Phỏng đoán của phó giáo sư Takatsuki Akira

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2646

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Vol 2 - Sinh Vật Siêu Nhiên Nấp Sau Khe Hở - Ch.1 Thứ sống trong trường học 2

Ch.1 Thứ sống trong trường học 2

Chiếc tủ gây náo loạn đã được dời đến một phòng trống ở toà nhà đối diện.

Vì Marika mãi không dỗ được các em nên Takatsuki, Naoya và Tomoki tự đến phòng học ấy.

Nhưng khi họ xuống tầng hai, đang trên hành lang nối sang toà bên cạnh, điệu bộ của Tomoki càng lúc càng quái lạ. Cậu đứng ngồi không yên, liên tục nghịch tóc hoặc móc túi mình.

Takatsuki bèn hỏi.

“Có chuyện gì à Tomoki-kun?”

“À, không…tui…”

Đi được nửa cái hành lang, Tomoki dừng lại, lèm bèm trong họng.

“Tomoki-kun, không lẽ… Em sợ hả?”

Kh-Không hề nhá!

Đáp lại lời của Takatsuki là giọng nói hết sức méo mó.

Naoya vô thức bịt tai lại, Takatsuki nhìn giữa Tomoki và Naoya, khép mắt thích thú.

“Thật không? Sao nãy giờ trông em bứt rứt vậy ta?”

Đ-Đến giờ tui phải về rồi! Hôm nay tui phải luyện tập! Không về sớm là má la tui!

“Vậy à, tiếc quá nhỉ. Em tập gì đó?”

“Violin! Nên không phải tui sợ quá bỏ về đâu nhá! Gặp Akira-kun sau!”

Nói rồi Tomoki ngoảnh gót chạy khỏi hành lang.

Takatsuki nhìn theo, khẽ cười.

“…Tomoki-kun nói dối phải không?”

Naoya nhăn mặt, vẫn bịt tai lại, gật đầu.

“Dạ. Thằng bé nói dối về việc hôm nay phải luyện tập. Thật ra nhóc sợ chết khiếp đó ạ.”

“Ahaha, vì ban nãy có cô Marika và các bạn nữ nên em ấy đã tỏ ra mạnh mẽ. Dễ thương quá.”

“Nhưng nhóc có học violin thật đó ạ.”

“Hể, muốn nghe thử ghê. Vậy thầy trò mình đi điều tra cái tủ thôi.”

Lớp học ấy nằm ngay cuối hành lang.

Naoya sánh bước bên cạnh Takatsuki, đôi dép đi trong nhà dành cho khách mỏng dính, gõ lẹp bẹp trên sàn. Đây là tầng dành riêng cho lớp học chuyên dụng. Nào là phòng thí nghiệm, phòng audio-visual, phòng vi tính.

Trường học vào ngày nghỉ không một bóng người, im lặng đến rợn người. Naoya cảm thấy hành lang âm u lạ thường. Cậu nhớ lại khi cậu phải quay lại trường để lấy thứ mình bỏ quên hồi cấp một. Hôm ấy không phải ngày nghỉ, nhưng vì cậu trở lại vào ban đêm nên cả ngôi trường đã tắt hết đèn chỉ trừ khu vực gần văn phòng. Chỉ vì mọi người ra về gần hết mà cả toà nhà hoang vắng, cảm giác một nơi quen thuộc trở nên lạ lẫm khiến cậu cô đơn.

“…Nhắc mới nhớ, thầy có nhắc đến truyện ma trong trường học ở buổi giảng hôm trước nhỉ.”

Takatsuki lên tiếng như nhìn thấu được suy nghĩ của Naoya.

“Trường học là một nơi thú vị. Họ đưa những đứa trẻ không có liên hệ máu mủ và ép chúng vào cùng một khuôn khổ. Có giả thuyết cho rằng truyện ma dễ hình thành trong trường học là vì chúng là sự giải thoát cho trái tim bị chèn ép của những đứa trẻ. Sự hỗn loạn của siêu nhiên cân bằng luật lệ mà trường học đề ra. Thầy nghĩ đấy là một giả thuyết thú vị… Nhưng thầy lại nghĩ khác.”

“Thầy nghĩ sao ạ?”

“Đối với trẻ em, trường học là nơi bình thường và bất thường cùng tồn tại.”

“Bình thường và bất thường cùng tồn tại…?”

“Phải.”

Thầy khẽ cười khúc khích, quay mặt sang Naoya.

Đôi mắt nâu của thầy từ bao giờ đã nhuốm màu xanh. Sắc xanh thẫm tựa bầu trời đêm. Mắt Takatsuki đôi khi lại đổi màu như thế này. Dẫu nụ cười vẫn toả nắng như ban trưa thì bên trong đôi mắt lại giấu bầu trời đêm.

“Thầy có nói siêu nhiên và dị thường là thứ tách biệt với đời sống thông thường ở buổi giảng hôm trước rồi nhỉ. Nằm trong ‘bình thường’ chính là thứ ta đã quá quen thuộc, hiểu biết, do đó mà chúng đem lại cho ta sự yên tâm. Giữa các ô ‘bình thường’ chính là các khe hở ‘bất thường’, nơi siêu nhiên ẩn mình.”

Đôi mắt xanh thẫm nhìn lên bảng tên của một lớp học bên cạnh.

Phòng thí nghiệm. Nơi Tomoki nói rằng có bộ xương mô hình sẽ nhảy múa khi đêm đến.

“Em có thấy trường học được xây dựng trên nhiều tầng lớp của ‘bình thường’ và ‘bất thường’ không? Đối với năm nhất, trường học là một hơi xa lạ. Nhưng chẳng bao lâu sau, lớp học, tủ đựng giày, những nơi thường xuyên lui tới đã trở thành một phần ‘bình thường’ trong ngày, còn những nơi ít đụng đến như phòng thí nghiệm hay phòng nhạc vẫn mãi nằm trong ‘bất thường’. Bởi vậy bộ xương mô hình của phòng thí nghiệm mới nhảy và tranh Beethoven của phòng nhạc mới nhìn theo học sinh đấy.”

“Vì chúng là thứ xa lạ nên chúng ta mới không hiểu được ạ?”

“Đúng vậy. Thầy có nói rồi: Con người sợ hãi những gì họ không biết.”

Đây cũng là một câu cửa miệng của Takatsuki.

Con người sợ hãi những gì họ không biết. Họ sản sinh những câu chuyện để giải thích chúng. Họ trao hình thù và cái tên cho nỗi sợ, nỗi bất an của mình và đó là cách chuyện kì bí ra đời.”

“Đó không phải cách duy nhất là ‘bình thường’ và ‘bất thường’ đối nghịch nhau trong trường học. Thầy có lấy lớp học và toilet làm ví dụ rồi nhỉ, ngoài ra còn có trường học trong giờ và sau giờ học.”

Trường học thông thường nhộn nhịp bóng người nay chỉ còn sự tĩnh lặng hoang vắng. Ánh nắng ban ngày chiếu từ cửa sổ biến mất, để lại ánh đèn đỏ của máy báo cháy và ánh đèn xanh của bảng thoát hiểm.

Đối với Naoya hồi tiểu học — người quay lại lấy đồ bỏ quên — trường học hiu quạnh vào buổi đêm cứ như một thế giới khác. Vào thời điểm đó, bảy bí ẩn của trường học mà cậu nghe được từ bạn cùng lớp thật sự đã tồn tại. Cầu thang đã tăng thêm một bậc, máu nhỏ lên phím piano trong phòng âm nhạc tạo thành bản nhạc đượm buồn, một cánh tay trắng đang ngọ nguậy khỏi bồn cầu. Bị những suy nghĩ ấy doạ, cậu nhanh chóng chạy khỏi trường.

Trường học sau giờ là thứ ‘bất thường’ nhất. Nên nhiều bảy bí ẩn của trưởng học chỉ xuất hiện sau giờ học hoặc khi tối đến.

“Các em học sinh của lớp 5-2 cũng chơi Kokkuri-san sau giờ học nhỉ. Chính là thời điểm dễ xảy ra điều kị dị nhất.”

Takatsuki dừng bước.

Họ đã đi hết hành lang. Từ bao giờ, họ đã đứng trước lớp học cất giữ chiếc tủ gây náo loạn. Bảng tên bên trên để trống, chi tiết ấy cũng góp công tạo dựng sự ‘bất thường’.

Takatsuki đương đưa tay mở cửa. Nhưng rồi thầy khựng lại.

“Phải rồi, trường học vào ngày nghỉ là ‘bất thường’, lớp học bỏ trống là ‘bất thường’. Tủ đồ chúng ta muốn thấy đang kẹp giữa những điều ‘bất thường’. Fukamachi-kun nè…”

Nói rồi, Takatsuki nghiêng người, nhìn thẳng vào mặt Naoya.

“Em có sợ đi vào trong không?”

Naoya nghĩ đôi mắt hiện tại của Takatsuki cũng bất thường chẳng kém.

Mỗi khi nhìn đôi mắt xanh như muốn hút cậu vào trong ở khoảng cách này, cậu cứ bị cướp mất hơi thở. Câu hỏi đã đeo bám Naoya kể từ lần đầu hai người gặp nhau, lần nữa trỗi dậy.

Người này thật chất là gì?

Hẳn bản thân Takatsuki cũng không có câu trả lời. Thầy không biết vì sao đôi mắt mình lại ra nông nỗi này. Thầy không có ký ức về việc ấy. Thầy chỉ biết lý do là từ hiện tượng quái dị mà mình đã bị cuốn vào.

Đó là lý do Takatsuki bị thu hút bởi siêu nhiên, lý do thầy tìm kiếm sự dị thường.

Bị đôi mắt của Takatsuki cướp mất ánh mắt, Naoya lúng túng mở miệng.

“Nếu thầy hỏi em có sợ không…thì… Em cũng hơi sợ sợ, nhưng…”

“Nhưng?”

“…Bị gần á.”

Naoya nói, đẩy cằm của Takatsuki từ dưới lên. Cậu nghe cổ Takatsuki phát ra tiếng rắc rắc nhưng chắc cậu nghĩ nhiều thôi.

“Fu-Fukamachi-kun, thầy nghe âm thanh gì đó kì kì đằng sau cổ…”

“Thầy nghĩ nhiều thôi. Mở cửa lẹ lẹ đi ạ.”

Nghe Naoya nói, Takatsuki vừa ôm cổ vừa nhìn Naoya.

Nhìn vào đôi mắt đã quay lại sắc nâu từ lúc nào. Naoya tiếp lời.

“Em sợ vì em không hiểu phải không? Nếu vậy tận mắt chứng kiến sẽ hết sợ thôi ạ.”

“Chắc gì nhìn vào đã hiểu được liền đâu? Có khi lại nảy sinh thêm bí ẩn đấy.”

“Nhưng ít nhất em sẽ biết nhiều hơn một điều so với trước khi chứng kiến nó. Chắc chắn vẫn hơn việc không biết một tí gì ạ.”

“…Chà, thầy thích cách nghĩ đó của em.”

Khoé môi thầy cong lên, Takatsuki nói.

Thầy vươn tay ra, vặn tay nắm cửa.

Cánh cửa mở ra không chút tiếng động. Lớp học bỏ trống biến thành nhà kho. Trên tường không có tranh ảnh, chỉ còn vết tích của những chiếc kim ghim sót lại. Không có bàn của giáo viên, bàn học và ghế chồng lên nhau gần cửa sổ. Bàn ghế trong lớp 5-2 là cỡ to dành cho lớp trên, còn những chiếc bàn cho lớp dưới ở đây nhỏ bé hơn nhiều.

Đứng sừng sững trước chồng bàn ghế là chiếc tủ sắt màu tro.

Chiếc tủ vốn hay nằm ở trong góc nay lại được đặt giữa lớp đem lại cảm giác dị biệt, Naoya cứ liên tưởng đến chiếc hòm kiểu Tây được dựng đứng lên thường xuất hiện trong phim kinh dị cũ, hay có một con ma ca rồng đẩy cửa bước ra.

Cửa tủ được mở hé.

Không thể thấy được gì từ khe hở đó ngoài bóng đêm kì lạ đang tuôn trào.

Khi “Tủ đồ trong lớp 5-2” nổi lên, hẳn vài em học sinh đã lén đứng ngoài cửa và nhìn vào cái tủ này. Sau đó chúng sẽ bỏ chạy trong run sợ. Không khó để hiểu vì sao Tomoki cũng muốn bỏ chạy.

Takatsuki tiến đến tủ đồ, đi một vòng xung quanh, cẩn thận quan sát… Và rồi, thầy đặt tay lên cửa tủ, mở nó ra không chút ngập ngừng.

Bên trong trống không.

Không chổi, không xô, cũng không có cánh cửa dẫn đến thế giới khác. Bên trong “Tủ đồ trong lớp 5-2” chỉ có mùi giẻ lau cũ còn phảng phất.

Thế nhưng Takatsuki vẫn chưa nản chí, thầy đưa tay vào tủ, sờ soạng các cạnh và phía trên tủ. Không có dấu hiệu gì là thầy sẽ bị đưa đến thế giới khác.

Cuối cùng, Takatsuki kiểm tra bản lề của cửa tủ.

Đúng như cô Marika nói, bản lề đã lỏng lẻo, không còn giữ chặt như trước nữa. Việc cửa tự mở ra là điều dễ hiểu.

“…Ừm. Chỉ là một tủ đồ bình thường.”

Takatsuki chán nản đóng tủ lại.

“Không có Kokkuri-san sống bên trong, cũng không phải cánh cửa dẫn đến thế giới khác. ‘Tủ đồ trong lớp 5-2’ chỉ là câu chuyện sinh ra từ trí tưởng tượng của các em ấy thôi.”

Sự thật là cánh cửa trùng hợp mở ra đúng lúc chơi Kokkuri-san nên các em ấy đã móc nối hai sự kiện lại với nhau.

“Vậy tại sao Kokkuri-san lại đánh vần ra tên “Chinatsu” vậy ạ?”

“Chúng ta vẫn chưa hiểu rõ nguyên lý hoạt động của Kokkuri-san, nhưng giả thuyết thường thấy là do tiềm thức của con người. Một trong ba em ấy đã vô thức nghĩ về bạn học cũ là ‘Chinatsu-chan’. Hoặc…”

Takatsuki im bặt, nghĩ ngợi gì đó. Thầy khẽ vuốt cằm, nhìn chăm chăm về phía chiếc tủ.

Dù đây chỉ là một chiếc tủ bình thường vì với bọn nhóc đây vẫn là chiếc tủ có Kokkuri-san sống bên trong. Dựa vào điệu bộ của các em học sinh và Tomoki khi nãy, chỉ câu “Không có ma đâu” thì không đủ sức thuyết phục.

“Thầy tính làm gì tiếp ạ?”

“…Ừm. Thầy đang nghĩ.”

Takatsuki quay lại nhìn Naoya.

“Fukamachi-kun nè. Có lẽ sẽ gây khó chịu cho em, nhưng cho thầy nói dối chút nhé?”

Takatsuki mỉm cười.

Vài ngày sau, vào một ngày trong tuần, Takatsuki và Naoya lại ghé trường tiểu học thứ tư của Choufu. Vào khung giờ Anna và các bạn đã chơi Kokkuri-san. Hết giờ học, phần lớn học sinh đã ra về, sân trường dần im ắng xuống.

Thầy đã nhờ cô Marika giữ các học sinh của lớp 5-2 lại.

Hiện tại, chúng đang sợ hãi đứng sát tường, nhìn về phía Takatsuki và Naoya.

Địa điểm không phải lớp 5-2… Họ đang ở lớp học bị bỏ trống.

Phía trước tủ đồ từng nằm trong lớp 5-2 là một chiếc bàn cùng hai chiếc ghế.

Trên mặt bàn là giấy chơi Kokkuri-san Takatsuki đã chuẩn bị, trên giấy là các âm tiết viết bằng hiragana, số từ 0-9, chữ “có”, “không”, “nam”, “nữ” và cổng Torii.

Cửa tủ lại bị mở hé ra. Takatsuki tiến lại gần, cẩn thận đóng cửa. Bản lề khép chặt cùng tiếng tách.

Và rồi, Takatsuki chào các em học sinh đang tụ lại gần tường.

“Chào các em. Hẳn các em đã nghe chi tiết từ cô Marika rồi. Thầy là Takatsuki Akira, giáo viên của trường đại học Seiwa. Cứ gọi thầy là thầy Akira nhé. Hôm nay thầy sẽ giải trừ Kokkuri-san khỏi ‘Tủ đồ trong lớp 5-2.’”

Các em ấy nhìn nhau, thì thầm bàn tán. “Trừ tà á?” “Có làm được thật không?” “Lỡ bị ám ngược thì sao?” Chúng đang nghi ngờ trình độ của Takatsuki. “Cơ mà sao có thằng bên lớp 5-3 ở đây nữa?” Nhìn qua phía giọng nói đó, cậu thấy Tomoki đang tự nhiên ở nhà giữa các học sinh lớp 5-2. Tomoki khoanh tay, tự hào tuyên bố với mọi người “Akira-kun là đệ tử của tui! Tui là người dắt ổng tới đây đó!” Xem chừng Tomoki đã tự ý xem Takatsuki là đệ tử rồi.

Marika cúi đầu trước Takatsuki, cầu mong thầy sẽ làm gì đó.

Takatsuki tự tin gật đầu trước thỉnh cầu của cô Marika, thầy nhìn một vòng lũ trẻ.

“Bây giờ thầy và Fukamachi-kun sẽ gọi đúng Kokkuri-san ấy và thuyết phục nó quay về. Các em đứng đó xem nhé.”

Naoya ngồi xuống một chiếc ghế đặt trước tủ đồ theo chỉ thị của Takatsuki. Ghế của học sinh tiểu học thấp nên khó ngồi. Takatsuki cao hơn Naoya nên chắc thầy còn khó chịu hơn, thầy ngồi đối diện Naoya, đôi chân dài duỗi thẳng ra.

Takatsuki lấy ra đồng mười yên, đặt lên cổng Torii được vẽ giữa giấy. Takatsuki và Naoya mỗi người nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên đồng xu.

“Kokkuri-san, Kokkuri-san, mau xuất hiện.”

Giọng nói êm dịu của Takatsuki niệm chú.

Đồng xu vẫn chưa di chuyển. Lũ trẻ nín thở, hồi hộp dõi theo tình hình phía bên này.

“Kokkuri-san, Kokkuri-san, mau xuất hiện.”

Takatsuki một lần nữa niệm chú.

Nhưng đồng mười yên vẫn chưa di chuyển.

“Kokkuri-san, Kokkuri-san, mau xuất hiện.”

Đến câu thứ ba.

Đồng mười yên trượt lên mặt giấy, xoay vòng trên cổng Torii và dừng lại.

Các em học sinh la lên. Cô Marika cũng chồm người về phía này.

“Xuất hiện thật kìa…”

Ai đó thì thầm.

…Tất nhiên trò Kokkuri-san này là một vở kịch.

Một ngày nọ, Takatsuki đã đề nghị dùng trò Kokkuri-san để hạ màn “Tủ đồ trong lớp 5-2”.

Trong lòng lũ trẻ, linh hồn Kokkuri-san đang sống trong tủ đồ là sự thật không thể chối cãi. Không thể dùng lập luận của người lớn để xua tan ý nghĩ đó.

“Cách tốt nhất là dùng góc nhìn và tư duy của các em ấy để giải quyết mọi chuyện.”

Là ý kiến của Takatsuki.

Thứ bắt đầu bằng Kokkuri-san nên kết thúc bằng Kokkuri-san.

“Nhưng thầy đã thề sẽ không nói dối trước mặt Fukamachi-kun rồi. Nên thầy không nói ra miệng đâu. Nếu dùng đồng mười yên đánh vần ra thì sẽ không gây khó dễ cho em phải không?”

Nghe thì rất rắc rối nhưng Naoya không nghĩ ra được phương thức nào hợp lý hơn để trấn an tụi nhỏ.

Khi Takatsuki hỏi, đồng xu di chuyển trên các âm tiết. Người điều khiển là Takatsuki. Nhiệm vụ của Naoya là đặt tay lên đồng mười yên, giả vờ tập trung.

Tomoki chạy đến bên họ, dõi theo đồng xu, đánh vần các âm tiết.

“X, A!”

Ở xa.

Dù câu trả lời của Kokkuri-san là xạo, nhưng người đọc ra là Tomoki nên đôi tai Naoya không bắt được. Cậu chỉ phân định được lời nói dối khi nghe chính chủ nói thôi. Vì Tomoki là người đọc lại nên không ảnh hưởng gì.

“Kokkuri-san, Kokkuri-san mau quay về.”

Takatsuki nói và đồng mười yên quay về cổng Torii. Xem ra có cả luật mỗi khi hỏi xong một câu phải cho Kokkuri-san trở về cổng Torii. Cậu nghĩ những quy luật thừa thãi này là để tăng cảm giác đang thực hiện nghi lễ.

“Có phải ngươi đã đến ngôi trường nào vào vài ngày trước không?”

Phải.

“Có phải ngươi đến lúc nhóm Kamikura-san chơi Kokkuri-san không?”

Phải.

Takatsuki tiếp tục hỏi. Mới đầu chỉ có Tomoki đứng gần đọc to câu trả lời, nhưng dần dầng các em khác cũng chạy lại, mọi ngươi cùng vây quanh chiếc bàn.

“Tên ngươi có phải ‘Chinatsu’ không?”

Phải.

Khi đồng mười yên trả lời, các em học sinh hốt hoảng. Cậu nghe thấy tiếng ai nói “Tớ biết ngay.”

“Sao ngươi lại đến ngôi trường này?”

Vì muốn gặp mọi người.

“Ngươi muốn gặp ai?”

Các bạn cùng lớp.

“Có điều gì ngươi muốn nói với mọi người không?”

Tớ không cố ý làm các cậu sợ.

“Còn gì nữa không?”

Tớ muốn được chơi với mọi người nhiều hơn.

Các em học sinh đồng thanh đọc câu trả lời của Kokkuri-san.

Những lời các em ấy đọc thành tiếng chính là lời gợi ý, trở thành câu thần chú xua tan nỗi sợ trong lòng.

Và ấn tượng “Linh hồn sống đáng sợ” của Chinatsu sẽ bị ghi đè bởi “Bạn cùng lớp cô đơn”.

Ngay lúc đó, âm thanh tách vang lên. Lũ trẻ oà lên ngạc nhiên, vài bé gái khẽ la lên.

Naoya nhìn về phía âm thanh.

“Tủ đồ trong lớp 5-2” vốn đã được Takatsuki đóng lại, nay lại khẽ hé mở.

Phát ra tiếng két két, cửa tủ ngày một mở rộng ra.

Naoya vô thức nhìn về phía Takatsuki. Nhưng thầy chẳng mảy may bận tâm. Thầy chỉ liếc nhìn chiếc tủ rồi lại nhìn xuống đồng mười yên, tiếp tục đặt câu hỏi.

“Ngươi có tận hưởng thời gian học ở lớp 5-2 không?”

Vui.

“Ngươi có thích các bạn của lớp 5-2 không?”

Thích.

Ra là vậy. “Tủ đồ trong lớp 5-2” được hình thành từ hai yếu tố: Kokkuri-san và tủ đồ. Chỉ chơi Kokkuri-san thì vẫn chưa đủ. Họ cần phải trừ tà cả hồn ma đang ám chiếc tủ nữa. Có lẽ thầy đã giở trò gì khi đóng cửa tủ lại để canh giờ tủ mở ra.

Dưới ngón trỏ của Takatsuki và Naoya, đồng xu lại di chuyển.

Muốn được chơi với mọi người tiếp.

“Tớ biết rồi. Tớ biết rồi, Chinatsu-chan!”

Riho cất tiếng.

“Xin lỗi vì đã sợ hãi cậu! Dù là bạn cùng lớp nhưng tớ lại để cậu cô đơn! Cậu hãy quay lại khi đã khỏi bệnh nhé!”

“Phải đó, tớ sẽ đợi cậu! Chúng tớ sẽ đợi cậu! Nên cậu mau khoẻ lại nhé!”

“Chúng ta lại chơi cùng nhau nhé! Tớ cũng quý Chinatsu-chan lắm!”

“Tớ không sợ nữa đâu, vì chúng ta là bạn mà!”

Akari, Anna và các em khác cũng lần lượt lên tiếng.

Làm được rồi, Naoya tự hoan hô trong lòng mình. Thành công rồi. Lũ trẻ đã thay đổi góc nhìn về “Tủ đồ trong lớp 5-2” và Chinatsu.

Chúng không cần sợ hãi tủ đồ này và Chinatsu nữa.

“Kokkuri-san, Kokkuri-san mau quay về.”

Takatsuki nói.

Đồng mười yên quay về cổng Torii.

Cánh cửa tủ cũng dừng lại.

Lũ trẻ nín thở, dõi theo đồng mười yên.

“Cảm ơn ngươi nhiều.”

Takatsuki nói.

Đây là câu thần chú kết thúc trò Kokkuri-san.

Takatsuki và Naoya bỏ tay khỏi đồng mười yên đứng im, cánh cửa tủ cũng đồng thời đóng lại một cái tách.

“…Thành thật cảm ơn mọi người.”

Sau khi các em học sinh ra về, cô Marika tiễn Takatsuki và Naoya đến tận cổng trường, cúi đầu thật thấp.

“Nhờ thầy Takatsuki mà các trò ấy đã bình tĩnh lại. Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi ạ. Biểu cảm của các em ấy trước và sau ‘buổi trừ tà’ khác biệt hẳn.”

“Không đâu, tôi rất mừng vì có thể giúp được cô. Vụ việc này rất có ích cho nghiên cứu của tôi.”

Takatsuki trả lời.

Thầy đã nói trò Kokkuri-san là giả cho cô Marika. Cô đồng ý với suy nghĩ của Takatsuki và cho phép họ thực hiện phương pháp này.

“Học sinh lớp 5-2 sẽ không còn sợ hãi Chinatsu-chan nữa. Mừng quá nhỉ, cô Marika. Hẳn cô nhẹ nhõm lắm đúng không?”

“Vâng, thật lòng…”

“Hiển nhiên rồi. Vì… Cô là người đánh vần tên Chinatsu-chan mà.”

Gương mặt cô Marika căng lại trước lời nói của Takatsuki.

Naoya nhìn hai người, kinh ngạc.

Takatsuki vẫn giữ nụ cười trên môi.

Marika nhìn Takatsuki, gương mặt căng thẳng.

“Khi hỏi các em ấy về vị trí ngồi lúc chơi Kokkuri-san, tôi đã nhận ra vẫn còn chỗ cho một người nữa.”

Takatsuki nói.

“Lúc ấy, Mitsumura Anna-chan đã ngồi vào vị trí của mình và nhìn về phía cô như muốn nói gì đó. Nhưng cô đã cắt ngang lời em ấy. Tôi thấy có gì không đúng. Có lẽ Anna-chan muốn nói ‘Và ngồi cạnh em là cô Marika.”

“Y-Ý thầy là gì thế ạ?”

Nụ cười của cô Marika cứng đờ.

“Sao lại có chuyện… Tôi không có tham gia chơi Kokkuri-san.

Giọng của Marika nhiễu sóng, Naoya lấy một tay bịt tai.

Takatsuki đặt tay lên vai Naoya, lắc đầu với cô Marika.

“Cô không nên nói dối đâu, cô Marika.”

Bị phủ nhận thẳng thừng, cô Marika gần bật khóc.

Takatsuki tiến về phía Marika, cô giật thót như sợ hãi thầy.

Nhưng Takatsuki không quan tâm, thầy cúi người để nhìn vào mặt cô.

“Tôi không có ý đổ lỗi cho cô. Hẳn cô có lý do của mình. Tôi chỉ hứng thú với lý do của cô thôi. Vì hành động của cô mà ‘Tủ đồ trong lớp 5-2’ đã ra đời.”

Nụ cười nở trên gương mặt tựa diễn viên của Takatsuki, giọng thầy thảnh thót.

Giọng thầy không hề chứa đựng cảm xúc ghét bỏ.

Takatsuki chỉ muốn biết sự thật mà thôi.

Nguyên nhân phía sau, lý do câu chuyện này được sinh ra.

“Cô Marika, nói tôi biết đi. Tại sao cô lại đánh vần ra tên của Chinatsu-chan?”

Marika cúi đầu như muốn né tránh ánh nhìn của Takatsuki.

Bờ vai cô run lên, giọng nói thều thào rời khỏi bờ môi.

“Vì… Vì các trò ấy…”

Giọng nói ấy run rẩy như bờ vai cô, nhưng không hề nhiễu sóng.

Cô Marika khai thật, giọng nói run rẩy, mắc kẹt trong cuống họng.

“Vì các trò ấy đã quên mất Chinatsu-chan.”

“Quên mất?”

Takatsuki nghiêng đầu.

Cô Marika chậm rãi ngướng lên.

Cô nhìn lên gương mặt Takatsuki gần ngay bên cạnh, đôi mắt ngấn lệ.

“…Chinatsu-chan chỉ có thể đến lớp hai lần.”

Takatsuki kiên nhẫn đợi giọng nói ấy dệt từng câu chữ.

“Không thể tham gia giã ngoại, các buổi học ngoại khoá. Chỗ ngồi của Chinatsu-chan lúc nào cũng trống, đến khi nhận ra thì em ấy đã bị đẩy vào góc lớp rồi. Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tiệc chia tay…”

Cô lại cúi đầu nhìn xuống, nghẹn ngào. Hàng lệ chảy từ má xuống nền đất.

Lần tiếp theo nhìn lên, trông cô như đang tức giận.

“…Dù thế! Dù thế, Chinatsu-chan vẫn là một thành viên quan trọng của lớp 5-2!”

Dùng tay lau hàng nước mắt, cô lườm Takatsuki.

“Một thời gian ngắn sau kì nghỉ hè, tôi đã gợi ý cho các em học sinh rằng ‘Chúng ta nên viết thư gửi Chinatsu-chan.’ Không thể cưỡng ép các em ấy tham gia, nên ai thích thì tự nguyện viết. Tôi định sẽ gom những lá thư ấy gửi cho Chinatsu-chan…”

Nhưng, những lời tiếp theo của cô khàn lại.

“…Nhưng không một em nào nộp thư cho tôi.”

“Chẳng phải chuyện khó tránh khỏi sao? Các em ấy đâu có thời gian để làm bạn với Chinatsu-chan.”

Takatsuki trả lời.

Cô Marika nắm chặt hai tay.

“Tôi biết chứ… Tôi biết các trò ấy không có tội. Tôi mới là người có lỗi. Khi biết Chinatsu-chan là học sinh của mình, tôi đã quyết tâm dù Chinatsu-chan ít đến lớp thì tôi vẫn sẽ đối xử với em ấy như một thành viên quan trọng của lớp, và làm gương cho các em học sinh khác. Nhưng… Hoàn toàn không thay đổi được gì, nhưng tôi có nhờ những ai đến phiên trực nhật chép bài cho Chinatsu-chan.”

Sự vắng bóng của Chinatsu chẳng ảnh hưởng đến sinh hoạt của lớp 5-2. Vốn ngay từ đầu em ấy đã chẳng tồn tại trong lớp rồi.

Đối với cô Marika đó là một điều đáng buồn.

“Trước khi Chinatsu-chan chuyển đi, tôi có nhà gặp em ấy. Chinatsu-chan đã nói ‘Dù không được đến lớp nhiều thì em vẫn rất thích đi học ạ. Mọi người rất tốt với em, em thích mọi người lắm.’ Nghe có đau lòng không chứ? Điều đó khiến tôi nghĩ… Các trò trong lớp 5-2 có quan tâm đến Chinatsu-chan không.”

“Nên cô đã…đánh vần tên Chinatsu-chan khi chơi Kokkuri-san. Cô muốn các em ấy nhớ về Chinatsu-chan.”

“Tôi… Không ngờ mọi chuyện sẽ rối tung lên…”

Đôi mắt lườm Takatsuki bỗng mất hết sức lực. Vai vô rũ xuống như bị sự hối hận đè nặng lên, cơn mưa nước mắt lại rơi lã tã xuống chân Marika.

Có lẽ cô chỉ muốn trêu chọc tụi nhỏ chút thôi. Cô muốn các em ấy nhớ lại Chinatsu bằng cách để Kokkuri-san đánh vần ra tên của cô bé.

Song, kết quả của hành động của Marika chẳng khác nào giết chết Chinatsu.

Biến Chinatsu thành linh hồn gọi ra từ trò Kokkuri-san, khiến bọn trẻ sợ hãi. Nỗi sợ ấy rời phạm vi lớp 5-2, lan ra cả trường học.

Cô Marika hẳn đã rất bận lòng vì chuyện mình đã làm, và chuyện cô lỡ gieo nỗi sợ về Chinatsu vào trái tim của các học sinh.

“…Cảm ơn cô Marika đã chia sẻ với tôi. Tôi nắm được rồi.”

Takatsuki nói.

Nói rồi, thầy nhìn xuống cô Marika đang đầm đìa nước mắt, khó xử.

“Xin lỗi cô. Tôi không cố ý làm cô khóc… Tôi không được nhạy bén mấy chuyện này lắm, tôi đã hành xử thiếu suy nghĩ. Nhưng không sao đâu.”

Nhìn vào mặt cô Marika, Takatsuki dịu dàng an ủi.

“Đúng là Chinatsu-chan đã bị xem là thứ đáng sợ, nhưng giờ đây đã khác. Ít nhất là học sinh của cô đã thay đổi cách nghĩ.”

Các em ấy đã gọi Chinatsu là bạn, nói quý Chinatsu và muốn được tiếp tục chơi cùng nhau.

Tất nhiên những lời đó không phải dành cho Chinatsu thật. Hẳn có rất nhiều học sinh chưa từng chơi với Chinatsu, đến một câu cũng chưa từng nói. Bởi vì Chinatsu là sự tồn tại thoảng qua của lớp 5-2.

Nhưng, thông qua sự việc lần này, chúng đã chấp nhận sự tồn tại của Chinatsu. Bắt đầu bằng ác linh, kết thúc bằng bạn cùng lớp. Đó là sự thật không thể chối cãi.

“Khi thanh tẩy một ác linh thì nó sẽ biến thành thần hộ mệnh. Đấy là một phần văn hoá của đất nước chúng ta. Chúng ta đã bảo vệ cộng đồng của mình bằng cách này từ xưa rồi.”

“Thầy Takatsuki.”

Cô Marika nhìn Takatsuki. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng.

Takatsuki lấy khăn tay ra, dịu dàng chùi má cô Marika.

“Nhưng cô Marika này. Những gì tôi làm chỉ là một buổi trừ tà tạm bợ thôi. Những việc sau này là do trưởng cộng đồng, tức cô, phải lo liệu. Sẽ không sao đâu, tôi tin cô làm được. Nếu cô quan tâm một em học sinh đến vậy thì đảm bảo cô sẽ làm được.”

Takatsuki cười ấm áp, đặt khăn tay vào tay Marika.

Khi họ rời trường, trời cũng đã sắp tối.

Trời tối sớm hơn vào mùa này. Cổng trường nằm ở hướng Tây của lối đi cho khách. Đi dọc theo sân trường ra đến cổng, Naoya nheo mắt trước vầng sáng của hoàng hôn.

Các học sinh hẳn đã về hết, xung quanh im lặng. Chỉ còn tiếng gió hú trong sân trường, những trò chơi trong sân bị quên lãng nằm trong góc sân.

“…Liệu ‘Tủ đồ trong lớp 5-2’ có biến mất khỏi trường không ạ?”

Naoya vừa đi vừa hỏi, Takatsuki mỉm cười trả lời.

“Câu chuyện đã lan truyền đến vậy thì không dễ dàng biến mất đâu. Buổi ‘trừ tà’ của thầy chỉ giới hạn trong lơp s5-2 thôi. Thầy nghĩ ‘Tủ đồ trong lớp 5-2’ vẫn sẽ tiếp diễn trong trường tiểu học thứ tư.”

“…Có ổn không ạ?”

Trường học yêu cầu thầy khép lại “Tủ đồ trong lớp 5-2”, nếu câu chuyện vẫn tiếp diễn thì sẽ lại nổ ra một vấn đề khác.

Takatsuki nhìn Naoya, nói.

“Sẽ không sao đâu.”

Thầy quay ra sau nhìn ngôi trường, vui vẻ đáp.

“Ma quỷ là một phần của trường học. Có lẽ trái tim các em học sinh ao ước những câu chuyện đó. Lối sống học đường chỉ toàn những chuyện lặp đi lặp lại, nên cần có chút gia vị bất thường để giải trí mà. Miễn tâm điểm là lớp 5-2 im xuống thì xung quanh cũng sẽ bình tĩnh lại thôi.”

Sau trò Kokkuri-san lúc nãy, các em học sinh đã bàn nhau đem trả chiếc tủ ấy về lớp 5-2. Đó là bằng chứng cho việc các em đã không còn sợ nữa. Tất nhiên vẫn có người còn sợ, nhưng cô Marika sẽ làm gì đó thôi.

Nhưng việc các em lớp khác lý giải việc tủ được trả lại thế nào là chuyện khác.

Họ không tham gia buổi “trừ tà” của Takatsuki. Có lẽ “Tủ đồ trong lớp 5-2” sẽ có một diễn biến mới khi các em ấy dùng trí tưởng tượng bù vào lượng thông tin bị mất.

“À, biết đâu có thêm chi tiết ‘Một giáo viên đại học siêu ngầu đã được gọi đến để giải trừ lời nguyền’ đấy!”

“Thầy tự biến mình thành nhân vật trong truyện ma đấy ạ? Cơ mà sao thầy tự nhận mình ‘siêu ngầu’ tỉnh bơ vậy ạ?”

“Chủ nghĩa của thầy là để ý cách xã hội đánh giá mình. À, phải rồi, cho Fukamachi-kun nè.”

Nói rồi, Takatsuki dúi thứ gì đó vào tay Naoya.

Đồng mười yên.

“…Cái này có phải…”

“Đúng rồi. Đồng xu dùng trong trò Kokkuri-san. Có luật là phải tiêu hết trong vòng ba ngày nên thầy trông cậy vào em.”

“Trông cậy vào em…? Nhưng trò Kokkuri-san ban nãy là giả mà.”

“Về chuyện đó thì… Fukamachi-kun, khi nãy em có tự di chuyển đồng xu không?”

“Dạ?”

Naoya nghiêng đầu trước câu hỏi của Takatsuki.

Vai trò của Takatsuki là điều khiển đồng mười yên. Naoya chỉ việc đặt tay lên xu, tỏ vẻ nghiêm nghị thôi.

Lấy ra tờ giấy ban nãy, Takatsuki chăm chú săm soi.

“Câu ‘Muốn được chơi với mọi người tiếp’…không phải của thầy.”

“…Hả!?”

Naoya giật mình, ngước nhìn Takatsuki.

“Ể? Nhưng, nếu vật… Nếu vậy tại sao đồng xu lại tự di chuyển ạ?”

“Người đặt tay lên xu chỉ có thầy với Fukamachi-kun thôi. Không phải thầy, không phải Fukamachi-kun… Thì do ai?”

Takatsuki đáp. Giọng nói mềm mại, trong vắt không một chút méo mó.

Nghĩa là thầy nói thật.

Takatsuki thật sự không phải người di chuyển đồng xu.

“Nói thêm thì thời gian cửa mở cũng đúng lúc quá chừng.”

“Ể, cái đó không phải do thầy giở trò ạ!?”

“Đâu có, thầy làm gì có thời gian. Thiết kế một cơ chế khiến cửa mở thì dễ nhưng khiến tủ đóng lại khó lắm đấy?”

“Ể…”

Naoya vô thức quay lưng nhìn ngôi trường.

Từ cổng trường phía Tây, ngôi trường nằm hướng Đông. Dù bầu trời phía Tây vẫn còn ánh sáng, bầu trời phía Đông đã chìm vào trong tối. Vài ngôi sao đã nhấp nháy, những cụm mây trôi nhuốm màu xanh, bầu trời đêm đã bọc lấy ngôi trường.

Trường vào ban đêm là ví dụ điển hình của “bất thường”… Nơi chuyện ma tồn tại.

“Thầy phải giữ liên lạc với Tomoki-kun để tiếp tục điều tra những chuyện kì lạ xảy ra tại trường.”

Takatsuki cười, mắt thầy có màu sắc hệt bầu trời đêm.

Đồng mười yên nằm trong tay Naoya bỗng nặng hơn lúc được giao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!