Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Tập 2: Bình yên - Chương 38: Nhiệm vụ mới (3)

Chương 38: Nhiệm vụ mới (3)

Sau khi tạm thời sắp xếp xong kế hoạch, Lăng Phàm làm ra một chuyện động trời: Cậu bắt đầu nghe giảng. Không sai, là nghe giảng thật đấy.

Bởi vì còn phải dạy kèm cho cái người tên Sở Nghiên gì đó, nước đến chân mới nhảy, dù không kịp bơi thì cũng ướt chân mà, Lăng Phàm vừa nghĩ thầm như vậy, vừa tập trung tinh thần nghe giảng.

Còn giáo viên bộ môn lúc này, khi nhìn thấy Lăng Phàm thẳng lưng chăm chú nghe giảng, không nhịn được mà dụi dụi mắt mình, tưởng đâu nhìn nhầm.

Vương Hạo ngồi sau lưng Lăng Phàm thì trưng ra cái bản mặt như vừa gặp ma.

Cứ như vậy, một tiết học kết thúc trong biểu cảm không thể tin nổi của giáo viên. Lăng Phàm đứng dậy vươn vai một cái, rồi đi về phía văn phòng của Lam Tiểu Nguyệt.

"Cái gì? Lăng Phàm, chiều mai và chiều ngày kia em muốn xin nghỉ sao? Gan cậu nhóc em ngày càng to rồi đấy!"

"...Chủ nhiệm, em đã nói là em thực sự có chút việc mà, cô phải tin em chứ, giữa người với người cần có thêm chút niềm tin." Lăng Phàm vẻ mặt đầy bất lực.

"Cô tin cậu mới lạ đấy, thằng nhóc thối này hư lắm." Lam Tiểu Nguyệt vừa nói, vừa dùng ánh mắt nghi ngờ dò xét Lăng Phàm.

"Chiều mai em phải sang Trường Lễ lấy chút đồ, nếu chiều mai thuận lợi thì ngày kia không cần nghỉ nữa. Cả đời học sinh cấp hai em chưa từng xin nghỉ bao giờ, chủ nhiệm duyệt cho em lần này đi." Lăng Phàm thấy Lam Tiểu Nguyệt không chịu phê duyệt thì bắt đầu hơi cuống.

"Phụt, nhìn em cuống lên kìa, cô duyệt cho em là được chứ gì. Đây là giấy xin nghỉ, viết xong thì đưa cho cô, nếu thời gian không đủ cô sẽ bù thêm cho em mấy ngày." Lam Tiểu Nguyệt trêu chọc.

"Cảm ơn chủ nhiệm." Lăng Phàm nhận lấy tờ giấy xin nghỉ phép, đứng sang một bên bắt đầu điền thông tin.

"Lăng Phàm, nếu cô nhớ không nhầm thì thứ Tư, thứ Năm em có lịch phụ đạo buổi tối bên khối 8 đúng không?"

"Vâng ạ, em định buổi trưa sang bên khối 8 một chuyến để xin phép chủ nhiệm bên đó." Lăng Phàm đầu cũng không ngẩng lên, trả lời.

"Em nhớ việc đó là được." Lam Tiểu Nguyệt nói xong liền im lặng.

Một lát sau, Lăng Phàm đưa giấy xin nghỉ cho Lam Tiểu Nguyệt.

"Được rồi, chúc em mọi việc suôn sẻ, về lớp đi." Lam Tiểu Nguyệt xua tay với Lăng Phàm.

Thấy vậy, Lăng Phàm rời khỏi văn phòng của Lam Tiểu Nguyệt.

Buổi trưa, Liễu Tư Vũ với vẻ mặt nghiêm túc đi đến cửa văn phòng Lam Tiểu Nguyệt, lắc lắc cái đầu nhỏ nhìn trái nhìn phải, sau khi phát hiện không ai chú ý đến mình liền lẻn vào trong.

Chẳng bao lâu sau, Liễu Tư Vũ thò đầu ra khỏi văn phòng, nhìn quanh một lượt rồi cầm mấy tờ giấy chạy về phía lớp học.

"Của cậu đây, danh sách học sinh cậu cần." Về đến lớp, Liễu Tư Vũ đặt danh sách lên bàn trước mặt Lăng Phàm.

"Cảm ơn cậu. Nè, mời cậu uống sữa chua." Lăng Phàm lấy hộp sữa chua vừa mua ra đưa cho Liễu Tư Vũ, đây chính là loại đắt nhất cậu có thể mua được trong trường.

Lăng Phàm chưa uống thứ này bao giờ, cũng chẳng biết loại nào ngon, đành mua loại đắt nhất vậy.

"Không khách sáo. Mà sao cậu biết tớ thích uống vị này?" Liễu Tư Vũ không chút khách sáo nhận lấy sữa chua từ tay Lăng Phàm, thuần thục mở nắp uống ngon lành.

Hả? Thế này mà cũng chó ngáp phải ruồi được sao?

"Hả? Tớ mua bừa đấy, vì tớ không uống cái này nên chẳng biết loại nào ngon, đành mua loại đắt nhất... không ngờ cậu... đau đau đau!" Lăng Phàm còn chưa nói hết câu đã cảm thấy một cơn đau thấu trời truyền đến.

Chắc chắn lại tím một mảng nữa rồi.

"Chỗ lần trước bị cậu véo còn chưa tan vết bầm, giờ lại thêm một mảng nữa." Lăng Phàm lườm Liễu Tư Vũ một cái, rồi bắt đầu lật xem danh sách.

Không thể nói thật với phụ nữ được, Lăng Phàm ăn một lần khôn một lần, rút ra được kết luận này.

Liễu Tư Vũ nghe vậy thì không lên tiếng.

Lăng Phàm rất nhanh đã lật xem danh sách ba lần, nhưng không hề tìm thấy tên Sở Nghiên.

"Cậu đang tìm ai sao?" Liễu Tư Vũ thấy Lăng Phàm cất danh sách đi, không nhịn được mà hỏi một câu.

"Ừm... coi như là vậy đi, có chút việc cần tìm người đó."

"Nam hay nữ?"

Sở Nghiên, nhìn cái tên này thì chắc là nữ rồi.

"Nhìn tên thì chắc là... nam." Lời vừa đến bên miệng, vùng da đang đau âm ỉ của Lăng Phàm liền nhắc nhở cậu.

Vừa mới chịu thiệt xong, người ta bảo "vết sẹo chưa lành đã quên đau", đằng này vết sẹo còn chưa lành hẳn cơ mà. Hơn nữa trong tiềm thức Lăng Phàm cảm thấy nói là nam sẽ giúp mình tránh được nỗi đau xác thịt.

"Vậy tớ mang danh sách trả về chỗ cũ đây." Liễu Tư Vũ ném hộp sữa chua đã uống hết vào thùng rác, cầm danh sách đi ra khỏi lớp.

Thấy Liễu Tư Vũ rời khỏi lớp, Lăng Phàm đứng dậy đi về phía tòa nhà khối 8. Hai lớp 866 và 867 khối 8 đều là lớp cậu phụ trách dạy phụ đạo buổi tối.

Số lớp ở Đức Dục đều được phân chia bằng cách bốc thăm. Không sai, là bốc thăm đấy.

Lớp chọn bốc trước, bốc xong thì các lớp khác lần lượt bốc theo sau.

Khóa khối 8 hiện tại lúc còn học lớp 6 đã bốc thăm, lớp chọn bốc được số 861, các lớp khác bốc tiếp 862, 863... tránh con số 1 ra, đó chính là số lớp. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, số hiệu của những lớp này sẽ được thu hồi để khóa mới bốc lại.

Tuy nghe có vẻ không công bằng lắm, nhưng ở Đức Dục quy định là như thế.

Mỗi lần thi tháng, thi giữa kỳ, thậm chí là thi cuối kỳ, đề thi của lớp chọn đều được ra riêng, còn lớp nâng cao và lớp thường thì làm chung một đề. Nếu gộp chung lại thi cùng một đề, thì top 40 của khối chắc chắn sẽ bị lớp chọn thâu tóm toàn bộ.

Rất nhanh, cậu đã đến trước cửa văn phòng chủ nhiệm lớp 866, thò đầu vào nhìn một vòng nhưng không thấy ai, sau đó Lăng Phàm đi về phía phòng học lớp 866.

Khi đi ngang qua hành lang lớp chọn 861, Lăng Phàm phát hiện một bóng dáng khá quen thuộc đang đứng ngoài hành lang.

"Lâm Uyển Thanh, xin lỗi đã làm phiền cậu nói chuyện với bạn, hỏi cậu chút việc, chủ nhiệm lớp cậu đâu rồi?" Lăng Phàm đi thẳng đến trước mặt một cô gái tóc dài có dung mạo thanh thuần và hỏi.

Lúc Lăng Phàm nhìn thấy cô, cô đang trò chuyện với một nữ sinh khác.

"Hóa ra là Lăng Phàm à, sao lại tới đây vào giờ này? Tớ không biết thầy chủ nhiệm đi đâu rồi, cậu tìm thầy ấy có việc gì không?" Trong giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Uyển Thanh mang theo chút thắc mắc.

"Ừ, nhưng tìm được cậu thì cũng thế cả thôi. Là thế này, ngày mai tớ bận chút việc, cần xin phép chủ nhiệm lớp cậu nghỉ một buổi, tối mai tớ sẽ không qua nữa." Lâm Uyển Thanh là Cán sự kỷ luật của lớp 866, lại là học sinh nội trú, Lăng Phàm cảm thấy nhờ cô chuyển lời là được.

"Vậy sao... Tuần này Lăng Phàm không tới à... Được rồi..."

"Vậy nhờ cả vào cậu nhé Lâm Uyển Thanh, vất vả cho cậu nói lại với chủ nhiệm lớp giúp tớ, tớ đi trước đây." Lăng Phàm nói xong, vẫy tay chào Lâm Uyển Thanh rồi rời khỏi tòa nhà khối 8.

Lăng Phàm trở về lớp học, gục xuống bàn.

Mệt thật, sao cứ có cảm giác quỹ đạo cuộc sống của mình dường như đang đi chệch đường ray thế nhỉ...

Mi mắt ngày càng nặng trĩu, Lăng Phàm cứ thế gục trên bàn ngủ thiếp đi.

"Lăng Phàm dậy đi, sắp vào lớp rồi." Tiết Linh Vân vừa lắc đầu Lăng Phàm vừa gọi, mãi cho đến khi Lăng Phàm mơ màng mở mắt ra.

"Đừng lắc nữa Tiết Linh Vân, cậu mà lắc nữa là đầu tớ rụng ra đấy." Lăng Phàm cảm thấy đồ ăn trưa trong bụng sắp bị Tiết Linh Vân lắc cho trào ngược ra ngoài rồi.

"Gớm chưa, màn phát cơm chó này bay tứ tung, tôi sắp ăn không trôi rồi đây này." Giọng nói châm chọc đầy quái gở của Vương Hạo vang lên từ phía sau.

Lăng Phàm thực sự không còn sức đâu mà đi đôi co với cái trí tưởng tượng phong phú của Vương Hạo, tư duy của hai người vốn dĩ không cùng một đường thẳng.

Rất nhanh đã đến giờ tan học buổi chiều, chuông vừa reo, Lăng Phàm liền xách cặp sách đi về phía tòa nhà khối 7.

Kết quả còn chưa đi đến tòa nhà dạy học, Tô Mạt Nhiên đã xuất hiện ngay trước mắt Lăng Phàm.

"Này Tô Mạt Nhiên... không phải em trốn học xuống đây đợi sẵn đấy chứ?" Lăng Phàm không nhịn được mà hỏi một câu.

"Không có đâu, tan học em tiện đường ghé qua căng tin mua chút đồ. Đúng rồi, anh Lăng Phàm, cái này cho anh, quả nhiên em vẫn thích gọi là anh Lăng Phàm hơn." Tô Mạt Nhiên nói xong liền cười bẽn lẽn, đưa cho Lăng Phàm một ly trà sữa đã cắm sẵn ống hút.

"Gọi thế nào cũng được mà, anh thấy cũng như nhau cả thôi." Lăng Phàm nhận lấy ly trà sữa Tô Mạt Nhiên đưa, nhìn ống hút đã cắm sẵn bên trên, không nghĩ ngợi nhiều mà hút một ngụm.

"Trà sữa vị nguyên bản của tiệm trà sữa Đức Dục đúng là ngon thật đấy. Cảm ơn em nhé Tô Mạt Nhiên, còn giúp anh cắm sẵn ống hút nữa. Cơ mà cái này... sao anh lại uống thấy có chút vị dâu tây thoang thoảng nhỉ." Lăng Phàm vẻ mặt khó hiểu nhìn ly trà sữa trên tay.

"Cái đó... có thể là ảo giác của anh Lăng Phàm thôi, có phải dạo này anh muốn ăn dâu tây không?" Biểu cảm của Tô Mạt Nhiên khi nói chuyện có chút căng thẳng, cô theo bản năng mím nhẹ đôi môi quyến rũ của mình.

"Ưm... chắc là ảo giác của anh thật, vị dâu tây kia rất nhạt, không nếm kỹ thì chắc không nhận ra đâu, có khả năng lúc pha chế nhân viên tiệm trà sữa lỡ tay làm lẫn vào một chút, để anh uống thêm ngụm nữa xem sao." Lăng Phàm nói xong không kìm được mà gãi gãi đầu, cầm ly trà sữa lắc lắc trước mắt, sau đó lại uống thêm một ngụm.

"Không phải ảo giác đâu, vẫn có chút vị ở trong đó, xem ra là bị lẫn vào rồi. Nhưng mà không sao cả, đi thôi, thực ra anh cũng khá thích ăn dâu tây." Tặc lưỡi một cái, Lăng Phàm đưa ra kết luận, chuyện này cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, cậu cũng không để ý. Nói xong Lăng Phàm chuẩn bị tiếp tục đi về phía tòa nhà khối 7, đồng thời cân nhắc đến vóc dáng nhỏ nhắn của Tô Mạt Nhiên, Lăng Phàm cố ý đi chậm lại.

Tô Mạt Nhiên thấy Lăng Phàm vì muốn đợi mình mà cố ý bước chậm lại, liền cười híp mắt nhảy chân sáo đến bên cạnh Lăng Phàm, cùng cậu đi về phía lớp học của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!