Chương 4.3: Bắt đầu bầu cử III
Sau khi danh sách ứng cử được công bố, chủ đề về cuộc bầu cử hội trưởng hội học sinh càng trở nên phổ biến.
Mọi người đều nghĩ Kuroki Rui sẽ đứng nhất, nên giờ đây sự chú ý đổ dồn vào các ứng cử viên còn lại.
Airi và Yuria rủ tôi xuống căng tin ăn trưa, nhưng vì ai cũng bàn tán về bầu cử nên tôi chẳng thể thoải mái nổi… đặc biệt là với tư cách người tiến cử của Tanaka…
“Tớ không ngờ Tanaka lại ra tranh cử. Tớ biết cô ấy có phần tự tin hơn vẻ bề ngoài, nhưng đối thủ là Rui mà cổ vẫn tham gia.”
“Tanaka thông minh lắm! Đứng nhì cả khối đó! Tớ nghĩ mọi người sẽ đánh giá cao điều đó!”
Đến Airi, người gần như chính là sự tích cực biết đi, cũng chỉ khen được sự thông minh của cổy. Đúng là Tanaka chỉ có thế thật.
“Thế Ryouta, cậu ủng hộ ai? Rui hay Tanaka?”
“T-tất nhiên là Rui! Nhưng, ờ… tớ kiểu… thành người tiến cử của Tanaka rồi.”
“Hả!? Cậu làm người tiến cử của Tanaka á!?”
“Bất ngờ đúng không? Sáng nay cổ vừa bảo tớ. Nhưng người tiến cử chỉ cần phát biểu ủng hộ cuối cùng thôi, nên tớ vẫn giúp chiến dịch của Rui được.”
“Nhưng nếu cậu giúp Rui, rồi sau đó lại phát biểu ủng hộ Tanaka, như vậy hình ảnh của cậu có tệ đi không? Có ổn không đó?”
Ngay cả lúc như thế này, Yuria vẫn lo cho tôi… haaah, tôi muốn vùi mặt vào cặp đùi trời ban kia quá.
Đúng lúc ý nghĩ đó chạy qua đầu, Yuria liếc tôi sắc lạnh. Hỏng rồi. Sao lại nghĩ thế vào lúc này cơ chứ.
“Thôi, hình tượng của tớ vốn đã tệ sẵn rồi nên chẳng sao. Người ta còn gọi tớ là thằng cặn bã dụ dỗ ba cô gái xinh đẹp cơ mà.”
“Tớ không biết chuyện đó… nhưng nghe ‘thằng cặn bã dụ gái’ cũng vui tai ghê!”
“‘Vui tai’ cái gì!? Cậu có hiểu nghĩa không đấy, Airi!?”
Sự ngây thơ bẩm sinh của Airi làm Yuria phản pháo ngay lập tức.
“Nhưng tớ với Airi đâu có bị Ryouta làm gì kỳ quái đâu, đúng không? Sao người ta lại nói thế?”
“Chỉ là ghen thôi. Hai cậu đặc biệt dễ thương và được yêu mến nhiều, nên nếu đứa như tớ cứ lảng vảng cạnh hai cậu thì họ khó chịu.”
“E-ehehe, đặc biệt dễ thương… ừm! Airi muốn mãi làm bạn tốt với Ryouta!”
“T-tớ cũng vậy! Tớ nữa!”
Hai cô gái ngồi đối diện tôi cùng nghiêng người về phía trước khi nói điều đó.
“B-bình tĩnh lại đi. Quên chuyện hình tượng tớ đi, chúng ta đang nói về chiến dịch của Rui mà?”
Hai người họ giật mình trở lại thực tại và chỉnh lại tư thế.
“Đúng rồi, đó mới là việc chính. Airi đã huỷ tất cả mấy buổi hẹn hò cuối tuần rồi, cả tuần sau nữa, nên tớ hoàn toàn rảnh!”
“Hẹn hò là thứ dễ dàng huỷ vậy sao?”
“Đương nhiên là huỷ được chứ! Quan trọng hơn là chiến dịch của Rui bắt đầu ngay sau khi tan học hôm nay! Tụi mình phải cố thôi!”
Dù mức độ nổi tiếng của cổ đã cao đến mức gần như chẳng cần vận động bầu cử, cô ấy vẫn phải thể hiện rằng mình xứng với vị trí hội trưởng.
“Vấn đề là Rui có giờ câu lạc bộ sau giờ học nên cô ấy không thể tham gia vận động.”
Rui thuộc đội điền kinh sau giờ học.
Dù cô ấy là vận động viên tầm quốc gia, kiểu người có thể gánh cả đội, cô ấy sẽ không bao giờ bỏ hay đến trễ buổi tập chỉ vì lý do tranh cử, kể cả khi mọi người cho phép đi nữa.
“Hôm trước tớ có nói chuyện với Rui về chuyện vận động, và cô ấy bảo là đội trưởng thì phải chuyên tâm cho điền kinh sau giờ học. Đổi lại, cổ sẽ bù vào bằng buổi sáng.”
“Ừ, đúng là Rui… Nhưng cổ đã nổi tiếng sẵn rồi, chắc vẫn ổn chứ?”
Tôi muốn đáp là cổ sẽ ổn thôi, nhưng Rui hẳn sẽ xem đó là điểm yếu duy nhất của mình.
So với chính trị thật, chiến dịch bầu cử trong trường chỉ diễn ra trong một khuôn viên nhỏ. Thời gian và địa điểm để xuất hiện trước đám đông rất hạn chế.
Nếu Rui không vận động sau giờ học, thì đối thủ của cô ấy, Himesaki, chỉ cần đứng trước cổng vẫy tay cũng đã là lợi thế lớn… và tuỳ vào tình hình, thậm chí có thể…
“Thôi thì cứ làm hết sức. Chỉ cần Airi và Yuria kêu gọi phiếu thôi cũng có tác dụng rồi.”
“Còn cậu? Dù tụi tớ đã giúp nhưng… tớ vẫn mong cậu xắn tay áo lên đó, Ryouta.”
“X-xắn tay áo? Ý cậu là gì?”
“Heh… một món quà nhỏ sau giờ học.”
T-tôi có dự cảm rất xấu…
“Ơ, Ryouta, điện thoại cậu vừa báo tin nhắn.”
“Ờ.”
Tôi kiểm tra thông báo Airi nói.
Tin nhắn LINE? Từ ai?
Himesaki: Hãy lên sân thượng gặp em.
H-Himesaki…! Đúng rồi, tôi vẫn chưa nói chuyện với em ấy về cuộc bầu cử.
Cái giọng ra lệnh này… có chút hoài niệm thật.
Chắc tôi sẽ biết được nhiều điều hơn từ em ấy.
“Xin lỗi hai cậu. Tớ có việc phải xử lý.”
“Đừng nói là… một cô gái khác nhé?”
“Chậc! Không! Không phải! Chỉ là việc tớ phải làm thôi. Airi, đây, ăn một cái sandwich của tớ nè.”
“Yay! Cảm ơn Ryouta!”
Tôi đưa Airi một cái sandwich rồi rời chỗ.
Việc Yuria đoán được chuyện tôi sắp gặp liên quan đến một cô gái… cô ấy đang dần sắc bén như Rui rồi.
“Người nào cưới Yuria chắc phải luôn cảnh giác…”
––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Được Himesaki gọi, tôi lập tức lên sân thượng.
Tôi không còn là con cún của cô ấy nữa, chúng tôi là bạn, nhưng tôi có rất nhiều điều muốn hỏi về chuyện tranh cử.
Tôi đi nhanh, và khi đến nơi, tôi thấy Himesaki đang ngồi một mình ở một góc sân thượng, ăn trưa.
Em ấy ôm một nắm cơm to bằng quả bóng ném trong cả hai tay, lặng lẽ, chậm rãi ăn một mình. Ừ. Ăn một mình, vẫn như cũ.
“Ah! Anh Ryouta, bên này!”
Thấy tôi, Himesaki mỉm cười tươi và vẫy tay gọi một cách dễ thương.
“Cảm ơn anh đã đến nhanh tới vậy! Đúng như mong đợi, anh đáp lại nhanh thật!”
“Ờ… ờ thì… Khoan đã, em vẫn ăn một mình dù đang tranh cử hội trưởng hả?”
“N-này! Tranh cử thì liên quan gì đến chuyện không có bạn chứ!?”
“Không, chỉ là… nếu em đủ tự tin để tranh cử hội trưởng thì anh tưởng em đã quen với lớp và có bạn bè.”
“Ồ… hoá ra ý anh là vậy…”
Ăn miếng cuối cùng của nắm cơm, em ấy bỏ lớp bọc vào hộp cơm rồi hơi cụp mắt xuống.
“Em chỉ ra tranh cử vì bạn cùng lớp xúi thôi… Em suy nghĩ mãi, chẳng quyết định được…”
“Vậy em tranh cử chỉ vì bị xúi?”
“V-vì… em không từ chối được! Cả giáo viên chủ nhiệm cũng bảo em thử dù họ biết em vẫn chưa hoà nhập được với lớp!”
Himesaki nói bằng giọng hờn dỗi, chu môi lên.
Ờ thì, dù có bạn hay không, nhìn vào tiềm năng của en ấy thì người ta muốn đề cử cũng dễ hiểu.
“Người ta kỳ vọng ở em, và giờ em đã tranh cử rồi, có gì thay đổi không?”
“Ừm… chắc là có. Mọi người nói họ sẽ giúp vận động cho em.”
Himesaki nói vậy với nụ cười xấu hổ.
Biểu cảm của em ấy đã trở lên mềm mại hơn trước rồi.
“Em vẫn bị đối xử xa cách kha khá, nhưng… nếu cuộc vận động giúp mọi người hiểu em hơn một chút…”
“Nếu em cảm thấy như vậy thì tranh cử là quyết định đúng.”
“N-nhưng! Dù vậy, đứng trước đám đông như thế… Nếu lên sân khấu em sẽ căng thẳng rồi nói nhanh… nhưng nếu bằng tiếng Anh thì được.”
Tự nhiên phát biểu bằng tiếng Anh… thật ra cũng có thể hiệu quả đấy.
“Có thể anh không biết rằng… em dễ bị căng thẳng lắm.”
“Whoa, nghe gợi cảm ghê.”
“Chuyện đó có gì mà anh lại thích thú vậy!?”
Lúc mới gặp, em ấy tỏ ra như kiểu một đứa đàn em ranh mãnh, nhưng ra là còn có kiểu này.
“Tóm lại, em không ghét việc tranh cử, nhưng lại sợ diễn thuyết vì không giỏi?”
“Ừm…”
“Nhưng lúc em dùng ảnh để uy hiếp anh, em bạo dạn lắm kia mà. Cứ dùng năng lượng đó mà phát biểu.”
“L-lúc đó là do em rất muốn thân với anh, chứ bản chất em… nhút nhát hơn nhiều.”
“Chà… nghe gợi cảm ghê.”
“Lại nữa! Đừng có nổi hứng như thế chứ!”
Không hiểu sao dù em ấy nói gì, tai tôi nghe đều thành điều gợi cảm. Lạ thật.
“Thôi, đã quyết tranh cử rồi thì làm hết sức nha, Himesaki. Anh sẽ ủng hộ, và nếu cần giúp—”
“Ừm! Lý do em gọi anh hôm nay là vì em muốn nhờ một chuyện!”
Himesaki đột nhiên nói, gương mặt trở nên nghiêm túc.
“Ryouta…anh không phải người tiến cử của chị Rui đúng không?”
“Người tiến cử? Không.”
“Vậy… nếu được thì, anh có thể làm người tiến cử cho em không?”
“H-hả? Anh, làm người tiến cử cho em? Thật sao?”
“Ừ! Anh được kha khá các bạn năm nhất biết mà, nên… em mong anh đồng ý.”
Nghe vậy làm tôi nhớ chuyện hôm trước, trong lúc đợi em ấy.
Đúng là vài học sinh ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi thật, nhưng tôi đâu có cảm giác như mình là người nổi tiếng.
“Ờ, xin lỗi Himesaki. Thật ra anh đang ủng hộ Rui, và… bằng cách nào đó, anh trở thành người tiến cử của con ngốc Tanaka nữa.”
“Ể? Anh là người tiến cử của người tên Tanaka đó?”
“Ừ. Nên anh không thể đâu. Thành thực xin lỗi!”
“Ra vậy…”
Himesaki trông rất thất vọng.
“Haaa… em tưởng nếu anh giúp, em sẽ bớt lo hơn…”
“X-xin lỗi em nhé. Không có ai khác làm được à?”
“Cũng có bạn cùng lớp tình nguyện rồi. Em chỉ chưa trả lời vì muốn hỏi anh trước.”
“Vậy thì tốt mà, em còn có thể làm thân với bạn đó hơn. Em đâu thể chỉ có mỗi anh làm bạn mãi được.”
“Em… thật ra… thấy vẫn ổn nếu chỉ có mình anh.”
“Thấy gì cơ?”
“Không! Ý em là như vậy dễ hơn! Chỉ cần có một người dễ sai bảo như anh là đủ!”
“‘Dễ sai bảo’? Thật luôn?”
Chắc vì tôi từ chối nên em ấy trở nên đanh đá hơn.
“Nhưng thật lòng thì em hơi ghen đó… Quan hệ của anh với chị Rui, rồi giờ cả Tanaka… Anh giao du rộng ghê.”
Tôi không biết ai có mối quan hệ xã hội tồi hơn tôi luôn…
Ừ thì tôi quen ba cô gái xinh thật, nhưng tôi chẳng có thằng bạn nào.
“Rốt cuộc thì quan hệ giữa em và anh chỉ là… giải trí thôi đúng không?”
“Em học câu đó ở đâu ra vậy!? Sách giáo khoa nào dạy!?”
“Rốt cuộc thì quan hệ của chúng ta chỉ là quan hệ xác thịt.”
“Không phải! Mà nếu có thì anh rất thích!”
Chắc chắn em ấy đã xem thứ gì kỳ quặc rồi.
“Thôi, đừng đùa nữa.”
“Sao vậy Himesaki, vậy quan hệ của chúng ta đúng là kiểu giải trí hả?”
“Đ-Đừng đáp kiểu đó!”
Himesaki quát nhẹ rồi đứng lên, cầm hộp cơm.
“Anh Ryouta, anh sẽ làm người tiến cử cho Tanaka, đồng thời ủng hộ Rui đúng không?”
“Ừ, chắc vậy.”
Đây là điều tôi muốn tránh nhất ngay từ lúc Rui quyết định tranh cử… nhưng giờ không trốn được.
“Chị Rui chắc sẽ khó đối phó nhưng em sẽ cố hết sức.”
Nói vậy, Himesaki cúi chào rồi rời sân thượng.
Có lẽ Himesaki đúng là người duy nhất có thể đối đầu với Rui.

Không thể để mất cảnh giác được…
“Hả? Tin nhắn từ Airi?”
Airi: Ryouta! Mau về lớp ngay!
Trời ạ, lần này lại chuyện gì nữa đây?
–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Khi tôi đến lớp, Airi và Yuria đang tự tiện dùng bàn của tôi, cả hai dán mắt vào một chiếc điện thoại.
“Có chuyện gì thế?”
“Ah, Ryouta! Nhìn cái này đi!”
“Cái này?”
Được Airi ra hiệu, tôi cũng nhìn vào điện thoại của Yuria.
Trên màn hình là một video dùng giọng của chị Google để đọc vài câu thoại.
Một hình minh họa ngẫu nhiên của một cô gái đeo kính xinh đẹp được ghép vào… Cái khỉ gì đây?
“Ờ, video này là cậu làm đó hả, Yuria?”
“Đâu có. Cái này là…”
“...mọi người nhé, vào ngày bầu cử nhớ viết ‘Tanaka Kanade’ vào phiếu nha. Vậy thì, chúc mọi người một ngày tốt lành~”
Video kết thúc bằng câu đó.
“T-Tanaka!? Cô ấy nói là không vận động bầu cử gì cả, thế mà lại làm video kiểu này!? Mà… mấy cậu tìm ở đâu vậy?”
“Cậu biết cái này đúng không? Diễn đàn ẩn danh của trường mình. Video này được đăng dạng không công khai trên một trang video, nhưng nó đã có vài trăm lượt xem rồi.”
“Vài trăm?!”
So với lượt xem của những người làm nội dung trên mạng thì con số đó chẳng đáng là bao, nhưng đối với một video quảng bá cho cuộc bầu cử hội trưởng học sinh, lại còn là link không công khai mà người thường không thể tự tìm ra, thì vài trăm lượt xem đã là bất thường rồi.
Hồi cấp hai, khi tôi đăng một video tên “Nghịch ngu: Thử Mentos + Coca”, nó chỉ được mười lăm lượt xem dù tôi đã để công khai. Tệ hơn là có người bình luận “thằng trẻ trâu rảnh háng”, khiến tôi bật khóc và xóa luôn. Vì thế, tôi hiểu rõ mức độ bất thường của mấy con số này.
Dù là diễn đàn ẩn danh của trường, nhưng được chú ý tới mức này cũng ghê thật…
“Tanaka đúng là đỉnh mà. Cô ấy dùng mấy công nghệ mới quá tốt luôn. Cả phần minh họa cũng đẹp nữa.”
“Ờ thì, dù kỹ năng giao tiếp và tính cách hơi lỏ, nhưng về khoản mày mò công nghệ thì Tanaka có thông số còn cao ngang Rui đó.”
“Giờ không phải lúc để ấn tượng. Tanaka đang đưa ra những lời hứa vận động tranh cử rất hứa hẹn trong video đấy.”
“Lời hứa tranh cử? Từ Tanaka sao?”
“Ờ, nhìn đây.”
Yuria cho tôi xem danh sách lời hứa của Tanaka được tổng hợp vài giây trước khi video kết thúc.
“Tăng số lượng phòng tự học bằng cách tận dụng phòng trống, mở rộng khu ngồi ngoài trời của căn-tin, mở lại và tận dụng tòa nhà cũ đang biến thành nhà kho… Với bầu cử hội trưởng học sinh thì quy mô này khá lớn đấy.”
“Nhưng cô ấy đưa ra những lời hứa thực tế mà. Không phải kiểu bất khả thi như xây cái gì đó mới, mà kiểu dọn dẹp chỗ bỏ hoang rồi tận dụng lại thôi.”
Đúng như Yuria nói, lời hứa của Tanaka toàn là những điều trước giờ chưa ai đụng tới, những cải thiện hoàn toàn có thể thực hiện được nếu bỏ công sức.
Đặc biệt là vụ phòng học trống: vì số lớp giảm dần trong những năm gần đây, ngày càng nhiều phòng bị bỏ không. Một trong số đó chính là phòng mà trước đây tôi với Airi lén lút ăn trưa.
Tôi luôn nghĩ ai đó nên tận dụng nó, nhưng không ngờ cô ấy lại biến nó thành lời hứa tranh cử…
Tôi cứ tưởng Tanaka suốt ngày lang thang trên sân thượng, ai dè cô ấy để ý đến trường này nhiều hơn tôi nghĩ.
“Dựa vào phản ứng trên diễn đàn ẩn danh, hình như Tanaka đã có một nhóm người ủng hộ tăng lên rồi. Nhưng vì cựu học sinh cũng vào đó xem nên khó đoán mức độ thật giả.”
“Không đâu, Tanaka nhắm tới hiệu ứng lan truyền trên mạng mà, nên có khi đây đúng là điều cô ấy muốn. Từ trước đến giờ có ai nghĩ đến chuyện dùng diễn đàn ẩn danh để vận động tranh cử đâu.”
“Tệ rồi… chúng ta phải làm cái đó.”
“Ừ, Yuria.”
“‘Cái đó’?”
Airi và Yuria nhìn nhau rồi cùng gật đầu.
Tôi thấy bất an tột độ…
“Các cậu đang nói chuyện gì vậy?”
Đang khi cả đám tụ tập quanh bàn, Rui, vừa kết thúc buổi họp câu lạc bộ điền kinh, quay lại lớp.
“A, đến đúng lúc lắm, Rui. Bọn tớ có một việc muốn nhờ.”
“Hửm?”
Yuria thì thầm gì đó vào tai cô ấy.
“Fufu, ý tưởng này hay thật đó, Yuria. Ryouta, tớ trông cậy vào cậu sau giờ học nhé?”
“T-tại sao lại trông cậy vào tớ!?”
Mọi thứ đang tiến triển mà tôi không hề biết nội tình.
Rốt cuộc là tôi bị “trông cậy” vào chuyện quái gì sau giờ học vậy!? Giờ tôi chỉ thấy sợ thôi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
