Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

(Hoàn thành)

Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Shasendou Yuuki

Con cá voi 52Hz vẽ trên tường, lời nguyện cầu gửi gắm vào những quân cờ, và khi những bí mật song phương được giải đáp, "đáp án" mà cả hai chọn lựa sẽ là gì?

19 1

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 944

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23325

Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo - Chương 12

Chương 12

Nói trắng ra thì bữa cơm này của Carol cũng chẳng được coi là thịnh soạn cho lắm.

Dù kho nguyên liệu còn đầy ắp, nhưng cô đâu dại gì mà tung hết ra trong một bữa. 

Tính đi tính lại, ở đây chỉ có ba người — đấy là chưa kể một người là vong linh, còn chẳng biết có ăn uống được gì không.

Thực đơn gồm: thịt hầm khoai tây, khoai tây sợi và thịt áp chảo.

Thú thật, thế này đã là xa xỉ lắm rồi.

Ít nhất từ lúc xuyên không đến thế giới này, Carol chưa bao giờ được ăn một bữa ra hồn như vậy.

Sở dĩ cô dám "chơi lớn" là vì nhìn trúng thực lực của Arnold.

Dù anh ta không thể nhận nhiệm vụ từ Hiệp hội Mạo hiểm giả, nhưng chỉ cần Arnold muốn, anh ta thừa sức cải trang đi săn vài con ma vật cỡ tên Hỏa Ma tộc hôm nọ.

Gom tinh thể đem bán thì lo gì không sống sung túc.

Vấn đề nằm ở chỗ đối phương có chịu làm hay không.

Mà đống nguyên liệu này vốn là của Lucy — mình ăn uống thế này có bị coi là ăn chực không nhỉ?

Viết cho Lucy một câu chuyện hay phổ một bản nhạc liệu có đủ trả tiền cơm không?

Mải suy tính, cô bưng thức ăn ra đại sảnh.

Mùi hương quyến rũ tỏa ra khiến Arnold không thể kìm lòng mà sáp lại gần.

"Cái này... đều là cô làm sao?"

Carol đắc ý gật đầu: "Hừ hừ~ Chút tài mọn này có là gì. Nếu không phải do tôi cũng đang đói lả, lại có đủ thời gian và nguyên liệu, thì kể cả yến tiệc cung đình tôi cũng cân tất."

Tất nhiên là cô nàng đang chém gió.

Nhờ cái mác tiểu thư nhà giàu kiếp trước, sơn hào hải vị gì cô cũng từng nếm qua, nhưng chỉ dừng lại ở mức biết mặt mũi nó ra sao thôi.

Còn nếu thực sự bắt tay vào làm, e là phải tốn cả đống thời gian để thử nghiệm và thất bại.

"Tóm lại là khai tiệc thôi! Tôi sắp chết đói rồi!"

Carol tự nhiên ngồi xuống đánh chén. Arnold cũng chẳng khách sáo.

Chỉ có Lucy là vẫn lơ lửng giữa không trung, dường như không có ý định nhập tiệc.

"Mà này, sao anh lại chạy đến chỗ Lucy?" Carol vừa nhai vừa hỏi, "Tôi cứ ngỡ anh đã nhận lời mời của Ma tộc đi tìm con gái Ma vương rồi chứ."

Arnold nghệt mặt ra.

Anh ta nhai miếng thịt, gương mặt giãn ra đầy thỏa mãn: "Dù giờ tôi có thảm hại thật, nhưng đầu quân cho Ma tộc thì được cái tích sự gì?"

Thực tế, dân ở thế giới này kiêng kỵ việc vừa ăn vừa nói.

Hồi ở cô nhi viện, Carol từng bị phạt lên bờ xuống ruộng vì cái tội này.

Nhưng giờ thì ai quan tâm chứ, nhìn Arnold lúc này cũng chẳng còn chút phong thái lễ nghi nào của một vị Anh hùng nữa rồi.

"Tôi thấy tên Hỏa Ma tộc hôm đó khá chân thành đấy chứ, còn biếu anh cả một cơ thể mới nữa."

Arnold liếc Carol một cái: "Hắn không tặng thì tôi cũng tự lấy, kết quả như nhau cả thôi. Hơn nữa... tôi sợ rồi."

Vị Anh hùng diệt rồng dường như cảm thấy mối quan hệ đã khăng khít hơn sau chầu nhậu, nên mới thản nhiên thốt ra hai chữ "sợ rồi".

"Ở phe nhân loại, tôi bị phản bội và ruồng bỏ. Tôi sợ rằng nếu sang phe Ma tộc, kịch bản cũ sẽ lại tái diễn." Anh thành thật bộc bạch.

Carol gật gù: "Cũng phải, nghe đồn nội bộ Ma tộc đấu đá còn khốc liệt hơn. Nói trắng ra, bị đâm sau lưng ở đó là chuyện như cơm bữa."

Có vẻ bóng ma tâm lý của Arnold khá nặng nề.

Nếu không phải đã cùng anh ta nốc rượu cả đêm qua, chắc chắn một kẻ cứng cỏi như anh ta sẽ chẳng bao giờ phun ra những lời yếu lòng này.

Ai mà chẳng cần sĩ diện.

Nói vậy nghĩa là anh ta đã xem mình như anh em chí cốt rồi sao?

Trận say quắc cần câu đêm qua đúng là không uổng công kết bái mà!

Ký ức lúc say cô vẫn nhớ mang máng, cô vốn không phải kiểu người cứ có cồn vào là "đứt phim" chẳng biết trời trăng gì.

Carol quyết định lảng sang chuyện khác: "Vậy còn anh và Lucy, hai người quen nhau thế nào? Với tư cách là một Thi sĩ lang thang, tôi khá tò mò về câu chuyện này, anh không phiền kể lại chứ?"

Khi hỏi câu này, cô thực chất đang nhìn Lucy.

Bởi suy cho cùng, nàng vong linh mới là nhân vật chính. Cô cần sự đồng ý của chính chủ.

Lucy hơi ngạc nhiên. Cô từ từ hạ xuống, ngồi vào chiếc ghế trống với tư thế rất đoan trang, dù vóc dáng có phần nhỏ bé.

"Trước khi gặp ngài Arnold, em đã tồn tại được hai trăm năm rồi."

Thông tin "nặng đô" đầu tiên của Lucy khiến Carol suýt thì rút bút ra ghi chép, nhưng sực nhớ đang ăn cơm nên đành thôi.

Arnold vẫn cắm cúi ăn, anh đã quá rành rẽ mọi chuyện nên không có ý định bổ sung gì thêm.

Lucy tiếp lời: "Gia tộc chúng em từng là quý tộc cai trị vùng này. Vì chiến tranh... mọi người đều đã qua đời. Trước đây em không biết tại sao mình lại hóa thành vong linh, chỉ biết từ khi có ý thức, em đã luôn vất vưởng trong dinh thự này. Cho đến khi nhóm của ngài Arnold tìm đến."

"Em rất biết ơn ngài Arnold." Cô đột ngột nhấn mạnh.

Carol kinh ngạc nhìn sang, nhưng Arnold chỉ gạt đi: "Đừng nhắc lại mấy chuyện đó nữa."

Carol bèn quay sang nhìn Lucy. Nàng vong linh che miệng cười khẽ: "Lúc đó em suýt chút nữa đã bị cô Helen thanh tẩy. Nhưng ngài Arnold đã bảo vệ em. Ngài ấy nói nếu em có làm gì sai, ngài ấy sẽ đứng ra chịu trách nhiệm... Khoảnh khắc đó ngài Arnold thực sự rất ngầu, vô cùng tỏa sáng."

Arnold bưng bát cơm lên che kín mặt. Rõ ràng, chủ đề này khiến đương sự cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

Sau đó, sắc mặt Lucy chùng xuống: "Thực ra việc ngài Arnold bị khai trừ khỏi Hiệp hội Mạo hiểm giả cũng có liên quan đến em. Lúc đó nhóm của ngài ấy đã nộp báo cáo hoàn thành ủy thác để tránh việc người khác đến quấy rầy. Dù đã bàn bạc kỹ với dân làng, nhưng... trong số các tội danh khiến ngài Arnold bị trục xuất, có cả tội 'gian lận báo cáo nhiệm vụ'."

"Lucy, đó không phải lỗi của cô." Thấy cô buồn bã, Arnold đặt bát xuống, nhìn cô nghiêm nghị khẳng định: "Sau cùng, việc nộp báo cáo giả là quyết định của tôi. Vì vậy cô không việc gì phải tự trách cả."

Người này vào những lúc thế này đúng là rất phong độ nha.

Không hổ danh Anh hùng diệt rồng? Carol khách quan đánh giá, nếu khóe miệng anh ta không dính chút vụn thức ăn thì sẽ hoàn hảo hơn nhiều...

"Hai người đang lải nhải cái gì vậy? Vấn đề vốn chẳng nằm ở chỗ anh có hoàn thành nhiệm vụ hay không." Carol ngắt lời.

"Nói trắng ra, dù anh có hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ, thì với tình thế hiện tại, kiểu gì họ cũng sẽ chụp cái mũ 'gian lận báo cáo' lên đầu anh thôi."

Cả Arnold và Lucy đều trố mắt nhìn cô.

Carol ngẩn người: "Không lẽ ngài Anh hùng đây suốt hai mươi sáu năm qua chưa từng va vấp mấy trò bẩn thỉu này sao? Cả Lucy hai trăm tuổi này nữa?"

Vị Anh hùng và nàng vong linh nhìn nhau, rồi cùng dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm Carol.

"Haiz~ giải thích thế này nhé. Ngài Arnold đã bao giờ nhận mấy nhiệm vụ kiểu như thảo phạt một loại ma thú cụ thể tại một khu vực nhất định chưa?"

"Dĩ nhiên là có."

Carol gật đầu: "Thế là rõ rồi. Lý do cũng y hệt trường hợp của cô Lucy thôi. Ví dụ anh đã tiêu diệt đám Orc ở một khu vực và hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó người ta lại bắt hai con Orc khác ném vào chính khu vực đó, rồi rêu rao rằng năm xưa anh làm việc tắc trách, chưa dọn sạch mục tiêu — lúc đó anh định cãi bằng niềm tin à?"

"...?"

Carol nhún vai: "Quyền giải thích nằm trong tay kẻ mạnh, họ muốn xử anh thế nào mà chẳng được. Vậy nên mấu chốt không nằm ở hai người. Tôi không tin Hiệp hội Mạo hiểm giả năm xưa không biết tình trạng của Lucy, nhưng họ vẫn dùng cớ này để gạch tên anh. Đây không phải vấn đề đúng sai, mà là vấn đề lập trường. Một khi họ đã muốn anh sai, thì anh không thể đúng."

Cả Anh hùng và vong linh đều đứng hình. Lucy có vẻ dễ tiếp thu hơn, còn Arnold lại lộ rõ vẻ khó chấp nhận: "Nhưng, nhưng Nastia cô ấy..."

"Cho tôi hỏi chút, Nastia là vị nào?"

"Hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả."

À, ra là vậy. Quan hệ giữa họ chắc chắn không hề đơn giản.

Anh chàng này đúng là kiểu người tốt đến mức khờ khạo, đi đến đâu cũng va phải gái xinh rồi rước họa vào thân. Kiểu cốt truyện harem này vốn dĩ đã chẳng có chút logic nào rồi.

Carol dửng dưng hỏi tiếp: "Vị Hội trưởng đó có hẹn ước gì với anh không?"

"Có..."

"Có văn bản, khế ước hay ma pháp ràng buộc nào không?"

"Không có."

"Vậy thì xong phim." Carol chốt hạ, "Người ta có lập trường của người ta. Thử nghĩ xem, so với một Anh hùng diệt rồng đơn độc như Arnold, thì cả một tổ đội thảo phạt chắc chắn có giá trị hơn nhiều, đúng chứ?"

Cô suy luận theo logic của vị Hội trưởng kia: "Ngộ nhỡ những kẻ muốn đuổi anh đi gây áp lực với Hiệp hội rằng: hoặc là giữ anh lại, hoặc là giữ họ lại — thì việc vị Hội trưởng kia chọn 'trảm' anh chẳng phải là nước đi quá hợp lý sao?"

Arnold nhất thời á khẩu.

"Tôi hiểu phần lớn thời gian anh đều dành cho việc săn quái vật hay tập luyện. Để đạt đến cảnh giới này chắc hẳn anh đã phải đánh đổi rất nhiều. Nhưng mấy chuyện nhân tình thế thái này anh cũng nên va chạm một chút."

"Như tôi đã nói, đơn phương đặt kỳ vọng vào người khác là hành động dại dột. Nếu anh cứ hy vọng họ sẽ giữ lời thề non hẹn biển với mình — thì người chịu tổn thương chỉ có chính anh thôi."

Carol đã no căng bụng.

Thấy Arnold cũng buông đũa, cô bắt đầu thu dọn bàn ăn. Dù sao mình cũng đang ăn chực, nên làm việc nhiều một chút cho đỡ ngại: "Thế nên là~ với tư cách bạn nhậu, lời khuyên của tôi vẫn như cũ. Anh cứ suy nghĩ kỹ xem mình định làm gì tiếp theo — tất nhiên nếu anh muốn làm một gã đàn ông tẻ nhạt thì cũng hoàn toàn ổn."

" 'Nằm thẳng mặc kệ đời' cũng sướng lắm chứ. Nếu không phải vì có lý tưởng riêng thì tôi cũng chỉ muốn sống an nhàn thôi. Cuộc đời là do mình chọn, còn nó có rực rỡ hay không lại là chuyện khác."

Cô bưng bát đĩa vào bếp rửa, để lại Lucy và Arnold đứng ngẩn tò te giữa đại sảnh.

Nói đi cũng phải nói lại, mình và Arnold cũng chẳng thân thiết đến thế.

Dù nhận là anh em — nhưng tối nay phải ngủ sớm thôi, để mai còn ra quán rượu xem mình có bị đuổi việc không đã.

Đúng là nan giải thật mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!