukamachi đến rồi à~! Cơ mà…ông đang bị bắt cóc hả? Cái ông già-anh giai kia là…ai vậy?”
“Người quen.”
Sasakura vẫn khoác tay Naoya, trả lời Nanba với tông giọng đe doạ.
Nanba nuốt nước bọt, ngước nhìn Sasakura từ phía trong quầy hàng. Cậu hỏi Naoya có ổn không bằng ánh mắt, Naoya phủi tay ra hiệu mình không sao. Nanba nghĩ bậy cũng đúng thôi, Sasakura nhìn nguy hiểm quá mà. Dù trong thâm tâm anh không phải người đáng sợ, ngược lại còn rất tốt bụng, biết quan tâm người khác.
Nanba nhìn giữa Naoya và Sasakura, cậu đã nhận ra không có gì khả nghi. Cậu cố gắng cười niềm nở tiếp khác dù vẫn hơi gượng gạo.
“R-Ra vậy~! Fukamachi giỏi toá, còn dắt người quen đi tham quan trường cơ! Nào nào, mau đến ăn thử crepe của tui coi! Tui sẽ phục vụ tận tình luôn~!”
“…À, ừ. Tôi đến đây vì ông đó.”
“Thật hả! Vậy chờ tui xíu, tui làm liền! Tui sẽ làm món crepe mentai okonomiya rắc thêm aonori nhá! Còn cái anh mặt mũi đáng sợ đằng kia thì ăn gì ạ?”
“Đừng có chê mặt mũi anh… Anh ăn cái này.”
“Anh ăn nhân choco chuối ạ, cảm ơn anh đã ủng hộ sạp chúng em!!”
“Cảm ơn quý khách rất nhiều!!”
Nhận order xong, các thành viên câu lạc bộ cùng Nanba đồng thanh hô to. Nghe giống nhân viên quán izakaya hơn là quầy crepe.
Thứ cậu nhận được là một món bánh crepe còn phô trương hơn những gì cậu tưởng tượng. Giải thích dễ hiểu là giống một cái okonomiyaki kiểu Hiroshima nhưng có mentaiko và được cuộn tròn lại như bánh crepe. Nanba vẫy tay tạm biệt khi Naoya rời khỏi quầy hàng, suy nghĩ crepe…là gì ấy nhỉ?
“Bạn nhóc năng nổ nhỉ.”
Sasakura nhận xét khi luồn lách giữa dòng người đông đúc với cơ thể vững chãi của mình. Bánh crepe trong tay anh cũng không phải dạng vừa. Nguyên trái chuối kẹp kem sữa trứng, bên trên là whipped cream cùng kem vani, rắc thêm vài lát chuối mỏng trang trí như cánh hoa và sốt choco. Nhìn giống parfait hơn là crepe.
Naoya ngước nhìn Sasakura đang cẩn thận vừa đi vừa ăn chuối, nói.
“Sasakura-san cũng ăn ngọt ghê đó. Em tưởng mỗi thầy là hảo ngọt thôi.”
“Chơi thân với Akira lâu quá thì sẽ miễn nhiễm với đồ ngọt. Gian crepe đó lúc nào cũng bán rẻ. Nhân cho cả đống mà giá thì rẻ, anh chấm.”
“Chà, anh còn rành lễ hội Seiwa hơn cả em…”
Nói rồi, Naoya cũng cắn bánh crepe của mình. Giống okonomiya đến tận chín mươi phần trăm, nhưng vị ngọt dịu của vỏ bánh siêu hợp nước sốt và aonori. Cậu cứ nghĩ vị sẽ đặc trưng lắm, nhưng không tệ tí nào.
“Sasakura-san. Khi viết phiếu bình chọn cuộc thi ẩm thực thì anh bầu cho sạp ban nãy một phiếu nhé. Họ đang cố gắng lấy giải nhất đó ạ.”
“Hả? Bình chọn phải công bằng. Không được ưu ái bạn mình.”
“Đâu cần nghiêm túc cân nhắc vậy đâu ạ…”
Ngay lúc đó, sân khấu đặc biệt bỗng trở nên náo nhiệt.
Âm nhạc phát lớn từ những chiếc loa, màn hình rộng trên sân khấu mở sáng. Khách tham gia đứng ở sân trường đồng loạt nhìn về phía sân khấu. Talk show đã bắt đầu.
Vài giây sau, một cô gái cầm mic bước ra sân khấu. Gương mặt trông quen quen, chắc là MC trên TV. Cô ấy cười vui vẻ, nói.
“Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn chờ đợi! Đã đến giờ talk show của Fujitani Sarasa bắt đầu! Đây là cựu sinh viên Seiwa kiêm diễn viên đình đám — Fujitani Sarasa — mong mọi người cho cô ấy một tràng vỗ tay!”
Âm nhạc lại phát lên.
Người bước lên sân khấu không phải Sarasa mà là Takatsuki. Thầy vẫn diện bộ suit sang trọng như thường lệ, mỉm cười, chìa tay về phía cánh gà.
Một bàn tay thon thả nắm lấy tay thần.
Fujitani Sarasa xuất hiện trước tiếng hò reo của khán giả.
Sarasa mặc chiếc áo khoác với hoạ tiết răng sói trắng đen. Chiếc áo khoác ôm sát người cô không khác gì đầm một mảnh. Đôi tất đen tôn hình dáng gầy gò của chân, bờ eo cao ráo thon gọn, mái tóc dài phủ xuống lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn. Nhìn cô xinh đẹp tựa một con búp bê. Cô không giống bao mươi mốt tí nào, nhìn từ bên ngoài cuốn hút hơn cả lúc xuất hiện trên TV.
Sarasa ngại ngùng, mỉm cười, vẫy tay chào khán giả. Takatsuki đi bên cạnh, hộ tống cô đến chiếc ghế trên sân khấu. Đi cạnh nghệ sĩ mà trông thầy chẳng lép vế tí nào. Một nữ sinh trung học đứng kế Naoya thì thầm “Ủa, người kia là ai? Diễn viên à?” Ừm, anh hiểu mà.
Takatsuki và Sarasa ngồi xuống ghế, nữ MC tiếp lời.
“Xin được giới thiệu lại, đây là nữ diễn viên Fujitani Sarasa-san. Và người đã hộ tống Fujitani-san chính là phó giáo sư khoa lịch sử, ngành văn học của trường Seiwa, Takatsuki Akira! Mong được mọi người chiếu cố! Thầy Takatsuki thấy sao? Ấn tượng của thầy thế nào khi được diện kiến Fujitani-san ở khoảng cách này? Nhìn thầy khá bình tĩnh khi hộ tống cô ấy, đây có phải lần đầu gặp mặt của hai người không ạ?”
“Vâng, đây là lần đầu tiên.”
Takatsuki cầm mic trả lời câu hỏi của MC.
“Diễn viên đúng là nằm ở một đẳng cấp khác.”
“Đẳng cấp khác…?”
“Hình dáng khuôn mặt lẫn tỉ lệ cơ thể đúng là khác biệt. Cô ấy còn xinh đẹp hơn trong phim lẫn khi xuất hiện trên TV nhiều. Mọi người có nghĩ thế không?”
Takatsuki tương tác với khán giả còn Sarasa ngồi cạnh nói “Thầy cứ trêu tôi,” rồi cầm mic lên.
Cô có chất giọng hơi trầm.
“Phong cách và gương mặt thầy Takatsuki cũng thua gì diễn viên đâu ạ! Sao thầy lại theo nghề nhà giáo chứ? Hay để tôi tìm nhà thầu cho thầy nhé?”
“Bản thân tôi cũng không hiểu rõ. Nhưng tôi nghĩ mình hợp nghiên cứu Kokkuri-san hoặc Kuchisake Onna hơn là đứng trước camera đọc thoại.”
Takatsuki trả lời cùng một nụ cười khiến mọi người cười rộ. Có lẽ thường ngày thầy đã quen với việc cầm mic giảng bài trước học sinh, nên nhìn thầy không hồi hộp tí nào.
Vừa lắng nghe MC đọc thông tin và những tác phẩm tiêu biểu của Sarasa, Naoya vừa nghĩ mình nên quay về. Cậu sẽ ở lại đến khi ăn xong chiếc crepe trong tay, nhưng cậu sợ Sarasa sẽ nói về năng lực ngoại cảm của cô. Chuyện đó chỉ có thể là nói dối thôi. Cậu mà nghe thấy tiếng nhiễu sóng với sức khoẻ như hiện giờ thì chẳng hay ho gì.
Nhưng chiếc crepe Nanba làm cho cậu quá khổng lồ. Khi Naoya ăn xong MC cũng đã giới thiệu xong, buổi talk show chính thức bắt đầu.
“Tôi nghe bảo Fujitani-san đã đích thân mời thầy Takatsuki cho buổi talk hôm nay. Tại sao vậy ạ?”
“Vì thầy Takatsuki quá đẹp trai chứ sao!”
Nghe câu trả lời của Sarasa, cả khán đài cười thích thú.
“Đó cũng là một lý do. Nhưng cá nhân tôi cũng rất hứng thú với những đề tài mà thầy Takatsuki nghiên cứu. Chuyên môn của thầy là truyền thuyết đô thị và chuyện kì bí phải không ạ?”
“Vâng, chính xác là như vậy!”
Takatsuki gật đầu, nụ cười tựa chú golden retriever.
Sarasa gật đầu “Ra vậy,” khẽ nghiêng người về phía Takatsuki.
“Tôi có chuyện muốn hỏi thầy. Thầy có tin vào sự tồn tại của hồn ma không ạ? Thầy muốn trả lời dưới góc nhìn một nhà nghiên cứu hay ý kiến riêng của thầy đều được.”
“Để xem, tôi chưa từng tận mắt thấy ma nên tôi không thể khẳng định chúng có tồn tại.”
Thầy trả lời, gương mặt thầy hiện lên màn hình lớn.
“Trên hết, việc định nghĩa ‘hồn ma’ cũng rất khó. Giới văn học dân gian thường tranh cãi điểm khác biệt giữa ma và hồn ma là gì. Yanagita Kunio từng nói ‘Ma bị trói buộc lại một chỗ nhưng hồn ma thì không,’ ‘Ma không chọn nạn nhân, hồn ma muốn cho nạn nhân nhớ lại điều gì đó,’ ‘Hồn ma thường xuất hiện vào giờ Sửu, ma thường xuất hiện sau hoàng hôn.’ Nhưng những định nghĩa đó đã lỗi thời rồi. Khi so sánh những câu chuyện có sự góp mặt của chúng, chẳng bên nào bị giới hạn bởi địa điểm, thời gian hay nạn nhân cả. Vậy thì sự khác biệt giữa ma và hồn ma là gì? Theo tôi thì hồn ma là người chết xuất hiện dưới thân xác khi còn sống.”
Giọng nói êm dịu, mềm mại, tuyệt đẹp của thầy tràn đầy sự tự tin không khác gì trong buổi giảng. Thầy đã biến talk show của Fujitani Sarasa thành tiết học của mình.
“Chỉ bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ. Vì có những thứ không thuộc về định nghĩa ma lẫn hồn ma. Nổi bậc nhất là youkai ‘Ubume’. Cuốn ‘Konjaku Motogarishuu’ quyển thứ hai mươi bảy, chương bốn mươi ba — ‘Thuộc hạ của Yorimitsu, Tairano Suetake, chạm mặt Ubume’ — xuất bản thời Heian, được xem là cột mốc đánh dấu sự xuất hiện của Ubume. Ubume thúc giục những ai muốn băng qua sông ẵm con của nó. Một số người nghĩ Ubume là do cáo hoá thành, một số người xem Ubume là linh hồn của một sản phụ qua đời trong lúc sinh con. Nếu Ubume là cáo biến hình thì nó là youkai, nhưng nếu Ubume là linh hồn của một người phụ nữ đã chết thì nó là hồn ma.”
“Vậy theo thầy thì chúng ta không thể phân định hồn ma và ma ạ?”
“Không hẳn là không thể, chắc là tuỳ góc nhìn mỗi người.”
Takatsuki trả lời.
“Giả sử cô trông thấy một thứ nhìn như hồn ma đang đứng đó.”
Takatsuki chỉ tay về nữ MC. Nữ MC chỉ tay vào mặt mình hỏi “Ể? Tôi hả?”
Takatsuki trấn an cô, “Chỉ là ví dụ thôi” rồi quay sang hỏi Sarasa.
“Trong trường hợp đó Sarasa-san nghĩ thế nào?”
“Ể? Nếu trông như hồn ma thì tôi sẽ nghĩ đó là hồn ma.”
“Ngày xưa, đặc biệt là với người sống ở thôn quê, họ sẽ nghĩ ‘Lũ cáo lại bày trò rồi’ hoặc ‘Đây là trò chơi khăm của tanuki’. Vì đối với họ, phần lớn các hiện tượng dị thường đều xuất phát từ cáo hoặc tanuki. Dẫu họ có công nhận sự tồn tại của hồn ma đi chăng nữa, họ vẫn sẽ nghĩ ‘Cáo hoặc tanuki đang biến thành ma’. Dưới góc nhìn của người hiện đại thì điều đó sẽ lạ chút. Nhưng điều đó chứng minh cách một người nhìn nhận hiện tượng trước mắt tuỳ thuộc vào góc nhìn và nền văn hoá của họ. Ôi, xin lỗi cô. Cô không cần đóng vai hồn ma nữa đâu, cảm ơn cô nhiều.”
Takatsuki cảm ơn cô MC đang đưa tay ra phía trước, diễn vai hồn ma. Cô hạ tay xuống, thở phào nhẹ nhõm khiến khán đài bật cười.
Sasakura thì thầm bên cạnh Naoya.
“Đây là talk show của Fujitani Sarasa nhỉ? Sao Akira nói mãi thế.”
“…Chính cô ấy bắt chuyện với thầy mà. Mọi người cũng không ý kiến gì.”
Hai người đảm nhiệm vai trò “lý trí” của Takatsuki lo lắng, nhưng Takatsuki vẫn đang rất vui vẻ dẫn dắt câu chuyện trên sân khấu.
“Nhưng nếu nhìn lại những câu chuyện ma thời hiện tại thì cô sẽ thấy tình thế đã thay đổi. Chẳng mấy khi được nghe chuyện mà nguyên nhân đứng sau là do cáo hoặc tanuki, một trong số đó còn tự khẳng định nguyên nhân chính là hồn ma. Điều này là do xã hội thay đổi, sự đô thị hoá khiến cáo và tanuki phải sống xa con người. Chúng ta đã không còn sống ở thời đại cáo hoặc tanuki chơi khăm con người nữa rồi. Nên khi thấy bóng hình người chết, con người sẽ diễn giải rằng họ nhìn thấy ma. Nên định nghĩa thời hiện đại của hồn ma đã trở thành ‘người chết xuất hiện dưới thân xác khi còn sống.’”
“Xin phép quay lại câu hỏi đầu tiên, thầy có tin vào sự tồn tại của hồn ma không ạ?”
Sarasa phải bẻ lái câu chuyện trước khi Takatsuki đem nó đi xa hơn.
Takatsuki không hề nản chí, ánh mắt thầy càng toả sáng.
“Trước giờ chúng ta có câu ‘Ngỡ thấy ma hoá ra nhánh hoa tàn’. Nhưng cá nhân tôi không phủ sự tồn tại của hồn ma, vì ngay cả thời hiện đại cũng có nhiều người nhận họ đã thấy hồn ma mà. Thậm chí tôi còn rất muốn được chứng kiến một hồn ma thật!”
“Vậy…ạ. Không thể phủ nhận phải không ạ? Tôi cũng…nghĩ chúng có thật.”
Nghe thấy lời giải thích của Takatsuki, Sarasa nghiêm nghị nói.
Đến rồi đây. Naoya vô thức bật phòng thủ. Cứ đà này Sarasa sẽ nói “Tôi đã từng thấy ma” cho xem. Cậu không muốn nghe thấy lời nói dối đó.
“Sasakura-san, đến lúc em…”
Naoya đã ăn xong bánh crepe, cậu giải thích với Sasakura rồi bỏ về.
Nhưng…
Cậu đã nghe thấy những lời Sarasa nói trên sân khấu.
“Thầy đã nói có nhiều người nhận họ đã thấy hồn ma phải không ạ? Tôi…cũng từng thấy chúng vài lần. Lần đầu là khi tôi còn nhỏ, vào lúc tôi đi đám tang bà-”
Naoya vô thức nhìn lên phía sân khấu.
Sasakura nhìn Naoya, nói.
“Chuyện gì? Nhóc có việc cần làm hả? Fukamachi…? Có chuyện gì?”
Sasakura lo lắng hỏi, nhưng Naoya không thể trả lời, cậu giữ chặt hai tai.
Sarasa tiếp tục.
“…Khi quay đầu, tôi đã thấy bà đứng ngay đó. Dù thân xác bà đang nằm ngay trước mắt tôi.”
Giọng nói của cô không hề nhiễu sóng.
Dù hơi bị ù thì vẫn là do thính giác Naoya chưa hoàn toàn hồi phục.
Nghĩa là Sarasa thật sự có năng lực ngoại cảm ư.
Nhưng lúc đó, chỉ có một dòng suy nghĩ đánh thẳng vào trí não Naoya.
Cậu vô thức nhìn xung quanh. Giữa talk show có vài người đang trò chuyện, có người đang gọi điện thoại, có người đang chào mời khách, có người tán gẫu với bạn bè.
Vô vàn tiếng nói, giọng nói đổ vào tai Naoya.
Cậu nhận ra, không một giọng nói nào nhiễu sóng.
Chẳng lẽ nào.
“Sao đấy? Tai nhóc vẫn đau à?”
“Em không sao. Không sao đâu ạ. Anh…có thể nói dối gì đó không?”
“Gì vậy.”
“Làm ơn cứ làm theo lời em đi ạ.”
Khi Naoya năn nỉ, Sasakura trưng ra bộ mặt khó hiểu, nói.
“Hôm nay trời mưa to nhỉ.”
Thời tiết hôm nay khô ráo.
Naoya tròn mắt, không lẫn đi đâu được.
Từ bao giờ? Cậu không biết nữa. Mấy ngày gần đây cậu không giao tiếp với ai nhiều. Nhưng ít nhất trước khi cậu bị nhiễm trùng tai thì mọi chuyện vẫn bình thường. Là do cậu bị bệnh hay do màng nhĩ cậu vẫn chưa lành lỗ?
Lý do có là gì đi chăng nữa, cậu của hiện tại không thể nghe thấu lời nói dối nữa.
Tiếng cười ha thoát khỏi bờ môi.
Cảm xúc của Naoya giằng xé giữa sự vui sướng và sự kinh ngạc. Cậu không ngờ mọi chuyện sẽ ập đến dễ dàng vậy. Từ trước đến nay đã biết bao lần cậu muốn tự phá huỷ đôi tai mình, nhưng lại ngưng tay vì sợ hãi. Biết vậy cậu đã thực hiện sớm hơn để được làm người bình thường. Có lỗ trong màng nhĩ thì sao chứ, có điếc đâu mà sợ.
Chuối ngày sợ hãi lời nói dối của người khác đã chấm dứt.
Song… Dáng hình của Takatsuki trên sân khấu lọt vào tầm mắt cậu.
Cảm xúc vui sướng trong lòng Naoya đột nhiên bị chọc một lỗ.
Cậu ngưng thở trong giây lát. Đôi môi đang mỉm cười trở nên méo mó.
…Nếu như.
Nếu như đôi tai này không khác gì người thường.
Thì người nọ…Takatsuki.
Takatsuki sẽ có vẻ mặt gì. Takatsuki sẽ nói gì.
“Fukamachi. Nhóc thấy không khoẻ trong người à?”
Sasakura lo lắng hỏi.
Naoya đứng đó bất động, không nói nên lời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
今昔物語集 - Tuyển tập những câu chuyện thu thập được từ Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản thời Heian. Tổng có 31 quyển, nhưng chỉ 28 quyển còn được lưu trữ.