Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 2: Bình yên - Chương 37: Nhiệm vụ mới (2)

Chương 37: Nhiệm vụ mới (2)

Ngẩng đầu nhìn bóng lưng Liễu Tư Vũ, Lăng Phàm liền tính toán cho những sắp xếp tiếp theo.

"Kỳ lạ thật, sao cứ có cảm giác vừa rồi Nhậm Tuyết Tình đang nhìn mình nhỉ?"

Lúc nhìn theo bóng lưng Liễu Tư Vũ, khóe mắt Lăng Phàm có liếc qua Nhậm Tuyết Tình, bởi vì Nhiệm vụ 3 【Bám Đuôi】 chính là xoay quanh cô ấy.

Nhưng khi Lăng Phàm nhìn kỹ lại, thì thấy Nhậm Tuyết Tình đang chăm chú đọc cuốn sách giáo khoa trước mặt.

Xem ra mình đúng là thần kinh quá mẫn cảm rồi.

Lăng Phàm hít sâu một hơi, ép bản thân không nghĩ đến chuyện đó nữa.

Cậu mở bảng kỹ năng của mình ra, nhìn kỹ năng Giảng dạy LV2 và Âm nhạc LV0, trong lòng có chút hoang mang.

Nếu muốn chắc ăn, bản thân phải có thêm một lớp bảo hiểm nữa mới được.

Nếu nhớ không nhầm thì Nhiệm vụ 7 cần đến điểm kỹ năng Âm nhạc.

Tiến độ Nhiệm vụ 4 hiện tại chỉ có thể đến đây thôi, tiếp theo thì... phải kiếm điểm kỹ năng để đảm bảo tỷ lệ thành công cho Nhiệm vụ 4 và Nhiệm vụ 7.

Nghĩ đến đây, Lăng Phàm chuyển sự chú ý sang Nhiệm vụ 2, Nhiệm vụ 5 và Nhiệm vụ 6.

Nhiệm vụ 5... Lăng Phàm sờ sờ mũi, vừa tùy ý vận động đốt sống cổ vừa quan sát xung quanh, sau khi xác định không ai chú ý đến mình, cậu lấy điện thoại ra mở ứng dụng QQ.

Lướt qua n tin nhắn mà Tranh Tiểu Thi gửi cho cậu.

Thời Quang: Tranh Tiểu Thi, em gửi tài khoản đây cho anh, mấy ngày này có thời gian rảnh anh sẽ giúp em đánh PVP.

Đợi một lát, thấy Tranh Tiểu Thi chưa trả lời, Lăng Phàm liền cất điện thoại đi.

Để lát nữa xem sau vậy. Thế thì, Nhiệm vụ 2 phải tìm thời gian trong mấy ngày tới để hoàn thành, Nhiệm vụ 6 tốt nhất cũng nên giải quyết trong tuần này, còn Nhiệm vụ 3 và Nhiệm vụ 7 là chuyện của sau đó...

Nhiệm vụ 2 thì...

Đúng lúc này, chuông báo hết giờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lăng Phàm.

Đến đúng lúc lắm. Lăng Phàm vừa nghĩ vừa rảo bước nhanh ra khỏi lớp học, đi đến một góc vắng người ngoài hành lang, cầm điện thoại bắt đầu gọi cho Hứa Yên Nhiên.

Nhậm Tuyết Tình làm bộ như vô tình đi tới một vị trí cách Lăng Phàm không xa, mà Lăng Phàm hoàn toàn không hề hay biết.

***

Trường Lễ lúc này cũng đang trong giờ giải lao, Hứa Yên Nhiên đang đứng ngoài hành lang, vừa uống sữa vừa trò chuyện với Sở Nghiên.

Lúc này, Hứa Yên Nhiên nhìn thấy mấy nam sinh đang đi về phía mình. Người đi đầu có ngoại hình khá sáng sủa đẹp trai, làn da bánh mật khỏe khoắn, dáng người cao lớn.

Hứa Yên Nhiên chỉ liếc nhìn nam sinh cao lớn kia một cái rồi dời tầm mắt đi chỗ khác, cô chẳng hề quen biết đối phương.

"Đây chẳng phải là đàn anh Từ Long, đội trưởng đội bóng rổ khối 9 sao? Nghe nói còn là Phó ban Thể dục của Hội học sinh nữa, dáng người đẹp thật đấy, lại còn đẹp trai nữa chứ!" Mấy nữ sinh đang tám chuyện ở phía bên kia hành lang mắt đã sớm biến thành hình trái tim.

Từ Long nghe thấy vậy, nở một nụ cười tà mị ngông cuồng, sống lưng càng thêm thẳng tắp.

Những lời bàn tán này lọt vào tai Từ Long, đương nhiên cũng truyền đến tai Hứa Yên Nhiên.

"Chào buổi sáng Hứa Yên Nhiên, anh là Từ Long học khối 9. Tuần trước gặp em ở sân điền kinh, anh vẫn luôn không thể nào quên được em, cứ nhắm mắt lại là thấy hình bóng của em. Hy vọng có thể làm quen với em, hoặc may mắn hơn là được làm bạn với em. Đây là chút tâm ý của anh, mong em nhận cho." Từ Long đã đi đến trước mặt Hứa Yên Nhiên, đưa một chiếc túi nhựa xách tay về phía cô.

"Làm quen thì được, còn đồ thì em không nhận đâu, anh cứ giữ lấy đi." Giọng Hứa Yên Nhiên lạnh lùng vang lên, đồng thời cô lùi lại một bước.

Nghe thấy lời này, sắc mặt Từ Long có chút cứng đờ. Lúc này, một nam sinh trong nhóm đi cùng cậu ta bước lên một bước, vẻ mặt có chút kích động như muốn nói gì đó, nhưng bị Từ Long trừng mắt ngăn lại, đành ngoan ngoãn lui về không dám ho he.

"Vậy Hứa Yên Nhiên, có thể cho anh xin phương thức liên lạc của em không?" Từ Long tuy nhìn cao to thô kệch, vẻ mặt có chút lỗ mãng, nhưng công phu dưỡng khí rõ ràng cũng có chút đạo hạnh. Bị mất mặt trước bao nhiêu đàn em khóa dưới như vậy mà vẫn giữ được phép lịch sự cơ bản.

Từ Long nghe ra ý từ chối khéo léo trong lời nói của Hứa Yên Nhiên, điều này cũng nằm trong dự liệu của cậu ta. Hứa Yên Nhiên là hoa khôi đứng đầu bảng xếp hạng nhan sắc của Trường Lễ, đâu thể nào dễ tán như vậy được. Chưa từ chối thẳng thừng nghĩa là vẫn còn cơ hội.

Từ Long lơ đãng nhìn lướt qua đôi chân cực phẩm chơi cả năm không chán của Hứa Yên Nhiên, chiếc quần tất cotton ôm sát phô diễn đường cong hoàn hảo của đôi chân khiến cậu ta không nhịn được mà nuốt nước miếng.

"Cái này chắc không cần đâu ạ, em rất ít khi dùng điện thoại. Hơn nữa đàn anh Từ Long này, sắp vào lớp rồi, chỗ này cách tòa nhà khối 9 cũng một đoạn khá xa đấy ạ?" Hứa Yên Nhiên khẽ nhíu mày, đáp lại.

Ý tứ trong lời nói của Hứa Yên Nhiên đã quá rõ ràng.

"Đàn anh Từ Long, anh đến khu khối 8 bọn em gây ra ảnh hưởng cũng không nhỏ đâu, không đi nhanh là lát nữa giáo viên tới đấy." Sở Nghiên đứng bên cạnh cũng lên tiếng, hùa theo Hứa Yên Nhiên để đuổi khéo.

Từ Long nghe xong há miệng, dường như muốn nói gì đó.

"Cảm ơn đã nhắc nhở, vậy chúng tôi đi đây." Cuối cùng Từ Long vẫn không nói ra, dẫn theo đám đàn em chuẩn bị rời đi.

Hứa Yên Nhiên thấy vậy, thần sắc thoải mái hơn hẳn. Cô vừa định tiếp tục trò chuyện với Sở Nghiên bên cạnh thì phát hiện điện thoại trong túi áo khoác rung lên từ lúc nào.

"Alo, chào buổi sáng Lăng Phàm, sao tự nhiên lại nhớ đến mà gọi điện cho tớ thế này?" Hứa Yên Nhiên xoay người sang một bên trả lời điện thoại, giọng điệu dịu dàng như nước, nụ cười trên gương mặt khuynh nước khuynh thành tươi như hoa nở.

Từ Long vừa đi được hai bước, nghe thấy giọng nói này liền quay đầu lại nhìn sườn mặt của Hứa Yên Nhiên, giống như bị dính bùa định thân, không thể nào dời mắt đi được.

Ngay cả các bạn cùng lớp của Hứa Yên Nhiên cũng ngẩn người, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy một Hứa Yên Nhiên như thế này.

"Là thế này Hứa Yên Nhiên, ngày mai hoặc ngày kia tớ sẽ qua chỗ cậu lấy giáo án, cậu xem hôm nào thì tiện?" Giọng Lăng Phàm vẫn bình thản không chút gợn sóng như mọi khi.

"Lúc nào cũng được hết á, mấy buổi tối nay đều rảnh, hì hì..." Hứa Yên Nhiên khẽ cười một tiếng.

"... Buổi tối thì thôi đi, tớ xem hôm nào xin nghỉ buổi chiều qua tìm cậu lấy là được. Giờ giới nghiêm của Trường Lễ các cậu có nghiêm không?" Vừa nghe Hứa Yên Nhiên rủ qua buổi tối, chân Lăng Phàm đã bắt đầu nhũn ra. Cậu vẫn còn nhớ như in mấy hôm trước ở nhà Hứa Yên Nhiên, bản thân bị dọa cho xém chút nữa thì quần cũng bay mất.

"Như thế có bất tiện không? Xin nghỉ ở Đức Dục chắc khó lắm nhỉ? Trường Lễ giới nghiêm cũng khá gắt. Thế này đi, hôm nay tan học tớ sẽ ra nói với bác bảo vệ một tiếng, lúc nào cậu đến cứ bảo là tìm Hứa Yên Nhiên lớp 532 là được." Giọng Hứa Yên Nhiên thoáng chút thất vọng.

"Không sao đâu, từ lúc lên cấp hai đến giờ tớ chưa nghỉ buổi nào. Lát nữa tớ đi xin phép, rồi nhắn tin lại cho cậu. Hay là cậu mang ra cổng trường đưa cho tớ nhé?" Lăng Phàm suy nghĩ một chút rồi ướm lời.

"Không được đâu, chỗ tớ cách cổng trường xa lắm, đi cả đi lẫn về chắc chắn sẽ muộn giờ học."

"...Vậy tớ đến lớp tìm cậu vậy, lát nữa tớ nhắn tin báo cậu tớ qua hôm nào." Lăng Phàm nghe ra trong giọng điệu của Hứa Yên Nhiên có chút tinh quái, không khỏi cảm thấy hơi đau đầu. Hơn nữa lần này là mình đi tìm người ta lấy đồ, bản thân đang đuối lý nên cũng không thể bắt người ta mang tận nơi được.

"Được, tớ đợi tin nhắn của cậu."

"Ừ, vậy chào nhé, bên tớ vào học rồi."

Lăng Phàm nói xong liền cúp máy, nhét điện thoại vào túi rồi quay trở về lớp.

Nhậm Tuyết Tình lẳng lặng đi theo sau lưng Lăng Phàm, trở về chỗ ngồi của mình.

"Yên Nhiên, vừa rồi là... Lăng Phàm à?" Sở Nghiên nhìn biểu cảm lúc nghe điện thoại của Hứa Yên Nhiên, lờ mờ đoán được là ai gọi.

"Ừm, cậu ấy bảo muốn qua lấy chút đồ, chắc là chiều mai hoặc chiều ngày kia." Hứa Yên Nhiên gật đầu đáp.

"Vậy đến lúc đó cho tớ đi cùng nhé? Nha?" Trong lòng Sở Nghiên vô cùng tò mò muốn gặp mặt Lăng Phàm này.

"Cái này... đến lúc đó cậu ấy sẽ đến tận lớp tìm tớ, tớ dẫn cậu đi gặp là được." Hứa Yên Nhiên nhìn vẻ mặt mong đợi của Sở Nghiên, trong lòng bỗng dấy lên chút cảm giác không mấy dễ chịu.

Nói xong, Hứa Yên Nhiên vừa cất điện thoại vào túi thì chuông vào lớp cũng vang lên.

Không thèm để ý đến Từ Long đang đứng ngẩn ngơ, Hứa Yên Nhiên cùng Sở Nghiên bước vào lớp học.

***

Ngồi vào chỗ, Lăng Phàm tiếp tục mở bảng hệ thống ra xem xét.

Tiếp theo, Lăng Phàm dồn sự chú ý vào phần thưởng.

Điểm kỹ năng, điểm thuộc tính, và Linh Hồn Bảo Hộ (Suy Yếu) thì đều đã thấy rồi, Lăng Phàm nhìn sang các đạo cụ phần thưởng khác.

Linh Hồn Bảo Hộ: Sau khi sử dụng, trong vòng 20 giây sẽ chặn bất kỳ sát thương vật lý nào 3 lần.

Thuốc Tăng Tốc: Sau khi sử dụng, trong vòng 10 phút tăng tốc độ di chuyển của bản thân lên 150%, đồng thời giảm một phần tiêu hao thể lực (Ta chạy nhanh đến nỗi quần lót của ta cũng không đuổi kịp).

Lăng Phàm: Chẳng lẽ mày còn chạy thắng được cả cái quần sịp của mày à?

Thuốc Hồi Phục Sinh Mệnh: Hiệu quả như tên gọi (Sinh mệnh thật đáng quý).

Lăng Phàm: ???

Còn những cái khác, tất cả đều do quyền hạn không đủ nên không thể hiển thị.

Dựa theo định luật nhiệm vụ càng khó thì phần thưởng càng cao... Lăng Phàm đưa mắt nhìn về phía Hình Nhân Thế Mạng, Thần Linh Phù Hộ và Thập Tự Giá Trùng Sinh. Nếu nói Hình Nhân Thế Mạng và Thần Linh Phù Hộ cậu còn không dám đưa ra phán đoán, thì Thập Tự Giá Trùng Sinh...

Lăng Phàm cảm thấy cho dù là một đứa thiểu năng cũng có thể đoán ra thứ này dùng để làm gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!