Otonari no Tenshi-sama ni Itsunomanika Dame Ningen ni Sareteita Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

36 163

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

203 1628

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

33 165

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

48 508

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

10 59

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

(Đang ra)

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Sonoyama Seisakusho

Giữa sự cô lập và ghẻ lạnh của thế giới xung quanh, một người và một “thú” đã tìm thấy sự đồng điệu, cùng lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn để rồi vun đắp nên một mối liên kết sâu sắc không thể

49 301

Web Novel ( LN vol 9 ) - Chương 268: Lời nhờ vả để chuẩn bị mừng sinh nhật

Chương 268: Lời nhờ vả để chuẩn bị mừng sinh nhật

"A, nhắc mới nhớ, nếu tớ nhớ không lầm thì tầm này sắp đến sinh nhật của Shiina-chan rồi nhỉ?"

Biết rằng chỉ với sức mình thì khó mà làm Mahiru hài lòng trọn vẹn được, thế nên vào một buổi chiều sau giờ học khi cả hai đều không có ca làm thêm, Amane đã tóm lấy Itsuki – quân sư đáng tin cậy nhất của mình – để mở một cuộc họp tại cửa hàng thức ăn nhanh. Cậu không định đi rêu rao ngày sinh nhật của Mahiru cho người khác biết, nhưng vốn dĩ năm ngoái cậu cũng đã nhờ Itsuki giúp đỡ, và khi đó cậu bạn cũng đã lờ mờ đoán được khoảng thời gian diễn ra rồi, nên Amane không hề do dự khi tìm đến cậu ấy để bàn bạc.

"Vì cậu ấy không muốn nhiều người biết đâu, nên cậu đừng có nói lung tung đấy."

"Tớ biết rồi mà. Cậu nghĩ tớ là ai chứ?"

Có lẽ vì đang là khoảng thời gian vắng khách giữa các khung giờ cao điểm, Itsuki vừa dùng ngón tay kẹp một cọng khoai tây chiên đã ỉu xìu vung vẩy, vừa nheo mắt nhìn cậu với vẻ cạn lời.

"Shiina-san cảnh giác còn cao hơn cả cậu, nói đúng hơn là kiểu người ghét giao tiếp xã hội... hay ừm, nói là bài xích thì đúng hơn, chắc cậu ấy thuộc kiểu chỉ bộc lộ bản tâm với người mình thích thôi nhỉ."

"...Cậu hiểu rõ gớm nhỉ."

"Đừng có lườm tớ thế, sợ lắm đấy~ Bớt ghen tuông lại đi nha~. Đơn giản là vì, thấy không, tớ và Yuuta cũng thuộc kiểu người na ná vậy mà?"

"À... ừ thì cũng không sai lắm."

"Đúng không? Nên tớ hiểu kiểu người như thế sẽ không thích những gì. Vả lại, tớ cũng đâu có lăng nhăng đến mức cất công đi làm khó dễ bạn gái của bạn thân mình."

"Chuyện đó thì tớ biết chứ."

"Ồ ồ, tớ cảm nhận được sự tin tưởng cậu dành cho tớ này!"

"Giờ mới nhận ra à."

Nếu không tin tưởng thì ngay từ đầu cậu đã chẳng cất công tìm Itsuki để bàn bạc làm gì, thế nên đây đúng là chuyện "giờ mới nói". Ấy vậy mà không hiểu sao Itsuki lại tỏ vẻ kinh ngạc tột độ, khuôn mặt như muốn hét lên "Quào, bất ngờ thật đấy!". Cậu nghĩ thầm "Vẫn làm lố như mọi khi nhỉ" và nhìn chằm chằm vào cậu bạn, ngay sau đó ánh mắt Itsuki bỗng chuyển sang vẻ nghi ngờ, rồi cuối cùng lại biến thành biểu cảm lo lắng như đang quan tâm đến Amane. Thấy thế, Amane liền hạ giọng gắt lên: "Gì đấy hả?"

"...Cậu bị sao vậy hả? Tự dưng lại ngoan ngoãn hiền lành thế này làm tớ lo đấy nhé?"

"Dẹp ngay cái ánh mắt nhìn tớ như thể người bệnh thế đi!"

"Này nhé, tại vì~"

"Cái Thằng~"

Cảm giác như mình đang bị nghĩ bằng những thứ vô cùng thất lễ, Amane lườm Itsuki đáp trải. Nhưng vì có một người nữa vừa xen vào hùa theo cậu bạn, Amane đành ngước lên nhìn chủ nhân của bóng người đang đổ xuống chỗ mình. Đúng như dự đoán, đứng đó là Chitose với nụ cười thân thiện ngập tràn như mọi khi, pha thêm chút tủm tỉm ranh mãnh.

"...Cậu chui vào hùa theo tỉnh bơ nhỉ."

"Ây da, tại thấy hai người đàn ông các cậu cứ lén lút to nhỏ với nhau ấy mà. Tình cờ đi ngang qua thấy nên tớ tạt vào luôn."

Amane biết Chitose có việc bận nên đã về nhà trước, nhưng cậu không ngờ cô nàng lại xuất hiện ở đây nên bất giác trao cho cô một ánh mắt đầy nghi ngờ. Chitose vẫn như mọi khi, toét miệng cười bảo: "Tớ không có bám đuôi đâu nhé?", rồi thản nhiên ngồi xuống cạnh Itsuki, bốc một cọng khoai tây ỉu xìu ném tọt vào miệng.deb4520c-9584-45ef-9b09-2288ddc79f5d.jpg"Thế, hai người đang nói chuyện gì vậy?"

"Đến ngồi cạnh nhau như chuyện thường ngày luôn?"

"Nếu là chuyện không thể để tớ nghe thì các cậu đã chọn chỗ khác rồi. Ikkun biết đây là đoạn đường tớ hay đi qua mà, hôm nay anh ấy còn rào trước là 'Chỉ có hai thằng con trai với nhau thôi' nữa. Vậy chắc chắn là do Amane khơi mào rồi. Dù sao thì chuyện Amane cần tư vấn mười phần chắc chín, à không, chín mươi chín phần trăm là chuyện của Mahirun chứ gì nữa~"

Bị sự nhạy bén đến kỳ lạ của Chitose làm cho lặng người, nhưng dù sao thì cô cũng lờ mờ biết được ngày sinh nhật của Mahiru giống như Itsuki, và đằng nào cậu cũng định nhờ cô giúp một tay nên xem ra cũng tiết kiệm được khoản thời gian nói chuyện riêng. Tuy nhiên, việc bị nhìn thấu tâm can một cách chính xác thế này vẫn khiến cậu cảm thấy ngượng ngùng, cậu khẽ thở dài để trút bỏ cái cảm giác ngứa ngáy râm ran trong ngực ra ngoài.

"...Là về sinh nhật của Mahiru."

Thấy Amane trả lời thành thật không có ý định giấu giếm, Chitose làm vẻ mặt đắc ý: "Thấy chưa~".

"Ok ok, ra là vậy, đã rõ đã rõ. Cậu muốn làm một cú bất ngờ chứ gì."

"Không hẳn là bất ngờ... Tớ đã xin phép Mahiru chuyện tổ chức sinh nhật rồi."

"Cậu sống nguyên tắc thật đấy."

"Đối với Mahiru, tớ muốn trân trọng cảm xúc của cậu ấy."

Cậu thường nghe nói rằng sự bất ngờ đôi khi cũng có thể trở thành nguyên nhân gây khó chịu. Vốn dĩ tổ chức sinh nhật là để người ta vui, nếu hành động đó lại khiến đối phương ghét thì đúng là vô nghĩa. Hơn nữa, Mahiru lại có hoàn cảnh và những cảm xúc phức tạp về ngày sinh nhật, nên cậu càng phải thận trọng hơn. Vì vậy, cậu muốn đánh trúng sở thích của Mahiru hết mức có thể, và nỗ lực để tạo ra một ngày sinh nhật khiến cô cảm thấy thực sự hạnh phúc từ tận đáy lòng.

"Ư hứ hứ, mê mệt người ta rồi."

"Ồn ào quá. Cậu muốn nói gì thì tùy."

"Hyu~ hyu~ mê như điếu đổ~ cưng chiều hết mực~ say đắm không lối thoát~"

"Itsuki, bịt miệng cậu ấy lại hộ tớ cái."

"Hết cách rồi nhỉ, nào, ăn đi em."

Cứ để Chitose nói thoải mái thì cô nàng sẽ ồn ào lắm, nên khi Amane nhờ người bạn trai ra tay bịt miệng, Itsuki liền khoa trương nhún vai ra vẻ "chịu thua", rồi gom vài cọng khoai tây nhét thẳng vào miệng Chitose. Bị nhét đầy khoai tây trong miệng thì tất nhiên Chitose không thể nói chuyện được nữa. Cô nàng chỉ phát ra những tiếng lúng búng "ưm ưm" trong cổ họng, đồng thời chĩa đôi mắt mang chút bất mãn nhìn Amane như muốn phản đối cậu, nhưng Amane quyết định bơ đi.

Nhai một lúc lâu rồi cuối cùng cũng nuốt trôi, Chitose phàn nàn: "Thật tình~", nhưng Amane vẫn tiếp tục cho cô ăn bơi.

"Thế, cậu định nhờ Ikkun chuyện gì vậy?"

"À không, nói là nhờ vả thì... tớ định bắt đầu bằng việc bàn bạc nhẹ nhàng xem nên tặng quà gì thôi."

Dù sao thì việc cần quyết định và chuẩn bị trước tiên vẫn là quà tặng. Đôi khi việc chuẩn bị sẽ mất thời gian, nên không thể phủ nhận cảm giác cậu đang chậm chân một bước trong khâu chọn quà. Tuy dạo này bận rộn với công việc làm thêm chưa quen, nhưng Amane cũng tự trách mình lẽ ra nên đi làm sớm hơn.

"Ưm, tớ nghĩ chuyện này Amane – người ở bên cạnh cậu ấy nhất – phải hiểu rõ nhất chứ."

"Cậu là bạn trai ở bên người ta cả ngày cơ mà."

"Làm gì có chuyện cả ngày được chứ. Gác chuyện đó sang một bên, thì... ừ thì đúng là vậy, nhưng Mahiru hầu như chẳng có ham muốn vật chất gì cả... Vốn dĩ nếu muốn mua gì, cậu ấy sẽ tự cân nhắc kỹ lưỡng rồi tự chốt mua luôn..."

"A... Mahirun cũng có mặt đó nhỉ."

Thốt lên một tiếng ra chiều đồng ý nhưng có chút cạn lời, Chitose chắc hẳn càng hiểu rõ hơn vì hai người là con gái và cũng thường xuyên đi mua sắm cùng nhau.

"Mahirun thuộc kiểu không tùy tiện nói ra những món đồ mình muốn, và tự mình xoay sở giải quyết ấy. Mấy chuyện kiểu 'Vì Amane như thế này nên mình muốn cái này' thì có, chứ cậu ấy hiếm khi nói 'Vì bản thân mình như thế này nên mình muốn cái này' lắm."

Cậu không cần phải lấy mình làm tiêu chuẩn đến mức đó đâu, Mahiru...

Nghe được mong muốn của Mahiru từ một phía mà tư cách là bạn trai cậu không hề hay biết, Amane vừa vui mừng lại vừa cảm thấy bối rối vì quá đỗi khiêm nhường, khiến cậu lo lắng vì nàng ta quá kín tiếng

"Ừ, thế nên hiện tại hầu như không có món đồ nào mà Mahiru thực sự muốn cả."

"Năm ngoái là kem dưỡng da tay và gấu bông đúng không? Cậu không nhớ cô ấy có nói muốn mua gì khác nữa à? Ít nhất cũng phải nắm được tí manh mối gì chứ."

"Năm ngoái... thì, ừm, nói thì cũng có nói, nhưng mà..."

"Ơ, nếu vẫn chưa có thì tặng món đó không phải cậu ấy sẽ vui sao? Thế là giải quyết xong trong một nốt nhạc rồi còn gì?"

"Tớ biết là cậu ấy chưa mua, nhưng mà, ừm, nói sao nhỉ."

"Nói sao là sao?"

"Cậu ấy muốn đá mài dao."

"Hả?"

"Hả?"

"Đá mài dao."

Nghe thấy một từ vựng gần như chẳng bao giờ xuất hiện trong cuộc sống thường nhật của học sinh cấp ba, cả hai hóa đá, não bộ như đang hoạt động hết công suất để xem cái thứ có âm thanh "đá mài" ấy rốt cuộc là cái gì.2a4332a0-175b-46b3-b1fb-71253b0e3f21.jpgMà cũng đúng, ít ai lại nghĩ về đá mài cả.

Về cơ bản, nếu không hay nấu nướng thì món đồ này còn chẳng thèm xuất hiện trong câu chuyện, chứ đừng nói là thứ quen thuộc. Nên sự bối rối của hai người họ cũng là điều nằm trong dự tính của cậu. Suy nghĩ mất chừng năm giây, Chitose vừa dò xét biểu cảm của Amane vừa mấp máy môi một cách cực kỳ khó hiểu.

"Cái cục mà đêm đêm người ta hay đem dao ra mài xoẹt xoẹt á hả?"

"Không phải đêm đêm nhưng đúng là cái đó đấy."

"...Mahirun thích mấy món đồ thực tế ghê ha."

Có lẽ Chitose đang tưởng tượng ra cảnh Mahiru ngồi mài dao nên ánh mắt trông hơi xa xăm, còn Itsuki thì tỏ rõ sự bối rối và có chút e dè.

"Theo lời cậu ấy lúc đó thì vì loại đá mài tốt giá khá đắt nên hiện tại chưa cần thiết lắm. Tuy là món đồ dùng cả đời nhưng cậu ấy vẫn chưa có cần thiết để mua."

"...Về điểm đó thì Shiina-san lập dị thật đấy."

"Chắc đồ cậu ấy muốn cũng khác với mấy nữ sinh cấp ba bình thường."

"Chii nhà mình thì lại khá dễ đoán ha."

"Ahaha, xin chào, tớ là nữ sinh cấp ba bình thường đâ~y. Chỉ cần là đồ ăn, vật dụng hàng ngày là được rồi. À, mỹ phẩm thì nếu bảo muốn thì cũng muốn thật."

"Nhưng lúc anh định tặng thì em lại làm vẻ mặt hơi kỳ cục mà."

"Thì đúng là với con gái, được tặng mỹ phẩm cũng vui thật, nhưng nhận từ người khác mang tính may rủi cao lắm anh ạ. Tự nhiên được tặng màu không hợp hoặc sản phẩm không phù hợp với mình thì khó xài lắm, mà em cũng không muốn khoe khuôn mặt trang điểm lỗi đâu.Thà em tự chọn đồ dựa trên đồ em đang có sẽ cho cảm giác sử dụng ổn hơn, nên được tặng cũng mệt lắm. Trừ phi người ta hiểu rõ em đến mức điều tra xem em muốn gì từ trước thì lại là chuyện khác."

"Thế này thì tớ lại càng đau đầu khoản chọn quà hơn đấy."

Amane cũng hiểu đúng là mỗi người sẽ hợp với những tông màu khác nhau, nhưng vì cậu luôn nghĩ Mahiru thì hợp với mọi thứ, nên nếu cậu tự chọn sẽ là một ván cược cực kỳ rủi ro. Nhận ra sự thật này khiến Amane có chút hụt hẫng. Mahiru chẳng hề tỏ ra muốn mua mỹ phẩm nên cậu không thể đi thám thính được, vả lại Chitose không đề cập đến chuyện này cũng có khả năng lớn là Mahiru chưa bao giờ tâm sự với cô.

Thấy Amane không giấu nổi vẻ thất vọng khi một phương án vừa lóe lên đã lập tức bị dập tắt, Chitose thở dài: "Chính cái việc không cần trang điểm mà vẫn siêu xinh đẹp lại trở thành rào cản nhỉ."

"Nói thẳng ra thì nếu là Amane tặng, tớ nghĩ Mahirun sẽ thích bất cứ thứ gì thôi, nhưng cậu không muốn như vậy đúng không?"

"Tất nhiên rồi. Tớ chắc chắn rằng cậu ấy sẽ trân trọng bất cứ thứ gì tớ tặng. ...Nhưng như vậy không đúng, đó chỉ là vì cậu ấy vui khi nhận được quà nên mới trân trọng thôi, nếu bỏ đi yếu tố 'người tặng là tớ', thì món đồ đó chưa chắc đã khiến cá nhân Mahiru thấy vui. Đã cất công tặng thì tớ muốn tặng món đồ mà tự bản thân Mahiru cũng thích cơ. Như thế mới cảm nhận được niềm vui thật sự của món quà chứ?"

Vì Amane nhận thức rõ bản thân được yêu thương đến nhường nào, không phải do tự phụ, cậu cũng hiểu Mahiru sẽ thích và giữ gìn cẩn thận hầu hết những món quà cậu tặng. Tuy nhiên, điều đó đa phần là nhờ vào giá trị gia tăng mang tên "Amane tặng", chứ nó hơi khác với việc "Mahiru trân trọng nó vì đó là món đồ cô thực sự muốn". Amane biết Mahiru sẽ vui với bất cứ thứ gì, nhưng cậu muốn tặng đúng thứ cô mong cầu cơ.

"...Cảm nhận được tình yêu sâu thẳm hơn cả đại dương bao la luôn.."

"Sâu đến mức Shiina-san sắp chết đuối tới nơi rồi nhỉ."

"Này nhé. Đừng có trêu tớ nữa."

"Thất kính, thất kính."

Nhẹ nhàng trách móc để kiềm chế cặp đôi cứ hở ra là chọc ghẹo mình, Amane khẽ thở dài khi tự mình phủ nhận những món đồ có tiềm năng làm quà tặng.

"...Thế nên chung quy lại vẫn là phải làm sao đây. Như tớ vừa nói, Mahiru cơ bản là không có hứng thú với vật chất mấy. Cậu ấy còn chẳng bao giờ hé răng nói với tớ là muốn gì nữa."

"Thì đúng là tớ chưa từng thấy Mahirun than vãn muốn cái này cái kia. Thường chỉ dừng ở mức 'Cái này có vẻ hay nhỉ' thôi. Mà cũng không hẳn là thích mê, chỉ ở mức độ có ấn tượng tốt thôi."

"Chắc vậy rồi. Ngay cả khi đi chơi với bạn cùng giới như cậu mà cậu ấy cũng chỉ tới mức đó thì tớ bó tay luôn... Hơn nữa, dù là người yêu thì cũng đâu thể cứ chuyện gì cũng đào bới lên được. Với lại, Mahiru... ừm, những thứ thực sự muốn mua... nói đúng hơn là những thứ cần thiết thì cậu ấy sẽ tự mua cái vèo luôn rồi."

Về cơ bản, Mahiru không có ham muốn vật chất và cũng sống rất tiết kiệm, nhưng đồng thời cô cũng rất quyết đoán, sẵn sàng rút hầu bao không chút do dự nếu thấy món đồ đó thực sự cần thiết. Dù Amane cho rằng con mắt tinh tường khi chọn đồ của cô rất đáng khâm phục, nhưng với tư cách là bạn trai, đây lại chính là nguyên nhân khiến cậu gặp rắc rối trong việc chọn quà.

"A... Mahirun không bao giờ mua những thứ không cần, nhưng đồ cần thì chốt đơn trong chớp mắt mà."

"Về khoản đó Shiina-san có vẻ khắt khe nhỉ. Ưm, thứ mà Shiina-san có thể sẽ thích à... đồ đôi thì sao?"

"A, cũng được đấy chứ. Nếu là đồ dùng ở nhà thì cậu ấy sẽ không thấy ngại đâu."

"...Vì sự nhúng tay của ai đó mà đồ ngủ đã là đồ đôi rồi, chén bát hay dao nĩa cũng mua theo cặp luôn. Móc khóa thì Mahiru có vẻ không thích đeo lủng lẳng nhiều đồ, trang sức thì tớ đã tặng dịp Valentine Trắng rồi, ừm... những phụ kiện đeo ở vị trí khác thì tớ muốn để dành sang năm sau."

"Chết thật, tớ quên béng mất hai người là cặp vợ chồng đang sống chung đấy."

"Tớ không có sống chung."

"Chưa sống chung?"

"...Miễn bình luận."

"Ây da~"

"Ồn ào quá."

"Tớ còn chưa nói gì mà."

"Khuôn mặt cậu ồn ào ấy. Đừng có đổi chủ đề nữa."

"Người phản ứng gay gắt là Amane cơ mà~"

"Tại ai hả."

"Thôi nào thôi nào, đừng nóng nảy thế chứ."

Rõ ràng là tại hai người họ, nhưng cậu hiểu nói qua nói lại chỉ tổ kéo dài câu chuyện, không đi đến đâu và mất thời gian, nên đành nuốt cục tức vào trong, dời mắt sang Chitose – người đang thản nhiên cướp đống khoai tây nguội ngắt của Itsuki.

"Nói chung là cậu vẫn chưa nhắm được món quà nào đúng không?"

"Nếu dễ thế thì tớ đã chẳng phải khổ sở. Mấy lúc thế này tớ lại thấy vất vả trước sự quyết đoán và không ham vật chất của Mahiru."

"Quà tặng à... Mục đích chính là cậu muốn tặng thứ gì đó khiến Shiina-san vui đúng không?"

"Ừ."

"Thứ đó nhất thiết phải là hiện vật sao?"

"...Không, cũng không hẳn."

Vì suy nghĩ muốn tặng một thứ gì đó có thể giữ lại được cứ lẩn quẩn trong đầu nên cậu mới tìm hai người để xin tư vấn, nhưng quả thực, cũng không có quy định nào bắt buộc đó phải là hiện vật.

"Vậy thì làm những điều Mahirun muốn hoặc dẫn cậu ấy đến những nơi cậu ấy muốn đi cũng được mà. Không cần quá cứng nhắc phải là đồ vật, tớ nghĩ giúp Mahirun thực hiện những mong muốn của bản thân sẽ tốt hơn."

"...Đúng vậy nhỉ."

Mục tiêu lớn nhất của cậu là muốn tạo ra một ngày sinh nhật khiến Mahiru hạnh phúc, thế mà cậu lại quá ám ảnh với cụm từ "quà tặng", suýt chút nữa thì bỏ quên việc "thực hiện mong muốn của Mahiru". Có lẽ cậu nên thăm dò kỹ hơn những tâm tư nguyện vọng của cô rồi mới quyết định. Bởi dù có tặng quà, cậu cũng không hề muốn tặng một món đồ chỉ làm thỏa mãn cảm giác tự mãn của bản thân mình.

"Tóm lại là tớ chỉ cần đi thám thính khoản đó từ Mahirun là được chứ gì."

"Trăm sự nhờ cậu."

"Hư hứm, cứ giao cho tớ. Cậu cứ việc yên tâm kê cao gối mà ngủ đi."

"Thấy lo ghê."

"Cậu quá đáng lắm luôn!"

"Tớ xin lỗi mà. Cảm ơn cậu nhé."

"Không có chi đâu."

Có vẻ đang rất vui vì được nhờ vả, Chitose vênh váo thốt lên "Hô hô hô, hãy phụ thuộc và sùng bái tớ nhiều hơn đi", đắc ý đến mức hất hàm lên trời, nhưng Amane quyết định bơ đi cho lành. Cậu biết thừa mấy lúc thế này thì cứ mặc kệ là hiệu quả nhất. Y như rằng, cô nàng bắt đầu bĩu môi phồng má hờn dỗi "Mồ~". Nhưng lúc này, sự chú ý của Amane đã bị thu hút bởi nụ cười của Itsuki khi cậu ấy thì thầm với tông giọng đầy ngụ ý: "Cậu cũng có thể nhờ tớ mà đúng không?"

"Tớ thấy tớ đang nhờ vả cậu rồi mà ta."

"A~ là chuyện đó đấy, Ikkun đang âm thầm để bụng việc cậu không bàn chuyện làm thêm với anh ấy trước đấy~"

"N-này, n-ngốc."

"Không ngờ cậu cũng có mặt đó đấy."

Hóa ra cái vẻ mặt đầy tâm sự lúc nãy là vì cậu chàng đang dỗi ngầm việc Amane vượt mặt mình để đi tìm Kido tư vấn chuyện làm thêm.

Bị chính đồng đội bắn một vố ngay sau lưng, Itsuki hỏi vặn lại với giọng điệu hơi cao lên: "Sao đến cả Chii cũng quay sang phe địch thế hả?". Nhưng Chitose có vẻ đã nhận ra đây là thời điểm thích hợp để trêu chọc, nên cô nàng chĩa nụ cười tủm tỉm vốn dĩ hay dành cho Amane về phía Itsuki.

"Ây da, sao anh lại nói là kẻ địch chứ. Rõ ràng là em đã an ủi Ikkun lúc anh đang dỗi mà lị."

"Này Chii."

"Lần này tớ tìm cậu bàn bạc đầu tiên rồi, nên bớt dỗi đi nhé."

"Bị hiểu nhầm là tớ đang hờn dỗi như vậy làm tớ thấy phức tạp lắm đấy nhé!"

"Vậy bây giờ cậu đang vui hả?"

"Hai người trêu tớ nên tớ dỗi thật rồ~i."

Có vẻ như càng lúc càng xấu hổ nên Itsuki đã ngoảnh mặt đi. Amane và Chitose nhìn nhau, xác nhận vành tai cậu bạn đang đỏ ửng lên rồi khẽ bật cười. Sau đó, Amane gõ nhẹ lên trán, còn Chitose vỗ nhẹ vào vai Itsuki.

"Cậu đã hiểu được cảm giác của tớ chút nào chưa?"

"Ư... Lần sau tớ sẽ cẩn thận hơn một chút."

"Không phải một chút, mà là đàng hoàng vào, đồ ngốc."

"Bị mắng rồi kìa~"

"Cả cậu nữa đấy."

"Quá đáng lắm luôn~ hức hức. Ikkun ơi~ Amane bắt nạt e~m."

"Hôm nay anh bị Chii phản bội rồi nên anh không biết đâu."

"Ể!?"

Thấy Chitose bị Itsuki phản bội lại, vội vàng tóm lấy vai cậu bạn trai đang bày ra thái độ hơi cứng rắn để lay lắc liên tục, Amane không thể nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!