Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2702

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 2: Bình yên - Chương 41: Giáo án (3)

Chương 41: Giáo án (3)

"Cái đó, Liễu Tư Vũ, cậu xuống khỏi người tớ trước được không, Tiết Linh Vân cậu nhường đường chút, để tớ về chỗ ngồi cái đã."

Lúc này đã có học sinh lục tục đi vào lớp, ai nấy đều tò mò nhìn bọn họ, tiếng bàn tán xôn xao vang lên. Hơn nữa Lăng Phàm cảm thấy tư thế hiện tại giữa mình và Liễu Tư Vũ thực sự rất không trang nhã, Tiết Linh Vân lại còn đứng sát rạt như vậy.

Tiết Linh Vân nghe xong vẫn đứng yên không nhúc nhích, Liễu Tư Vũ cũng cau mày lại.

Bất cứ ai cũng có thể nghe ra Lăng Phàm đang cố lảng tránh vấn đề sắc mặt kém của mình.

Lăng Phàm trong lòng có nỗi khổ mà không nói ra được, chẳng lẽ lại khai thật là mình thức trắng đêm để cày game?

"Liễu Tư Vũ có trong lớp không? Ra đây một chút!"

Giọng nói của Lam Tiểu Nguyệt từ bên ngoài truyền vào, Lăng Phàm vừa nghe thấy liền như bắt được vàng, thở phào nhẹ nhõm như được đại xá.

Liễu Tư Vũ nghe thấy tiếng Lam Tiểu Nguyệt, vội vàng đứng dậy khỏi người Lăng Phàm, nhìn về phía cửa trước lớp học, phát hiện Lam Tiểu Nguyệt đang nhìn về phía này.

"Ơ? Lăng Phàm cũng ở đây à, đúng lúc cô định nói với em, đơn xin gia nhập câu lạc bộ âm nhạc của em đã được Hội học sinh phê duyệt rồi, sau này câu lạc bộ có việc gì thì em cứ tìm Liễu Tư Vũ." Lam Tiểu Nguyệt nói xong, rút từ trong túi hồ sơ trên tay ra một tờ giấy đưa cho Liễu Tư Vũ.

"Em biết rồi thưa chủ nhiệm. Liễu Tư Vũ, tuần này chắc tớ không có thời gian đâu, sang tuần sau tìm hôm nào rảnh, cậu dẫn tớ đến địa điểm hoạt động của câu lạc bộ tham quan một chút nhé." Lăng Phàm nghe vậy, quay sang nói với Liễu Tư Vũ đứng bên cạnh.

Liễu Tư Vũ gật đầu, tỏ ý đã biết.

"Lăng Phàm, hôm nay em đến sớm thật đấy, thanh niên là phải tràn đầy sức sống như vậy chứ... Khoan đã, sao sắc mặt em kém thế kia?" Lam Tiểu Nguyệt nhận ra sắc mặt Lăng Phàm không ổn lắm, xuất phát từ sự quan tâm đối với học sinh, cô bèn hỏi một câu.

"Tối qua em ngủ không ngon ạ." Lăng Phàm thành thật trả lời.

"Vậy sao? Thanh niên mà mất ngủ thì hiếm gặp lắm đấy nhé!" Lam Tiểu Nguyệt nhìn Liễu Tư Vũ và Tiết Linh Vân đứng cạnh Lăng Phàm, nói với vẻ đầy ẩn ý sâu xa.

Trong mắt cô, Lăng Phàm không phải là một học sinh cấp hai bình thường, hơn nữa Liễu Tư Vũ và Tiết Linh Vân này... xem ra áp lực cạnh tranh của Tô Mạt Nhiên lớn thật đấy.

Liễu Tư Vũ và Tiết Linh Vân không dám nhìn thẳng vào mắt Lam Tiểu Nguyệt, đồng loạt cúi gằm mặt xuống, bởi vì cảnh tượng vừa rồi chắc chắn đã bị Lam Tiểu Nguyệt thu hết vào trong mắt.

"Lăng Phàm, em phải biết tiết chế, mới tí tuổi đầu mà người đã 'yếu' thế này rồi, thật là không xong. Mấy cô bé bây giờ không dễ đối phó đâu. Liễu Tư Vũ, em đi theo cô ra ngoài một chút, cô có vài việc của lớp cần em làm." Lam Tiểu Nguyệt nhìn Lăng Phàm với ánh mắt như cười như không, sau đó dẫn Liễu Tư Vũ đi ra khỏi lớp.

???

Lăng Phàm trở về chỗ ngồi, nghĩ mãi cũng không hiểu hàm ý trong câu nói vừa rồi của Lam Tiểu Nguyệt là gì.

"Tiết Linh Vân, tớ chợp mắt một lúc đây, có biến thì gọi tớ."

"Ừm, tớ biết rồi, cậu yên tâm ngủ đi." Tiết Linh Vân dịu dàng đáp.

Lăng Phàm sau đó dặn dò Vương Hạo vừa mới tới lớp một tiếng, nhờ cậu ta canh chừng giúp mình, rồi gục xuống bàn ngủ li bì bất tỉnh nhân sự.

Lăng Phàm nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra lần nữa thì trời đã trưa tròn bóng.

Vẫn là do Tiết Linh Vân lay tỉnh.

Sau khi nói cảm ơn với Tiết Linh Vân, Lăng Phàm đi đến văn phòng chào hỏi Lam Tiểu Nguyệt một tiếng, rồi cầm giấy xin phép rời khỏi trường trung học Đức Dục.

Lăng Phàm vốn định đi thẳng đến trường quý tộc Trường Lễ, nhưng cậu phát hiện khóe mắt mình vẫn còn dỉ mắt, thế là lập tức mất tự tin vào dung nhan hiện tại, quyết định về nhà ngủ thêm một giấc, tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ đồ thường phục rồi mới đi Trường Lễ.

Mặc đồng phục Đức Dục đến Trường Lễ, Lăng Phàm cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn lắm.

Về nhà lăn ra giường ngủ thêm hơn một tiếng đồng hồ, Lăng Phàm cuối cùng cũng cảm thấy tinh thần khá hơn nhiều, bộ não vốn đang đình trệ cũng trở nên tỉnh táo hơn.

Tắm rửa xong xuôi, thay một bộ quần áo sạch sẽ, Lăng Phàm xuống lầu vẫy một chiếc taxi, báo địa chỉ Trường Lễ, đồng thời gửi cho Hứa Yên Nhiên một tin nhắn, báo rằng mình đã chuẩn bị xuất phát.

Lăng Phàm vừa ngáp, vừa ngẩn người nhìn đường phố vô định, bất tri bất giác chìm vào những dòng suy tư hỗn loạn.

Tính kỹ ra thì mình đến thế giới này cũng đã được khá nhiều năm rồi. Mấy ngày gần đây dường như là khoảng thời gian bận rộn nhất của mình, bình thường đều sống những ngày tháng không màng thế sự, tùy cảnh mà an, chẳng có mấy bạn bè, cũng chẳng có kẻ thù nào, cuộc sống trôi qua khá thuận ý, lặng lẽ làm một kẻ lười biếng, làm những việc mình muốn làm, thế là đủ rồi. Mặc dù rất tê liệt, nhưng mình cảm thấy như vậy cũng không tệ, ít nhất mình rất thích ứng và cũng rất thích những ngày tháng như thế, kiếp trước sống thực sự quá mệt mỏi rồi.

Nghĩ đến đây, Lăng Phàm cảm thấy rất vui vẻ, cậu hy vọng sau khi chuỗi nhiệm vụ này qua đi, cậu có thể tiếp tục cuộc sống kẻ lười biếng của mình, lên cấp ba cũng như vậy, trong lòng Lăng Phàm tràn đầy giác ngộ của một kẻ lười biếng chính hiệu.

Lăng Phàm lại mở bảng hệ thống ra, nhìn một chuỗi nhiệm vụ dài dằng dặc bên trên, cùng với đạo cụ phần thưởng nhìn mà thấy ghê người của Nhiệm vụ 9, trong lòng Lăng Phàm lờ mờ cảm thấy, suy nghĩ của mình e rằng sẽ không dễ dàng toại nguyện như vậy.

Chẳng bao lâu sau, taxi đã đến trước cổng chính của trường quý tộc Trường Lễ, Lăng Phàm trả tiền xong liền bước xuống xe.

"Chỉ nhìn cái cổng thôi cũng đủ biết, những đứa có thể vào đây học đều là mấy thằng con trai ngốc của nhà địa chủ." Lăng Phàm nhìn cánh cổng bề thế trước mặt, giọng điệu đầy vẻ gato.

Cậu đã không tìm ra từ ngữ nào để hình dung cánh cổng rộng ít nhất hai trăm mét này rồi, nếu bắt buộc phải nói, thì chỉ có hai chữ: Có tiền!

{Hứa Yên Nhiên, tớ đến cổng chính Trường Lễ rồi, vào kiểu gì đây?}

Lăng Phàm lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Hứa Yên Nhiên.

{Cậu đến chỗ bác bảo vệ nói tìm Hứa Yên Nhiên lớp 532, rồi đợi một lát là được nha.}

Chưa đầy hai phút sau, tin nhắn của Hứa Yên Nhiên đã gửi lại, giờ này chẳng phải đang trong giờ học sao?

{Ừ, tớ biết rồi, lớp cậu nằm ở vị trí nào trong trường?}

{Khu giảng đường khối 8, lớp 532, cậu hỏi bảo vệ hoặc học sinh Trường Lễ là được, còn nữa, cậu không được lấy cớ hỏi đường để đi tán tỉnh mấy em gái khóa dưới đâu đấy nhé.}

{Yên tâm yên tâm, tớ không có hứng thú với mấy bé gái đâu, tớ tìm được lớp cậu sẽ nhắn tin lại cho cậu.}

Lăng Phàm nhanh chóng trả lời một tin nhắn rồi cất điện thoại đi.

Cứ cảm giác tin nhắn vừa soạn có chỗ nào đó không ổn lắm, tiếc là tin nhắn SMS không thể thu hồi được.

Lăng Phàm lầm bầm một câu, không nghĩ nhiều nữa, bắt đầu đi về phía phòng bảo vệ.

"Chào các chú, cháu là Lăng Phàm học sinh trường trung học Đức Dục, đến tìm bạn Hứa Yên Nhiên lớp 532 để lấy chút đồ, phiền các chú thông báo giúp cháu với ạ." Lăng Phàm nói với mấy người đàn ông vạm vỡ trước mặt.

"Lại một đứa nữa đến tìm Hứa Yên Nhiên à? Cậu đợi mấy phút, tôi gọi điện hỏi một chút." Người đàn ông vạm vỡ ngẩng đầu nhìn Lăng Phàm một cái, sau đó lấy điện thoại bàn ra bắt đầu bấm số theo danh bạ bên cạnh.

Bảo vệ của Trường Lễ hình như đều là những người đàn ông vạm vỡ hổ bối hùng yêu thế này, họ đều đang độ tráng niên, làm việc vô cùng dứt khoát, rất nhanh điện thoại đã được kết nối.

"Alo, chào chủ nhiệm lớp 532, đây là phòng bảo vệ cổng chính nhà trường, có một nam sinh tự xưng là bạn của Hứa Yên Nhiên, là học sinh trường trung học Đức Dục, phiền cô tìm Hứa Yên Nhiên xác nhận một chút."

Nói xong, người đàn ông cúp máy.

Lăng Phàm thì bắt đầu ngó nghiêng xung quanh một cách vô định.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Hổ bối hùng yêu (虎背熊腰) là cách miêu tả một người đàn ông cao lớn, lưng như hổ, còn eo thì như gấu, thân hình vạm vỡ.)