Otonari no Tenshi-sama ni Itsunomanika Dame Ningen ni Sareteita Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2076

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18232

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2196

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 799

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Web Novel ( LN vol 9 ) - Chương 277: Ngày sinh nhật của nàng thiên sứ

Chương 277: Ngày sinh nhật của nàng thiên sứ

Ngày hôm nay bận rộn đến mức lọt vào top những ngày bận nhất trong cuộc đời Amane.

Từ sáng sớm cậu đã đứng bếp, phô diễn hết những kỹ năng đã học hỏi và rèn luyện được thời gian qua. Đến chiều, cậu gọi đồng minh tới giúp trang trí phòng ốc và bàn bạc khâu cuối cùng với mọi người về điều bất ngờ lớn nhất. Xen kẽ giữa những lúc đó, cậu vẫn liên tục nhắn tin để Mahiru không cảm thấy cô đơn trong lúc chờ đợi.

Phải làm song song quá nhiều việc khiến não cậu suýt nữa là quá tải, nhưng nghĩ đến việc Mahiru lúc nào cũng làm được ngần ấy việc cùng lúc mà chẳng hề hấn gì, Amane thầm gửi một lời tán dương đến khả năng làm việc đa nhiệm của người yêu mình và tiếp tục cắm cúi chuẩn bị.

Cứ thế mà quay cuồng với mọi thứ, mặt trời dần ngả về tây lúc nào không ai hay.

Đến khi cậu đã cảm thấy mãn nguyện với chính thành quả của mình và nhìn lên đồng hồ, thời gian đã điểm đến lúc ăn tối thường ngày. Bên ngoài cửa sổ, dải ánh sáng chiều đỏ rực đã nhường chỗ cho sắc màu dệt từ ánh tím sẫm chuyển dần sang xanh thẫm của màn đêm.

Lúc nãy cậu còn lo không biết có kịp giờ không, nhưng giờ thì đã thở phào nhẹ nhõm vì mọi thứ hoàn tất vào phút chót. Amane bước đến cửa phòng bên cạnh, nhấn chuông gọi Mahiru, người mà nãy giờ vẫn đang ngoan ngoãn chờ đợi.

Cánh cửa lập tức mở ra, Mahiru cũng đã chuẩn bị xong xuôi theo cách của riêng mình.

"M-Mình vẫn luôn đợi cậu."

Thấy dáng vẻ vội vã chạy ra mở cửa và cách nói chuyện hơi vấp váp của Mahiru, Amane bất giác bật cười. Dường như nhận ra lý do khiến cậu cười, hai má cô ửng hồng, ánh mắt bối rối đảo quanh đầy ngượng ngùng.

"...X-Xin cậu hãy coi như chưa thấy gì đi."

"Tại sao vậy?"

"K-Không, tại vì, ừm, để lộ vẻ háo hức mong chờ đến mức lâng lâng thế này... xấu hổ lắm."

"Ể, tức là cậu đã rất mong chờ mà đúng không? Mình thấy vui lắm đấy."

Nếu đây chỉ là một buổi tiệc tự biên tự diễn làm thỏa mãn bản thân thì Amane hẳn sẽ rất sốc và xấu hổ, nhưng chỉ cần biết Mahiru đã vui vẻ và háo hức chờ đợi như thế này, bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cậu vô cùng mãn nguyện rồi.

Cậu không chắc liệu mình có thể đáp ứng trọn vẹn sự kỳ vọng mà cô nàng đang hồi hộp chờ đợi mình ở nhà hay không, nhưng cậu có tự tin rằng khâu chuẩn bị không hề có một sự sai sót nào.

Giờ thì, chỉ cần phô diễn thành quả đã dày công chuẩn bị này cho Mahiru xem nữa thôi.

Mahiru dường như cũng đã sửa soạn rất kỹ lưỡng. Đối với trang phục mặc ở nhà thì bộ đồ này trông vô cùng đáng yêu và được chăm chút tỉ mỉ. Amane nắm lấy tay cô và hỏii: "Mahiru chuẩn bị xong hết rồi chứ?", cô khẽ nheo mắt ngượng ngùng và đáp lại bằng một tiếng "Vâng" nhỏ xíu.

Cậu dắt tay Mahiru, người chỉ mang theo một chiếc túi xách nhỏ xíu cùng bước vào nhà mình, Mahiru khẽ chớp mắt ngạc nhiên khi nhận ra chỉ có khu vực thềm cửa vào là được bật đèn.

"...Ủa, sao tối thui vậy."

"Nhìn thấy hết từ ngoài cửa thì còn gì là thú vị nữa đúng không?"

Dù có bức tường ngăn cách giữa hành lang và phòng khách kiêm phòng ăn, nhưng trên cửa lại có lắp kính nên có thể nhìn xuyên thấu vào bên trong được.

Đã cất công giấu giếm nàng để lên kế hoạch và thực hiện mọi thứ, nếu lơ là ở khâu cuối cùng thì thật là sai lầm không thể chấp nhận được. Để tạo ra sự bất ngờ, đôi khi cần phải có điểm nhấn.

"Nên là, mình che mắt Mahiru lại có được không? Tối thì có thể hơi sợ, nhưng có mình ở đây rồi. Cậu cứ an tâm giao phó bản thân cho mình nhé."

"Fufu, nếu cậu đã nói vậy thì, mình hoàn toàn tin tưởng ở Amane-kun mà."

Sự đồng ý dễ dàng ấy chắc chắn xuất phát từ lòng tin tuyệt đối cô dành cho cậu.

Không chút do dự, trước cả khi Amane kịp dùng bàn tay che mắt, Mahiru đã ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Vừa thầm nghĩ trong lòng về sự ngây thơ đến mức nguy hiểm của cô nàng rằng "Cậu nên nghi ngờ mình thêm một chút đi chứ", Amane vừa luồn tay ra sau lưng và dưới đầu gối cô, rồi bế bổng cô lên.

Cô vẫn nhẹ bẫng như ngày nào. Vừa nghiêm túc vừa lo lắng tự nhủ phải bắt cô ăn nhiều thêm chút nữa mới được, Amane dùng một tay đang rảnh còn lại mở cửa phòng khách và bật đèn lên.

Mahiru có vẻ định nhắm mắt cho đến khi Amane bảo được phép mở mới thôi. Cảm thấy nhẹ nhõm trước sự ngoan ngoãn ấy, cậu bế cô bước tới chiếc ghế sofa đã được định sẵn làm "ghế danh dự" của chủ tiệc, rồi cẩn thận đặt cô xuống ghế một cách vô cùng nâng niu, tránh làm đau lấy cô

Dựa vào khoảng cách di chuyển và cảm giác khi ngồi, Mahiru dường như nhận ra mình đang ở đâu, cô vươn thẳng lưng với tư thế quen thuộc.

"A, cậu khoan mở mắt vội, cứ ngồi yên đó nhé. Đợi thêm một chút nữa thôi, cậu hứa chứ?"

"Fufu, đừng có đối xử với mình như trẻ con thế. Mình hiểu Amane-kun muốn phô diễn trọn vẹn nhất những gì cậu đã cất công chuẩn bị mà. Đợi thêm chút nữa thì có sao đâu, mình vẫn háo hức chờ đợi cậu mà."

"Xin lỗi xin lỗi. Thật may vì mình có người yêu tâm đầu ý hợp như cậu."

Dù nghĩ rằng cô ngoan ngoãn đến mức quá đáng, nhưng sự thông minh và nhạy bén đó mới chính là Mahiru. Amane khẽ cười khổ, rồi nhanh chóng quét mắt kiểm tra lại một lượt xem những thứ cậu chuẩn bị cho cô có thiếu sót gì không.

"Ừm, giờ cậu mở mắt ra được rồi đấy."

Mọi thứ đã sẵn sàng. Khi Amane cất giọng dịu dàng gọi, như chỉ chờ có thế, Mahiru từ từ nâng bức màn mi mắt lên.

Có lẽ do chưa quen với ánh sáng, đôi mắt đang nheo lại vì chói lóa dần dần mở to, thu trọn vạn vật vào tầm nhìn.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt trong ngày hôm nay tại căn phòng này, không biết cô cảm thấy thế nào?

"...Cái này..."

5135518c-0d1e-4666-b3f0-149ff4b665db.jpgGiọng nói nhỏ bé cất lên, mang theo những âm rung nhè nhẹ.

Chữ "cái này" ám chỉ điều gì, không cần hỏi cũng có thể đoán được qua ánh nhìn và sự lấp lánh trong đôi mắt cô.

"Mình đã nhờ Itsuki, Chitose, Kadowaki và Kido đến giúp trang trí đấy. Ờm, chẳng phải Mahiru từng nói nếu là bọn họ thì biết ngày sinh nhật cũng không sao mà đúng không? Chỉ với sức của mình thì không thể nào trang trí đẹp thế này được, nên khi mình nhờ, mọi người đã vui vẻ giúp đỡ ngay. Gu thẩm mỹ của mọi người còn ăn đứt mình, nên mình biết ơn họ lắm. Thế nào, trông đáng yêu nhỉ?"

"Đáng yêu lắm... Tuyệt quá."

"Mình nhờ họ trang trí sao cho ra dáng một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng, và kết quả là thế này đây."

Dưới sự trợ giúp của những người bạn hiếm hoi mà Mahiru mở lòng, căn phòng khách này đã lột xác hoàn toàn mang phong cách tiệc sinh nhật chỉ trong ngày hôm nay.

Chủ đề của bữa tiệc là: Bữa tiệc sinh nhật ngập tràn sự hạnh phúc mà thuở nhỏ từng mong ước.

Những chùm bóng bay đủ màu sắc được bó lại, kết hợp với những bông hoa giấy tiệp màu khiến bức tường trở nên vô cùng rực rỡ. Thêm vào đó, một dải đèn LED uốn thành dòng chữ HAPPY BIRTHDAY to tướng được treo trang trọng trên tường, càng làm tăng thêm vẻ lộng lẫy.

Từ trên trần nhà rủ xuống những dải pha lê lấp lánh, đung đưa theo làn gió từ máy sưởi, phản chiếu ánh đèn tỏa ra những tia sáng dịu dàng, chói lọi.

Trên chiếc ghế sofa mà Mahiru đang ngồi, những chú gấu bông cô yêu thích được thắt ruy băng điệu đà, như đang chực chờ nghênh đón nhân vật chính của ngày hôm nay.

Cứ tưởng trang trí nhiều thế này không gian sẽ trở nên lòe loẹt và lộn xộn, nhưng không, nhờ sử dụng tông màu ấm nhạt, kết hợp với cách bố trí và phối màu khéo léo, căn phòng mang một bầu không khí vừa ấm cúng, lại vừa toát lên sự vui tươi và năng động.

Ngay cả Amane, người vốn tự nhận mình là kẻ nhạt nhẽo và đã theo dõi sát sao quá trình trang trí, khi nhìn thấy thành quả hoàn thiện cũng phải thốt lên cảm thán. Thế nên đối với Mahiru, đây chắc hẳn là một sự bất ngờ vô cùng to lớn.

Nhìn đôi mắt mở to của cô phản chiếu lại khung cảnh căn phòng, ánh lên sự lung linh rung động, Amane bất giác mỉm cười sung sướng vì đã khơi gợi được phản ứng đúng như mong đợi.

"Mọi người đã trang trí xoay quanh màu sắc và những họa tiết mà Mahiru thích. Quả không uổng công nhờ Chitose đi thám thính mà."

"A... Mình nhớ là có nói chuyện về chủ đề này. Ra là cậu đã nhờ Chitose-san à."

"Có vẻ đến tận bây giờ cậu vẫn không hề hay biết nhỉ. Nhờ tài ăn nói của Chitose cả đấy. Thực sự giúp ích rất nhiều luôn."

Vì e rằng những gì Amane thấy về sở thích của Mahiru có thể khác với thực tế, nên cậu đã nhờ Chitose. Giờ nhìn ánh mắt rạng rỡ của Mahiru, cậu lại càng thấy quyết định nhờ vả Chitose là hoàn toàn đúng đắn. Bắt gặp ánh nhìn của Amane, Mahiru nở một nụ cười mềm nhũn, ngọt ngào. Cảm giác tự hào xen lẫn sự ngượng ngùng dâng trào, Amane khẽ hắng giọng "e hèm" một cái để che giấu đôi má đang dần nóng lên.

"...Cậu vui là tốt rồi. Vậy thì, ờm, mình đi dọn bữa tối đã chuẩn bị sẵn ra nhé."

Lấy cớ bữa tiệc sinh nhật vẫn còn tiếp diễn, Amane đứng dậy. Mahiru ôm chặt chú gấu bông được diện đồ xinh xắn trong lòng, mỉm cười bẽn lẽn dõi theo bóng lưng cậu.

Nhờ khoảng cách lùi xa vài mét, Amane phần nào kìm nén được nhịp tim đang đập thình thịch, cậu bắt đầu bày biện những món ăn đã nấu sẵn lên bàn ăn.

Qua mùi hương phảng phất, chắc Mahiru cũng lờ mờ đoán được cậu nấu món gì, nên sự mới lạ hay bất ngờ có lẽ không còn nữa. Tuy nhiên, vì mục đích chính là để chúc mừng và an ủi cho Mahiru, những hương vị quen thuộc vẫn là sự lựa chọn tốt nhất. Thực đơn chủ yếu là các món Nhật, nêm nếm theo phong cách vùng Kansai (thanh đạm), hoàn toàn dựa trên sở thích của Mahiru, người vốn không chuộng những món đậm vị hay kỳ lạ.

"Hồi sinh nhật mình, Mahiru đã dồn hết tâm huyết nấu nướng cho mình rồi, giờ đến lượt mình."

Cậu mỉm cười với Mahiru đang ngồi vào bàn ăn, rồi kéo chiếc ghế quen thuộc của mình ngồi xuống.

Tuy tay nghề còn kém xa Mahiru, nhưng cậu đã cố gắng hết sức bày biện những món cô thích lên bàn để cô vui. Dù không thể coi là một thực đơn sinh nhật hoành tráng sang trọng, nhưng cậu tin đây là những món ăn được cấu thành từ chính sở thích của cô.

Mahiru không kén ăn và chẳng ghét món nào đặc biệt, nhưng tất nhiên cô có những hương vị ưu tiên. Nhìn chung, cô chuộng cách nêm nếm thanh tao, nhẹ nhàng, hay nói đúng hơn là ít mặn, chú trọng vào việc làm nổi bật vị nguyên bản của nguyên liệu và hương vị của nước dùng.

Và việc làm nổi bật hương vị tự nhiên đó lại khó hơn nhiều so với nấu đồ ăn đậm vị.

Đồ ăn đậm vị khá dễ điều chỉnh, cùng lắm thì dùng gia vị lấn át đi là xong. Nhưng đồ ăn thanh đạm thì không thể làm thế được. Tôn lên vị nguyên bản của nguyên liệu và tận hưởng chính hương vị đó là hai phạm trù khác nhau, đòi hỏi phương pháp chế biến và cách nêm nếm hoàn toàn khác biệt. Vì thế, để làm chủ được khẩu vị yêu thích của Mahiru là cả một chặng đường dài.

Dù vậy, mình nhất định sẽ học bằng được kỹ năng đó trong tương lai.

Không thể nấu được món ăn người mình yêu thích, với tư cách là một người bạn đời, cậu tự thấy thật đáng hổ thẹn. Nhất là khi Mahiru luôn nấu những món trúng phóc khẩu vị của cậu. Dù món ăn làm ra cũng khá ngon, nhưng Amane vẫn tự nhủ rằng mình cần phải trau dồi thêm. Đang thầm tự trách sự yếu kém của bản thân, cậu chợt nhận ra Mahiru đang chăm chú quan sát nét mặt mình.

"...Ngon quá."

Bằng một phong thái từ tốn tao nhã, Mahiru kề bát canh lên môi, húp một ngụm nước dùng trong vắt, rồi nở một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa bừng nở và khẽ thở hắt ra.

Chỉ riêng phần nước dùng thôi, cậu đã phải học từ Mahiru cách ninh nấu bài bản từ những bước đầu tiên, nên chắc chắn hương vị này sẽ hợp với khẩu vị của cô. Và không nằm ngoài dự đoán, Mahiru vẫn giữ nét mặt dịu dàng, vui vẻ thưởng thức bữa ăn.

"May quá, hợp khẩu vị của cậu là tốt rồi. Thật tình, nãy giờ mình lo thót tim luôn ấy."

"Dù mình từng góp ý về kỹ năng nấu nướng của Amane-kun, nhưng mình nhớ chưa bao giờ tỏ ý chê bai món cậu nấu mà nhỉ."

"Không, chuyện đó thì mình biết. Nhưng mà này, việc đó với việc lo lắng không biết cậu có vui hay không là hai chuyện hoàn toàn khác nhau đúng không?"

Vừa dùng đũa xẻ đôi miếng củ cải luộc Furofuki nhồi xốt tôm, Amane lầm bầm đáp. Ngay lập tức, một giọng nói mang theo chút bất mãn cất lên: "Thì đúng là vậy, nhưng mà..."

"...Amane-kun, ngoảnh đi ngoảnh lại tay nghề nấu nướng của cậu đã lên hẳn một tầm cao mới rồi nhỉ."

"Trường hợp của mình là từ số âm leo dần lên được mức dương 50 hay đại loại vậy thôi, khoảng cách với Mahiru tận mức 100 hay 200, có đuổi cả đời cũng không kịp đâu."

"Nếu cậu dễ dàng đuổi kịp thế thì mình cũng thấy bối rối lắm."

"Có dành cả đời chắc cũng chẳng đuổi kịp được đâu. Vốn dĩ với mình, đồ ăn Mahiru nấu là số một rồi, tay nghề mình ra sao cũng chẳng quan trọng. Nhưng gác chuyện đó sang một bên, mình sẽ cố gắng để nấu ra món số một dành cho Mahiru."

"...Cậu lại nói mấy câu như thế rồi."

"Giờ cậu mới nhận ra à."

"Thật tình."

Từ "Thật tình" đó không mang ý trách móc, mà nghe giống như "Hết cách với cậu luôn". Trải qua khoảng thời gian dài bên nhau, Amane thừa hiểu điều đó.

Nói đúng hơn, nó bao hàm ý nghĩa: "Mình không ghét, ngược lại còn thấy rất vui."

Thấy Amane nhếch mép cười đắc ý, Mahiru khẽ mở to mắt, miệng lúng búng lầm bầm "Amane-kun thật là", rồi nheo mắt quay đi lảng tránh ánh nhìn của cậu.

"Cảm ơn vì bữa ăn ngon ạ." 

"Cảm ơn cậu đã thưởng thức."

Bữa ăn tối vốn đã được chuẩn bị với khẩu phần hơi ít đi một chút đã nhanh chóng bị hai người chén sạch.

Không phải Mahiru ăn quá ít, nhưng nghĩ đến "tiết mục" đang chờ đợi phía sau, Amane biết nếu bày biện quá nhiều thức ăn, chắc chắn cô sẽ không thể ăn nổi nữa. Thế nên cậu đã tinh ý giảm bớt khẩu phần mà không để cô nhận ra.

Cậu chọn món Nhật một phần cũng vì có thể điều chỉnh lượng thức ăn qua các đĩa nhỏ trang trí đẹp mắt, kết hợp với khẩu vị của Mahiru. Và có vẻ như Mahiru hoàn toàn không phát hiện ra ý đồ đó.

"...Mình không ngờ cậu lại vì mình mà làm nhiều đến thế."

Amane dặn dò cô nàng nhân vật chính cứ ra sofa ngồi nghỉ ngơi, phần dọn dẹp cậu sẽ lo tất. Mahiru có vẻ hơi phụng phịu vì cũng muốn phụ giúp một tay, nhưng khi Amane rửa bát xong bước ra, cậu đã thốt lên một câu đầy xúc động.

"Vì người mình yêu thì có tốn bao nhiêu công sức cũng đáng mà, phía Mahiru cũng vậy thôi đúng không nè?"

"Ưm. T-Thì đúng là vậy."

"Chà, nói đúng hơn là do mình muốn làm cho Mahiru thôi, chứ có khi lại chẳng phải vì Mahiru đâu."

Rốt cuộc, cậu cứ thế cắm đầu cắm cổ làm chỉ vì sự tự mãn của bản thân, nên dùng cái lý do hoa mỹ "Vì Mahiru" xem chừng cũng hơi ngượng miệng.

"Nên là, đây hoàn toàn là những chuyện do mình tự ý làm thôi."

"...Amane-kun đúng là cái đồ, thật tình."

Mahiru vung tay tét nhẹ một cái rõ kêu vào bắp tay Amane như để trách móc. Dường như biết cậu sẽ không nhượng bộ, trên môi cô nở một nụ cười phức tạp pha trộn giữa sự bối rối, cam chịu và niềm hạnh phúc ngập tràn.

"...Nhưng mà, hôm nay mình thực sự rất vui. Những chuyện thế này..."

"A, cậu đợi một chút được không?"

"Hả?"

Bị ngắt lời giữa chừng, đôi mắt Mahiru mở to tròn xoe ngơ ngác, nhưng lúc này Amane nhất quyết không thể nhượng bộ được.

"Trông bầu không khí cứ như mọi thứ đã kết thúc rồi ấy nhỉ, nhưng mình không định kết thúc ở đây đâu. Sinh nhật của Mahiru vẫn chưa kết thúc mà."

"Hả?", một tiếng thốt đầy hoang mang cất lên. Nhưng với Amane, phần chính của bữa tiệc sinh nhật bây giờ mới thực sự bắt đầu. Trang trí phòng ốc hay tự tay chuẩn bị bữa tối đâu cần tốn đến gần một tháng trời ròng rã. Vì muốn làm cô vui, cậu đã chạy đôn chạy đáo nhờ vả mọi người xung quanh giúp đỡ. Thành quả của những ngày tháng đó, cậu vẫn chưa cho cô xem.

Dù Mahiru vốn dĩ luôn khiêm tốn đã tỏ ra vô cùng mãn nguyện, nhưng riêng hôm nay, cậu muốn cuốn phăng đi sự e dè ấy, mang đến cho cô vô vàn những điều hạnh phúc khác.

"Cậu nhắm mắt lại lần nữa được không?"

Nếu để cô nhìn thấy thì yếu tố bất ngờ sẽ giảm đi một nửa, nên khi Amane đưa ra yêu cầu lần thứ hai trong ngày, Mahiru nhắm tịt mắt lại và ngẩng mặt lên.

Tư thế đó không giống như chỉ ngoan ngoãn nghe lời và đứng chờ, mà trông như cô đang căng thẳng mong chờ điều gì đó sắp xảy ra.

0995863f-7675-4987-98ed-ef413266d909.jpgNhìn bộ dạng Mahiru dám chắc là đang nghĩ về "chuyện đó", Amane thấy cô đáng yêu đến mức không thể chịu nổi. Cậu phải lấy tay che miệng để giấu đi nụ cười đang toe toét trên môi. Dù cô đang nhắm mắt thì chẳng cần phải giấu làm gì, nhưng dáng vẻ của cô bạn gái đang chờ đợi cậu lúc này thực sự quá đỗi đáng yêu.

"...Xin lỗi nhé, lần này mình không định hôn cậu đâu."

Để cô nuôi hy vọng rồi chưng hửng thì thật tồi tệ, cậu khẽ thì thầm vào tai cô. Ngay lập tức, từ dưới đôi mi trắng ngần, đôi mắt màu caramel mở bừng ra, lấy lại tiêu điểm và nhìn xoáy vào Amane.

Gương mặt Mahiru đỏ bừng thấy rõ. Cô phụng phịu lẩm bẩm "Đồ ngốc, đồ ngốc" với nhịp điệu đáng yêu, rồi vung nắm đấm nhỏ xíu thùm thụp vào ngực Amane.

Bị lấy ra làm trống gõ, Amane suýt chút nữa lại nhe răng cười vì sự đáng yêu của cô. Nhưng nếu để lộ ra mặt, chắc chắn buổi biểu diễn bằng nắm đấm của Mahiru sẽ càng thêm dữ dội, nên cậu đành cắn chặt má trong để nhịn cười.

"Ây da, đau đau, mình xin lỗi mà. ...Vì mình vẫn còn thứ muốn cho Mahiru xem, nên mới bảo cậu nhắm mắt lại đấy."

"...Cậu nói sớm đi chứ."

"Thì mình xin lỗi mà."

Mahiru hờn dỗi hơn cả lúc nãy, quay mặt đi chỗ khác và nhắm mắt lại. Amane bèn đặt một nụ hôn lên gò má phơn phớt hồng, căng mọng và ngọt ngào như trái đào vừa được chìa ra trước mặt mình.

Có lẽ vì đã hôn vô số lần nên chỉ qua nhiệt độ và xúc cảm, Mahiru nhận ra ngay lập tức. Cô mở choàng mắt, cứng đờ người. Thấy vậy, Amane bật cười: "Nhắm mắt đàng hoàng vào nhé", đáp lại cậu là tiếng rên rỉ nghẹn ngào phát ra từ cuống họng thanh mảnh của cô.

Đó cũng coi như một sự bất ngờ nho nhỏ ngoài kế hoạch, Amane bước vào bếp với vẻ mặt mãn nguyện.

Lý do cậu giành nấu toàn bộ bữa tối, dọn dẹp mọi thứ sau khi ăn, tất cả đều là để ngăn không cho Mahiru đến gần tủ lạnh. Cậu cẩn thận lấy thành quả của suốt mấy tuần qua, được chuẩn bị từ sáng sớm, chiếc bánh được lấy từ trong hộp ra, cẩn thận đặt lên chiếc đĩa.

Amane chậm rãi và cẩn thận bê chiếc bánh đến bàn thấp. Nhận ra tiếng động và sự hiện diện của cậu, Mahiru khẽ ngoảnh mặt lại. Cậu thầm mỉm cười, háo hức chờ xem phản ứng của cô khi mở mắt.

"Cậu vẫn phải nhắm mắt đấy nhé."

Quá trình chuẩn bị vẫn chưa hoàn tất. Vừa thì thầm nhắc nhở, cậu vừa cẩn thận cắm những ngọn nến mảnh và nhiều màu sắc hơn loại thông thường lên bề mặt lớp kem trắng muốt.

Một cây, hai cây,... Cậu cứ lẳng lặng cắm từng cây một mà không đếm ra tiếng. Đến lúc này, cậu mới nhận ra mười bảy cây nến có vẻ hơi nhiều, vì màu pastel của những cây nến gần như đã bao phủ toàn bộ chiếc bánh.

Nhìn chiếc bánh trở nên sặc sỡ hơn dự tính, cậu tự phản tỉnh một chút về khả năng tính toán kém cỏi của mình, nhưng rồi tự nhủ "Đâm lao thì phải theo lao" và bật lửa thắp sáng những ngọn nến.

Khuyết điểm của việc cắm quá nhiều nến là sẽ tốn khá nhiều thời gian thắp sáng. Dù vậy, sau khi làm bừng sáng tất cả những ngọn nến trên chiếc bánh, Amane vớ lấy điều khiển và tắt đèn phòng.

Căn phòng vụt tắt, nhưng bóng tối không hoàn toàn bao trùm. Những tia sáng dịu nhẹ từ mười bảy cây nến tương đương số tuổi của Mahiru đang tỏa sáng, bao phủ căn phòng được trang hoàng lộng lẫy bằng một bức màn ánh sáng huyền ảo.

"Mahiru, cậu mở mắt được rồi đấy."

Amane dịu dàng gọi Mahiru - người đã ngoan ngoãn làm theo lời dặn đến tận phút cuối. Cô rụt rè, từ từ hé mở đôi mi và...

"...A."

Một âm thanh nhỏ bé, run rẩy bật ra khỏi đôi môi cô, không rõ là tiếng thở hắt ra hay tiếng thốt lên kinh ngạc.

Khuôn mặt Mahiru hiện ra dưới ánh sáng nhạt nhòa, mang một biểu cảm ngẩn ngơ như thể đã mất đi sự kiểm soát của lý trí. Đồng tử trong đôi mắt cô giãn to, phản chiếu ánh lửa bập bùng, lay động từ những ngọn nến.

Tại khoảnh khắc ấy, Amane khẽ hắng giọng một cái, rồi từ từ mở đôi môi đang mím chặt.

Thực lòng thì cậu cũng thấy ngượng ngùng lắm, nhưng khao khát muốn truyền đạt, muốn gửi gắm tâm tư này đến Mahiru còn lớn lao hơn nhiều.

Dù không giỏi ca hát, cậu vẫn chậm rãi, dồn hết tâm tư hát tặng Mahiru khúc ca ngắn ngủi quen thuộc mà ngày bé vẫn thường được ba mẹ hát cho nghe mỗi dịp sinh nhật.

"Chúc mừng cậu sinh nhật tuổi mười bảy, Mahiru."

Cậu cố tình không nói câu đó lúc mới gặp cô hồi chiều. Dành trọn lời chúc mừng ngày thiên thần giáng thế mà cậu hằng mong mỏi được cất lên, Amane nhìn về phía Mahiru. Cô hoàn toàn chết trân tại chỗ.

Amane hiểu rằng cô đang bị sốc trước một tình huống nằm ngoài dự liệu. Cậu khẽ mỉm cười dịu dàng với Mahiru, người lúc này hẳn đang cứng đờ và cố gắng sắp xếp lại lượng thông tin khổng lồ cùng những chuyện vừa xảy ra trong đầu.

"Mình cũng tự thấy mấy trò này có vẻ hơi trẻ con."

Trang hoàng phòng ốc lộng lẫy, chuẩn bị một vị trí trung tâm dành cho chủ tiệc, mua một chiếc bánh kem nguyên ổ, cắm thật nhiều nến, và hát bài chúc mừng sinh nhật.

Đối với một học sinh cấp ba, cách tổ chức này đúng là hệt như dành cho trẻ con. Nhưng Amane nghĩ thế này mới là chuẩn nhất, và cậu đã cất công chuẩn bị cho khoảnh khắc này.

"Nhưng mà, chúng ta vẫn còn là trẻ con mà, làm thế này cũng tuyệt đấy chứ. Mình vẫn nhớ hồi nhỏ được tổ chức sinh nhật thế này mình đã vui sướng đến nhường nào. Kỷ niệm về những ngày tháng đó vẫn luôn in đậm trong tâm trí mình."

Ký ức thuở ấu thơ có đôi chỗ nhạt nhòa, nhưng có những điều cậu vẫn nhớ in.

Ba mẹ đã trang trí căn phòng theo đúng sở thích của cậu, xếp những chú gấu bông và đồ chơi cậu thích ngồi chung bàn, cắm nến lên chiếc bánh kem mà cậu thèm khát, và trao cho cậu đặc quyền thổi tắt chúng.

Họ đã trao cho cậu vô vàn lời "chúc mừng" cùng với tình yêu thương vô bờ bến.

Kỷ niệm ấu thơ ấy đến tận bây giờ vẫn nằm sâu trong trái tim Amane, mang đến cho cậu sự tự tin rằng mình luôn được yêu thương. Và cũng chính nhờ nó, Amane mới có thể vượt qua những lúc khốn khó nhất.

"Có thể mình hơi áp đặt, nhưng mình cũng muốn chia sẻ niềm hạnh phúc đó với cậu. Cậu cũng từng ước ao được trải nghiệm những điều như thế này hồi bé đúng không."

Dù mức độ có khác nhau, nhưng hầu hết những đứa trẻ đều từng được tổ chức sinh nhật, hoặc từng khao khát được như vậy.

Có lẽ việc lấy bản thân làm hệ quy chiếu là không hay, nhưng quả thật với Amane thuở bé, chẳng có ngày nào đáng mong chờ hơn ngày sinh nhật mỗi năm một lần.

"Biết đâu, Mahiru cũng từng ao ước những điều như thế này."

Cậu tự kiểm điểm vì đã mạn phép tự suy diễn như thế, nhưng nhìn phản ứng của Mahiru, cậu tin chắc rằng mình đã đoán đúng.

"Thế nên, mình muốn Mahiru cũng được trải nghiệm cảm giác đó. Dù đây có lẽ chỉ là sự ích kỷ của riêng mình."

Cắm mười bảy ngọn nến lên chiếc bánh cỡ 5 (khoảng 15cm) có vẻ hơi quá tay, nhưng nếu coi đó là bù đắp cho những sinh nhật mà Mahiru chưa từng được tổ chức, chưa từng được trải qua, thì con số đó hoàn toàn không nhiều chút nào.

Ngọn lửa nến chao đảo như bị luồng gió từ máy sưởi thổi bạt đi. Cùng lúc đó, những giọt pha lê lấp lánh không tiếng động trào ra từ khóe mắt Mahiru và lã chã tuôn rơi.

609791b6-86e0-4f77-ac89-4783370facba.jpgVừa mới thoát khỏi trạng thái đông cứng, ngay giây tiếp theo khuôn mặt Mahiru đã nhăn nhúm lại, những giọt lệ trong vắt thi nhau tuôn trào. Chính Amane mới là người hoảng hốt.

"C-Cậu không thích sao?"

"Sao lại không thích chứ... Chỉ là... mình vui quá... lồng ngực mình... ngập tràn hạnh phúc. Liệu mình... có xứng đáng với những điều tuyệt vời này không..."

Xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào, Mahiru vừa đón nhận tất thảy những yêu thương mà từ trước đến nay cô chưa từng được nếm trải, cô đã dốc hết sức mình để diễn đạt cảm xúc thành lời.

Chẳng màng đến vẻ ngoài lôi thôi nhếch nhác, Mahiru khóc nức nở và cố gắng nói từng chữ một. Amane ngồi xổm xuống cạnh cô, cảm giác như chính mình cũng sắp bật khóc. Cậu nhẹ nhàng bao bọc lấy đôi bàn tay đang run rẩy đó.

"Nếu cậu vui thì tốt quá rồi. Mình đã suy nghĩ rất nhiều, không biết làm thế nào để Mahiru được vui nhất. Mình đã vắt óc nghĩ xem nên làm gì trong ngày sinh nhật của Mahiru, đi xin lời khuyên của bao nhiêu người, quả nhiên là không uổng công mà."

Khác hẳn với lần đầu tiên cậu tổ chức sinh nhật cho Mahiru.

Lần này, Itsuki và Chitose khi biết đối tượng là Mahiru đã lập tức giúp đỡ. Ba mẹ cậu cũng cho lời khuyên vì cô, và từ Yuuta, Ayaka đến những người bạn khác, hay thậm chí cả anh chị tiền bối ở chỗ làm thêm và chị chủ quán cũng đều chung tay góp sức.

"Để có được bữa tiệc này, không chỉ có sức mình, mà còn có sự giúp đỡ của rất nhiều người khác. Điều đó chứng tỏ mình có những người sẵn sàng giúp đỡ, và cũng có rất nhiều người mừng cho ngày sinh nhật của Mahiru đấy."

"...Ưm."

"Nào, thổi nến đi kẻo nến chảy ra bây giờ. Đặc quyền của người có sinh nhật đấy nhé?"

Lau đi những giọt nước mắt tèm lem của Mahiru bằng chiếc khăn tay, Amane cố tình nở nụ cười ranh mãnh trêu chọc. Gò má đẫm lệ của cô khẽ giãn ra thành một nụ cười vui vẻ.

Có lẽ cô đã tự nhủ "Không thể cứ khóc mãi được", đôi mắt dù còn ngấn nước nhưng đã lấy lại được ánh nhìn lấp lánh kiên cường, cô nheo mắt cười bẽn lẽn làm nét mặt nhăn nhúm đáng yêu. Vẫn quỳ gối trên ghế sofa, Mahiru cúi xuống, thổi một luồng hơi thật nhẹ nhàng vào thứ ánh sáng sinh mệnh đang dịu dàng mà kiên cường thắp sáng trong bóng tối mờ ảo.

Tất nhiên, những ngọn lửa sinh tồn mãnh liệt ấy chỉ chao đảo trước luồng hơi nhẹ nhàng của Mahiru. Sau vài lần thử thất bại, Mahiru phóng ánh mắt cầu cứu đầy bối rối về phía cậu.

Sự lúng túng lần đầu tiên đó mới đáng yêu làm sao.

Thấy Mahiru lóng ngóng không biết làm thế nào, Amane dịu dàng động viên: "Mười bảy cây nến lận, cậu phải thổi mạnh hơn nữa mới tắt được", rồi vuốt lưng khích lệ cô, đồng thời giữ vững lập trường để cô tự mình thổi tắt tất cả.

Bởi lẽ, việc thổi nến trên bánh sinh nhật chính là nghi thức thiêng liêng dành riêng cho chủ nhân của bữa tiệc.

Được Amane tiếp thêm sức mạnh, Mahiru hạ quyết tâm. Cô hít một hơi thật sâu, rồi dồn sức thổi một luồng hơi mạnh mẽ vào những ngọn nến, như muốn xua tan mọi nỗi phiền muộn trong lòng. Từng ngọn nến vụt tắt, căn phòng cũng tối dần đi. Bất chấp điều đó, Mahiru liên tục thổi tắt những ngọn lửa còn lại. Ngay khoảnh khắc ngọn nến cuối cùng tắt ngúm, Amane với tay bật công tắc đèn phòng khách.

Dù đã điều chỉnh đèn ở mức sáng vừa phải, nhưng sự chênh lệch ánh sáng vẫn khiến mắt hơi chói. Dẫu vậy, toàn bộ hình dáng của chiếc bánh giờ đây đã hiện ra rõ mồn một.

Cậu chọn một chiếc bánh kem dâu tây đơn giản. Chiếc bánh với dâu tây và kem tươi làm chủ đạo này được Amane trang trí dựa trên ký ức về chiếc bánh kem đầu tiên cậu tặng cô.

Nhưng nếu hỏi nó có sao chép y hệt hay không thì câu trả lời là không.

Chưa nói đến tính thẩm mỹ trong khâu trang trí, ở vị trí trung tâm là một tấm thiệp sô-cô-la với dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật" do chính tay Amane nắn nót viết lên, trông khá vụng về. Lại thêm những ngọn nến cắm len lỏi giữa sô-cô-la và dâu tây, nhìn tổng thể thì trông như một chiếc bánh hoàn toàn khác.

Dù vậy, cậu vẫn muốn ký ức ngày hôm ấy được hòa quyện vào kỷ niệm của ngày hôm nay, nên mới quyết định chọn loại bánh này.

"Đèn sáng lên là thấy rõ độ vụng về liền ha... K-Không, nhưng mà hương vị đã được chị chủ quán kiểm chứng rồi nên đảm bảo chất lượng nhé? Mình đã luyện tập rất kỹ rồi mà?"

"Ể, t-từ lúc nào vậy. Ở đâu cơ...?"

"Chỗ làm thêm. Nhân tiện lúc phụ chị chủ làm thử bánh mới, mình nhờ chị ấy dạy luôn."

Cậu đã đánh liều nhờ vả chị chủ lúc được nếm thử bánh mới của quán. Chẳng ngờ chị lại nhiệt tình và dễ dàng đồng ý đến mức người đưa ra lời thỉnh cầu là Amane cũng phải sửng sốt.

"Thế nên mình mới làm xong mà không bị trễ giờ về nhà hay bị Mahiru phát hiện. Mình thực sự rất biết ơn chị chủ."

Dù bận rộn, Itomaki vẫn cất công dành thời gian hướng dẫn Amane. Chị ấy còn bảo: "Có thêm người biết làm bánh thì công việc ở quán cũng nhàn hơn mà", nhưng Amane thừa hiểu chị đang cố gắng để cậu không cảm thấy áy náy.

Dưới sự chỉ bảo tận tình của người chủ quán tốt bụng, cậu đã học được công thức làm cốt bánh bông lan "đảm bảo không bao giờ thất bại".

Tất nhiên, làm bánh thì quan trọng nhất là tính nhất quán. Để thành phẩm làm ở nhà với dụng cụ gia đình cũng giống hệt như làm ở tiệm, chị chủ đã nhồi nhét cho cậu toàn bộ các bước và những điểm cần lưu ý.

Nhờ vậy, cậu đã có thể nướng được cốt bánh một cách hoàn hảo.

Kỹ thuật chà láng mặt bánh thì cậu vẫn còn khá tệ, nhưng vì đây là kỹ năng không thể một sớm một chiều mà thành thạo được, nên cậu chỉ học qua để có thể trang trí tàm tạm trước khi bước vào thực chiến.

Tạm thở phào nhẹ nhõm vì chí ít chiếc bánh cũng đủ đẹp để làm Mahiru vui, cậu ngắm nhìn thành quả mình dày công chuẩn bị cho cô.

"Mà bù lại cũng phải trả một cái giá đấy."

"G-Giá gì cơ... Vì mình mà cậu phải..."

"Chị ấy bảo: 'Nhớ kể cho chị nghe xem bạn gái em có vui không nhé'. ...Vậy cậu có vui không?"

Để thực hiện nguyện vọng của Fumika, người ngay từ đầu vốn chẳng định đòi hỏi báo đáp gì, và cũng để nghe lời nhận xét mà bản thân Amane cực kỳ tò mò, cậu khẽ cúi xuống nhìn khuôn mặt cô. Mahiru lại chực khóc, gật đầu liên lịa.

"Vui đến mức không thốt nên lời. Thật sự, cảm ơn cậu rất nhiều."

Dù nói là chực khóc, nhưng trên môi cô hiện rõ một nụ cười rạng rỡ của sự hạnh phúc. Amane thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm ơn Fumika rồi bắt đầu dọn đĩa và dao cắt bánh. Đột nhiên, Mahiru cụp mày xuống, ngước nhìn cậu.

"...Mình, nhận được nhiều hạnh phúc thế này, có thật sự ổn không."

"Không được."

Lỡ buột miệng trả lời theo phản xạ khiến Mahiru cứng đờ người. Nhận ra lời nói của mình quá thiếu ý tứ, Amane vội vàng chữa lại.

"A, để mình giải thích kẻo cậu hiểu lầm. Với mức độ mà Mahiru coi là 'nhiều hạnh phúc thế này', thì lượng hạnh phúc ấy vẫn còn thiếu thốn lắm. Thế nên không được. Mình sẽ còn mang đến cho cậu nhiều, nhiều niềm hạnh phúc hơn nữa, nên cậu đừng vội đã mãn nguyện ở đây."

"...Vâng."

Hiểu lầm đã được tháo gỡ, Mahiru khẽ ửng hồng đôi má rồi gật đầu. Amane an tâm, chuẩn bị xong xuôi dụng cụ cắt bánh rồi ngồi lại xuống sàn, bên cạnh Mahiru.

"Nào, giờ cắt bánh nhé. Vì cắm nến chi chít quá nên trông hơi mất cân đối, cậu thông cảm cho mình nha."

Dù đã cố gắng suy tính vị trí cắm nến sao cho đẹp mắt nhất, nhưng do những thanh sô-cô-la và dâu tây nằm chắn ngang một cách đầy oái oăm nên mọi thứ không diễn ra đúng như ý muốn.

Cố gắng vô ích, đành chấp nhận có những khu vực nến bu lại thành từng cụm. Dưới góc nhìn của một "thợ làm bánh", Amane tự nhủ vẫn còn nhiều chỗ cần khắc phục và ghi nhớ khuyết điểm này cho lần sau.

Nhưng đó không phải là việc cần giải quyết ngay lúc này. Amane tạm gác vấn đề đó sang một bên, nhăn mặt đau đầu suy nghĩ xem nên cắt bánh thế nào cho hợp lý.

Đắn đo một hồi, cậu đưa ra quyết định: "Cái này chắc phải rút ra trước mới cắt được", rồi bắt đầu rút từng ngọn nến ra. Nhìn Mahiru có vẻ tiếc nuối, cậu đành cẩn thận gom nến ra một chiếc đĩa riêng, thế là dỗ dành được cô nàng thành công.

"Của cậu đây."

Bánh cỡ 5 (khoảng 15cm) nên cắt làm tư là vừa vặn. Canh sao cho vừa dễ cắt vừa dễ ăn, Amane chia phần bánh hoàn hảo nhất với tấm thiệp sô-cô-la được ưu ái dành riêng cho nhân vật chính, rồi trao đĩa bánh cho Mahiru.

Mahiru nâng niu đón lấy đĩa bánh như thể đang ôm một báu vật, đôi má cô giãn ra nụ cười viên mãn, ánh mắt lung linh dao động. Thấy cô phản ứng thái quá, Amane tự nhủ trong bụng "Làm gì đến mức đó vậy", nhưng đồng thời cậu cũng hiểu đó là minh chứng cho việc Mahiru thực sự rất vui. Mang theo cảm giác ngượng ngùng lâng lâng, cậu đưa chiếc nĩa cho cô.

"Cậu ăn đi nè." 

"M-Mình xin phép ăn ạ."

Sự chần chừ hiện rõ trên khuôn mặt cô, có lẽ vì miếng sô-cô-la đang nằm chông chênh trên mặt bánh, nếu không lấy xuống thì khó mà ăn được.

Cứ luống cuống không biết làm sao, Mahiru đành áy náy dỡ tấm sô-cô-la khỏi lớp kem trắng muốt, rồi phải mất một lúc lâu cô mới xắt được một miếng bánh nhỏ. Nhưng khoảnh khắc đưa bánh vào miệng lại trôi qua trong chớp mắt.

"Am." Khối bánh tuyệt đẹp với sự tương phản giữa sắc trắng và đỏ trôi tuột vào khuôn miệng nhỏ nhắn của cô.

Đôi mắt màu caramel to tròn khẽ chớp, rồi từ từ nheo lại đầy mềm mại và tận hưởng. Nhìn biểu cảm có phần e dè lúc nãy chuyển sang dáng vẻ thư thái êm đềm, Amane tin chắc rằng công sức nửa tháng trời của mình đã được đền đáp xứng đáng.

"...Thế nào?" 

"Ngon lắm... ạ."

Nhai kỹ rồi mới nuốt, Mahiru gật đầu bẽn lẽn đáp. Cuối cùng cũng được giải phóng khỏi sự căng thẳng tột độ, Amane trút sạch luồng không khí nặng nề đang dồn ứ trong phổi, rồi hít một hơi thật sâu để tận hưởng bầu không khí trong lành với tâm trạng nhẹ nhõm.

"May quá. Vì sinh nhật mình Mahiru đã làm bánh cho mình, nên mình cũng muốn đáp lễ lại."

Đối với Amane, cậu luôn muốn trao lại cho đối phương những niềm vui mà mình đã nhận được. Và cậu cũng muốn Mahiru nếm trải niềm hạnh phúc tương tự. Dù biết phải dốc toàn lực mới làm được, nhưng Amane chỉ là một gã tay mơ. Quỹ thời gian lại eo hẹp, thay vì tự mò mẫm vô ích, cậu quyết định cầu cứu chuyên gia trong ngành.

Kết quả thật mỹ mãn. Quả nhiên, lúc khốn khó nhất, dựa dẫm vào người khác vẫn là thượng sách.

"Nhưng với tay nghề của mình thì còn lâu mới đuổi kịp Mahiru. Dựa dẫm vào người khác quả là quyết định đúng đắn."

"...Cô chủ tiệm đã dạy cậu đúng không."

"Ừ, mình đã nhờ chị ấy đấy. Lúc mình bảo 'Em muốn làm bánh sinh nhật cho bạn gái', chị ấy tủm tỉm cười tươi rói luôn. Đúng là phong cách của chỉ nhỉ. Nhưng mình thực sự rất biết ơn chị ấy."

Itomaki từng nói: "Những thứ càng đơn giản, hương vị của nguyên liệu và kỹ thuật của người làm lại càng quyết định trực tiếp đến mùi vị tổng thể". Thế nên, chị đã tận tình chỉ dạy từ những điều cơ bản nhất cho một gã tay mơ về chuyện làm bánh ngọt như Amane, dù cậu đã nấu ăn kha khá.

Chị hướng dẫn cậu cách đánh bọt trứng quyết định độ mịn của cốt bánh, cho cậu nếm thử để so sánh, giải thích thời gian và cách đánh bông kem tươi tùy thuộc vào hàm lượng chất béo, rồi cho cậu trực tiếp sờ thử từng loại nguyên liệu, thậm chí còn mách nước mua nguyên liệu làm bánh ở cửa hàng chuyên dụng nào là tốt nhất. Chị đã hỗ trợ cậu tận tình trên mọi phương diện.

Đã được nhận vào làm thêm, lại còn được giúp đỡ đến nhường này, Amane thực sự mang ơn chị rất nhiều và không biết phải đền đáp sao cho phải.

"Sinh nhật mình cũng được chị ấy chiếu cố, nên mình muốn trực tiếp đến cảm ơn chị ấy... Nhưng Amane-kun không thích đúng không."

"K-Không phải là không thích, chỉ là mình muốn đợi đến khi quen việc, ra dáng một nhân viên phục vụ đàng hoàng rồi mới mời cậu đến... Quả nhiên, để cậu thấy mình lóng ngóng thì xấu hổ lắm."

Dù đã làm việc hơn một tháng và tự tin rằng mình đã quen việc, nhưng nếu hỏi liệu kỹ năng đó đã đủ tự tin để cho Mahiru xem chưa, thì cậu sẽ dõng dạc trả lời là "Không".

Bất cứ ai khi bị bạn đời hay bạn bè nhìn thấy lúc làm việc cũng sẽ cảm thấy ngại ngùng, huống hồ chi việc để cô ấy thấy cảnh mình đang phục vụ khách hàng lại càng nhân đôi sự xấu hổ ấy.

Cậu muốn Mahiru chỉ nhìn thấy dáng vẻ đĩnh đạc của mình, đó là một chút thể diện của riêng Amane. Nên đành phải bắt cô chờ đợi, cậu thấy rất có lỗi... nhưng điều này cậu nhất quyết không thể nhượng bộ.

Dù đã để cô nhìn thấy biết bao nhiêu khuyết điểm và những mặt yếu đuối, kém cỏi của bản thân, nhưng cậu vẫn luôn khao khát duy trì một hình tượng hoàn hảo, thật "ngầu" trong mắt cô gái mình thích. Ở điểm này, Amane khá cố chấp.

"Mình thấy Amane-kun lúc luống cuống cũng đáng yêu lắm mà."

"Không được nói thế. ...Mình muốn tỏ ra ngầu cơ."

"Vâng ạ. Vậy thì mình sẽ đợi."

Thấy Mahiru vui vẻ chấp nhận việc phải chờ đợi, Amane thầm thán phục sự bao dung của cô, rồi cũng ghim một miếng bánh cho vào miệng.

Được Itomaki hướng dẫn tận tình, chiếc bánh nhìn chung khá hoàn hảo về mặt hương vị.

Phần cốt bánh được phết si-rô không quá đặc, mềm ẩm mịn màng, khi ăn tan ngay trong miệng cùng lớp dâu tây kẹp giữa. Có lẽ nhờ lượng đường được điều chỉnh hợp lý, vị chua ngọt thanh mát của dâu tây vẫn được giữ nguyên vẹn.

Dù thích những món cầu kỳ sang trọng, nhưng rốt cuộc Mahiru vẫn luôn tìm về những điều giản dị nguyên bản nhất. Vậy nên, cậu tin rằng mình đã thành công trong việc tái tạo lại hương vị yêu thích của cô.

Liếc nhìn sang bên cạnh, Mahiru đang giãn đôi má, ngâm nga thưởng thức chiếc bánh như thể đang nhấm nháp một báu vật. Đôi mày cô hơi rủ xuống trông còn dễ chịu và thỏa mãn hơn hẳn những lúc cô ăn tráng miệng thường ngày.

"Ngon quá." 

"...May quá."

Cô ấy thích là được rồi, với Amane đó là một thành công mỹ mãn. Cậu vừa thầm nghĩ thỉnh thoảng làm bánh cho Mahiru cũng không tồi, vừa thong thả thưởng thức chiếc bánh ít ngọt được nêm thêm một "vị ngọt" tuyệt hảo là nụ cười của Mahiru.

Đợi lúc Mahiru vừa ăn xong, Amane đứng dậy đi về phía phòng ngủ.

Để một món quà được bọc gói lộ liễu giữa căn phòng sáng đèn thì quá phô trương, nên cậu đành phải cất nó ở phòng khác. Nhận ra Amane rời đi, Mahiru thoáng lộ vẻ hụt hẫng và ánh mắt cứ dõi theo cậu. Khi thấy cậu quay lại với món đồ trên tay, cô liên tục chớp mắt ngạc nhiên.

Thầm vui sướng khi hôm nay được chứng kiến vô vàn biểu cảm đáng yêu của Mahiru, Amane quỳ một chân xuống sàn ngay cạnh chân cô gái đang bối rối trên ghế sofa. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đặt lên đôi chân đang khép nép của cô.

"Quà sinh nhật đây. Dù trải nghiệm khó quên cũng quan trọng, nhưng mình vẫn muốn tặng cậu một món quà hiện vật để giữ lại làm kỷ niệm."

Trang trí phòng ốc hay bữa tối chỉ là màn dạo đầu. Chiếc bánh kem, món quà này, và một điều bất ngờ cuối cùng mới thực sự là tâm điểm của bữa tiệc.

Nói là quà, nhưng cũng chẳng phải món đồ gì quá to tát. Những thứ một nam sinh cấp ba có thể mua được, cộng thêm giới hạn từ sở thích của Mahiru, rốt cuộc thì lựa chọn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Dù vậy, cậu tin rằng tâm ý và lý do chọn quà mới là điều trân quý nhất. Amane đã đau đầu suy nghĩ theo cách của riêng mình, và quyết định tặng cô món đồ này.

"Thú thật nhé, Mahiru luôn sẵn sàng vung tiền mua những thứ cần thiết, nhưng lại cảm thấy áy náy và không vui khi được tặng đồ đắt tiền. Thế nên mình đã rất đau đầu đấy."

Như đã từng bàn với Chitose, Mahiru vốn không phải tuýp người đòi hỏi đồ này đồ kia, ham muốn vật chất cũng không cao. Hơn nữa, những gì cần thiết cô sẽ không ngần ngại mua ngay tắp lự. Có thể nói, cô thuộc nhóm những đối tượng cực kỳ khó chọn quà.

Biết chắc cô sẽ vui dù được tặng bất cứ thứ gì, nhưng chính điều đó lại làm cậu băn khoăn không biết nên tặng gì cho phải. Cuối cùng, dựa trên những quan sát về Mahiru bấy lâu nay, cậu đã chọn ra món quà này.

"Cậu mở ra xem thử đi", Amane dịu dàng thì thầm. Vừa thoát khỏi trạng thái đông cứng, Mahiru khẽ nhìn cậu dò hỏi "Có thật sự được không?", điệu bộ đó khiến cậu bật cười vì thấy buồn cười.

Dù hơi phụng phịu trước thái độ của Amane, Mahiru vẫn rụt rè, cẩn thận tháo dải ruy băng buộc quanh hộp. Chắc tốt nhất là không nên chỉ ra việc những ngón tay cô đang hơi run rẩy.

Dải ruy băng lụa đỏ bóng bẩy là thứ mà nhiều người vô thức liên tưởng đến khi nhắc đến quà tặng đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Mahiru từ tốn bóc lớp giấy gói, và cuối cùng chiếc hộp đựng món quà cũng lộ diện.

Cô lại ngước nhìn cậu như muốn xác nhận. Amane mỉm cười gật đầu khích lệ: "Cậu cứ mở ra đi". Cô nín thở, nhẹ nhàng nhấc nắp hộp lên.

Bên trong là lớp giấy chống sốc bao bọc một chiếc hộp khác, kích thước vừa vặn nằm gọn trong hai lòng bàn tay của Mahiru.

À không, gọi là "hộp" thì chưa chính xác lắm. Chẳng lẽ quà tặng lại là trò búp bê Matryoshka với một cái hộp trống rỗng nhàm chán?

Thứ Mahiru đang cầm trên tay là một chiếc hộp đựng phụ kiện nhỏ nhắn bằng gỗ mang phong cách hoài cổ. Sắc gỗ trầm ấm nhuốm màu thời gian, điểm xuyết những bông hoa cô yêu thích được chạm trổ tinh xảo. Đây không phải là một món đồ "đáng yêu", mà đúng hơn là một kiệt tác toát lên vẻ đẹp thanh lịch và tinh tế.

"Ừm, đây là hộp đựng phụ kiện có thiết kế mà mình nghĩ Mahiru sẽ thích."

Thông thường, tặng trang sức hay mỹ phẩm cho bạn gái nhân dịp sinh nhật là lựa chọn an toàn nhất. Nhưng sau khi tham khảo ý kiến của nhiều người, Amane đã quyết định chọn món quà này.

Một phần do tính cách, Mahiru là người rất biết giữ gìn đồ đạc. Đặc biệt, những món đồ được người khác tặng luôn được cô nâng niu cất giữ cẩn thận. Nghe nói những món quà cậu tặng đều được cô thường xuyên lau chùi bảo dưỡng để không bị hỏng hóc, sự cẩn thận đó khiến Amane vô cùng ngưỡng mộ.

Chính vì vậy, lần này cậu muốn mang đến cho cô một nơi chốn bình yên, để những món quà đong đầy tình cảm, những kỷ vật lưu giữ biết bao kỷ niệm của hai người được "an nghỉ" và nâng niu trọn vẹn.

"Mahiru lúc nào cũng trân trọng tất cả những món đồ mình tặng. Nên mình nghĩ, giá như có một chỗ để cất giữ chúng thì tốt biết mấy. À, chắc Mahiru cũng tự có chỗ cất riêng rồi, nên mình không có ý ép buộc cậu phải dùng cái này đâu nhé!"

Dù được tặng thì cũng không nhất thiết phải dùng, đó là quyền của người nhận. Cậu khẳng định lại điều đó, rồi khẽ hắng giọng "e hèm" một cái.

"Mình chỉ nghĩ là... sau này, nếu có một nơi để cất giữ những món đồ mình tặng cậu thì tốt biết mấy."

Nói thẳng ra mặt thế này thật là ngại ngùng và khó thốt nên lời, nhưng Amane vẫn chậm rãi thổ lộ niềm khao khát thầm kín trong lòng.

"Mình hy vọng... một ngày nào đó, chiếc hộp này sẽ được lấp đầy bởi những món đồ mình tặng. ...Xin lỗi nhé, lại là sự ích kỷ của riêng mình rồi."

"...Không phải là sự ích kỷ đâu."

Cảm thấy lý do chọn quà lại xen lẫn mong ước cá nhân quá đỗi ích kỷ, cậu đang định nở một nụ cười tự giễu cợt bản thân thì Mahiru cúi đầu, khẽ lắc. Giọng cô khẽ run rẩy, những viên ngọc quý giá tuôn trào từ khóe mắt, rơi tí tách, vỡ tan trên mu bàn tay đang đặt trên nắp hộp.

Không cần nói cũng biết, những giọt nước mắt ấy chẳng hề bắt nguồn từ nỗi buồn đau nào cả.

"...Amane-kun muốn làm mình khóc đến bao giờ nữa đây."

"Nếu đó là những giọt nước mắt hạnh phúc thì bao nhiêu lần cũng được."

"...Thật tình."

Giọng điệu nũng nịu pha chút hờn dỗi chính là minh chứng cho sự tin tưởng tuyệt đối cô dành cho cậu. Mahiru ngẩng mặt lên. Khóe mắt hơi hoe đỏ vì khóc quá nhiều có vẻ xót xa, nhưng nụ cười ngọt ngào, rạng rỡ ngập tràn hạnh phúc đã làm lu mờ tất cả, phô diễn trọn vẹn niềm vui sướng của cô.

"Về nhà phải cất chúng vào ngay thôi. Vòng tay này, kẹp tóc này. Báu vật của mình. Fufu, cứ mỗi lần mở ra chắc mình sẽ ngập chìm trong hạnh phúc mất."

Mahiru nâng niu mở nắp hộp như thể đang cầm một món đồ pha lê dễ vỡ. Bên trong là một không gian rộng rãi không vách ngăn, được chia thành ba tầng. Không quá lớn nhưng cũng đủ để chứa những món trang sức và đồ vật mỏng nhẹ. Mahiru không giấu nổi sự phấn khích, giọng nói cô ríu rít hẳn lên.

"Mình mong sau này sẽ lấp đầy chiếc hộp này bằng thật nhiều báu vật."

"Ngoài chỗ để trang sức ra thì vẫn còn không gian trống, mình phải cất thêm những món đồ quan trọng khác nữa."

"Ví dụ như?"

"Fufu, những kỷ vật ghi dấu kỷ niệm cùng Amane-kun ạ. Vì toàn là những món đồ vụn vặt thôi nên đó là bí mật."

Những món quà cậu tự tay chọn và tặng thì Amane nhớ rất rõ, nhưng nghe khẩu khí của Mahiru thì có vẻ cô đang nâng niu cả những thứ khác nữa. Cảm giác tự trách vì không mường tượng ra đó là những món đồ gì thoáng dâng lên trong lòng cậu, nhưng Mahiru dường như đã nhận ra điều đó và mỉm cười xoa dịu cậu.

"Cái đó cậu định giấu à."

"Vâng ạ. ...Chắc chắn đó là những món đồ Amane-kun vô tình đưa cho mình, hoặc là tụi mình cùng mua khi đi chơi với nhau. Nên cậu không nhớ cũng là chuyện bình thường thôi. Cậu cứ từ từ mong đợi nhé. Khi nào chiếc hộp đầy, mình sẽ cho cậu xem. Để tụi mình có thể cùng nhau ôn lại kỷ niệm 'Nhớ hồi đó có chuyện này chuyện kia nhỉ'."

"Ừm."

Chắc chắn từ nay về sau, cậu và Mahiru sẽ cùng nhau tạo nên thật nhiều, thật nhiều kỷ niệm đẹp. Không, nhất định sẽ là như vậy.

Amane nhìn cô, ánh mắt chan chứa thông điệp "Mong rằng một ngày nào đó chiếc hộp này sẽ ngập tràn hạnh phúc". Thấu hiểu tâm tư ấy, Mahiru dịu dàng mỉm cười. Cả hai cùng hướng về một tương lai tươi sáng, đôi má khẽ ửng hồng đầy hy vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!