Chương 280: Bữa tiệc sinh nhật cùng hội bạn
"Một lần nữa, chúc mừng sinh nhật Mahirun nha~!"
Vì không muốn làm rùm beng chuyện sinh nhật của Mahiru ở trường nên nãy giờ cô nàng vẫn kiềm chế. Nhưng ngay khi vừa bước chân vào nhà Amane, Chitose lập tức giơ cao nắm đấm lên trời, cất giọng vô cùng tươi sáng và hớn hở.
Kido và Kadowaki ôn tồn, mỉm cười ấm áp đứng nhìn cô nàng. Itsuki cũng nở một nụ cười dịu dàng hướng về phía Mahiru, khẽ cười khổ thầm nghĩ "Năng lượng dồi dào thật đấy".
Hôm nay, Amane đã mời những người giúp sức trang trí phòng ốc đến đây, có thể coi đây là "tăng hai" của bữa tiệc sinh nhật.
"Chúc mừng sinh nhật cậu nhé, Shiina-san."
"Cảm ơn các cậu rất nhiều."
Một Mahiru từng chối bỏ và cho rằng sinh nhật là một ngày sao cũng được nay đã không còn nữa. Biểu cảm hiện hữu trên gương mặt cô lúc này là sự an lòng và niềm hân hoan.
Nhìn dáng vẻ cô vui sướng khi được những người bạn thân thiết chúc mừng, Amane cũng thật tâm cảm thấy nhẹ nhõm vì Mahiru đã có thể chân thành tận hưởng niềm vui của ngày mình ra đời.
"Ư hứ hứ, thế là Mahirun bằng tuổi tớ rồi nha. Trước đây cậu nhỏ tuổi hơn mà~"
"Nhìn từ ngoài vào thì vốn dĩ Mahiru trông trưởng thành hơn cậu mà."
"Cậu có bất mãn gì với lời nói và hành động của tớ à?"
"Không có gì đâ~u."
"...Chii đúng là..."
"Vâng đằng đó, anh có ý kiến gì sao?"
"Anh không có ý kiến gì cả."
Dưới góc nhìn của một người bạn trai, có lẽ Itsuki cũng có chút cạn lời với hành động của Chitose, nhưng thừa hiểu nếu nói ra thì mũi giáo chắc chắn sẽ chĩa thẳng vào mình nên cậu chàng chỉ cười xòa cho qua chuyện.
"Nào, hôm qua chắc Mahirun đã được Amane chúc mừng trọn vẹn rồi, nên hôm nay đến lượt bọn tớ chúc mừng nhé."
"Tớ đã được mọi người chúc mừng quá nhiều rồi ấy chứ... Chính các cậu đã cùng nhau trang trí căn phòng này đúng không? Thực sự rất tuyệt vời đó."
"Ư hứ hứ, về khoản nắm bắt sở thích của Mahirun thì tớ tự tin không thua kém gì Amane đâu."
"Đúng ra phải nói là cậu rành rọt mấy khoản đó hơn tớ mới phải. Tớ biết Mahiru sẽ thích những thứ thế này, nhưng để lập tức nghĩ ra được chính xác món đồ khiến cậu ấy vui thì tớ chịu.Đành phải nhờ tới sự ra tay của cậu."
Tất nhiên Amane hiểu sở thích của Mahiru, nhưng nếu bảo cậu "chốt đơn" dứt khoát một món nào đó thì câu trả lời là không.
Vốn dĩ dù có biết sở thích đi chăng nữa, cậu cũng không có đủ khả năng để chọn ra thứ tuyệt vời nhất trong số đó, hay khéo léo kết hợp từng món đồ lại với nhau. Cậu không có gu thẩm mỹ như Chitose, và chắc chắn không thể sánh bằng sự tinh tế của hội con gái khi chọn đồ cho nhau.
Riêng về khoản nắm bắt sở thích của Mahiru, Chitose sở hữu một gu thẩm mỹ xuất sắc không có gì để bàn cãi.
"Hư hứm, hãy phụ thuộc và sùng bái tớ nhiều hơn đi."
"Vâng ạ~"
"Hai người thật tình."
Nhận thấy lúc này cứ ngoan ngoãn cúi đầu là tốt nhất, Amane làm động tác quỳ lạy. Từ trên đỉnh đầu cậu, giọng nói mang theo nụ cười nhẹ nhàng của Mahiru vang lên.
"Và đây là quà của tớ. Phiên bản bao bì giới hạn của bộ mỹ phẩm dưỡng da mà Mahirun hay dùng đó. Dễ thương cực kỳ luôn."
"Chitose-san, cảm ơn cậu nhiều nhé. Cậu nhớ kỹ thật đấy."
"Tất nhiên rồi, tớ ngủ lại nhà cậu bao nhiêu lần rồi mà lại. Ghen tị không Amane."
"Sao cậu lại làm cái mặt vênh váo đó với tớ... Tớ cũng biết Mahiru xài đồ gì mà."
Mahiru là một cô gái không bao giờ lơ là việc chăm sóc bản thân. Cô có những nguyên tắc riêng trong việc dưỡng da, đã thử qua rất nhiều loại trong nhiều năm, và hiện tại đang duy trì sử dụng loại phù hợp nhất với mình.
Amane đã vô số lần thấy Mahiru sử dụng chúng mỗi khi cô ngủ lại nhà cậu, nên việc cậu nhớ cũng là chuyện đương nhiên.
"Ái chà ái chà."
"Ghê nha ghê nha."
Thực sự Amane không hề có ẩn ý gì, nhưng cái việc "biết rõ bạn gái dùng mỹ phẩm dưỡng da gì" có vẻ đã kích thích trí tưởng tượng của cặp đôi kia. Itsuki và Chitose đồng loạt quay sang nở nụ cười tủm tỉm. Amane giật giật khóe miệng, nheo mắt lườm cả hai.
"Bớt cười mờ ám đi. Không có chuyện gì như mấy người đang tưởng tượng đâu."
"Ây da~"
"...Chii-chan và Akazawa-kun mãi không chừa nhỉ."
"Đúng thật. Biết thừa hễ trêu quá đà là Fujimiya sẽ xấu hổ rồi cáu lên mà vẫn cứ làm."
"Biết thế thì hai cậu cản họ lại giùm tớ cái, Kadowaki, Kido."
"Tớ có cản chắc họ vẫn làm thôi?"
"Cũng đúng."
Việc họ mang theo sự thân thiết để trêu chọc cậu vốn là chuyện như cơm bữa, và Amane cũng chỉ coi đó là những lời đùa giỡn không hề có ác ý. Nhưng dù sao thì bị trêu mãi cũng chẳng vui vẻ gì mấy, cậu thực sự hy vọng hai người đang đứng ngoài quan sát kia có thể kìm hãm lại giúp mình.
Còn về phần Mahiru, cô đang mỉm cười vuốt ve hộp quà Chitose vừa tặng, cũng có vẻ không hề có ý định ngăn cản. Hoặc có thể cô biết thừa có cản cũng chẳng ích gì.
"Sao cậu mua được hay vậy... Tớ nhớ cái này chỉ bán rút thăm trên mạng thôi mà."
"Chỗ đó là nhờ vào vận may trời ban của tớ đấy."
"Chắc cậu vất vả lắm rồi... Thực sự cảm ơn cậu."
"Không có chi. Quả thực tớ cũng từng nghĩ tặng son môi chắc sẽ đáng yêu lắm, nhưng son thì còn tùy thuộc vào màu sắc yêu thích, vả lại để Amane mua tặng rồi bảo cậu ấy 'chu chu' cho thì chắc cậu sẽ vui hơn."
"Chitose-san!?"
"Tớ đù~a, đù~a thôi."
"Chii trêu vừa vừa thôi, người hộ vệ đằng kia đang mài ngón tay chuẩn bị hành động rồi kìa."
"Chỉ với mấy ngón tay thì cậu làm được gì."
"Dư sức búng cho cậu một phát đấy, muốn thử không?"
"X-Xin kiếu ạ~"
Amane làm tư thế vòng ngón tay cái và ngón giữa thành hình tròn, dồn lực vào ngón giữa giơ lên. Thấy vậy, khóe môi Chitose hơi giật giật, cô nàng vội lắc đầu nguầy nguậy.
Trông thấy dáng vẻ đó, Itsuki ôm bụng cười ngặt nghẽo. Amane trừng mắt cảnh cáo "Cậu lo mà kiểm soát bạn gái cậu đi", nhưng có vẻ cái lườm đó hoàn toàn vô tác dụng, ngược lại còn làm Itsuki cười tợn hơn.
Bơ luôn ánh mắt lạnh lẽo "Cái tên này" của Amane, Itsuki cười một trận đã đời rồi đưa tay quệt đi giọt nước mắt rỉ ra nơi khóe mi. Cậu chàng lấy từ trong chiếc túi tote ra một hộp quà đã được bọc cẩn thận.
Sau đó, Itsuki dùng hai tay dâng món quà về phía Mahiru một cách vô cùng trịnh trọng. Sự thay đổi bất chợt đó khiến chính chủ là Mahiru cũng thoáng chút bối rối.
"Đây là quà của tớ và Yuuta. Xin cậu hãy nhận cho."
"C-Cậu không cần phải làm lố thế đâu... Cả Kadowaki-san nữa, cảm ơn hai cậu nhiều nhé."
"Không có gì đâu, tớ mới là người thấy vinh hạnh vì có cơ hội được chúc mừng cậu đấy."
"Amane có muốn kiểm tra bên trong trước không?"
"Gì đây, cậu bỏ mấy thứ xằng bậy vào trong đó hả... Cơ mà chung vốn với Kadowaki thì chắc không có chuyện đó đâu."
Amane muốn tin là không, và dù sao Itsuki cũng là người có ý thức thường thức đàng hoàng nên cậu không nghĩ bạn mình sẽ bỏ thứ gì kỳ quái vào. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cứ hễ dính dáng đến Chitose là biết đâu đấy, với xác suất "một phần vạn", bọn họ lại nhét vào thứ gì đó mờ ám nhằm tạo cớ đẩy thuyền cho Mahiru thì sao.
Tuy nhiên, lần này Itsuki bảo đã bàn bạc với Kadowaki, nên chắc chắn là an tâm rồi.
"Niềm tin cậu dành cho tớ đi đâu rồi hở."
"Hãy tự nhìn lại ngôn hành của bản thân từ trước đến nay đi."
"...Đâu đến mức đó, nhỉ?"
"Ahaha, ừm thì."
"Chỗ này Yuuta bênh tớ một câu cũng được mà."
"Tớ nghĩ cậu ấy sẽ không làm gì vô lễ với Shiina-san đâu."
"Đúng ha, với Mahiru thì cậu ta sẽ không làm vậy đâu. Tớ yên tâm rồi."
"Sự khác biệt trong cách đối xử này là sao đây."
"Ừm ừm đúng vậy ha."
"Thỉnh thoảng Yuuta phũ phàng với tớ ghê."
Đây đúng là kiểu tương tác trêu đùa nhẹ nhàng chỉ có ở hai cậu con trai đã thân thiết với nhau từ lâu.
Bình thường Kadowaki luôn tươi cười, là hiện thân của sự ôn hòa và chân thành, nhưng nhìn cảnh này mới thấy cậu ấy cũng mang nét tinh nghịch đúng với lứa tuổi. Thỉnh thoảng Amane cũng bị cậu ấy trêu chọc, cậu tự nhủ đó chắc là minh chứng cho việc mình đã được Kadowaki coi là bạn bè thân thiết.
"Nhân tiện, bên trong là, à ừm."
"Sao tự dưng lại ấp úng thế."
"À không, bọn tớ bàn bạc với nhau rồi chọn cái này, nhưng không biết nó có phù hợp làm quà tặng không nữa."
Nếu là tặng bạn gái thì không sao, đằng này lại tặng bạn nữ bình thường nên có vẻ hai cậu chàng đã khá đau đầu. Cả hai cùng làm vẻ mặt hơi nhăn nhó, hay nói đúng hơn là cười trừ, đủ hiểu họ đã vất vả thế nào trong khâu chọn quà.
Amane không hề nghi ngờ gu thẩm mỹ của hai người họ, nhưng thấy vẻ mặt sượng sượng đó cậu cũng hơi lo lo.
"...Hai cậu tặng gì vậy?"
"Một bộ cốt nước dùng loại xịn."
"Th-Thực tế ghê..."
Nghe Chitose buột miệng cảm thán, Amane cũng thầm đồng tình, quả thực món quà này mang tính ứng dụng cực kỳ cao.
"Tớ nghe bảo cậu ấy muốn có một cục đá mài dao, nhưng tặng đá mài thì lố quá, nên tớ nghĩ mấy món thực tế liên quan đến nấu nướng chắc là ổn nhất... Với lại món này Fujimiya cũng được hưởng lợi mà."
"Khoan đã, Amane-kun, cậu kể chuyện đá mài dao ra hả!?"
Có vẻ Mahiru cũng tự ý thức được đó không phải là món đồ mà một nữ sinh cấp ba bình thường hay ao ước. Cô nàng vội vã bám lấy kẻ làm rò rỉ thông tin. Là người trong cuộc, Amane chỉ biết rên rỉ lặp đi lặp lại lời xin lỗi "X-Xin lỗi, tớ xin lỗi mà" trước một Mahiru đang ửng hồng đôi má vì xấu hổ.
Tuy không đến mức "sống để dạ chết mang theo", nhưng có vẻ cô cũng không muốn rêu rao chuyện đó cho nhiều người biết. Mahiru ném cho Amane một cái nhìn hờn dỗi, hay đúng hơn là hếch mắt lườm nhẹ tỏ vẻ bất mãn. Cậu vội vỗ vai cô để dỗ dành.
"Nhưng cậu thực sự muốn có đá mài mà."
"Thế có ai là không muốn không?"
"Tớ thì thấy mấy đồ chuyên dụng cỡ đó vẫn còn hơi sớm~"
"Tớ cũng vậy~"
"Tớ vốn dĩ đâu có hứng thú đam mê gì với việc nấu nướng..."
"Với tớ thì dao cắt được tàm tạm là ổn rồi."
"Đ-Đồng minh của mình..."
Trong số những người có mặt ở đây chẳng ai lấy việc nấu nướng làm sở thích, nên không một ai đứng ra tán thành ý kiến của Mahiru. Thấy cô nàng cụp hẳn lông mày xuống như muốn khóc than "Sao lại thế", Amane dịu dàng xoa đầu an ủi.
"Không sao đâu Mahiru, có mình ở đây mà. Dù bảo vậy nhưng với mình nó là đồ không cần thiết mấy nên mình cũng không cần tới."
Amane hiểu tầm quan trọng của việc mài dao, nhưng vì không biết cách xài nên cậu thuộc phái "dùng đồ mài dao tiện lợi là được rồi", thành ra không thể đứng hoàn toàn về phe cô được.
Mahiru phồng má dỗi hờn rành rành ra đó (ít nhất là dưới góc nhìn của Amane), dáng vẻ đáng yêu đến mức cậu suýt nhếch mép cười. Phát hiện Kido đang nhìn mình tủm tỉm như thể đã nhìn thấu cậu đang cố nhịn cái gì, Amane ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác.
"Chà, tóm lại là bọn tớ thấy mấy đồ thiết thực, dễ xài lại mang tính tiêu hao là an toàn nhất, nên mới chọn bộ cốt nước dùng này. Mong cậu hãy dùng nó để bóp chặt cái dạ dày của Fujimiya hơn nữa nhé."
"Bóp chặt quá khéo dạ dày tớ đứt làm đôi luôn mất."
"Fufu, đến lúc đó mình sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cậu đàng hoàng."
"Wow, tình yêu kìa."
Không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, Mahiru chỉ bẽn lẽn mỉm cười. Nụ cười ấy khiến sâu thẳm lồng ngực Amane như bị cọ quậy nhè nhẹ, một cảm giác ngứa ngáy khó tả làm ánh mắt cậu lại bắt đầu lơ đãng.
Amane tự biết sự bức bối đó xuất phát từ việc ranh giới giữa xấu hổ và vui sướng cứ dao động liên tục, nên cậu không nói lời nào. Nhưng dường như cử động nơi khóe môi đã bán đứng cậu.
"Fujimiya-kun này, ở đây đâu phải trường học, cậu cứ thành thật bộc lộ ra cũng được mà," một giọng nói hoàn toàn không có ý trêu ghẹo cất lên từ phía Kido.
"...Cậu bớt nói mấy lời thừa thãi đi."
"Ahaha, xin lỗi, xin lỗi. Tại Fujimiya-kun trông bứt rứt quá ấy mà."
"Amane chả thành thật tí nào ha."
"Im đi."
"Cái nết này, đúng là cái nết này."
"Cậu im lặng giùm tớ."
"Ây da, dạo này xài từ mạnh bạo ghê."
"Ahaha, mọi người tinh ý thật đấy. Tớ thì... nói đúng hơn là tớ cùng dì tớ chọn cái này. Cứ phân vân mãi chuyện quà cáp, cuối cùng chốt lại món này đây."
Vừa thán phục khả năng làm lơ mượt mà của Kido trước mấy trò chọc ngoáy quen thuộc của Itsuki, Amane thấy Kido lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì vô cùng xinh xắn.
Trước một món quà hoàn toàn khác bọt so với nãy giờ, Mahiru tròn xoe mắt ngạc nhiên. Kido nháy mắt một cái đầy tinh nghịch, gửi gắm món quà đến tay Mahiru.
"Vé đi ăn Afternoon Tea dành cho hai người. Chỗ có quản gia phục vụ đàng hoàng đấy nhé. Tớ nhờ vả một chút quan hệ của dì tớ mới lấy được đấy."
"Chị chủ có mối quan hệ rộng quá rồi đấy."
"Tớ cũng thấy vậy. Đến mức này thì sợ thật sự. Tớ xin tư vấn và kết quả là thế này đây."
Được cả người không liên quan trực tiếp như Itomaki gửi lời chúc mừng, Mahiru không giấu nổi sự bối rối vì cảm thấy áy náy.
Trong đôi mắt cô hiện rõ sự băn khoăn "Mình nhận sự quan tâm lớn lao thế này có ổn không". Dường như cũng nhận ra điều đó, Kido nửa đùa nửa thật chữa cháy: "Dì tớ bảo tớ là bạn của Shiina-san, với lại dì cũng ưng Fujimiya-kun lắm".
"Dì tớ bảo Fujimiya-kun không ghét đồ ngọt, đến đó xem cung cách phục vụ với thái độ của người ta có khi lại học hỏi được gì đó cho công việc làm thêm ấy chứ. Tiện thể thì đồ ăn ở khách sạn này món nào cũng ngon xuất sắc, chắc Shiina-san cũng có thể tham khảo được chút đỉnh."
"Mình cảm ơn cậu nhé... Dù mình còn chưa tới chào hỏi chị Itomaki lần nào."
"Vì phải đợi cho đến khi Fujimiya-kun cho phép mà đúng không? Dì tớ cũng hiểu chuyện đó nên cậu cứ yên tâm."
"Ư... Tớ sẽ cố gắng quen việc sớm nhất có thể."
Bị nói kháy xa xôi thế này thì Amane đành ngậm ngùi cúi đầu nhận lỗi chứ biết làm sao.
Thực ra hiện tại cậu đã khá quen với việc phục vụ và cũng hòa nhập tốt với môi trường làm thêm rồi. Nhưng thi thoảng vẫn mắc lỗi, để lộ dáng vẻ lóng ngóng thảm hại trước mặt các anh chị tiền bối và Kayano.
Cậu muốn Mahiru chỉ nhìn thấy hình ảnh trưởng thành, độc lập của mình. Đó có thể là sự ích kỷ và thể diện hão của một thằng con trai, nhưng khao khát muốn thể hiện dáng vẻ ngầu lòi trước mặt cô ấy là điều cậu tuyệt đối không thể nhượng bộ.
"Nhanh nhanh lên nhé, tớ cũng muốn coi thử."
"Tớ cũng muốn, tớ cũng muốn."
"Hai cậu đến chỉ để chọc quê tớ thôi chứ gì!"
"Sao lại nói vậy~ Đa nghi quá đi."
"Độ uy tín của hai cậu bằng âm rồi..."
Nếu để Itsuki và Chitose vác mặt đến chỗ làm thêm thì chắc chắn là bọn họ sẽ chọc quê cậu. Thế nên bằng giá nào cậu cũng phải ngăn cản cuộc viếng thăm này.
"...Mau mau cho mình thấy dáng vẻ ngầu lòi của Amane-kun đi nhé?"
"Mình sẽ cố gắng hết sức."
Thật hết cách, đến cả Mahiru cũng đang ngấm ngầm hối thúc thế này thì cậu không thể bắt cô đợi quá lâu được. Amane hạ quyết tâm phải nỗ lực làm việc hơn nữa.
Thấy Mahiru mỉm cười nhưng vẫn toát ra áp lực vô hình, Chitose cười phá lên. Amane liếc sang, thấy cô nàng thè lưỡi trêu tức mà chẳng hề có chút ăn năn nào, cậu đành ngoảnh mặt làm ngơ trước trò chọc ghẹo ấy.
"Thực sự cảm ơn mọi người rất nhiều. Mọi người vì tớ mà làm đến mức này... Tớ thực sự thấy mình vô cùng may mắn."
Ôm trọn những món quà trong tay, Mahiru bẽn lẽn mỉm cười. Gương mặt cô giờ đây chỉ còn lại sự rạng rỡ của niềm hạnh phúc ngập tràn.
Có lẽ vì hôm qua đã khóc quá nhiều nên hôm nay cô có sức đề kháng tốt hơn, không rớt thêm giọt nước mắt nào. Dẫu vậy, đôi mắt màu caramel ấy dường như vẫn lóng lánh ngập nước hơn mọi ngày.
"Tớ nghĩ Mahiru cứ tham lam thêm một chút cũng được mà."
"Đúng đó đúng đó. Nhõng nhẽo một tí để làm nũng cũng là một nước đi hay đó nha Mahirun."
"...Cảm giác như cậu ấy sắp bị tiêm nhiễm mấy trò kỳ quặc rồi, nhưng gác chuyện đó sang một bên, Mahiru cứ việc đòi hỏi và làm nũng nhiều hơn nữa cũng được mà."
Bất cứ ai quen biết Mahiru đều thừa nhận một điều: cô không bao giờ chủ động đòi hỏi hay vòi vĩnh người khác điều gì. Cô luôn giữ thái độ chừng mực và có xu hướng cam chịu mọi thứ.
Dù bản thân cô tự nhận mình là người ích kỷ, nhưng sự "ích kỷ" của Mahiru thực chất lại vô cùng đáng yêu. Nếu đó mà bị coi là ích kỷ, thì trên đời này toàn là kẻ tham lam vơ vét mất rồi.
Vì bản tính vốn tự mình xoay sở mọi việc và cũng có đủ năng lực để làm thế, nên cô dường như rất ngại dựa dẫm vào người khác. Với tư cách là bạn trai, Amane quyết định sẽ nỗ lực hơn nữa để cô có thể thoải mái làm nũng với mình.
"Thế thì Amane sẽ tha hồ mà nuông chiều cậu cho xem. Đảm bảo luôn."
"...M-Mình sẽ suy nghĩ thêm. Với lại, hôm qua mình đã được nuông chiều nhiều lắm rồi."
"Hê~. Kể chi tiết vụ đó nghe coi. Ở đây có người ngoài nào đâu cơ chứ~"
"Này này."
Không phải là có chuyện gì mờ ám, nhưng tự dưng bị gạn hỏi chi tiết về khoảnh khắc riêng tư của hai đứa thì đúng là ngại chín mặt.
Amane luôn tin tưởng Mahiru sẽ không kể chi tiết vụ cô ngủ lại nhà cậu sau Lễ hội Văn hóa, nhưng với tài thao túng của Chitose, chưa biết chừng Mahiru lại bị gài bẫy. Có lẽ cậu cần phải hỏi lại Mahiru xem cô đã lỡ lời kể ra chuyện gì chưa.
Dù Amane đã cản lại, nhưng Chitose vẫn mang theo nụ cười rạng rỡ thanh tao đáng sợ đó mà lân la tiến lại gần Mahiru.
Mahiru thoáng bối rối, nhưng với nụ cười mập mờ không hề có ý phản kháng, cô để mặc Chitose ôm lấy và dẫn ra xa một góc. Với tư cách là bạn trai, Amane chỉ biết ôm trán thầm nhủ "Biết ngay mà".
Mahiru là kiểu người thích chia sẻ niềm vui với người khác. Trừ những bí mật sống để dạ chết mang theo, còn lại nếu bị người thân thiết gặng hỏi thì kiểu gì cô cũng khai ra hết. Không biết cô nàng sẽ kể những gì đây... Đang lúc lo lắng, Amane chợt nhận ra Kadowaki, người đang ngồi xa Mahiru nhất khẽ rủ đôi lông mày xuống với vẻ mặt đầy suy tư.
"Kadowaki, cậu sao vậy?"
Nghe tiếng Amane hỏi khẽ, dường như nhận ra biểu cảm của chính mình, nét cười trừ trên mặt Kadowaki càng thêm phần gượng gạo.
"Không, tớ cứ nghĩ đi nghĩ lại, tớ được gọi đến đây có ổn thật không nhỉ?"
"Chính sự ngần ngại đó là điểm khiêm nhường đáng quý của Kadowaki-kun đấy. Nhưng nói ra mấy lời đó ở đây thì không hay chút nào đâu nha~"
Dù nói nhỏ nhưng Kido vẫn nghe thấy. Cô nàng khẽ trách mắng "Hư nào", nhưng ánh mắt hướng về phía Kadowaki lại vô cùng dịu dàng, không vương chút giận dữ nào.
"Tớ xin lỗi."
"Cậu làm cái mặt áy náy đó lại càng không ổn đấy nhé?"
"Nói thẳng ra thì thời gian tớ làm bạn với Shiina-san còn ngắn hơn cả Kadowaki-kun nữa kìa, nên cái câu đó đúng ra phải là phần của tớ mới đúng chứ~"
"Nhưng Kido đâu có vẻ gì là áy náy hay bất an đâu."
"Ưm~, qua thái độ thì tớ cảm nhận được Shiina-san cũng khá coi trọng tớ, nên tớ không thấy bất an đến mức đó. Shiina-san ấy à, một khi đã để ai bước vào vòng tròn của mình rồi thì cậu ấy dễ đoán lắm."
Nụ cười tự nhiên, không chút gượng ép của Kido cho thấy cô hoàn toàn tin tưởng vào những gì mình vừa nói.
Sở thích là quan sát con người. Amane cứ tưởng cô nàng chỉ thích ngắm cơ bắp thôi, ai dè lại có thể nắm bắt tinh tế tâm lý người khác đến vậy. Việc có thêm một người thấu hiểu quả là điều đáng mừng, nhưng đồng thời việc bị nhìn thấu nhiều quá cũng khiến Amane thấy hơi ngứa ngáy trong lòng.
"Kido-san tự tin ở khoản đó ghê ha."
"Nói là tự tin thì cũng không hẳn, chỉ là tớ cảm nhận được thái độ quý mến và tình bạn cậu ấy dành cho tớ thôi. Với lại, Shiina-san biết thừa tớ cuồng Sou-chan nhà tớ cỡ nào, nên cậu ấy chẳng có lý do gì để nghi ngờ, chắc vì thế nên mới an tâm chăng."
"Ra là vậy."
"Sao Kadowaki lại gật gù đồng tình chỗ đó hả."
"Chà thì~"
"Chà thì~"
"Làm sao đây."
"Này nhé, đợt Lễ hội Văn hóa, Fujimiya-kun được bàn tán xôn xao lắm luôn ấy, cậu biết không?"
"Bàn tán...?"
"Kiểu như 'Cậu kia trông cũng được phết nhỉ?' ấy."
"Đứng cạnh cái hiện thân của sự đào hoa này thì tớ không thể gật đầu nổi đâu."
Ở quán cà phê hóa trang, phần lớn lời khen ngợi đều dành cho Kadowaki. Không thể nói là Amane hoàn toàn không được khen, nhưng những lời đó hoàn toàn bị chìm lấp giữa cơn mưa "lời tỏ tình" nhiệt liệt dành cho Kadowaki, vả lại chúng cũng chẳng mang ý nghĩa ngọt ngào gì sất.
Ấy vậy mà, Kido lại tặc lưỡi "Chậc chậc chậc", lắc lư ngón trỏ với ánh mắt nhìn Amane như thể "Cậu đúng là chả hiểu gì cả".
"Fujimiya-kun, gu nó khác nhau, gu ấy."
"Gu?."
"Kadowaki-kun thuộc gu hoàng tử thanh xuân tỏa nắng, top đầu của những nam thanh niên dịu dàng đúng không."
"Tớ có bắt buộc phải gật đầu ở đoạn này không vậy."
"Kadowaki-kun, làm ơn gật đầu giúp tớ. Vậy đó, còn Fujimiya-kun thoạt nhìn thì lầm lì, thuộc gu cool ngầu xa lánh sự đời, nhưng lúc Lễ hội Văn hóa lại khuyến mãi một nụ cười rạng rỡ điểm mười. Sự chênh lệch nhiệt độ đó đã phát huy tác dụng đấy."
"Cậu đang nói cái gì vậy."
"Tớ nghiêm túc đấy! Một Fujimiya-kun tự xưng là mờ nhạt lại lên đồ bảnh bao, cười tươi rói trong Lễ hội Văn hóa, thế là có một bộ phận không nhỏ các bạn nữ đã rung động trước sự 'gap moe' chưa từng thấy này của Fujimiya-kun đó."
"Kadowaki, cậu hiểu gì không?"
"Ưm~"
"Sao đoạn này cậu không chịu đồng tình với tớ hả~!"
"M-Mà thì, Fujimiya hiện tại đang được chú ý nhiều hơn cậu tưởng đấy, điều đó là sự thật. Việc Fujimiya được chú ý độc lập, không gắn mác với Shiina-san ấy. Đó từng là điều khiến Shiina-san lo ngay ngáy... à không, hiện tại vẫn đang lo. Việc không còn điểm đáng lo ngại đó chính là một lợi thế lớn để thiết lập mối quan hệ bạn bè tốt đẹp, ý cậu là vậy đúng không Kido?"
"Chính xác là vậy đó. Kadowaki-kun diễn đạt giỏi quá."
"Cho cậu điểm mười luôn nè", Kido cười rạng rỡ vỗ tay tán thưởng, bày ra vẻ mặt vô tư trước một Amane đang phân nửa ngơ ngác phân nửa cạn lời.
"Tóm lại là xét trên những điểm đó, tớ nghĩ Shiina-san mới thân thiết và kết bạn với tớ thôi."
"Tạm gác lại chuyện giả thuyết đó đúng hay sai, tớ hiểu ý Kido rồi... Nhưng tớ không nghĩ đó là tất cả đâu."
"Không phải tất cả?"
"Thì cứ cho là có phần đó đi, nhưng tớ nghĩ lý do chính Mahiru chơi thân với Kido là vì cậu vốn dĩ là một người tốt và cậu ấy thực sự mến cậu thôi."
"Hở?"
Có lẽ vì câu trả lời của Amane quá nằm ngoài dự đoán, một âm thanh ngớ ngẩn lọt ra khỏi miệng Kido.
Amane cũng muốn nghiêng đầu thắc mắc tại sao Kido lại phải nghiêng đầu ở đoạn này. Nhìn Kido có vẻ như không thực sự hiểu, Amane ngẫm nghĩ một chút rồi chậm rãi lên tiếng.
"Thì cậu xem, Kido rất thích chăm sóc người khác, lúc nào cũng hòa đồng, tươi cười, thấy ai gặp khó khăn là chìa tay ra giúp đúng không. Cậu hay quan sát người khác, biết phán đoán lúc nào cần giúp, lúc nào không cần, và giúp đỡ ở mức độ vừa đủ, không thừa không thiếu ấy."
Mahiru là một người rụt rè, thậm chí nếu nói không ngoa thì mức độ khép kín của cô còn sâu sắc hơn cả Amane.
Cô có thể giao tiếp một cách hoàn hảo trên bề mặt, cư xử sao cho được lòng mọi người, nhưng để bước vào vỏ bọc bên trong của cô thì không hề dễ dàng. Sở dĩ Chitose có thể "đột phá" rào cản đó một cách mạnh bạo, phần lớn là vì cô ấy là người quen của Amane.
Việc Amane trở nên thân thiết với cô vốn đã là một phép màu, nhưng gác chuyện đó sang một bên, bản chất Mahiru thực sự không mấy khi để người khác lại gần.
Ngay cả khi đã rũ bỏ hình tượng Thiên sứ, điều đó có giảm bớt nhưng vẫn không thay đổi. Dù cô đã cởi mở hơn với bạn cùng lớp so với trước, nhưng vẫn chưa đến mức bộc lộ tâm tư thật lòng... Thế nhưng, chính cái tính cách mềm mỏng, ôn hòa và thích chăm sóc người khác của Kido đã lọt vào "mắt xanh" của Mahiru.
"Cậu không có hai mặt, lúc nào cũng cười, biết giữ khoảng cách vừa phải và quan tâm người khác một cách khéo léo. Lúc đụng trúng sở thích thì hơi 'bung xõa' quá đà thật, nhưng nói đi nói lại thì điều đó chứng tỏ cậu có một sự say mê và kiên định vô cùng lớn, hơn nữa cậu cũng chỉ làm trong khuôn khổ không gây phiền hà cho người khác. Tớ nghĩ Mahiru thấy những điểm đó ở cậu rất đáng quý, nên mới muốn kết bạn."
Với một người có xu hướng thích những người ôn hòa và biết chừng mực như Mahiru, Kido chắc chắn là một mảnh ghép hoàn hảo.
Tất nhiên, không chỉ vì hợp gu, mà qua quá trình tiếp xúc, Mahiru thực sự quý mến nhân cách của Kido nên mới tiếp tục giao lưu. Nếu không thì Mahiru đã chẳng mời cậu ấy đến nhà. Dù đây là nhà của Amane, nhưng với Mahiru, nơi này giờ cũng chẳng khác gì nhà cô. Việc cô chấp nhận cho Kido bước vào không gian riêng tư này là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy cô đã mở lòng.
"Mahiru hay lo lắng về vòng tròn bạn bè chật hẹp của tớ, nhưng theo góc nhìn của tớ thì Mahiru mới là người có ít bạn bè thực sự thân thiết. Việc một người như Kido chịu kết bạn với Mahiru, tớ rất vui, và tớ cũng rất vui khi được làm bạn với cậu."
Amane chỉ đơn thuần nói ra những gì mình nghĩ, nhưng sau khi nghe xong, Kido lại cụp lông mày xuống, nhìn cậu với vẻ mặt như chất chứa rất nhiều điều muốn nói. Amane thấy lạ bèn quay sang nhìn Kadowaki, cậu bạn bèn nhún vai với một biểu cảm nửa bó tay nửa thán phục không giấu giếm.
Cậu thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"...Cậu có thể nói mấy lời đó thẳng thừng như vậy, siêu thật đấy. Ngại chết đi được. Việc cậu có thể nói ra những lời như thế không chút ngượng ngùng, tớ cũng hiểu vì sao Shiina-san lại mê mệt cậu đến vậy, và cũng hiểu vì sao cậu ấy lại lo lắng nữa."
"Tớ đồng ý với Kido."
"Tại sao Kadowaki lại hùa theo đoạn này hả."
"Chà thì~"
"Chà thì~"
"Cái gì thế này."
Hai người này vốn dĩ đâu có nhiều tương tác, vậy mà hôm nay không biết sao lại "tâm đầu ý hợp" đến mức phối hợp ăn ý không tưởng, khiến Amane hoàn toàn bối rối.
"Không, tại cậu thấy đấy, Fujimiya hễ thân với ai là cư xử siêu thành thật luôn đúng không?"
"Bảo tớ thành thật nghe cứ sai sai. Tớ thuộc tuýp ngang ngạnh mới đúng chứ."
"Nhận thức của cậu méo mó quá đi mất~"
"Quá đi mất~"
"Này nhé."
"Ưm~, Fujimiya-kun này, tớ biết thừa cậu không có ẩn ý gì, nhưng kiểu... thi thoảng cậu cứ ném mấy quả bóng thẳng tắp thế này... Nói thì hơi khó nghe, nhưng dù cậu không cố ý, vẫn có khả năng cao là có cô nàng nào ở đâu đó bị 'dính đạn' đấy."
"...Tức là sao?"
"Tức là chuyện cậu được các bạn nữ khác để mắt tới mà không hề hay biết là hoàn toàn có thể xảy ra. Với tư cách là bạn gái, Shiina-san chắc chắn đang lo sốt vó lên vì cậu chẳng có chút ý thức nào về sự nguy hiểm của bản thân đấy."
"...Tớ á?"
"A, cậu ta không tin kìa."
Có vẻ Itsuki, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe đã hết chịu nổi mà lên tiếng xen vào. Amane hướng mắt về phía cậu bạn, thì thấy Mahiru và Chitose cũng đã kết thúc cuộc trò chuyện và đi lại gần.
"Sức hấp dẫn của Amane-kun là điều mà mọi người có mặt ở đây hôm nay đều công nhận đấy."
"Chắc nhận xét đó bị che mờ bởi 100% tình cảm thiên vị của Mahiru rồi."
Amane tỏ vẻ hoài nghi trước lời nói xen vào của Mahiru. Nhưng khi cô nhìn cậu, Amane phản xạ có điều kiện lập tức ngồi thẳng lưng lại.
Mahiru đang nở một nụ cười, một nụ cười "rất tươi".
"Amane-kun."
"Vâng."
"Về cái việc cậu luôn tự đánh giá thấp bản thân, lát nữa mình muốn nói chuyện cặn kẽ với cậu sau, nhưng tạm thời cứ gác lại đã. ...Amane-kun đã không ngừng nỗ lực mài giũa bản thân, và ít nhất so với trước kia, cậu đã trở thành một người có thể tự hào về chính mình rồi đúng không?"
"Vâng."
"Đã công nhận Amane-kun của hiện tại rồi, thì việc phủ nhận vô cớ những lời khen ngợi của người khác là không tốt đâu."
"Mình xin khắc cốt ghi tâm ạ."
Lý lẽ của Mahiru hoàn toàn thuyết phục nên Amane chẳng buồn nghĩ cách phản biện, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu vẫn cảm thấy mọi người đang đánh giá quá cao mình.
Nhưng dường như đọc thấu cả suy nghĩ đó, Mahiru lại mỉm cười tuyệt đẹp, khiến cậu rùng mình một cái và xua tan hết những dòng suy nghĩ thừa thãi.
"Fujimiya đúng là mất hết hình tượng, yếu xìu trước Shiina-san ha."
"Cậu im đi."
Việc mình yếu đuối trước Mahiru là điều mà chính Amane tự nhận thức rõ nhất, nên chẳng cần Itsuki phải bới móc. Bị đâm trúng tim đen làm cậu thấy hơi cáu, dù biết bản thân đuối lý nhưng cậu vẫn ném cho Itsuki một cái nhìn sắc lẹm. Đáp lại, Itsuki chỉ phẩy tay ý bảo "Tớ biết rồi, tớ biết rồi".
"Nhưng mà, mình... không nghĩ Amane-kun sẽ để mắt đến người phụ nữ khác. Vì Amane-kun chỉ nhìn mỗi mình mình thôi."
"Hyu~ hyu~"
"Đừng có chọc ghẹo chỗ đó."
"Vâng."
Thấy Mahiru thẳng thừng chấn chỉnh màn trêu ghẹo của Chitose, Amane cảm thấy trong lòng dâng lên chút khoan khoái.
"...Nhưng gác chuyện đó sang một bên, ừm, việc các cô gái khác tán tỉnh cậu làm mình thấy không thoải mái chút nào. Nên nếu cậu cẩn thận hơn một chút thì mình sẽ an tâm hơn... Dù yêu cầu này hơi ích kỷ."
"Mahiru đã bất an thế thì làm gì có chuyện mình tự vác xác lại gần họ chứ? Mình sẽ chú ý giữ khoảng cách mà."
Nhận ra những lời nói vừa rồi của Mahiru cũng xuất phát từ nỗi lo đó, Amane một lần nữa khẳng định lại với sự tự tin vững chắc nhằm xua tan nỗi bất an trong cô.
Cậu hoàn toàn không có hứng thú với bất kỳ cô gái nào khác ngoài Mahiru. Và việc cậu tiếp cận người phụ nữ khác chỉ để thử thách tình yêu của Mahiru lại càng là điều hoang đường. Amane không bao giờ ngu ngốc hay thiếu suy nghĩ đến mức phải làm mấy trò phép thử đó.
Bảo là không thấy vui khi cô ghen thì là nói dối, nhưng ghen tuông đồng nghĩa với việc làm Mahiru bất an, và với tư cách là bạn trai, việc chủ động gây ra chuyện đó là điều không thể chấp nhận được.
"Mà nói chứ, chuyện tớ và Mahiru đang hẹn hò là cả trường đều biết rồi cơ mà. Làm gì có chuyện ai tới tán tỉnh tớ nữa chứ?"
Mỗi lần nghĩ lại là thấy xấu hổ nên cậu hiếm khi chủ động nhớ về sự kiện đó, nhưng cơ duyên đưa Amane và Mahiru đến với nhau chính là cuộc thi mượn đồ tại Hội thao.
Giữa cuộc thi, trước sự chứng kiến của biết bao nhiêu người, cậu đã được cô tuyên bố là người quan trọng nhất. Thế nên chắc chắn toàn bộ học sinh trong trường đều đã tỏ tường.
Thêm vào đó, cậu đã bắt đầu đường hoàng đứng bên cạnh Mahiru với hàm ý khẳng định chủ quyền. Dù không muốn thừa nhận nhưng theo lời Itsuki thì hai người "lúc nào cũng dính lấy nhau tình bể bình", nên dưới con mắt người ngoài, làm gì còn kẽ hở nào cho kẻ thứ ba xen vào nữa.
"Đến tận bây giờ Mahirun thỉnh thoảng vẫn được tỏ tình mà, dù tần suất giảm đi nhiều rồi. Thế nên Amane cũng có nguy cơ lắm chứ?"
"Hừm. Nhưng mà hiện tại thì tớ chưa gặp chuyện đó bao giờ."
Sở dĩ Amane không hoàn toàn bị thuyết phục bởi lời Kido là vì lý do này.
Dù được Mahiru khen ngợi và nhóm Itsuki bảo cậu đã thay đổi, nhưng nếu hỏi liệu "thời kỳ đào hoa" đã ập đến với cậu chưa thì câu trả lời chắc chắn là chưa. Ngoài Mahiru ra, cậu chưa từng gặp cô gái nào nói thích mình.
Đúng là hồi Lễ hội Văn hóa có nghe phong phanh vài lời khen ngợi, nhưng sau đó thì đâu lại vào đấy, và các bạn cùng lớp vẫn đối xử với cậu bình thường.
Thế nên dù có được khen ngợi, cậu vẫn không thấy thuyết phục và cứ mỗi lần như thế lại nghiêng đầu thắc mắc. Đang mải suy nghĩ, Amane bị cắt ngang bởi tiếng thở dài "Cậu chả hiểu gì cả" của Chitose.
"Ý là thế này, Amane tuy không được kiểu 'ai nhìn cũng thích' như Mahirun... nhưng mà kiểu, nói sao ta."
"Kiểu như sẽ bị nhắm tới bởi một bộ phận cực kỳ nghiêm túc ấy."
"Tớ không tưởng tượng nổi, mà vốn dĩ dù có thật đi chăng nữa tớ cũng không định chấp nhận đâu."
"Chà, tóm lại là cậu cứ cẩn thận là được. Bọn tớ thì hoàn toàn không lo chuyện Amane lăng nhăng đâu."
Khẽ nhíu mày, Amane khẳng định cậu không hề có ý định dòm ngó ai khác ngoài Mahiru, và nếu có bị tỏ tình thì cũng chỉ thấy phiền phức vì không thể đáp lại. Thấy vậy, Chitose không trêu chọc, không cười cợt, cũng chẳng tỏ vẻ cạn lời, cô nàng chỉ lặng lẽ cảnh báo. Amane cũng chỉ biết gật đầu với nét mặt nghiêm túc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
