Otonari no Tenshi-sama ni Itsunomanika Dame Ningen ni Sareteita Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2076

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18232

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2196

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 799

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Web Novel ( LN vol 9 ) - Chương 273: Lời hứa sau tốt nghiệp

Chương 273: Lời hứa sau tốt nghiệp

Vì buổi họp phụ huynh của Mahiru diễn ra khá muộn, nên Amane đã tự học ở thư viện để giết thời gian. Sau khi nhận được tin nhắn thông báo từ cô rằng buổi họp đã kết thúc, cậu liền hướng đến khu vực tủ để giày, điểm đã hẹn trước của hai người. Hôm nay cậu lại xin nghỉ làm thêm, vì cậu không muốn để Mahiru phải về nhà một mình.

Vừa bước đi trong ngôi trường đã trở nên vắng lặng, vừa ngắm nhìn mặt trời đang ngả dần về tây qua khung cửa sổ. Khi Amane đến lối vào, Mahiru đã ở đó từ trước. Cô đang cầm điện thoại trên tay, đôi chân đã thay xong đôi giày loafer. Ánh hoàng hôn mang sắc đỏ cam hắt qua cánh cửa đang mở toang, nhuộm lên mái tóc màu lanh của Mahiru một vẻ rực rỡ. Có lẽ vì xung quanh không có lấy một bóng học sinh, dáng đứng của cô trông có chút gì đó cô đơn và lẻ loi.

"Vất vả cho cậu rồi."

Không kìm được mà lên tiếng gọi Mahiru, người đang cúi gằm mặt dán mắt vào màn hình điện thoại, cô ngẩng lên và nở một nụ cười dịu dàng, ấm áp.

"Để cậu phải đợi lâu rồi. Cảm ơn đã đợi mình nhé."

Mahiru chạy đến tận mép ranh giới được phép đi giày mũi nhọn. Cảm giác như có thể nhìn thấy một chiếc đuôi vô hình đang ve vẩy đằng sau cô, khiến Amane suýt bật ra tiếng rên rỉ. Nhưng vì sợ cô sẽ thấy kỳ quặc, cậu đành khẽ hắng giọng để đánh trống lảng, rồi dịu dàng xoa lên mái tóc mềm mại ấy.

"Không sao đâu, là do mình tự ý đợi cậu mà. Mình mới là người phải xin lỗi vì để cậu phải đợi, đứng đây lạnh lắm nhỉ."

"Cứ gánh hết trách nhiệm về mình như thế, đúng là Amane-kun nhỉ. Cậu làm vậy là để mình không cảm thấy áp lực đúng không?"

"Đừng có nhìn thấu hết như thế chứ."

"Fufu, mình lỡ nhìn thấu mất rồi. Dù vậy, mình vẫn muốn nói cảm ơn cậu."

"Ừm."

Được cô thấu hiểu mạch suy nghĩ thì cũng vui đấy, nhưng bị nhìn thấu nhiều quá đâm ra cũng hơi khó xử. Lần này thì sự ngượng ngùng đã lấn át tất cả.

Ấy vậy mà dường như Mahiru cũng nhìn thấu cả điều đó, cô khẽ bật ra những tiếng cười khúc khích đầy vui vẻ nhưng vẫn rất ý tứ. Amane cảm thấy bối rối, bèn quay mặt đi và mở cánh cửa tủ để giày của mình.

"...Thế nào rồi?"

Sau khi cả hai đã thư thả về đến nhà, Amane do dự một lúc rồi mới cất tiếng hỏi Mahiru.

Mahiru lập tức hiểu ngay chữ "thế nào" ám chỉ điều gì. Cô thốt lên một tiếng "Ưm~" nghe có vẻ bối rối, nhưng trong giọng nói không hề vương chút đau khổ nào. Có lẽ vì đã rạch ròi mọi thứ nên cô mới có thể toát ra một bầu không khí nhẹ nhõm đến vậy.

"Bảo là thế nào thì cũng hơi khó trả lời... Về chuyện ba mẹ không đến, chắc trong một năm rưỡi qua các thầy cô cũng hiểu rõ tình hình rồi, nên khi mình báo họ không đến thì các thầy cô cũng chấp nhận thôi. Dù vẻ mặt trông hơi khó coi một chút."

"Chuyện đó thì cũng phải thôi."

"Thì mình cũng hết cách rồi mà."

Mahiru thản nhiên buông một câu "Ngay từ đầu đã xác định là không đến rồi", rồi cụp mắt xuống, khẽ thở dài mệt mỏi như muốn nói "Thật hết cách".

"Nói thật là nếu bị bận tâm quá mức thì mình cũng khó xử lắm, sự đã đành rồi mà. Dù mình đã báo trước rồi, nhưng khi bước vào buổi họp, bầu không khí lại cứ trầm lắng, u ám sao ấy... Làm mình lại thấy áy náy ngược lại."

"Vì đó là vấn đề nhạy cảm mà, chắc bên nhà trường cũng đang đau đầu không biết phải cư xử thế nào cho phải."

"Mình hiểu điều đó, nhưng quả thực bị đối xử như người bất bình thường thì bản thân cũng chẳng thấy vui vẻ gì. Huống hồ chi là khi chính mình lại chẳng hề để tâm tới điều đó."

"Dù cậu nói vậy nhưng giáo viên thì vẫn bận tâm thôi. Thế bản thân buổi họp có vấn đề gì không?"

"Mình cũng nỗ lực học hành mà. Chuyện học tập thì không bị lo lắng chút nào đâu. Thành tích hay hạnh kiểm đều không có vấn đề gì, thầy cô bảo với điểm chuẩn của trường đại học mình nguyện vọng thì khả năng đỗ là rất cao. Dù mình vẫn muốn đỗ sớm bằng suất tiến cử mở rộng, nhưng nếu trượt thì đành thi tuyển chung thôi."

Nếu Mahiru mà có vấn đề thì chắc đại đa số học sinh trong trường đều có vấn đề mất, nên đánh giá của giáo viên là hoàn toàn hợp lý. Nếu có điểm nào để nhắc nhở thì có lẽ cũng giống Amane, đó là việc không tham gia câu lạc bộ. Nhưng nghe nói Mahiru đã chủ động lấy các chứng chỉ và tích cực tham gia các kỳ thi thử, nên chắc đó cũng chẳng phải điểm trừ quá lớn.

Điều Amane tò mò là con đường mà Mahiru mong muốn, thứ mà từ trước đến nay cả hai đều cố tình tránh hỏi sâu.

"Thế nguyện vọng của Mahiru là..."

"Nếu được thì mình muốn thi cùng trường đại học mà Amane-kun đang nhắm tới. Dù khác khoa."

Nghe cô nói một cách thản nhiên khiến Amane bối rối ngược lại, nhưng Mahiru chỉ mỉm cười nhạt.

"À, không phải mình chọn trường vì muốn ở bên Amane-kun đâu nhé. Mình tự quyết định con đường của mình mà. Đương nhiên mình sẽ không lấy lý do tình cảm ra để chọn trường đâu."

"Ừ, mình biết Mahiru không phải kiểu người giao phó tương lai của mình cho người khác mà."

"Fufu, mình sẽ không bám đuôi cậu đến mức đó đâu. ...Nhưng mà, mình đang có chút phân vân."

"Phân vân?"

"Ưm, giả sử, nếu mình đỗ vào cùng trường đại học như nguyện vọng... thì ở khu chung cư này hơi bất tiện nhỉ. Ờm, khoảng cách đến trường hơi xa. Dù mình khá thích vị trí của khu này."

"Ưm, chắc chắn thời gian đi lại một chiều cũng dư sức ngốn hơn cả tiếng đồng hồ rồi. Dù thế này vẫn được coi là ngắn, nhưng nếu rút ngắn được thời gian đi lại thì chắc chắn sẽ nhàn hơn hẳn."

Mục tiêu của họ là một trường đại học nằm trong trung tâm thành phố, cụ thể là thuộc 23 quận nội thành Tokyo. Nên việc di chuyển từ nơi họ đang sống, nằm phía ngoài 23 quận, cộng thêm việc phải cuốc bộ một đoạn dài mới ra tới ga thì sẽ tiêu tốn một khoảng thời gian khá lớn. Dù so với những người phải đi từ tỉnh khác đến thì thời gian này vẫn còn dư dả chán, nhưng thành thật mà nói, ai cũng muốn rút ngắn thời gian đi lại hết mức có thể. Việc đi lại sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến thể lực và tinh thần học tập, nên nếu được sống gần trường thì tâm lý cũng sẽ thoải mái hơn nhiều.

"Dù vậy, nếu ở ký túc xá thì mình sẽ khó gặp Mahiru hơn, mà mình thì không thích sống tập thể cho lắm... kiểu dùng chung nhà vệ sinh hay nhà tắm ấy, lại còn ồn ào nữa. Không thích chút nào."

"Mình cũng nghĩ vậy. Không được gặp Amane-kun, mình sẽ buồn lắm."

"Vậy là phải chuyển sang một căn chung cư khác rồi. ...Bảo là không muốn xa Mahiru thì có ích kỷ quá không nhỉ."

Đã cất công hẹn hò và sống cạnh nhà nhau, giờ lên đại học lại phải chịu cảnh xa cách thì Amane nhất quyết không chịu. Có vẻ Mahiru cũng có chung suy nghĩ ấy, cô khẽ lắc mái tóc màu lanh bồng bềnh rồi bẽn lẽn mỉm cười.

"L-Làm gì có chuyện đó,... Mình cũng, nếu được, mình muốn ở bên cạnh cậu."

"Ừm, mình thấy hạnh phúc lắm."

Cảm thấy hạnh phúc tột độ khi biết cô nàng cũng không muốn rời xa mình, Amane bắt đầu suy tính đến những vấn đề thực tế, chẳng hạn như nếu định chuyển nhà thì việc đầu tiên phải làm là bàn bạc với ba mẹ.

Cậu đã thưa chuyện với ba mẹ về việc sẽ học đại học trên thành phố, và họ cũng đồng ý cho cậu tiếp tục sống một mình. Thế nên, nếu tiền thuê nhà không thay đổi, có lẽ việc xin phép chuyển nhà sẽ dễ dàng hơn đôi chút.

Tuy nhiên, nếu chọn một nơi có an ninh tốt với mức giá thuê tương đương, Amane không khỏi lo lắng liệu diện tích phòng có bị thu hẹp lại để vừa với ngân sách hay không. Dù có chọn những khu vực xa trường hơn một chút để có giá đất rẻ hơn, thì mức chênh lệch giữa trong và ngoài 23 quận nội thành có lẽ vẫn là một con số không hề nhỏ.

Nghĩ đến đó, cậu nhận ra không thể tùy tiện nói chuyển là chuyển được. Đang lúc Amane chống tay lên cằm trầm ngâm suy nghĩ "Phải làm sao đây", thì Mahiru ngước nhìn cậu với ánh mắt đầy lo âu.

Nhìn dáng vẻ ấy, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cậu.

"Hay là tụi mình sống chung luôn đi cho tiện nhỉ."

"Hả,"

Một tiếng kêu sửng sốt vang lên, nhưng Amane vẫn tiếp tục nói.

"Mình nghĩ nếu hai đứa sống chung thì tính ra tiền thuê nhà sẽ tiết kiệm được kha khá đấy. Với lại, nếu có thể đưa đón nhau dễ dàng nhất thì càng tốt mà đúng không?"

Đó chỉ là một suy nghĩ đơn giản rằng việc thuê chung một căn hộ rộng rãi sẽ rẻ hơn là thuê hai căn phòng riêng biệt, bao gồm cả các chi phí điện nước, nhưng đây cũng không phải là một ý kiến tồi. Ba mẹ cậu có khi lại khá... hay nói đúng hơn là hoàn toàn ủng hộ việc cậu sống chung với Mahiru cũng nên.

Trong lúc Amane đang hì hục bấm điện thoại tìm kiếm giá thuê nhà quanh khu vực trường đại học và nhẩm tính, Mahiru lại đáp lời bằng một thái độ mập mờ, kiểu không hẳn là đồng tình mà cũng chẳng phản đối: "...Ừ-Ừm, đúng ha."

"Mahiru?"

Amane cứ ngỡ đây là một diệu kế, nhưng vẻ mặt của Mahiru lại căng cứng, không giấu nổi sự u ám... đúng hơn là bị bao trùm bởi vô vàn sự bối rối và ngượng ngùng.

"Amane-kun nghĩ tụi mình sống chung... cũng không sao ư."

Nghe tiếng thì thầm nhỏ xíu của cô, chiếc điện thoại trên tay Amane rơi bộp xuống đùi.

…Khoan đã, có phải mình vừa đề nghị sống chung không?

Vì đó là một câu nói thốt ra một cách quá đỗi vô tư nên cậu hoàn toàn không ý thức được, nhưng nghĩa của nó đúng là như vậy. Và Mahiru cũng đã hiểu theo nghĩa đó.

Một khi đã ý thức được thì mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tâm trí cậu rối bời như thể bị đun sôi sùng sục, Amane hốt hoảng khua tay múa chân, cảm giác xấu hổ trào dâng xen lẫn với sự tự trách vì chậm tiêu của bản thân, cùng với nỗi áy náy vì đã làm Mahiru hoang mang.

"X-Xin lỗi, tự dưng mình nói mấy lời quá đáng ghê! Mình cũng nghĩ Mahiru cần không gian riêng tư, đâu thể tự tiện quyết định mọi thứ theo ý mình được đúng không!? Chỉ là nghĩ xa xôi cho tương lai, à không phải, ừ thì, h-hai người sống chung sẽ hạnh phúc hơn, mà học hành ở đại học cũng sẽ cố gắng hơn... đại loại là tự mình ảo tưởng thế thôi... ừm, mình x-xin lỗi nhé."

Amane vung vẩy tay chân loạn xạ, cố gắng truyền đạt lời xin lỗi chân thành nhất tới Mahiru vì đã tự tiện đẩy câu chuyện đi quá xa mà không hề hỏi ý kiến cô. Thấy điệu bộ ấy, Mahiru khẽ nheo mắt lại.

Trông cô có vẻ như đang cạn lời hơn là tức giận.

"Cậu xin lỗi như vậy làm mình nghe như thể mình đang bắt lỗi cậu ấy."

"M-Mình không có ý đó đâu. Chỉ là, việc mình tự ý quyết định là sự thật mà."

"Cái sự 'tự ý' mà Amane-kun nói ấy, có phải là ám chỉ việc cậu phớt lờ ý kiến của mình và chỉ biết đến sự tiện lợi của bản thân không?"

"Vâng."

"...Nếu vậy thì, không phải là 'tự ý' đâu."

Nghe những lời quá đỗi ngọt ngào lọt vào tai, Amane không dám tin vào tai mình. Cậu quay phắt sang nhìn Mahiru, và thấy đôi má cô đang đỏ ửng hết mức có thể. Cô ngước nhìn cậu bằng đôi mắt long lanh ngấn nước, đong đầy sự dò xét và kỳ vọng.

Đến nước này mà còn nghĩ là cô ấy ghét thì Amane đúng là quá chậm tiêu rồi. Nghĩ đến việc cô cũng khao khát được chung sống, được ở chung một mái nhà với cậu, lồng ngực Amane nóng rực lên như thể vừa bị ném một mồi lửa, hơi nóng lan tỏa đến tận khóe mắt.

"Mình, lời đề nghị đó... cũng được đúng không."

"...Ừm."

Trước câu nói rụt rè, cố kìm nén sự xấu hổ của cô, Amane lặng lẽ gật đầu, cảm nhận tiếng tim đập thình thịch liên hồi như đang thôi thúc cơ thể.

"Mình vui lắm."

"Mình cũng vậy."

Dù đã dành biết bao thời gian bên cạnh nhau, tiếp xúc với nhau bao nhiêu lần, thì sự ngượng ngùng trong khoảnh khắc này vẫn không thể nào xoa dịu được. Vừa xác nhận ý định muốn dọn về sống chung dưới một mái nhà, chuyện đó cũng là điều hiển nhiên thôi.

Dù hiện tại phần lớn thời gian Mahiru đều sang nhà cậu, nhưng "sống chung" lại là một khái niệm hoàn toàn khác.

Amane cảm thấy vô cùng xấu hổ khi nhận ra bản thân đã vô thức mong mỏi điều đó, dù trước đây cậu từng cực lực phủ nhận lời trêu chọc của Itsuki về việc sống chung. Thế nhưng, cùng lúc đó, khi nghĩ đến việc Mahiru đã chấp nhận nó, niềm hân hoan to lớn hơn cả sự xấu hổ ấy trào dâng, cuốn trôi mọi thứ.

Mahiru đón nhận ánh nhìn của Amane một cách bẽn lẽn, nở nụ cười ngây thơ pha lẫn chút ngượng ngùng.

"Bây giờ đã đủ hạnh phúc lắm rồi, vậy mà ngày nào cũng được đón Amane-kun về, hay được cậu ra đón, rồi trước khi ngủ lại được chúc ngủ ngon, rồi cùng nhau từ một căn nhà nói lời chào tạm biệt trước khi đi học. Mới chỉ tưởng tượng thôi đã thấy... tuyệt vời làm sao. Hạnh phúc quá đi."

Ehe, điệu cười ngượng nghịu viên mãn của cô như phản ánh chân thực những lời vừa thốt ra. Đang mải mê ngắm nhìn dáng vẻ ấy, Mahiru bỗng nhận ra điều gì đó, khuôn mặt cô thoáng chút bối rối khi quay sang nhìn Amane.

"A, mình c-có nên đến chào hỏi gia đình cô Shihoko không nhỉ. Tự ý quyết định thì không tốt lắm, cậu lại là cậu con trai cưng của họ nữa..."

"Ừm, chà, chắc là vậy, nhưng ba mẹ mình kiểu gì cũng vui vẻ đồng ý thôi. Nếu thế thì mình cũng nên đến chào hỏi cô Koyuki nhỉ...?"

Cha đẻ của Mahiru thì có thái độ khá vi tế, còn mẹ ruột thì dường như hoàn toàn thờ ơ với cô. Amane cố tình bỏ qua họ vì không muốn làm Mahiru phiền lòng, và thật may là Mahiru không nhận ra điều đó.

Nếu cần thiết, Amane sẵn sàng tuyên bố trước mặt ông Asahi, người mà cậu có thể liên lạc được, rằng cậu sẽ "bắt cóc" cô đi. Cậu chỉ muốn Mahiru nghĩ đến những điều hạnh phúc mà thôi.

"Dù sao thì cô Koyuki vẫn luôn lo lắng cho Mahiru, nên việc một thằng ất ơ nào đó sống cùng cậu chắc chắn sẽ khiến cô ấy bất an lắm. Nói đúng hơn là giờ phải đi chào hỏi cổ trước mới đúng."

"C-Chuyện đó thì mình cũng muốn đi... à không, mình rất muốn gặp cô ấy. Mình muốn giới thiệu Amane-kun và kể cho cổ nghe thật nhiều chuyện... Mình muốn nhân cơ hội này đi thăm cô ấy quá..."

"Ừ-Ừ nhỉ, tụi mình sẽ làm vậy nhé."

Hai người cứ cuống quýt qua lại một lúc, nhưng rồi chẳng cần suy nghĩ sâu xa cũng nhận ra: bọn họ còn chưa thi đỗ đại học cơ mà, lo xa thế này đúng là quá sớm. Nhận ra sự nóng vội và cầm đèn chạy trước ô tô của mình, cả hai bất giác nhìn nhau bật cười.

Dù vậy, một lời hứa chắc nịch cho tương lai đã được định đoạt giữa hai người, bấy nhiêu thôi cũng đủ để gieo vào lòng họ những tia hy vọng to lớn và vô vàn niềm hạnh phúc.

"Cả hai chúng ta đều phải cố gắng cho kỳ thi thôi."

"Ừ, mình sẽ nỗ lực để chắc chắn thi đỗ. Có nhiều việc phải làm lắm đây."

"Là do Amane-kun tự rước việc vào người đấy chứ."

"Đúng vậy nhỉ, mà thôi, mình đã chọn con đường này sau khi thấu hiểu mọi thứ, kể cả chuyện thi cử, nên mình sẽ chịu trách nhiệm với mục tiêu của mình và không lơ là việc học đâu."

Việc làm thêm, Amane cũng đã chuẩn bị tinh thần cho việc nó có thể ảnh hưởng đến việc học lên cao. Cậu đã quyết định đó là việc cần làm, nên cậu sẽ không lấy đó làm cớ để lười biếng. Cậu đã chọn con đường đó vì cậu tin bản thân mình có thể làm được.

"Đó là quyết định của Amane-kun nên mình sẽ không ý kiến gì đâu. Điều mình có thể làm chỉ là ủng hộ và phụ giúp cậu trong sinh hoạt hằng ngày thôi."

"Thôi nào, Mahiru cũng phải ưu tiên bản thân mình chứ. Chuyện của mình là do mình tự ôm đồm mà."

"Mình sẽ tự sắp xếp để giúp cậu trong khả năng có thể thôi."

"...Cậu không chịu nhượng bộ chuyện đó nhỉ."

"Fufu, bản tính của mình là vậy mà."

"Mình biết chứ."

Trong suốt một năm qua, Mahiru và Amane đã dần hiểu rõ về con người của nhau, thấu hiểu nhau sâu sắc. Cả hai đều biết đối phương một khi đã quyết điều gì thì sẽ không bao giờ nhượng bộ.

Chính vì vậy, việc tôn trọng và trân trọng những quyết định của nhau là vô cùng quan trọng. Đó chính là bí quyết để hai người có thể chung sống hòa thuận vui vẻ bên nhau. Lại một lần nữa thấm thía điều đó, Amane nắm chặt lấy bàn tay Mahiru khi cô nũng nịu nép sát vào người cậu.

…Cơ hội để nói chuyện, à.

Nhớ lại cuộc trò chuyện ban nãy, Amane không thốt nên lời, chỉ lẩm nhẩm trong miệng.

Cậu thầm quyết định, đợi Mahiru về nhà, cậu sẽ viết nốt bức email đang soạn dở trong thư mục nháp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!