Chương 40: Giáo án (2)
Sáng sớm tinh mơ, Tiết Linh Vân đã có mặt ở lớp. Cô đặt cặp sách lên chỗ ngồi của mình, sau đó ngồi sang chỗ của Lăng Phàm, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thần sắc cô có chút thẫn thờ, không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Nè, Linh Vân." Liễu Tư Vũ vừa từ bên ngoài về, cầm một cây kẹo mút và một hộp sữa chua cùng loại với loại Lăng Phàm mua hôm qua đưa tới trước mặt Tiết Linh Vân.
"Tư Vũ, tớ ăn rồi." Tiết Linh Vân tỉnh lại từ cơn ngẩn ngơ, lắc đầu từ chối.
"Biết cậu ăn rồi, ăn thêm chút nữa đi, cậu phát triển tốt thế này là có một phần công lao của tớ đấy nhé!" Liễu Tư Vũ nói xong nhìn quanh bốn phía, thấy trong lớp không có ai liền lặng lẽ vươn móng vuốt về phía ngực Tiết Linh Vân.
"Tư Vũ, đây là trong lớp học, đừng có bóp nữa mà!" Tiết Linh Vân vừa mới hoàn hồn, nhất thời chưa kịp phản ứng nên đã bị Liễu Tư Vũ đắc thủ.
So với Liễu Tư Vũ, Tiết Linh Vân đã thành hình đầy đặn.
"Hừ! Ai bảo cậu phát triển tốt thế làm gì!" Liễu Tư Vũ nói xong cúi đầu nhìn lại mình.
..........................
Bốn chữ: Trước sau như một.
"Oa, Linh Vân tớ phải làm sao bây giờ!" Liễu Tư Vũ cay sống mũi, theo bản năng ôm chầm lấy cô bạn thân.
Không có so sánh thì không có đau thương.
"...Cái này, chắc chắn là do cậu phát triển hơi chậm thôi, đợi lên cấp ba, chắc chắn sẽ nhanh chóng to lên thôi mà." Tiết Linh Vân nhìn vóc dáng nhỏ bé của Liễu Tư Vũ, suy nghĩ kỹ một chút rồi đưa ra một kết luận nghe có vẻ rất có lý.
"Cậu chắc chắn là đang an ủi tớ." Liễu Tư Vũ vẻ mặt đầy vẻ không tin.
"Không có đâu, với lại tớ nghe..." Tiết Linh Vân nói đến đây, âm lượng đột nhiên nhỏ đi rất nhiều.
Ngay sau đó, cô cũng bắt chước Liễu Tư Vũ, nhìn quanh vị trí của các bạn trong lớp, thấy không ai chú ý đến hai người mới nói tiếp.
"Tớ nghe mẹ tớ nói chuyện với mấy dì khác, bảo là thường xuyên massage sẽ dễ to lên đấy."
"Còn có chuyện này nữa sao?" Liễu Tư Vũ nghe xong liền tỉnh cả người.
"Đúng thế, nghe nói kích thích càng lớn thì càng có hiệu quả..." Tiết Linh Vân nói đến đây, mặt đã đỏ lựng đến tận mang tai, không chịu nói tiếp nữa.
"Cậu nói thế làm tớ muốn thử ghê, hay là hôm nào tớ sang nhà cậu, cậu giúp tớ thử xem?" Liễu Tư Vũ nói một hồi, dường như nghĩ đến hình ảnh gì đó bá đạo, cũng đỏ mặt cúi gằm xuống.
"...Tư Vũ, thế không hay lắm đâu, chuyện đó... xấu hổ chết đi được." Tiết Linh Vân nghe vậy, đầu lắc như trống bỏi.
"Có gì đâu mà không hay, cậu giúp tớ đi mà!" Liễu Tư Vũ vừa nói vừa kéo tay Tiết Linh Vân lắc qua lắc lại.
"Được rồi được rồi Tư Vũ, tớ giúp cậu là được chứ gì." Tiết Linh Vân rõ ràng là hết cách với Liễu Tư Vũ, đành đồng ý đề nghị của cô bạn.
Ý tưởng này là do cô đưa ra, đương nhiên cũng phải chịu trách nhiệm với bạn thân rồi.
"Tuyệt quá đi Linh Vân-chan, không hổ là bạn thân của tớ." Liễu Tư Vũ nói xong liền ngồi lên đùi Tiết Linh Vân, ôm lấy cô, vùi đầu vào ngực Tiết Linh Vân.
"Buồn ngủ quá... cảm giác sắp chết đến nơi rồi." Lúc này Lăng Phàm vừa ngáp vừa bước vào từ cửa lớp, quanh hai mắt xuất hiện quầng thâm nhàn nhạt.
"Hả? Xin lỗi xin lỗi, làm phiền hai cậu rồi." Lăng Phàm kinh ngạc nhìn Liễu Tư Vũ đang dùng sữa rửa mặt trước mắt, cùng với Tiết Linh Vân mặt đỏ tới tận mang tai, không nhịn được mà dụi dụi mắt, lau sạch nước mắt sinh lý vừa chảy ra do ngáp, rồi nhìn kỹ lại lần nữa.
Ừm, Lăng Phàm xác nhận bản thân không hề gặp ảo giác do thức đêm.
Tiết Linh Vân và Liễu Tư Vũ chớp đôi mắt to tròn, nhìn Lăng Phàm với ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Bởi vì giờ này mới vừa hết giờ đọc bài buổi sáng chưa lâu, ai cũng có thể đến lớp, duy chỉ có Lăng Phàm là không thể.
Nhưng chính cái người không thể xuất hiện ấy, lại đang lù lù trước mặt các cô.
"Tiết Linh Vân, tớ để cặp sách lên bàn cậu trước nhé, không ngờ hai cậu lại có quan hệ này, xin lỗi là tại hạ đường đột rồi, hai cậu cứ tiếp tục, tớ ra ngoài hóng gió chút, hóng gió chút, chúng ta cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra nhé." Lăng Phàm đặt cặp lên bàn Tiết Linh Vân xong, giả vờ như không nhìn thấy gì, chuẩn bị rời khỏi lớp.
Lăng Phàm đêm qua thức trắng cả đêm, cuối cùng cũng mò ra được cách đánh chi tiết từ boss thứ 4 đến boss thứ 8 của Đền Thờ Thất Lạc, vốn định ngủ một giấc thật ngon, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cậu cảm thấy mình nên tránh mặt thì hơn.
Chuyện này của hai người họ gọi là gì nhỉ, Lăng Phàm bắt đầu nhớ lại mấy cuốn tiểu thuyết thiếu nữ mà thi thoảng mình có xem qua.
Cậu là người khá tùy hứng, tiểu thuyết thể loại độc lạ nào cũng sẽ ngó qua một chút.
A, nhớ ra rồi, cái này gọi là Bách hợp.
Lăng Phàm đấm tay phải vào lòng bàn tay trái, lộ ra vẻ mặt "à thì ra là thế", sau đó không tự chủ được mà giơ ngón cái lên với Liễu Tư Vũ và Tiết Linh Vân.
Đối với loại dũng khí vượt thoát thế tục này, Lăng Phàm xưa nay đều vô cùng khâm phục.
Ngay khi Lăng Phàm vừa để cặp xuống, chân vừa nhấc lên định bước đi bước đầu tiên, Liễu Tư Vũ đã buông Tiết Linh Vân ra, kéo lấy Lăng Phàm, chỉ hơi dùng sức một chút đã đẩy ngã Lăng Phàm đang bủn rủn chân tay vì thức đêm xuống ghế của Tiết Linh Vân.
"Lăng công tử vừa nói cái gì đấy?" Liễu Tư Vũ thuận thế ngồi luôn lên đùi phải của Lăng Phàm, cười hì hì nói.
"Đúng đấy Lăng Phàm, vừa rồi tớ cứ cảm thấy trong đầu cậu hiện lên rất nhiều thứ linh tinh vớ vẩn đấy nhé, có thể nói ra xem nào, tớ có thể giúp cậu dọn dẹp sạch sẽ mấy thứ không bình thường đó đấy!"
Vãi chưởng, Tiết Linh Vân cậu muốn phạm tội à? Nhìn cái tư thế kia của cậu, cậu định đánh tớ đến mất trí nhớ luôn hả? Chắc chắn là thế rồi đúng không?!
Liễu Tư Vũ thì không nói làm gì, vốn dĩ đã là một tiểu ác ma, nhưng ngay cả Tiết Linh Vân ngày thường vô cùng dễ nói chuyện cũng đứng chắn trước mặt Lăng Phàm, hoàn toàn chặn đứng đường lui của cậu.
Chỗ ngồi của Tiết Linh Vân cũng giống Lăng Phàm, là chỗ ngồi sát tường.
Lăng Phàm nhìn trận thế trước mắt, cơn buồn ngủ lập tức tan biến đi không ít.
"A... vừa nãy là tớ chưa tỉnh ngủ, nói mớ thôi, hai vị đại lão cứ coi như chưa nghe thấy gì là được, a ha ha ha ha..." Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, đại trượng phu co được dãn được.
Tay của Liễu Tư Vũ lúc này đã sờ soạng lên eo Lăng Phàm, dường như đang lựa chọn xem xuống tay chỗ nào thì tốt.
"Liễu Tư Vũ bình tĩnh chút, tha cho tớ một con đường sống đi, đừng có véo nữa, đau thật đấy." Cảm nhận được động tác tay của Liễu Tư Vũ, sống lưng Lăng Phàm đã toát mồ hôi lạnh, cộng thêm việc thức đêm hôm qua khiến sắc mặt Lăng Phàm trông vô cùng kém, cứ như người bị bệnh vậy.
"Lăng Phàm cậu bị bệnh à? Sắc mặt trông kém thế." Tiết Linh Vân rất nhanh đã chú ý thấy sắc mặt Lăng Phàm không ổn lắm.
Liễu Tư Vũ nghe Tiết Linh Vân nói vậy, liền nhìn kỹ mặt Lăng Phàm, phát hiện quanh mắt cậu có hai quầng thâm nhàn nhạt, lại nhớ tới vừa nãy mình kéo Lăng Phàm mà cậu chẳng hề kháng cự chút nào, hóa ra là không còn sức để kháng cự, nghĩ đến đây, Liễu Tư Vũ bỗng dưng cảm thấy có chút khó chịu trong lòng.
"Hừ, vậy lần này tha cho cậu đấy." Liễu Tư Vũ dùng tay chọc chọc vào chỗ lần trước véo Lăng Phàm, làm Lăng Phàm đau đến nhe răng trợn mắt.
"Đa tạ ơn tha mạng của hai vị." Lăng Phàm nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.
"Lăng Phàm hôm nay sắc mặt cậu kém quá, tối qua không nghỉ ngơi tốt sao?" Tiết Linh Vân không nhịn được bèn mở miệng hỏi, giờ giấc sinh hoạt của Lăng Phàm cô nắm rõ như lòng bàn tay, mà thời điểm xuất hiện hôm nay rõ ràng có vấn đề.
Liễu Tư Vũ nghe xong không nói gì, cô liên tưởng đến mấy chốn đèn mờ rượu mạnh, không khỏi nhíu mày, dáng vẻ này của Lăng Phàm cực kỳ giống mấy gã khách làng chơi trác táng cả đêm được nhắc đến trong tin tức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
