Chương 281: Sự bất an và an tâm
"Nói trước nhé, mình không hề nghi ngờ cậu đâu."
Sau khi nhóm Itsuki ra về, Mahiru thốt lên một câu hơi khó hiểu, không vương chút cảm xúc nào khiến Amane giật nảy mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Amane chớp mắt liên tục khi cậu nhận ra đây là tiếp nối của câu chuyện lúc nãy. Mahiru đang ngồi cạnh trên ghế sofa, khẽ cụp mắt xuống và đưa tay níu nhẹ ống tay áo cậu. Dáng vẻ có phần mỏng manh ấy cho thấy dường như trong lòng cô cũng đang gợn chút lo lắng.
"Mình thừa hiểu Amane-kun, ờm, yêu mình nhiều như thế nào mà. Mình cũng biết cậu không phải là kiểu người sẽ thất hứa."
"Nhưng đổi lại, mình lại có những lời nói và hành động khiến cậu phải bận tâm mà đúng không, mình sẽ chú ý hơn."
"Việc Amane-kun được mọi người đánh giá cao vốn dĩ là một điều tốt, và đó cũng chẳng phải chuyện mình có thể cấm cản được."
"Nhưng mình không muốn thấy cậu phải khó chịu vì mấy chuyện đó."
"Tuy mình nghĩ Amane-kun nên cảnh giác với những cô gái cố tình tiếp cận cậu, nhưng thành thật mà nói, việc cậu được người khác mến mộ là điều không thể ngăn cản được. Điều đó chứng tỏ Amane-kun là một người tốt và được mọi người công nhận. Mình cũng hiểu rằng được yêu mến ở mức độ nhất định vẫn sẽ tốt hơn là bị ghét bỏ mà."
"Ừm, thì đúng là vậy. Nhưng mà này... Chuyện này hơi lạc đề một chút, nhưng mình có một thắc mắc nhỏ."
"Vâng?"
"Nãy mình cũng nói cái này rồi. Giả sử có một cô gái thích mình đi, nhưng tại sao cô ấy lại tán tỉnh mình cơ chứ?"
Đây chính là điểm Amane không tài nào hiểu nổi. Chuyện theo đuổi người mình thích thì cậu có thể hiểu được. Tuy nhiên, nếu thêm vào tiền đề "đối phương đã có nửa kia ràng buộc rõ ràng", thì câu chuyện lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Dẫu biết cảm xúc của con người là thứ không thể kiểm soát tuyệt đối, nhưng việc biết rõ đối phương đã có người yêu, hay thậm chí là bạn đời mà vẫn quyết định hành động, thì quả thực vượt xa tầm hiểu biết của Amane.
"Đã chủ động hành động, tức là cô ấy mong chờ đáp lại từ mình đúng không?"
"Đúng vậy. Chắc hẳn cô ấy muốn cậu nảy sinh tình cảm, nên mới tiếp cận và hy vọng cậu sẽ đáp lại."
"Nói trắng ra là cô ấy muốn cướp mình khỏi tay Mahiru, đúng không?"
"Có thể hiểu là như vậy."
"Rõ ràng là mình mê mệt Mahiru đến thế, vậy mà vẫn có người nghĩ họ có thể chen chân vào được sao. Thật không thể tin được, nhìn kiểu gì mà họ lại nghĩ mình có thể rời xa Mahiru chứ, không hiểu nổi."
Tạm gác chuyện có "ân ái" trước mặt bàn dân thiên hạ hay không sang một bên, Amane có thể khẳng định chắc nịch rằng, bất cứ lúc nào, ở đâu cậu cũng luôn yêu thương và trân trọng Mahiru hết mực.
Chưa từng cãi vã, cũng chẳng bao giờ lạnh nhạt với nhau. Cả hai luôn tôn trọng đối phương và cùng nhau tận hưởng những tháng ngày êm đềm, Amane luôn tự tin về điều đó và Mahiru cũng công nhận điều này, ngay cả những người xung quanh cũng nhận xét rằng hai người họ chẳng bao giờ có thể tách rời. Amane là một kẻ chưa từng để mắt đến người phụ nữ nào khác, hay nói đúng hơn là hoàn toàn mù tịt về phụ nữ đến mức khiến Itsuki phải cạn lời, mà giờ lại đi tòm tem với người khác sao? Bất cứ ai thân thiết với Amane nghe xong chắc cũng chỉ biết cười trừ và phán một câu: "Làm sao mà có chuyện đó được".
Giả sử thực sự có một cô gái muốn cưa đổ Amane, và cô ta nghĩ chỉ cần "thả thính" vài câu là cậu sẽ dễ dàng thay lòng đổi dạ, thì thật sự sai lầm. Nếu cô ta dám coi thường tình cảm mà cậu dành cho Mahiru rẻ mạt, thì cậu sẵn sàng cạch mặt ngay lập tức vì điều đó quá đỗi phản cảm.
"Vốn dĩ, nếu họ đã biết sự tồn tại của Mahiru mà vẫn cố tình tiếp cận thì mình chắc chắn sẽ cảnh giác. Nhìn thái độ thường ngày của mình mà họ vẫn không hiểu sao? Mình tuyệt đối sẽ từ chối mấy chuyện đó."
Là một kẻ có vòng tròn bạn bè siêu hẹp, điều mà cả bản thân và mọi người đều công nhận, Amane cũng có một "khoảng cách an toàn" khá lớn. Bất kỳ ai dễ dàng bước qua ranh giới cậu vạch ra thì ngay lập tức sẽ lọt vào tầm ngắm cảnh giác. Nếu hành động đó làm tổn thương Mahiru, sự cảnh giác ấy sẽ càng nhân lên gấp bội.
Cậu không thể hiểu nổi, và cũng chẳng muốn hiểu, cái thứ suy nghĩ cho phép bản thân làm rạn nứt mối quan hệ đang êm ấm của người khác. Chính vì thế, những người mang tư tưởng đó thậm chí còn không xứng đáng lọt vào tầm nhìn của cậu.
"Về khoản đó, Amane-kun còn 'an toàn' hơn cả mình nữa."
"Thay vì nói là an toàn, thì chuyện đó chẳng phải là hiển nhiên sao? Ai gặp chuyện đó mà chẳng thấy khó chịu."
"Mình hiểu ý cậu. Nếu là mình, mình sẽ gán nhãn người đó là 'kẻ có thể làm những chuyện như vậy' và giữ khoảng cách."
"...Thái độ đó của Mahiru chẳng phải chính là sự ‘an toàn' mà cậu vừa nói sao?"
"Thì cũng đúng. Nhưng so với mình, Amane-kun là kiểu vạch rõ ranh giới rạch ròi hơn nhiều. Mình thì dựng một bức tường, còn Amane-kun thì hướng thẳng đến việc cự tuyệt."
Nghe cô phân tích, có vẻ như phản ứng cự tuyệt của cậu còn gay gắt hơn cả Mahiru.
"Thì, lý do lớn nhất vẫn là mình không muốn Mahiru hiểu lầm mà, nên đành chịu thôi. Vả lại, mình cũng không muốn dây dưa với những kẻ thiếu quyết đoán, dễ dãi trong các mối quan hệ khác giới, nên mình sẽ tự giác cẩn thận. Nếu có thể ngăn chặn trước những hiểu lầm không đáng có thì dĩ nhiên là mình phải làm rồi."
Nguyên tắc của Amane là: Tốt nhất nên nhổ tận gốc những mầm mống có thể gây ra hiểu lầm hay cãi vã. Cả Amane và Mahiru đều thuộc tuýp người điềm tĩnh, biết lắng nghe đối phương và tìm tiếng nói chung, nên hai người gần như chẳng bao giờ cãi nhau. Vậy thì điều gì có thể làm mối quan hệ này rạn nứt? Chắc chắn đó là khi một trong hai làm sai hoặc thất hứa.
Dù đó là sự thật hay chỉ là hiểu lầm, thì ngay khi gieo rắc sự nghi ngờ, niềm tin chắc chắn sẽ bị sứt mẻ. Vì vậy, việc giảm thiểu tối đa mọi khả năng khiến đối phương nghi ngờ là điều vô cùng quan trọng.
Tuyệt đối không làm những hành động gây nghi ngờ, luôn thông báo, liên lạc và bàn bạc rõ ràng, đôi khi còn nhờ đến người thứ ba khách quan làm chứng. Đó là những lưu ý mà cậu luôn tự nhủ phải khắc cốt ghi tâm.
"Quay lại chuyện ban nãy, thế nên mình mới nghĩ nếu có ai đó có ý đồ tiếp cận mình thì phiền phức lắm, chỉ còn cách từ chối thôi. Mà nói thật, mình vẫn thắc mắc không biết có ai như thế thật không."
"Cứ vòng vo thắc mắc chỗ đó thì câu chuyện lại đi vào ngõ cụt đấy."
"Nhưng mà... Trên thực tế, mình chưa từng bị ai thả thính kiểu đó bao giờ."
"Amane-kun rất nhạy bén với ác ý, nhưng lại cực kỳ mù tịt trước hảo ý mà."
"...Mahiru-san, cậu đang giận à?"
"Nói là giận thì không hẳn... Giống như mình đang nhớ lại quãng thời gian vất vả để làm cậu nhận ra tình cảm của mình hơn..."
Thấy Mahiru đưa tay lên trán, thở dài thườn thượt với vẻ mệt mỏi, Amane, kẻ đã gây ra bao nỗi khổ cực đó đã không thể thốt ra một lời an ủi sáo rỗng nào, nét cười trên mặt dần cứng đờ lại.
Dù hai người đã chính thức hẹn hò được khoảng nửa năm, nhưng hành trình đi đến ngày hôm nay đã bị Itsuki và Chitose và những "khán giả" chứng kiến toàn bộ quá trình dán mác: "Nhìn chung là do Amane quá chậm tiêu, lại còn tự ti và chần chừ nên mới tốn nhiều thời gian đến vậy."
Bản thân Amane cũng nhận thức được rằng chính sự tự ti đã khiến cậu nghi ngờ bản thân, không dám tin vào tình cảm của cô. Cậu hoàn toàn hiểu được sự vất vả của cô trong quãng thời gian đó và cảm thấy vô cùng có lỗi.
"Không, ý mình là, hiện tại mình đã hiểu rõ Mahiru luôn nhiệt tình bày tỏ tình cảm với mình rồi! Chỉ là lúc đó mình không có sự tự tin thôi!"
"Nếu lúc đó cậu bảo là 'Mình không nhận ra' thì chắc mình sẽ che mặt khóc thương cho bản thân ngày ấy mất. ...Amane-kun ấy, dù người ta có bày tỏ tình cảm chân thành thì cậu vẫn cứ mù tịt thôi."
"Mình xin lỗi."
"B-Bây giờ cậu đã nhận ra và luôn thể hiện tình cảm rất nhiều, mình biết điều đó! D-Dù sao thì... Mình nghĩ Amane-kun hiện tại rất nhạy cảm với tình cảm của mình, hay nói đúng hơn là luôn đón nhận và đáp lại trọn vẹn. Nhưng đối với tình cảm của người khác, đặc biệt là tình cảm khác giới, thì cậu vẫn hoàn toàn mù tịt. Đúng hơn là siêu mù tịt."
"C-Cậu dám khẳng định chắc nịch thế cơ à...?"
"Chắc chắn đến mức có thể khẳng định luôn đó. ...Điều đó cũng minh chứng cho việc trong mắt Amane-kun chỉ có mình thôi, nên mình cũng chẳng thể giận cậu được."
"Trong mắt mình chỉ có Mahiru là chuyện đương nhiên mà?"
"...Cái kiểu buông mấy câu đó một cách tỉnh bơ như vậy, hư lắm."
"Ể...?"
"M-Mình biết trong mắt cậu chỉ có mình rồi. ...Vì mình luôn được yêu thương mà."
"Ừm. Cậu hiểu rõ ghê."
Nhìn dáng vẻ Mahiru lúng túng, giọng nói nhỏ dần đi vì ngượng ngùng ở cuối câu, Amane thấy cô đáng yêu đến mức không chịu nổi. Cậu vòng tay ra sau lưng, dịu dàng đón lấy cơ thể cô đang từ từ ngả vào mình làm nũng.
Giờ đây, cả hai đã có thể thẳng thắn đối diện với nhau hơn, dù là trao gửi lời yêu thương hay làm nũng.
Cậu đón nhận tình cảm từ Mahiru bằng cả cơ thể, vòng tay bao bọc lấy cô một cách cẩn trọng nhất để không làm tổn thương thân hình mềm mại ấy. Những bất an, lo lắng ẩn chứa trong dáng hình nhỏ bé kia, cậu sẽ dùng sự nâng niu, chở che để nuốt trọn và xua tan tất thảy.
Chút gồng cứng mỏng manh cũng tan biến trước cái vuốt ve nhẹ nhàng từ lòng bàn tay Amane. Cô thả lỏng, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào cậu như muốn nói "Mình giao phó hết cho cậu đấy". Khao khát được cảm nhận sức nặng ấy rõ ràng hơn, Amane giữ nguyên tư thế ôm chặt Mahiru, chậm rãi ngả người nằm xuống ghế sofa.
Cảnh tượng lúc này trông như Mahiru đang nằm đè lên người Amane. Hay nói đúng hơn là do cậu cố tình kéo cô nằm lên người mình. Bất ngờ bị đặt vào thế bị động, cộng thêm sự xấu hổ, Mahiru liên tục chớp mắt, cố gắng nhổm người dậy. Nhưng Amane không cần phải nói "Mình không thích đâu", cậu chỉ đơn giản là không buông vòng tay đang siết chặt quanh lưng cô.
"...C-Chắc là nặng lắm."
"Không nặng, không nặng chút nào. ...Với lại, mình muốn cậu dựa vào mình nhiều hơn nữa."
Mái tóc màu lanh khẽ đung đưa, Mahiru thoáng chút bối rối. Cậu thì thầm vào tai cô những lời lẽ đầy nuông chiều, đồng thời cũng như đang làm nũng ngược lại. Đôi má trắng ngần của cô lập tức ửng lên một tầng mây đỏ.
"Nói vậy thì, mình cũng muốn Amane-kun dựa vào mình nhiều hơn..."
"Cậu thích ngược lại à?"
"Đồ ngốc!"
Mahiru vùi mặt vào ngực cậu, dùng "tuyệt chiêu" tấn công trực diện. Amane bật cười, không tài nào nhịn nổi. Nhận ra Amane đang cười qua nhịp rung của lồng ngực, cô khẽ ngẩng nửa khuôn mặt lên, để lộ đôi má ửng hồng và ánh mắt sắc lẹm nhưng vô cùng đáng yêu.
Dù đang cố tỏ ra thong dong, nhưng Amane cũng tự nhận thức được những lời nói và hành động vừa rồi của mình khá táo bạo. Để đánh trống lảng, cậu đặt tay lên đầu cô, nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc suôn mượt để chúng không bị rối. Chỉ thế thôi, cái đầu nhỏ vừa ngóc lên lại ngoan ngoãn rúc vào ngực cậu.
Chịu đựng những cú cọ đầu như thể đang trút giận của cô, Amane mỉm cười đón nhận sự đáng yêu đó. Vừa tận hưởng sự ấm áp, mềm mại và cách làm nũng rất riêng của cô, cậu vừa chậm rãi luồn những ngón tay qua mái tóc màu lanh được chăm sóc kỹ lưỡng.
"...Amane-kun."
"Hửm?"
Sau một lúc lâu tận hưởng hơi ấm của nhau, chợt nghe tiếng gọi điềm tĩnh của cô, Amane khẽ nghiêng đầu. Mahiru đang lặng lẽ nhìn cậu. Trong đôi mắt ấy không còn chút bối rối hay ngượng ngùng nào, chỉ còn lại sự chân thành và kiên định.
"Mình không nghĩ tất cả những người bày tỏ tình cảm với cậu đều có ý đồ xấu. ...Chắc chắn sẽ có những cô gái vì không thể kìm nén, không thể che giấu được cảm xúc của mình mà thổ lộ với cậu. Một lúc nào đó, có thể sẽ có một cô gái chân thành nào đó nói thích cậu. Lúc đó, Amane-kun sẽ làm gì?"
"Mình sẽ từ chối. ...Mình sẽ trân trọng đón nhận tình cảm đó. Nhưng mình không có ý định đáp lại."
Không cần nghe đến cuối, Amane cũng hiểu cô muốn nói gì.
Dù là người luôn chung thủy với Mahiru, Amane cũng đủ hiểu rằng không phải ai tỏ tình với người đã có người yêu cũng đều mang ác ý. Đôi khi, vì quá đè nén tình cảm mà người ta buộc phải nói ra trước khi trái tim vỡ vụn.
Cậu không hề có ý định phán xét tất cả là những kẻ tồi tệ, và cảm xúc của một người cũng không phải thứ để người khác có quyền phủ nhận. Chẳng ai có thể hoàn toàn kiểm soát được tình cảm nảy sinh trong mình. Cũng có lúc, thứ tình cảm ấy vượt quá sức chịu đựng, trở nên mất kiểm soát và chỉ hướng về đối phương.
Chỉ là, Amane không có ý định đáp lại đoạn tình cảm đó.
"Người mình yêu là Mahiru, và người mình muốn cùng hướng đến tương lai cũng chỉ có Mahiru. Nên mình không định để bất kỳ ai khác bước vào vị trí bên cạnh mình. Chỗ này chỉ dành riêng cho Mahiru thôi."
Dù lời từ chối có thể khiến đối phương tổn thương,nhưng Amane tuyệt đối không bao giờ nhượng bộ. Người Amane yêu chỉ có Mahiru, và việc chọn ai khác ngoài cô ấy là điều không bao giờ xảy ra. Và Mahiru cũng vậy, cô sẽ không bao giờ nhường Amane cho bất kỳ ai. Chính vì cùng thấu hiểu điều đó, nên để xua tan đi những bất an, cả hai đã dùng lời nói và tình cảm để kết nối với nhau, để trái tim cùng hòa chung một nhịp đập.
"Thế nên, cậu không cần phải lo lắng đâu. Ngoài Mahiru ra, mình chẳng cần một ai khác cả."
"...Vâng."
Cảm nhận được sức nặng truyền đến nhiều hơn như một sự an lòng, Amane khẽ nheo mắt tận hưởng cảm giác êm ái ấy, nhẹ nhàng siết chặt lấy hơi ấm trong vòng tay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
