Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 4.1: Bắt đầu bầu cử I

Chương 4.1: Bắt đầu bầu cử I

Việc được giải thoát khỏi lời hứa tuyệt đối phải vâng lời (nói thẳng ra là xích chó) và trở thành bạn với Himesaki khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, và tôi đã trải qua một ngày nghỉ nhàn nhã.

Tôi nhàn nhã thức dậy vào buổi trưa, nhàn nhã ngủ thêm lần nữa, và nhàn nhã… à thực ra thì… tôi tỉnh dậy vào buổi tối.

“Hê… nhàn tới mức ngủ gần hết cái thứ bảy quý giá của mình rồi.”

Chuyện đó là điều thường xuyên xảy ra trong những ngày nghỉ “nhàn nhã”.

Hôm nay gia đình tôi đều có việc phải ra ngoài, vì vậy tôi chỉ có thể tự nấu bữa tối cho mình.

Nếu mà Rui, với cái tạp dề trái tim to đến lố bịch của cổ, có mặt ở đây ngay lúc này thì… đúng là quá đã… Tôi nghĩ vậy, rồi mang theo chút hy vọng mong manh và đi xuống tầng dưới.

Ngay khi tôi sắp bước vào bếp, tôi cảm thấy có điều gì đó là lạ.

Keng, keng… một âm thanh kim loại nhẹ vang vọng ra từ trong bếp.

Đây chẳng phải… tiếng kim loại va chạm sao?

“C-Có… ai đang ở trong bếp ư…?”

Là trộm chăng, hay là…

Tôi lo lắng liếc nhìn vào bếp, và rồi.

“Hehe, chào buổi sáng, Ryouta. Cậu cuối cùng cũng dậy rồi.”

“R-Rui!? Sao cậu lại—!?”

Ở đó là Rui, với cái tạp dề trái tim siêu to khổng lồ của cô ấy, trông nó còn bự hơn bình thường nữa.

Tóc cô ấy được buộc đuôi gà giống như lúc đi thi đấu, và bên dưới tạp dề là bộ đồ thể dục của trường.

“Cậu… sao… từ từ đã… chuyện này chẳng lẽ là do… mẹ tớ?”

“Ừ! Tớ nghe mẹ cậu nói là cậu sẽ ở nhà một mình, nên tớ ghé qua sau khi câu lạc bộ kết thúc.”

“Ghé qua… nhưng đường chúng ta về chỉ có chung một đoạn thôi, nhà tớ đâu có nằm trong tuyến đường của cậu.”

“Hehe… không sao không sao. Chăm sóc cậu là hạnh phúc của tớ.”

Không sao gì mà không sao chứ… chả ổn tí nào…

“Mà tiếng động lúc nãy là gì thế…?”

“Tiếng động? À, chỉ là cái này thôi.”

Rui gõ cái muôi vào nồi cà ri rỗng, tạo nên tiếng lạch cạch.

Một… cái nồi rỗng…!?

T-Tôi lại làm gì sai sao!? Cô ấy giận rồi sao…!?

K-Không, không, không thể nào Rui lại biết cái cảnh yandere kinh điển trong bếp đó được. Chắc chắn chỉ là trùng hợp.

“Ryouta.”

“C-Cái gì thế!?”

“Tối nay cậu muốn ăn gì?”

Giật mình vô ích… hoá ra cô ấy chỉ hỏi vậy thôi.

“À, ừm… yakisoba chẳng hạn.”

“Cậu muốn yakisoba… dù tớ đã lấy nồi cà ri ra rồi à?”

“À! Không…ờ… cà ri đi! Cà ri tuyệt vời lắm!”

“Hehe… hiểu rồi. Vậy cậu giúp tớ nấu nhé?”

“Ừm.”

Thế là, như thường lệ, tôi lại bị cuốn theo thực đơn của cô ấy.

Sao tự nhiên tôi cảm giác giống một ông chồng bị vợ sai bảo thế nhỉ…?

Theo hướng dẫn của Rui, tôi lấy nguyên liệu làm cà ri, rửa tay rồi bắt đầu chuẩn bị.

“Rui… sao cậu lại tử tế với tớ đến vậy? Cậu hẳn đã mệt sau buổi tập CLB căng thẳng, vậy mà vẫn lặn lội đến đây nấu ăn cho một thằng lười chảy thây như tớ… Việc đó chẳng khác nào…”

“Khác nào?”

“Không có gì đâu. Cảm ơn cậu, Rui.”

“Hehe… không có gì.”

Rui nhận lấy mớ rau củ tôi vừa rửa rồi bắt đầu cắt, trông còn hơi ngượng nữa.

Mỗi khi đứng trước mặt Rui, tôi luôn có cảm giác như cô ấy đang nhìn thấu tôi, khiến tôi chẳng thể nói dối nổi.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn không hiểu nổi lý do khiến Rui đối xử với tôi tốt đến mức này.

“À phải rồi, Ryouta.”

Gì nữa? Rau củ thì chỉ còn mỗi củ này…

Ngay khi chuẩn bị đưa cho cô ấy củ khoai tây cuối cùng sau khi đã vật lộn với cái nạo, tôi quay đầu lại và thấy Rui đang nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.

“Trong story Instagram của Himesaki Nozomi… tớ nghĩ là tớ thấy thấp thoáng tay của cậu. Đó… chỉ là ảo giác của tớ thôi phải không?”

Ngay khoảnh khắc tôi nghe thấy câu đó, củ khoai tây rơi khỏi tay tôi, lăn tõm xuống bồn rửa, máu trong người như trôi tuột theo củ khoai.

“H-Himesaki… cậu đã nghi ngờ tớ rồi đúng không? Cậu còn phát hiện ra cả sợi tóc trên vai tớ lúc đó và đoán được gì đó mà!”

“Ừ. Tớ biết, và tớ biết không có gì là tình cờ cả. Chà, nhưng mà tình cờ thay… tớ nghe nói hai người đã có một cuối tuần vui vẻ lắm nhỉ.”

“Sao cậu nói như thể đó là chuyện gì mờ ám thế!? Rui à, cậu lúc nào cũng nói chuyện y như… bạn gái hay ghen…”

“Bạn gái… heheh.”

“Đừng có cười như vậy! Tớ sợ thật đấy!!”

Tôi thật sự không biết Rui đang nghĩ gì cả, não tôi như muốn nổ tung.

“Hầy… thôi, chuyện cũng đã giải quyết rồi, lát tớ sẽ nói sự thật. Giờ lo nấu cà ri trước đã.”

“Okaaay.”

Sao tự nhiên cô ấy lại vui thế…?

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Khi nồi cà ri đã xong và tôi mang nó ra bàn cùng tô salad, Rui và tôi ngồi xuống ăn tối cùng nhau. Chỉ hai đứa.

“Thế cái ‘giải quyết rồi’ là sao?”

Rui quay lại chủ đề trước khi cả hai kịp động đũa.

Tôi và Himesaki đã làm hòa rồi nên nói cũng không sao.

“Được rồi, Rui. Thật ra…”

Tôi kể hết cho Rui chuyện xảy ra với Himesaki.

Rui nghe mà không đổi sắc mặt.

“Ra vậy. Tớ không ngờ Himesaki lại làm chuyện như thế.”

“Ừ… Giờ mọi chuyện cũng ổn thỏa rồi, và chính Himesaki cũng thừa nhận tớ mới là mục tiêu của em ấy, nên là… cậu tha thứ cho em ấy nhé?”

“Nếu cậu là mục tiêu của em ấy… thì càng không thể tha thứ được.”

“H-Hả, ý cậu là sao?”

“Vì Ryouta… sẽ là phó hội trưởng của tớ. Tớ không nhường cậu cho em ấy đâu ♡”

Rui mỉm cười ngọt ngào đến mức đáng sợ.

Thôi thì chính tôi nói muốn làm phó hội trưởng nên giờ rút lại cũng kỳ.

“Ơ, vậy là cậu đã biết về chuyện của Himesaki từ trước rồi?”

“Tất nhiên. Trong đám nhất năm năm nay, em ấy là người xinh nhất, và giáo viên còn nói điểm của em ấy ngang tớ hồi năm nhất.”

Himesaki giỏi đến mức đó sao…?

Em ấy không biết “bậy bạ đồi trụy” là gì nên tôi tưởng mình giỏi hơn ẻm… nhưng cái danh du học sinh quả là không dùng để trưng.

“Và… em ấy chắc chắn sẽ tranh cử chức chủ tịch hội học sinh.”

Đôi mắt Rui lập tức thay đổi.

Tôi biết cuộc bầu cử rất quan trọng với kiểu người luôn theo đuổi sự hoàn hảo như Rui, nhưng mỗi khi nhắc đến nó, biểu cảm cô ấy lập tức thay đổi.

“Năm nhất được phép tranh cử chức chủ tịch nhưng gần như chẳng ai làm vậy. Hồi năm nhất tớ cũng được khuyên tranh cử, nhưng tớ bận câu lạc bộ nên đã từ chối.”

“Hả? Vậy chẳng phải Himesaki cũng sẽ không tranh cử sao?”

“Không. Xét về độ nổi tiếng, thành tích và việc em ấy không tham gia câu lạc bộ nào, tớ nghĩ rất có khả năng.”

Cũng đúng… nhưng vẫn khó để tưởng tượng cảnh em ấy dám đối đầu Rui.

“Tớ nghe nói trong trường đã có tin đồn muốn đẩy em ấy lên như ứng cử viên duy nhất có thể đối đầu tớ.”

“Căng vậy sao?”

“Thời gian nộp đơn bắt đầu từ tuần sau. Tớ không biết sẽ thế nào… nhưng tớ định nộp đơn trước để tạo áp lực. Và nếu em ấy vẫn ra tranh cử… tớ sẽ chiến hết sức.”

Trong mắt Rui chỉ có sự quyết tâm tuyệt đối.

Himesaki và Rui, năm nhất và năm hai, cả hai đều có độ nổi và tiếng tăm cao nhất trường.

Nếu họ đối đầu trong cuộc bầu cử chủ tịch hội học sinh tuần sau… thì đúng là cháy thật.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Khi tuần mới bắt đầu, cả trường chìm trong chủ đề bầu cử chủ tịch hội học sinh.

Chưa ai biết ai sẽ tranh cử, nhưng trung tâm tin đồn không ai khác ngoài… Kuroki Rui.

“Ừ, chắc chắn Kuroki sẽ thắng thôi. Kể cả năm ngoái cổ tranh cử thì mọi người cũng nghĩ cô ấy sẽ thắng.”

“Chuẩn. Nghe nói năm ngoái cô ấy không tranh cử vì mùa giải điền kinh đang quan trọng, nhưng năm nay là cơ hội cuối, nên cổ quyết làm cho bằng được.”

“Với lại có ai khác tranh cử đâu.”

“Ừ, tham gia chỉ tự làm bẽ mặt mình thôi.”

Tôi vừa đọc light novel vừa lén nghe đám con trai đang nói chuyện sôi nổi.

Dù Rui chưa nộp đơn nhưng mọi người đều ngầm hiểu cô ấy là ứng viên số một.

Thời gian nộp đơn tranh cử diễn ra từ thứ hai đến thứ tư, tổng là ba ngày.

Và ngày hôm sau khi thời hạn kết thúc, các ứng viên được phép vận động tranh cử. Khoảng một tuần sau, sau khi kết thúc vận động, trường sẽ tổ chức bỏ phiếu vào buổi chào cờ sáng và tiết một.

Lịch khá dồn dập, nhưng vì thường có ít ứng viên nên trường cũng chẳng muốn kéo dài.

Ở một ngôi trường như thế này, kiểu học sinh đủ nổi tiếng để thành chủ tịch hội học sinh đa phần đều nhắm đến các đại học top đầu trong nước, và họ không cần thư giới thiệu, nên việc ghi “chủ tịch hội học sinh” vào hồ sơ cũng chẳng lợi lộc gì. Thêm nữa, công việc còn kéo theo một đống trách nhiệm phiền phức trong mỗi sự kiện.

Nhưng năm nay có một ngoại lệ lớn: một con quái vật ám ảnh với danh hiệu, Kuroki Rui, đứng hạng nhất toàn quốc trong các bài thi thử.

Trên “Diễn đàn Natsuhama Central High”, một bảng tin ẩn danh được hội cựu học sinh lập từ thời internet sơ khai, cuộc bầu cử là chủ đề hot mỗi năm. Nhưng năm nay ai cũng nghĩ Rui sẽ thắng, nên không khí có vẻ trầm hơn. Dễ hiểu thôi.

“Haizz… bầu với chả cử. Có phải đám kia tham gia đâu mà sao cứ xôn xao vậy?”

Yuria, ngồi bên trái tôi, chống cằm nói với giọng chán đời.

“Tất nhiên là phải xôn xao rồi Yuria! Rui sắp trở thành chủ tịch hội học sinh đó!”

“Ôi, Airi… chưa chắc đâu. Có thể có ứng viên khác, và tớ cũng không nghĩ mình thắng dễ như vậy.”

Rui nói vậy nhưng tôi chắc chắn trong đầu cô ấy có trôi lơ lửng chữ “chắc thắng”.

Nhưng đó không phải kiêu ngạo mà là sự thật.

Rui là kiểu người không bao giờ buông thả khi theo đuổi sự hoàn hảo.

Nếu cuộc bầu cử đánh giá năng lực tổng hợp thì chẳng ai có thể vượt một vận động viên cấp quốc gia đồng thời là thủ khoa toàn quốc.

Nếu Rui là ứng viên duy nhất, trường sẽ chỉ làm một cuộc bỏ phiếu lấy lệ rồi kết thúc.

“Vậy, Rui, cậu chọn ai làm người tiến cử?”

Yuria hỏi.

Phải rồi, trong cuộc tranh cử, người tiến cử sẽ đồng hành cùng ứng viên khi vận động.

“Tớ định nhờ một anh chị năm ba, cựu đội trưởng câu lạc bộ điền kinh.”

“Ể, sao không nhờ Airi với Yuriaaaaaa?”

“Không đâu. Bọn tớ sẽ làm hỏng bài phát biểu mất. Với lại Rui muốn lấy được phiếu của tiền bối năm ba đúng không?”

“Hehe… đúng là vậy.”

Không quá ngạc nhiên. Rui không bao giờ để lộ sơ hở.

Nhưng… cô ấy bảo tôi sẽ là phó hội trưởng, vậy mà tôi không phải người tiến cử…

“À, Ryouta. Cậu vừa nghĩ kiểu ‘vậy là tớ không phải người tiến cử hả?’ đúng không?”

“H-Hả!? K-Không! Tớ đâu có nghĩ vậy!”

Tôi giả vờ tiếp tục đọc light novel nhưng Rui lại đột nhiên nói trúng tim đen.

Cô ấy lúc nào cũng đọc được suy nghĩ tôi, phiền thật sự.

“Ryouta làm cũng được đó chứ! Airi muốn thấy Ryouta giả gái lần nữa!”

“Cậu nghĩ người tiến cử là gì hả!? Và tớ sẽ không bao giờ giả gái nữa.”

“Ryouta làm không được đâu. Cậu mà phát biểu chắc nói nhỏ xíu luôn.”

Tôi muốn phản bác… nhưng Yuria nói đúng.

Trong vở kịch lễ hội văn hóa, tôi làm được nhờ không khí và bạn bè động viên. Nhưng vận động tranh cử là hỗ trợ Kuroki Rui một mình.

Tôi chắc chắn sẽ không chịu nổi áp lực đó.

Nhưng… nếu tôi sẽ là phó hội trưởng, thì có lẽ tôi nên…

“Hehe… cứ từ từ suy nghĩ đi, Ryouta.”

“Này! Đừng đọc tâm trí tớ nữa chứ!!”

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Ngày đầu tiên của thời gian nộp đơn ứng cử, trong buổi sinh hoạt cuối ngày, Rui nộp đơn cho giáo viên chủ nhiệm, và cả lớp bùng nổ một tràng pháo tay dữ dội.

Còn hai ngày nữa. Nếu không có ứng cử viên nào xuất hiện trước lúc đó, cuộc bầu cử sẽ chỉ còn là một cuộc bỏ phiếu tín nhiệm xem Rui có phù hợp để làm hội trưởng hay không.

Tan học, tôi ghé Starbucks cùng Airi, nhưng đầu óc chỉ toàn nghĩ về cuộc bầu cử.

“Rui chắc đang vất vả lắm! Airi với Yuria phải giúp cô ấy vận động chứ!”

“Hờ… ừ, đúng rồi.”

Vận động à…

Điều khiến tôi lo nhất lại là Himesaki.

Nếu những người xung quanh cổ vũ em ấy đủ nhiều và em ấy thật sự quyết định tranh cử, ẻm sẽ cần một người tiến cử và cũng phải đi vận động.

Nhưng tôi là người bạn duy nhất của em ấy…

Nếu chuyện đó xảy ra… tôi phải làm gì đây…?

“Airi cũng…”

b8e0af3e-3dec-42f0-96ff-a2b6479c2caa.jpg

“Hử? C-Có chuyện gì sao, Airi?”

Khi hai đứa tôi ngồi đối diện với nhau, nhâm nhi Frappuccino, Airi lẩm bẩm điều gì đó.

“Ờm… Airi chỉ đang nghĩ… nếu Airi mà tranh cử hội trưởng học sinh, thì Ryouta có chịu làm người tiến cử cho Airi không?”

“Airi, cái đó…”

“Không! Chỉ là ví dụ thôi! Airi không thể thắng Rui được! Nên Ryouta cũng sẽ không cần làm đâu!”

Airi vội nói, mặt nhăn lại.

Lạ thật, Airi bình thường không hay nói mấy chuyện này.

Nhưng… nếu cô ấy thật sự muốn…

“Không phải vậy đâu, Airi. Thắng hay thua không quan trọng. Nếu cậu nói cậu thật sự muốn hướng đến vị trí đó thì tớ sẽ làm người tiến cử cho cậu.”

“R-Ryouta…!”

“Tớ nợ cậu nhiều lắm mà, Airi. Mà tớ đâu có làm người tiến cử cho Rui, nên nếu cậu muốn, tớ…”

“Eheheh… cảm ơn, Ryouta. Nhưng… cậu quên những gì Airi vừa nói lúc nãy đi nhé?”

“Hả? Ờ… ừ.”

Airi nói với vẻ gì đó rất nhẹ nhõm, khiến tôi hơi bối rối.

“Airi… nếu Airi có tranh cử, thì… Airi cũng muốn thắng Rui nữa. Dù Airi không thắng được trong cuộc bầu cử, nhưng… ít nhất Ryouta thì…”

“Tớ? Ơ… lại là chuyện người tiến cử à?”

“Hong~ phải~! M-Mà thôi! Airi sẽ cổ vũ Rui trong cuộc bầu cử chức hội trưởng!”

“Ờ… đúng rồi.”

Không hiểu sao hôm nay lời Airi nói tràn đầy khí thế, khác hẳn mọi khi.

–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Sau khi chia tay Airi ở Starbucks, tôi đi thẳng về nhà.

Tôi không biết vì sao hôm nay Airi kì lạ tới vậy, giống như thể phấn khích… vì cái gì nhỉ?

Có lẽ chỉ cần có bạn mình tranh cử thôi là những người xung quanh cũng cảm thấy háo hức.

Cơ mà với Rui thì mọi người đều xem cô ấy là người thắng chắc chắn rồi, nên trong mắt tôi cuộc bầu cử giống như một thủ tục hơn…

Tất nhiên là tôi muốn vẫn Rui cố hết sức.

Nhưng… tôi không hào hứng đến mức đó.

Ý là, cô ấy gần như chắc chắn sẽ thắng, nhưng tôi cũng phải thừa nhận một điều: tôi vẫn còn thấy bứt rứt vì không được chọn làm người tiến cử.

Rui còn từng hỏi tôi làm phó hội trưởng từ hồi lễ hội văn hóa, và cô ấy lúc nào cũng có cái sự cố chấp kỳ lạ với tôi, nên tôi cứ tưởng cô ấy sẽ chọn tôi.

Các thành viên hội học sinh được chọn sau khi bầu cử xong bởi hội trưởng và giáo viên cố vấn, nên lúc đó Rui có lẽ sẽ đề cử tôi.

Nhưng nếu thế thì… cô ấy càng có lý do để chọn tôi làm người tiến cử chứ.

Dù sao chiến thắng của cô ấy có thể coi là chắc chắn rồi, cổ đâu cần quan tâm người tiến cử là ai…

Có lẽ nói vậy nghe hơi ngạo mạn khi tôi chỉ là một thằng hướng nội hạng xoàng, nhưng hiện giờ tôi là phế vật, còn khi Rui thắng tôi sẽ trở thành phó hội trưởng.

Vậy thì… phải chăng Rui chưa bao giờ có ý định chọn tôi làm phó hội trưởng?

“Haizz… chỉ vì không được chọn mà suy diễn linh tinh thế này… mình ngáo rồi.”

Tôi chưa bao giờ có cảm giác như vậy.

Có lẽ là vì tôi chưa bao giờ phải đối mặt với cạnh tranh trong cái cuộc đời hướng nội của mình.

Thôi, về nhà mở cái thư mục ảnh selfie của Rui ra cho đỡ căng thẳng vậy.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại “Rui, Rui”, cuối cùng tôi cũng về đến nhà.

Và rồi ngay gần cửa, có ai đó chọc mạnh vào lưng tôi.

“Heheh… trùng hợp ghê ha, Ryouta.”

“Hả—R-Rui…?”

Đằng sau tôi là Rui, buộc tóc theo kiểu tập luyện, mặc bộ đồ thể thao.

Chắc vì đầu óc tôi toàn nghĩ về Rui nên lúc cô ấy đột nhiên xuất hiện trước mặt, tôi đã căng thẳng một cách kỳ quái.

“T-trùng hợp cái nỗi gì!? Cậu cố tình đến đúng không!”

“Hehe… đúng. Hôm nay câu lạc bộ kết thúc sớm nên tớ ghé qua.”

Rui nói, ánh mắt ngước lên vẻ dễ thương.

“Sao hôm nay cậu lại đến nữa? Mẹ tớ tối nay sẽ về, nên không như hôm trước, tớ không có ở nhà một mình đâu.”

“Tại vì… với tính của Ryouta, tớ nghĩ cậu đang giận dỗi vì tớ không chọn cậu làm người tiến cử.”

“C-Cái gì…. T-Tớ không hề nghĩ vậy!”

Cô ấy nói trúng tim đen đến mức tôi suýt quên phản bác.

Rui có khả năng nhìn thấu lòng người hay sao ấy. Cô ấy thấy rõ từng ý nghĩ của tôi.

Nhưng… nếu cô ấy biết tôi sẽ cảm thấy như vậy, vậy tại sao…

“Ryouta… cậu có biết vì sao tớ muốn cậu làm phó hội trưởng của tớ không?”

“Vì… tớ bảo rằng mình muốn làm…”

“Không. Trước khi cậu nói rằng mình muốn, tớ là người hỏi cậu trước.”

“Vậy… vì tớ đã giúp cậu trong quá khứ à?”

Rui khẽ gật đầu, rồi nhẹ nhàng nhắm mắt.

“Ryouta, không giống tớ, cậu không hoàn hảo.”

“C-Cái gì chứ? Đương nhiên tớ không hoàn hảo rồi. Tớ đâu có thể làm mọi thứ như cậu…”

“Nhưng Ryouta có thứ tớ không có. Một thứ quan trọng cho sự hoàn hảo của tớ, một thứ tớ không thể tự mình có được. Và đó là lý do… tớ muốn cậu.”

Rui từ từ mở mắt.

Trong đó là sự chân thành không thể nhầm lẫn rằng cô ấy thật sự “muốn” tôi.

“Cậu hiểu rồi chứ?”

“Ờ… ờ, hiểu.”

Cách cô ấy nói khiến tôi không biết đó là khen hay chê, nên tôi chỉ biết chấp nhận như vậy.

Dù thế… nghe Rui nói “tớ muốn cậu” khiến tôi thật sự rất vui.

Có lẽ tôi chỉ là một thằng đơn giản, chỉ cần nghe những từ như vậy cũng đủ để phấn chấn.

“Với lại, sau khi tớ thắng cuộc bầu cử, như một phần thưởng… tớ sẽ làm gì đó tuyệt vời cho cậu♡”

“T-Tuyệt vời!?”

Không thể nào…! Với cái diễn biến này… lần này chắc chắn… chắc chắn là chơi BDSM…! Làm thật luôn!!

“Vậy cậu sẽ giúp tớ vận động chứ?”

“Thứ tuyệt vời… ờ…ừ! Yên tâm giao cho tớ, Rui!”

“Cậu chỉ tự tin vào mấy lúc như vậy thôi hả Ryouta?”

Rui nheo mắt đầy nghi ngờ.

Cái ánh mắt gì vậy… cô ấy nghĩ tôi hào hứng vì được thưởng à?

T-Tôi… ngay cả không có phần thưởng thì tôi cũng định giúp cô ấy rồi mà.

“Để tớ đoán nhé, lúc cậu làm chó của Himesaki, chắc cậu cũng ba hoa mấy câu nghe có vẻ cao thượng về việc bảo vệ tớ, trong khi mỗi ngày đều nở ra cái nụ cười đê tiện ấy đúng không?”

“C-Cái gì!? Cậu mới là người nói linh tinh khiến tớ hiểu lầm đấy! Lần trước tớ tưởng là chơi BDSM, ai ngờ là đi cổ vũ giải toàn quốc!”

“Hehe… thế nếu lần này, ‘thứ tuyệt vời’ đúng là thứ cậu muốn thì sao?”

“C-Cái gì…?”

“Tớ đùa thôi. Dù sao cũng tối rồi, tớ về nhé. Gặp lại sau, Ryouta.”

Để lại cho tôi thêm một câu gợi mở, Rui quay về.

Thứ tôi muốn… lẽ nào Rui thật sự… với tôi…

“Chà, mình tự hỏi không biết có thể xin cái phần thưởng đó… trước hạn không.”

Lời ước muốn tuyệt vọng bật ra khỏi miệng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!