Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 2.2: Thư tình bất thình lình II

Chương 2.2: Thư tình bất thình lình II

Tan học.

Vì tôi không biết bất kỳ bài hát của người hướng ngoại nào nên gần như chắc chắn là tôi sẽ bị giao cho maracas với tambourine. Vai trĩu xuống, tôi bước đến tủ đựng giày ở cửa ra vào.

“Nhanh lên nào, Ryouta!”

“Ừ…”

Không giống ba người họ đang vui vẻ đi trước, chân tôi thì nặng trĩu… hả?

Ngay khi tôi với tay vào trong tủ giày—

“C-Cái gì đây?”

Có một bức thư được đặt trên giày của tôi.

Một phong bì trắng tinh, dán bằng một miếng dán hình nốt nhạc.

“Hả? Đây là… không thể nào! Một lá thư tình sao?”

“Trời ơi! Ryouta! Nhanh cái chân lên!”

“À—ừ! Tớ tới đây!”

Bị Airi giục, tôi vội xỏ giày vào.

Hình như đó là thư tình thật.

Không đời nào một đứa hướng nội như tôi lại nhận được thứ đó.

Sau khi trở thành một người trưởng thành nhờ sức mạnh của sự dâm dục, tôi đã tốt nghiệp khỏi những ảo tưởng hướng nội rồi!

Thôi thì, bỏ chuyện dâm dục qua một bên, giờ tôi sắp đi chơi với ba người họ, nên tôi sẽ để lá thư lại để đọc khi về nhà.

Với cảm giác bồn chồn kỳ lạ, tôi cùng ba cô gái xinh đẹp đi đến karaoke.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Cuộc chơi đúng là hỗn loạn.

Tôi tưởng mình sẽ chỉ lắc tambourine suốt buổi, nhưng Airi tràn đầy năng lượng lại bắt tôi song ca hết lần này đến lần khác, buộc tôi phải hát một đống bài chưa từng nghe bao giờ.

Sau khoảng hai tiếng ồn ào, cuối cùng chúng tôi đi về.

“Ehehe, hôm nay hát cùng tớ vui lắm luôn~”

“Họng tớ thì khàn đặc rồi đây…”

“Nhưng cậu giỏi thật đấy, Ryouta. Vừa nghe bài hát một lần trước khi hát với Airi là cậu thuộc luôn. Tớ tưởng cậu chỉ là một tên dâm tặc, ai ngờ lại có cả tài năng như vậy.”

“Đúng đó đúng đó! Ryouta giỏi thật!”

“T-Thật à?”

Được Yuria và Airi khen làm khóe miệng tôi tự cong lên.

“À, chắc do tớ hay ngủ bằng cách nghe ASMR liếm tai nên tai được luyện rồi.”

“Liếm tai? Là gì thế?”

“Hả? À, liếm tai nghĩa là—”

“Này, Ryouta!”

Yuria liếc tôi bằng ánh mắt lạnh băng.

Ối… suýt nữa tôi giải thích chi tiết một thú vui mà chỉ dân otaku mới biết.

“Yuria? Tự nhiên sao vậy?”

“Airi! Chúng ta phải rẽ phải ở góc này đó.”

“À đúng rồi! Ryouta, Rui, mai gặp lại nha!”

Airi vừa vẫy tay vừa vẫy luôn bộ ngực khổng lồ của mình theo.

Vì tôi cứ nhìn chằm chằm nên Yuria liếc xéo tôi cái nữa rồi đi cùng cô ấy.

“Giờ chỉ còn hai chúng ta thôi ha, Ryouta.”

“Ừ, chắc vậy.”

“Đi về cùng nhau nhé.”

“Ừm.”

Vì tôi và Rui đi cùng hướng nên cuối cùng hai đứa đi về chung.

Trước đây tôi từng gặp Rui khi đang trên đường về từ buổi hẹn với Yuria, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đi bộ về cùng cô ấy vào buổi tối như thế này.

“Ryouta, lúc ở karaoke cậu có vẻ vui lắm.”

“Thế à? Thật ra tớ thấy mình như kẻ thừa, chỉ cố gắng gượng để theo nhịp Airi thôi.”

“Nhưng nhìn cậu vẫn vui mà. À, hay là vì cùng Airi nên mới vui?”

“Ý cậu là sao? Nó không liên quan gì đến Airi đâu.”

“Nhưng cậu hát với Airi nhiều lắm, chẳng song ca với tớ lần nào.”

Rui nheo mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt ướt át dịu nhẹ.

C-Có khi nào… Rui thật sự muốn hát với tôi?

“Cậu đã tặng tớ những lời nói đầy cảm xúc ở giải Inter-High… vậy mà tình cảm cậu dành cho tớ chỉ có nhiêu đó thôi hả Ryouta?”

“N-Này! Đó không phải lời tỏ tình! Tớ chỉ nói là tớ muốn ủng hộ cậu thôi!”

“Hehe, tớ trêu một câu là cậu kích động liền ha.”

“Chứ sao! Đó đâu có… phải kiểu đó!”

Tôi chỉ nói vậy vì tôi thật lòng muốn ủng hộ Rui khi cô ấy trở thành hội trưởng hội học sinh.

“Với lại, dù có tỏ tình thật thì cậu cũng sẽ cười trừ thôi, đúng không?”

“Hừm, ai biết được? Tớ có thể do dự một chút, nhưng…”

“Nhưng?”

“Nhưng nếu có thể thì tớ muốn… thôi, không nói nữa. Kiểu gì cậu cũng bị cô gái khác dụ đi ngay, nên chắc tớ từ chối cậu luôn khỏi suy nghĩ.”

“N-Này! Cậu nghĩ tớ là loại người gì hả!?”

“Một tên dâm tặc.”

Cô ấy đã nói câu này sáng nay rồi, và với cái danh sách tội lỗi dài ngoằng của tôi thì tôi không phản bác được.

Nhất là khi Rui luôn gửi tôi ảnh selfie gợi cảm.

“Ryouta, tớ còn câu hỏi khác.”

“Ôi trời… gì nữa?”

“Trước khi rời trường… cậu đứng trước tủ giày, có đúng không?”

“Ờ…”

Tôi hoàn toàn quên mất vì mải lo karaoke, nhưng đúng là trong tủ giày có một lá thư…

Không đời nào tôi nhận được thư tình thật. Chắc là thư hăm dọa từ fan của Rui, Airi hoặc Yuria thôi.

Mà… Rui còn nhớ vụ đó trong khi chính tôi quên.

Tôi có nên nói không?

Nhưng… kiểu gì cũng rắc rối.

“K-Không có gì. Tớ tưởng có con bọ trong tủ giày, nhưng nhìn kỹ thì chỉ là bụi.”

“Vậy à.”

“Chẳng phải đây là biệt thự của cậu sao, Rui?”

“Ừ. Vậy… gặp lại cậu sau nhé, Ryouta.”

Vẻ nghi hoặc vẫn còn trên gương mặt, Rui hơi nhíu mày rồi đi vào trong.

Cô ấy chắc vẫn nghi ngờ… nhưng kệ đi. Tôi cần mở cái thư đó khi về nhà.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Tôi vội về nhà để kiểm tra nội dung lá thư.

“Oho, Ryouta, cuối cùng cậu cũng về rồi~”

Sau khi vào phòng, tôi đặt cặp lên bàn.

Tôi đã né chủ đề với Rui khi nãy, nhưng giờ tôi thực sự phải xác nhận nội dung thư.

“À! Tớ không có đột nhập đâu nhé! Tớ tới vì chị cậu bảo hôm nay sẽ cho tớ đồ cũ của chị ấy!”

Trong trường có fan của Rui, fan của Yuria, và fan của Airi ở khắp nơi. Tôi thân với cả ba, nên thư đe dọa là điều dễ hiểu.

Chẳng lẽ là chiến thư?

“Này, Ryouta, sao cậu nhìn nghiêm trọng vậy?”

Nhưng mà… với loại thư như thế thì cái miếng dán nốt nhạc dễ thương kia hơi kỳ…

“Trời ơi! Cậu làm gì vậy! Đừng phớt lờ tớ chứ!”

“Hả? À, Tanaka. Cậu ở đây từ khi nào thế?”

“Tớ ở đây từ lâu rồi! Tớ còn chào bằng chất giọng ‘oho’ quen thuộc nữa, cậu phải đáp lại chứ!”

“Cái giọng ‘oho’ đó là tự cậu làm chứ ai kêu.”

Tôi tiếp tục phớt lờ, Tanaka phồng má giận dỗi.

“Mà sao cậu nhìn chằm chằm cái cặp vậy? Đừng nói với tớ là cậu dâm đến mức bị kích thích bởi cái cặp nha!?”

“Tất nhiên là không! Tớ đâu có cái kiểu sở thích bất thường đó!”

“Vậy là gì?”

Giờ thì, tôi nên làm sao đây…

Có nên nói với Tanaka không?

Nói với Rui chắc chắn gây chuyện nên tôi giấu… nhưng Tanaka thì…

Ờ thì, Tanaka gần như chẳng có bạn, nên nói chắc cũng chẳng sao.

“Thật ra, có cái này trong tủ giày của tớ.”

Tôi lấy lá thư trong cặp ra và đưa cho Tanaka.

“Eeh!? Đừng nói đây là thư tỏ t… Không, không đời nào! Không có cơ hội nào trên đời mà thư tình lại tới tay một kẻ vô vọng, dâm tặc, hướng nội, độc thân vĩnh cửu như cậu! Xin lỗi, tớ lỡ lời!”

“Đừng xin lỗi sau khi tổng sỉ vả tớ thế! Với lại cậu đâu hơn gì!”

“Đ-Đừng có đánh đồng tớ với cậu! Tớ siêu nổi tiếng đấy! Mới đây fanfic BL về một cặp anh em của tớ còn được hai mươi nghìn bookmark—”

“Tớ không quan tâm cái lịch sử đen tối của cậu.”

“Đen tối!?”

Tôi giật lại lá thư khỏi tay Tanaka.

“Tớ sẽ mở nó.”

“M-Mở nó? Ơ… bình thường tìm được thư trong tủ giày thì người ta đọc ngay tại chỗ chứ?”

“Airi với mấy người kia giục đi karaoke quá.”

“Hả? Karaoke?”

Ngay khi nghe chữ “karaoke”, mặt Tanaka biến sắc như vừa cắn trúng mướp đắng.

“Ryouta… đừng nói là cậu vừa đi karaoke vui vẻ với ba người đẹp đó nhé?”

“Ờ… thì đúng là bọn tớ có đi karaoke.”

“Này!! Sao không rủ tớ!? Tớ là thành viên chính thức trong nhóm mà!?”

Tanaka vừa khóc vừa đấm bụng tôi liên hồi.

P-Phiền quá…

Tôi cũng hơi áy náy khi quên mất cô ấy, nhưng mà—

“N-Nay là buổi ăn mừng của Rui.”

“Vậy thì càng phải rủ tớ chứ! Tớ đã dành cả buổi đào tung phòng cậu lên như đồ ngốc để giết thời gian đó!”

“C-Cái gì— thôi bỏ đi, để hỏi sau. Giờ lo vụ lá thư này trước.”

Tôi phớt lờ hành vi đáng ngờ của Tanaka, nhẹ nhàng bóc miếng dán nốt nhạc.

“Ơm, tớ xem chung được không? Lỡ đâu đây là thư tình thật thì tớ cũng thấy hơi áy náy.”

“Cậu đánh giá thấp độ hấp dẫn của tớ quá rồ—hmm? Tanaka, cái này…”

“Sao?”

Bên trong, bằng nét chữ tròn dễ thương, chỉ có đúng một dòng:

‘Ngày mai em sẽ ♡đợi♡ anh trên sân thượng♡ Anh Ryouta♡’

Chỉ có thế.

Viết bằng bút đỏ tươi, với nét chữ tròn như của con gái.

Trái tim đỏ tươi ở chữ “♡đợi♡” khiến trái tim xử nam của tôi rung bần bật.

“R-Ryouta! Cái này—!”

“Ừ… không nghi ngờ gì nữa. Là thư tình đó.”

“Tớ không hiểu lắm, nhưng tớ hiểu rồi!! Không, đợi đã! Cảm giác này y như sự kiện tỏ tình trong game ấy!”

Tanaka, còn phấn khích hơn cả tôi, ôm lấy tôi từ bên cạnh và lắc mạnh.

“Tuyệt quá đi!! Một người như cậu mà cũng nhận được thư tình… kể cả có ghi trong trang tiên tri của manga dự đoán tương lai thì cũng chẳng ai tin!”

“Ý cậu là việc tớ được tỏ tình ngang với ngày tận thế hả!? T-Tớ cũng có quyền nhận thư tình chứ!? Cậu đang coi thường tớ hả!?”

“Tất nhiên rồi!”

“CẬU THỪA NHẬN LUÔN!?”

Trong đầu Tanaka, tôi vẫn chỉ là thằng xử nam hướng nội vô vọng.

Nhưng quá buồn, Tanaka ạ. Tớ đã là người đàn ông từng chạm vào ngực trần cỡ bự và cặp đùi trần cỡ đại rồi đó.

Dù có hơi choáng lúc đầu, nhưng tôi không còn yếu đuối và hoảng loạn vì thư tình nữa.

Mà… được hậu bối gọi ra sân thượng hửm.

Bức thư không nói trực tiếp “em thích anh” nên gọi là thư tình vẫn hơi sớm.

Nhưng với nét chữ đáng yêu và trái tim thế kia… lý do hẹn gặp chắc chắn không phải là mấy chuyện vớ vẩn.

“Hừm. Nhưng… có gì đó hơi kỳ.”

“Hả? Kỳ cái gì? Cậu định bới móc nữa hả, Tanaka?”

“Tớ không nhỏ nhen vậy! Nhưng có gì đúng là kỳ thật.”

Tanaka vuốt cằm, nhìn lại bức thư.

“Nếu đây là thư tình thì nó quá suồng sã.”

“Suồng sã?”

“Ừ. Nếu ai đủ thích cậu để tỏ tình, họ sẽ viết hẳn một lá thư tử tế, ghi tên, rồi hẹn cậu. Đó là phép lịch sự cơ bản.”

“Ừ… chỉ có một dòng thì lạ thật.”

“Với trái tim đỏ, chữ tròn vo như con nít, cảm giác như đang trêu ngươi vậy! Mà còn dùng bút đỏ, nhìn hơi rợn nữa!”

Một lá thư tình bị Tanaka, người chắc chưa bao giờ nhận thư tình, chê tơi tả.

Tôi muốn nói “cậu có viết cái nào đâu mà biết”, nhưng nói vậy chắc làm tan nát trái tim mỏng manh của cô ấy nên tôi im lặng.

“Nhưng đúng là… tớ cũng thấy lạ.”

“Dù vậy, ngày mai cậu vẫn phải đi gặp.”

“Ừ.”

“À mà, mai tớ bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên phòng giáo vụ nên không thể lên sân thượng xem được. Tiếc ghê~”

“Đừng có tỏ vẻ tiếc nuối! Với lại dù có rảnh cũng đừng lên đó!”

Bị giáo viên gọi… cô ấy lại gây chuyện gì nữa đây?

Và như thế, với tâm trạng đầy lo lắng, tôi chuẩn bị đối mặt với ngày mai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Maracas là nhạc cụ gõ thuộc họ lục lạc, thường được chơi theo cặp bằng cách lắc bằng tay, tạo ra âm thanh rung rinh từ các hạt bên trong. Tambourine là một loại nhạc cụ gõ nhỏ, thường có hình tròn, với các kim loại nhỏ (gọi là "zills") được gắn ở vành. Hai cái thứ này thường có trong các quán karaoke để ae lắc lắc cho vui tai.