Otonari no Tenshi-sama ni Itsunomanika Dame Ningen ni Sareteita Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

36 163

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

203 1629

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

33 165

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

48 509

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

10 59

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

(Đang ra)

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Sonoyama Seisakusho

Giữa sự cô lập và ghẻ lạnh của thế giới xung quanh, một người và một “thú” đã tìm thấy sự đồng điệu, cùng lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn để rồi vun đắp nên một mối liên kết sâu sắc không thể

49 301

Web Novel ( LN vol 9 ) - Chương 267: Lời hứa chúc mừng

Chương 267: Lời hứa chúc mừng

"A, Shiina-san lỡ tiết lộ rồi hả?"

Trong giờ nghỉ trưa, Amane đến và cảm ơn Kido vì đã giúp đỡ Mahiru tổ chức cho bữa tiệc, và cổ đáp lại với nụ cười đầy tinh quái

Vì Kido đã giúp Mahiru khá nhiều trong việc tổ chức tiệc bất ngờ cho Amane nên cậu một mặt thì biết ơn, nhưng mặt khác lại có cảm giác bị lừa. Việc Kido giữ im lặng cũng đồng nghĩa với việc Souji có nhúng tay vào, thế là cậu đã bị tất cả những người xung quanh giấu giếm.

Mọi người chịu hợp tác đến mức đó hoàn toàn là nhờ vào sự nổi tiếng của Mahiru, về điểm này cậu thực sự ngưỡng mộ cô người yêu của mình, nhưng cậu cũng tự hỏi liệu có cần phải làm đến thế không.

"Cậu nhận ra được hương vị bí mật à?"

"Có lẽ là vậy. Vì đột nhiên tớ thấy vị nó giống giống thôi."

"Quả nhiên là nhận ra được nhỉ. Cũng do cà phê chỗ dì tớ ngon quá mà."

"...Nhân tiện, cơ duyên nào khiến cậu đưa cà phê cho Mahiru vậy?"

"À thì, Shiina-san gặp một tí rắc rối lúc làm món bánh, nên hai đứa cùng xem sách công thức và tạp chí, tớ đã đề xuất hay là thử dùng cà phê xem sao. Nghe vậy Shiina-san cũng rất hứng thú."

Amane chỉ biết cười khổ khi thấy Kido cười bảo "Tự tớ cũng thấy đó là một ý kiến tuyệt vời", nhưng vì nó thực sự rất ngon nên cậu đành gật đầu thừa nhận.

"Nhìn thái độ đó thì có vẻ cậu rất mãn nguyện, thế là tốt rồi. Tớ chắc chắn dì Fumika cũng sẽ vui lắm đây."

"...Được giúp đỡ thì tớ thực sự rất biết ơn, nhưng có nhất thiết phải kể chi tiết cho dì ấy vậy không?"

Vì đã nhờ người ta giúp nên việc nói lời cảm ơn là lẽ đương nhiên, và kể lại sơ qua tình hình cũng là điều không thể tránh khỏi, nhưng chuyện Amane cảm thấy bất an trước sự nhiệt tình thái quá của dì ấy cũng là điều dễ hiểu. Cậu thú thực rằng, vì ấn tượng từ lần đầu gặp mặt, nếu dì ấy lại rơi vào trạng thái phấn khích như vậy thì cậu sẽ không biết phải ứng phó ra sao.

Như hiểu được điều Amane muốn nói, Kido khẽ cười gượng và lẩm bẩm: "M-Mà, chắc chỉ cần nói sơ sơ qua là được thôi, dì ấy cũng không phải kiểu người thích tọc mạch lắm... chắc vậy."

Chữ "chắc vậy" đó càng làm tăng thêm sự bất an, nhưng dì Fumika cũng không phải người xấu, nên nếu chuyện này trở thành chủ đề bàn tán trong bữa ăn của họ thì cũng không sao. Miễn là có chừng mực.

"Dù sao thì cũng thực sự cảm ơn cậu. Vì một đứa như tớ mà... nói câu này chắc lại bị Mahiru mắng mất. Cảm ơn nhé."

"Không có chi~. Sinh nhật bạn bè thì tất nhiên tớ phải giúp rồi. Nên là đây, một tí quà nhỏ từ tớ."

Từ chiếc balo của mình, cô ấy lấy ra một cái hộp được bọc kín, nó hơi to để có thể cầm bằng một tay. Amane không ngờ lại nhận được quà từ cả Kido nên thoáng ngớ người, nhưng ngay lập tức bừng tỉnh bởi giọng nói thích thú của Kido: "Tớ cũng làm cậu bất ngờ thành công rồi nhé."

"Đây là món quà cho cả tớ và Sou-chan, nên cậu hãy nhận cho nhé."

"Tất nhiên là tớ sẽ nhận rồi, đừng lo, mà... cảm ơn nhé. Nhân tiện, tớ hỏi bên trong là gì được không?"

"Protein!"

"Quả nhiên là vẫn như thường lệ."

Amane không thể kiềm được mà vừa cười vừa gật trước sự năng động của Kido khi nghe cô nói với vẻ đầy tự tin: "Loại này ngon mà tỷ lệ hấp thụ cũng tuyệt vời lắm đấy! Đã được kiểm chứng qua Sou-chan rồi!"

"Nói chung là thực sự cảm ơn cậu vì nhiều chuyện. Cậu đã giúp tớ rất nhiều đấy, Kido."

"Không sao không sao, tớ cũng tự nguyện nhúng mũi vào thôi, nói đúng hơn là còn bị Sou-chan nhắc nhở là bớt bao đồng lại đi đấy."

"Bao đồng gì chứ, tớ thực sự được giúp đỡ nên không nghĩ vậy đâu."

"Ưm, nhưng tớ làm vì tớ thích thôi mà. Fujimiya-kun không cần bận tâm đâu. Hơn nữa, tớ cũng có lợi riêng mà."

"Lợi riêng?"

"Ư hứ hứ, nếu Fujimiya-kun và Sou-chan thân thiết với nhau thì tâm trạng của Sou-chan sẽ tốt lên, và tâm trạng tốt lên thì thời gian tớ được sờ cơ bắp của cậu ấy sẽ dài ra đấy."

"...Ra là vậy."

Một mục đích vô cùng tinh nghịch và có phần ích kỷ được giấu giếm khiến cậu chỉ biết cười trừ, nhưng nếu nhìn vào con người thường ngày của Kido thì cậu biết đó không phải là tất cả. Việc bản thân cô nàng có bản tính rất thích chăm sóc người khác là điều mà ngay cả một người mới tiếp xúc đôi chút như Amane cũng có thể nhận ra, và cậu cũng lờ mờ hiểu được rằng cô đang rất tận hưởng việc đó.

Hơn thế, cô dường như cố tình biến nó thành một trò đùa để Amane không quá bận tâm. Cậu nhún vai rồi nói: "Chà, nếu Kayano và cậu thấy thế là ổn thì được rồi."

"Hôm nay thật tuyệt vời nhỉ."

Sau khi trở về nhà, cùng ăn uống xong xuôi và nghỉ ngơi, Mahiru ngồi cạnh trên ghế sofa, mỉm cười dịu dàng và thì thầm đầy cảm xúc.

Amane lập tức hiểu từ "Đáng nhớ" ấy ám chỉ điều gì, cậu đáp lại "Đúng vậy nhỉ", khiến Mahiru nở một nụ cười rạng rỡ như thể chính cô mới là người được chúc mừng. Biểu cảm ấy là sự hòa quyện khéo léo giữa cảm giác an lòng, mãn nguyện và vui sướng. Bị cô nhìn bằng ánh mắt ấm áp đó, Amane bất giác cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, đành quay đi lảng tránh ánh mắt của Mahiru và nhìn về phía TV.

Trên chiếc bàn thấp đặt giữa sofa và TV là biết bao nhiêu món quà cậu nhận được từ bạn bè ngày hôm nay.

Bắt đầu từ những món quà của Itsuki, Chitose, Kido, cậu còn nhận được quà từ cả những người bạn cùng lớp chưa thực sự thân thiết, cứ thế thuận theo bầu không khí lúc đó mà nhận. Đa số đều là bánh kẹo hay nước ép, nhưng việc mọi người vui vẻ trao cho cậu những lời chúc mừng khiến Amane dù cố gắng kìm nén không biểu lộ ra mặt, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm hạnh phúc vì được các bạn cùng lớp gửi lời chúc tới.177af9e4-7949-4ac8-bee5-d8ab58111f66.jpgNăm ngoái, những người cậu cho biết ngày sinh nhật vốn chỉ có Itsuki hay Chitose, cũng chẳng có chuyện làm rùm beng trên lớp, nên so với lúc đó thì năm nay cậu được chúc mừng nhiều đến mức khó tin. Vốn tự nhận mình là người nhạt nhẽo, Amane không hẳn là có ham muốn được tổ chức linh đình đến vậy, nhưng quả thật, cậu nhận ra rằng câu nói "chúc mừng" cho việc mình đã được sinh ra trên đời vẫn là một điều vô cùng đáng quý.

"...Mình không ngờ lại được mọi người chúc mừng nhiều đến thế."

"Đó là minh chứng cho việc khoảng cách giữa cậu và các bạn trong lớp đã được thu hẹp đấy."

"Ừm, vậy thì tốt thật rồi, nhưng... Mình nhận được nhiều thế này có ổn không nhỉ."

Phản ứng nhanh nhạy trước lời lẩm bẩm buột miệng của Amane, vẻ mặt dịu dàng của Mahiru thoắt cái biến thành biểu cảm có chút hờn dỗi, pha lẫn giữa bất an và lo lắng.

"Sao cậu lại lo đến vậy chứ? Lý do mà mọi người gửi lời chúc đến cậu là vì đối với họ, cậu đã là một người bạn rồi. Đó là nhờ bản thân của cậu đấy, hiểu chưa?"

"Xin lỗi, xin lỗi, không phải mình đang tự ti đâu. Chỉ là, mình thấy chưa quen lắm. Vì bình thường mình ít khi nói cho người khác biết ngày sinh nhật của mình mà."

Tự nhiên đi nói ngày sinh nhật cho những người không thân thiết dù câu chuyện chẳng hề liên quan, thì giống như đang ép buộc họ phải chúc mừng mình vậy. Hơn nữa, với Amane, chỉ cần nhận được một lời chúc từ những người thật sự thân thiết là đã đủ hạnh phúc rồi. Số lượng lời chúc đột nhiên tăng vọt như vậy, cậu có lúng túng thì cũng là lẽ đương nhiên, ý Amane muốn nói như thế.

"Fufu, điều đó chứng tỏ cậu đang được những người xung quanh công nhận và gửi lời chúc phúc đấy. Đây là một chuyện đáng mừng mà."

"Ừm, mình mong là vậy.."

"Amane này."

Nghe giọng điệu như đang trách móc ấy, Amane bật cười. Mahiru nhìn cậu bằng nửa con mắt, như muốn nói "Không được tự ti đâu đấy". Bị nhìn bằng biểu cảm như vậy, cậu cũng khó mà ủ rũ hay bi quan mãi được.

"Xin lỗi, xin lỗi, mình hiểu rồi mà. ...Mình rất vui, hạnh phúc lắmi."

"Ừm. ...Cậu cứ thẳng thắn đón nhận lời chúc mừng đi nhé."

Thấy cậu thành thật chấp nhận, Mahiru cũng trở lại với nụ cười thường ngày và tựa đầu vào bắp tay cậu. Cảm nhận được sức nặng và chút cọ xát nhè nhẹ ấy, Amane mỉm cười và khẽ cúi xuống nhìn Mahiru. Cô nàng vui mừng vì sinh nhật của Amane được tổ chức như thể đó là chuyện của chính mình, và cậu tin rằng đó là những cảm xúc chân thành từ tận đáy lòng cô.

...Vậy là Mahiru đã xem sinh nhật là một ngày đáng để chúc mừng rồi.

Đặc biệt là nếu người đó là người mà cô nàng yêu, hay là những người mà cô thân thiết.

Và dù có xã giao, chắc chắn Mahiru cũng sẽ thốt ra lời chúc mừng từ tận đáy lòng. Nhưng lời chúc mừng sinh nhật ấy lại không được áp dụng cho chính ngày sinh nhật của cô, nhớ lại chuyện năm ngoái, một chiếc gai nhọn và lạnh lẽo khẽ đâm vào thứ cảm xúc ấm áp, dịu dàng đang đong đầy trong ngực cậu suốt cả ngày hôm nay.

Chỉ là, cậu không hề coi chiếc gai này là một thứ gì đó tồi tệ.

Nó như một lời cảnh báo đưa cậu về với thực tại, đồng thời cũng là chất xúc tác thúc đẩy cậu nói ra những lời sắp tới.

"...À, ừm, Mahiru nè."

"Vâng?"

Dù Amane đã cố gắng dùng một giọng điệu êm ái nhất, gọt giũa đi mọi sự gai góc hay dao động mãnh liệt để gọi cô, nhưng có vẻ Mahiru vẫn nhận ra sự thay đổi tinh tế ấy. Cô ngừng tựa vào người cậu và ngồi thẳng lưng dậy. Dù không phải là cảnh giác, nhưng thái độ của Mahiru cho thấy cô đang chuẩn bị tinh thần cho một câu chuyện quan trọng. Thấy vậy, Amane khẽ hắng giọng một cái.

"Chuyện là, mình không giỏi giấu giếm mấy, thể nào cũng bị cậu để ý hay nghi ngờ thôi, mà nếu cậu không thích thì khó xử lắm, nên mình nói trước nhé."

"Ừm."

"Tháng sau là đến sinh nhật của cậu rồi đúng không?"

"A, nhắc mới nhớ, đúng là vậy nhỉ."

Đáp lại lời Amane, Mahiru chớp chớp mắt, dường như bây giờ cô mới thực sự nhớ ra sự tồn tại của ngày đó. Mắt cô đảo quanh một vòng trong không trung, rồi khẽ gật đầu.

Thái độ đó cho thấy chính bản thân cô hoàn toàn không để tâm đến, và có lẽ vì coi đó là một vấn đề chẳng mấy hứng thú, nên nó không hề đọng lại trong góc nhỏ tâm trí khiến cô phản ứng chậm chạp như vậy. Sự thờ ơ với bản thân thái quá toát ra từ cô khiến Amane bất giác cảm thấy đắng cay. 

"Đối với cậu, việc được tổ chức sinh nhật không mang lại cảm giác vui vẻ gì cho lắm nhỉ."

"Cũng không hẳn là không vui... nói đúng hơn là hoàn toàn không quan trọng ấy."

Đúng như lời nói, có lẽ cô thực sự chẳng bận tâm gì đến sinh nhật của chính mình. Từ hồi sinh nhật năm ngoái cậu đã nhận ra điều đó, nhưng khi cả hai đã hẹn hò mà vẫn bị cô nói thẳng thừng như vậy, cậu lại cảm thấy xót xa dù đó không phải là chuyện của bản thân.

"Đối với mình, đó chỉ là một cột mốc đánh dấu việc tăng thêm một tuổi thôi, chứ không phải là một ngày để ăn mừng gì cả. Và rước giờ tớ cũng chưa hề tổ chức dù là một lần. A, nhưng năm ngoái khi được cậu chúc mừng sinh nhật cho, mình thật sự đã rất hạnh phúc! Không phải mình coi việc được chúc mừng là không quan trọng, mà chỉ là bản thân mình vốn sao cũng được ấy."

Có vẻ bữa tiệc nhỏ bé năm ngoái vẫn còn lưu lại trong ký ức của Mahiru, cô vội vàng xua tay nhằm khẳng định lại chuyện năm ngoái.

Biết thái độ đó của mình đã khiến cô phải bận tâm, Amane vừa cảm thấy có chút có lỗi vừa tiếp tục: "Mình không có ý bắt cậu phải nói ra những lời như vậy đâu, xin lỗi nhé."

"Mình hiểu rằng, đối với cậu, ngày đó không có gì đặc biệt."

Amane hoàn toàn hiểu rằng ngày sinh nhật của Mahiru gần như không quan trọng do hoàn cảnh của cô. Tuy có vẻ Mahiru không còn cảm thấy buồn vì điều đó nữa, nhưng với Amane, thì cậu không chấp nhận được. Dù đó có là sự ích kỷ của Amane đi chăng nữa, cậu vẫn muốn cô cảm nhận được rằng mình đang được yêu thương, được mong cầu hạnh phúc, và được trân trọng vì đã sinh ra trên cõi đời này.

"Chuyện là, đây chỉ là cảm xúc ích kỷ của riêng mình thôi. Đối với mình, sinh nhật của Mahiru là một ngày vô cùng đặc biệt."

"...Đặc biệt sao?."

"Cũng giống như việc cậu coi sinh nhật của mình là đặc biệt, đối với mình, ngày sinh nhật của Mahiru đặc biệt hơn bất cứ ai."

Cậu đã nghe nhiều người kể lại và biết rằng Mahiru đã dốc hết sức chuẩn bị cho sinh nhật của cậu. Cậu cũng biết mình đang được cô yêu thương từ tận đáy lòng. Nhận được tình yêu thương ấy, cậu không muốn trở thành một kẻ chỉ biết hưởng thụ. Amane cũng muốn trao đi những điều tương tự với một lượng bằng nhau, không, cậu muốn trao đi tất cả những lời chúc phúc lớn lao nhất, bù đắp cho cả những năm tháng trước đây nữa.

"Mình yêu cậu vô cùng, và mình cũng rất biết ơn... hay nói đúng hơn là vô cùng hạnh phúc vì cậu đã ra đời. Việc Mahiru được sinh ra, mình thực sự rất vui và biết ơn. Mình luôn thầm cảm ơn vì cậu đã sinh ra trên đời, vì đã gặp gỡ và yêu thương mình... Đối với mình, ngày cậu cất tiếng khóc chào đời là một ngày cực kỳ đặc biệt."

Không một lời dối trá, sự tồn tại của Mahiru đối với Amane là điều đặc biệt nhất, và cậu muốn cô biết rằng ngày cô đến với thế giới này cũng là ngày đặc biệt hơn mọi thứ.

"Nên là——nếu cậu không thấy phiền, liệu mình có thể tổ chức sinh nhật cho cậu giống như cách cậu đã làm cho mình được không? Mình có thể gửi lời cảm ơn từ tận đáy lòng vì cậu đã sinh ra trên đời được không?"

Nếu Mahiru cảm thấy khó chịu, cậu sẽ xem đó là một ngày bình thường. Cậu không hề muốn phớt lờ cảm xúc của Mahiru chỉ để thỏa mãn mong muốn được chúc mừng cô. Nếu điều cô mong muốn là một ngày trôi qua tĩnh lặng, Amane sẽ không nhắc đến chuyện này nữa và cứ thế sống những ngày như mọi khi. Nhưng, nếu được cô cho phép, Amane muốn dùng mọi khả năng mình có để chúc mừng sinh nhật Mahiru.

Cậu muốn truyền đạt đến rằng, có một người ở ngay đây đang vô cùng biết ơn vì cô đã được sinh ra.

Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt của Mahiru, Amane nhanh chóng nhận ra vẻ mặt của cô đã biến đổi thành một sự ngạc nhiên khác hẳn lúc nãy. Một khuôn mặt mà ở đâu đó đang pha lẫn đầy sự kỳ vọng nhưng cũng đầy lo lắng..

"...Có được không?"

"Cậu không ghét nó chứ?"

"Làm gì có chuyện ghét chứ. Chuyện là, mình thật sự rất hạnh phúc. Vì một người như tớ mà lại..."

"Mahiru, vừa nãy cậu mới tỏ thái độ bảo mình không được tự ti cơ mà?"

"Chỉ thẳng mặt mình mà bản thân lại thốt ra như vậy là không tốt đâu", nghĩ vậy, cậu không ngần ngại nhéo lấy đôi má của Mahiru - cô gái đang trông có vẻ yếu đuối như thể bị bao trùm bởi sự bối rối, lo lắng và do dự.

Cậu véo nhẹ đôi má có độ mềm hoàn hảo xen lẫn giữa "mềm mại" và "núng nính" ấy như một trò trêu chọc, dịu dàng kéo ra những cảm xúc tiêu cực đang trực chờ rơi xuống vực thẳm trong trái tim cô lên. Qua khuôn miệng không khép chặt lại được, một giọng điệu ngớ ngẩn thốt ra từ Mahiru: "A, m-mình ểu ồi."9a115659-0d2f-453f-98a9-f832fe8ed671.jpgCậu cũng đã nương tay để không gây đau cho cô, nhưng có vẻ điều đó vẫn khiến Mahiru có phần bất ngờ. Ngay cả khi cậu đã buông tay, cô vẫn nhìn cậu với vẻ mặt thẫn thờ. Cậu liền hỏi: "Cậu đã nhận ra mình quan trọng đến mức nào chưa?" Nghe vậy, khuôn mặt cô bắt đầu đỏ bừng lên, một sắc hồng không thể có chỉ vì bị véo má được.

Những âm thanh chưa thành lời như "Au" hay "Ư ư" rên rỉ thoát ra từ miệng cô, rồi cô ngước nhìn Amane với dáng vẻ rụt rè.

Trong biểu cảm ấy, đã chẳng còn thấy bóng dáng của sự bất an nữa.

"...Cảm ơn cậu nhé. Chỉ cần được cậu chúc mừng thôi là mình đã thấy hạnh phúc... nói sao nhỉ, cảm giác thật kỳ lạ. Rõ ràng là sinh nhật của mình sao cũng được mà."

"Vậy thì từ năm nay, mình sẽ không để cậu nói hai từ 'sao cũng được' nữa đâu."

Sự "sao cũng được" của Mahiru có lẽ bắt nguồn sâu xa từ vấn đề với cha mẹ cô. Amane không thể loại bỏ hoàn toàn gốc rễ đó, và vốn dĩ nó cũng là một trong những yếu tố hình thành nên Mahiru của hiện tại. Rõ ràng đó là một phần yếu đuối mà cô không muốn bất kỳ ai chạm vào.

Chính vì lẽ đó, Amane muốn ghi đè lên sự thờ ơ ấy. Cậu muốn cô thực sự cảm nhận được rằng, ở ngay đây, có một người luôn trân trọng cô và biết ơn vì cô đã sinh ra trên cõi đời này.

"Tổ chức linh đình với mọi người... chắc không phải sở thích của cậu nhỉ. Chúng ta tổ chức một cách nhẹ nhàng thôi nhé."

"...Ừm."

Dù nói là tổ chức sinh nhật, tuy Mahiru hòa đồng, nhưng bản chất cô lại là người hay ngại ngùng, đề phòng và thích môi trường tĩnh lặng. Hơn nữa, cô dường như không muốn người khác biết ngày sinh nhật của mình, nên Amane cảm thấy tổ chức nội bộ là tốt nhất.

Nhưng hiện tại có vẻ cô không ngại với những người thân thiết biết sinh nhật của mình, nên vấn đề này chắc sẽ phải bàn lại với Mahiru và những người có lẽ đang rất háo hức muốn tổ chức như Chitose. Đang từng chút một lên kế hoạch tương lai trong đầu, Amane chợt nhận ra Mahiru đang chằm chằm nhìn mình, cô hơi thu người lại với vẻ ngượng ngùng và lúng túng nhưng lại ngập tràn niềm vui, khiến cậu bật cười thành tiếng nhỏ.

"Cậu không quen được tổ chức sinh nhật nhỉ, Mahiru."

"A-À thì..."

"Ừm, nhìn thái độ này thì có vẻ cậu đã ngoan ngoãn chấp nhận rồi. ...Vậy mình sẽ âm thầm chuẩn bị cho cậu đấy, hãy lượng thứ nhé."

"Fufu, được thôi."

Vì đã báo trước là sẽ tổ chức sinh nhật, nên cậu nghĩ cần phải đường hoàng thông báo rằng mình sẽ âm thầm hành động. Amane tin rằng Mahiru đã hiểu ngay từ lúc cậu thông báo, nhưng cậu không muốn cô phải lo lắng vì bữa tiệc, nên khi cậu xin phép được có những hành động đáng ngờ, Mahiru liền bật cười đầy thích thú. Cậu thầm thở phào nhẹ nhõm trước nụ cười thanh thoát và giọng nói tươi sáng ấy, khẽ xoa đầu Mahiru khi cô hơi nép sát vào người cậu đầy nũng nịu.

"Mình sẽ cố gắng hết sức để làm cậu vui. Mình cũng sẽ nỗ lực tìm hiểu từ nhiều phương diện khác nhau."

"Đến mức phải nói thẳng ra trước mặt chính chủ thế sao?"

"A."

"Fufu, cậu bất cẩn quá đó nha."

"Mình không có lời nào để biện minh."

Khép chặt môi tỏ vẻ đồng tình, Amane nghe thấy một tràng cười trong trẻo như chuông reo ngân vang êm ái.

"...Mình mong đợi lắm đấy."

"Ừm. Mình sẽ cố gắng để không phụ sự kỳ vọng của cậu."

"Vâng. Vậy thì, mình sẽ càng mong đợi hơn nữa nhé."

Cảm nhận được niềm vui lớn lao hơn bất cứ điều gì khi thấy Mahiru - người từng một mực khẳng định rằng sinh nhật sao cũng được - nay lại đặt kỳ vọng vào ngày đó, Amane gật đầu mạnh mẽ, hạ quyết tâm sẽ chạy đôn chạy đáo vì Mahiru trong khoảng thời gian chừng một tháng còn lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!