Chương 34: Lớp nâng cao khối 7 (5)
Cổ tay bị nắm chặt khiến toàn thân Lăng Phàm cứng đờ, không cần quay đầu lại cậu cũng đoán được là ai. ??? Sao Tô Mạt Nhiên lại ra ngoài nhanh thế ???
Mẹ kiếp, mình ngu thật, lẽ ra lúc nãy nên chạy biến theo Lam Tiểu Nguyệt cho rồi.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Lăng Phàm nào dám nói ra.
"Tô Mạt Nhiên, sao em ra ngoài nhanh thế, anh đang định đi ăn cơm." Lăng Phàm xoay người lại, nói với Tô Mạt Nhiên.
Đồng thời, Lăng Phàm thử rút tay về, nhưng Tô Mạt Nhiên nắm rất chặt như thể sợ cậu chạy mất, rút mãi không được.
"Bởi vì em đã nhìn thấy anh Lăng Phàm từ sớm rồi mà!" Tô Mạt Nhiên vui vẻ trả lời.
Hiện tại đã tan học, bọn họ lại đang đứng ngay cửa lớp 255. Tuy phần lớn học sinh vẫn đang thu dọn cặp sách, nhưng cũng đã có không ít người đi ra, bọn họ đang kinh ngạc nhìn Tô Mạt Nhiên và Lăng Phàm, trong mắt một vài cậu em khóa dưới đã lộ rõ hung quang.
Nhìn cái điệu bộ này của bọn họ, Lăng Phàm cảm thấy mình đâu phải đang ở trường học, rõ ràng là rơi vào ổ người rừng thì có.
Tô Mạt Nhiên mà còn không buông tay, đừng nói là một cái Linh Hồn Bảo Hộ, cho dù có một trăm cái Bảo Hộ thì Lăng Phàm cũng cảm thấy mình chẳng thể nào sống sót mà bước ra khỏi tòa nhà này.
"Cái đó... Tô Mạt Nhiên, em buông tay ra trước được không... đây là trường học mà." Lăng Phàm vội vàng dùng giọng dịu dàng nói với Tô Mạt Nhiên.
"Được rồi ạ." Tô Mạt Nhiên nói xong liền buông tay Lăng Phàm ra, đáy mắt thoáng qua một tia thất vọng.
Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa bước ra khỏi cửa lớp, đập vào mắt là cảnh tượng Tô Mạt Nhiên đang nắm tay Lăng Phàm, trên mặt cô hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
Lăng Phàm thì khỏi phải nói, cậu vừa mới khiến cô phải chịu nỗi nhục nhã lớn nhất trong đời, tên con trai này dù có hóa thành tro Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng nhận ra được.
Còn Tô Mạt Nhiên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng biết, là người đứng nhất của lớp 255.
Thượng Quan Ngưng Nguyệt đường đường là nữ thần kiêm học bá của lớp 254, nội tâm vừa có chút ảo tưởng tuổi dậy thì lại vừa cao ngạo, cô đương nhiên coi Tô Mạt Nhiên là đối thủ cạnh tranh số một của mình trong giai đoạn cấp hai. Không chỉ nhan sắc một chín một mười, mà tổng điểm học tập của Tô Mạt Nhiên còn đè đầu cưỡi cổ cô.
Bởi vì thành tích môn Toán của Tô Mạt Nhiên cao đến đáng sợ, mỗi lần thi gần như đều đạt điểm tuyệt đối, so với học sinh lớp chọn khóa này cũng chẳng hề kém cạnh.
Thượng Quan Ngưng Nguyệt cảm thấy, Tô Mạt Nhiên tuy nhìn có vẻ rất ngoan ngoãn, nhưng nội tâm chắc chắn khác xa vẻ bề ngoài, nói không chừng lại là một kẻ vô cùng kiêu ngạo.
Lớp 7 đã bước sang học kỳ hai, theo quan sát của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Tô Mạt Nhiên ngoại trừ Thu Mộng Linh ra thì rất ít khi tiếp xúc với các bạn học khác trong lớp. Cô nghe bạn cùng lớp kể rằng lớp trưởng Viên Thành của lớp 255 hình như thích Tô Mạt Nhiên, nhưng lần nào cũng là mặt nóng dán mông lạnh, Tô Mạt Nhiên đối với cậu ta lúc nào cũng hờ hững.
Vậy mà Tô Mạt Nhiên, người khiến cô cảm thấy áp lực cực lớn, lúc này lại đang nắm tay Lăng Phàm. Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn rất rõ ràng, là Lăng Phàm nói gì đó Tô Mạt Nhiên mới chịu buông ra.
Tên Lăng Phàm này và Tô Mạt Nhiên có quan hệ gì? Tại sao Tô Mạt Nhiên lại chủ động nắm tay Lăng Phàm?
Một đám mây nghi ngờ bao phủ trong lòng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.
Thượng Quan Ngưng Nguyệt vỗ vỗ má, dựa vào lan can hành lang lấy điện thoại ra, vừa chơi vừa thi thoảng liếc nhìn Lăng Phàm và Tô Mạt Nhiên ở phía đối diện.
"Không cần cố ý gọi anh là anh Lăng Phàm đâu, cứ gọi thẳng là Lăng Phàm cũng được, em thấy gọi thế nào vui là được." Lăng Phàm hơi sợ Tô Mạt Nhiên đột nhiên ôm chầm lấy mình, vội vàng dỗ dành cô bé.
Tô Mạt Nhiên còn chưa kịp trả lời, phía sau Thu Mộng Linh đã xách hai cái cặp sách đi đến bên cạnh cô.
"Mạt Nhiên, sao cậu tự nhiên biến mất thế, cặp sách cũng không mang theo, nặng chết đi được!" Xách hai cái cặp sách khiến Thu Mộng Linh trông có vẻ hơi vất vả.
Lăng Phàm chỉ thấy một cô bé đi đến bên cạnh Tô Mạt Nhiên, dáng người cao hơn Tô Mạt Nhiên một chút, ước chừng khoảng 1m56. Có lẽ vì đi vội từ trong lớp ra nên hơi thở có chút dồn dập, mái tóc thẳng được búi kiểu công chúa dễ thương, làn da trắng nõn không tì vết lộ ra sắc hồng nhàn nhạt, hàng mi dài khẽ run trên khuôn mặt trái xoan thanh tú, dưới cặp lông mày lá liễu cong cong là đôi mắt hạnh trong veo.
"Xin lỗi nhé Linh Nhi, vừa nãy tớ đi hơi vội." Tô Mạt Nhiên lè chiếc lưỡi hồng phấn ra trêu Thu Mộng Linh.
"Cậu mà là đi ra à? Sách trên bàn bị cậu làm rơi hết cả, rõ ràng là... ưm." Thu Mộng Linh còn chưa nói hết câu đã bị Tô Mạt Nhiên bịt miệng lại.
Thu Mộng Linh vốn định nói là cậu rõ ràng chạy như bay ra ngoài, nhưng khổ nỗi bị Tô Mạt Nhiên nhanh tay lẹ mắt bịt miệng lại, đành phải thôi.
"Tô Mạt Nhiên, hai đứa đang chơi trò gì thế?" Lăng Phàm nhìn Tô Mạt Nhiên và Thu Mộng Linh đang bị bịt miệng, trên đầu hiện lên ba dấu chấm hỏi.
"Không có gì đâu Lăng Phàm, đây là bạn thân của em, Thu Mộng Linh." Nghe vậy, Tô Mạt Nhiên buông Thu Mộng Linh ra, đồng thời đón lấy cặp sách của mình từ tay cô bạn.
"Rất vui được làm quen với em Thu Mộng Linh, anh là Lăng Phàm." Lăng Phàm nghe vậy liền cười chào hỏi Thu Mộng Linh. Đã là bạn của Tô Mạt Nhiên, Lăng Phàm quyết định để lại ấn tượng tốt một chút.
Chỉ là Lăng Phàm dường như đã quên mất chỉ số Mị lực của cậu là 23.
"Chào... chào đàn anh Lăng, em là Thu Mộng Linh, bạn cùng lớp của Tô Mạt Nhiên, đàn anh có quen Mạt Nhiên sao?" Thu Mộng Linh suy nghĩ một chút, không gọi thẳng tên Lăng Phàm.
Ấn tượng đầu tiên của Lăng Phàm đối với Thu Mộng Linh trong lớp học không hề tệ, sau khi tiếp xúc ở khoảng cách gần, Thu Mộng Linh không ngờ nam sinh này cười lên lại có sức hút đến thế, khuôn mặt vừa mới khôi phục sắc thái bình thường lại bắt đầu ửng hồng.
Lăng Phàm nghe vậy liếc nhìn Tô Mạt Nhiên một cái, cậu không biết Tô Mạt Nhiên nghĩ gì, đã là bạn của cô bé thì để cô bé tự trả lời vấn đề này vậy.
"Lăng Phàm là gia sư dạy Toán của tớ." Tô Mạt Nhiên thấy Lăng Phàm nhìn mình, cô bé thông minh liền đoán được suy nghĩ của cậu, thay cậu trả lời câu hỏi này.
"Vậy sao? Mạt Nhiên thành tích Toán của cậu tốt như thế là do đàn anh Lăng dạy kèm hả?"
"Ừm, Lăng Phàm giỏi hơn tớ nhiều."
"Nè nè đàn anh, tuy em không phải học sinh nội trú, nhưng tối mai em có thể đến lớp tự học đấy, anh giúp em giải đáp thắc mắc được không? Em hơi ngốc, Mạt Nhiên dạy em lúc nào cũng vất vả lắm." Thu Mộng Linh vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Lăng Phàm.
"Tối mai Lăng Phàm đến lớp 255 sao?" Giọng Tô Mạt Nhiên có chút ngạc nhiên.
"Đúng rồi, Mạt Nhiên cậu không biết à? Lúc nãy chủ nhiệm đã nói trên lớp rồi mà, tối mai đàn anh sẽ đến phụ đạo giờ tự học buổi tối cho học sinh nội trú lớp 255."
"Tớ... tớ không chú ý nghe." Từ lúc Lăng Phàm bước vào lớp, sự chú ý của Tô Mạt Nhiên đều dồn hết lên người cậu.
Đừng thấy Tưởng Dung nói đến bắn cả nước bọt trên bục giảng, Tô Mạt Nhiên thực ra chẳng lọt tai chữ nào.
"Không thành vấn đề, em là bạn của Tô Mạt Nhiên thì cũng là bạn của anh, cứ để đấy cho anh." Đã đến đây rồi, Lăng Phàm đương nhiên không có ý định làm việc qua loa.
Thêm một người thì có sao, rận nhiều không ngứa nợ nhiều không sầu.
"Lăng Phàm, tối mai em học xong giờ tự học rồi mới về, tối nay về nhà em sẽ nói với mẹ." Tô Mạt Nhiên một tuần chỉ có nửa ngày được gặp Lăng Phàm, chắc chắn cô không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Nói ra thì, hôm nay là lần đầu tiên cô nói chuyện với Lăng Phàm ở trường.
"Ừm, chị Tô đồng ý là được. Đi thôi, đi cùng hai đứa ra cổng trường rồi anh phải đi ăn cơm đây, đói quá rồi." Lăng Phàm xoa xoa bụng, chuẩn bị xuống lầu.
Đúng lúc này, Lăng Phàm thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ phía lớp 254 đi tới, cô ném cho cậu cái nhìn hung tợn rồi một mình đi thẳng xuống lầu.
Thượng Quan Ngưng Nguyệt quan sát nửa ngày trời, kết quả chẳng soi ra được cái gì, buồn bực quá nên cô chẳng muốn lãng phí thời gian thêm nữa.
Tất cả là tại anh, Lăng Phàm!
Ở bên cạnh, Tô Mạt Nhiên nhìn theo bóng lưng rời đi của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trong ánh mắt ẩn giấu vài phần sắc bén.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
