Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 2: Bình yên - Chương 35: Bình yên

Chương 35: Bình yên

Lăng Phàm nhìn chiếc cặp sách trên lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang rời đi, thu vào tầm mắt, sướng trong lòng. Tối nay thế là khỏe rồi.

Hóa ra Thượng Quan Ngưng Nguyệt không phải học sinh nội trú, đúng là trời giúp ta, Lăng Phàm thầm thấy sướng rơn.

"Đàn anh, lát nữa giờ tự học buổi tối em có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo anh, phiền anh không chấp nhặt chuyện cũ mà chỉ dạy cho em với."

Lăng Phàm còn chưa kịp sướng xong, thanh niên đầu đinh Chu Dũng đã từ lớp 254 lao ra, chạy đến trước mặt cậu nói.

"Được thôi, giờ tự học tối cậu cứ đến tìm tôi, từ 6 giờ 45 đến 8 giờ 30. Giờ thì chưa được, tôi phải đi ăn cơm đã." Tên ngốc này cũng thẳng tính phết.

"Cảm ơn đàn anh." Chu Dũng liếc nhìn Tô Mạt Nhiên và Thu Mộng Linh đứng cạnh Lăng Phàm với vẻ hơi thắc mắc, rồi chạy vào lớp.

"Tô Mạt Nhiên, đi thôi, tan học rồi." Lăng Phàm thấy Tô Mạt Nhiên bên cạnh vẫn chưa nhúc nhích, bèn lên tiếng nhắc nhở.

"Lăng Phàm, tối nay anh định đến lớp 254 sao?" Tô Mạt Nhiên không tiếp lời Lăng Phàm, chớp chớp đôi mắt to vài cái rồi hỏi ngược lại.

"Đúng rồi, hôm nay ở lớp bên đó, mai mới đến lớp các em, nhà trường sắp xếp mà, có vấn đề gì không?" Lăng Phàm không biết Tô Mạt Nhiên đang nghĩ gì.

Ngay khoảnh khắc nhận được lời xác nhận của Lăng Phàm, trong lòng Tô Mạt Nhiên đã có quyết định.

"Vậy hôm nay em sang lớp 254 tự học là được chứ gì, để em gọi điện về nhà báo một tiếng. Lăng Phàm, tối nay chúng mình cùng đi ăn cơm nhé!" Tô Mạt Nhiên nói xong liền lôi điện thoại từ trong cặp ra.

Lăng Phàm nghe xong, môi hơi khô khốc. Thôi xong, bị cái tên ngốc kia hại chết rồi. Vừa mới tiễn được một Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi, chưa kịp vui vẻ được mấy phút thì lại lòi ra một Tô Mạt Nhiên.

Cậu thực sự không muốn ăn tối cùng Tô Mạt Nhiên ở gần trường chút nào.

Nếu nói tâm trạng của Lăng Phàm lúc nhìn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt đeo cặp rời đi giống như tử tù sắp lên đoạn đầu đài đột nhiên nghe thấy "Hoàng thượng có chỉ, đao hạ lưu nhân", ngập tràn vui sướng.

Thì Lăng Phàm của hiện tại chẳng khác nào tên tử tù vừa thoát chết trong gang tấc lại nghe thấy "Thánh chỉ tới, kẻ này tội ác tày trời, chém đầu chưa đủ xả hận cho dân, đổi thành lăng trì xử tử, hành hình trong ba ngày, chết sớm một ngày thì đao phủ xách đầu đến gặp!"

Lăng Phàm tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa thì đứng không vững.

"Em chắc chắn chứ Tô Mạt Nhiên? Anh không biết lớp bên đó có cho phép học sinh lớp khác vào ngồi tự học hay không đâu." Lăng Phàm quyết định thử giãy giụa một chút.

"Lăng Phàm đã nói thế thì để Linh Nhi đi hỏi cùng em là được, Lăng Phàm đợi em một chút nhé." Tô Mạt Nhiên cười ranh mãnh, kéo Thu Mộng Linh đi về phía lớp 254.

Rất nhanh sau đó, Lăng Phàm đã được chứng kiến thủ đoạn của Tô Mạt Nhiên.

Chỉ thấy cô bé cùng Thu Mộng Linh đi tới trước mặt mấy nam sinh đang tán gẫu, lấy tay che miệng cười nói vài câu. Mấy nam sinh kia lập tức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, sau đó vỗ ngực đảm bảo thêm vài câu, rồi chỉ chỉ vào trong lớp, cuối cùng dẫn cả Tô Mạt Nhiên và Thu Mộng Linh vào phòng học lớp 254.

Nói cái gì thì Lăng Phàm không nghe rõ, Tô Mạt Nhiên làm cái gì Lăng Phàm cũng không biết, nhưng vừa nhìn động tác của mấy cậu em kia, Lăng Phàm biết ngay mấy cậu em này đã bị sắp xếp đâu ra đấy rồi.

Mấy ông tướng này vừa thấy hai nữ sinh xinh xắn cùng khóa nói chuyện với mình như vậy, mặt mũi đã đỏ bừng, chẳng còn phân biệt được đông tây nam bắc nữa rồi.

Anh hùng còn khó qua ải mỹ nhân, huống chi là mấy cậu nhóc vắt mũi chưa sạch này. Lăng Phàm cảm thấy, chỉ cần hai cô nàng ra lệnh một tiếng, mấy ông tướng này sẵn sàng đầu rơi máu chảy vì người đẹp ngay.

Vãi chưởng mấy chú em, các chú bán rẻ linh hồn nhanh thế à? Cái khí phách lúc hô khẩu hiệu vừa rồi đâu mất rồi? Chẳng lẽ uống hai ngụm canh mê hồn là quên luôn mình họ gì rồi sao? Hai lớp các chú chẳng phải là đối thủ cạnh tranh à?

Chẳng bao lâu sau, Lăng Phàm thấy hai người đi ra từ lớp 254, Tô Mạt Nhiên làm dấu tay chữ V với cậu. Sau đó cô bé cầm điện thoại lên bắt đầu gọi.

Lăng Phàm bất lực lấy tay che mắt, giả vờ như không nhìn thấy.

"Alo, mẹ ạ, mẹ bảo chú Trương đến đón con muộn một chút nhé."

"Mạt Nhiên, hôm nay ở trường có việc gì sao?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Tô Văn.

"Vâng ạ, là thế này, anh Lăng Phàm tối nay phải phụ đạo giờ tự học cho lớp 254, ngày mai là lớp 255, nên sau này vào hai ngày đó trong tuần con sẽ về muộn hơn chút ạ."

"Đã là ngày mai mới đến lượt lớp con, sao hôm nay con cũng không về?"

"Vì hôm nay con định sang lớp 254 bên cạnh ngồi tự học luôn, vừa nãy con cũng xin phép chủ nhiệm lớp 254 rồi ạ, nên tối nay con về hơi muộn, 8 giờ 30 tan học, mẹ bảo chú Trương 8 giờ 30 đến trường là được ạ."

"Haizz... Mẹ biết rồi, thế bữa tối con ăn ở đâu?" Tô Văn ở đầu dây bên kia thở dài.

"Cái này mẹ không cần lo đâu ạ, anh Lăng Phàm cũng chưa ăn, con đi ăn cùng anh ấy là được." Giọng điệu Tô Mạt Nhiên dịu đi vài phần.

Tô Văn nghe xong không trả lời ngay. Thái độ nói chuyện của Tô Mạt Nhiên qua điện thoại không chừa cho bà nhiều đường lui, chỉ cần dính dáng đến Lăng Phàm là Tô Mạt Nhiên lại trở nên như vậy.

"Hiểu rồi, vậy để mẹ nói với lão Trương. Mạt Nhiên con... con học hành cho tử tế, chỗ nào không hiểu thì hỏi Lăng Phàm ngay nhé." Tô Văn do dự một chút rồi cũng đồng ý yêu cầu của con gái.

Tô Văn vốn định dặn dò Mạt Nhiên là con gái con đứa phải chú ý an toàn, nhưng lời đến bên miệng rồi lại nuốt xuống, đổi sang câu khác.

"Vâng, con biết rồi ạ, tạm biệt mẹ~"

"Tạm biệt con~"

Nghe thấy Tô Văn đồng ý, Tô Mạt Nhiên cười rạng rỡ, cúp điện thoại.

"Hả? Mạt Nhiên hôm nay cậu không về sao?" Thu Mộng Linh đợi Tô Mạt Nhiên cúp máy mới đứng bên cạnh hỏi.

"Ừm, hôm nay tớ học xong giờ tự học tối rồi mới về, xin lỗi vì không về cùng cậu được rồi." Tô Mạt Nhiên cười híp mắt đứng sát vào bên cạnh Lăng Phàm.

"Không sao đâu, vậy tớ về trước đây. Đàn anh Lăng, Mạt Nhiên, mai gặp nhé."

"Mai gặp."

Thấy Thu Mộng Linh đi rồi, Tô Mạt Nhiên bỗng thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may là Linh Nhi đi rồi, thế là tối nay mình được đi ăn riêng với anh Lăng Phàm. Nếu Linh Nhi mà không đi, mình chỉ đành dùng biện pháp khác thôi. Nghĩ đến đây, trên gương mặt Tô Mạt Nhiên thoáng qua một tia u ám không thuộc về lứa tuổi này. Ít nhất thì Lăng Phàm của ngày hôm nay thuộc về mình, mình phải làm một đứa trẻ ngoan.

"Tô Mạt Nhiên, chúng ta vào cất cặp sách lên bàn của em trước đã, đeo nặng lắm."

Thấy Tô Mạt Nhiên gật đầu, Lăng Phàm cùng cô bé cất cặp sách xong xuôi rồi đi ra ngoài cổng trường.

Điều khiến Lăng Phàm bất ngờ là hôm nay Tô Mạt Nhiên vô cùng ngoan ngoãn. Từ lúc ăn cơm cho đến khi kết thúc giờ tự học lúc 8 giờ 30, Tô Mạt Nhiên không hề gây cho cậu chút phiền phức nào.

"Tô Mạt Nhiên quả nhiên là một đứa trẻ ngoan ngoãn, biết nghe lời." Trên đường về nhà, Lăng Phàm vừa đi vừa đọc cuốn tiểu thuyết chưa từng đọc bao giờ, vừa tự khẳng định con mắt nhìn người của mình. Sống hai kiếp người rồi, quả nhiên mình không phải kẻ mù.

Lăng Phàm thường đọc huyền huyễn phương Tây và tu tiên. Huyền huyễn phương Tây khá giống môi trường cậu từng sống, còn tu tiên khiến Lăng Phàm cảm thấy rất thú vị, "mịch trường sinh", mà trường sinh ở ngay dưới chân.

Còn cuốn tiểu thuyết Lăng Phàm đang đọc bây giờ là do cậu tiện tay bấm vào từ danh sách đề cử, đọc lướt qua một lúc thì thấy nội dung có chút độc lạ.

"Ông bạn này thảm thật, khó khăn lắm mới cưa đổ nữ thần, kết quả không những bị em gái cầm dao rượt chạy té khói, mà còn bị thanh mai trúc mã chặn cửa không dám ra ngoài. Đúng là một chữ thảm không thể tả hết. Cũng may nhân vật chính không phải là mình. Mình mà là nam chính này chắc tức đến mức nhảy xuyên qua màn hình đấm chết tác giả lôi theo đệm lưng quá."

Lăng Phàm vừa lướt xem cuốn tiểu thuyết vừa bấm đại vào, vừa lẩm bẩm chê bai nhưng lại đọc say sưa ngon lành. Nam chính trong truyện tướng mạo không quá đẹp trai nhưng nhân duyên lại tốt đến lạ, có cô em gái và cô bạn thanh mai trúc mã cực kỳ thân thiết. Lên cấp ba, nam chính cuối cùng cũng công phu không phụ lòng người, cưa đổ nữ thần trong mộng. Ngay hôm đó cậu giới thiệu bạn gái cho em gái và thanh mai trúc mã làm quen. Vốn tưởng đây là kịch bản con nhà người ta bắt đầu đi lên đỉnh cao nhân sinh, kết quả chưa được mấy ngày, cậu đã bị em gái ruột dùng còng tay khóa nhốt ở nhà. Khó khăn lắm mới chuồn ra được, lại bị thanh mai trúc mã cho một liều thuốc mê đánh ngất, nhét vào bao tải đen khóa chặt trong gara xe.

Đúng là vừa thoát hang rồng lại rơi vào miệng cọp. Không phải bảo quan hệ thân thiết lắm sao? Đây là biểu hiện của thân thiết à? Rõ ràng là thâm thù đại hận thì có! Mấy cặp đôi yêu nhau ở Đức Dục đâu có thể hiện tình cảm theo cách này đâu nhỉ? Lăng Phàm vừa đọc vừa ù cạc cạc, tặc lưỡi cảm thán không thôi.

Chẳng bao lâu sau, Lăng Phàm đã về đến nhà. Khép cửa lại, tắm rửa xong xuôi, cậu nằm lên giường mở phần mềm chat ra.

Chỉ thấy Tranh Tiểu Thi gửi cho cậu 99+ tin nhắn. Lăng Phàm mở ra xem, không phải hỏi cậu đang làm gì thì là kể lể chuyện cô gặp được điều gì thú vị trong game.

Mẹ kiếp, biết ngay mà. Con nhóc Tranh Tiểu Thi này rảnh rỗi thật đấy, ngày nào cũng nhắn tin. Cũng may ban ngày mình không mở ra xem, nếu không chắc bị làm phiền đến chết mất.

Lăng Phàm tùy ý trả lời Tranh Tiểu Thi vài câu, sau đó một cơn buồn ngủ không thể cưỡng lại ập tới, Lăng Phàm mơ màng rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!