Chương 271: Điểm giống nhau
Sau khoảng một tiếng ở lại, Shihoko lấy lý do ngày mai phải đi làm nên đã vội vã rời đi một cách đầy thanh lịch. Không gian vốn đang náo nhiệt thoắt cái lại trở về vẻ yên bình và tĩnh lặng thường ngày.
Vừa thở phào nhẹ nhõm vì bầu không khí dịu êm đã quay về, Amane lại vừa thoáng nghĩ giá như mẹ ở lại thêm chút nữa, vì có bà ở đây Mahiru trông rất vui vẻ. Thế nhưng, vì bà cứ hay thốt ra mấy câu làm bào mòn tinh thần cậu, nên có lẽ việc bà rút lui sớm lại là một quyết định đúng đắn. Đó chính là rắc rối mang tên Shihoko. Nếu bà không chọc ghẹo thì cậu cũng muốn để bà ở lại bên cạnh Mahiru.
"Fufu, cô Shihoko trông vẫn khỏe mạnh thế là tốt rồi."
Mahiru mỉm cười thư thái tựa người vào ghế sofa. Amane cười khổ, ngồi xuống bên cạnh cô và nhấp một ngụm hồng trà đã nguội.
"A~, ừ thì khỏe mạnh là chuyện thường ngày của mẹ mình, nhưng khỏe mạnh là tốt nhất rồi. Dù mình cũng muốn mẹ điềm đạm hơn chút nữa, thật luôn đấy."
"Mình thấy thế mới đúng là phong cách của cô Shihoko, nó tốt mà."
"Nói là đúng phong cách thì cũng đúng, nhưng mà..."
"Fufu, Amane-kun không đối phó được với sự năng động của cô Shihoko nhỉ."
"Nói chính xác thì mình không đối phó được với những trò trêu chọc cứ bay thẳng vào mặt mình ấy."
Gần phân nửa là do Mahiru tiếp thêm sức mạnh cho bà ấy, nhưng không biết cô nàng có tự nhận thức được điều đó hay không, chỉ thấy cô cười vẻ thích thú. Với Amane, việc Mahiru vui vẻ là quan trọng nhất nên cậu không hề có ý định trách móc. Cậu thở dài khi nghĩ đến việc suốt mười bảy năm qua mình vẫn chẳng làm gì được, tự nhủ có lẽ cậu vẫn nên rèn luyện thêm cách đối phó với Shihoko.
"Cô Shihoko trông bận rộn quá nhỉ."
Có lẽ nhớ lại dáng vẻ vội vã rời đi khi nãy của Shihoko, cô khẽ thì thầm.
"Thì do vấn đề deadline công việc ấy mà. Mẹ cất công đến đây là mình đã thấy biết ơn lắm rồi. Nghe bảo ba mình cũng muốn đến, nhưng dạo này bận bù đầu nên cũng đành chịu."
"Fufu, cậu được yêu thương thật đấy."
Lời nói thốt ra mang theo âm sắc sâu lắng, chất chứa chút ngưỡng mộ xen lẫn nụ cười mỉm. Amane khẽ cắn môi đón nhận nó. Mahiru nhìn cậu, ánh mắt dịu lại.
"Amane-kun dễ đoán thật đấy. Cậu đã rất bận tâm về buổi họp phụ huynh của mình đúng không?"
Đang lúc lơ là lại bị một con dao sắc lẹm phóng trúng khiến cơ thể Amane cứng đờ. Thấy thái độ đó của cậu, Mahiru nói bằng một chất giọng dịu dàng vô cùng: "Trúng phóc rồi nhỉ."
Lỡ để cho cô nhận ra được sự lo lắng của bản thân, Amane cảm thấy như thể chẳng khác nào bản thân đã vô tình tạo thêm gánh nặng tinh thần cho cô, lẽ ra cậu nên hành xử như thể mình không cảm nhận được gì. Nhưng nhìn bộ dạng của Mahiru, cậu không tài nào kìm nén mọi thứ xuống được và chỉ mỉm cười cho qua cả.
"Sự dịu dàng đó đúng là phong cách của Amane-kun mà, nhưng mình không muốn làm tăng gánh nặng cho cậu đâu, nên cậu không cần phải bận tâm đâu nha?."
Dường như đã nhìn thấu ý đồ cũng như mọi tâm tư của Amane, Mahiru nở một nụ cười nhạt trước biểu cảm có thể nói là đầy lúng túng của cậu. Trông cô không có vẻ gì là đang tổn thương, mà có lẽ chỉ là sự điềm nhiên chấp nhận tình cảnh và sự thật hiện tại.
"Amane-kun không cần lo lắng đâu nhé? Việc ba mẹ mình tồi tệ là điều không thể bàn cãi. Sinh ra mà không làm tròn trách nhiệm thật là kỳ quặc."
"...Ừm."
"Hơn nữa, chính bản thân mình tin chắc rằng ba mẹ sẽ không đến nên mới không thông báo về buổi họp phụ huynh, nên nói họ không đến là chuyện hiển nhiên thôi. Chính mình đã cắt đứt sợi dây hy vọng đó mà, làm gì có chuyện mình ôm kỳ vọng gì chứ."
Nên chuyện lần này là do mình tự chuốc lấy, cô nàng như muốn nói vậy.
Nhìn thấy Mahiru nở một nụ cười quá đỗi mong manh, cậu không thể nào không nhăn mặt xót xa.
"Việc cứ kéo lấy sợi dây hy vọng cực kỳ mỏng manh và nhỏ bé mong họ sẽ đoái hoài đến mình mà không làm đứt nó là điều không thể. Mình cũng không muốn rước lấy sự mệt mỏi trong tâm trí khi cứ phải ôm ấp thứ kỳ vọng nhỏ nhoi chắc chắn là vô ích đó. Thế nên, thế này là được rồi."
"Mahiru..."
"Vốn dĩ buổi họp phụ huynh cũng chẳng cần sự thấu hiểu từ ba mẹ đâu. Mình có thể tự quyết định được."
Mahiru tuyên bố một cách dứt khoát, không chút biến sắc hay chần chừ, cô nở một nụ cười tĩnh lặng với ánh mắt sắc sảo. Sự ấm áp thường ngày mà cô luôn dành cho Amane lúc này không hề hiện diện.
"Mình tự ý thức được rằng dù không bàn bạc với ba mẹ thì học lực và điểm hồ sơ của mình cũng không có vấn đề gì. Nghe nói mình cũng có bảo hiểm học vấn rồi nên không phải lo về chuyện tiền bạc. Ngoài ra còn có một khoản quỹ dự phòng cho việc học lên cao hay tìm việc nữa. Những người đó, việc họ đảm bảo cho mình không thiếu thốn tiền bạc coi như cũng là một điều may mắn chăng... Chừng nào không dính líu đến nhau thì họ hỗ trợ tài chính tối đa, về điểm đó thì mình cũng biết ơn."
Bù lại, ngoài điều đó ra, chính tay họ chưa từng trao cho cô bất cứ thứ gì khác. Mahiru ngầm ám chỉ điều đó, cô mỉm cười như đang tự giễu cợt bản thân rồi khẽ thở ra.
Hơi thở lẽ ra phải ấm áp ấy lại mang theo cả cảm giác lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Mình trái lại còn thuộc dạng may mắn đấy. Những người đó đã đưa cô Koyuki - một người tuyệt vời đến bên cạnh mình. Không biết có phải họ còn sót lại chút mảnh vỡ tội lỗi nào không, mà họ đã chu cấp để mình sống không thiếu thốn gì. Nhờ vậy mà mình đã khôn lớn đàng hoàng như người bình thường đấy thôi."
Nói ngược lại, nếu không có sự hiện diện của Koyuki, chắc chắn Mahiru đã lớn lên với một tâm hồn méo mó. Thế nên Amane chẳng thể nào mà vui mừng cho được.
"Chỉ cần nghĩ rằng mình có thể tự quyết định mọi thứ theo ý chí của bản thân mà không bị ba mẹ sai khiến, thì chẳng có gì to tát cả. ...Amane-kun cũng không cần phải làm vẻ mặt như thế đâu."
"Mình xin lỗi."
"Sao Amane-kun lại xin lỗi chứ, thật tình."
Chính vì hiểu rằng sự đồng cảm, an ủi hay hùa theo một cách nông cạn sẽ khoét sâu thêm vết thương của Mahiru, nên Amane chỉ biết đón nhận những lời cô nói, đón nhận những giọt nước mắt hóa vô hình của cô.
Nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của Mahiru, có chút hơi ấm nhạt hơn ngày thường đang dần dần hòa quyện cùng hơi ấm của cậu. Chỉ mong hơi ấm của Amane có thể truyền sang cho Mahiru dù chỉ một chút, cậu bao bọc lấy bàn tay đang khẽ run rẩy của cô thật chặt, và nhẹ nhàng xích lại gần.
Việc Amane dứt khoát chủ động áp sát vào người cũng là chuyện hiếm hoi đối với Mahiru. Cô hơi mở to mắt ngạc nhiên rồi khẽ nheo lại như thấy nhột.
"Mình ổn mà. Đối với mình, cái nhìn về ba mẹ đã không thể thay đổi được nữa rồi, giờ thì cũng muộn màng thôi. Nói hoàn toàn không đau hay không khó chịu thì là nói dối, nhưng cũng không đến mức vô cùng buồn bã. Nó chỉ là một điều hiển nhiên mà thôi."
"Ngay cả khi cậu biết rằng điều đó không được phép trở thành điều hiển nhiên sao?"
"Đúng vậy. Bởi vì nó đã là sự thật rồi, mà ngoảnh mặt làm ngơ trước sự thật thì thật vô nghĩa. Kiểu gì đến lúc nào đó cũng sẽ thấm thía thôi. Về phần mình, mình đã rạch ròi mọi thứ nên thấy ổn cả. Chính vì đã trải qua quãng thời gian cô độc đó, nên kết quả là mình mới gặp được Amane-kun, về điểm đó mình cũng thấy biết ơn nữa."
"...Vậy à."
Mahiru chốt lại bằng một thái độ kiên cường, trông cô vô cùng chói lọi và đáng yêu đến nhường nào. Lần này không chỉ là đôi bàn tay lạnh lẽo, cậu vòng tay ôm trọn cả cơ thể cô vào lòng. Thân hình nhỏ bé khẽ giật mình run lên, nhưng rồi nhanh chóng thả lỏng người.
Với cơ thể bé nhỏ ấy, Mahiru vẫn sống thẳng thắn không hề gục ngã. Chỉ cần Amane giang tay ôm lấy như thể đón nhận mọi thứ, cô đã yên tâm phó mặc bản thân cho cậu. Điều đó cho thấy cô đã chấp nhận và dựa dẫm vào Amane đến mức nào.
Lọ mọ điều chỉnh lại vị trí cho thoải mái, Mahiru ngẩng khuôn mặt lên đúng tầm nhìn của Amane, nhìn cậu và mỉm cười đầy bối rối.
"Amane-kun hay lo xa quá nhỉ. Mình đâu có yếu đuối đến mức sẽ gục ngã vì chuyện này đâu. Cứ hơi tí lại ủ rũ thì sao mà sống được."
"Không phải là chuyện mạnh mẽ hay yếu đuối... Việc người con gái mình yêu bị tổn thương lại trở thành một điều hiển nhiên, mình ghét cảm giác đó... nói đúng hơn là thấy bất lực. Rõ ràng là muốn bảo vệ cậu, nhưng lại bị dí cho sự thật rằng mình chẳng thể làm được gì cả."
Môi trường Mahiru sinh ra và lớn lên, cũng như hoàn cảnh gia đình hiện tại của cô, là những thứ Amane không thể nào can thiệp được.
Quá khứ không thể thay đổi, và hiện tại cũng chẳng thể với tới.
Dù có yêu thương, trân trọng và khao khát bảo vệ đến mãnh liệt, chừng nào ranh giới mang tên "người ngoài" vẫn còn đó, Amane chẳng thể làm được gì. Cố tình vượt qua giới hạn ấy cũng đồng nghĩa với việc chà đạp lên góc khuất mềm yếu của Mahiru.
Thế nên, điều Amane có thể làm lúc này chỉ là bao bọc lấy phần yếu mềm của cô để nó không bị tổn thương, và đánh bật đi những tạp âm hay tiêu cực không cần thiết.
"Vì đây là vấn đề của mình mà. ...Không phải là mình từ chối cậu đâu, nhưng đây là việc chính bản thân mình phải giải quyết, và chỉ có người trong cuộc mới giải quyết được thôi."
Mahiru cũng thấu hiểu việc Amane không thể làm gì được, và dường như cô cũng không hề mong mỏi cậu phải xoay xở chuyện đó. Amane hiểu rằng, điều cô mong muốn là cậu không buông tay và sẽ mãi là chỗ dựa cho cô.
Nhìn Mahiru đang lặng lẽ ngắm nhìn mình trong vòng tay, Amane khẽ gật đầu.
"Việc mình hiểu được toàn bộ cảm xúc của Mahiru rốt cuộc vẫn là điều không tưởng nhỉ. Dù sao thì, mình cũng đã trải qua một môi trường hoàn toàn khác với Mahiru mà."
"Đúng vậy nhỉ. Suy cho cùng thì mình là mình, còn cậu là cậu mà. Có thể tưởng tượng được, nhưng không thể nào thấu hiểu trọn vẹn được đâu."
"Ừ."
Một sự thật không thể thay đổi dù có làm bất cứ điều gì.
Amane là Amane, Mahiru là Mahiru. Cuộc sống có thể giao thoa và kề cạnh, nhưng không bao giờ hợp nhất làm một. Cá thể mang tên Mahiru ấy, dù ai có làm gì đi nữa cũng không thể biến thành một ai khác, và cũng chẳng thể phơi bày trọn vẹn từng ngóc ngách trong trái tim mà không sót một lỗi nhỏ nào.
Cảm xúc của cô là của riêng. Suy nghĩ của cô chỉ có tự mình thấu.
Chính vì hiểu rõ điều đó nên Amane không hề có ý định ép buộc cô nói ra cảm xúc của mình, cũng chẳng định gượng ép làm gì cả.
"Nhưng mà, mình yêu việc Amane-kun luôn cố gắng hiểu mình. Cậu không ép mình phải nghe theo cách lý giải của cậu, mà luôn ở bên cạnh dõi theo mình."
"...Ừm."
"Mình rất rõ việc cậu luôn nghĩ cho mình, trân trọng và nâng niu mình. Mình luôn nghĩ rằng bản thân đúng là một người rất rất may mắn."
Có lẽ đây là lời thật lòng từ tận trái tim cô. Nở một nụ cười hồn nhiên và cọ má vào ngực Amane, Mahiru đang tựa vào người cậu, thoải mái tận hưởng hơi ấm từ cơ thể cậu.
Đó như thể là cử chỉ làm nũng hết mức có thể theo cách riêng của cô, Amane đặt một nụ hôn lên mái tóc màu lanh đang gợn những nếp sóng mềm mại xõa dài, rồi khẽ tựa trán mình vào đầu cô.
"...Mình sẽ làm cho cậu hạnh phúc hơn nữa, nên nếu có lúc nào thực sự đau đớn, hãy nói thẳng ra nhé. Mahiru cứ hay cam chịu rồi bảo 'Mình ổn' thôi."
"Thì mình ổn thật mà. À, ý mình là lần này mình thực sự ổn đấy nhé."
"...Điều đó có nghĩa là sẽ có những lúc 'Mình ổn' nhưng thực ra không hề ổn đúng không."
"Sau này mình sẽ chú ý mà. Vì mình biết, nếu mình tổn thương thì Amane-kun cũng sẽ tổn thương. Mình đang được Amane-kun yêu thương rất nhiều mà."
Nói ra điều đó với một sự tự tin rõ ràng và kiên định hơn trước đây rất nhiều, chắc chắn Mahiru đã thực sự đón nhận tình yêu của Amane một cách trọn vẹn. Sự đáng yêu trào dâng đến mức không thể kiềm chế nổi trước một Mahiru đã có thể tràn đầy tự tin thốt lên những lời như vậy, Amane siết chặt vòng tay để hòa quyện sâu hơn vào hơi ấm của cô, còn cô chỉ mỉm cười đón nhận.
"Fufu, giá như mình suy sụp và trẻ con đến mức buông xuôi mọi thứ, thì chắc mình đã bảo 'Amane-kun - người lớn lên trong tình yêu thương thì làm sao hiểu được' và rồi hai đứa sẽ cãi nhau to nhỉ."
"Nếu bị nói thế thì mình chẳng có cách nào cãi lại được đâu."
Amane tự nhận thức được rằng mình đã lớn lên trong muôn vàn tình yêu thương và sự nâng niu của ba mẹ, nên nếu bị nói thế, cậu thừa biết mình sẽ cứng họng và chỉ biết liên tục xin lỗi mà thôi.
Và ngay cả lời xin lỗi ấy cũng có thể trở thành thứ chọc tức cô ấy.
Kẻ có được dù nói gì với người không có cũng có thể trở thành nguyên nhân gây sóng gió trong lòng và khoét sâu thêm sự rạn nứt. Cậu đủ lớn để hiểu quá rõ đạo lý ấy.
"Đó là câu nói sẽ làm tổn thương cả Amane-kun lẫn bản thân mình, nên mình không nói đâu."
"...Kể cả không nói ra, nhưng cậu đã từng nghĩ như thế rồi đúng không."
"Ừm, bảo là hoàn toàn chưa từng thì không đúng. Nhưng la hét chối bỏ một thứ không thể xử lý cũng chẳng thể thay đổi thì có giải quyết được vấn đề không? Câu trả lời là không. Với Amane-kun, đó cũng là yếu tố môi trường không thể làm khác được, trách móc cậu chuyện đó thì có ích gì đâu? Rõ rành rành là vừa nói xong sẽ hối hận ngay tắp lự."
"Mình không muốn cãi nhau, cũng chẳng muốn làm tổn thương ai cả", cố gắng lý trí nhả từng chữ một, vẻ mặt Mahiru vẫn điềm tĩnh như vậy.
"Vốn dĩ có sự khác biệt là chuyện đương nhiên... Gia đình mình là một gia đình thiếu vắng thứ tình yêu thương cơ bản ấy, nên mình luôn nằm ở thái cực đối lập với đại đa số các gia đình khác, và đã có vô số lần mình cảm nhận được điều đó. Những sự ghen tị đại loại thế mình đều đã nếm trải và nuốt hết vào trong từ hồi tiểu học, trung học rồi."
Amane thầm nghĩ, thế mà cô không bị méo mó tâm hồn thì giỏi thật, chắc hẳn là nhờ sự hiện diện to lớn của Koyuki.
"Mình cũng không biết những giằng xé nội tâm khi được yêu thương, không biết sự phiền phức khi bị can thiệp. Thế nên mình đâu thể nói bóng nói gió về chuyện đó được. Vậy nên, tuy có đôi lúc... chỉ đôi lúc thôi, mình cảm thấy ghen tị chút xíu... nhưng mình đều nuốt nó vào trong một cách lành mạnh rồi đấy nhé?"
Chốt lại câu đó, Mahiru liền liếc nhìn cậu đầy lo lắng. Amane không khỏi cười khổ trước sự thảm hại của bản thân, chẳng biết rốt cuộc ai mới là người đang được lo lắng nữa.
"Mình biết Mahiru hiếm khi hành xử theo cảm tính, và cậu cũng luôn hiểu rõ cảm xúc của bản thân, tự dung hòa và chấp nhận nó. ...A~, trong trường hợp này dùng từ 'biết' có được không nhỉ."
"Fufu, đúng rồi đấy. ...Mình cảm nhận được cậu luôn nhìn về phía mình."
"Tất nhiên là phải nhìn rồi. Vì cậu là người mình yêu mà. Mình đang chăm chú nhìn cậu đấy."
Vì là người cậu yêu nên cậu muốn biết mọi thứ, vì là người cậu yêu nên cậu muốn thấu hiểu cô. Chính vì yêu cô nàng, cậu mới muốn quan tâm chăm sóc để cô luôn cảm thấy thoải mái. Cậu muốn làm cô vui. Muốn đưa Mahiru tránh xa khỏi những điều cô ghét.
Có rất nhiều lý do, nhưng gom lại chỉ vì một chữ "yêu" Mahiru, cậu muốn tự mình ngắm nhìn và bảo vệ cô.
Cậu muốn tiếp xúc và thấu hiểu tận sâu bên trong con người cô chứ không chỉ nhìn từ vẻ bề ngoài, thế nên khi cậu thẳng thừng nói ra điều đó không chút giấu giếm, Mahiru trong vòng tay cậu bắt đầu quậy phá nhè nhẹ bằng cách liên tục húc đầu vào ngực cậu.
"...Amane-kun mà có thể nói mấy câu đó tỉnh bơ thế này, càng ngày cậu càng giống chú Shuuto rồi đấy."
"Tại sao chủ đề đang thế này mà tự dưng lại thành ra thế."
"Chẳng tại sao cả~."
Đột nhiên cái tên Shuuto bị réo lên khiến một rổ dấu chấm hỏi hiện ra trên đầu Amane. Mahiru làm điệu bộ như không cần giải thích gì thêm, cô ngoảnh mặt đi và bồi thêm một cú húc đầu nữa.
Dù sao thì cậu cũng lờ mờ đoán được là cô đang che giấu sự ngại ngùng, nên cậu cứ vuốt ve lưng dỗ dành "Ngoan nào ngoan nào". Thấy Mahiru phồng má hơi dỗi một chút, Amane mỉm cười thầm nghĩ dáng vẻ đó cũng thật đáng yêu. Cậu tiếp tục vuốt ve, và chế độ dỗi hờn dường như đã được gỡ bỏ. Cô ngừng phản kháng và chốt lại bằng câu "Thật tình".
"Mà, giống ba thì mình cũng thấy vui thôi. Dù là ba mình nhưng ông ấy thực sự là một người tuyệt vời mà."
"Ý mình không phải thế, nhưng tính theo nghĩa đó cũng đúng nên thôi đành vậy. Cậu cứ việc tự hào thoải mái nhé, chắc cô Shihoko cũng sẽ nói vậy đấy."
"Mẹ cuồng ba mình lắm nên chắc tiêu chuẩn đánh giá sẽ khắt khe lắm đây."
"Fufu, ai biết được chứ."
Chẳng hiểu sao Mahiru lại cười vui vẻ đến vậy. Nhìn vào mặt cô, cậu thấy cô nở nụ cười ranh mãnh, nheo mắt đầy hứng khởi và ngả người tựa vào ngực cậu lần nữa. Dù còn chút thắc mắc, nhưng trước sự làm nũng ngoan ngoãn của Mahiru, Amane mỉm cười và tiếp tục chia sẻ hơi ấm cùng cô.
Cọ cọ vào người cậu như một chú mèo con đáng yêu, Amane vừa mỉm cười vừa buột miệng nói ra điều mình đang thắc mắc.
"Nhân tiện."
"Vâng."
"Cậu nghĩ mình giống ba đúng không?"
"Ừm, mình nghĩ là giống hệt luôn đấy. Ờm, khuôn mặt thì đương nhiên rồi, nhưng đặc biệt là ở lời nói và hành động cơ."
Vì là cha con ruột nên nét mặt giống nhau là chuyện bình thường, nhưng gác chuyện đó sang một bên, Amane hỏi là để dẫn vào câu tiếp theo.
"Vậy thì, Mahiru có giống cô Koyuki không nhỉ?"
"Hả? M-Mình á?"
"Ừ. Nghe cậu kể thì mình có cảm giác cậu giống cô Koyuki chăng."
Tính cách hay hành động đôi khi do di truyền, nhưng cũng có thể được hình thành từ việc tiếp nhận những người thân thiết bên cạnh.
Không biết tính cách của Mahiru được định hình bởi yếu tố nào, nhưng ít nhất có vẻ là cô không giống người mẹ, và qua những gì nghe kể thì cũng không giống người cha.
Nếu vậy, việc cho rằng cô giống với Koyuki - người có ảnh hưởng lớn đến quá trình hình thành nhân cách của cô - cũng chẳng có gì lạ.
"S-Sao ta... Thì, việc mình được cô Koyuki dạy dỗ rất nhiều điều là thật, nên ở những điểm đó mình nghĩ là giống... nhưng thực tế thì phải để Amane-kun nhìn thấy mới đưa ra đánh giá được chứ."
"Cũng đúng ha. Nhưng mà trông có vẻ giống lắm."
"Lấy căn cứ ở đâu mà..."
"Trực giác của mình chăng? Nhưng mình nghĩ là giống. Chắc vậy."
"Thiệt tình."
Nghe có vẻ vô căn cứ, nhưng trong thâm tâm Amane lại có một sự cảm nhận kỳ lạ.
Chính Mahiru đã từng kể rằng cô rất ngưỡng mộ Koyuki, và miêu tả bà là một người vô cùng tao nhã, tốt bụng và hiền hậu. Hơn nữa, với Amane, Mahiru chính là một người có tính cách y như vậy.
Dù có phải là vô thức hay không, cậu không nghĩ hai người có cùng cung cách hành xử đó lại không giống nhau.
Vì chưa có cơ hội kiểm chứng nên hiện tại Amane không thể đưa ra phán xét, nhưng cậu tin chắc bà ấy là một người phụ nữ tuyệt vời chẳng kém gì Mahiru.
"Mình lại nghĩ, mong sao một ngày nào đó được gặp cô ấy. Cổ là người quan trọng của Mahiru mà đúng không?"
"Vâng, người đã chăm sóc mình nhiều nhất, là một người rất quan trọng. Ừm, mình cũng muốn gặp lại cô ấy, lâu lắm rồi hai người chưa gặp nhau. Phía bên kia chắc cũng bận, lại thêm vấn đề sức khỏe nữa nên mình không dám làm khó. Bọn mình cũng thỉnh thoảng trao đổi thư từ... nhưng mà muốn gặp quá."
"Vậy à. ...Thư từ đều đặn chứ?"
"Vâng. Dù nói vậy nhưng mình sợ liên lạc đường đột lại làm phiền cô ấy nên chắc mỗi mùa một lần thôi. Mình đã giữ lại toàn bộ đấy, vì đó là báu vật của mình mà."
"Ừ."
Mahiru kể chuyện với đôi má ửng hồng lộ rõ vẻ hạnh phúc tận đáy lòng. Đôi mắt lấp lánh của cô minh chứng rõ ràng cho việc cô thực sự kính trọng Koyuki đến nhường nào.
Được Mahiru ngưỡng mộ đến vậy, khiến cậu ngày càng muốn được gặp người phụ nữ mang tên Koyuki đó.
"...A, đúng rồi. Mình có một bức ảnh gửi kèm trong thư của cô Koyuki, cậu đợi chút nhé. Mình chạy về nhà lấy."
Có vẻ nhận ra sự hứng thú của Amane, Mahiru gỡ tay Amane đang ôm hờ mình ra, nhẹ nhàng đứng dậy và mỉm cười rạng rỡ với cậu.
"Được không vậy? Tự dưng thấy hơi áy náy..."
"Trông cậu có vẻ muốn biết cô Koyuki là người thế nào mà. Mình cũng muốn cậu biết về cô ấy nữa."
"Không, ý là người nuôi dưỡng Mahiru mà... Là người quan trọng của cô gái yêu, đương nhiên là mình muốn biết rồi."
"...Lại nói mấy câu như thế nữa. Thật tình."
Dù cậu chỉ nói lời thật lòng, Mahiru lại bĩu môi phồng má, nhưng rõ ràng là đôi mắt cô đang nheo lại vì hạnh phúc. Cô bước lạch cạch đôi dép lê rồi chạy tót ra khỏi phòng.
Bảo là quan trọng nên chắc cô đã bảo quản cẩn thận lắm. Lôi ra từ nơi cất giấu, Mahiru lập tức quay trở lại phòng.
Dường như cô mang theo cả cái hộp bảo quản. Ôm khư khư chiếc hộp dễ thương một cách cẩn trọng và nâng niu như thể đang ôm em bé, Mahiru qua quýt một câu "Mình về rồi đây" rồi ngồi phịch xuống ghế sofa, đặt chiếc hộp lên đùi.
Cô nhẹ nhàng mở nắp. Có vẻ chiếc hộp được thiết kế vừa vặn với kích thước những bức thư, bên trong được xếp ngay ngắn vừa khít. Trên cùng là một tờ giấy nhớ hay thứ gì đó tương tự.
Vừa thầm vỗ tay tán thưởng trước sự ngăn nắp và kỹ tính trong việc bảo quản đồ đạc của Mahiru, Amane nhìn những ngón tay trắng ngần của cô lướt qua tờ ghi chú để tìm đúng chiếc phong bì cần tìm.
Không biết cô đã dùng dao rọc giấy hay sao mà mép phong bì ren được cắt rất ngay ngắn, dễ dàng lấy đồ bên trong ra. Mahiru rút ra một bức ảnh.
Trên tờ giấy in ảnh bóng loáng mà cô nhẹ nhàng chìa ra là hình ảnh một người phụ nữ đang ôm một đứa trẻ sơ sinh bọc trong khăn tã, khuôn mặt hiện lên nụ cười hiền từ.
Người phụ nữ mang nét mặt đôn hậu, lờ mờ có thể đoán được tuổi của bà chắc hẳn lớn hơn ba mẹ Amane. Bà cụp mắt nhìn đứa bé trong vòng tay với nụ cười ngập tràn hạnh phúc nhưng không kém phần đoan trang.
"Đây là cô Koyuki. Bây giờ có vẻ cô ấy đang sống cùng vợ chồng con trai, chắc là đang cưng nựng cháu nội đây mà. Nghe bảo ảnh này là do con trai cô ấy chụp cho."
"Hèn chi lại đang bế em bé. ...Quả nhiên mình vẫn thấy bà ấy có nét gì đó giống Mahiru."
"Cậu ảo tưởng rồi đó, giữa tớ và cổ làm gì có chút máu mủ nào đâu."
Như thể nghe thấy tiếng lòng của Mahiru tiếp nối bằng câu "Giá như có thì tốt biết mấy", một cảm giác xót xa ùa về, nhưng Amane cố tình dùng giọng điệu nhẹ tênh, không để lộ cảm xúc ấy ra ngoài.
"Ưm~, mấy chuyện thế này đâu phụ thuộc vào quan hệ máu mủ đâu. Mình nghĩ khi sống chung, sẽ có những thứ trở nên giống nhau. Chẳng hạn như cách ăn nói, suy nghĩ hay cử chỉ ấy."
Cậu không tin huyết thống là yếu tố duy nhất tạo nên một con người.
Chắc chắn bộ gen cũng góp phần hình thành nên Mahiru, nhưng sau khi xem bức ảnh, Amane càng thêm tin tưởng rằng Koyuki mới chính là người đã nâng đỡ Mahiru cho đến hiện tại và tạo ra một Mahiru của tương lai đây.
"Ít nhất thì, mình thấy cách Mahiru cười giống hệt nụ cười của cô Koyuki luôn đấy."
Có lẽ Mahiru chưa bao giờ tự mình kiểm chứng dáng vẻ khi cười của bản thân một cách khách quan.
Vốn dĩ cô không thích bị người khác chụp ảnh, cũng chẳng bao giờ tự sướng. Hơn nữa, mỗi khi biết mình bị chụp, cô thường tạo nụ cười giả tạo. Vì vậy, Mahiru không hề biết được nụ cười mà cô chỉ dành riêng cho Amane trông như thế nào.
Tuy có đôi chút chần chừ, Amane vẫn cầm lấy điện thoại của mình, lướt thư mục ảnh để tìm đúng bức cần tìm, rồi nghiêng màn hình về phía Mahiru.
Lần trước, Amane từng chụp lén một khoảnh khắc Mahiru nở nụ cười ngập tràn hạnh phúc khi ở bên cạnh cậu. Cô chỉ ngại ngùng cho qua mà không hề đòi xem lại tấm ảnh đó.
Việc Mahiru tôn trọng quyền riêng tư của cậu nên không kiểm tra cũng là một thất bại.
Nếu cô kiểm tra, cô đã biết mình có bao nhiêu điểm tương đồng với Koyuki rồi.
"Nhìn này, cậu cười đẹp lắm. Cách cậu nhếch khóe môi, ánh mắt, cách hạ khóe mắt, mình đều thấy giống hệt. Tuy chỉ qua ảnh, nhưng tổng thể bầu không khí giống nhau y đúc."
Trên màn hình đang hiển thị là hình ảnh Mahiru nở nụ cười mềm mại, đẹp đẽ và viên mãn như gom hết mọi niềm hạnh phúc trên thế gian này.
Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng mình, Mahiru nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, rồi như không thể tin nổi, cô chạm ngón tay lên má mình, ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại giữa bức ảnh của Koyuki và màn hình điện thoại.
"...Mình chưa từng nghe ai nói như vậy cả."
"Thì do không có ai nhìn thấy chứ sao? Nếu hai người chỉ nhìn nhau thì làm sao mà biết được. Sẽ có những điểm giống nhau mà tự bản thân mình không nhận ra. Có khi gặp mặt trực tiếp lại thấy giống nhau hơn ấy chứ."
Dù không thể chỉ nhìn qua ảnh mà đưa ra phán xét, nhưng chắc chắn điều đó sẽ đúng như Amane dự đoán.
"...Giống."
Nhẩm lại lời của Amane như để từ từ nghiền ngẫm, giọng nói Mahiru có chút nghẹn ngào. Cùng với hơi thở run rẩy, cô thì thầm một tiếng "Vui quá" rồi tựa đầu vào cánh tay Amane.
Áp sát đầu và cọ cọ vào người Amane, Mahiru cúi gằm mặt nên từ góc nhìn của cậu không thể thấy được biểu cảm của cô, nhưng không cần nhìn cũng biết đó không phải là nét mặt tiêu cực.
Mahiru áp sát bức ảnh vào ngực, cẩn thận để nó không bị nhăn nheo. Amane mỉm cười nhìn cô, lặng lẽ ở bên cạnh vỗ về cho đến khi cô bình tâm lại.
"Mahiru, rơi rồi kìa."
Mahiru ngẩng mặt lên, biểu cảm đã trở lại bình thường nhưng xen lẫn vẻ đầy tự hào. Cô khẽ mỉm cười, cẩn thận cất lại bức ảnh vào chỗ cũ.
Lúc đó, tờ giấy ghi chú đặt trên tập thư trượt rơi xuống, Amane tiện tay nhặt lên.
Tình cờ mặt có chữ hướng lên trên, nên ánh mắt cậu bất giác lướt qua nét mực trên tờ giấy.
Những nét chữ thanh thoát được viết cẩn thận và thuần thục, nhưng đó không phải là chữ của Mahiru. Có ba dòng: một dòng ký tự rải rác, một dòng dãy số, và một dòng kết hợp giữa Kanji, Hiragana và số.
Cậu đã lỡ nhìn chằm chằm vào những dòng ngắn ngủi ấy, nhưng ngay khi nhận ra ý nghĩa của đoạn văn bản đó, cậu hiểu mình không nên nhìn nhiều. Amane hốt hoảng quay đi, nhẹ nhàng đặt tờ ghi chú lên chiếc hộp kho báu của Mahiru.
"Mình cảm ơn nhé."
Mahiru nở nụ cười ngây thơ, có vẻ không nhận ra sự khác thường của Amane. Cô ngoan ngoãn nói lời cảm ơn, đóng nắp hộp lại và ôm khư khư một cách trân trọng.
Đây là điều đặc biệt cô cho cậu xem: món đồ quý giá, và sự hiện diện quý giá đối với cô.
Cảm nhận sâu sắc lòng tôn kính mà Mahiru dành cho Koyuki, Amane xoa đầu cô gái đang chìm đắm trong niềm vui sướng, và đánh mắt làm ngơ trước cảm giác tội lỗi đang âm ỉ trỗi dậy trong lòng.
"...Phải làm sao đây."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
