Ch.2 Cô gái nôn ra kim nhọn 3
Ngày hôm sau.
Khi Naoya đến văn phòng của Takatsuki, Ayane và Kotoko đã có mặt từ trước, còn Takatsuki vẫn chưa thấy đâu.
Hai người lo lắng ngồi trên chiếc ghế gấp sắt được bố trí cùng chiếc bàn nằm giữa phòng. Cánh tay trái của Kotoko quấn băng gạc trắng.
“…Giờ mới nhớ, sao cậu cũng được gọi đến đây?”
Ayane cau mày, lườm Naoya. Kotoko kéo một góc áo Ayane, mắng “Aya-chan,” nhưng Ayane vẫn tiếp tục nhìn Naoya với ánh mắt ngờ vực. Cũng phải thôi, đối với hai người họ Naoya chỉ là người ngoài, vô tình có mặt khi họ tâm sự với Takatsuki.
Tối hôm qua, Takatsuki đã gọi cho Naoya.
Thầy giải thích vì sao Naoya cần tham dự buổi trừ tà.
Yêu cầu của Takatsuki là mong cậu nói cho thầy biết mỗi khi một trong hai người nói dối.
“Trong lúc thầy thực hiện trừ tà, mỗi khi em nhận ra họ nói dối thì em hãy ra hiệu cho thầy. Càng tự nhiên càng tốt để hai trò ấy không nhận ra. Để xem, em hãy sờ tai phải khi Harasawa-san nói dối và sờ tai trái khi Makimura-san nói dối thì sao?”
Cậu không thể nói cho hai người biết chuyện đó được. Naoya ngậm đắng, im lặng ngồi xuống chiếc ghế xa họ nhất.
“…Ôi, thầy xin lỗi vì đã trễ giờ nhé! Mừng quá, mọi người tới đủ rồi!”
Ngay đúng lúc Takatsuki đẩy cửa bước vào.
Thầy nhìn một lượt Ayane, Kotoko, Naoya ngồi xung quanh bàn, mỉm cười.
“Vậy chúng ta bắt đầu thôi. Em truyền cho các bạn giúp thầy nhé?”
Nói rồi, thầy đưa xấp giấy mình đang cầm cho người ngồi gần nhất là Ayane.
Ayane nhăn mặt nghi ngờ.
“Ể? Gì thế ạ, chẳng phải chúng ta sẽ trừ tà sao ạ?”
“Ừm, có chứ. Đó là lý do thầy gọi mọi người đến đây mà!”
Takatsuki vẫn cười.
Nhìn xuống tờ giấy Kotoko đã truyền sang, Naoya cũng nghiêng đầu. Chẳng khác gì tài liệu Takatsuki dùng trong tiết, bên trên là câu chuyện xưa được copy từ quyển sách nào đây.
“Vậy chúng ta bắt đầu buổi trừ tà cho Harasawa-san và Makimura-san nhé.”
Dứt lời, Takatsuki ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ayane và Kotoko.
Hai người họ nhìn nhau đầy thắc mắc. Bên trong văn phòng không có vật gì đem lại cảm giác trừ tà cả. Takatsuki vẫn đóng suit, văn phòng phản phất mùi hiệu sách cũ, khuôn viên trường im ắng vì vẫn còn đang trong kỳ nghỉ hè.
“Gọi là trừ tà chứ thầy đâu phải thầy trừ tà. Nên thầy sẽ thực hiện theo phong cách giảng bài. Hiện tượng siêu nhiên liên quan đến kim nhọn đang diễn ra xung quanh Harasawa-san và Makimura-san, từng có một câu chuyện tương tự xuất hiện trong sách thời Edo. Chính là tài liệu thầy đã phát cho các em. Trong cuốn ‘Mikikigusa’ có những câu chuyện về vụ án và tai ương ở thời đó, cũng như những chuyện kì bí, truyện ma do chính tác giả Miyazaki Seishin đã sưu tầm. Trong số đó là câu chuyện với tiêu đề ‘Căn bệnh kì lạ’.”
Hai người họ vẫn chưa hiểu gì, đảo mắt xuống tờ tài liệu trên bàn. Nội dung trên giấy được copy từ cuốn sách được xuất bản từ thời Edo, không phải chữ in nên cực khó đọc.
Takatsuki nói tiếp.
“Các em đọc tài liệu sau cũng được, để mà tóm tắt cho dễ hiểu thì… Chuyện kể về một cô bé mười bốn tuổi tên Ume than vãn về cơn đau khắp người. Khi ấn vào chỗ đau, một chiếc kim liền nhô ra khỏi da.”
Kotoko giật thót, trùng khớp với điều Kotoko đã trải qua hôm qua.
“Không biết bao nhiêu cây kim đã được tìm thấy khắp người Ume. Sau gáy, đầu gối, chỗ nhạy cảm, vùng bụng, thậm chí còn trộn lẫn với đờm trong miệng cô nữa. Triệu chứng bắt đầu khi Ume theo hầu một hiệu thuốc tên Matsuya. Họ cố gắng chữa trị cho cô nhưng cũng không mang lại kết quả khả quan, họ đành cho cô trở về nhà. Sau khi ở nhà nghỉ dưỡng một thời gian thì cô khỏi bệnh, năm kế tiếp cô được gửi đi làm thì bệnh tình lại tái phát. Khi được hỏi về nguyên nhân cô mắc bệnh, mẹ cô đã nói rằng vào khoảng thời gian Ume đi làm ở hiệu thuốc Matsuya, một đàn chồn đã chạy xung quanh chỗ Ume ngủ và tiểu một lượng lớn bên dưới futon của cô, hoặc là do cáo hoặc tanuki gây ra… Tất nhiên dưới góc nhìn của người hiện đại thì những lời mẹ cô nói hoàn toàn vô lý. Việc có kim nhô ra khỏi người thì liên quan gì đến cáo, tanuki, chồn cơ. Nhưng vào thời điểm đó, câu trả lời ấy là có cơ sở. Người xưa tin rằng nguyên nhân gây ra những căn bệnh quái gở là do ‘Bị cáo nhập’, đó là cách diễn giải của họ.”
Takatsuki từng nói “Những câu chuyện kì bí được tạo ra từ ‘hiện tượng’ và ‘diễn giải.’”
“Hiện tượng” có kim nhô ra khỏi người đã được người xưa “diễn giải” là hậu quả của việc bị cáo hoặc tanuki chơi khăm. Đối với những người chưa có đủ kiến thức về khoa học và y tế, lời giải thích ấy là hợp lý nhất rồi.
“Nhưng… Tụi em đâu có bị cáo hay tanuki hay chồn nhập đâu ạ.”
Ayane mở lời.
“Chúng ta đang ở Tokyo đó ạ. Sao lại có những con đó được. Thầy kể cho tụi em nghe câu chuyện này chi ạ?”
Ayane lườm Takatsuki. Kotoko lại kéo áo Ayane, nói “Aya-chan.”
“Thật ra Tokyo cũng có tanuki với chồn nhé. Nhưng thầy hiểu ý Harasawa-san muốn nói. Chúng ta phải diễn giải hiện tượng này theo góc nhìn của người hiện đại.”
Không mảy may bận tâm đến cú lườm của Ayane, Takatsuki tiếp tục mỉm cười.
“Căn bệnh kì lạ khiến kim nhô ra khỏi người. Căn bệnh lạ chỉ xuất hiện khi cô ấy đi làm, chỉ có thể chữa khỏi bằng cách nghỉ dưỡng ở nhà. Nghĩ thì rất giống bắt nạt hoặc bạo hình. Các đồng nghiệp hoặc ông chủ bà chủ đã trừng phạt cô hầu trẻ bằng cách nhét kim vào người cô. Nghĩ theo cách đó thì cũng hợp lý đó… Nhưng thầy nghĩ còn một khả năng khác.”
“Khả năng gì ạ?”
“Có khả năng Ume đã tự đâm kim vào người mình.”
Ayane và Kotoko cứng người trước lời nói của Takatsuki.
Takatsuki vẫn giữ nguyên nụ cười. Dù nội dung trong câu thoại của thầy hết sức rùng rợn, song nụ cười tươi tắn vẫn không biến mất.
“Lý do là vì nhờ căn bệnh bí ẩn này mà Ume đã được trả về nhà. Sau khi đã khỏi bệnh, cô lại bị đẩy đi làm, lại tái bệnh và lại được trả về nhà. Suy luận Ume vì muốn về nhà mà đã tự đâm kim vào người là hoàn toàn có cơ sở. Có thể vì cô không thể thích ứng được với môi trường làm việc hoặc cô bị mọi người bắt nạt. Hoặc cô chỉ muốn lấy lòng thương cảm từ những người xung quanh. Bất kể lý do là gì, thầy không bác bỏ khả năng một cô bé mười bốn tuổi bị dồn vào được cùng, nuốt hoặc tự đâm mình với cây kim lấy từ hộp kim chỉ được.”
Một âm thanh nhàu nhĩ vang lên.
Là âm thanh từ việc Ayane nắm lấy một góc của tờ tài liệu Takatsuki phát cho, tờ giấy càng lúc càng nhàu nhĩ theo từng âm tiết nó phát ra.
“…Ý thầy là chúng em tự gây ra ạ?”
“Chính xác.”
Takatsuki gật đầu.
Gò má Ayane đỏ bừng. Bên dưới cặp chân mày nhíu sát nhau là ánh mắt sắc bén chứa đầy thù hận cho Takatsuki.
“Thầy ác lắm. Em và Kotoko đều bị thương mà thầy lại nói được câu đó!”
“Hiển nhiên thầy không bảo tất cả là do các em tự biên tự diễn. Chí ít thì đây không phải lời nguyền của hình nhân rơm.”
Takatsuki vừa nói vừa đặt một bức hình lên mặt bàn.
Chính là bức hình Ayane đã đính kèm với bài báo cáo. Xung quanh tối đen như mực nhưng vẫn thấy được mờ mờ con hình nhân bị đinh và kim đâm.
Takatsuki chỉ tay vào con hình nhân trong ảnh.
“Bởi vì… Bức hình này là giả.”
Takatsuki khẳng định chắc nịch.
Ayane tròn mắt. Máu rút xuống từ gò má cô.
Takatsuki bình tĩnh nói tiếp.
“Em đã đặt mua con hình nhân này rồi đóng đinh và kim lên nó nhỉ? Việc em thấy nó trong công viên Hibiya cũng là giả phải không?”
“Em…không có nói dối!”
Tiếng gào của Ayane bị bóp méo dữ dội.
Naoya nhăn mặt, che tai phải của mình. Takatsuki đã đưa ra chỉ thị rằng nếu Ayane nói dối thì hãy chạm lên tai phải.
Takatsuki nhìn về phía Naoya, tiếp tục.
“Nếu em không nói dối thì em cho thầy biết em đã tìm thấy nó ở đoạn nào trong công viên đi? Em bảo trên đường đi xem concert về, vậy thì em đi xem concert nào?”
“E-Em…quên mất rồi! Chuyện xảy ra lâu lắm rồi! Công viên cũng bự nữa, em không nhớ cụ thể!”
Giọng nói của Ayane tiếp tục nhiễu sóng. Những lời thoát khỏi miệng cô ấy chỉ toàn dối trá.
Naoya tiếp tục che tai phải, thắc mắc không biết chuyện này là sao.
Khi cậu nghĩ sao cậu lại không nhận ra chuyện về con hình nhân là giả, cậu nhớ ra người thuật lại câu chuyện Ayane tìm thấy con hình nhân trong công viên Hibiya là Takatsuki.
Naoya chỉ có thể nghe thấy lời nói dối khi đích thân chính chủ nói.
Nếu chính miệng Ayane kể lại thì cậu đã biết từ lâu, nhưng nếu đưa cho người khác đọc hộ thì Naoya không thể nào biết được.
“Cho thầy nêu cảm nghĩ thật lòng khi nhìn thấy bức ảnh này nhé? ‘Bức ảnh này chắc chắn là giả’ đó. Trước tiên, dùng đinh lẫn kim đâm hình nhân là sai phương pháp. Người hiện đại có thể dễ dàng tra cứu bất kì thông tin gì, nên nếu một người thật sự muốn nguyền rủa ai đó họ sẽ tìm được hướng dẫn chi tiết. Ngoài ra, việc chọn công viên Hibiya chứ không phải đền thờ rất là tuỳ tiện. Quan trọng nhất là… Nhìn không giống bị đóng vào cây tí nào. Hẳn em nghĩ trời tối nên thầy sẽ không nhìn ra, nhưng thầy thấy giống đang để dưới đất hơn. Nhưng thầy không có đem bức ảnh này đi kiểm tra nên không nói chắc được.”
Takatsuki đã biết câu chuyện này là giả kể từ khi Ayane nộp báo cáo và tấm ảnh này rồi.
Nghĩ kĩ lại, nếu Takatsuki tin vào chuyện con hình nhân, thầy đã gọi Ayane đến văn phòng như Naoya rồi. Ngoài ra, khi được kể lại câu chuyện vào lúc họ đi Yanaka, Takatsuki chẳng hề quan tâm đến con hình nhân. Nếu đã biết là giả thì thầy phản ứng vậy cũng dễ hiểu.
“Đây là chuyên môn nghiên cứu của Ruiko-kun nên thầy đã cho em ấy đọc báo cáo của Harasawa-san. Em ấy cũng đưa ra lập luận tương tự, rằng ‘Đây là chuyện bịa đặt.’ Dù vậy em ấy vẫn cất công tìm thêm nhân chứng thấy hình nhân rơm ở công viên Hibiya trên mạng, còn cùng thầy đến công viên điều tra nữa. Kết luận vẫn như cũ. Ngoài Harasawa-san ra không còn nhân chứng nào khác, ở hiện trường cũng không có dấu vết nào sót lại. Em đã nói ‘Cứ như những cây kim trên người hình nhân đó đang quay ngược về em vậy…’ Chỉ có người đóng kim lên người hình nhân mới dùng từ ‘quay ngược về’ thôi.”
Ayane không còn gì để chối cãi. Gò má cô lại đỏ bừng, lườm Takatsuki.
Hẳn mọi chuyện đúng như Takatsuki nói. Không biết cô muốn được điểm cộng hay muốn thu hú sự chú ý của Takatsuki, hay đơn giản là muốn trêu thầy một chút, nghĩ theo hướng nào cũng thấy phiền phức.
…Naoya cau mày.
Takatsuki đã nói “Thầy không bảo tất cả là do các em tự biên tự diễn.”
Nghĩa là…
“Bỏ chuyện con hình nhân sang một bên, chúng ta quay lại với chủ đề kim nhọn thôi. Đó mới là thứ kiến thầy hứng thú.”
Takatsuki nói rồi, thầy lại đặt thứ khác lên bàn.
Một túi nilon với hai cây kim bên trong.
Cây bị gẫy đôi là cây Ayane đã nhổ ra, cây còn lại là gắp ra từ cánh tay Kotoko.
“Sau khi nộp báo cáo về con hình nhân rơm, Harasawa-san đã trải qua hiện tượng kim nhọn rơi rớt xung quanh mình. Nhưng chuyện này không liên quan đến con hình nhân, có thể nói con hình nhân đã truyền cảm hứng. Điểm chung giữa hai chuyện chính là… Kim.”
Takatsuki cầm bịch nilon lên, hai cây kim rung chuyển trong bịch như muốn khoe sức bén của mình.
“Hôm đó Ruiko-kun cũng có nói rồi, ‘Có khi chỉ là ai đó muốn quấy rối em thôi.’ Nếu con hình nhân là giả thì hiện tượng xảy ra với em cũng là giả nốt. Người có liên quan đến kim xung quanh Harasawa-san… Chỉ có một thôi.”
Takatsuki cười, nghiêng đầu như muốn chỉ điểm ai đó.
Ánh mắt thầy hướng về… Kotoko.
Ayane đưa ánh mắt bén như dao của mình sang Kotoko.
Kotoko không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào Takatsuki.
Takatsuki nói tiếp.
“Harasawa-san và Makimura-san từng ở câu lạc bộ may vá nhỉ. Và người ở cạnh Harasawa-san khi em ấy nảy ra ý tưởng về con hình nhân cũng là Makimura-san. Hai người các em lúc nào cũng dính liền nên chẳng phải các em đã cùng ghim kim vào hình nhân sao? Makimura-san đã nghĩ gì khi nhìn Harasawa-san bên cạnh mình tạo ra một con hình nhân giả, chụp ảnh, lấy làm hình nền điện thoại?”
Takatsuki cùng Ayane nhìn thẳng về phía Kotoko.
Kotoko bỗng thở phì.
Như thể đang bật cười.
“Là do… Aya-chan không chịu nghe em nói ‘Cậu không nên làm vậy.’”
Tông điệu ấy chẳng khác gì bình thường, vẫn là giọng nói chững trạc, đáng yêu.
Song… Biểu cảm của cô thay đổi hoàn toàn.
Kotoko thật chất là kiểu người thế này ư? Naoya nhìn Kotoko đầy sợ hãi. Ánh mắt cô chứa mật độc chết người.
“Hình nhân rơm là thứ dùng để nguyền rủa người khác phải không ạ? Nên em nghĩ không nên lấy chúng ra làm trò đùa. Nên… Em muốn doạ cậu ấy chút thôi. Đúng như thầy nói, em đã lén lút rải kim lên ghế Aya-chan mỗi khi cậu ấy đứng lên rồi nói, ‘Aya-chan, có kim rơi kìa, có sao không?’ Em chỉ giỡn thôi.”
Kotoko cười aha khi nhớ lại những gì mình đã làm.
Biểu cảm của Ayane trở nên méo mó, cô nheo mắt nhìn bạn mình nhưng Kotoko vẫn không ngưng.
“Nhưng Aya-chan cực kì hốt hoảng. Cậu ấy là người phấn khích làm ra con hình nhân, chẳng ngờ lại nhát thế. Nên em đã nói ‘Có khi những chiếc kim cậu đã đâm lên người hình nhân đang quay lại tìm cậu đấy’ và ‘Lẽ ra cậu không nên đùa bậy như vậy.’”
Giọng nói của Kotoko không bị nhiễu sóng.
Kotoko đã thật sự nói những lời đó với Ayane. Cô đã làm như thể những cây kim do cô rải ra là lời nguyền từ con hình nhân.
“À… Đấy chính là lời nguyền.”
Takatsuki cầm bức ảnh chụp hình nhân rơm lên, nói.
“Hình nhân rơm là công cụ để nguyền rủa. Việc không được lôi chúng ra làm trò đùa đã ăn sâu trong tiềm thức của nhiều người Nhật. Nên khi chúng ta đùa giỡn, xem chúng như đồ chơi thì một lúc sau sẽ lại thấy như mình vừa làm điều gì cấm kị. Makimaru-san đã chỉ ra đúng cảm xúc đó bên trong Harasawa-san. Lời nói của Makimaru-san đã biết con hình nhân giả thành thật. Harasawa-san tin vào lời nguyền không tồn tại đó giúp hiện thực hoá nó. Xem lời nguyền từ con hình nhân là lời ‘diễn giải’ cho ‘hiện tượng’ có kim rơi xung quanh mình.”
Những câu chuyện kì bí được tạo ra từ “hiện tượng” và “diễn giải”.
Con người sợ những hiện tượng không lời giải, những thứ họ không hiểu, nên họ đưa ra lời diễn giải.
Kotoko đã dẫn dắt Ayane đến lời diễn giải sai lệch. Giả sử khi ấy Kotoko chỉ cần nói “Chắc ai đó muốn doạ cậu thôi” thì hẳn Ayane đã không nghĩ đây là lời nguyền rồi.
Takatsuki nói thêm.
“Nhưng cớ sao Makimaru-san vẫn tiếp tục rải kim xung quanh bạn mình? Nếu em chỉ muốn doạ bạn ấy sợ hay giỡn chút thôi thì vài lần là đủ rồi mà.”
Kotoko câm họng.
Takatsuki khẽ nheo mắt.
Ánh mắt ấy hướng về phía Naoya. Thầy tiếp tục bắt chuyện với Kotoko trong khi nhìn Naoya.
“Có phải nhìn Harasawa-san sợ đem lại cảm giác khoái chí cho em không? Mối quan hệ của hai em có thật sự không bằng không? Hay chăng Harasawa-san — người có cá tính mạnh hơn — là người nắm quyền? Hay… Lý do nằm ở việc Harasawa-san có bạn trai?”
“Thầy sai rồi.”
Đây là lần đầu giọng nói của Kotoko bị nhiễu sóng. Naoya che tai trái của mình.
Takatsuki tạm ngưng, khẽ thở dài.
Takatsuki nhìn về phía Kotoko, nói.
“Makimaru-san. Em và Harasawa-san lúc nào cũng ở cạnh nhau. Thân nhau đến mức nửa bước không rời. Vậy mà khi vào đại học, Harakawa-san lại có bạn trai, phá huỷ mối quan hệ giữa hai em, em không thể bỏ qua chuyện đó phải không?”
“Thầy sai rồi.”
Kotoko lắc đầu với gương mặt căng thẳng, đến giọng phủ nhận cũng bị nhiễu sóng.
“Kim là vật dụng quen thuộc cũng như chan chứa nhiều kỷ niệm với hai em, vì hai em từng ở chung câu lạc bộ may vá mà. Hình nhân rơm là thứ cho em ý tưởng rải kim xung quanh Harasawa-san. Nhưng… Ẩn giấu bên trong là lời nhắn ‘Mong cậu đừng quên tớ.’”
“Thầy sai rồi!”
Lời phủ nhận thứ ba của Kotoko vọng vào màng nhĩ Naoya như tiếng kim loại kêu ken két. Naoya che tai trái lại, nhăn mặt.
Cậu nghĩ về cảm xúc của Kotoko khi cô rải kim xung quanh bạn mình.
Cậu tưởng tượng cảm xúc khi cô nguyền rủa bạn thân của cô, người mà lẽ ra cô phải hết mực yêu quý.
Hai người thân thiết đến mức cô sẵn sàng thay đổi nguyện vọng để vào cùng một trường đại học. Mọi người xung quanh còn nghĩ Ayane cần có Kotoko, Kotoko cần có Ayane.
Tựa thiên đường đóng kính, không cho ai khác xâm phạm, thế giới hạnh phúc của riêng hai người. Kotoko đã tin rằng niềm hạnh phúc này sẽ kéo dài vĩnh viễn.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi họ vào trường đại học bình thường — môi trường khác với trường nữ sinh.
Ayane có bạn trái.
Một sinh vật sống khác giới cả gan xâm phạm thiên đường đóng kín.
Hẳn Kotoko đã nói “Chúc mừng cậu,” thậm chí là “Bạn trai cậu tuyệt vời quá, thích quá.” Bạn trai Ayane là một đàn anh tốt bụng, đến mức chịu khó để tâm đến Kotoko, sẵn sàng đi hẹn hò ba người. Nhưng… Kotoko đã nghĩ gì khi đi hẹn hò cùng họ?
Phải chăng cô đã che giấu những cây kim trong nắm tay, chực chờ thả lên ghế bạn mình hoặc trên chân váy?
Những cây kim nhỏ không đủ để làm hại ai, nhưng đủ nhọn để khiến đối phương cảm thấy bị đe doạ.
Xin cậu đừng quên. Cậu thuộc về tớ.
Xin cậu đừng bỏ rơi tớ. Chẳng phải chúng ta sẽ ở cạnh nhau mãi mãi ư.
…Nếu đó là suy nghĩ của Kotoko khi cô rải kim thì đây đích thị là lời nguyên.
Bùa chú của Kotoko để cô giữ Ayane bên cạnh mình.
“Nhưng Harasawa-san không phải đồ ngốc. Em đã sớm nhận ra Makimura-san là người rải kim rồi nhỉ.”
Takatsuki nói.
Hai vai Kotoko run lên, cô nhìn Ayane.
Ayane mệt mỏi.
“…Hiển nhiên quá mà ạ.”
Ayane thì thầm.
“Kim chỉ rơi những khi em ở cạnh Kotoko thôi, khi em ở một mình thì chẳng có gì xảy ra hết.”
“Aya-chan… Vậy có nghĩa là… Lúc chúng ta ở Yanaka…”
Giọng nói của Kotoko run rẩy.
Ayane gật đầu.
“Đúng rồi. Tớ là người tự nhét kim vào bánh của tớ.”
Cô thú nhận, tông điệu như đang nôn ra.
Giọng nói ấy không bị nhiễu sóng.
Takatsuki cất tiếng.
“Ra vậy… Đó là lúc câu chuyện trở nên phức tạp.”
Cái ngày Ayane và Kotoko vô tình gặp Takatsuki ở Yanaka là lúc câu chuyện đổi hướng.
Ayane đã biết hung thủ là Kotoko, thay vì chọn nói thẳng “Cậu dừng lại đi” thì cô lại chọn kéo Takatsuki vào.
“Thầy không ủng hộ hành động đó đâu, gây phiền phức cho cửa hàng đấy. Nhưng thầy nghĩ hướng đi của Harasawa-san rất độc lạ và thú vị. Bằng cách tâm sự với thầy, em biến câu chuyện về kim thành ‘siêu nhiên’. Em đổ lỗi lên con hình nhân, vào thời khắc đó em đã muốn bao che cho Makimura-san.”
Nghe thấy từ “bao che”, Kotoko nhìn về phía Ayane.
Ayane không nhìn Kotoko cũng không phủ nhận lời Takatsuki.
“Trên hết Harasawa-san còn tự nuốt cây kim. Harasawa-san đã bị dồn vào bước đường cùng đến mức phải làm những chuyện không tưởng. Harasawa-san là kiểu người có thể nói ra suy nghĩ của mình, nhưng em lại không thể nói ‘Xin cậu dừng lại’ với Makimura-san. Thay vì bắt lỗi bạn mình thì em đã chọn làm tổn hại bản thân. Hẳn em đã nghĩ doạ Makimura-san một phen thì chuyện này sẽ chấm dứt. Đúng là Makimura-san bị doạ, tại sao lại có kim trong bánh của Harasawa-san dù mình không làm gì? Em đã rất bất ngờ nhỉ.”
Sự sợ hãi và bối rối của Kotoko khi trông thấy Ayane nhổ ra cây kim là thật. Biểu cảm của cô cứ như vừa thấy ma thật vậy.
“Nhưng… Tất nhiên Makimura-san cũng nhận ra đó là vở kịch tự biên tự diễn của Harasawa-san. Chỉ là mọi thứ càng rối beng lên, Harasawa-san đã kéo thêm thầy vào, nôn ra kim nhọn trước mặt mọi người, không còn là trò đùa nhỏ, giỡn chút thôi nữa.”
Hành động của Ayane đẩy Kotoko vào thế khó.
Bằng cách tự nuốt kim, Ayane đã vạch trần Kotoko. Song, Kotoko đã nghĩ chỉ có mình biết sự thật nằm sau hành động ấy. Vì đến thời điểm đó, câu chuyện vẫn đang về lời nguyền của hình nhân rơm.
“Nên Makimura-san đã lợi dụng tiệc BBQ của thầy. Cho Harasawa-san biết mình cũng bị kim nhọn nguyền rủa trước mặt mọi người, như cách Harasawa-san từng làm. Tự em đâm kim vào người, đổ hết tội lỗi lên lời nguyền của hình nhân rơm.
Sau khi Takatsuki rút kim khỏi người Kotoko, cô đã nói “Tớ phải làm sao đây…”
Giọng nói ấy cũng không bị bóp méo, Kotoko thật sự không biết phải làm gì tiếp.
Cô ấy đã nghĩ gì khi tự đâm kim vào người mình.
Cảm xúc muốn làm gì đó về tình cảnh trước mắt, nhưng lại không nghĩ ra phương pháp nào tốt hơn.
Ayane và Kotoko đều tự lấy kim và làm tổn hại chính mình.
Aa…
Đúng như Takatsuki nói. Nếu Ume của Mikikigusa thật sự lấy kim đâm chính mình, hẳn cảm xúc của cô cũng giống hai bạn nữ này đây.
Không thể bày tỏ cảm xúc với những người xung quanh, cô tự đâm những cây kim nhỏ, nhọn vào người, mong sẽ có gì thay đổi.
Có người nói đây là căn bệnh kì lạ. Có người nói đây là lời nguyền, là hình phạt của thần linh.
Nhưng sự thật… Có lẽ chỉ đơn giản thế này thôi.
“…Aya-chan.”
Kotoko mở lời.
Ayane nhìn về phía cô. Kotoko ngậm miệng khi thấy ánh mắt vô cảm của bạn mình. Cô rút lại đôi tay run rẩy đương vươn đến Ayane. Kotoko cúi đầu, từng giọt nước mắt to tròn rơi xuống.
Thấy khung cảnh đó, nét mặt Ayane vụn vỡ trong thoáng chốc.
Kotoko vừa cúi mặt vừa nói.
“Xin lỗi Aya-chan… Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu… Tớ đã làm chuyện ngu xuẩn. Thành thật xin lỗi cậu…”
“…Cậu đúng là ngốc quá đi.”
Đôi vai Kotoko run lên.
Ayane ôm lấy bờ vai run rẩy ấy.
“Nếu cậu không thích Tasuku-senpai thì chỉ việc nói với tớ là được mà. Kotoko là đồ ngốc. Ngốc hết thuốc chữa. Nhưng… Không sao hết.”
Ayane ôm lấy Kotoko, nói.
“Đấy là bằng chứng cho thấy Kotoko thích tớ đến dường nào.”
“Aya-chan…”
Kotoko ngước mặt lên, khóc thút thít trong vòng tay Ayane.
Ayane mỉm cười, dịu dàng xoa đầu cô.
“Không sao hết. Tớ tha thứ cho Kotoko.”
Ayane nhìn thẳng vào mặt Kotoko, giọng nói méo mó hết cỡ.
Naoya giật mình, vô thức che tai lại.
“…Fukamachi-kun?”
Takatsuki nhìn Naoya. Naoya không trả lời, thẫn thờ nhìn về phía Ayane và Kotoko.
Hai người họ đang vòng tay ôm lấy nhau.
“Đừng mà, Aya-chan. Tất cả là lỗi của tớ, Aya-chan không làm gì sai cả.”
“Không đâu. Tớ mới là người sai. Do tớ đã bỏ bê Kotoko.”
“Từ giờ trở đi, chúng ta hãy tiếp tục làm bạn nhé? Tớ nhất định sẽ không làm tổn thương Aya-chan nữa.”
“Tất nhiên rồi. Chúng ta… Mãi mãi…là bạn của nhau…”
Họ trao nhau những lời hứa méo mó. “Tớ không hận cậu.” “Người có lỗi là tớ.” “Chúng ta mãi mãi là bạn tốt.”
Đâu đâu cũng là dối trá.
Cậu cảm thấy choáng váng.
Hai người họ không chịu nói thật. Cuối cùng vẫn chẳng giải quyết được gì.
Ấy vậy cả hai vẫn ôm ấm nhau như đang diễn lại một cảnh cảm động trong phim, trao nhao những lời thoại ngọt ngào, dịu dàng. Bằng chất giọng như phát từ chiếc radio bị hỏng, pha lẫn tạp âm kêu rẹc rẹc.
Kinh tởm quá. Buồn nôn quá. Giọng nói nhiễu sóng đâm thẳng vào màng nhĩ, bạo hành não bộ, khiến cậu rợn người.
Xin các người dừng lại. Đừng cho tôi nghe giọng nói dơ bẩn của các người nữa.
Xin đừng cho tôi biết nhân loại là sinh vật dơ bẩn, có thể dễ dàng nói dối nữa.
Naoya bịt chặt hai tai, gục mặt xuống. Cậu nghe thấy tiếng Takatsuki gọi “Fukamachi-kun” nhưng đầu óc cậu quá đỗi nặng nề, không thể ngước lên nổi. Cậu cảm thấy phát tởm, ý thức dần phai mờ. Ai đó nắm lấy vai cậu, giọng nói của Takatsuki sát bên tai. “Fukamachi-kun, em có ổn không?” Chỉ giọng nói ấy là trong sạch, không chút nhiễu sóng.
Naoya muốn bám víu vào giọng nói ấy để giữ tỉnh táo, nhưng vô vọng. Cơ thể cậu ngã huỵch xuống, ý thức cậu rơi vào hố đen sâu thẳm.
---
Khi nhận ra, Naoya đã nằm trên ghế sofa tạm bợ được làm bằng cách kê các chiếc ghế gấp sắt lại.
Takatsuki nói khi cậu đương ngồi dậy.
“Khoan hẵn ngồi, em nằm thêm chút nữa thì hơn.”
Nhưng cậu vẫn cố gắng ngồi dậy, một chiếc khăn tay ẩm ướt rơi xuống từ trên trán, chắc là của Takatsuki. Kính cậu được tháo ra, đặt trên bàn.
Takatsuki ngồi tựa hông vào cạnh bàn, nhìn xuống Naoya đầy lo lắng. Bên trong văn phòng đã không còn bóng dáng Ayane và Kotoko.
“Fukumachi-kun đột ngột ngất xỉu khiến hai em ấy giật mình. Nhưng chúng ta đã làm hết những gì có thể nên thầy cho hai em ấy về rồi.”
Nói rồi, Takatsuki đưa ra một chai nước khoáng nhỏ để sẵn bên cạnh.
“Nếu em uống nổi thì uống. Sẽ khiến em thấy khá hơn đấy.”
Chai nước mát lạnh vẫn còn đọng vài giọt nước trên thân. Chắc thầy đã mua từ máy bán hàng từ động. Naoya cảm kích nhận lấy và uống nước.
“Thầy xin lỗi, Fukamachi-kun.”
Takatsuki bỗng xin lỗi Naoya.
Naoya nhìn Takatsuki. Không đeo kính cậu vẫn thấy được bình thường, cặp kính của cậu còn không cao độ đến thế. Cậu đeo kính vì muốn được nhìn thế giới thông qua một lớp kính mà thôi.
Chân mày Takatsuki hạ xuống, nhìn Naoya vẻ mặt hết sức ăn năn hối lỗi. Nếu thầy là chó thì đôi tai thầy hẳn đang cụp xuống.
“Xin lỗi vì đã đẩy em quá giới hạn. Nhưng thầy cần em, cần năng lực nhìn thấu lời nói dối của em cho buổi ‘trừ tà’ hôm nay.”
“…Tại sao ạ?”
“Vì thứ họ cần là hiện thực.”
Takatsuki nói.
“Lý do họ bị nguyền xuất phát từ việc không thể nói thật với nhau. Nên họ cần bị ép nhìn vào hiện thực… Thầy dã đoán được mơ hồ việc xảy ra với họ, nhưng kết cục vẫn chỉ là suy đoán, không phải sự thật. Thầy không giỏi để ý cảm xúc của người khác, và thầy không được phép mắc lỗi khi đối phó với hai trò ấy. Dù có đưa câu chuyện đi xa cách mấy, nếu suy đoán của thầy là sai thì các em ấy sẽ không chịu mở lòng.”
Nên Takatsuki đã lựa lời dựa theo phản ứng của hai người song song với phản ứng của Naoya, để kiểm chứng và thay đổi phỏng đoán của mình.
“Thầy không nghĩ việc phân định lời nói dối sẽ tiêu hao sức lực của em đến thế… Fukamachi-kun nè, nếu thầy hiểu lầm thì thầy xin lỗi. Nhưng thầy nghĩ đến lúc thầy được biết sự thật về em rồi.”
Takatsuki nói, hơi ngả người về phía Naoya.
“Em biết đối phương nói dối khi… Nghe thấy giọng nói của họ, chứ không phải dựa vào điệu bộ hay lời nói phải không?”
Naoya nghĩ “Chà, bị phát hiện mất rồi” khi được hỏi.
Hiển nhiên cậu sẽ bị phát hiện rồi. Làm sao qua mắt con người nhạy bén này được.
Nên Naoya chỉ khẽ gật đầu.
Takatsuki thì thầm, “Quả nhiên.”
“Em phân định lời nói dối bằng cách nào?”
“Em nghe thấy… Tiếng nhiễu sóng trong giọng họ. Như chỉnh max hiệu ứng âm thanh vậy. Nghe thấy chúng khiến em phát bệnh.”
“Ra vậy. Nhưng tai em không phải bẩm sinh mà có nhỉ?”
Takatsuki hỏi tiếp.
“Phải có lý do gì đó khiến em nhận được khả năng ấy.”
Tông giọng của Takatsuki khi hỏi quá đỗi dịu dàng, nhẹ nhàng, mềm mại, có thể thấy thầy đang lo lắng cho cậu.
Naoya im lặng.
Cậu cảm thấy có gì đó đang muốn tuôn trào từ cuốn họng mình. Cảm giác đau đớn, ấm nóng siết chặn cuốn họng và lồng ngực. À, mình đang muốn khóc. Là do giọng nói dịu dàng của Takatsuki. Cậu muốn giao phó hết tất cả cho giọng nói ấy.
“Lễ hội đêm năm em mười tuổi.”
Khi cậu mở miệng, những lời đó cứ tự tiện tuôn ra.
Như máu tràn khỏi vết thương hở, cậu không thể kiểm soát được.
“Câu chuyện mà em đã viết trong báo cáo. Lễ hội đêm năm em mười tuổi. Đó là lúc mọi thứ bắt đầu.”
“Ừm. Thầy nghe. Em cứ kể đi.”
Takatsuki gật đầu.
Naoya kể về ngày cậu phát sốt nên không thể đi lễ hội, về tiếng trống cậu nghe thấy trong đêm, về việc cậu một mình chạy đến nơi mọi người nhảy obon.
Về những chi tiết không có trong bài báo cáo.
“Có người đã nắm lấy vai em ở sân nhảy obon. Khi quay đầu lại, em trông thấy một người đàn ông đeo mặt nạ thổi lửa… Người đó đã hỏi em, “Con đang làm gì ở đây?”, “Con không nên ở đây.” Là giọng nói của… Ông ngoại em.”
Chính xác là ông của cậu.
Dù gương mặt bị mặt nạ che khuất thì Naoya vẫn nhận ra ngay. Vì cậu rất thương ông.
“Ông em đã mất vào năm trước đó.”
Đúng như Takatsuki nói. Lễ hội đó là lễ hội của người chết. Những người tham gia hẳn đều đã chết cả rồi.
Naoya là người sống mà lại lẫn vào với họ, là điều không được phép xảy ra.
Nên… Naoya đã phải trả giá.
Nếu không làm thế, chắc cậu đã không thể trở về.
“Em được đưa đến một gian hàng để chọn kẹo. Có: kẹo táo, kẹo mơ, kẹo đường.”
Khi ấy ông đã nói rằng:
Nếu chọn kẹo táo, con sẽ không thể đi nữa.
Nếu chọn kẹo mơ, con sẽ đánh mất ngôn từ.
Nếu chọn kẹo đường, con sẽ-
“’Nếu chọn kẹo đường, con sẽ trở nên cô độc.’”
“Cô độc…?”
“Dạ. Lúc đó em chưa hiểu rõ ‘cô độc’ nghĩa là gì. Em chỉ biết cô độc nghĩa là một thân một mình, nên em đã chọn kẹo đường. Sau đó em không nhớ gì nữa, khi tỉnh lại em đã nằm gọn gàng trong futon rồi.”
Và đôi tai Naoya có thể nghe thấu lời nói dối.
Nếu chọn loại kẹo khác, hẳn cậu sẽ nhận được năng lực khác. Đánh đổi khả năng di chuyển và lời nói để nhận lấy siêu năng lực.
Nhưng chắc chắn không phải điều gì hay ho.
Vì sao ư? Vì đây là hình phạt cho người sống dám xâm phạm lễ hội của người chết.
Cái giá phải trả hiển nhiên không hề nhỏ.
“Con người nói dối rất nhiều ạ. Và họ không thích bị bắt lỗi. Khi em còn nhỏ… Em đâu thể hiểu được điều đó, mỗi khi em nhận ra có ai nói dối, em sẽ chỉ ra ngay, ‘Vừa rồi là nói dối.’”
Những người bị bắt tại trận không mấy vui vẻ.
Họ còn mắng Naoya “Đừng ăn nói xằng bậy.” Cậu còn bị đổ lỗi ngược “Mày mới là đứa nói dối.”
Dần dà mọi người cứ né tránh Naoya. Họ nói “Cái thằng đó làm tôi phát tởm.”
Điều đó khiến cậu ghét đồ ngọt hơn. Nó khiến cậu nhớ lại vị ngọt của kẹo đường đọng trên đầu lưỡi, khiến cậu hối hận, khiến cậu ước gì mình chưa từng đến lễ hội đó không biết bao lần.
“Tệ nhất là chuyện liên quan đến bố mẹ em. Vào năm nhất trung học cơ sở, bố em đã ngoại tình. Bố em nói là đi công tác chứ thật chất là đi cặp bồ. Mẹ em hẳn đã nhận ra từ lâu, nhưng không muốn cãi nhau với bố. Vào một ngày nọ, khi ông nói ‘Ngày mai bố đi công tác”, em…đã buộc miệng ‘Đồ nói dối.’”
Cả đời này Naoya sẽ không quên được gương mặt bố mẹ khi ấy.
Bốn mắt mở trợn, gương mặt méo mó, nhìn về phía cậu.
Hai người họ đã biết con trai mình nghe thấy được lời nói dối.
Naoya đã vạch trần lời nói dối của bố và biến thứ mẹ cậu đã luôn lảng tránh thành “sự thật”.
“…Họ không ly hôn. Có một khoảng thời gian đời sống vợ chồng lạnh nhạt hẳn đi, nhưng chí ít họ vẫn giữ được hình ảnh gia đình. Nhưng…”
Những lời tiếp theo kẹt ngay cổ họng, Naoya uống một ngụm nước.
Takatsuki chăm chú lắng nghe Naoya.
“Thay vào đó, họ từ chối mở lời trước mặt em.”
Con trai họ có thể nghe thấu lời nói dối.
Bố mẹ cậu cảm thấy thế nào khi nhận ra điều đó?
Mỗi khi nói dối, con trai họ sẽ khó chịu bịt tai lại. Hành động đó cho cả đối phương biết mình vừa nói dối.
Nếu không nói dối sẽ không có vấn đề gì.
Song, con người là sinh vật có thể vô thức, vô tình nói dối.
Nếu họ không thể sống mà không nói dối… Thì họ chỉ còn cách nói ít lại trước đứa con trai biết ai đang nói dối của mình.
Hẳn đó là suy nghĩ của hai người.
Đó là lý do Naoya muốn dọn riêng ra càng sớm càng tốt. Bố mẹ cậu cũng muốn tống cổ cậu ra chứ gì, phải sống chung với thằng con thế này thật khổ quá mà.
“Em đã hiểu câu ‘Con sẽ trở nên cô độc’ của ông rồi ạ. Một khi đã biết em có thể nghe thấu lời nói dối, sẽ chẳng ai muốn ở cạnh em nữa, bố mẹ em cũng không ngoại lệ.”
Nên… Đã thế thì cậu chỉ cần ở một mình là được.
Cậu nghe nhạc để không nghe phải thứ gì chói tai, đeo kính để nhìn thế giới qua lớp kính, vẽ một lằn ranh bất khả xâm phạm, không ai được bước vào, bản thân không được bước ra.
“Em… Em không muốn nghe giọng của những kẻ nói dối. Em không muốn ở cạnh những kẻ nói dối. Em không muốn tiếp tục nghe những giọng nói bị nhiễu sóng… Em không muốn bị xem là quái vật mỗi khi chỉ ra lời nói dối của ai nữa. Em…”
…Nếu chọn cái đó, con sẽ trở nên cô độc.
Và đúng thật là như vậy.
Mọi thứ trước mắt nhoè đi, Naoya dụi mắt. Xấu hổ quá. Sinh viên rồi mà còn khóc. Nhưng nước mắt không ngừng tuôn ra.
Đây là lần đầu cậu kể với người khác.
Có lẽ cậu đã luôn muốn được nói ra.
Muốn có ai đó lắng nghe.
Muốn có người thật sự lắng nghe, tin tưởng mình.
“…Em dùng khăn tay đi. Dù ướt hết rồi.”
Takatsuki nói.
Và thầy đặt bàn tay to lớn lên đầu Naoya.
“Cảm ơn em đã kể với thầy. Thầy rất mừng vì đã hỏi em.”
Naoya dùng chiếc khăn tay mới nãy còn nằm trên trán mình, chấm chấm nước mắt. Nhưng cậu vẫn chưa thể ngừng khóc.
“Thầy không sở hữu đôi tai nghe thấu lời dối như em... Nhưng thầy nghĩ em nói thật. Thầy tin câu chuyện của Fukamachi-kun.”
Giọng nói trong vắt không nhiễu sóng.
“Thầy đã luôn để mắt đến em. Mỗi khi thấy em trong lớp, trong sân trường, lúc nào em cũng ở một mình. Mới đầu thầy còn nghĩ chắc em không thích dính líu đến người khác hay em không thích con người. Nhưng khi nói chuyện với em thì thầy nhận ra em là một đứa trẻ rất dịu dàng, biết quan tâm người khác. Ấy mà em lại cố tình né tránh việc tiếp xúc với người khác. Hoá ra… Đây là lý do.”
Đôi tay ấy xoa đầu Naoya.
Em không phải trẻ con, đừng xoa đầu em. Nghĩ là thế, nhưng cậu không có ý định hất đôi tay đó ra.
“Fukamachi-kun. Nếu em không thích, thầy thề sẽ không bao giờ nói dối trước mặt em. Đổi lại, thầy nhờ em một chuyện được không?”
“…Chuyện gì ạ?”
“Thầy muốn em hãy ở cạnh thầy.”
Takatsuki nói.
Naoya ngước mặt lên, chậm rãi chớp mắt, nhìn Takatsuki.
Đôi mắt có màu của bầu trời đêm, chăm chú nhìn Naoya. Nếu nhìn kĩ, cậu nghĩ mình có thể thấy cả các vì sao lấp lánh bên trong bầu trời xanh thẳm ấy.
Người này thật chất là gì vậy? Câu hỏi ngoài lề nổi dậy trong lòng cậu.
Thế giới phản chiếu thế nào trong đôi mắt chứa bầu trời đêm này, bản thân cậu thì sao?
“…Thầy không thấy ghê tởm em ạ?”
Naoya nhắc lại câu cậu đã từng hỏi.
Takatsuki phì cười.
Nụ cười cay đắng, trái ngược với nụ cười ấm áp thông thường của Takatsuki.
“Nếu có người ghê tởm em thì hẳn người đó cũng ghê tởm thầy.”
“Ể…?”
Trước khi Naoya kịp hỏi ý thầy là sao thì Takatsuki đã nói tiếp.
“…Fukamachi-kun nè. Một lúc nào đó, chúng ta hãy cùng tìm hiểu chân tướng đằng sau vụ việc của em nhé!”
Tông điệu đầy tò mò và phấn khích. Bầu trời đêm trả chỗ cho màu nâu. Nụ cười tựa một ngày trong lành, ngập nắng.
Nghiêng người về phía này, đung đưa chân như đứa trẻ con.
“Thầy không nghĩ có thể biến tai em về lại như cũ, nhưng chúng ta hãy cùng điều tra sự thật về lễ hội mà em đã tham gia. Thêm một lý do thầy muốn em ở cạnh thầy! Nè, được không? Em thấy sao?”
Bị bất ngờ, Naoya lại chớp mắt. Giọt nước mắt vẫn kẹt trên hàng mi cuối cùng cũng được lăn xuống.
Thầy chính là kiểu người này.
Cậu vẫn chưa hiểu thầy lắm, nhưng… Nụ cười như chú golden retriever chính là gương mặt của Takatsuki mà Naoya đã quá đỗi thân quen.
“…Nếu đến lễ hội đó thì thầy cũng phải trả giá đấy.”
Nghe Naoya nói, Takatsuki nở nụ cười tươi tắn.
“Chịu luôn. Thầy sẽ chọn thứ khác với Fukamachi-kun.”
“Em thà thầy không phải chọn gì.”
Nói rồi, một nụ cười cũng nở trên môi Naoya. Cậu tin rằng một lúc nào đó, Takatsuki thật sự sẽ lý giải những chuyện đã xảy ra vào đêm đó.
Naoya lấy cặp kính được để trên bàn, đeo vào. Cậu tính trả lại khăn tay cho Takatsuki nhưng rồi lại thôi.
“Để em…giặt sạch rồi trả thầy sau.”
“Ể, không cần đâu. Em không cần khách sáo.”
Takatsuki vươn tay ra nhưng Naoya đã nhét khăn vào túi áo. Cậu nghĩ mình đã lỡ dây nước mũi lên đó trong lúc lau nước mắt.
“Thầy không thể xài Fukamachi-kun như máy phát hiện lời nói dối nữa rồi… Thầy không nghĩ em sẽ đau đớn vậy, xin lỗi em.”
“…À, không sao đâu ạ. Chút chút thì được.”
Nói rồi, Naoya để ý tờ tài liệu Takatsuki đã chuẩn bị vẫn còn nằm trên bàn. Hai người họ không cầm về. Không ngoài dự đoán.
“…Hai người họ giờ sẽ ra sao?”
Naoya thì thầm, nhặt tờ tài liệu lên khiến Takatsuki quay đầu.
“Ý em là sao?”
“Họ chỉ lừa dối nhau thôi. Đến câu ‘chúng ta sẽ tiếp tục làm bạn’ cũng là nói dối đó ạ. Liệu họ có tiếp tục làm bạn thật không?”
“Chà… Thầy không biết.”
Takatsuki sắp xếp lại tập tài liệu.
“Có khi các em ấy vẫn tiếp tục chơi chung thân thiết. Hệ thần kinh của phái nữ phức tạp hơn nam giới chúng ta nhiều. Dẫu không được như trước thì họ vẫn sẽ là bạn thôi.”
“Được ạ?”
“Ừm. Chí ít thì họ vẫn biết quan tâm đến nhau.”
“Dù họ lừa gạc nhau?”
“Vì họ lừa gạc nhau đó.”
Naoya nghiêng đầu trước lời nói của Takatsuki. Thầy đang nói gì vậy?
Takatsuki nhét xấp tài liệu vào folder trên kệ, nói.
“Fukamachi-kun biết không, có những lời dối cần thiết đấy.”
“Lời nói dối cần thiết?”
“Phải, lời nói dối vì ai đó.”
Takatsuki cười.
“Ví dụ nhé, một bà mẹ có con nhỏ bị cảm lạnh. Dù sốt cao, dù mệt mỏi, thì khi được con hỏi ‘Mẹ có sao không?’ thì người mẹ vẫn sẽ trả lời, ‘Mẹ không sao.’ Dù thân nhiệt có vượt ba mươi tám độ, dù rõ ràng là không ổn thì người mẹ vẫn không muốn khiến con mình lo lắng.”
Đấy đúng là lời nói dối.
Nhưng cậu hiểu ý Takatsuki muốn nói là gì.
“Thầy nghĩ hai trò ấy cũng vậy. Họ có thể chửi bới nhau, nhưng làm vậy không chỉ khiến đối phương tổn thương mà còn chính mình nữa. Để mọi chuyện lắng xuống trong yên bình, để không làm đối phương buồn, họ đã cố tình nói dối.”
Đây là diễn giải của Takatsuki.
Khi được biết những lời hai cô nói là dối trá, Takatsuki đã kết luận như thế. Không ai biết lời thầy chỉ là phỏng đoán hay sự thật.
Nhưng… Lời diễn giải ấy không tồi.
Takatsuki từng nói thứ quan trọng là cách chúng ta diễn giải một hiện tượng. Nếu vậy thì cậu chọn tin lời diễn giải của Takatsuki.
Điều đó khiến cậu dễ chịu hơn suy nghĩ hai người họ đã đi đến kết luận tệ nhất.
“Fukamachi-kun. Thầy có chút việc phải đến phòng giáo vụ, nhưng em cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi. Nếu em thấy khoẻ hơn thì không cần đợi thầy, cứ việc về thẳng. Không cần khoá cửa, thầy sẽ khoá sau.”
Nói rồi, Takatsuki bỏ Naoya lại, rời khỏi văn phòng.
Cậu đã thấy khá hơn nhiều, nhưng Naoya vẫn quyết định náng lại nghỉ ngơi. Sự im ắng, mùi hương của hiệu sách cũ trong văn phòng Takatsuki khiến cậu dễ chịu.
Cậu nằm xuống hàng ghế được làm từ những chiếc ghế gập.
Chẳng lâu sau, cậu ngủ thiếp đi.
Âm thanh mở cửa khiến cậu tỉnh giấc, cậu hối hả ngồi dậy.
Cứ ngỡ Takatsuki đã quay về, nhưng chỉ có Ruiko ló đầu vào. Hôm nay chị ấy đeo kính gọng.
“Ủa, Fukamachi-kun. Sao vậy, em bệnh à?”
“…Dạ, em… Hơi chóng mặt nên thầy bảo em nằm nghỉ đi.”
“Vậy à. Xin lỗi nha, chị làm em tỉnh hả? Thầy bảo sẽ giải quyết vụ hai bạn nữ hôm trước nên chị đến nghe ngóng tình hình. Xong hết rồi à?”
“Dạ.”
“Kết quả sao? Có đánh nhau túm tóc gì không?”
“Dạ không, mọi chuyện…kết thúc trong yên bình ạ.”
“Vậy à. Chị cũng nghĩ mọi chuyện sẽ đi theo hướng đó rồi. Thầy Akira tốt bụng quá mà.”
Ruiko vừa nhìn tủ sách vừa nói. Chị vuốt tay trên gáy sách, lấy ra vài cuốn. Hình như chị đến đây để mượn tài liệu.
Naoya thành thật gật đầu trước lời nói của Ruiko.
“Vâng, thầy Takatsuki…đúng là tốt bụng thật.”
Dù sự việc kết thúc bằng những lời nói dối để an ủi đối phương, nhưng hoàn toàn có thể rẽ theo hướng đánh nhau túm tóc như Ruiko nói.
Nhờ có Takatsuki lựa lời dẫn dắt cả hai khỏi kết cục đó. Thầy chỉ ra việc Ayane đã bao che cho Kotoko, rằng cả hai đều bị đẩy vào đường cùng.
Không biết mình có giúp ích được gì cho Takatsuki không nữa.
Dù cuối cùng cậu cũng ngất xỉu, nhưng nếu Takatsuki đã tận dụng triệt để đôi tai này để “trừ tà” cho họ thì… Đó là chuyện đáng mừng.
Vì đôi tai cứ tưởng chỉ đem lại bất hạnh, đã được dùng vào việc tốt.
“Nhỉ~ Thầy Akira tốt bụng như thiên thần luôn đó. Nói không chừng… Thầy thật chất là thiên thần cũng nên.”
Ôm những cuốn sách vào lòng, Ruiki thì thầm.
Naoya xém tí thì bật cười.
“Thiên thần…? Không ngờ Ruiko-senpai cũng thơ mộng quá hen.”
“Không có! Ý chị không phải vậy, chị…đã từng thấy rồi.”
“Ế. Thấy gì ạ? Đừng nói chị thấy cánh á?”
Naoya cười cợt, Ruiko ngập ngừng.
Chị nhìn xung quanh văn phòng, ngó ra ngoài hành lang để chắc cú không có ai nghe lén rồi quay trở vào.
Ngồi lên cạnh bàn như Tatsuki vừa làm ban nãy, đẩy kính lên, như thể chị sắp vạch trần bí mật lớn nhất quả đất.
“…Em phải hứa giữ bí mật.”
“C-Chuyện gì ạ?”
“Chị từng trông thấy lưng của thầy Akira.”
“L-Lưng? Sao chị thấy được?”
“Ch-Chị không có nhìn lén thầy hay gì đâu nhá! Năm ngoái chị với thầy đi dự hội thảo nghiên cứu chung thì bị mắc mưa!”
Ruiko đỏ mặt. Con tim chị thiếu nữ hơn cậu tưởng.
“Thầy với chị đều không mang ô, cả hai ướt như chuột lột. Vì là hè nên chị mặc mỗi áo blouse thôi, dính mưa nên xuyên thấu hết cả… Thầy Akira thấy vậy liền cởi áo khoác ra đưa chị mặc. Thầy là quý ông mà.”
Ngày hôm ấy trời mưa rất to, áo sơ mi trắng của Takatsuki cũng ướt cả, có thể thấy làn da của thầy bên dưới chiếc áo.
Đó là lúc Ruiko nhìn thấy…
…Hai vết sẹo to trên lưng thầy.
Hai vết sẹo to nằm trên bả vai, chạy dọc xuống tận hông.
“Cứ như… Đôi cánh thầy đã bị xé toạc.”
Ruiko nghiêm túc nói, có lẽ Takatsuki thật sự là một thiên thần bị ngã xuống trần gian.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
視聴草 - Một quyển sưu tầm những sự kiện, tai ương, truyện tình cảm, truyện ma,... Chính tác giả đã nghe thấy hoặc tự mình trải nghiệm. Ông đã ghi chép những câu chuyện đó bằng tay và đặt tiêu đề cho chúng.