Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 2.1: Thư tình bất thình lình I

Chương 2.1: Thư tình bất thình lình I

Cuối tháng Tám.

Kỳ nghỉ hè tưởng dài mà ngắn cuối cùng cũng đã kết thúc.

Còn việc tại sao hậu bối Himesaki Nozomi bí ẩn đó lại dí tôi… đến giờ vẫn còn là một dấu hỏi.

Ngày đầu tiên đi học lại, tôi vừa ngước nhìn bầu trời hè không một gợn mây như thường lệ, vừa lắng nghe tiếng hò hét cuối cùng của những chiến binh ve sầu còn sót lại.

Bộ đồng phục mùa hè mà lâu rồi tôi không mặc bỗng dưng thấy hơi chật.

Tôi cứ tưởng phần duy nhất phát triển trên cơ thể tôi là phần dưới (theo nhiều nghĩa), nhưng xem ra phần còn lại cũng nở nang thêm rồi (cũng theo nhiều nghĩa).

Ừ thì cũng đúng thôi.

Kỳ nghỉ hè của tôi toàn là mấy chuyện tà râm: chôn mặt vào cặp ngực khổng lồ của Airi ở quê, rồi nếm trái cherry của Yuria ở hồ bơi.

Thêm nữa, từ khi tôi nhận chức phó hội trưởng, nguồn cung ảnh selfie từ Rui cũng bắt đầu trở lại.

Thật sự thì đây đúng là vòng tuần hoàn của sự đồi bại.

Làm điều tốt rồi đồi bại sẽ đáp lại.

Các bé nhớ phải ngoan nhé. Lúc nào cũng phải ngoan. Đây là lời căn dặn của ông anh biến thái cho các em đó.

“Woaa, Ryouta, cậu trưng ra cái bộ mặt gì thế?”

“Ồ, Tanaka. Giờ mới thấy cậu đó.”

Bị Tanaka mới từ khúc cua bên cạnh thò mặt ra chào, tôi bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng.

“Mũi cậu xệ xuống luôn rồi. Chắc lại nghĩ cái gì bậy bạ đúng không?”

“Ừ, học kỳ nào tớ chả vậy.”

“Ugh… cứ nghĩ toàn chuyện dâm dục như thế, có ngày cậu sẽ cháy đấy.”

“Không sao! Tớ cân bằng được đầu trên với đầu dưới mà!"

“Ừ, nói y như mấy cái manga kèm theo sách luyện thi đặt qua bưu điện ấy, nghe chả có tí sức thuyết phục nào. Và tớ còn chẳng nói đến chuyện học nữa.”

“Chào bủiiii sớm, Ryoooouta!”

Có người gọi tôi từ phía sau.

Ơ, giọng này…

Mỗi bước chân đến gần là tiếng một nẩy mềm mại của bộ ngực, và cặp ngực khổng lồ rung dữ dội ấy.

“C-Chào buổi sáng, Airi. Cậu trông vẫn khỏe như mọi khi nhỉ.”

“Đương nhiên rồi! Phải tràn đầy năng lượng để bắt đầu học kỳ hai chứ!”

Miyama Airi lúc nào cũng năng lượng đầy mình… và đầy ngực.

“Nửa sau kỳ nghỉ hè tớ khá bận nên tụi mình không đi chơi nhiều. Lâu rồi nhỉ?”

Nói rồi, Airi quay sang tôi với nụ cười còn rực rỡ hơn mặt trời mùa hè.

C-Chết thật… nụ cười của Airi sáng quá… mắt tôi tự nhiên trượt xuống dưới…

“Này, Ryouta. Đừng có nhìn chỗ đó.”

Ngay khi tôi chuẩn bị nhìn thẳng vào bầu ngực nổ tung của Airi, cằm tôi bị nhấc lên bởi Yuria, người xuất hiện phía sau cô ấy.

“G-Gì thế hả, Yuria? Đừng có cản!”

“Không phải ‘cản’. Tớ đang ngăn ánh mắt của một tên biến thái. Đó mới là việc làm đúng.”

Yuria khẽ lướt ngón tay dọc theo cằm tôi rồi buông ra.

Cách cô ấy chạm… thật gợi cảm.

“Trời ơi, Yuria! Sao cậu lại chạm vào mặt Ryouta!?”

“Không có gì. Mà cả ba cậu mau lên. Đi học thôi.”

Nói rồi, Yuria đi trước.

Có lẽ cô ấy nghĩ mình đang cố tỏ ra lạnh lùng như thường ngày, nhưng… cái kiểu nâng cằm người ta như thế, đâu phải hành động bình thường trước đám đông chứ…?

“Mà này, Tanaka, Ryouta, hai cậu có thấy Rui đâu không?”

“Tớ thấy Kuroki đi sớm rồi. Chỉ cần đi qua thôi là người ta lại chúc mừng chiến thắng giải quốc gia nên trông cô ấy nổi bật lắm.”

Ừ thì cổ có màn trình diễn kinh điển ở giải Inter-High mà. Rui được chú ý như thế cũng đúng.

“Vậy à! Airi cũng muốn chúc mừng nữa! Tớ lên lớp trước đây! Gặp lại sau nhé!”

Airi lao đi, cặp ngực khổng lồ rung như động đất.

“Này Airi! Đừng chạy nhanh quá, nguy hiểm đấy!”

Yuria bị khí thế kéo theo nên đuổi theo cô ấy.

Thế là chỉ còn mình tôi và Tanaka đi bộ chậm rãi như thường lệ.

“Haiz… cái kiểu muốn đích thân chúc mừng như thế, người hướng nội luôn tỏa sáng thật.”

“Đừng phản ứng như thể cậu là ví dụ điển hình của một tên hướng nội chứ.”

Cuối cùng, tôi vẫn đi học cùng một Tanaka u ám, hướng nội, chán nản như mọi khi.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Khi tôi đến lớp, các bạn học đang vây quanh bàn của Rui.

Yuria và Airi chỉ để cặp trên bàn rồi đi đâu đó nên không thấy trong lớp.

Một cô gái cũng đang ngồi vào chỗ của tôi bên trái Rui nên tôi đành đứng đợi trước cửa.

“Chào buổi sáng, Kuroki! Cậu ở Inter-High tuyệt quá!”

“Chúc mừng nha! Tớ cũng đến xem nữa đó!”

“Đúng là Kuroki có khác! Cậu lúc nào cũng hoàn hảo hết!”

Đám con gái tươi tắn, hướng ngoại của lớp vây quanh Rui và tung hô cổ hết mức.

Phản ứng của họ chung chung đến mức tôi tự hỏi họ có thật sự xem cô ấy chạy không nữa.

Những gì Rui thể hiện hôm đó không phải là sức mạnh thường ngày của cổ, mà là một thứ mãnh liệt hoàn toàn khác.

Bình thường cô ấy xử lý mọi thứ nhẹ nhàng, điềm tĩnh với nụ cười rạng rỡ, nhưng hôm ấy cô ấy mang nét mặt của sự liều lĩnh.

Nghĩ đến việc cô gái hoàn hảo ấy lại có thể thể hiện cảm xúc mạnh như vậy khi dốc hết sức… tôi xúc động đến mức không nói nên lời.

Đó là lý do tôi… muốn ủng hộ sự hoàn hảo của Rui—

“Này, Ryouta?”

“Hả…”

Trong lúc tôi đang đứng ngẩn người trước cửa, không biết từ lúc nào Rui đã đứng ngay trước mặt mà gọi tên tôi.

“Sao cậu đứng đó?”

“À, ừm… fan của cậu chiếm chỗ của tớ nên tớ nghĩ là bảo họ tránh ra thì hơi bất lịch sự.”

“Vậy à… xin lỗi đã khiến cậu phải để ý. Nhưng mọi người đi rồi, cậu ngồi đi.”

Nói rồi, Rui quay về chỗ ngồi.

“À… ừ.”

Tôi đáp như thở dài.

Có gì đó hơi gượng gạo giữa chúng tôi.

Kể từ khi tôi nói với Rui sau Inter-High rằng tôi muốn làm hội phó, tôi không còn nói chuyện với cô ấy thoải mái như trước.

Điển hình nhất là chuyện những bức ảnh cô ấy gửi.

Trước đây, sau khi lưu ảnh, tôi sẽ gửi tin nhắn dưới trăm chữ bình luận những điểm mà tôi thích như một lời cảm ơn. Nhưng dạo này tôi xấu hổ quá nên chỉ gửi nhãn dán “cảm ơn” là hết mức.

Tôi cũng không hiểu sao mình không phản hồi kiểu otaku đáng xấu hổ như trước nữa… hay tại sao mình lại cảm thấy xấu hổ…

Kiểu này chắc giống cái giai đoạn xấu hổ của mấy đôi mới lần đầu ấy ấy với nhau (tôi vẫn còn zin nhé).

Nhưng chắc Rui cũng nhẹ nhõm vì không phải đọc mấy phản hồi dị hợm của tôi nữa, nên sao cũng được…

“Này, Ryouta?”

“Hả? Gì thế, Rui?”

“Gần đây… cậu biết đấy…”

Rui nói từ phía bên phải, khẽ nheo mắt nhìn sang tôi.

“Cậu không viết bình luận cho mấy tấm selfie của tớ nữa.”

“Ể…”

R-Rui cũng nhận ra!?

“Tớ lúc nào cũng mong cậu phản hồi mà.”

“Hả? Cậu mong mấy cái đó á?”

“Ừ. Bởi vì… tớ muốn biết cậu nhìn chăm chú vào chỗ nào, rồi hứng thú ra sao.”

“…!”

“Không chỉ rốn, tớ còn muốn cậu nói cậu thích gì nữa.”

Rui… muốn phản ứng của tôi? Khêu gợi quá!! Không! Phải tỉnh táo. Đây chắc chắn là chiêu trò của Rui.

Cô ấy lúc nào cũng chơi đùa với trái tim tôi thế này… nhưng tôi thích.

“Được. Từ giờ tớ sẽ trả lời đàng hoàng, không chỉ gửi nhãn dán nữa.”

“Hehe… từ Inter-High đến giờ cậu ngoan thật đấy.”

“Ngoan? Ý cậu là gì?”

“Trước đây, cậu chắc chắn sẽ nói kiểu, ‘Vậy giờ tớ sẽ công bố hết những điểm nóng bỏng của cậu cho cả lớp.’”

“T-Tớ chưa bao giờ nói thế! Cậu nghĩ tớ là—”

“Là biến thái chứ gì.”

“À… đúng.”

Đó là sự thật mà tôi không đỡ nổi.

Trong lúc tôi đang nói chuyện với Rui, Airi và Yuria, những người đến trường từ sớm nhưng đi đâu đó, đã quay lại.

“Ryouta, cuối cùng cậu cũng tới!”

“Ryouta trễ thế. Đừng nói là cậu với Tanaka lại lề mề trên đường nhé?”

“K-Không! Chỉ là… Tanaka đi quá chậm!”

“Ryouta lại đổ cho Tanaka kìa~”

“Tớ nói thật mà!”

Bị Airi và Yuria chọc, tôi bèn đổ hết lên đầu Tanaka.

Thật mà. Tanaka lúc nào cũng bước đi như rùa, đi theo nhịp của cô ấy mệt lắm.

Nếu tôi không theo mà đi trước, cổ sẽ kêu, “Con trai như thế không ai thích đâu!” Còn nếu tôi theo nhịp cô ấy thì lại, “Ryouta… vì thế nên mới…” rồi quay ngoắt đi.

Làm kiểu gì cũng bực mình. Tanaka là thế đấy.

“Vậy hai cậu vừa đi đâu thế?”

“Hả? Airi với tớ thì—”

“Khoan, Airi!”

“Hử?”

Airi chuẩn bị nói thì Yuria vội bịt miệng cô ấy.

Gì đây? Chuyện không nói cho tôi được?

Lẽ nào… cắt kéo…?

“Ryouta, cậu lại tưởng tượng linh tinh rồi phải không.”

“Ừ– ừ đó! Thì làm sao!?”

“Đừng nói như thể là đáng tự hào lắm vậy.”

Hình ảnh ngực khổng lồ và đùi dày đè lên nhau chắc hiện rõ trên mặt tôi, nên Yuria nhìn thấu ngay.

“Rui! Hôm nay sau giờ học cậu không phải luyện tập đúng không?”

“Ừ… sao cậu biết?”

“Tớ hỏi một bạn trong đội rồi! Với lại, nếu được… tớ nghĩ tụi mình có thể đi karaoke sau giờ học.”

“Tất nhiên. Vậy bốn đứa mình đi karaoke nhé?”

“Yay! Airi vui lắm vì lại được đi chơi với Rui!”

Airi lại lắc cặp ngực khổng lồ dữ dội hơn nữa.

Ngực rung đến mức đó thì chắc cô ấy thật sự rất vui khi được đi chơi với Rui.

Khoan?

Rui nói “bốn”…

“Hả? Tớ cũng đi karaoke á?”

“Tất nhiên rồi! Airi muốn mọi người cùng đi mà!”

“Ờm…”

Karaoke hả… Nếu chỉ có tôi với Tanaka thì còn đỡ, nhưng với ba người này…

Nhưng thấy Airi vui thế này, nếu tôi từ chối thì sẽ phá hỏng không khí mất.

“Đ-Được. Tớ đi.”

“Yay! Tụi mình đi karaoke nhé! Tớ mong đến giờ tan học quá!”

Airi hớn hở nói.

Sau một kỳ nghỉ hè đầy trải nghiệm dâm dục, tôi đã trở thành người lớn (theo nhiều nghĩa).

Nói cách khác, tôi đã có thể đọc không khí như dân hướng ngoại rồi.

Đây chính là trưởng thành nhờ dâm dục.

Không phải ai dâm cũng được thưởng, nhưng ai thành công ắt đã từng dâm.

Sau khi vùi mặt vào ngực Airi, nhìn ngực trần của Yuria, và kẹp giữa cặp đùi… tôi đã thành một kẻ bất khả chiến bại.

“Ồ, giờ học sắp bắt đầu rồi—khoan, Ryouta làm cái mặt gì thế? Ghê quá.”

Tôi đang cười như biến thái thì Yuria lẩm bẩm bảo tôi ghê.

“À xin lỗi. Là một thằng đẹp trai đọc không khí giỏi quá đôi khi cũng khổ.”

“Wow, tự tin quá nhỉ. Với lại cậu làm như karaoke là thành tựu vĩ đại vậy. À mà nếu đọc không khí tốt thế thì cấm hát nhạc anime. Oke không?”

“Hả!?”

Ngay khi Yuria nói thế, mặt tôi tối sầm đi.

K-Không được, tôi chỉ hát được nhạc anime thôi. Mà toàn là nhạc dễ thương kiểu moe Kirara.

“Đ-Không lẽ nào, Ryouta… cậu chỉ…”

Dù đã trải qua bao nhiêu điều dâm dục thì tôi vẫn chỉ là một thằng otaku hướng nội.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!