Otonari no Tenshi-sama ni Itsunomanika Dame Ningen ni Sareteita Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2076

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18232

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2196

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 799

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Web Novel ( LN vol 9 ) - Chương 279: Một niềm hạnh phúc khác

Chương 279: Một niềm hạnh phúc khác

Sáng hôm sau, khi Mahiru ghé qua nhà Amane trước lúc đi học, khóe mắt cô có hơi sưng một chút, nhưng nét mặt lại nở một nụ cười ngập tràn sự hạnh phúc trong đó.

Dù biết hôm qua cô đã khóc rất nhiều, phần lớn là do Amane, nhưng thật may là mắt cô không đến mức sưng húp lên như thể có chuyện gì vừa nghiêm trọng xảy ra. Thấy vậy, Amane là kẻ "đầu têu" làm cô khóc cũng phần nào thở phào nhẹ nhõm.

Trái với sự lo lắng của Amane, bản thân Mahiru có vẻ chẳng hề bận tâm. Nụ cười dịu dàng tự nhiên ấy chắc chắn là dư âm ngọt ngào từ những niềm vui ngày hôm qua vẫn còn đọng lại trong cô. Một biểu cảm viên mãn đến mức chẳng còn chỗ trống nào cho bất kỳ cảm xúc khác chen vào. Đối với một người vừa mới ngủ dậy như Amane, nụ cười ấy quá đỗi chói lòa và thực sự không tốt cho tim chút nào.

"Chào buổi sáng ạ." 

"...Chào buổi sáng." 

"...Sao cậu lại lảng tránh ánh mắt thế."

Nhận ra ánh mắt Amane hơi lúng túng, Mahiru bước lại gần. Dù đã ra tận phòng khách đón cô, nhưng Amane vẫn đang mặc đồ ngủ. Bị cô ngước nhìn với vẻ mặt có phần hờn dỗi, cậu bất giác lùi lại một bước. Đó chỉ là phản xạ tự nhiên nhằm giảm bớt sức sát thương từ sự đáng yêu quá mức của Mahiru, nhưng có vẻ cô không hiểu được ý đồ đó.

Thấy đôi lông mày của Mahiru xị xuống buồn thiu, Amane nhận ra mình vừa phản ứng sai bèn vội vàng thu hẹp khoảng cách, vòng tay ôm lấy lưng cô. Tránh né là một hành động quá sức bồng bột. Cậu hoàn toàn không có ý làm Mahiru tổn thương, thế nên cậu phải giải thích rõ ràng ý nghĩa hành động vừa rồi.

"Xin lỗi, không phải mình thấy ghét hay không muốn nhìn cậu đâu. Chỉ là quá..." 

"...Chỉ là quá?"

"Tại Mahiru trông hạnh phúc quá, mà mình thì mới ngủ dậy nên thấy chói lóa quá không dám nhìn thẳng ấy mà. Với cả đáng yêu quá nên, kiểu, không tốt cho tim lắm. Xin lỗi nhé, là do vấn đề của mình thôi. Mình không định làm cậu buồn đâu."

Nghe Amane giải thích, cơ thể Mahiru trong vòng tay cậu dần thả lỏng. Cô an tâm tựa hẳn vào người cậu, có vẻ hiểu lầm đã được tháo gỡ. Cô khẽ cựa quậy nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy Amane làm nũng, rồi ngước nhìn cậu thì thầm "Vậy thì được rồi" với vẻ mãn nguyện và lại vùi mặt vào ngực cậu.

"...Mặt mình lộ rõ thế cơ à?" 

"Rõ mồn một luôn. Tới mức phát sáng từ bên trong ấy chứ." 

"Đ-Đến mức đó á...?" 

"Đến mức đó đấy."

Một nụ cười rạng rỡ như muốn chọc mù mắt Amane, ấy vậy mà chính chủ lại chẳng hề nhận ra chút nào.

"...Từ hôm qua đến giờ mình cứ thấy vui, thế là cơ mặt cứ tự động giãn ra thôi. Ừm, m-mình sẽ chú ý." 

"Cậu nhớ chú ý nhé. Cứ vác khuôn mặt này ra đường thì không chỉ mình mà xung quanh cũng đột tử mất." 

"Cậu nói quá rồi đấy?" 

"Thật mà thật mà. ...Mahiru này, cậu phải tự nhận thức được là nụ cười thật tâm của cậu có sức sát thương cực kỳ cao đấy nhé."

Khác hoàn toàn với nụ cười "Thiên sứ" giả tạo, đây là nụ cười rạng rỡ, toát lên niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng mà không có một lời nào diễn tả được. Một nụ cười đủ sức thiêu rụi đôi mắt và tâm trí của bất kỳ ai nhìn thấy. Với tư cách là bạn trai, Amane thực sự thấy sợ hãi trước sức mạnh ấy. Mahiru ngẩng mặt lên, có vẻ đã thu liễm lại nụ cười ban nãy khiến Amane phần nào an tâm. Cậu hy vọng cô sẽ không trưng nụ cười đó ra khi ở bên ngoài.

"Vậy thì, chỉ trước mặt Amane-kun thôi nhé." 

"Nhờ cậu như vậy."

Mahiru nở một nụ cười mềm mại, cô khác hẳn sự cứng nhắc ngày xưa và siết chặt vòng tay ôm lấy Amane với vẻ vô cùng đắc ý. Cảm nhận trực tiếp sự mềm mại của cơ thể cô, không hề thua kém nụ cười kia, Amane cắn chặt môi, cố gắng kìm nén mọi rung động đang sục sôi trong lòng.

Để yên cho Mahiru cọ cọ dụi dụi trong lúc cô đang cao hứng thế này thì có nhiều vấn đề không ổn lắm. Amane khéo léo tạo khoảng cách, vừa tách cô ra vừa vỗ nhẹ lưng cô.

"...Mahiru này, mình còn chưa thay đồ nữa. Cậu đợi một chút nhé. Mình sẽ quay lại ngay."

Mahiru lập tức lộ vẻ tiu nghỉu. Biểu cảm thay đổi dễ đoán đến mức Amane bất giác bật cười, nhưng có vẻ điều đó lại làm Mahiru phật ý, cô khẽ bĩu môi hờn dỗi. Được cô ngoan ngoãn làm nũng thì đáng yêu thật đấy, nhưng đáng yêu quá thì hậu quả khôn lường, nên cậu thực sự cần thời gian để hạ nhiệt những cảm xúc bên trong.

"Cứ ôm thế này cũng được, nhưng mà, cậu muốn xem mình thay đồ à?" 

"Cậu chưa tỉnh ngủ đấy hả?" 

"Tới lúc này thì cậu phũ phàng thật đấy."

Biết rõ nếu trêu chọc thêm thì cô sẽ dỗi thật, Amane quyết định im lặng. Cậu dịu dàng xoa đầu Mahiru. người trông vẫn có vẻ luyến tiếc không muốn buông rồi gỡ cô ra khỏi vòng tay.

Ngoan ngoãn lùi lại, Mahiru ngước nhìn cậu với ánh mắt kỳ vọng: "Mình sẽ ngoan ngoãn đợi". Nhận thấy ánh mắt ấy, Amane mỉm cười tự nhủ phải nhanh chóng sửa soạn thôi, rồi hướng bước chân về phía phòng mình.

"Shiina-san, mắt cậu hơi sưng, không sao đấy chứ?"

Người lên tiếng hỏi thăm khi Amane và Mahiru vừa bước vào lớp là Kido, có vẻ cô nàng đã đến lớp từ trước. Vì sáng nay hai người thong thả ở nhà một chút rồi mới đi học nên đến muộn hơn nhóm Itsuki thường ngày. Hôm nay, Amane và Mahiru là những người đến lớp cuối cùng trong nhóm.

Hôm qua sau khi khóc xong, Mahiru đã rửa mặt, chườm lạnh và dưỡng ẩm kỹ càng, nhưng có vẻ vẫn không thể làm tan hoàn toàn vết sưng, khiến khóe mắt cô trông hơi ửng đỏ. Tuy không quá lộ liễu, chỉ là cảm giác hơi khang khác một chút, nhưng Kido đã tinh ý nhận ra.

"Mình không sao đâu. Chỉ là, ờm, có vài chuyện ấy mà."

Dù Kido đã biết chuyện sinh nhật, nhưng có vẻ Mahiru không muốn làm rùm beng trong lớp nên chỉ từ chối nhẹ nhàng, cố tình giấu nhẹm chuyện sinh nhật đi. Có lẽ cô thấy xấu hổ vì bị phát hiện ra chuyện mình khóc nên rụt rè thu người lại.

Amane thầm nghĩ, với một người vốn ghét để người khác thấy sự yếu đuối của bản thân như Mahiru, việc bị phát hiện là mình đã khóc chắc hẳn không dễ chịu gì. Nhìn dáng vẻ bẽn lẽn của cô, Amane là "thủ phạm" gián tiếp gây ra việc đó chỉ biết cười gượng.

"...Fujimiya-kun, cậu không được bắt nạt Shiina-san quá đáng đâu nhé." 

"Khoan đã, cậu hiểu lầm rồi. Mình đâu có làm Mahiru tổn thương đâu." 

"Đ-Đúng thế, Amane-kun là người quan tâm mình mà. Cậu ấy lúc nào cũng dịu dàng và trân trọng mình."

Amane cuống cuồng xua tay phủ nhận những hành vi tàn nhẫn ấy, còn Mahiru cũng hốt hoảng thanh minh thay cậu. Kido chớp mắt liên tục, rồi không hiểu sao lại làm vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, vỗ bộp lên vai Amane.

"...Fujimiya-kun, lần sau nhớ nương tay một chút nhé? Shiina-san không có sức chịu đựng trâu bò như cậu đâu đấy." 

"Khoan khoan khoan, hình như cậu đang hiểu lầm sang chuyện gì khác rồi thì phải!? Không phải thế đâu! Thật mà!"

Chắc mẩm Kido vừa suy diễn lệch lạc từ câu nói của Mahiru, Amane lắc đầu quầy quậy, dốc hết sức phủ nhận. Thấy bộ dạng lúng túng ấy của cậu, Kido bật cười sảng khoái.

"Fufu, đùa thôi đùa thôi. Nhìn là biết hôm qua hai người đã có một bữa tiệc tuyệt vời rồi." 

"...Kido này, cậu bị ảnh hưởng xấu từ bọn Itsuki rồi đấy." 

"Làm gì có. Mà gác chuyện đó sang một bên, cậu nên cẩn thận thì hơn. Shiina-san khi ở bên những người thân thiết thì trở nên rất 'mềm nhũn', cứ bất cẩn là để lộ nhiều thứ lắm đấy." 

"M-Mềm...?" 

"Cái đó thì tớ công nhận."

"Sao cậu lại công nhận chứ!"

Bị Mahiru lườm với ánh mắt "Thật không thể tin nổi", cả Amane và Kido đồng thanh đáp: "Thì tại thế mà", khiến Mahiru lại càng lườm nguýt trách móc dữ dội hơn.

"...Hình như tình hình hai người tiến triển nhanh ngoài sức tưởng tượng thì phải?"

Vừa tách khỏi Kido để đến chỗ đám Itsuki, Amane đã bị phủ đầu bằng một câu hỏi chẳng mấy hay ho. Chưa kịp nổi giận, cậu đã thấy ngán ngẩm, thầm nghĩ lại nữa rồi.

"Này nhé. Cậu muốn tớ cáu à." 

"Ái chà." 

"Ikkun này, Amane đâu dễ dàng ra tay như vậy. Cậu ta nâng niu Mahirun đến mức tự bắt mình 'ăn chay' cơ mà?" 

"Ồn ào quá đi mất."

Chitose lại tự dưng quả quyết mấy chuyện không đâu làm cậu đau cả đầu, nhưng cô nàng chẳng mảy may để ý mà còn nở nụ cười tươi rói đáp lại: "Nhưng cậu đâu có phủ nhận được đúng không". Quyết tâm giữ vững phương châm "miễn bình luận", Amane bơ đẹp luôn. Bị Chitose nhìn bằng ánh mắt đầy "ấm ớ", cậu cũng chỉ khẽ cắn môi cho qua.

Hiểu rằng Amane không có ý định hùa theo trò đùa của mình, Chitose nhún vai rồi chuyển ánh nhìn sang Mahiru, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Dù biểu cảm của Mahiru rất điềm tĩnh nhưng lại toát lên sự rạng rỡ, nên có lẽ Chitose cũng phần nào đoán được kết quả của một tháng chuẩn bị kỹ lưỡng.

"Mà thôi, nhìn dáng vẻ đó thì chắc mọi chuyện đã suôn sẻ rồi. Thật tốt quá." 

"Thực sự cảm ơn mọi người rất nhiều." 

"Không có chi, bọn tớ cũng muốn tổ chức sinh nhật cho Shiina-san mà. Hôm nay sẽ đến lượt bọn tớ. À, không làm ở đây đâu nên cậu đừng lo. Cậu không muốn làm rùm beng lên đúng không?" 

"Bọn tớ định mượn nhà Amane để tổ chức cái vụ đó đấy!"

"Mấy chuyện đó thì làm ơn nói trước đi chứ."

"Nhưng Amane thừa biết chuyện sẽ thành ra thế này mà đúng không." 

"Thì đúng là vậy." 

"Chà, người ta gọi đây là thần giao cách cảm đó." 

"Thay vì trông chờ vào thần giao cách cảm thì làm ơn nhớ giùm tớ cái là liên lạc trước sẽ chắc ăn hơn nhé."

Amane hiểu nhà mình là địa điểm thuận tiện nhất, và cậu cũng đã dự đoán trước chuyện này, nhưng ít ra thì nói trước một hai tiếng sẽ giúp mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn chứ. Cậu nhớ lại chuyện tương tự từng xảy ra và lên tiếng nhắc nhở, nhưng hai người họ cứ làm như gió thoảng bên tai.

Amane thở dài thườn thượt, tỏ thái độ cạn lời không giấu giếm, hay nói đúng hơn là cố tình cho họ thấy. Mahiru nhìn cảnh đó, vừa bối rối nhưng cũng thoáng nét cười vui vẻ.

"Thực sự cảm ơn sự quan tâm của mọi người. ...Được mọi người chúc mừng, quả nhiên là rất vui."

Lời thì thầm nhỏ xíu chỉ đủ cho những người đứng gần Mahiru nghe thấy, nhưng cả Itsuki và Chitose đều bắt trọn.

"Vậy thì phải tổ chức một bữa tiệc vui đến mức Mahirun phải đuối sức luôn mới được. Dù sao thì Mahirun cũng là nhân vật chính mà." 

"Đúng rồi đó. Shiina-san lúc nào cũng khách sáo quá, những lúc thế này cậu cứ tự tin vỗ ngực 'Tôi là nhân vật chính đây! Hãy quy phục đi!' cũng được mà."

 "Ể, ể...? Kiêu ngạo thế thì..." 

"Ý mọi người là Mahiru cứ tự nhiên tận hưởng cảm giác 'được chúc mừng là lẽ đương nhiên' ấy. Vì người thật tâm muốn chúc mừng Mahiru không chỉ có mình tớ đâu."

Lẽ ra Mahiru phải được những người bạn thân thiết chúc mừng sinh nhật từ lâu rồi mới phải. Tình cảm này vẫn còn thiếu sót nhiều lắm. Niềm vui từ Amane và niềm vui từ nhóm Chitose chắc chắn mang những sắc thái khác nhau. Niềm vui thì càng nhiều càng tốt, nên cậu mong cô có thể tận hưởng niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất.

Gửi gắm ý niệm đó, Amane mỉm cười xoa đầu Mahiru: "Cậu không cần lo đâu, bọn họ không có ác ý gì cả nên cứ yên tâm". Mahiru khẽ nhìn qua nhìn lại giữa Amane và nhóm Itsuki với vẻ hơi bối rối, rồi cũng bẽn lẽn mỉm cười và gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!