Chương 272: Định hướng tương lai của những người xung quanh
Sáng hôm sau, khi Amane bước vào lớp, Itsuki đã ngồi yên vị ở chỗ của mình với vẻ mặt khó chịu thấy rõ từ sáng sớm. Bình thường thì Amane hay đến trường sớm hơn, nhưng hôm nay có vẻ cậu bạn này ra khỏi nhà sớm hơn một cách bất thường. Nhìn cái sắc mặt tái nhợt như thể quên mất cái lạnh ngoài kia, chắc mẩm là cậu ta đã phóng thẳng ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ rồi. Khả năng cao là sau lượt họp phụ huynh của Amane là tới cậu ta, thì đã có một trận cãi nhau to với nhà rồi.
"Chào buổi sáng. Trông mặt cậu sưng sỉa thế."
"Chào buổi sáng. Mới mở miệng ra là nói câu đó hả?"
Khi Amane chỉ thản nhiên chào hỏi như mọi ngày, Itsuki quay ngoắt về phía cậu, bật cười cạn lời. Thái độ đó càng củng cố thêm suy đoán của Amane. Cậu nhún vai, giữ nguyên vẻ mặt bình thản thường ngày: "Tại nó hiện rành rành trên mặt cậu mà."
"Buổi họp phụ huynh thế nào rồi."
"Ể, cậu muốn nghe chuyện đó à?"
"Không phải là tớ muốn nghe, nhưng nếu tớ cứ cư xử kiểu dè dặt như sợ chạm vào chỗ đau hay làm ngơ không hỏi, thì chẳng phải cậu lại thấy phức tạp hơn sao? Kiểu gì cậu cũng thấy bứt rứt vì bị người ta cẩn trọng quá mức đúng không."
"Việc cậu hiểu được điều đó mới làm tớ thấy phức tạp đấy."
"Chuyện đó thì chịu thôi."
Itsuki vốn là kiểu người thà cứ đâm thẳng vào vấn đề còn hơn là e dè nửa vời, nên những sự quan tâm thừa thãi sẽ chỉ khiến cậu ta khó chịu hơn thôi. Chính vì vậy, dù có hơi sỗ sàng, Amane vẫn nghĩ việc hỏi thẳng sẽ tốt hơn cho tâm trạng của bạn mình. Và qua ánh mắt có phần nhẹ nhõm của Itsuki, Amane biết mình đã chọn đúng.
"Chà, nói sao nhỉ, như hai đường thẳng song song thôi. Rõ ràng là ổng vẫn khăng khăng muốn tớ vào trường đó, nên tớ với ổng chẳng đời nào chung quan điểm được đâu. Tớ tự ý chọn môn học cho kỳ thi đầu vào cái là bị mắng một trận tơi bời."
"A~"
Amane cũng làm chuyện gần giống vậy, nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược: ba mẹ Amane thì ủng hộ mọi quyết định của cậu, còn ông Daiki thì liên tục cản trở Itsuki. Điều này khiến Amane có chút áy náy.
"Mà đằng nào tớ cũng nộp đơn luôn rồi."
"Tới bến luôn rồi ha."
"Thì chỉ còn cách tới bến thôi chứ sao. Cứ yếu xìu thì kiểu gì cũng bị ông bố ép uổng, nên tớ định sẽ đường đường chính chính lấy thịt đè người, à không, chỉ còn cách dùng vũ lực thôi."
Thay vì hờn dỗi, Itsuki đã chuyển sang trạng thái "tới bến". Cậu chàng vừa thở dài phàn nàn "Thật là hết nói nổi", nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia sáng đầy tích cực.
"May mà mẹ tớ lại đứng ra khuyên can ổng kiểu 'Đó thấy chưa, ép một thằng cứng đầu cũng vô ích thôi', 'Tôi đã bảo rồi, ép quá nó mà bùng nổ là nó chẳng thèm nghe theo hay khuyên răn gì nữa đâu', 'Ông cũng bỏ cuộc đi là vừa'. Nên tớ nghĩ kèo này ăn chắc rồi."
"Mẹ cậu cũng bạo thật đấy."
"Nói là cái tôi cao hay là người dứt khoát, thẳng thắn thì đúng hơn. Tóm lại là mẹ tớ luôn nói thẳng mọi chuyện và cực kỳ ghét những việc không rõ ràng."
Amane thầm nghĩ về mẹ của Itsuki đúng là người luôn ăn nói thẳng thắn nhất trong số các bà mẹ mà cậu từng gặp và nghe kể, có lẽ chính Itsuki cũng cảm thấy vậy.
"Nhà tớ thì chắc cũng khác với mấy gia đình bình thường. Không phải là mẹ tớ hoàn toàn không quan tâm đến tương lai của tớ, mà là bả bỏ bê ở đẳng cấp tối thượng luôn ấy. Kiểu như 'Mày muốn làm gì thì cứ làm, tao giao phó hết cho mày' ấy."
"Thì bả công nhận cậu rồi, nên với Itsuki thế là tốt còn gì."
"Bù lại bả cũng thòng thêm câu: 'Phải nỗ lực thi đậu cho bằng được. Tự mồm mày nói ra thì sau này đừng có mà ỉ ôi, lời nói đi đôi với trách nhiệm của mày đấy'."
"...M-Mà, bả công nhận rồi thì chắc là không sao đâu ha."
Dù Amane thấy cách nói đó khá gắt, nhưng vì nó cũng nhằm mục đích đốc thúc Itsuki nên cậu chẳng có tư cách gì để phán xét.
"Điều đó là hiển nhiên mà. Quan trọng là tớ phải cố gắng thôi."
"Cả hai chúng ta chỉ còn cách cố gắng thôi nhỉ."
Rốt cuộc, sự thật hiển nhiên không thể lay chuyển là họ chỉ còn cách nỗ lực. Vậy nên, những người sẽ trở thành sĩ tử vào năm sau như họ chỉ có thể cùng nhau hạ quyết tâm.
"Amane, cậu cũng chốt rồi và định đâm đầu vào đó luôn hả?"
"Tạm thời là vậy. Tớ chưa có công việc nào thực sự muốn làm, nhưng lại có những lĩnh vực tớ muốn học, và tớ cũng muốn mình có thể tự lập đàng hoàng. Chuyện muốn làm gì tính sau, nếu không biến nó thành nghề nghiệp được thì coi như sở thích cũng được."
"Đã quyết định được đến thế thì tốt quá rồi còn gì. Mà nói chứ, tớ đoán động lực lớn nhất của cậu chắc chắn là để được ở bên Shiina-san chứ gì."
"Ồn ào quá."
"Hehe, lên đại học khéo hai người sống chung luôn rồi cũng nên."
"Này nhé."
Đợi đến khi nét mặt Amane bắt đầu giật giật cứng đờ trước mấy lời trêu chọc của cậu bạn vừa lấy lại tinh thần, một giọng nói điềm đạm bỗng vang lên: "Itsuki trêu ghẹo quá đà cẩn thận có ngày Fujimiya bật lại cho sấp mặt đấy."
Hướng người về phía phát ra âm thanh, Amane thấy Kadowaki với vẻ mặt hiền hòa, ổn định thường ngày đang tháo chiếc ba lô trên vai xuống.
"Yuuta à. Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng hai cậu."
"Chào buổi sáng."
Kadowaki vẫn giữ phong thái điềm tĩnh như mọi khi, khẽ nhắc nhở Itsuki: "Có chừng mực thôi nhé", rồi treo ba lô vào chỗ ngồi của mình, quay qua.
"Rốt cuộc sao hai người lại bàn chuyện đó vậy?"
"À, chắc do đang nói vụ họp phụ huynh đấy. Đang bàn xem tương lai định thế nào, thì tự dưng thằng này nó lo chuyện bao đồng."
"Kêu tớ lo chuyện bao đồng, cậu có quá đáng lắm không!?"
"Itsuki thì lúc nào chả túc trực để trêu Fujimiya cơ chứ, tớ thấy nói vậy là hợp lý rồi."
"Yuuta không định bênh tớ đúng không?"
"Ừ."
Thấy Kadowaki gật đầu tỉnh bơ như chuyện hiển nhiên, Itsuki lảo đảo lùi lại làm bộ sốc nặng. Nhưng thừa biết đó chỉ là diễn tuồng, Amane và Kadowaki bơ luôn và quay sang nhìn nhau.
"Mọi người có vẻ đang xôn xao vụ họp phụ huynh nhỉ."
"Đúng vậy. Dù sao thì cũng có cảm giác kỳ thi đại học đang đến gần rồi mà."
"Hai người bơ tớ phũ phàng thế."
Chớp nhoáng thoát khỏi trạng thái sụp đổ, Itsuki hậm hực lên tiếng nhưng rõ ràng là không hề tức giận chút nào, cậu chàng nhanh chóng tham gia lại vào cuộc trò chuyện của Amane và Kadowaki.
Đây là màn tương tác chỉ có thể xảy ra khi cả ba đều ngầm hiểu đó là đùa giỡn, thế nên Chitose và mấy cô bạn đứng cách đó không xa rầm rì to nhỏ: "Ikkun thực ra rất thích đóng vai đó nhỉ", "Mình cũng thấy có chút mùi mẫn trong đó ha"... Ước gì mấy lời đó đừng lọt vào tai Itsuki thì tốt biết mấy.
"Kadowaki ngày mốt mới họp đúng không?"
"Ừ. Trúng ngay ngày mấy bà chị tớ không có nhà, tớ mừng rớt nước mắt luôn ấy."
"Mấy bả chắc lại đòi đi theo chứ gì~"
"Ahaha... Chắc chắn là tớ phải kiên quyết từ chối rồi."
Amane chưa từng diện kiến các chị gái của Kadowaki, nhưng qua lời kể thì cậu cũng mường tượng được tính cách mãnh liệt của họ. Là con một, Amane không khỏi đồng cảm: "Yuuta cũng khổ tâm phết".
"Kadowaki đã chốt định hướng tương lai chưa?"
"Rồi, tớ định nhắm suất tuyển thẳng thể thao, nếu không được thì mới thi tuyển chung."
"Yuuta toàn có giải trong các kỳ thi đấu mà... Khả năng đó hoàn toàn khả thi đấy."
Ngay cả khi mới học năm hai, Kadowaki dường như đã gặt hái được không ít thành tích tại các giải đấu, Amane đã vô số lần thấy cậu ấy bước lên bục nhận thưởng trong các buổi lễ, nên cậu không hề nghi ngờ việc Kadowaki nhắm đến suất tuyển thẳng. Vốn dĩ Kadowaki không chỉ giỏi thể thao mà thành tích học tập cũng rất xuất sắc, nên cậu có rất nhiều sự lựa chọn.
"Mong là được như vậy. Nhưng cỡ như tớ thì nhiều lắm, nên tớ vẫn phải nỗ lực rèn luyện thêm."
"Sao tự dưng Yuuta lại tự ti thế này."
"Sự tự ti không phải là đặc quyền của Fujimiya sao?"
"Này."
"Fufu, tớ đùa thôi."
"Đến cả Yuuta cũng nghĩ cậu tự ti kìa."
"Im đi im đi."
Amane thừa nhận trước đây mình từng rất tự ti, nhưng hiện tại cậu đã tự tin hơn nhiều. Đôi khi cậu vẫn bị đánh mất sự tự tin, nhưng giờ đây cậu đã tự nhận thức được rằng "À, mình đang tự ti nè", rồi suy nghĩ theo hướng tích cực hơn. Cậu đã mài giũa bản thân và vượt qua rất nhiều điều để có được bản lĩnh đó.
Biết đây chỉ là trò trêu đùa giữa những người bạn, Amane chỉ cố tình làm mặt giận dỗi cho có lệ.
"Chuyện tớ còn kém cỏi là sự thật mà. Huấn luyện viên cũng bảo tớ vẫn còn tiềm năng và không gian để phát triển. Nên tớ phải cố gắng song song cả việc học nữa~"
"Át chủ bài của câu lạc bộ điền kinh đúng là người nỗ lực nhỉ."
"Không nỗ lực thì vị trí át chủ bài bị người khác cuỗm mất trong chớp mắt ấy chứ. Tớ không định nhường ngôi cho đến lúc giải nghệ đâu, vì tớ muốn tự hào dẫn dắt các thành viên với tư cách là đội trưởng mà."
"A, nhắc mới nhớ cậu là đội trưởng... Vất vả cho cậu rồi."
Chợt nhớ ra Kadowaki đã nhậm chức đội trưởng ngay sau khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Amane thầm cảm thán chắc hẳn cậu ấy bận rộn và vất vả lắm. Kadowaki chẳng mảy may để lộ chút biểu cảm khó khăn nào, điềm nhiên đáp: "Mọi người đều tự giác lắm nên tớ cũng chẳng phải làm gì nhiều đâu."
"Đội phó là Kazuya, lại có cả huấn luyện viên nữa mà. Các thành viên đều rất đáng tin cậy, tớ thấy có lỗi vì chẳng giúp được gì nhiều ấy."
"Chắc chắn mọi người đang nhìn vào tấm lưng vững chãi của đội trưởng để trưởng thành rồi."
"Đúng đó."
"Hai cậu có khen tớ cũng chẳng được gì đâu nhé?"
"Tại tớ muốn thấy cậu đỏ mặt thôi."
Thấy Itsuki nhoẻn miệng cười trêu chọc, Kadowaki không chút dao động, cũng nở nụ cười tươi rói đáp trả ánh nhìn của Itsuki.
"Hô~? Vậy thì tớ cũng phải làm cho Itsuki đỏ mặt mới được. À đúng rồi Fujimiya, hôm nọ Itsuki..."
"Tớ xin lỗi tha cho tớ đi."
Lật mặt nhanh như chớp, Amane bất giác cạn lời, nhưng nhìn thái độ cúi đầu tạ tội lia lịa của Itsuki, cậu đoán chắc Itsuki đã làm chuyện gì đó mờ ám mà tuyệt đối không thể để ai biết.
Tuy nhiên, đáng tiếc là câu chuyện đã bị cắt ngang trước khi Amane kịp hóng hớt, nên cậu chẳng biết đó là chuyện gì, nhưng chắc chắn đó là một điểm yếu chí mạng đối với Itsuki.
"Cậu đã làm gì, hay định làm gì vậy hả."
"Không có gì đâu đừng hỏi nữa."
"Ahaha. Thấy Itsuki đang dùng ánh mắt van lạy khẩn thiết quá nên tớ tha đó."
"Hóa ra người nắm thóp Itsuki mạnh nhất lại là Kadowaki...?"
Nhìn Yuuta cười sảng khoái mà chẳng hề toát ra chút ác ý nào, Amane tin chắc rằng chiêu này mạnh thật. Cậu thầm nghĩ "Sau này chắc chắn có thể dùng chiêu này để kiềm chế Itsuki đây", nếu Itsuki mà biết được suy nghĩ này chắc mặt sẽ sưng sỉa lên cho xem. Vừa nghĩ, Amane vừa đưa mắt nhìn Kadowaki - người đang nở một nụ cười thâm sâu khó dò.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
