chương 275: Sự u sầu sau buổi họp phụ huynh
Sau buổi họp định hướng tương lai, điều tiếp theo ập đến là khoảng thời gian chuẩn bị cho kỳ thi định kỳ diễn ra vào cuối tháng và đầu tháng sau.
Bên cạnh những ngày tháng bận rộn hiện tại với việc làm thêm và chuẩn bị sinh nhật cho Mahiru, những việc phát sinh đặc thù trước kỳ thi lại càng đè nặng lên vai Amane, khiến cậu chẳng có mấy thời gian để thư giãn.
Dù vậy, nói đây là một cuộc sống viên mãn cũng không sai, nên cậu không hề thấy chán ghét chút nào.
"Họp phụ huynh xong là tới ngay đợt ôn thi, đúng là sầu đời thật sự mà."
Nhìn xấp tài liệu ôn thi do một giáo viên tốt bụng nào đó phát, Itsuki buông một tiếng thở dài. Tùy từng môn mà giáo viên phụ trách sẽ phát cho một bản tóm tắt phạm vi ra đề như một lời khích lệ, học sinh cũng biết ơn và tận dụng chúng, nhưng số lượng quá nhiều khiến không ít cô cậu học trò cảm thấy ngán ngẩm. Chỉ cần nhìn độ dày của xấp tài liệu là đủ hiểu phạm vi ôn tập rộng đến mức kiến thức cần nhớ chất cao như núi.
"Áp lực điểm số lớn hơn hẳn hồi năm nhất nhỉ. Tự dưng lại phải bận tâm đến thành tích. Gánh nặng đúng là không nhỏ tí nào. ...Nhưng mà phạm vi ôn tập cũng ác liệt thật, dù biết là do tiến độ bài giảng nhanh nên đành chịu thôi."
"Dù vậy thì thế này cũng là quá nhiều đấ~y."
Không ngoại lệ, Chitose cũng ôm một xấp tài liệu đến, trưng ra vẻ mặt héo hon ủ rũ không mấy phù hợp với một thiếu nữ trẻ trung. Thấy Mahiru đứng cạnh đang nở một nụ cười gượng gạo pha chút đắng ngắt, có lẽ cô nàng đã chứng kiến Chitose than vãn đến mức nào.
"Không, thật sự là không thể nào, mấy cái này làm sao mà nhét vào đầu được."
"Tớ cũng thấy nản lắm rồi đây."
"Nói vậy thôi chứ Amane lúc nào chả điểm cao, thành tích tốt."
"Thì tại tớ học hành đàng hoàng mà."
"Cái thái độ ung dung đó... ư ư..."
Dù Chitose có suy sụp đến mấy thì Amane cũng chỉ có thể chỉ bài cho cô nàng được thôi. Điểm số phụ thuộc vào sự nỗ lực hằng ngày, nên ngoài việc chính bản thân Chitose cố gắng thì chẳng còn cách nào khác.
"Cậu nên có tí động lực đi Chitose... Riêng môn Toán là cậu lộ rõ vẻ chán nản rồi đấy..."
"Tớ hoàn toàn không biết làm sao để thích môn Toán được, giờ phải làm sao đây."
"Cái đó thì tùy người thôi. Tớ lại khá thích môn Toán, ít nhất thì những bài trong phạm vi tụi mình học cơ bản đều có thể tìm ra đáp án. Giống như giải đố vậy, lắp công thức đã nhớ vào rồi giải từng bước một thấy vui mà."
"Tớ cũng thiên về hướng đó."
"Nhưng vấn đề là tớ không tìm ra được đáp án!"
"Vậy thì khắc ghi công thức vào đầu trước đi rồi hẵng nói chuyện nhé."
"Mồ~!"
"Hình như Chitose-san bị rào cản tâm lý lấn át quá nên không có động lực học thì phải. Mấy môn học thuộc lòng cậu đâu có dở, sao lại không nhớ nổi công thức nhỉ..."
"Tại cứ nhìn thấy số là tớ lại phát điên lên ấy."
"C-Cái đó thì mình cũng đành chịu..."
Trước một Chitose mang tâm lý bài xích đến mức có thể coi là dị ứng với môn Toán, "gia sư" Mahiru cũng chỉ biết nhìn Amane cầu cứu với vẻ mặt đầy bất lực.
Bản thân Amane cũng cho rằng nếu không có sự nỗ lực và quyết tâm của người học thì có ép cũng vô ích, thế nên cậu đành phải tìm cách khơi dậy động lực của cô nàng.
"Trước mắt cứ bắt cậu ấy nhớ những công thức chắc chắn sẽ dùng tới đã, chỉ cần nắm được cơ bản thì kiểu gì cũng thoát được điểm liệt. Tớ không muốn thấy bạn mình dính điểm liệt rồi phải đi học phụ đạo đâu."
"Bỏ đi~!"
"Không có bỏ. Phải làm."
"Oa oa Mahiru-mama ơi, papa bắt nạt tớ kìa."
Chitose ôm chầm lấy Mahiru đứng bên cạnh, nhưng rõ ràng Chitose cao hơn hẳn nên trông chẳng giống trẻ con chút nào.
"Tớ không nhớ là mình có đứa con to xác nào như cậu đâu nhé. Với cả đừng có sáp sáp vào Mahiru nữa."
"Cậu đang ghen hả."
"Ừ ừ, tớ ghen đấy."
"...Cậu thừa nhận luôn rồi thì tớ đành chịu thua vậy."
"Cậu đang thấy thú vị chứ gì?"
"Làm gì có làm gì có."
Rõ ràng thái độ đó là đang thấy thú vị, nhưng mới nãy còn làm nũng như trẻ con mà thoắt cái Chitose đã trưng ra điệu bộ dửng dưng quay mặt đi khiến Amane cảm thấy hơi đau đầu.
Trừng mắt bắt Chitose phải im miệng khi cô nàng lẩm bẩm một câu thừa thãi: "Nhưng mà cậu không phủ nhận chuyện hai người là vợ chồng nhỉ", Amane khẽ thở dài, cất đống tài liệu dày cộp vào bìa hồ sơ.
"À nhắc mới nhớ, lịch làm thêm của Amane trước kỳ thi tính sao?"
Ngay lúc Amane đang thầm nghĩ hôm nay không có ca làm nên có thể thong thả đôi chút, đồng thời lướt xem lịch trình trên điện thoại để sắp xếp kế hoạch trong đầu, câu hỏi của Chitose chợt bay đến.
"Ừm, tớ vẫn đăng ký lịch như bình thường. Tớ nghĩ ngày thường mình học hành tử tế rồi, đợt thi với một hai ngày trước đó tớ cũng xin nghỉ nên chắc sẽ ôn tủ lại vào lúc đó."
"Tự tin là qua môn được hở."
"Nhờ Mahiru cả đấy, ở nhà cậu ấy chỉ bài cho tớ suốt. Mahiru giảng bài dễ hiểu lắm."
Học giỏi và dạy giỏi là hai chuyện khác nhau, nhưng Mahiru lại cực kỳ xuất sắc ở cả hai khoản.
Có lẽ nhờ việc nắm vững bài học từ trước nên cô hiểu rất rõ trọng tâm của vấn đề. Cô sẽ tìm hiểu xem cậu đang vướng mắc ở đâu, sau đó đưa ra ví dụ và gợi ý để cậu tự mình tìm ra cách giải.
Còn về mấy môn học thuộc lòng thì đành tự dựa vào nỗ lực bản thân thôi, nhưng những phần khác, hễ có chỗ nào không hiểu là Mahiru lại kiên nhẫn giải thích cặn kẽ, nên giờ cậu hầu như chẳng còn vướng mắc gì.
"Tớ cũng nghĩ vậy, nhưng mà cậu có thể tiếp thu nhanh như thế là do cậu đã có nền tảng vững chắc từ trước rồi."
"Tất cả đều bắt đầu từ nền tảng mà. Phải tích lũy dần dần thôi."
"Thôi đừng xát muối vào tim tớ nữaaaaa."
Đó đâu phải là lời công kích, nếu nghe thấy thế thì tự bản thân cậu cũng biết mình có lỗi cơ mà. Amane không dám nói thẳng ra những lời cay nghiệt đó, nhưng dường như Chitose cũng lờ mờ cảm nhận được qua ánh mắt của cậu nên mặt mày cô nàng xị xuống, trông như bị hút cạn sức lực.
"Với cả, ở chỗ làm có mấy anh chị tiền bối học giỏi lắm, lúc vắng khách tớ hay nhờ họ chỉ bài cho. Đúng là có bạn bè, có Mahiru và có tiền bối là nhất."
"Gato ghê... Ông anh nhà tớ chẳng giúp ích được gì trong khoản học hành... ổng học dốt đặc cán mai, chẳng nhờ vả được gì sất."
"Cậu mà nói câu đó trước mặt anh cậu chắc ổng khóc thét mất."
"Trước giờ ổng làm tớ khóc suốt rồi nên cỡ này nhằm nhò gì."
Thấy Chitose nhún vai xua tay ra vẻ "Hết cách", Amane thầm nghĩ anh em khác giới sống chung nhà chắc cũng có nhiều chuyện phức tạp, và có khi Chitose cũng có nhiều điều ấm ức trong lòng.
Dù sao thì nghe bảo tình cảm gia đình cô nàng vẫn rất tốt nên cậu cũng không bận tâm mấy, nhưng về thành tích học tập thì cậu khá lo ngại, chỉ biết cầu trời cho cô có chút động lực học hành.
"Lịch trình kín mít thế kia cậu kham nổi không?"
Sau khi chia tay nhóm nữ, Amane và Itsuki ở lại trong lớp học, Amane gật đầu khi nghe Itsuki hỏi quan tâm.
Nhân tiện, Mahiru đã bị Chitose kéo đi đến cửa hàng tạp hóa gần đó. Vì muốn trực tiếp bàn bạc kế hoạch với Itsuki, Amane đã nhờ Chitose khéo léo tách Mahiru ra. Nhưng khi nghe cô nàng than vãn vụ thi cử, cậu lại băn khoăn không biết có nên chiếm dụng thời gian của Chitose hay không.
"Ừm, chắc là ổn thôi. Nếu chỉ bận rộn nhường này thì tớ vẫn có thể cân bằng được, mà dù sao thì đây cũng là một trải nghiệm tốt."
"Sức mạnh của tình yêu có khác."
"Ồn ào quá."
"Biết rồi biết rồi."
Đã quá quen với mấy màn tung hứng kiểu này nên cậu nhanh chóng cho qua. Sau khi nhìn quanh xác nhận không ai có thể mách lẻo với Mahiru, Amane mới đi thẳng vào vấn đề chính.
"Nhân tiện, vụ đó cậu sắp xếp thời gian được không?"
Để chuẩn bị cho sinh nhật Mahiru, Amane có một việc nhất thiết phải nhờ đến sự giúp đỡ của Itsuki và những người bạn khác, nên cậu muốn hỏi xem tình hình tiến triển đến đâu rồi.
"Tớ và Chii thì ổn rồi. Lát nữa tớ hỏi Yuuta nhưng chắc cậu ấy cũng ổn thôi. Còn Kido thì có lẽ cậu hỏi trực tiếp sẽ nhanh hơn đấy. Dù sao thì cậu cũng thân với cậu ấy hơn tớ mà."
"Ừ, tớ hiểu rồi. ...Chỉ mong mọi người xếp được lịch thôi."
"Nếu là vì Shiina-san thì tớ nghĩ ai cũng sẽ đến thôi."
"Nếu ai không tham gia được thì đành triển khai với những người có mặt vậy. Tớ không muốn làm phiền mọi người quá."
"Tớ không nghĩ mọi người thấy phiền đâu, bạn bè với nhau cả, vả lại cậu cũng ít khi nhờ vả ai. Nếu biết có thể làm cậu nợ một ân tình thì có khi họ lại hớn hở giúp đỡ ấy chứ?"
"...Được vậy thì tốt quá."
Amane thừa biết Itsuki chỉ cố tình trêu chọc mình, cậu khẽ cười để che giấu sự ngượng ngùng. Itsuki thấy vậy liền thở dài kiểu "Lại thế nữa rồi", rồi đấm nhẹ vào vai Amane.
"Nhưng mà cậu thấy thế ổn thật không? Chắc Chitose và mọi người cũng muốn tổ chức tiệc sinh nhật vào đúng ngày hôm đó cơ."
Dù trước đó Mahiru đã đồng ý cho cậu nói chuyện sinh nhật với nhóm Chitose, và cậu cũng đã giải thích sự tình khi nhờ họ giúp đỡ. Nhưng nói trắng ra, nguyện vọng của Amane chính là muốn độc chiếm Mahiru trọn vẹn trong ngày sinh nhật, đồng nghĩa với việc đẩy lùi cái quyền được tổ chức sinh nhật cho Mahiru của bọn họ lại.
Amane cảm thấy lo lắng không biết mọi người có thấy thoải mái với chuyện đó không, nhưng Itsuki chỉ buông một câu "Đồ ngốc" để đập tan những suy nghĩ ấy.
"Tớ xin lỗi phải nói điều này... nhưng ít nhất đối với Shiina-san, thứ tự ưu tiên hay tiêu chuẩn của niềm vui chính là cậu. Chii cũng bảo 'Quan trọng nhất là làm sao để Mahirun vui nhất mà lại'. Tớ cũng nghĩ vậy. Hơn nữa..."
"Hơn nữa sao?"
"Cô nàng bảo: 'Em sẽ nhường vị trí số một cho bạn trai cậu ấy'."
"Cậu ấy làm như mẹ người ta không bằng."
Cách nói cứ như thể khẳng định chủ quyền "Mahiru là của mị~" ấy khiến Amane bất giác bật cười. Nhưng việc Mahiru trở thành một sự tồn tại lớn lao như vậy đối với Chitose, Amane chỉ thấy vô cùng vui mừng.
Từ một Mahiru luôn thu mình và không muốn kết bạn sâu sắc, giờ đây cô đã có những người bạn để mở lòng.
Đối với Mahiru, đó hẳn là một điều vô cùng hạnh phúc.
Và với Amane, cảm xúc ấy cũng không hề khác biệt.
"Vậy thì, tớ xin phép nhận lấy vị trí số một nhé."
Cảm nhận trọn vẹn sự chu đáo và ân cần của các cô gái, Amane trân trọng đón nhận tấm lòng ấy. Itsuki gật đầu với ánh mắt dịu dàng, như muốn nói "Như thế là tốt rồi".
"Giờ thì tớ chỉ cần làm những việc mình có thể làm thôi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
