Otonari no Tenshi-sama ni Itsunomanika Dame Ningen ni Sareteita Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

36 163

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

203 1628

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

33 165

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

48 508

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

10 59

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

(Đang ra)

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Sonoyama Seisakusho

Giữa sự cô lập và ghẻ lạnh của thế giới xung quanh, một người và một “thú” đã tìm thấy sự đồng điệu, cùng lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn để rồi vun đắp nên một mối liên kết sâu sắc không thể

49 301

Web Novel ( LN vol 9 ) - Chương 269: Buổi họp định hướng tương lai

Chương 269: Buổi họp định hướng tương lai

"Họp phụ huynh à..."

Vừa thầm cảm ơn Itsuki và Chitose đã cất công âm thầm khéo léo thăm dò Mahiru giúp mình, Amane vừa chăm chỉ làm thêm, đồng thời cố gắng từng chút một chuẩn bị cho ngày sinh nhật sao cho Mahiru không phát hiện ra.

Vào một ngày nọ, một tờ giấy thông báo chẳng mấy vui vẻ đối với học sinh được phát xuống. Dù ngay sau Lễ hội Văn hóa, nhà trường đã tiến hành xác nhận lịch trình với phụ huynh và khảo sát lại nguyện vọng nghề nghiệp, nhưng quả nhiên, khi bước sang tháng Mười Một, tức học sinh sẽ phải chuẩn bị thi đại học và phía nhà trường đều cần phải bắt đầu thảo luận nghiêm túc. Lần này sẽ là buổi xác nhận lại nguyện vọng cùng với phụ huynh, kết hợp đánh giá học lực và thái độ sinh hoạt để đưa ra định hướng cụ thể.

Lướt mắt qua tờ thông báo, Amane thấy lịch họp của mình nằm ngay ở những lượt đầu tiên, nên có lẽ cậu cần phải báo sớm cho Shihoko. Vì khoảng thời gian diễn ra họp phụ huynh cũng là lúc công việc của mẹ cậu có thể linh động, nên ngay từ đầu Shihoko đã quyết định sẽ đến dự. Amane rất biết ơn vì mẹ đã cất công lặn lội từ xa đến đây, nhưng nói thật là cậu chẳng mấy hào hứng.

Chắc mẹ sẽ hớn hở đến đây cho xem.

Vốn dĩ Shihoko rất thích cưng nựng con trai, hay nói đúng hơn là cưng nựng Mahiru. Thế nên cậu có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh mẹ mình giơ hai tay lên trời vui sướng và hừng hực khí thế mò tới đây khi biết có lịch hẹn.

"Oẹ, đúng lúc mẹ tớ không đi được nên phải nhờ ông bố đi rồi. Tệ hại thật."

Và với một lý do hoàn toàn khác, Itsuki đang giơ tờ thông báo lên trời với vẻ mặt chán chường, toát lên sự phiền phức, hay đúng hơn là cả sự chán ghét. Dù giờ sinh hoạt lớp đã kết thúc và mọi người đã giải tán, cậu chàng vẫn ngồi lỳ tại chỗ với vẻ mặt nhăn nhó, chứng tỏ cậu cực kỳ không muốn chuyện này. Chữ "Ghét" hiện rõ mồn một trên mặt Itsuki dễ đoán đến mức Amane – người vốn không có cảm giác cự tuyệt đến thế – chỉ biết rũ lông mày cười trừ.

"Cậu đúng là phản ứng gay gắt mỗi khi nhắc đến bác Daiki nhỉ."

"Lần này thì hết cách rồi, vì nhắm mắt cũng thấy cảnh sau khi họp phụ huynh xong tớ sẽ bị càm ràm mỉa mai mà. Nào là thành tích thế này, hạnh kiểm thế kia, rồi chọn trường này đi các kiểu."

Daiki trong mắt Amane và Daiki trong mắt Itsuki mang lại những cảm nhận và tính cách quá đỗi khác biệt nên Amane không thể đồng tình được, nhưng đối với Itsuki, Daiki chính là một sự tồn tại như thế, nên cậu đành chấp nhận. Chitose cũng sáp lại gần, hơi nhăn mặt lẩm bẩm: "Ưm...".

"Nhà tớ thì mẹ sẽ đi. Chắc mẹ sẽ sửa soạn lắm đây."

"Nhà tớ cũng là mẹ đi... Mà nói chứ, sao các vị phụ huynh lại cứ phải hừng hực khí thế thế nhỉ? Có người lên đồ nhìn cứ như ra chiến trường ấy."

Dù mặc đồ ngủ ở nhà thì đúng là quá xuề xòa thật, nhưng nếu phụ huynh ăn diện theo kiểu "Tôi đang tràn đầy quyết tâm đây" thì đứa con đi cạnh cũng thấy khó xử, thỉnh thoảng còn ngại ngùng vì bộ dạng quá đỗi khác thường của cha mẹ.

"Thì thực chất cũng giống như ra trận mà? Bản thân đám học sinh chúng ta vốn dĩ cũng đang lao vào một cuộc chiến khốc liệt rồi."

"Kỳ thi là một cuộc chiến thì tớ cũng hiểu."

"Hơn nữa, tớ nghĩ ai cũng muốn giữ thể diện thôi~. Đến trường kiểu gì chẳng bị bạn học của con cái nhìn thấy, lúc đứng cạnh nhau mà bị người này người kia bàn tán thì, nói sao nhỉ, tâm lý bọn trẻ con cũng ghét đúng không? Tớ nghĩ phụ huynh làm vậy là để cả con cái lẫn bản thân không bị mất mặt đấy."

"Nếu vậy thì tớ cũng hiểu... nhưng mẹ tớ chắc chắn sẽ hừng hực khí thế đến đây cho xem."

"Ahaha, tớ lờ mờ tưởng tượng ra được rồi."

"Bình thường thôi giùm con, bình thường thôi..."

Chắc chắn Shihoko sẽ ăn mặc phù hợp với hoàn cảnh, nhưng nếu cộng dồn các yếu tố như: có cơ hội gặp Mahiru, đi họp định hướng tương lai cho con trai, và đây lại là trường cũ của Shuuto – ba của Amane, thì dù nghĩ thế nào, kết luận đáng buồn vẫn là Shihoko sẽ lên đồ cực kỳ lộng lẫy.

Chỉ mới tưởng tượng thôi đã thấy mệt mỏi, Amane quyết định tạm gác chuyện của Shihoko sang một bên, khẽ đưa mắt nhìn về phía chỗ ngồi trống không của Mahiru. Cô nàng đang có việc ở thư viện nên không có mặt ở lớp. Nếu cô ấy mà nghe được cuộc trò chuyện này chắc hẳn trong lòng sẽ dậy sóng lắm, nên cậu thậm chí còn thấy may vì cô không ở đây.

…Không thể tùy tiện mà bàn về chủ đề này được.

Cậu chưa từng nghe chuyện ba mẹ Mahiru xuất hiện ở những sự kiện thế này bao giờ. Nếu họ có đến, chắc chắn sẽ có ai đó bắt gặp và bàn tán, nên mười phần chắc gần như mười là họ chưa từng tới.

Vốn dĩ việc Mahiru có báo cho họ biết về buổi họp phụ huynh hay không cũng là một dấu hỏi lớn.

Dựa trên cảm xúc của cô đối với ba mẹ, và ngược lại từ phía ba mẹ đối với cô, có lẽ Mahiru sẽ chọn cách không cung cấp dù chỉ là một chút thông tin. Biết đâu, nếu cô báo thì ba cô – ông Asahi – sẽ đến chăng, nhưng cũng có thể đoán trước là Mahiru sẽ từ chối. Đối với Mahiru, sự tồn tại và can thiệp của ông Asahi lúc này là thứ thừa thãi có thể rũ bỏ cái một, nên quả nhiên cô vẫn sẽ chọn cách không nói gì.

"Mà, chắc sẽ bị mắng nên thôi dẹp suy nghĩ đi! Quan trọng hơn, đại nhân ơi, em đã lân la nghe ngóng được chút đỉnh vụ đó rồi đây hì hì hì."

Như để thay đổi bầu không khí, Chitose cất giọng lanh lảnh rồi dần dần hạ nhỏ tông giọng, bày ra vẻ mặt cười tủm tỉm đầy mưu mô. Amane vừa nhắc nhở: "Cái mặt, cái mặt kìa", vừa thầm thở phào nhẹ nhõm vì chủ đề đã được chuyển hướng trước khi Mahiru quay lại, rồi ngó vào tờ giấy ghi chú trên tay Chitose.

Vì trước đó nhà trường đã nắm được nguyện vọng sơ bộ nên ngày họp phụ huynh đến nhanh hơn cậu tưởng. Buổi họp được tổ chức sau giờ học nên Amane đã dặn Shihoko đến trước giờ hẹn vào buổi chiều. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng đang đứng ở lối vào dành cho khách từ đằng xa, cậu lập tức nhận ra: "A, lên đồ cũng lồng lộn phết."

Bình thường, Shihoko trông sẽ giống một người phụ nữ hiền hậu và điềm đạm. Nhưng hôm nay, bộ pantsuit và kiểu trang điểm của bà ưu tiên sự sắc sảo hơn là vẻ mềm mỏng. Nói đúng hơn, đây là phiên bản sắc sảo, chải chuốt hơn của Shihoko khi đi làm. Bà toát lên một bầu không khí cứng cỏi, nghiêm trang khiến người ta phải chấn chỉnh lại tư thế, khó gần đến mức khó có thể tưởng tượng đây là Shihoko của ngày thường.

Dù là mẹ mình nhưng dáng đứng của bà toát lên vẻ trẻ trung không cần thiết, trẻ đến mức khó tin và không ai có thể đoán được tuổi của bà. Những học sinh ở lại tham gia câu lạc bộ đi ngang qua hay những học sinh có lịch họp cùng khung giờ cứ liên tục liếc nhìn, khiến Amane cảm thấy cực kỳ khó lại gần.

Tuy nhiên, nếu cứ chần chừ thì cũng không thể đổi giờ họp được, nên cậu hạ quyết tâm gọi: "Mẹ", ngay lập tức một nụ cười rạng rỡ bừng nở trên khuôn mặt bà.

"Ây da Amane, khoảng một tháng rồi nhỉ. Thấy con khỏe mạnh là mẹ mừng rồi."

Chỉ một nụ cười thôi đã thổi bay mọi biểu cảm và bầu không khí sắc lạnh vừa nãy, đúng chuẩn phong cách của Shihoko. Thấy Amane bất giác buông lỏng vai, có vẻ bà thấy thú vị nên thốt ra một câu khó đỡ: "Ây da, gặp mẹ vui quá nên bủn rủn cả người rồi hả con", khiến Amane chỉ biết lườm mẹ bằng nửa con mắt: "Làm gì có chuyện đó."

Dù là chuyện hiển nhiên, nhưng có vẻ dẫu có lên đồ lồng lộn cỡ nào thì bản chất bên trong của bà vẫn không hề thay đổi. Shihoko cất tiếng cười trong trẻo ngân vang như chuông reo, rồi thong thả bước dọc theo hành lang. Lý do Shihoko – một người vẫn còn đến sớm hơn giờ hẹn khá nhiều và gần như chẳng biết gì về cấu trúc khu nhà trường – lại tự tin sải bước như vậy, là vì bà biết thừa Amane kiểu gì cũng sẽ hướng dẫn cho mình. Khẽ thở dài một tiếng, Amane cất bước đuổi theo bóng lưng mẹ, một khoảng cách mà cậu có thể bắt kịp ngay lập tức.

"Amane thiệt tình, không có việc gì là con không chịu liên lạc gì cho mẹ cả, làm mẹ buồn ghê cơ."

"Trừ phi có việc chứ bình thường con có bao giờ liên lạc đâu...?"

"Thì nhắn tin tán gẫu với mẹ một chút cũng được mà."

"Con thấy mấy chuyện của mẹ toàn là ba cái thứ tào lao chẳng đâu vào đâu."

"Đã gọi là tán gẫu thì nó phải thế chứ. Mục đích chính là giao tiếp cơ mà?"

"Có chừng mực thôi mẹ à. Với cả, dừng ngay cái trò lén tuồn ảnh của con cho Mahiru đi."

"Ể~"

"Không ể gì hết."

Cậu đã từng nói về vấn đề này một lần rồi, thế mà thi thoảng vẫn có vài bức ảnh được tuồn vào tay Mahiru một cách trót lọt, nên Amane đành phải dứt khoát từ chối thêm lần nữa.

"Vậy thì mẹ sẽ tạo một nhóm chat gồm con, Mahiru-chan và mẹ để chia sẻ nhé, thế này thì không gọi là lén lút nữa nha."

"Tôn trọng ý kiến của con đi!"

"Mẹ đùa thôi."

Thấy Shihoko thản nhiên buông một câu đùa nghe chẳng giống đùa chút nào, Amane nhăn nhó mặt mày. Shihoko liền bồi thêm: "Ây da, còn trẻ mà cứ nhăn nhó thế kia thì sau này nhiều nếp nhăn lắm đó." Nghe vậy, Amane quyết định nếu sau này về già mặt mày nhăn nheo dị thường thì cậu sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu Shihoko.

"Thế, chuyện học hành trên trường con vẫn đang ổn chứ?"

Đợi đến khi những nếp nhăn trên mặt con trai hoàn toàn giãn ra, Shihoko mới giữ nguyên giọng điệu gần gũi và cất tiếng hỏi.

"Mẹ cứ xem bảng thành tích từ trước đến giờ là hiểu mà."

Về cơ bản, Amane đều gửi toàn bộ bài kiểm tra, bảng xếp hạng và sổ liên lạc về cho ba mẹ, không giấu giếm bất cứ thứ gì nên không đời nào Shihoko lại không biết.

"Ừ thì đúng là vậy, nhưng quả nhiên góc nhìn của học sinh và góc nhìn của giáo viên lại có những điểm khác nhau. Vẫn nên hỏi trực tiếp chính chủ xem thế nào chứ nhỉ?"

"...Con nghĩ mình đang cố gắng theo cách riêng của mình. Ít nhất con không nhớ mình từng lơ là sự nỗ lực. Không dám nói là sống không thẹn với bản thân... nhưng con đang nỗ lực để trở thành một người như vậy."

Hồi còn là lớp mười, dù cậu tự nhận thức được bản chất mình vốn nghiêm túc và thành tích học tập cũng khá khẩm, nhưng cậu chẳng có mục tiêu gì, chỉ đơn thuần cố gắng vì được kỳ vọng duy trì điểm số. Chẳng có gì đặc biệt muốn làm hay phải làm, cậu chỉ học với suy nghĩ "đã là học sinh thì phải thì phải thế.

Tuy nhiên từ khi lên mười một, suy nghĩ của cậu dần thay đổi.

Để khi đứng cạnh Mahiru không bị gièm pha, để bản thân có thể tự hào về chính mình, và vì tương lai sau này, Amane đã bắt đầu nỗ lực với một ý chí kiên định. Có lẽ nên gọi đó là sự thay đổi trong tâm thức.

Không phải chỉ hời hợt duy trì thành tích, mà việc có thể nỗ lực một cách rõ ràng vì bản thân mình, chính là sự thay đổi lớn nhất chăng.

Nhờ động cơ và cảm xúc trở nên tích cực, thái độ học tập của cậu cũng thay đổi, và điểm số của năm nay cho đến hiện tại đã cao hơn hẳn hồi lớp mười. Cậu dự đoán đánh giá cuối kỳ cũng sẽ rất khả quan nếu giữ vững phong độ này, và điều đó lại càng kéo theo sự quyết tâm rèn luyện bản thân.

"Ừm, thì mẹ cũng biết mà."

"Này mẹ..."

"Amane là đứa một khi đã quyết thì sẽ hoàn thành đến cùng."

Lời nói thẳng thắn, không chút mảy may nghi ngờ ấy đủ để dập tắt những bất mãn mà Amane định nói tiếp.

"Con là con trai của mẹ, mẹ đã dõi theo suốt mười bảy năm qua nên mẹ hiểu rõ lắm. Con là đứa rất khắt khe về khoản đó, từ trước đến nay hễ con nghiêm túc bắt tay vào việc gì thì kiểu gì cũng gặt hái được thành quả. Hơn nữa..."

"Hơn nữa sao?"

"Có Mahiru-chan ở bên thì con đâu thể làm ăn hời hợt được đúng không? Con trai là chúa thích thể hiện mà lại."

Thấy Shihoko nháy mắt với nụ cười tinh nghịch mang theo chút trêu chọc, Amane bặm môi quay mặt đi.

"Ồn ào quá. Kìa mẹ, sắp đến giờ rồi, đi thôi."

"Ây da."

Dù cảm thấy dường như bà vừa thêm thắt một câu thừa thãi kiểu "Trúng tim đen rồi chứ gì", nhưng Amane phớt lờ tất cả, rảo bước nhanh hơn lúc nãy như để dẫn đường cho Shihoko – người mà đang bật cười đầy thích thú.

Buổi họp phụ huynh vốn được dự tính diễn ra ngắn gọn trong khoảng mười đến mười lăm phút, nhưng rồi cũng kết thúc một cách chóng vánh. Bản thân Amane vốn được xem là học sinh gương mẫu, thành tích không có vấn đề gì, cộng thêm điểm chuẩn của trường đại học cậu nguyện vọng không chênh lệch mấy so với điểm hiện tại, nên câu chuyện diễn ra cực kỳ trôi chảy. Cứ ngỡ đây là buổi họp định hướng cuối cùng của năm hai để chuẩn bị bước vào năm ba – năm thi đại học – nên sẽ mất nhiều thời gian hoặc phải bàn bạc kỹ lưỡng, nhưng rốt cuộc nó lại nhạt nhẽo đến mức chỉ giống như một buổi xác nhận lại ý nguyện giữa giáo viên chủ nhiệm, Amane và Shihoko.

Cúi chào rời khỏi phòng họp và đi được một đoạn ngắn, Shihoko trút bỏ lớp mặt nạ của một người mẹ nghiêm chỉnh ban nãy và nở nụ cười nhẹ nhõm như mọi khi. Một phần vì trước đó bà đã phải gồng lên đóng vai phụ huynh, nhưng chắc hẳn bà cũng an tâm hơn khi nghe được những đánh giá tích cực từ giáo viên chủ nhiệm.

"Vất vả cho con rồi. Dưới con mắt của giáo viên, thấy con đang học hành đàng hoàng ở trường là mẹ mừng rồi. Chà, dù mẹ cũng không lo lắng gì mấy, nhưng được nghe giáo viên trực tiếp xác nhận con nỗ lực hơn mẹ mong đợi, làm mẹ vui lắm."

"Việc cố gắng học tập vốn dĩ là điều kiện để con được sống một mình mà."

Động lực học tập giữa năm nhất và năm hai khác nhau một trời một vực, nhưng thành tích của năm nhất tự bản thân nó cũng đã đủ tốt rồi. Cậu không hề nghĩ mình sẽ bị bắt phải quay về nhà, nhưng lời hứa đã giao kèo thì vẫn là lời hứa, nên việc không để ai phải phàn nàn là lẽ đương nhiên.

"A~, chuyện đó là do mẹ nghĩ nói thế sẽ khiến con tự giác chấn chỉnh lại bản thân hơn. Dù mẹ biết không nói thì con vẫn sẽ làm thôi? Amane dù sao thì vẫn luôn là một cậu nhóc nghiêm túc mà."

"Mẹ nói cứ như bình thường con không nghiêm túc ấy."

"Ây da, bình thường thì con cũng nghiêm túc đấy, nhưng kiểu như, đó là sự nỗ lực duy trì một cách bình lặng và đều đặn. Nhìn lướt qua thì khó mà nắm bắt được sự nhiệt huyết của con. Còn bây giờ, cảm giác như con đã trở thành một cậu nhóc nghiêm túc theo hướng tích cực, không bằng lòng với một mục tiêu mà liên tục tìm kiếm và nắm bắt những mục tiêu tiếp theo ấy? Một sự thăng cấp chăng? Mẹ nghĩ đó là một điều tốt đấy."

"...Cảm ơn mẹ."

"So với năm nhất thì thành tích của con có vẻ cũng tăng lên đáng kể, mẹ không có điểm nào để phàn nàn cả. Nút bấm khởi động nhiệt huyết cũng đang ở ngay bên cạnh con mà nhỉ."

"Không phải vì Mahiru đâu. Vì bản thân con thôi. Mà, nhìn Mahiru thì đúng là con cũng có động lực thật, kiểu ngọn lửa trong lòng bùng cháy ấy."

Nói trắng ra, dù tự nhận mình là người nghiêm túc, nhưng nếu so với Mahiru thì quả thật khoảng cách về sự khắt khe với bản thân giữa hai người chênh lệch đến mức việc đem ra so sánh cũng là một sự tự cao. Amane chưa từng thấy ai tự kỷ luật bản thân nghiêm ngặt như Mahiru, và cậu biết sự nỗ lực để củng cố năng lực đúng như sự nổi tiếng của cô cũng không phải là chuyện tầm thường. Cô nàng gần như đã học xong toàn bộ chương trình cấp ba và đang chuyển sang giai đoạn ôn luyện cho kỳ thi đại học cũng như củng cố kiến thức nền tảng. Sự nỗ lực đó là thứ mà không ai có thể đong đếm được.

Theo như lời chính chủ chia sẻ với thái độ vô cùng thản nhiên: "Đối với mình, nỗ lực để được nhàn nhã cũng không vất vả lắm đâu", khiến Amane còn phải lo lắng không biết cô có đang ép bản thân quá sức hay không.

Có lẽ nên nói rằng, chính vì ở bên cạnh một Mahiru như thế nên cậu mới càng được truyền động lực.

Nhìn Mahiru cố gắng như vậy, cậu đâm ra chán ghét cái sự nhu nhược chỉ biết thỏa hiệp ở mức vừa đủ của chính mình. Thế nên, một cách tự nhiên, cậu bị kéo theo cô, vừa nỗ lực học tập hơn vừa kết hợp trau dồi bản thân.

"Hai đứa có thể khích lệ lẫn nhau tiến bộ cũng là một mối quan hệ tốt đấy. Nồng cháy trên nhiều phương diện luôn ha."

"Này mẹ nhé."

"Thôi nào, đừng có lườm mẹ thế chứ. Mẹ đang khen mà, đang khen đấy. Thân thiết với Mahiru-chan thì tốt quá còn gì, con có gì bất mãn à."

"Bất mãn với nhận thức của mẹ về con và cái thói hay chọc ghẹo của mẹ ấy."

Dù Amane có mối quan hệ cực kỳ tốt đẹp với mẹ – một điều khá hiếm hoi ở độ tuổi này – nhưng không có nghĩa là cậu hoàn toàn không có điểm nào bất mãn.

Mẹ cứ hay thích thêm thắt ba cái chuyện thừa thãi thôi.

Không biết là cố tình hay vô ý, hoặc do bà muốn biến Mahiru thành con gái mình bằng mọi giá. Dù là lý do nào, hoặc do tất cả cộng lại, thì cứ hễ dính dáng đến Mahiru là Shihoko lại có tật cố tình trêu chọc nhằm hối thúc hoặc châm ngòi cho Amane.

"Chà. Con nhẫn tâm thật đấy, chỉ là giao tiếp chút xíu thôi mà."

"Cứ liên tục làm mấy trò người khác ghét thì không gọi là giao tiếp đâu thưa mẹ."

"Biết rồi biết rồi, mẹ sai rồi được chưa."

Dù miệng nói vậy nhưng vẻ mặt chẳng có chút hối lỗi nào, nên Amane sau khi nhăn mặt bèn cố tình thở dài một cái rõ to để gieo rắc chút cảm giác tội lỗi cho mẹ rồi coi như huề cả làng. Vừa cau mày vừa quay lại con đường cũ theo bước chân nhẹ tênh của Shihoko – người trông có vẻ chẳng thèm quan tâm chút nào, chợt cậu thấy mẹ dừng bước, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Amane cũng dừng lại theo, lúc bấy giờ, những tiếng hô hào của các học sinh đang tham gia hoạt động câu lạc bộ – thứ mà nãy giờ cậu chẳng mấy để tâm – lọt vào tai.

Giọng nói dõng dạc vang lên để truyền đạt chỉ thị, tiếng hô đồng thanh để lấy nhịp, tiếng reo hò rộn rã khi đạt được một thành quả tốt đẹp nào đó, xen lẫn tiếng còi tuýt báo hiệu. Hòa trong bầu không khí đó là tiếng nhạc từ phòng câu lạc bộ nhạc cụ giao hưởng vẳng lại từ một phòng học nào đó, nghe cứ như đang cổ vũ cho họ vậy.

"Tuyệt thật đấy, âm thanh của tuổi trẻ."

Đưa mắt ngắm nhìn bóng dáng nhỏ bé của đám học sinh phía xa xăm bằng ánh nhìn có phần hoài niệm, Shihoko khẽ mỉm cười lặng lẽ.

"Mà gác chuyện đó sang một bên, trước mắt thì Amane định bắt tay vào ôn thi đại học một cách nghiêm túc đúng không?"

Khi Amane định hỏi xem mẹ đang nghĩ gì, thì Shihoko đã trở lại với biểu cảm thường ngày, nhìn cậu bằng ánh mắt không đổi. Cậu biết có hỏi thì mẹ cũng chẳng trả lời đâu. Thế là cậu quyết định quên đi ánh mắt hòa quyện giữa sự hoài niệm và niềm khao khát lúc nãy.

"...Tất nhiên rồi. Những học sinh diện xét tuyển thì năm sau là thi rồi, hay nói đúng hơn là có người đã thi xong rồi cơ, thời gian chuẩn bị của con chỉ còn một năm nữa thôi."

Một câu hỏi tự hiện lên trong đầu cậu: "Vậy thì đi làm thêm lúc này chẳng phải quá liều lĩnh sao?", nhưng cậu gạt nó đi vì thấy thật vô nghĩa. Đã tự mình quyết định cân bằng cả hai thì bằng giá nào cũng phải làm cho bằng được.

"Vậy là năm sau sẽ bận rộn lắm đây."

"Thì từ năm hai lên năm ba đại loại là thế mà. Dù con chẳng hứng thú gì với cái lịch trình kín mít đó đâu."

"Thật đáng buồn, nhưng đó là con đường mà sĩ tử nào cũng phải đi qua mà."

Chắc hẳn chẳng ai tự nguyện muốn bị vùi đầu vào đống sách vở đâu. Chỉ là vì phải làm, và vì nghĩ rằng đó là điều nên làm cho bản thân mình, nên người ta mới nghiêm túc đối mặt với kỳ thi. Thấy Amane đã chuẩn bị sẵn tinh thần và chấp nhận việc mình sẽ bận rộn, Shihoko cười bảo: "Đã tính toán cả chuyện đó rồi cơ à, trưởng thành phết rồi nhỉ."

"Thôi thì, mùa đông năm nay con cứ về nhà đi. Sang năm bận thi cử chắc gì đã rảnh rỗi."

"...Dù đã biết trước nhưng cứ nghĩ tới tương lai là con lại thấy hơi oải."

"Fufu, nhăn nhó chưa kìa. Mà cũng đúng, mấy cái đó làm gì có gì vui vẻ đâu. Hồi năm cuối cấp mẹ cũng từng nếm trải địa ngục rồi."

"Ủa hồi xưa mẹ học giỏi lắm hả?"

"Câu vừa rồi là con đang có ý chê bai mẹ đấy à."

"Sao lại thành ra thế được! Ý con là thành tích học tập lúc đó cơ!"

Ít nhất thì Shihoko của hiện tại cũng thuộc dạng có chỉ số thông minh cao, am hiểu nhiều kiến thức, bao gồm cả vài thứ kiến thức hơi thừa thãi, và cách nói chuyện cũng khá lý trí.

Cậu nghĩ nhìn chung bà thuộc tuýp người thông minh, nhưng đến mức hình dung ra thành tích học tập hồi đó của bà thì chịu. Đã mười bảy năm có mặt trên đời, Amane thừa hiểu một khi mẹ đã phật ý thì hậu quả sẽ kéo dài rất lâu, nên cậu cuống cuồng giải thích nhằm xóa bỏ hiểu lầm. Shihoko liếc cậu bằng ánh mắt lạnh tanh trong tích tắc, rồi cũng bỏ qua bằng một câu "Thiệt tình".

"Ưm~, nếu so với ba Shuuto thì tất nhiên mẹ không thông minh bằng rồi, nhưng nếu nói về thành tích học tập hồi đó thì chắc mẹ cũng ở mức bình thường thôi. Mẹ làm gì có kỹ năng nào đặc biệt xuất chúng đâu, chỉ là một học sinh phổ thông bình thường thôi mà?"

"Bình thường à..."

"Cái ánh mắt đầy nghi ngờ đó là sao hả. Trông thế này thôi chứ hồi đó mẹ là một cô bé giản dị và ngoan ngoãn lắm đấy."

"Giản dị và ngoan ngoãn cơ à."

"Nãy giờ con có gì muốn nói thì cứ nói thẳng ra cũng được đấy nhé?"

"Con không có ý kiến gì ạ."

"Mồ~"

Dù bị lườm nhưng Amane biết nếu mình lỡ mồm châm chọc thêm thì bà sẽ còn giận hơn, và với kinh nghiệm đối phó với mẹ, cậu chọn cách im lặng.

Bà ngoảnh mặt đi cái "Hứ", nhận ra có gặng hỏi thêm cũng vô ích nên buông một câu "Đứa con thật vô vọng mà", nhưng Amane vẫn duy trì thái độ làm lơ.

"Nói chung là, vì bản thân mẹ chẳng có gì xuất sắc hay nghiêm túc đến mức được người ta khen ngợi, nên dù đã quyết định được con đường tương lai nhưng mọi thứ ập đến quá nhanh. Để kịp ôn thi mẹ đã phải nhồi nhét một cách điên cuồng. Hồi đó ghê gớm lắm, mẹ nghĩ tướng mạo mẹ thay đổi luôn cơ."

"Tướng mạo là sao?"

"Thì đại loại là trông mẹ lúc nào cũng như sắp chết đến nơi, chẳng còn lấy một tia thong dong nào ấy. Hỏi đám bạn hồi đó tụi nó cũng bảo mẹ bị dồn vào chân tường đến mức tỏa ra sát khí hay điên loạn gì đó, đáng sợ lắm."

Khuôn mặt toát lên vẻ hiền từ của Shihoko lại bị bạn bè bảo là "tỏa sát khí" thì quả là một sự bất ngờ ngoạn mục, khiến cậu bất giác phải ngoái nhìn. Thế nhưng Shihoko chẳng hề để lộ chút dấu hiệu nào của dáng vẻ đó, chỉ thản nhiên gật đầu với nét mặt quen thuộc: "Chà, giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó mình chẳng có tí kế hoạch nào."

Hình ảnh người mẹ trong mắt con cái khác với trong mắt bạn bè là chuyện thường tình, nhưng cậu vẫn không tài nào tưởng tượng nổi khuôn mặt điên loạn của Shihoko. Bà hiện tại đang nở nụ cười rạng rỡ tươi tắn, nhún vai trước ánh nhìn của Amane.

"Mà, khác với mẹ, Amane hiểu rõ tầm quan trọng của việc chuẩn bị trước, lại là tuýp người luôn nghiêm túc và chăm chỉ củng cố kiến thức nền tảng hàng ngày, nên mẹ không lo lắng lắm. Mẹ tin con sẽ không mắc sai lầm nào ngớ ngẩn, và con cũng biết cách lựa chọn dựa trên sự hiểu rõ năng lực của bản thân mà."

"Đó là điều tất nhiên rồi."

"Thế thì mẹ không lo. Dù sao thì, về chuyện chọn trường, mẹ vẫn ước gì con bàn bạc kỹ lưỡng hơn với ba mẹ từ trước."

"Chuyện đó con thực sự xin lỗi."

Tất nhiên cậu không hề có ý định tự tiện chọn trường đại học và đi thi mà không xin phép, nên cậu đã thông báo trước về trường và khoa nguyện vọng cho Shuuto và Shihoko. Vì là người được ba mẹ lo học phí nên cậu cần phải tham khảo ý kiến của họ, và cậu cũng đã tính đến việc chọn trường khác hoặc vay vốn sinh viên nếu không đủ tiền. Thế nhưng, cậu lại nhận được sự đồng ý một cách quá dễ dàng và nhẹ nhàng, thành ra cứ thế tiến hành mà không bàn bạc sâu hơn.

"Mà, người nói 'Chỉ cần là nơi Amane muốn thì học trường nào cũng được, kinh phí không thành vấn đề nên con cứ thoải mái lựa chọn đi' cũng là ba mẹ mà. Mẹ hiểu con ngại ngùng khi phải nói chi tiết về kế hoạch tương lai, với cả ba mẹ cũng luôn tuyên bố rằng sẽ không cản trở những quyết định mà con đã chọn để không phải hối hận. Nhưng với tư cách là bậc làm cha làm mẹ, mẹ vẫn thấy tò mò chứ."

"...Con xin lỗi ạ."

"Việc con không muốn tâm sự nhiều với ba mẹ cũng là điều dễ hiểu, nhưng nếu con có mục tiêu rõ ràng, cứ trực tiếp nói ra thì ba mẹ mới cổ vũ cho con được chứ?"

Nghe những lời nhẹ nhàng, êm ái, không hề có ý trách móc mà tràn đầy sự quan tâm ấy, cảm giác tội lỗi vì sự vô tâm của mình lại nhói lên trong ngực Amane.

Dù cậu không nói ở đây thì Shihoko cũng sẽ không trách mắng, nhưng với tư cách là một người con, cậu hiểu những lời đó xuất phát từ sự lo lắng của đấng sinh thành. Cậu do dự một lúc rồi từ từ cúi gằm mặt xuống để sắp xếp lại cảm xúc của mình.

"...Gọi là mục tiêu thì, thành thật mà nói, chỉ cần tìm được một công việc trọn vẹn, kiếm đủ tiền để con và Mahiru sống không phàn nàn và có khoảng thời gian rảnh rỗi vừa phải, thì con cũng không kén chọn mấy."

Trường đại học và khoa mà cậu chọn, dù có gọi là đã tham khảo ý kiến nhưng gần như là do cậu tự quyết định, không phải vì cậu nhất quyết khăng khăng phải vào bằng được chỗ đó.

"Con tự nhận thức được rằng mình không chọn dựa trên đam mê, mà là cân nhắc năng lực bản thân để chọn khoa nào của trường nào có lợi nhất cho việc xin việc sau này. Tất nhiên, tiền đề đầu tiên vẫn là những lĩnh vực mà con có hứng thú."

Nơi cậu chọn là một trường đại học có dạy những lĩnh vực cậu muốn học, nằm trong khả năng đỗ đạt dựa trên học lực hiện tại và sự nỗ lực sắp tới của bản thân, và quan trọng hơn cả là có lợi cho việc tìm kiếm việc làm. So với những học sinh có định hướng rõ ràng về nghề nghiệp mơ ước và mục tiêu cụ thể ở trường đại học, cách chọn trường của Amane có vẻ nghiêng về phần hời hợt hơn.

Chính vì nhận thức được điều đó nên cậu không muốn chủ động nói ra.

Tất nhiên cậu đã chuẩn bị tinh thần cho việc thi đại học và dốc sức nỗ lực để không phải thẹn với bản thân, nhưng hễ nhắc đến chuyện tương lai muốn làm nghề gì, sự tự tin trong cậu lại tụt dốc không phanh.

"Ưu tiên của con đơn giản là: Thứ nhất, khi đi làm vẫn duy trì được mức sống dư dả. Thứ hai, có thời gian rảnh rỗi. Cuối cùng mới là sở thích cá nhân đối với công việc. Nói chung, con chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên và khỏe mạnh. Đành rằng trường đại học là nơi để học chuyên ngành, nhưng con không đủ nhiệt huyết để chỉ dựa vào đó mà đưa ra lựa chọn... hay nói đúng hơn là con ưu tiên nghĩ về những chuyện sau này hơn."

Nhiệt huyết để thi đỗ đại học thì cậu có thừa, nhưng định hướng cụ thể sau đó sẽ làm gì, hay ngọn lửa khao khát thôi thúc cậu phải học ở đó, thì Amane vẫn chưa tìm thấy. Cậu đành rên rỉ trong lòng trước sự mâu thuẫn "có nhiệt huyết mà như không" ấy. Thế nhưng Shihoko không hề tức giận hay buồn bã, bà chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt tĩnh lặng như muốn nói "Ra là vậy".

"Chẳng biết là con có ước mơ hay không nữa. Nhưng cái tính thực tế đó đúng chuẩn Amane luôn."

"Thay vì nói là thực tế, thì giống như liệt kê ra một loạt điều kiện vì chưa thể đưa ra quyết định cuối cùng thì đúng hơn."

Việc hoạch định ngay từ đầu rằng mình muốn làm gì, tốt nghiệp xong dự định theo nghề nào rồi đem so sánh điều kiện giữa các công ty với nhau, là điều không tưởng đối với Amane lúc này.

"Con thấy ghen tị với những người xác định rõ ràng mình muốn làm gì. Con thi vào trường cũ của ba chỉ vì muốn sống yên bình ở một nơi xa quê thôi. Khi quen dần và xây dựng được chỗ đứng cho riêng mình thì con thấy rất tốt... nhưng rốt cuộc con lại chẳng thể nào biết được, sau này bản thân mình muốn làm gì cả."

"Bản thân mẹ thi vào trường Mỹ thuật cũng theo cảm hứng và bốc đồng thôi, nên mẹ chẳng dám nói gì nhiều. Nhưng Amane à, hãy chọn con đường nào mà con sẽ không phải hối hận nhé. Đó là cuộc đời của con mà."

"Con biết chứ. Dù sao thì đây cũng là quyết định quan trọng của đời người."

Cậu thừa hiểu quãng thời gian học sinh sẽ tạo dựng nền móng nhất định cho cả cuộc đời, chính vì vậy cậu mới mãi chần chừ, lưỡng lự. Những lúc thế này, ba mẹ luôn tôn trọng tính tự chủ của Amane, và chính vì mọi quyền quyết định đều phụ thuộc vào bản thân và năng lực của cậu, nên cậu lại càng cảm thấy lo lắng hơn.

So với những học sinh bị ba mẹ áp đặt tương lai, hay những người đứng trước nguy cơ phải từ bỏ việc học vì rào cản tài chính, thì sự băn khoăn của cậu có lẽ là một "nỗi lo xa xỉ". Nhưng đi kèm với sự tự do luôn là nhận thức sâu sắc về việc bản thân phải tự gánh vác trách nhiệm.

Một khi đã tự mình lựa chọn, thì dù có thất bại thảm hại, đó cũng là trách nhiệm của chính cậu.

"Ba mẹ chỉ can thiệp cho đến khi con tự lập thôi, từ đó trở đi là hai đứa sẽ cùng nhau bước tiếp đúng không? Đây là con đường mà Amane sẽ tự mình khai phá, nên hãy suy nghĩ thật kỹ rồi quyết định nhé."

"Con hiểu rồi ạ."

"Mà, nghề nghiệp mơ ước hay thứ mình muốn làm biết đâu nay đây mai đó lại thay đổi 180 độ. Nhưng chí ít thì con cũng nên trang bị cho mình đủ kiến thức và kỹ năng để lúc đưa ra lựa chọn không phải khổ sở. Tích lũy thêm kiến thức cho bản thân là ưu tiên hàng đầu của tuổi học trò đấy. Sau này muốn trang bị thêm thì thường là thiếu thời gian hoặc tiền bạc, thế nên lúc nào còn dựa dẫm được vào ba mẹ thì cứ dựa đi nhé."

"...Vâng."

"Cứ yên tâm, trông thế này thôi chứ mẹ và ba Shuuto cày cuốc tiết kiệm bao lâu nay cũng ra trò lắm đấy. Ba mẹ đã chuẩn bị rất nhiều thứ để Amane có thể an toàn vỗ cánh bay đi, nên con cứ thoải mái mà dựa dẫm nhé."

Bà luôn tôn trọng sự tự do của Amane, luôn tin tưởng và không ngừng dang tay giúp đỡ cậu. Có lẽ đó, Shihoko hiểu rõ những trăn trở của cậu nên mới quyết định tiếp thêm sức mạnh cho con trai từ phía sau. Những lúc thế này, dẫu thường ngày cậu luôn thấy mẹ mình thật phiền phức, nhưng bản chất bà lại là một người mẹ tuyệt vời và bao dung đến nhường nào. Cảm nhận được điều đó, một luồng hơi ấm chầm chậm lan tỏa, thấm đẫm nơi lồng ngực cậu.

Không biết bà có nhận ra sự cảm kích và biết ơn vô cùng của Amane hay không, nhưng Shihoko vẫn giữ nụ cười rạng rỡ thường trực, tự tin vỗ ngực cái "bộp".

"Fufu, Amane cứ thích một mình gồng gánh, nên thỉnh thoảng dựa dẫm một chút cũng không sao đâu. À, nhưng mà chuyện học hành mà dựa dẫm vào mẹ thì hơi đáng lo đấy, nên cái đó con nhờ ba Shuuto nhé."

"Tự dưng kêu con dựa dẫm rồi chốt hạ một câu như thế, đúng là phong cách của mẹ ha."

"Thì mỗi người một thế mạnh mà lại."

"Câu đó đồng nghĩa với việc mẹ thừa nhận mình không tự tin khoản học hành đúng không."

"Con vừa nói gì cơ."

"Dạ không có gì."

"Thiệt tình. À, bù lại thì chuyện thời trang con cứ hỏi mẹ thoải mái nhé? Vì Amane, mẹ sẽ xông pha hết mình!"

"Xin kiếu ạ."

"Mồ~!"

Một âm thanh nghe khá nặng vang lên cùng cú vỗ vào lưng khiến Amane giật mình, nhưng nó không hề đau. Ngược lại, cú vỗ đó thực sự đã đẩy bay những do dự, nhút nhát đang cuộn tròn trong sâu thẳm con người cậu. Cậu có cảm giác như một cơn gió vừa thổi qua, cuốn sạch đi lớp cặn bã tù đọng từ lúc nào không hay.

Dù tự nhận bản thân khá vô tâm, vậy mà cũng có lúc nhạy cảm nhỉ. Tự thấy buồn cười với chính mình và cảm thấy nhẹ nhõm hơn, Amane bất giác mỉm cười theo nụ cười tươi tắn của mẹ.

"Nào, giờ ghé qua chỗ Mahiru-chan chút nhỉ. Hôm nay con bé có họp phụ huynh không?"

"Mahiru họp vào ngày mai."

Dù biết Shihoko chỉ thuận miệng hỏi thôi, nhưng Amane không thể nói thêm lời nào nữa.

Cậu thừa hiểu rằng với cái danh xưng họp phụ huynh, thực chất đây sẽ là buổi họp 1-1, nên việc nhắc đến chuyện này sẽ như cắm một cái gai nhỏ vào lòng Mahiru. Có lẽ Shihoko cũng lờ mờ đoán được tình hình nên bà không đả động gì đến những lo lắng của Amane, chỉ tỏ vẻ tiếc rẻ: "Vậy à, nếu cùng ngày thì hai mẹ con mình có thể rủ con bé đi mua sắm trên đường về rồi."

"Thế thì mẹ qua nhà chào hỏi con bé nhé. Dù mới gặp dạo trước thôi mà sao mẹ có cảm giác đã lâu lắm rồi ấy."

"Mẹ cứ qua đi, Mahiru cũng sẽ vui lắm đấy."

"Ư hứ hứ, con không cản mẹ gặp con bé sao."

"Cản cũng vô ích mà, vốn dĩ Mahiru và mẹ gặp nhau ai cũng vui thì con cản làm gì."

Giữa việc lo sợ Shihoko nhồi nhét mấy thứ linh tinh vào đầu Mahiru và niềm vui của Mahiru khi được gặp Shihoko – người mà cô vô cùng kính trọng, thì dĩ nhiên cậu sẽ chọn vế sau. Vốn dĩ là người hay làm nũng, những người Mahiru có thể thoải mái dựa dẫm chỉ đếm trên đầu ngón tay: bạn trai cô là Amane, và Shihoko – người cô kính trọng như mẹ ruột và cũng là người cùng giới tính. Thế nên chẳng có lý do gì cậu lại ngăn cản cuộc hội ngộ của Mahiru với người quan trọng của cô nàng cả.

Nhưng chuyện đó thì gác sang một bên, việc lo lắng Shihoko có tiêm nhiễm mấy ý tưởng kỳ quái vào đầu Mahiru hay không vẫn còn đó, nên việc cậu túc trực bên cạnh giám sát là điều chắc chắn.

Bà ấy cứ lợi dụng sự ngây thơ của Mahiru để tiêm nhiễm mấy thứ kỳ quặc thôi.

Nếu không có Shuuto kìm hãm, Shihoko sẽ vì quá khích... hay đúng hơn là hớn hở, mà thổi vào tai Mahiru những chuyện còn quá sớm đối với cô, hoặc những thông tin thừa thãi về Amane. Về khoản này, đứa con trai như cậu hoàn toàn không thể tin tưởng hay dựa dẫm gì vào Shihoko được.

"Con dạo này dịu dàng ghê ta."

"Nếu mẹ bớt tăng động lại, con tự tin mình sẽ còn dịu dàng hơn nữa."

"Con dùng từ 'tăng động' nghe ác ý thế."

"Con xin mẹ đấy, tém tém cái giọng lại một chút đi, bớt khua tay múa chân lại giùm con. Rồi mình nói chuyện tiếp."

Trước mặt con trai, bà hay cư xử trẻ trung quá mức so với tuổi thật. Amane thầm nghĩ nếu mẹ biết tiết chế lại thì mình đã nhẹ nhàng với mẹ hơn rồi, nhưng cậu không nói ra. Shihoko nhún vai, làm vẻ mặt như muốn nói "Con kỹ tính quá rồi đấy".

"...Mất hết cả nét dễ thương rồi."

"Vốn dĩ có đâu, mẹ cứ nói theo ý mẹ đi."

"Thật là, mấy cái điểm đó của con ấy."

Vừa tỏ vẻ "hết nói nổi" nhưng lại vừa cười vui vẻ huých nhẹ Amane, cậu cố tình thở dài một cái rõ to rồi tăng tốc bước đi nhanh hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!