Otonari no Tenshi-sama ni Itsunomanika Dame Ningen ni Sareteita Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2076

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18232

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2196

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 799

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Web Novel ( LN vol 9 ) - Chương 278: Hạnh phúc thuở ấy và Hạnh phúc hiện tại

Chương 278: Hạnh phúc thuở ấy và Hạnh phúc hiện tại

Nhìn Mahiru đang khẽ nhắm mắt, đắm mình trong dư âm của bữa tiệc sinh nhật do Amane chuẩn bị, cậu thầm tự khen "Tới lúc này thì thành công rực rỡ rồi". Nhưng nghĩ đến mảnh ghép cuối cùng chưa được công bố, không biết Mahiru sẽ phản ứng ra sao, cậu mím môi, tự nhủ vẫn chưa được phép lơ là.

Đưa mắt nhìn lướt qua bức tường, chiếc đồng hồ treo tường đã bị che khuất một phần bởi đồ trang trí đang tích tắc nhích dần đến thời gian hẹn trước.

…Sắp đến giờ rồi.

Khoảnh khắc bất ngờ lớn nhất, cũng là khoảnh khắc cuối cùng khép lại ngày sinh nhật của Mahiru, sắp sửa bắt đầu. Đinh ninh rằng mọi màn ăn mừng của ngày hôm nay đã kết thúc và giờ chỉ còn việc tận hưởng niềm hạnh phúc, Mahiru đang thư giãn tột độ trên ghế sofa, tay mân mê phần đệm thịt trên bàn chân của chú gấu bông hình mèo.

Thực lòng cậu cũng thấy áy náy khi phải phá vỡ dáng vẻ bình yên đó, nhưng mọi thứ đã đi quá xa để có thể dừng lại, nên cậu chỉ còn cách chuẩn bị tinh thần bước tiếp.

"...À này, Mahiru, chuyện là."

"Vâng?"

Mahiru ngước nhìn Amane không chút nghi ngờ. Biểu cảm của cô lơ lửng, mềm mại và ngập tràn hạnh phúc hơn mức bình thường gấp rưỡi. Ánh mắt ngọt ngào chan chứa tình yêu thương dành cho cậu đáng yêu đến mức vượt quá sức chịu đựng, cứ như thể có thể làm cậu chết chìm trong đó vậy.

Cắn chặt má trong, dùng cơn đau để kìm nén khao khát muốn cưng nựng cô ngay lập tức, Amane giả vờ bình thản nói tiếp.

"Mình còn một điều bất ngờ nữa dành cho Mahiru."

"Nhiêu đây thôi là đã quá đủ rồi mà? Cậu chuẩn bị nhiều quá rồi đấy?"

"Gom hết những năm trước lại mà tổ chức thì nhiêu đây chưa nhằm nhò gì đâu. Cậu cứ việc đòi hỏi nhiều hơn nữa đi chứ?"

"K-Không, sao thế được... Ừm, mình sẽ không chịu nổi mất, ý mình là mình sẽ bị quá tải vì hạnh phúc mất thôi."

"Thế thì nếu quá tải mình xin lỗi trước nhé."

"Hả?"

Nói đúng hơn là cậu đã lường trước việc cô sẽ quá tải khi chuẩn bị điều bất ngờ cuối cùng này.

Có vẻ Mahiru hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô nhìn Amane đầy ngờ vực. Amane cũng không định giải thích thêm, cậu lặng lẽ đứng dậy để hoàn thành món quà lớn nhất, cũng là điều bất ngờ cuối cùng mà cậu có thể mang đến cho cô.

"Mình đã chuẩn bị sẵn rồi, chỉ còn vài thao tác cuối cùng thôi, cậu cứ ngồi đó đợi nhé."

Để lại Mahiru đang ngơ ngác, Amane quay về phòng mình, mang chiếc laptop đang ở chế độ chờ ra phòng khách.

Thấy cậu xách ra một chiếc laptop trông chẳng có vẻ gì là liên quan, ánh mắt dò xét của Mahiru càng thêm phần tò mò. Nhưng Amane kiên quyết không hé răng nửa lời, giữ nguyên thái độ "Chờ xem sẽ rõ", đặt chiếc laptop lên chiếc bàn thấp. Trên màn hình là giao diện chờ của một ứng dụng gọi video trực tuyến.

"Cái này, ừm, có lẽ là mình lo chuyện bao đồng hơi quá trớn."

Đây là điều bất ngờ lớn nhất trong ngày hôm nay do Amane tự mình định đoạt và hành động theo ý muốn cá nhân, một việc mà chỉ với sức cậu thì không thể nào thực hiện được.

Một mặt, cậu kỳ vọng cô sẽ vui, mặt khác, cậu lại nơm nớp lo sợ cô sẽ ghét vì cậu tự tiện làm theo ý mình. Đối với Amane, đây thực sự là một ván cược. Tất nhiên, ngay cả khi không có điều bất ngờ này, cậu tin Mahiru cũng đã đủ vui rồi, và thực tế là cô đã cảm động tới phát khóc vì hạnh phúc. Thế nên, đúng ra cậu không cần phải làm đến mức này.

"Có thể cậu sẽ nghĩ mình xen vào chuyện không đâu hay làm chuyện thừa thãi. Nhưng mà, không chỉ có mình muốn chúc mừng Mahiru đâu, còn có người vẫn luôn nhớ về cậu đấy."

Ngày hôm nay, sự ra đời của Mahiru đã được rất nhiều người hân hoan chúc mừng. Cô được nhận lời chúc từ những người bạn thân thiết hiện tại. Được nhận lời chúc từ vợ chồng cô Shihoko và chú Shuuto, những người mà cô coi như ba mẹ mình.

Chắc chắn cô đã vô cùng hạnh phúc và không có gì để phàn nàn.

Chỉ là, Amane cảm thấy vẫn còn thiếu một điều gì đó. Không chỉ dừng lại ở lời chúc từ những người bạn hay những người như ba mẹ hiện tại, cậu nghĩ rằng, người quan trọng nhất trong quá khứ, người mà Mahiru đã từng vô cùng yêu quý và kính trọng, dường như đã bị lãng quên.

Một người cũng thật tâm mừng cho ngày Mahiru cất lên tiếng khóc chào đời.

Gửi tin nhắn báo đã chuẩn bị xong qua khung chat, Amane liên tục hít thở sâu để làm dịu nhịp tim đang tăng tốc, rồi nhấn chuột vào biểu tượng ống nghe.

Màn hình chuyển từ sắc đen tĩnh lặng sang những dải màu sống động.

『Cô chủ.』

Từ loa máy tính vang lên một giọng nói dịu dàng.

Giọng nói không quá cao cũng chẳng quá thấp, êm ái, trầm ấm và điềm đạm. Với Amane, đó là một giọng nói hoàn toàn xa lạ, nhưng với Mahiru thì không.

Một tiếng "Hả" lanh lảnh bật ra từ đôi môi Mahiru.

Như bị lò xo bật dậy, cô lao khỏi ghế sofa, sà xuống sàn nhà, ghé sát mặt vào chiếc laptop trên bàn, mắt dán chặt vào màn hình. Vẻ mặt cô lúc này ngập tràn sự sững sờ, khác hẳn với dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Đôi mắt mở to hết cỡ như không thể tin vào những gì mình đang thấy, đôi môi hé mở ngây dại. Hình ảnh đó của Mahiru đủ để chứng minh cô đang hoang mang tột độ.

Có lẽ người ở đầu dây bên kia cũng nhận ra sự khác thường của Mahiru. Người phụ nữ xuất hiện trên màn hình trạc tuổi ba mẹ Amane cộng thêm chừng một giáp. Bà mỉm cười tao nhã, pha chút ngạc nhiên và thích thú, hướng mắt về phía Mahiru.

『Giờ tôi nghỉ việc rồi nên gọi thế này chắc không đúng lắm nhỉ. Để xem nào...』

Người phụ nữ ấy... Koyuki, mỉm cười dịu dàng qua màn hình, chạm mắt với Mahiru đang đứng như trời trồng nhìn chằm chằm vào máy tính.

“...Mahiru-san, lâu rồi không gặp cháu.”

Đặt tay lên ngực, Koyuki nhoẻn miệng cười cao quý, cất tiếng gọi tên Mahiru mà không hề tỏ ra bối rối trước sự sững sờ của cô.

“Xin lỗi vì đột nhiên gọi tên cháu, nhưng giờ tôi không còn là người làm thuê nữa, cháu cho phép tôi gọi tên cháu nhé?”

"T-Tại sao... ể, không thể nào."

“Tôi tạo bất ngờ thành công rồi nhỉ. Fufu.”

Nói là đại thành công cũng không ngoa, thậm chí thành công đến mức Amane đứng cách đó một quãng cũng phải lo sợ không biết tim Mahiru có ngừng đập vì quá bất ngờ hay không. Giọng điệu pha chút tinh nghịch nhưng không hề suồng sã, mang đậm vẻ thong dong, tao nhã của một người trưởng thành, lại càng khiến Mahiru thêm phần bối rối.

"Ể, ể? T-Tại sao, thế nào mà lại."

“Cháu thắc mắc tại sao tôi lại gọi video thế này đúng không. Chuyện đó thì hỏi cậu thanh niên bên cạnh sẽ rõ hơn đấy.”

Vừa nghĩ "Đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho mình rồi sao", Amane vừa mỉm cười đỡ lấy ánh mắt đang quay ngoắt sang của Mahiru. Cậu đỡ Mahiru ngồi lại lên sofa cho bình tĩnh, rồi ngước nhìn cô gái đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe giải thích.

"À ừm... Cho mình xin lỗi trước nhé. Xin lỗi."

"Ể?"

"Mình đã làm chuyện xấu rồi."

"C-Chuyện xấu...?"

"Cậu không thắc mắc tại sao mình liên lạc được với cô ấy à?"

Koyuki là người giúp việc kiêm gia sư chăm sóc Mahiru trước khi cô gặp Amane. Amane và bà không có bất cứ mối liên hệ trực tiếp nào, chưa từng nói chuyện, thậm chí chưa từng nghe giọng nhau. Làm sao cậu biết được cách liên lạc, nếu là Mahiru thì chắc chắn sẽ nhanh chóng nhận ra.

Nhận ra điều đó chỉ trong tích tắc, Mahiru khẽ "A" lên một tiếng. Mang theo cảm giác tội lỗi ngập tràn, Amane từ từ mở lời, sắp xếp lại những lý do đã chuẩn bị sẵn trong đầu để giải thích ngọn ngành.

Amane luôn muốn làm Mahiru vui nhất trong ngày sinh nhật của cô, và cậu đã vắt óc suy nghĩ muôn vàn kế sách để mang lại hạnh phúc cho cô. Tình cờ đợt đó lại có buổi họp phụ huynh, và cậu sực nhớ đến sự tồn tại của Koyuki, người từng là người thay thế vị trí cha mẹ của Mahiru.

"Lần trước, ờm, cậu có nói là muốn đến thăm hỏi c-cô Ku... Kujikawa đúng không?"

Lúc nhắc đến Koyuki hồi Lễ hội Văn hóa, Amane đã được nghe Mahiru kể bà là người tốt thế nào. Khi hai người xa nhau, cô còn cho cậu xem bức thư bà gửi với một nụ cười pha lẫn sự hoài niệm, yêu thương và chút xót xa.

"Sau đó, lúc cậu cho mình xem qua bức thư của cô Kujikawa, mình đã thấy thông tin liên lạc. Lúc mình bảo cùng nhau xem nội dung thư phản hồi ấy, mình đã lỡ nhìn thấy địa chỉ email và số điện thoại trên tờ giấy note đi kèm..."

Đúng lúc đó, Amane đã có cơ hội tiếp cận thông tin cá nhân của Koyuki. Thường thì hai người trao đổi qua thư, nhưng có vẻ bà cũng để lại các phương thức liên lạc khác phòng hờ. Khi Mahiru lướt qua bức thư cho cậu xem, cậu đã vô tình thấy địa chỉ email, nơi ở và số điện thoại trên một tờ giấy note nhỏ cất cùng.

Tờ giấy note ấy cậu chỉ liếc qua, nhưng vì địa chỉ email khá đặc biệt và dễ nhớ nên dù không cố tình dán mắt vào, Amane vẫn ghi nhớ ngay lập tức.

Nói thật, trong suốt mấy ngày đắn đo không biết có nên gửi email hay không, cậu đã liên tục tự vấn và tự trách bản thân, rằng làm thế này có vi phạm nguyên tắc ứng xử, hay thậm chí là vi phạm đạo đức không. Cảm giác đó đến giờ vẫn còn nguyên, và cơn đau dạ dày sau khi gửi email xong vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu.

Cậu định một lúc nào đó sẽ tự mình đến chào hỏi, nhưng cậu thừa biết làm chuyện tự tiện thế này là không nên. Cậu cũng hiểu rất rõ việc lôi kéo Koyuki vào chuyện này hoàn toàn là sự ích kỷ của cá nhân cậu.

Dù vậy... Amane vẫn khao khát mượn sức mạnh của Koyuki.

"Mình thực sự xin lỗi Mahiru và cô Kujikawa vì đã tự ý biết và lợi dụng thông tin cá nhân.”

“Cháu cũng thành thật xin lỗi cô ạ."

Biết rõ bên kia có thể thấy được hình ảnh của mình, Amane tiến đến trước camera và cúi đầu thật sâu. Thấy vậy, Koyuki chỉ nở nụ cười gượng gạo như muốn nói "Hết cách với cậu luôn".

Dù đã xin lỗi rối rít từ lần đầu tiên liên lạc nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, Amane vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu. Đột nhiên, giọng nói pha chút cạn lời của bà vang lên từ loa máy tính, truyền thẳng vào màng nhĩ cậu.

“Đầu tiên tôi còn tưởng là email lừa đảo nên đã bàn bạc với vợ chồng và con trai cơ đấy?”

"Cháu thực sự vô cùng xin lỗi."

“Thôi thì, thấy cậu khẩn thiết quá nên tôi bỏ qua cho đấy. Tôi có thể cảm nhận được khí thế "vì con bé, bằng mọi giá" cùng sự áy náy tột độ của cậu. Lần sau nhớ cẩn thận nhé.”

"Vâng, cháu hứa sẽ không bao giờ tái phạm ạ."

Cậu không hề có ý định lặp lại hành động thất lễ bỏ qua mọi thủ tục như thế này nữa. Đối với Koyuki, Amane chẳng khác nào một kẻ đáng ngờ xa lạ, vậy mà bà vẫn chịu khó lắng nghe và hợp tác. Sự biết ơn và cảm giác có lỗi cứ thế trào dâng trong cậu.

“Coi như nể mặt tôi, Mahiru-san cũng tha thứ cho cậu ấy nhé. Cậu ấy đã dốc hết sức giải thích và liên tục cúi đầu xin lỗi tôi vì cháu. Cậu ấy còn nói: ‘Dẫu biết đây là một thỉnh cầu vô lễ và đường đột, nhưng mong cô hãy giúp cháu’.”

"C-Cháu đâu có giận! Amane-kun lúc nào cũng nỗ lực vì cháu, lần này cậu ấy cũng nghĩ cho cháu nên cháu mới thấy vừa áy náy, vừa vui, lại vừa vô cùng biết ơn."

“Cậu ấy truyền đạt nhiệt tình lắm cháu biết không? Cậu ấy bảo muốn cháu có một ngày sinh nhật hạnh phúc nhất trong đời, và sự hiện diện của tôi là điều không thể thiếu. Bị năn nỉ đến mức đó thì ai mà chẳng muốn giúp chứ? Hơn nữa, nếu tôi có thể góp một phần vào niềm hạnh phúc của Mahiru-san, thì đó là vinh hạnh của tôi rồi.”

Nghe giọng nói dịu dàng và êm ái ấy, những giọt lệ lại tí tách rơi từ khóe mắt Mahiru. Từng giọt cảm xúc vỡ òa lăn dài trên gò má ửng hồng. Amane tự nhiên hiểu được những giọt nước mắt ấy mang ý nghĩa gì.

Nhận thức được việc mình đã làm tuyến lệ của Mahiru yếu đi hẳn chỉ trong ngày hôm nay, Amane đưa chiếc khăn tay để sẵn bên cạnh cho cô. Mahiru khẽ nheo mắt cười rồi ngoan ngoãn nhận lấy.

“Được gặp lại cháu sau ngần ấy năm, Mahiru-san.”

Đợi đến khi Mahiru lau xong những giọt nước mắt lăn dài, Koyuki mới cất lời bằng chất giọng dịu dàng quen thuộc. Nghĩ rằng cuộc hội ngộ sau bao năm xa cách nên để hai người nói chuyện riêng, Amane toan bước lùi lại thì bị ngón tay Mahiru níu giữ. Dù chỉ là một cú níu tay áo nhẹ bẫng, nhưng Amane tự nhiên bị giữ chân lại. Dẫu Mahiru không để ý, cậu vẫn tự hỏi liệu sự hiện diện của mình có làm phiền cuộc hội ngộ của cả đối với Koyuki hay không.

Ngước nhìn Koyuki, cậu lại nhận được nụ cười khích lệ cùng ánh mắt ra hiệu "Cứ ở lại đi".

Mahiru vỗ vỗ lên chỗ trống bên cạnh trên ghế sofa, ý bảo cậu ngồi xuống. Nhìn vào màn hình máy tính, vẫn là khuôn mặt tươi cười khó dò của Koyuki. Dù còn chút do dự, Amane vẫn tin rằng mình không bị từ chối, và rụt rè ngồi xuống cạnh Mahiru.

“Tuy đôi lúc có trao đổi thư từ, nhưng việc gặp mặt nhau thế này... tính ra là bao lâu rồi nhỉ. Từ trước đến giờ tôi chưa có cơ hội nhìn thấy cháu trưởng thành... Lần này có được cơ hội này, tôi thực sự rất vui.”

"C-Cô Koyuki, đã lâu không gặp ạ..."

“Ây da, đừng khóc nữa, cho tôi xem nụ cười của cháu đi nào. Cất công gặp mặt mà lại khóc nhè thế kia.”

"Vâng."

Dùng khăn tay thấm đi những giọt nước mắt lớn liên tục rơi ra từ khóe mi, Mahiru cuối cùng cũng nở một nụ cười tươi tắn. Thấy vậy, Koyuki mỉm cười an tâm.

“Nhưng mà, nghĩ theo hướng khác thì việc cháu đã có thể khóc một cách tự nhiên cũng là điều đáng mừng đấy. Điều đó chứng tỏ cháu đã mạnh mẽ hơn, đủ dũng khí để phơi bày sự yếu đuối của mình cho người khác thấy.”

Từ nhỏ Mahiru đã không chịu để lộ sự yếu đuối, thậm chí với cả Koyuki, cô cũng hiếm khi cho thấy vẻ mặt mít ướt. Có lẽ cô mạnh mẽ, nhưng đồng thời cũng rất mong manh. Không thể dựa dẫm vào ai, chỉ biết ôm đồm mọi thứ một mình, dù đau khổ đến mấy cũng không thể làm nũng. Mahiru của hiện tại, chắc chắn đã vứt bỏ lớp vỏ cứng nhắc, trở nên yếu đuối và mềm mỏng hơn, nhưng cũng mạnh mẽ và dẻo dai hơn.

“Cháu đã trưởng thành hơn nhiều rồi, Mahiru-san.”

"...Cháu cảm ơn cô."

“So với lần cuối mà chúng ta gặp, biểu cảm của cháu sáng sủa hơn hẳn. Ánh mắt cũng lấp lánh hơn. Có vẻ cháu đã gặp được một môi trường tốt. Thật đáng mừng.”

"Vâng..."

Giọng nói an tâm từ tận đáy lòng đó chắc chắn xuất phát từ tình cảm chân thành dành cho Mahiru. Nụ cười hiền hậu chất chứa sự lo lắng và nhẹ nhõm, đủ thấy hồi đó bà đã quan tâm đến cô thế nào. Mahiru tuy đã nín khóc nhưng chẳng hiểu sao lại thu mình lại, ngồi thẳng lưng với tư thế vô cùng nghiêm chỉnh. Thấy vậy, Koyuki lấy tay che miệng, mỉm cười tao nhã.

“Fufu, giờ không còn quan hệ chủ tớ nữa nên cháu không cần phải cứng nhắc thế đâu. Giờ tôi chỉ là một bà cô bình thường thôi mà.”

"C-Cứng nhắc gì chứ... Chỉ là, lâu rồi không gặp nên cháu hơi căng thẳng thôi."

“Vậy sao. Fufu, tôi thì vui quá nên thành ra cư xử hơi thân mật, chắc huề nhau nhỉ.”

Chỉ một câu nói của Koyuki đã khiến Mahiru đỏ mặt ngượng ngùng, nụ cười của bà lại càng rạng rỡ hơn.

“Hỏi câu này thì hơi sáo rỗng, nhưng cháu có khỏe không? Dù thi thoảng có nhận được thư, nhưng tôi vẫn muốn nghe chính miệng cháu nói.”

"Vâng, cháu khỏe ạ. Rất..."

“Cứng đơ thế kia. Đừng căng thẳng vậy chứ, tôi có mắng hay bỏ đi đâu đâu mà.”

"Vâng."

“Đấy, lại căng cứng quá rồi.”

"Ư ư..."

“Cái này chắc Mahiru-san phải tự làm quen thôi.”

Dù bị trêu chọc nhiều lần, sự căng thẳng của cuộc hội ngộ sau ngần ấy năm vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm, Mahiru vẫn giữ tư thế ngồi thẳng tắp, nghiêm chỉnh hơn hẳn ngày thường. Dẫu vậy, ngoài sự căng thẳng, ánh mắt cô trao cho người đối diện qua màn hình còn ngập tràn sự tin cậy và thân thiết. Chắc chắn việc làm quen lại chỉ là vấn đề thời gian.

“Nhưng mà, cháu khỏe mạnh là tôi vui rồi. Không cần hỏi, chỉ nhìn biểu cảm của cháu là tôi biết. ...Cháu đã gặp được một người tốt nhỉ.”

"Vâng."

Bị nhắc đến bằng từ "người tốt" một cách bất ngờ, Amane cũng vô thức vươn thẳng lưng. Nhưng ngay lập tức, việc Mahiru khẳng định điều đó không chút do dự khiến cậu ngại ngùng, ánh mắt đâm ra lảng tránh.

“Mahiru-san đã nói vậy thì tôi không cần phải lo lắng về cậu ấy nữa rồi. Mà, tôi cũng có nghe chuyện cậu ấy chạy đôn chạy đáo vì cháu, nên từ đầu tôi đã không nghi ngờ cậu ấy là người xấu đâu.”

"Sống lâu thì nhìn người cũng chuẩn mà", nói rồi Koyuki cười khúc khích đầy tao nhã và có phần thích thú. Dạ dày Amane hơi quặn thắt lại vì nhột, nhưng vì chính cậu là người tự tiện liên lạc trước nên đành nuốt ngược vào trong, gượng cười đáp lại. Chẳng biết Koyuki có nhận ra cảm giác phức tạp của cậu hay không, bà vẫn giữ nguyên nụ cười đoan trang, quý phái.

"...Cháu thực sự không biết cảm ơn Amane-kun sao cho đủ. Cậu ấy đã vì cháu mà chuẩn bị biết bao nhiêu thứ, còn kết nối lại mối duyên với cô Koyuki nữa."

"Cậu không cần bận tâm đâu, đều do mình tự tiện làm mà."

Đáng ra cậu phải là người xin lỗi rối rít, nhưng sự thật là Mahiru đang rất vui vẻ, điều đó khiến cậu cảm thấy hạnh phúc và tự hào. Dù thủ đoạn có phần "hắc ám" nên Amane không thể công khai ăn mừng một cách trọn vẹn.

"Dù sao thì cũng là sinh nhật Mahiru mà, hạnh phúc bao nhiêu cũng không vừa. Thú thực ban đầu mình cũng nắm chắc thành công có một nửa thôi."

Cậu đã tự ôm lấy rủi ro bị coi là phiền phức, bị mắng, bị xa lánh hay bị ghét bỏ, nên việc được cả Koyuki và Mahiru dễ dàng tha thứ quả là một sự may mắn.

"Nếu chỉ cần mình cất công chạy vạy một chút mà làm Mahiru vui, thì công sức bỏ ra đâu có thấm tháp gì... Mahiru cũng luôn vì mình mà nỗ lực rất nhiều, nên mình cũng muốn trao lại cho cậu thứ gì đó. Mình muốn thấy nụ cười của Mahiru nhiều hơn nữa. Dù vừa làm cậu khóc mất rồi."

Mỗi khi Amane thốt ra một lời, những giọt lệ long lanh lại tuôn rơi từ khóe mi Mahiru. Amane cuống quýt lấy chiếc khăn tay nhẹ nhàng thấm những giọt nước mắt ấy. Cậu tự hỏi không biết chiếc khăn này có khóc theo không, khi mà hôm nay nó phải thấm biết bao cảm xúc tuôn trào từ đôi mắt Mahiru, một dáng vẻ mà trước đây cậu chưa từng hình dung nổi. Cậu cảm nhận được mình đã chạm đến và lay động trái tim cô một cách sâu sắc và tốt đẹp nhất.

"À ừm, cậu có vui không?"

"Vâng, đương nhiên rồi."

Nụ cười rạng rỡ, trong sáng đúng với lứa tuổi như muốn nói "Mình không thể cứ khóc mãi được", đã làm Amane và Koyuki cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi cũng muốn nghe lại chuyện của cậu thanh niên bên cạnh từ chính miệng Mahiru-san. Hai đứa đang hẹn hò đúng không?”

"...Vâng. Amane-kun là người đầu tiên mà cháu yêu. Khi ở bên cậu ấy, cháu cảm thấy rất bình yên, lồng ngực luôn ngập tràn sự ấm áp. Cậu ấy là người đầu tiên yêu thương cả sự giả tạo và bản chất thật của cháu, là người thấu hiểu và trân trọng cháu. Cậu ấy là người sẽ cùng cháu hướng về tương lai sau này, cùng cháu bước đi mãi mãi."

Tuy là quay mặt về phía màn hình máy tính, nhưng nghe cô gái mình yêu say sưa, tự hào ca ngợi và bày tỏ tình yêu với mình trước mặt người mà cô ấy kính trọng như mẹ ruột... Quả thực là xấu hổ đến mức không chịu nổi.

Tuy nhiên, niềm hạnh phúc khi biết Mahiru dành tình cảm sâu đậm cho mình lấn át tất cả. Mắt vẫn dán vào màn hình, cậu tự nhiên đưa tay tìm kiếm tay Mahiru, và chạm phải những ngón tay của cô cũng đang tìm kiếm cậu.

Hai bàn tay trượt qua những ngón tay, chạm vào lòng bàn tay nhau rồi đan vào nhau. Hơi ấm thân thuộc, nồng nàn hơn ngày thường lan tỏa qua từng kẽ tay.

528e1f09-a23f-40b0-b186-0c8927a8bd63.jpg“Vậy sao. Mahiru-san tìm được một người như vậy, thật tốt quá. Thật sự, rất tốt.”

Sự tin cậy và niềm hạnh phúc truyền qua đôi bàn tay đan chặt khiến Amane bất giác mỉm cười. Nụ cười ấy đã bị Koyuki thu trọn vào tầm mắt. Ánh nhìn của bà chẳng hề ấm áp như đôi tay đang nắm, mà mang một sự dịu dàng "ấm ớ" đến khó tả. Chẳng cần phải nói, với tư cách là người bạn trai vừa được ra mắt, cảm giác ngượng ngùng lúc này của Amane phải nhân lên gấp mười lần.

Cũng may là Koyuki không có ý định trêu chọc cậu như mẹ, bà vẫn giữ nguyên phong thái điềm đạm, chỉ lặng lẽ dõi theo hai người với ánh mắt trìu mến.

“Từ nhỏ Mahiru-san đã là một đứa trẻ nhạy bén, nên tôi từng lo cháu sẽ đánh mất niềm tin vào con người. Nhưng nhìn dáng vẻ này, có vẻ tôi đã lo thừa rồi.”

Nỗi lo lắng xuất phát từ việc chứng kiến Mahiru khôn lớn từ thuở ấu thơ là điều Amane hoàn toàn thấu hiểu. Bản thân Amane cũng từng tự hỏi: Tại sao cô ấy lại chọn một người như mình? Nếu để Mahiru nghe được suy nghĩ này, chắc chắn cô sẽ nổi giận cho xem.

“Nhân tiện, cháu đã nắm giữ được dạ dày của cậu ấy chưa?”

"...Cháu nắm giữ rồi ạ?"

"Trái tim cháu bị tóm gọn hoàn toàn rồi ạ."

“Ây da ây da.”

Vì đây là câu hỏi mà cậu có thể tự tin trả lời ngay tắp lự, nên cậu gật đầu mạnh mẽ. Koyuki mỉm cười đón nhận, nụ cười như muốn nói "Tôi biết ngay mà".

Từng nghe nói tay nghề nấu nướng của Mahiru là do Koyuki truyền thụ, nên là một người luôn được thưởng thức những bữa ăn ngon lành, Amane tự nhủ có nên cúi đầu bái lạy "nguồn cội" của Mahiru là Koyuki ở đây không.

Đang định cúi đầu một cách trịnh trọng hơn lúc nãy thì không hiểu sao Mahiru lại cuống quýt xua tay (bàn tay không nắm lấy tay Amane).

"A, n-nhưng mà, không phải cháu là người ôm đồm hết mọi việc đâu ạ. Amane-kun cũng nấu ăn mà! Cậu ấy hay nấu cùng cháu, có lúc tự tay nấu đãi cháu nữa! Bọn cháu chia nhau làm, à không, luân phiên nhau... nói chung là, cậu ấy thực sự đang cùng cháu... chia sẻ cuộc sống ạ!"

“Vâng vâng. Mahiru-san không cần cuống lên thế đâu, tôi hiểu rõ mà. Cậu ấy là mẫu người lý tưởng của Mahiru-san đúng không?”

"Vâng!"

Đôi mắt khẽ rung động, nhưng Mahiru gật đầu dứt khoát, không chút do dự nói tiếp.

"Ngày xưa cô Koyuki từng dặn cháu là phải chọn người thực sự nhìn thấu con người mình mà."

“Ừ, tôi đã từng nói vậy.”

"Cháu nghĩ cô Koyuki nói đúng lắm ạ. Hồi cô còn ở đây cũng vậy, nhưng từ khi cô rời đi, tiếp xúc với nhiều người, cháu lại càng thấm thía điều đó. ...Người sẽ mang lại hạnh phúc cho cháu, không phải là người gò ép cháu vào một khuôn mẫu, hay đánh giá cháu qua vẻ bề ngoài, mà là người không bao giờ phớt lờ cảm xúc của cháu."

Chính vì luôn bị bao vây bởi biết bao loại người, nên tiêu chuẩn cơ bản trong các mối quan hệ của Mahiru mới là việc liệu đối phương có tôn trọng người khác hay không. Nghe có vẻ hiển nhiên, nhưng lại là điều vô cùng khó khăn và quan trọng nhất đối với một con người.

"Amane-kun luôn ưu tiên cảm xúc của cháu và luôn cố gắng thấu hiểu cháu. Cậu ấy yêu con người thật của cháu, thấu hiểu và chấp nhận hoàn cảnh lớn lên của cháu. Được cậu ấy tôn trọng, cháu thực sự... rất hạnh phúc. ...Dù đôi khi cậu ấy tôn trọng thái quá đâm ra hơi rụt rè."

"Đó là vì Mahiru cả thôi!"

"C-Cháu biết chứ! ...Cháu hiểu rất rõ là cậu ấy trân trọng cháu. Chính vì trân trọng cháu nên mới thế."

Nghe cứ như đang khéo léo chê cậu hèn nhát, nhưng rõ ràng đây là sự "hèn nhát" mà cả hai đều đồng thuận cơ mà. Chẳng lẽ cô ấy có điểm gì không hài lòng sao?

Thấy Amane nhìn chằm chằm, Mahiru vội vàng bổ sung trong sự ngượng ngùng: "K-Không phải cháu bất mãn đâu nhé!? Ý cháu là, đôi khi cậu ấy không cần phải thăm dò ý cháu mà cứ làm theo ý cậu ấy cũng được..." Với tư cách là bạn trai, Amane càng thêm phần đau đầu vì không hiểu cô đang ám chỉ điều gì.

Nếu mình làm theo ý mình thì Mahiru chắc chắn sẽ quá tải nhiệt mất.

Cậu không hề có ý định phá bỏ lời thề ngày hôm đó, nhưng nếu nghe lời Mahiru, cậu lại có suy nghĩ: "Trong giới hạn không vi phạm lời thề, mình làm gì cũng được sao". Amane nghiêm túc lo lắng không biết việc nuông chiều và đụng chạm một Mahiru vốn không có sức đề kháng sẽ dẫn đến hậu quả gì. Cậu nhìn Mahiru bằng ánh mắt ái ngại. Còn Mahiru, có lẽ vì nhận ra mình vừa lỡ lời, nên chỉ đỏ mặt mà không hề hay biết những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu Amane.

“Hai đứa thân thiết vậy là tốt rồi. Nhưng gác chuyện đó sang một bên, tôi khá tò mò về cụm từ "cùng nhau chia sẻ cuộc sống" đấy.”

Giọng điệu không hẳn là trách móc, nhưng có chút gì đó cạn lời. Amane chợt nhận ra đây không phải là chủ đề thích hợp để bàn luận trước mặt người phụ nữ mà Mahiru kính trọng như mẹ, da mặt cậu bất giác giật giật.

"Ể, a, k-không phải đâu! Amane-kun là hàng xóm... à không, là người sống cùng chung cư với cháu thôi! Hoàn toàn không có chuyện gì khiến cô Koyuki phải lo lắng đâu ạ!"

"Cháu xin thề, cháu chưa từng làm chuyện gì tổn thương đến Mahiru."

Từ góc nhìn của Koyuki, việc một đứa con gái thân thiết như ruột thịt của mình lại bị một gã đàn ông xa lạ lợi dụng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra, nên chắc chắn bà sẽ lo lắng. Nếu không biết rõ sự tình, việc nghi ngờ hai đứa đang sống thử ở độ tuổi này cũng là điều dễ hiểu.

Amane đang hối hận vì sự vô ý của mình, thì Koyuki lại khẽ thở dài, vẻ mặt pha trộn giữa sự bối rối, cạn lời và bó tay. Sau đó, bà dành cho Mahiru một ánh mắt dịu dàng.

“Tôi không có tư cách gì để xen vào chuyện đó, nhưng ít nhất, việc hai đứa dành nhiều thời gian bên nhau mà vẫn thân thiết thế này là điều đáng mừng. Tiếp xúc càng nhiều, những điểm xấu của đối phương sẽ càng lộ rõ mà.”

"Đ-Điểm xấu ạ... ừm, cho dù có đi chăng nữa, thì cậu ấy cũng là người cháu có thể cùng bàn bạc và sửa chữa để tốt hơn."

Người ta thường bảo khi sống chung sẽ dần nhận ra thói quen sinh hoạt, quan điểm tiền bạc, ý thức vệ sinh, đạo đức và thường thức của đối phương rồi đâm ra chán nản. Dù hai đứa gần như dính lấy nhau suốt ngày, nhưng Amane hiếm khi thấy điểm gì ở Mahiru khiến cậu khó chịu hay không hợp.

Nếu có thì chắc là việc cô hay kìm nén cảm xúc, và vì muốn làm cậu vui nên dễ bị Chitose xúi giục làm những trò táo bạo. Việc đầu tiên thì đang dần được cải thiện nhờ sự thành thật của cô, còn việc thứ hai thì vấn đề nằm ở Chitose, nên có lẽ cậu cần phải chỉnh đốn cô nàng đó một trận mới được.

Vậy thì đến lượt Mahiru có điểm gì bất mãn với Amane không? Thực ra Mahiru rất ít khi góp ý cậu. À không, lúc mới quen cô ấy góp ý không kiêng nể gì luôn, nên có khi những tật xấu cần sửa đã được sửa sạch sành sanh rồi cũng nên.

Dù vậy, có thể vẫn còn những điểm Mahiru muốn cậu thay đổi. Amane nghiêm túc dặn dò: "Nếu có điểm nào không thích cậu cứ nói thẳng nhé? Mình không muốn làm Mahiru khó chịu đâu. Cả hai cùng muốn sống thoải mái mà, nếu sửa được mình sẽ sửa." Nghe vậy, Mahiru cuống quýt lắc đầu quầy quậy.

"Amane-kun lúc nào cũng lo lắng thái quá cho mình ấy chứ, mình ổn mà!? Với mình, cậu là một người vô cùng tuyệt vời đấy nhé!?"

"Cậu không cần phải nịnh mình thế đâu?"

"...Thế thì, chính là điểm này đấy. Lần sau nếu được khen thì hãy học cách đón nhận đàng hoàng vào."

Mahiru bĩu môi phụng phịu ra mặt, đưa tay vỗ bôm bốp vào đùi Amane. Không muốn cô dỗi thêm, cậu đành đáp: "Mình biết rồi, cảm ơn cậu nhé" để ngăn chặn đôi má kia phồng to hơn nữa.

“Mahiru-san đã hoàn toàn mở lòng rồi nhỉ.”

Nghe lời nhận xét đầy cảm xúc ấy, Amane nhìn lại màn hình. Koyuki nãy giờ vẫn im lặng quan sát cuộc trò chuyện của hai người, ánh mắt bà dừng lại ở đôi bàn tay đang đan vào nhau đùa giỡn. Chắc chắn bà đã nhìn thấy tất cả.

Đến cả Mahiru cũng cảm thấy xấu hổ, rụt vai lại, khuôn mặt ửng đỏ. Amane cũng phải cố gắng kiềm chế sự ngượng ngùng đang trực trào ra ngoài. Nhìn dáng vẻ của Amane và Mahiru, Koyuki bật cười vui vẻ trong cổ họng. Giữ nguyên nụ cười ấy, bà từ từ hướng ánh mắt về phía Amane.

‘Theo góc nhìn của Fujimiya-san, Mahiru-san là người thế nào?”

"Thế nào ạ..."

“Ây da, hỏi vậy nghe giống phỏng vấn quá nhỉ. Không phải thế...nhưng tôi muốn biết, Mahiru-san trong mắt cậu là một cô gái ra sao.”

Bị dò xét bằng một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng đầy tính thăm dò, Amane không trả lời ngay mà từ từ suy ngẫm trong đầu.

Mahiru trong mắt cậu là người thế nào?

Nói cách khác, cậu thấy cô là một thiếu nữ ra sao. Đây giống như một câu hỏi để kiểm chứng xem liệu Amane, người tự nhận là yêu con người thật của Mahiru có thực sự thấu hiểu cô hay không.

Từ thái độ của Koyuki, cậu có thể nhận ra tất cả những điều này đều vì Mahiru.

Hiểu rõ dụng ý đó, Amane băn khoăn không biết nên trả lời sao cho phải.

Mahiru trong mắt mình.

Amane khẽ lướt mắt sang cô gái bên cạnh. Mahiru cũng đang ngước nhìn cậu, ánh mắt chan chứa sự kỳ vọng xen lẫn chút bất an vì tò mò không biết cậu nghĩ gì về mình. Đáp lại ánh nhìn dò xét ấy, Amane quyết định không giấu giếm, nói ra những cảm xúc chân thật nhất của mình.

3a931fcf-35a7-4033-9a6c-78bb3da42941.jpg"...Cậu ấy có vẻ mạnh mẽ, hay chịu đựng, nhưng thực chất lại là một cô bé rất sợ cô đơn và thích làm nũng ạ."

Đó là hình ảnh Mahiru trong suy nghĩ của Amane.

"Amane-kun!?"

"Không, thì tại... cậu có vẻ rất thích làm nũng với mình mà."

"Đúng là thích thật! Nhưng cậu đừng có dõng dạc tuyên bố trước mặt cô Koyuki như thế chứ!"

Bị phơi bày bộ mặt ít ai thấy một cách bất ngờ, Mahiru đỏ mặt tía tai hơn cả lúc nãy, đấm thùm thụp vào bắp tay cậu. Nhưng Amane không hề có ý định rút lại lời nói.

"Về cơ bản, cháu nghĩ Mahiru là kiểu người có thể tự mình làm mọi việc, và vì không muốn để ai bước vào thế giới riêng nên cậu ấy luôn cố gắng tự mình gánh vác tất cả. Cậu ấy hiếm khi dựa dẫm vào người khác, thỉnh thoảng lại tự trói buộc bản thân bởi những giới hạn do chính mình đặt ra..."

Mahiru luôn khiêm tốn, hay dè dặt, và không ưu tiên bản thân. Dường như vì trong vô thức, cô luôn sợ làm phiền người khác, sợ bị bỏ rơi, nên cô luôn tránh việc hoàn toàn dựa dẫm vào người khác, kể cả với Amane.

Điều này lại càng rõ rệt hơn với những người ngoài. Bản thân cô không thể hoàn toàn tin tưởng người khác, lại bị ám ảnh bởi áp lực vô hình phải trở thành một "đứa trẻ ngoan". Vì quá chán ghét việc bộc lộ sự yếu đuối, cô đã đeo lên chiếc mặt nạ của một thiếu nữ hoàn hảo khi ra ngoài, và thậm chí còn biến trạng thái đó thành sự bình thường.

Đó chính là "Thiên sứ" mà mọi người vẫn thấy.

Nhưng Mahiru của hiện tại đã khác.

"Bây giờ, cậu ấy đã học được cách dựa dẫm vào người khác, học được cách tựa vào vai cháu, và để cháu ở bên cạnh. Cậu ấy tin tưởng cháu và cho cháu thấy con người thật của mình. Cháu nghĩ đây là một quyết định lớn đối với Mahiru, và cũng là minh chứng cho sự tin tưởng cũng như tình yêu sâu sắc mà cậu ấy dành cho cháu."

Không cần phải che giấu, có thể dựa dẫm, có thể làm nũng, chính vì Mahiru luôn tin tưởng cậu như vậy, nên mới có một Mahiru nhạy cảm, sợ cô đơn và mong muốn được ở bên Amane với một trái tim chân thành như hiện tại.

Cậu thực sự rất tự hào về điều đó.

"Trước mặt cháu, cậu ấy không cần phải tỏ ra là một đứa trẻ ngoan, không cần phải cố gắng quá sức, mà cứ tự nhiên làm nũng bằng những cảm xúc chân thật nhất. Dáng vẻ đó thực sự rất đáng yêu... khiến cháu cũng không kìm được mà nuông chiều cậu ấy hết mực..."

Cậu đã chứng kiến sự thay đổi của Mahiru, từ cô gái bị ngăn cách bởi một bức tường trong suốt mềm mại nhưng sẵn sàng đẩy lùi mọi thứ, trở thành người dần tháo gỡ mọi rào cản và sự e dè, tuy có chút rụt rè nhưng lại chân thành làm nũng. Chính vì thế, sự đáng yêu của Mahiru khi cô ngoan ngoãn làm nũng càng trở nên nổi bật hơn bao giờ hết.

Tất nhiên, Mahiru điềm đạm, tự lập thường ngày hay Mahiru tiểu ác ma luôn âm mưu làm cậu mê mệt cũng đều rất đáng yêu, nhưng đây lại là một sự đáng yêu theo một chiều hướng hoàn toàn khác.

Đôi khi, tình yêu thương trào dâng khiến cậu muốn làm cô tan chảy và đắm chìm trong sự ngọt ngào ấy, nhưng điều đó lại đi ngược với mong muốn của Mahiru. Vì vậy, cậu luôn tự đặt ra giới hạn, chỉ nuông chiều trong phạm vi mà Mahiru mong muốn. Không biết cô có nhận ra điều đó không nhỉ.

Mà này, có vẻ như mỗi lần Amane nói, thanh xấu hổ của Mahiru lại tăng lên. Hiện giờ, khuôn mặt cô đỏ bừng, run rẩy như sắp khóc. Cậu hy vọng kiểu "sắp khóc" này vẫn nằm trong giới hạn an toàn.

"À, không phải cháu chỉ nuông chiều cậu ấy vì thấy đáng yêu đâu ạ. Cháu luôn tôn trọng và ngưỡng mộ Mahiru, một người luôn nỗ lực không ngừng nghỉ và tự kỷ luật bản thân. Chính vì thế, cháu muốn trở thành chốn bình yên cho cậu ấy. Cháu không bao giờ làm điều gì khiến Mahiru tổn thương đâu ạ!"

Dù có yêu Mahiru đến mấy, việc nuông chiều thái quá trái với ý muốn của cô sẽ không mang lại lợi ích cho cả hai. Amane chắc chắn sẽ không làm những hành động tự phá bỏ giới hạn của mình. Điều ưu tiên hàng đầu là Mahiru được sống những ngày tháng vui vẻ, bình yên, nên cậu luôn cố gắng kiểm soát bản thân.

"Ờm, cháu xin thề sẽ không bao giờ làm những điều mà cô Kujikawa lo lắng, như cướp đoạt, đòi hỏi đơn phương hay làm tổn thương Mahiru. Chỉ nói suông thì có vẻ hơi nông cạn, nhưng cháu không có ý định phá vỡ lời thề đó."

Đến đây, Koyuki hơi mở to mắt ngạc nhiên, rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm đầy cảm thán. Quả nhiên ý nghĩa câu hỏi của bà là vậy, và câu trả lời của cậu chắc hẳn đã đáp ứng được kỳ vọng của bà.

"Đối với cháu, Mahiru là người cháu vô cùng yêu thương, trân trọng và muốn mang lại hạnh phúc. Nhưng đồng thời... cậu ấy cũng là người bình đẳng với cháu. Cháu không muốn áp đặt gánh nặng hay phớt lờ ý kiến của cậu ấy. Cháu mong chúng cháu có thể cùng thảo luận, nỗ lực để cả hai cảm thấy thoải mái hơn, và cùng nhau xây dựng một nơi chốn hạnh phúc cho cả hai. Nếu là cháu và Mahiru, cháu tin chúng cháu có thể làm được."

Cậu thích nuông chiều và muốn cống hiến hết mình cho Mahiru, nhưng Mahiru không hề mong muốn trở thành một sự tồn tại chỉ biết hưởng thụ.

Điều Mahiru khao khát là cả hai cùng chấp nhận những điểm tốt và điểm xấu của nhau, cùng nhau thay đổi để tìm ra hình thái phù hợp nhất, thấu hiểu nhau và sống những ngày tháng bình yên. Một người gánh vác quá nhiều cũng không được. Cô muốn cả hai chia sẻ gánh nặng, hỗ trợ nhau và cùng "hai người" bước tiếp.

Và Amane cũng có chung suy nghĩ ấy.

"Thế nên, xin cô đừng lo lắng. Cháu sẽ làm Mahiru hạnh phúc. Chúng cháu sẽ cùng nhau hạnh phúc."

Tuy tự nhận thấy lời lẽ của mình có phần sến súa khi để người ngoài nghe thấy, nhưng đó là cảm xúc chân thật không thể chối cãi, là niềm tin bất biến, và cũng là lời thề sẽ không ngừng nỗ lực từ nay về sau.

Cùng nhau tôn trọng, tin tưởng, thấu hiểu, chấp nhận sự khác biệt, san sẻ khó khăn và nâng đỡ nhau, đó chính là ý nghĩa của việc "cùng nhau bước tiếp", cũng là con đường dẫn đến niềm hạnh phúc của nhau.

Amane tin rằng, với Mahiru, cậu có thể nỗ lực để vun đắp hạnh phúc ấy.

Tuy có chút ngượng ngùng, nhưng Amane muốn truyền đạt điều này một cách rõ ràng và chân thành nhất. Cậu nhìn thẳng vào mắt Koyuki và khẳng định. Koyuki chậm rãi hít một hơi thật sâu.

Tim đập nhanh đến mức Amane cảm giác như nó không còn thuộc về mình, cậu kiên nhẫn chờ đợi phản hồi từ Koyuki. Bà khẽ nở một nụ cười hiền hậu, dịu dàng như một đóa hoa vừa chớm nở.

Áp lực khiến người ta phải nín thở ban nãy dường như tan biến vào hư không, nhường chỗ cho một nụ cười vô cùng ấm áp toát ra từ sâu thẳm con người bà.

“Một lần nữa, tôi có thể khẳng định rằng sự lựa chọn của Mahiru-san là không hề sai lầm.”

Câu nói đó là để Amane nghe thấy, hay là để bà tự nhủ với chính mình? Không rõ nữa, nhưng ít nhất, cậu biết chắc mình đã được chấp nhận.

“Tôi luôn tin tưởng vào con mắt nhìn người của Mahiru-san, nhưng vẫn muốn kiểm chứng lại cho chắc... xin lỗi vì đã thăm dò cậu nhé. Nếu nhân cách cậu có vấn đề, dù thân già này có phải chịu cực hình, tôi cũng quyết đến lôi cháu nó về.”

Amane chợt nhận ra, nếu sai một ly đi một dặm, chuyện này có thể đã bùng nổ thành một vụ rắc rối lớn. Cậu thầm thở phào nhẹ nhõm vì đã vượt qua bài kiểm tra của bà mà không để lộ chút sơ hở nào.

Sẽ thật rắc rối nếu Mahiru, người đã quyết tâm dâng hiến cả cuộc đời để làm Amane hạnh phúc bị kéo ra khỏi vòng tay cậu. Nhưng suy cho cùng, nếu không được chấp nhận, sự yếu kém của bản thân không đạt tiêu chuẩn của Koyuki mới là thứ đáng trách hơn cả.

"C-Cô không cần phải làm thế đâu ạ! Amane-kun là người tốt, ba mẹ cậu ấy cũng rất tuyệt vời...!"

“Chà, vậy là đã chào hỏi phụ huynh rồi cơ à.”

Amane thoáng nghĩ người phụ nữ này cũng có kiểu nhặt nhạnh những từ ngữ có lợi cho mình y như Shihoko. Tính cách của bà tuy khác Shihoko, nhưng có vẻ cũng khá cứng rắn.

“Tốt lắm, tìm được người trân trọng mình thì phải tranh thủ dọn đường trước là điều cần thiết đấy. Thời buổi này kiếm người như vậy hiếm lắm.”

"Ư... Ư ư, cô Koyuki nói thẳng thừng quá, cách diễn đạt cũng không hay nữa. Cháu không có ý định..."

"Xin lỗi cô, có lẽ cháu mới là người chủ động dọn đường ạ."

"Amane-kun!?"

"Nói đúng hơn là... mẹ cháu mới là người đào hào lấp giếng được một nửa rồi... Kiểu như khí thế hừng hực 'Không thể để lỡ cơ hội biến một cô bé đáng yêu, lễ phép và ngoan ngoãn thế này thành con dâu được'."

Nghĩ lại mới thấy, Shihoko dường như đã hăng hái bắt tay vào công cuộc dọn đường ngay cả trước khi Amane phải lòng Mahiru. Khứu giác nhạy bén, khả năng đánh hơi thần sầu, hay phải gọi là tính cách làm việc không biết mệt mỏi nhỉ.

Cậu không phủ nhận rằng sự nhiệt tình thái quá đó có lúc khiến cậu thấy thừa thãi. Nhưng suy cho cùng, việc hai người đến được với nhau cũng có sự góp sức của ba mẹ, nên cậu không thể trách móc họ được. Gác lại chuyện đó, bản thân Amane vẫn muốn tự mình tự nhiên tiến tới hơn, nên thâm tâm cậu vẫn coi đó là sự can thiệp không cần thiết.

"...Nghe cậu nói vậy, nửa sau cháu có cảm giác như mình cho mượn máy xúc đất ấy."

"Hả?"

"không có gì ạ."

Mahiru thì thầm bổ sung điều gì đó cho Amane, nhưng cậu vì đang mải lầm bầm phàn nàn về Shihoko trong đầu nên không nghe rõ, bèn hỏi lại.

Có vẻ không có ý định nhắc lại, Mahiru quay mặt đi chỗ khác.

Đây là cử chỉ quen thuộc mỗi khi Mahiru muốn giấu giếm điều gì đó, nhưng Amane không muốn ép uổng cô, nên đành đợi đến lúc cô sẵn sàng chia sẻ. Dường như micro đã bắt trọn lời của Mahiru, và Koyuki đã nghe thấy. Bà cười vui vẻ nhưng vẫn không giấu được vẻ thanh lịch, khẽ hắng giọng "Ái chà ái chà", rồi bỏ qua.

“Nhìn hai cháu thế này, tôi thấy mình lo thừa rồi. Đúng là tôi già rồi lẩm cẩm... đâm ra cảnh giác và lo chuyện bao đồng không đâu.”

Koyuki khẽ rũ mắt ra vẻ hối lỗi, ánh mắt bà ra hiệu cho Mahiru đang bối rối hãy bình tĩnh.

“Thế này thì gánh nặng trong lòng tôi bao lâu nay cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Giờ tôi đâu còn tư cách gì để xía mũi vào chuyện người khác, nên tôi vẫn luôn lo lắng. Không biết tương lai của Mahiru-san sẽ ra sao.”

"A", tiếng thốt khe khẽ vang lên từ người bên cạnh.

“Nhưng giờ thì ổn rồi. Nhìn cháu lúc này, tôi thấy yên tâm giao phó cháu cho cậu ấy. Có lẽ cháu sẽ nghĩ, một người đã rời đi và chẳng còn liên quan gì như tôi thì lấy tư cách gì mà phán xét. Nhưng với tư cách là một người lớn luôn dõi theo Mahiru-san, tôi thực sự nghĩ vậy đấy.”

Amane hiểu rằng, Koyuki luôn vì muốn tốt cho Mahiru nên mới thử thách cậu.

Từ nhỏ, bà đã luôn ở bên để Mahiru không phải chịu đựng nỗi cô đơn. Bà dạy dỗ Mahiru nên người để cô không bị lợi dụng, mài giũa cô để có một tương lai tươi sáng. Bằng cả tấm lòng, bà đối xử với cô bằng muôn vàn tình yêu thương, để cô có thể mở lòng yêu một ai đó, và không hoàn toàn mất niềm tin vào con người.

Và bà cho rằng, một Mahiru mà bà đã dốc lòng chăm sóc và trân quý đến thế, giờ đây có thể yên tâm gửi gắm lại cho Amane.

“Lần tới hai đứa hãy cùng đến thăm tôi nhé, tôi muốn giới thiệu với chồng và con trai tôi. Rằng tôi có thêm một đứa con gái đáng yêu và bạn trai của con bé. À, cháu cứ yên tâm, con trai tôi sẽ không ghen tị khi tôi có thêm vài đứa con đâu.”

Nghe đến từ "con", có vẻ Mahiru không chịu đựng được nữa, những giọt nước mắt tưởng chừng đã ngừng lại giờ lại tuôn rơi lả chã. Như thể đang vắt kiệt phần nước mắt lẽ ra phải rơi trong suốt quãng đời trước đây, như một phần vỏ bọc yếu ớt đang dần bong tróc, Mahiru bật lên những tiếng nấc khẽ khàng và khóc nức nở không kiềm chế.

Nhìn cảnh tượng đó, Koyuki chỉ nở nụ cười nhân từ, ấm áp bao bọc, cùng Amane lặng lẽ chờ đợi Mahiru tự mình vượt qua làn sóng cảm xúc.

“Ưm fufu, nhưng mà tôi chưa đồng ý chuyện kết hôn đâu nhé. Không chỉ qua gọi video, tôi còn phải tự mắt mình kiểm chứng xem cậu ta là người thế nào nữa cơ.”

Đợi lúc Mahiru đã bình tĩnh lại đôi chút, bà cố tình nói với vẻ tinh nghịch. Amane suýt nữa thì sặc.

Đôi môi cậu run rẩy toan định đáp trả, nhưng nhận được ánh mắt đầy ẩn ý như muốn nói "Ý tôi là vậy đấy", Amane chẳng thể cãi lại lời nào, chỉ biết mím chặt môi.

Quả nhiên tính cách này giống hệt mẹ mình!

Cậu thoáng rùng mình khi nghĩ đến việc bà và Shihoko mà hợp lại thì sẽ thành "cặp bài trùng nguy hiểm số 2" (số 1 là Chitose), nhưng bà không tấn công dồn dập, xem ra vẫn hiền hơn Shihoko hay Chitose. Nhận ra Amane không thể phản kháng mạnh mẽ, Koyuki khẽ bật cười, rồi ngồi thẳng lưng, hướng ánh mắt về phía Mahiru. Đó là biểu cảm toát lên tình mẫu tử mà ai cũng cảm nhận được, hệt như lúc nhìn đứa con yêu dấu.

“Thế nên, hai đứa đừng ngại, cứ cùng nhau đến nhé. Tôi luôn chào đón.”

"...Vâng!"

"Cháu cảm ơn cô ạ."

Lời hứa ấy cứ như thể hẹn ngày về ra mắt gia đình, mang theo cảm giác ngượng ngùng đan xen với niềm hân hoan và nhẹ nhõm dần dâng trào, khiến khóe môi Amane khẽ cong lên. Còn Mahiru, tưởng chừng đã cạn nước mắt nhưng vì quá vui sướng lại rơi thêm một giọt lệ. Koyuki đón nhận cả hai bằng một nụ cười tuyệt đẹp.

“À, tôi sẽ không tha cho cậu nếu làm Mahiru-san khóc đâu đó nhé.”

"...Ý cô là lần này không phải do cháu làm cậu ấy khóc ạ?"

“Ây da, cái đó thì... fufu, cứ coi như là ngoại lệ đi.”

Sự hài hước của Koyuki khiến cả Amane và Mahiru nhìn nhau rồi không nhịn được cười.

“Nếu là khóc vì vui sướng thì cứ để cháu ấy khóc thoải mái. Mahiru-san có vẻ không quen với hạnh phúc cho lắm, nên cậu hãy bù đắp cho con bé những phần còn thiếu nhé.”

"Cháu không dám chối từ ạ. Từ nay về sau, cháu sẽ cố gắng để cậu ấy luôn rơi nước mắt vì hạnh phúc."

"N-Này, Amane-kun."

Mahiru hốt hoảng như muốn hỏi "Cậu nói gì vậy", nhưng Amane không hề có ý định rút lại lời.

Làm cô khóc vì buồn bã hay tức giận là điều cấm kỵ, nhưng những giọt nước mắt vui sướng lại là chuyện khác. Nước mắt là cảm xúc trào dâng từ trái tim, và nếu đó là cảm xúc tích cực, bắt nguồn từ niềm vui, thì đâu có gì đáng ghét chứ.

Vì từ trước đến nay cô chưa có cơ hội được trải nghiệm điều đó, nên dù Amane có kéo cô đi qua biết bao cung bậc của niềm vui, cũng chẳng ai có quyền phàn nàn. Dù Amane có độc chiếm những giọt nước mắt ấy, cũng chẳng ai có quyền trách cứ.

“Vậy tôi giao phó cho cậu đấy. ...Hãy để cậu ấy mang lại thật nhiều hạnh phúc cho cháu, và lần tới gặp mặt hãy kể cho tôi nghe như những món quà lưu niệm nhé. Tôi sẽ rất mong chờ đấy.”

Câu trả lời của Amane dường như đã làm hài lòng Koyuki. Bà nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt dịu dàng, sâu thẳm ánh lên sự từ bi lướt qua cả hai người.

Đó là ánh mắt mà Amane từng thấy ở Shihoko ngày hôm ấy.

“Vậy, tạm biệt hai đứa. Mong Mahiru-san từ nay về sau sẽ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.”

Bằng chất giọng trong trẻo không vương chút muộn phiền, Koyuki gửi gắm lời cầu chúc cho tương lai của Mahiru, rồi liếc nhìn cô gái đang rưng rưng cảm động bằng ánh mắt đầy lưu luyến trước khi màn hình tối đen.

Màn hình tắt lịm không một tiếng động, chỉ còn phản chiếu hình dáng của Amane, Mahiru và căn phòng được trang hoàng lộng lẫy. Dù cuộc chia tay diễn ra chóng vánh, nhưng trong lồng ngực Amane vẫn ngập tràn một dư âm ấm áp khó phai.

Và có lẽ Mahiru cũng cảm nhận được điều đó. Cô ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm, nơi từng hiện hữu niềm hạnh phúc của mình như để đắm chìm trong dư âm ấy một lúc lâu... cho đến khi chầm chậm ngả người về phía Amane. Cô tựa cằm lên bắp tay và vai cậu, như đang làm nũng, rồi khẽ thở ra một hơi dài tĩnh lặng.

Nhìn mái tóc suôn mượt khẽ tuôn dài qua bờ vai nhấp nhô theo từng nhịp thở, Amane kiên nhẫn đợi cho đến khi Mahiru sắp xếp xong những ngôn từ trong lòng.

"...Amane-kun nè."

"Ừm."

Tiếng gọi thật khẽ.

"...Mình không biết phải nói gì nữa... Thật sự, mình hạnh phúc đến mức sắp phát điên lên được. ...Mình chưa bao giờ dám nghĩ ngày này sẽ đến."

Chắc chắn sâu thẳm trong tim, cô luôn khao khát điều đó. Khao khát được đối xử với Koyuki như một người thân trong gia đình.

Nhưng cô lại không đủ can đảm để biến điều đó thành hiện thực. Mahiru luôn ưu tiên người khác, và nói trắng ra là cô cũng rất nhút nhát.

Có muôn vàn cách để liên lạc, để nghe giọng, để gặp mặt bà, nhưng việc cô không làm, hay không thể làm, có lẽ là do vô thức cô tự kìm hãm bản thân vì sợ bị Koyuki từ chối.

Amane vẫn tự kiểm điểm việc mình đã khơi dậy nỗi sợ hãi và bất an ấy trong cô, nhưng cậu không hề hối hận dù chỉ một chút vì đã liên lạc với Koyuki. Bởi lẽ, khi mọi chuyện kết thúc, khuôn mặt Mahiru lại ngập tràn sự viên mãn đến nhường này cơ mà.

"...Cậu đã thấy hạnh phúc hơn chút nào chưa?"

Dù biết rõ câu trả lời nhưng vẫn cố hỏi, Amane tự thấy mình cũng có chút "ác ý", nhưng cậu thực sự muốn nghe câu trả lời đó. Dù chỉ là sự thỏa mãn cá nhân, nhưng cậu muốn xác nhận xem mình đã mang lại hạnh phúc cho cô gái mình yêu thương hay chưa.

"Đương nhiên rồi. Ừm, mình vui không tả xiết, hạnh phúc đến mức đầu óc lâng lâng, tim đập thình thịch... nhưng nghĩ đến việc nó sắp kết thúc lại thấy buồn buồn. ...Mình tự nhận thức được là cảm xúc của mình đang hơi hỗn loạn."

"Ừm, có quá nhiều chuyện xảy ra mà. Cậu cứ từ từ cảm nhận nhé."

Nghe chất giọng có phần trẻ con hơn thường ngày, Mahiru lẩm bẩm như đang tự sắp xếp những cảm xúc bùng nổ trong lòng hơn là nói cho Amane nghe, cậu cũng không vội vã mà chỉ nhẹ nhàng hùa theo. Có vẻ vẫn chưa quen với làn sóng cảm xúc vừa ập đến, Mahiru chuyển từ tư thế tựa vai sang ôm chặt lấy cánh tay Amane, vùi mặt vào bắp tay cậu.

Nhìn cô dụi đầu như đang xả bớt những xung động chất chứa, Amane bật cười khẽ trong cổ họng, rồi dùng tay kia nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc màu lanh rối bời của cô.

"...Không sao đâu, hạnh phúc này sẽ không biến mất đâu, cậu cứ thong thả mà tận hưởng. Những chuyện vui hôm nay của Mahiru, chúng ta sẽ cùng nhau khắc ghi nhé."

"...Vâng."

"Mong sao ngày nào đó khi nhớ lại hôm nay, cậu có thể mỉm cười nói rằng 'Ngày hôm đó mình thật hạnh phúc'."

Cậu mong rằng hôm nay sẽ trở thành một trong vô số những kỷ niệm hạnh phúc của cô.

Từ nay về sau, cậu muốn cùng Mahiru trải qua vô vàn niềm hạnh phúc, và cậu thực sự có ý định làm cho Mahiru hạnh phúc. Nên cậu hy vọng, không chỉ riêng hôm nay, mà những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mỗi ngày sẽ trở thành ký ức để cô nhớ về và cảm thấy mình đã từng rất hạnh phúc.

"...Này, sinh nhật vẫn chưa kết thúc đâu nhé?"

"Mình đã mãn nguyện lắm rồi, bụng sắp no căng rồi đây."

"Thế à, khó thật đấy. Bánh kem vẫn còn mà..."

Hiểu rõ cô đang nói "no" theo nghĩa bóng, Amane cố tình làm vẻ mặt tiếc nuối. Thấy vậy, Mahiru ngượng ngùng dụi đầu vào tay cậu làm nũng.

"...Nếu Amane-kun đút cho mình, thì mình sẽ ăn thêm một chút."

"Ừm, chỉ cần Mahiru muốn thì bao nhiêu cũng được."

Thấy Mahiru ngước nhìn cậu với vẻ rụt rè nhưng đầy kỳ vọng, Amane hiểu cô đang cố gắng làm nũng theo cách của riêng mình. Sức chứa của cậu đâu có nhỏ hẹp đến mức không đáp ứng nổi. Như muốn khẳng định sẽ chiều theo mọi ý muốn của Mahiru, cậu nhẹ nhàng xoa đầu cô. Mahiru nheo mắt lại, tỏ vẻ thích thú và dễ chịu.

"Bao nhiêu cũng được thì mình không ăn hết đâu, nên mình cũng sẽ đút cho Amane-kun nhé."

"Ừm, cảm ơn cậu. ...Năm sau mình sẽ làm cỡ nhỏ hơn một chút. Như thế hai đứa ăn mới vừa bụng."

"Năm sau..."

Cụm từ "Năm sau" dường như đã chạm đến tâm trí Mahiru. Cô lẩm nhẩm lại từ đó với giọng nói nhỏ xíu như tan vào không trung, chắc mẩm cô đang tưởng tượng ra một tương lai không xa, nơi có cô và Amane cùng đồng hành.

Như một ngọn đèn le lói thắp sáng trong bóng tối, đôi má Mahiru ửng hồng mờ ảo nhưng lại rõ rệt đến lạ thường. Cô rụt rè ngước nhìn cậu.

Ánh mắt ấy ánh lên niềm mong chờ không thể che giấu.

Việc cô đang mong chờ những tháng ngày sắp tới, việc cô không hề tỏ ra chán ghét ngày sinh nhật, việc cô thể hiện sự háo hức chờ đón ngày sinh nhật... Tất cả những điều đó được Amane cảm nhận sâu sắc qua biểu cảm của cô, và niềm hân hoan trào dâng từ tận đáy lòng cứ thế lan tỏa trên gương mặt cậu.

"Đúng vậy, năm sau. Liệu cậu có mong chờ không?"

"Vâng."

"Tốt quá. Mình cũng đang rất mong chờ năm sau đấy."

Những ngày tháng sắp tới cùng Mahiru, niềm vui khi được tự tay mang lại hạnh phúc cho cô, cảm giác lâng lâng khi được Mahiru tin tưởng và kỳ vọng... Tất cả đều là sự mong đợi, là niềm vui và hạnh phúc đối với Amane. Cậu tin chắc rằng, Mahiru cũng đang mang trong mình những cảm xúc y hệt như thế. Giờ đây, cậu hoàn toàn có thể khẳng định điều đó.

"...Cảm ơn cậu vì đã sinh ra trên đời này. Cảm ơn cậu vì đã yêu mình. Mình sẽ mang lại hạnh phúc cho cậu."

Đó không phải là những lời định nói cho Mahiru nghe, mà tự dưng bật ra khỏi miệng cậu. Nhưng có vẻ như nó đã lọt trọn vào tai cô.

Đôi mắt trong veo như hổ phách mở to đến mức tưởng chừng như sắp rớt ra ngoài, rồi sau đó, Mahiru nở một nụ cười ngọt lịm như muốn tan chảy. Cô thả lỏng cơ thể, hoàn toàn phó mặc và dựa hẳn vào người Amane.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!