Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 2: Bình yên - Chương 39: Giáo án (1)

Chương 39: Giáo án (1)

Nơi Lăng Phàm tìm thấy Tô Mạt Nhiên cách tòa nhà khối 7 không xa, chỉ vài phút sau, Lăng Phàm và Tô Mạt Nhiên đã đi đến cửa lớp 255.

"Tô Mạt Nhiên, vất vả cho em giúp anh vứt cái này vào thùng rác nhé. Khoan đã, em bị sốt à, sao anh thấy mặt em đỏ thế kia?"

Sau khi đưa chiếc cốc trà sữa đã uống cạn cho Tô Mạt Nhiên, Lăng Phàm liền phát hiện sắc mặt cô bé không bình thường, cậu định đưa tay sờ thử trán Tô Mạt Nhiên, nhưng ngay lập tức nhận ra đây là trường học, lý trí đã ngăn cản hành động của Lăng Phàm.

"Không có đâu anh Lăng Phàm, chỉ là vừa nãy em leo cầu thang gấp quá thôi." Tô Mạt Nhiên nhận lấy cốc trà sữa, nhìn chiếc cốc rỗng không, khuôn mặt càng thêm đỏ bừng, vội vã chạy biến vào trong lớp.

Lăng Phàm ngơ ngác, cũng không tiện hỏi thêm, theo quan điểm của Lăng Phàm thì việc cứ truy hỏi đến cùng là một thói quen bất lịch sự.

"Đàn anh Lăng, để em mang cặp sách vào giúp anh nhé." Lúc này, Thu Mộng Linh từ trong lớp bước ra, đưa tay định xách cặp cho Lăng Phàm.

"À, cảm ơn em nhé Thu Mộng Linh." Lăng Phàm do dự một chút rồi đưa cặp sách cho Thu Mộng Linh.

Sau khi nhận cặp sách của Lăng Phàm, Thu Mộng Linh đi vào lớp, còn Lăng Phàm đứng ngoài hành lang, khẽ nheo mắt, đợi hai người trong lớp đi ra.

"Đàn anh Lăng, hôm nay mong anh chỉ giáo nhiều hơn ạ." Chẳng bao lâu sau, Tô Mạt Nhiên dẫn theo Thu Mộng Linh đứng bên cạnh Lăng Phàm, Thu Mộng Linh cúi người chào Lăng Phàm một cách đầy câu nệ.

"Ừm, tiện tay giúp đỡ thôi, đây là công việc trong phận sự của anh mà, không cần khách sáo thế đâu. Đi thôi, hôm nay đi đâu ăn tối do hai đứa quyết định nhé." Lăng Phàm nói xong, liếc nhìn khuôn mặt Tô Mạt Nhiên, thấy sắc mặt cô bé đã trở lại bình thường liền đi trước xuống cầu thang.

"Cảm ơn đàn anh Lăng, vậy để em dẫn mọi người đi, em biết chỗ này đồ ăn ngon lắm." Thu Mộng Linh liếc nhìn Tô Mạt Nhiên một cái rồi kéo tay cô bạn đi theo sau Lăng Phàm.

"Không cần cảm ơn, em có chỗ nào hay để giới thiệu thì tốt quá rồi, anh đi theo em." Lăng Phàm nói xong liền bước chậm lại, để mình đi phía sau hai cô bé.

Thu Mộng Linh này nhìn vóc dáng nhỏ nhắn và có vẻ khá non nớt, nhưng thắng ở chỗ tướng mạo đáng yêu, dáng người cũng rất mảnh khảnh, hơn nữa cả người toát lên một loại khí chất độc đáo.

Tuy nhiên, điều Lăng Phàm không ngờ tới là cô bé này lại là một tâm hồn ăn uống, điểm này thì cực kỳ giống Liễu Tư Vũ.

Lăng Phàm không nhịn được mà bật cười, rốt cuộc mình đang nghĩ cái gì thế này.

Thời gian bữa tối trôi qua rất nhanh trong những câu hỏi liên tục của Thu Mộng Linh, giờ tự học buổi tối cũng kết thúc trong vô thức.

"Đàn anh Lăng anh giỏi thật đấy, em ghen tị với Mạt Nhiên quá đi, có được một gia sư dạy kèm như thế này." Thu Mộng Linh tỏ ra vô cùng phấn khích.

"Đâu có gì mà giỏi giang, chỉ là đọc nhiều sách hơn các em hai năm thôi."

"Hay là đàn anh Lăng cũng dạy kèm cho em đi, thấy thế nào?" Câu nói bất thình lình của Thu Mộng Linh khiến Tô Mạt Nhiên đứng bên cạnh giật mình thon thót, ngược lại Lăng Phàm thì không có phản ứng gì lớn.

"Linh Nhi, anh Lăng Phàm bận lắm, chưa chắc đã có thời gian đâu... Hơn nữa phần lớn thời gian rảnh cậu đều phải dùng để tập violin mà, đâu còn bao nhiêu thời gian nữa, cho dù lần trước cậu đoạt giải Vàng toàn quốc thì cũng không được chểnh mảng đâu nhé!" Dưới ánh đèn đường, nụ cười của Tô Mạt Nhiên có chút mất tự nhiên.

"Thôi được rồi, nếu Mạt Nhiên đã nói vậy thì..." Giọng Thu Mộng Linh trầm xuống.

Người nói vô tình người nghe hữu ý, thông tin Thu Mộng Linh biết chơi violin được Lăng Phàm âm thầm ghi nhớ. Nếu có thể đoạt giải Vàng toàn quốc, thì chắc chắn trình độ kéo đàn phải rất cừ.

Thảo nào trước đó mình cảm thấy Thu Mộng Linh rất có khí chất.

Sau khi tạm biệt hai cô bé, Lăng Phàm vừa đi bộ về nhà vừa lôi điện thoại từ trong túi ra.

Tranh Tiểu Thi quả nhiên lại gửi một đống tin nhắn đến, Lăng Phàm nhìn mà tê cả da đầu.

Khó khăn lắm mới tìm thấy tài khoản và mật khẩu của Tranh Tiểu Thi trong đống tin nhắn, Lăng Phàm suy nghĩ một chút, quyết định chụp màn hình lưu lại trong điện thoại. Cái này mà không chụp lại, qua một hai ngày nữa là trôi tuột đi đâu tìm không ra mất.

Thời Quang: {Thông tin tài khoản anh nhận được rồi, lúc nào anh online sẽ báo trước cho em.}

Tranh Tiểu Thi: {Thời Quang! Cuối cùng anh cũng chịu trả lời tin nhắn của em rồi à?!!! Em đợi mãi!}

Lăng Phàm vừa nhét điện thoại vào túi thì tin nhắn của Tranh Tiểu Thi lập tức gửi tới, cậu đành bất lực lấy điện thoại ra lần nữa.

Thời Quang: {...Bà cô trẻ ơi, em không phải học sinh cấp hai sao? Em không cần đi học à? Cầu xin em tha cho anh được không?}

Tranh Tiểu Thi: {Không đâu nha, em muốn đi thì đi, không muốn đi thì xin nghỉ là được, anh đừng hòng nghĩ đến chuyện đó, tha cho anh là điều không thể nào.}

Biết thế lúc đầu mình không nên bấm nhận nhiệm vụ nhanh như vậy, Lăng Phàm nhìn màn hình điện thoại với vẻ mặt đầy cay đắng.

Hiện tại đã quen biết lâu như vậy, Lăng Phàm cũng không nỡ xuống tay chặn nick Tranh Tiểu Thi nữa.

Bởi vì Lăng Phàm nhận ra cô bé đơn thuần này không có ác ý, cô bé chỉ muốn chơi game vui vẻ và kết bạn với vài người thôi.

Ngẫm lại bản thân mình lúc đầu chơi game, tuy không muốn kết bạn gì, nhưng cái tâm nguyện muốn chơi game vui vẻ thì cũng giống hệt Tranh Tiểu Thi.

Thời Quang: {...Em cũng tùy hứng thật đấy, chẳng lẽ ngày nào em cũng xin nghỉ để chơi game à?}

Đúng lúc cũng chẳng có việc gì, dứt khoát tán gẫu với Tranh Tiểu Thi vài câu vậy.

Tranh Tiểu Thi: {Không có chơi game suốt đâu, cũng có làm vài việc khác nữa mà.}

Chẳng lẽ Tranh Tiểu Thi này cũng là một tiểu phú bà? Hay là giống như đám Hứa Yên Nhiên, đều là ngậm thìa vàng mà sinh ra?

Thời Quang: {Làm việc khác? Ví dụ?}

Tranh Tiểu Thi: {Nói ra cấm anh được cười đấy nhé, chính là vẽ truyện tranh nè, vẽ tranh minh họa nè, mấy cái kiểu đó.}

Thời Quang: {Việc mình thích thì cứ nỗ lực mà làm thôi, có gì đâu mà cười, cho anh xem thử được không?}

Tranh Tiểu Thi: {Hứ~ Không cho xem!}

Thời Quang: {...Không cho xem thì thôi, lúc nào rảnh nói chuyện tiếp nhé, anh off trước đây.}

Tranh Tiểu Thi: {Thời Quang anh giận rồi hả?}

Lăng Phàm lúc này đã đứng trước cửa nhà, trả lời tin nhắn xong liền tắt ứng dụng QQ, nên không nhìn thấy tin nhắn cuối cùng của Tranh Tiểu Thi. Cậu lấy chìa khóa trong túi mở cửa, ném cặp sách lên giường rồi chuẩn bị đi tắm.

Quần áo vừa cởi được một nửa thì điện thoại trên giường vang lên, Lăng Phàm vội vàng chộp lấy điện thoại xem, là Hứa Yên Nhiên gọi tới.

"Alo, Lăng Phàm, sao bắt máy nhanh thế? Có phải nhớ tớ rồi không?" Giọng nói của Hứa Yên Nhiên vẫn êm tai như mọi khi, lại còn cực kỳ quyến rũ, nếu là nam sinh lớp 9 bình thường mà nghe thấy, e rằng tâm hồn sẽ bay bổng cả đêm không ngủ được.

Ngay cả Lăng Phàm cũng buộc phải thừa nhận, Hứa Yên Nhiên là một cô gái tràn đầy sức cám dỗ, chỉ mới học lớp 8 mà Hứa Yên Nhiên đã mang dáng dấp của một mỹ nhân họa quốc khuynh thành rồi.

Lăng Phàm nhớ lại lần trước Hứa Yên Nhiên ôm mình từ phía sau, mùi hương trên cơ thể cô ấy không ngừng công kích dây thần kinh của cậu. Lăng Phàm phải tốn rất nhiều công sức mới giữ cho đầu óc mình tỉnh táo, mùi hương đó, quả thực chẳng khác nào thuốc kích dục liều mạnh, khiến người ta chỉ cần sơ sẩy một chút là sa chân xuống vực thẳm, bây giờ nghĩ lại Lăng Phàm vẫn còn thấy sợ.

Cái cô Hứa Yên Nhiên này... Cho dù kiếp trước Lăng Phàm là một Pháp sư bậc cao tuyệt đối bình tĩnh, nhờ vào việc tu luyện nguyên tố chủ đạo mà khả năng kiểm soát dục vọng của bản thân đã đạt đến trình độ vô cùng khủng khiếp.

Nhưng lúc này cậu cũng đành bất lực lắc đầu, vẫn là tu hành chưa đến nơi đến chốn!

"...Câu này của cậu nhiều điểm tào lao quá tớ không đỡ nổi, bắt máy nhanh là vì điện thoại ở ngay bên tay thôi, được chưa." Hay thì hay thật, nhưng cái gì cần phũ thì vẫn phải phũ.

"Nói vậy nghĩa là cậu vừa cầm điện thoại chat với ai khác hả?" Giọng Hứa Yên Nhiên bỗng nhiên có một chút thay đổi nhỏ.

Mẹ kiếp, sao trực giác của mấy cô nương này ai cũng chuẩn thế nhỉ?

"Tớ vừa cởi quần áo chuẩn bị đi tắm, lạnh chết đi được đại tiểu thư ơi, hóng gió Tây Bắc thêm lúc nữa là tớ cảm lạnh đấy." Lăng Phàm trả lời theo kiểu tránh nặng tìm nhẹ.

"Ái chà, đã lột sạch rồi hả? Có thể gửi cho tớ xin một tấm ảnh tự sướng không? Tiện thể tớ muốn hỏi bao giờ cậu qua tìm tớ lấy giáo án." Giọng điệu Hứa Yên Nhiên đột nhiên trở nên vô cùng e thẹn.

"Ngại cái đầu cậu ấy! Vẫn còn mặc chút đồ nhé! Chiều mai tớ qua, đến lúc đó sẽ liên lạc với cậu, thôi không nói nữa, tớ cúp đây, bye bye!" Lăng Phàm không dám tán gẫu tiếp với Hứa Yên Nhiên nữa, con nhóc này ngày càng vô pháp vô thiên rồi.

Lăng Phàm vội vàng ngắt điện thoại, lập tức lao vào phòng tắm.

Tắm rửa xong thay đồ ngủ, Lăng Phàm mở máy tính, bắt đầu tìm kiếm hướng dẫn của phó bản "Đền Thờ Thất Lạc" cùng các video của người chơi khác, cậu phải chuẩn bị cho Nhiệm vụ 6 【Lãnh Tụ Đội Ngũ】.

Lúc này, Hứa Yên Nhiên đang đứng trong phòng chứa thuốc của biệt thự nhà họ Hứa. Sau khi tìm kiếm kỹ càng một hồi, cô mở một ngăn kéo không mấy bắt mắt ra, lấy từ bên trong một lọ thuốc nhỏ, nắm trong tay quan sát thật kỹ. Chẳng bao lâu sau, Hứa Yên Nhiên nở một nụ cười quỷ dị, đồng thời nhét lọ thuốc vào túi, rời khỏi phòng thuốc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!